37
Tuần cuối cùng trôi qua rất nhanh, sau khi Kang Taehyun làm bài kiểm tra xong là ngay lập tức về phòng kí túc dọn đồ đạc, thời điểm chuẩn bị kéo khóa ba lô lại, đột nhiên bị một con cún từ đâu chạy đến dùng toàn bộ sức nặng trên cơ thể đè lên người mình, hắn không ngoảnh mặt ra phía sau, cũng không phản ứng lại cậu, im lặng chờ đợi đối phương lên tiếng.
Beomgyu vừa bổ nhào lên lưng Kang Taehyun vừa mếu máo "Anh ơi cứu bé!"
Kang Taehyun đoán thằng nhóc này lại quên sau lưng mình vẫn còn có vết thương, ngược lại hắn không làm ra phản ứng nào lớn, thản nhiên kéo khóa ba lô lại xong, xoay người đỡ lấy sức nặng từ đối phương, nói "Anh không phải Doraemon, cầu cứu vô ích"
Beomgyu ngồi hẳn lên đùi Kang Taehyun, cúi xuống cắn lên cổ hắn một cái, sau đó lại hoảng loạn nói "Không phải, em nghiêm túc đó, dạo này em cứ có cảm giác ai đó nhìn lén em, nhưng hễ em ngoảnh ra phía sau lại không thấy ai hết, anh mau cứu bé!"
Kang Taehyun nhìn đôi mắt mở to của Beomgyu, lấp lánh như chứa một biển sao trời, trong lòng hắn mềm xuống, hùa theo cách xưng hô của đối phương "Là bé tưởng tượng thì có, xuống khỏi người anh ngay"
"Không chịu" Beomgyu vòng tay qua cổ Kang Taehyun, thích thú đu bám trên người hắn "Em nói thật mà, linh cảm của em mách bảo thế"
Kang Taehyun nhéo nhéo thắt lưng Beomgyu, không lạnh không nóng nói "Bé tin linh cảm của bé hay tin anh?"
Beomgyu ngoan ngoãn đáp "Em tin anh"
Kang Taehyun bị Beomgyu chọc cho buồn cười, đưa tay lên chuyển sang nhéo má cậu, nói "Chờ khi nào chính mắt em nhìn thấy người ta theo dõi em thì chúng ta nói tiếp"
Beomgyu lại hỏi "Thế nếu chính mắt em nhìn thấy thì sao?"
Kang Taehyun nói "Vậy bé tin mắt bé hay tin anh?"
Beomgyu nhanh chóng đáp "Em tin anh mà, mắt em là cái thá gì"
Beomgyu: Khoan đã.
Choi Beomgyu: ......
Choi Beomgyu:??
Bé tổn thương nhưng bé không nói ಥ_ಥ
Kang Taehyun nhìn phản ứng phong phú của Beomgyu, tâm trạng đột nhiên trở nên vô cùng tốt, hắn chuyển qua vỗ mông cậu mấy cái "Dọn xong hết đồ đạc chưa, chiều nay chúng ta về"
"Em lười quá"
"Lười cái đ*o" Kang Taehyun có hơi dùng sức đánh lên mông Beomgyu vang lên một tiếng bốp, nhìn vẻ mặt oan ức của cậu mà nói "Còn không mau dọn đồ đi, em muốn ở trong này mãi à?"
Beomgyu dùng tay xoa xoa nơi vừa bị đánh, đáng thương nói "Cũng vui mà, dù sao cũng không phải làm bài tập giống như ở trường, như vậy không tốt sao?"
"Tốt cái cc. Hoặc là em về sắp xếp quần áo ngay cho anh, hoặc là anh nhờ người sắp xếp em ở kí túc xá tòa nhà E, chọn đi"
"Anh làm gì cứ hung dữ với em" Beomgyu buồn bực cúi đầu xuống cắn thật mạnh lên môi Kang Taehyun một cái, lại nói "Không biết sau này về già sẽ thế nào. Rồi lúc em bệnh tật ốm đau anh có chăm sóc em không?"
Kang Taehyun cười lạnh một tiếng "Anh sẽ tự tay cho em die, để em không phải sống trong uất ức"
Beomgyu sốc đến mức luôn luôn xổ cả tiếng Anh "What?"
Kang Taehyun nói "Bây giờ còn chưa xong, em đã nói đến chuyện về già làm cái khỉ gì?"
Beomgyu lại gân cổ lên cãi "Đó anh nhìn anh xem, bây giờ anh toàn trèo lên đầu ngồi em thôi, vậy sau này không phải anh sẽ chỉ biết bạc đãi em hả? Đàn ông là đồ xấu xa đê tiện nói một đằng làm một nẻo nhỏ mọn vô lương tâm!"
Kang Taehyun nghiến răng nghiến lợi, đẩy Beomgyu dậy rồi dùng chân đá vào mông đối phương một cái "Vậy em không phải là đàn ông chắc? Ngưng nói nhảm nhí, đi dọn đồ ngay cho anh"
.
.
.
Kết thúc kì huấn luyện quân sự trong vô vàn kỉ niệm gây thương nhớ, Beomgyu kéo theo hành lí bước vào nhà Kang Taehyun, bắt đầu quay lại cuộc sống đến trường rồi về nhà giống như trước kia, sự việc có người lén nhìn cậu hoàn toàn bị cho chìm vào quên lãng, Kang Taehyun thừa biết dung lượng trí nhớ của cậu có hạn không nhắc lại, hắn sẽ từ từ tìm hiểu lại chuyện này sau.
Beomgyu nằm bẹp xuống chiếc giường êm ái sau lưng, giống như ngày đầu tiên hai người xác nhận mối quan hệ, vỗ tay xuống vị trí bên cạnh mình, gọi Kang Taehyun "Lại đây nằm với em đi"
Kang Taehyun cởi áo khoác ngoài ra, mở hành lí của mình và Beomgyu, sau đó sắp xếp gọn gàng lại vào trong tủ quần áo, nhàn nhạt đáp "Anh không lười như em, nhìn bộ dạng hiện tại của em bây giờ trông có gì khác một con lợn không?"
"Lợn cái đ--" Beomgyu vốn định mở miệng làm một màn chanh chua chửi bới, thấy ánh mắt sắc lạnh như dao quét thẳng về phía mình thì ngay lập tức ngậm chặt miệng lại, làm bộ ủy khuất nói "Người ta không phải là lợn mà, anh mới là lợn, cả nhà anh đều là lợn!"
"Nhà này có mỗi nó là lợn thôi, mẹ là nữ thần"
Đột nhiên có giọng nói phát ra từ phía cửa phòng khiến Beomgyu giật nảy mình bật dậy núp sau lưng Kang Taehyun, sau khi nhìn rõ người trước mặt là ai, hai mắt sáng lên, chạy về phía vui trước vẻ cười gọi một tiếng "Mẹ Kim ! Sao mẹ lại ở đây? Mẹ vào bằng cách nào thế?"
"Đúng là bất cẩn, cửa chưa khóa lại đã ở đây ân ái" Kim Jihye nện giày cao gót xuống sàn nhà phát ra tiếng vang rõ ràng, cũng không thèm liếc nhìn Kang Taehyun một cái, ôm chầm lấy Beomgyu, sau đó hôn lên hai cậu má, giống như con con nít mà nói, dỗ "Sao con gầy đi thế, thằng nhóc kia không chăm con à?"
Kang Taehyun khoanh tay trước ngực, nhìn hai người rồi cười lạnh "Gọi mẹ thuận mồm ghê nhỉ, muốn gả cho anh đến vậy sao?"
Beomgyu đứng ở bên cạnh Kim Jihye trợn mắt nhìn lại Kang Taehyun "Đừng có nói lung tung, mẹ Kim nói em có thể gọi như vậy đó!"
Kang Taehyun lộ ra vẻ mặt không mấy hứng thú "Đừng có há to miệng như vậy."
Beomgyu ngờ vực hỏi "Vì sao?"
Kang Taehyun nhún nhún vai "Trông y như bò ấy"
Beomgyu nhào đến muốn đấm cho Kang Taehyun một cái "Này!"
Kang Taehyun tay nhanh mắt lẹ túm lấy tay cậu "Còn gì muốn nói?"
Beomgyu dùng tay còn lại vỗ vỗ ngực, tự hào vênh mặt, "Em bỏ qua cho anh đó, anh thật có phước khi có em làm người yêu"
Kang Taehyun vừa bực mình vừa buồn cười "Em không giống anh, đừng có đặt anh ngang hàng với em, như thế hạ thấp giá trị con người anh lắm"
Beomgyu tức như sắp chết lặng "Này!"
Kim Jihye đứng ở bên cạnh buồn bực nói "Hai đứa tụi bây có thể giống như những cặp đôi khác, vừa gặp nhau có thể ôm ôm ấp ấp mùi mẫn được không vậy?"
Kang Taehyun cùng Beomgyu hiếm khi đồng lòng đồng thanh lên tiếng: "Không thể!"
Mọi thứ nhanh chóng xong xuôi đâu vào đó, Beomgyu tranh thủ ngồi kể cho Kim Jihye nghe về đủ thứ chuyện xảy ra trong đợt huấn luyện, Kang Taehyun sắp xếp đồ đạc về vị trí cũ xong cũng ngồi xuống bên cạnh Beomgyu, đột nhiên lúc này Kim Jihye lại thay đổi mặt sắc, nhìn Kang Taehyun hỏi "Thằng cha đó dám đánh con à?"
Beomgyu nghe thấy thế cũng chống hông chống nạnh "Anh ấy không hề nói cho con biết là ai"
Kang Taehyun chỉ ra hiệu cho Kim Jihye đừng nói gì hết, nhưng cho dù như vậy cô vẫn có thể khẳng định suy đoán của mình là đúng "Vết thương thế nào rồi? Thằng cha đó còn nói gì nữa không?"
Kang Taehyun lắc đầu, trong giọng nói không nghe ra rõ cảm xúc "Không có, dù sao việc con muốn làm cũng đã hoàn thành, cho dù có bị đánh thêm mấy cái cũng không phải vấn đề gì lớn"
Beomgyu không hiểu hai người đang nói đến ai, cậu bĩu môi "Ngày đầu tiên thậm chí còn không thể mặc được quân phục, vải của quân phục vừa thô cứng, anh ấy phải xin nghỉ phép hai ngày, ngày thứ ba mới có thể cử động được lại bình thường"
Kim Jihye đứng bật dậy, làm động tác xắn cao hai ống tay áo lên "Để mẹ đi đánh cho thằng cha đó một trận"
Cô vừa mới dứt lời, dưới nhà đã vang lên một tiếng động mở cửa nho nhỏ, tiếng giày da và tiếng giày cao gót xen kẽ nhau, âm thanh lớn dần rồi chợt dừng lại, một lát sau mới kết thúc bằng một tiếng gọi "Taehyun"
"Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay" Kim Jihye quan sát vẻ mặt của Kang Taehyun, nghiêng đầu sang nhìn Beomgyu, giọng điệu đầy sự châm chọc "Không phải con tò mò người đánh Taehyun là ai sao? Đến rồi"
Kim Jihye xoay người đi ra bên ngoài, từ trên lầu nhìn người đàn ông mặc tây trang lịch lãm bên dưới, chỉ trong một thoáng chốc đã quay lại chất khí cao ngạo, đầu ngón tay thon dài chạm lên má mình, giống như đang quan sát con mồi, cười như không cười "Nơi này không chào đón anh, Kang Donghwa"
____
Tiểu kịch trường:
Choi Beomgyu: Vậy là sao? Họ Kang? Ba anh hay bác anh hay một người nào đó trong dòng họ gia phả nhà anh?
Kang Taehyun: Em nói chậm thôi được không?
Choi Beomgyu: Vậy là ba anh rồi, bé sợ (*꒦ິ꒳꒦ີ)
Kang Taehyun: Bé đừng sợ, anh ở đây.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co