5
Beomgyu rụt cổ lại.
Kang Taehyun đứng đó nhìn từng cử chỉ hành động của Beomgyu, mắt trông thấy cậu định chạy đi, nhanh nhẹn dùng tay chống lên tường, chặn đường chạy của cậu lại.
Beomgyu thấp thỏm nhìn vẻ mặt không rõ cảm xúc của đối phương, bởi vì vừa mới tắm xong mà mái tóc vẫn còn ướt nước, gương mặt sạch sẽ giấu bên dưới mái tóc ẩm ướt trước trán, cậu nhìn đến thất thần, sau đó mới giơ tay lên nhìn hắn cười cười "Chào, chào tiền bối"
Beomgyu thường có cảm giác nhỏ bé khi đứng cạnh Kang Taehyun, vì vai cậu nhỏ hơn đối phương, nhưng chưa bao giờ lại thấy bản thân giống một con kiến như bây giờ. Bị Kang Taehyun dùng hai cánh tay đặt lên tường bao vây đã đành, bản thân mình còn cố gắng cúi người xuống thật thấp, nhìn có vẻ càng yếu thế hơn.
Vốn định lợi dụng sơ hở ở dưới cánh tay người kia trốn thoát ra ngoài. Có điều, cậu càng tụt người xuống, đối phương lại càng cong thắt lưng theo. Beomgyu bất đắc dĩ cười cười.
Người này sao cũng có lúc trông đáng sợ vậy!
Beomgyu vỗ vỗ cánh tay Kang Taehyun, hành động cứ như đang dỗ dành một thằng nhóc con "Được rồi ngoan ngoan, buông em ra rồi em cho anh một viên kẹo"
Kang Taehyun nhếch lông mày.
Beomgyu khóc không ra nước mắt, nhìn thấy sắc mặt Kang Taehyun kém đi hận không thể tát cho mình mấy cái. Đúng là làm bậy không thể sống mà.
"Cậu còn chưa trả lời tôi" Kang Taehyun càng dán sát lại, kéo gần khoảng cách giữa hai người, giọng nói nghe có vẻ chậm rãi từ tốn nhưng lại thập phần dọa người, làm sống lưng Beomgyu lạnh hết cả lên "Cậu nói chỗ nào của tôi không được?"
Beomgyu lắc đầu nguầy nguậy, có điều ánh mắt lại không bao giờ biết nói dối, không tự chủ liếc đến chỗ - nào - đó - mà - ai - cũng - biết - rồi - đó. Một hồi cũng tự ngây ngẩn cả người.
Mẹ nó! Anh mặc áo choàng tắm còn ngang nhiên theo tôi hạ thắt lưng xuống. Nó mà tuột dây đai một cái còn không phải đối diện với mặt của tôi sao? Beomgyu bản chất da mặt mỏng, màu đỏ nhanh chóng lan từ hai má đến tận mang tai.
Kang Taehyun: ...........
Beomgyu chủ động đưa tay lên đánh vào miệng mình hai cái, không ngừng tự trách:
"Em sai rồi, em thật sự sai rồi. Phía dưới của anh không những rất được còn rất dũng mãnh, rất đàn ông, một lần ba hiệp, à không không không, một lần năm hiệp" Nói xong còn không biết xấu hổ bổ sung thêm: "Anh thấy vậy có ít không, hay một lần bảy hiệp?"
Kang Taehyun: ...........
Thấy sắc mặt Kang Taehyun hết đỏ trắng lại xanh tím, Beomgyu thầm nghĩ, xong rồi xong rồi, đ* má anh còn muốn đến mười hiệp nữa à?
Ai mà chẳng biết nhắc đến chuyện này là điều cấm kị nhất đối với đàn ông.
Màng nhĩ Kang Taehyun chịu đủ loại sự kích thích, Beomgyu bây giờ còn mặc một áo phông cổ rộng, trong lúc khua chân múa tay, một bên cổ áo khẽ khàng hạ thấp xuống, bả vai trắng nõn vì không tiếp xúc với ánh nắng mặt trời cứ thế ẩn ẩn hiện hiện ngay trước mắt mình.
Kang Taehyun đứng bật dậy, một bên giữ chặt áo choàng tắm một bên trầm giọng quát "Cút về kí túc xá!"
Beomgyu vừa được đại xá liền nhanh chân chạy trối chết.
Kang Taehyun nhìn bóng dáng thằng nhóc kia, mở cửa đi vào phòng, mạnh tay đóng cửa một tiếng rầm.
.
.
.
Beomgyu vừa đóng cửa phòng liền lao thẳng lên giường, lúc nãy còn đối với người ta sợ lên sợ xuống, bây giờ trong đầu bỗng nhiên lại nảy ra một ý tưởng kì quặc.
Cậu ngồi thẳng dậy, hướng về bạn cùng phòng nói "Tớ quyết định rồi"
"Hả?" Bạn cùng phòng đang ngồi ở bàn học, xoay người lại "Cậu quyết định cái gì cơ?"
"Xin lỗi cậu, tớ muốn chuyển phòng" Beomgyu vừa dọn đồ vừa nói.
Bạn cùng phòng: .......... Vậy tớ sẽ phải ở một mình à? Tiền đâu ra đủ để đóng suất hai người đây?
Beomgyu là một người suy nghĩ cực kì đơn giản, nghĩ rằng chuyển qua ở chung với Kang Taehyun sẽ có nhiều cơ hội tiếp cận đối phương hơn, còn tiện xua đuổi mấy người có ý định cướp Kang Taehyun khỏi tay cậu.
Vì thế thay vì trèo lên giường đánh một giấc ngon lành, Beomgyu lại hì hục cả đêm để dọn đồ.
Cậu nói là làm, sáng hôm sau giống như coi chưa có chuyện gì xảy ra, tiếp tục bám đuôi theo Kang Taehyun "Tiền bối, cho đến bây giờ anh vẫn ở một mình đúng không? Khẳng định là buồn chán chết đi được, em chuyển qua ở với anh nhé, đảm bảo đóng tiền đầy đủ không thiếu một xu"
Kang Taehyun trừng mắt nhìn cậu, không nói gì.
"Em đã dọn xong đồ rồi, chỉ có mỗi hai cái va li" Beomgyu đi được một đoạn cảm thấy hơi chóng mặt, ngẩng đầu lên nhìn Kang Taehyun, nghĩ sao nói vậy, đáng thương nói "Tiền bối, đầu em tự nhiên đau quá"
Kang Taehyun vẫn duy trì liếc mắt xuống, Beomgyu cảm giác như hắn đang nhìn vào trán cậu. Không biết do đường nhìn của hắn hay do cơn đau đầu mà cậu thấy trán mình nóng rực cả lên.
"Hôm qua cậu thức muộn?"
"Dạ dạ" Beomgyu gật đầu "Em dọn đồ xong đã nửa đêm rồi, sau đó mới đi tắm"
Kang Taehyun hơi nhíu mày "Muộn rồi còn tắm làm gì?"
"Không tắm sẽ chịu không nổi" Beomgyu đưa tay lên xoa xoa mũi "Dù muộn cũng phải tắm"
Kang Taehyun đưa tay đến trước mặt Beomgyu, lúc bị cậu nghiêng đầu qua nhìn chằm chằm liền nhanh chóng rụt tay về.
Hôm nay là ngày mà hai người cùng có chung một tiết thể dục, đây là lần đầu tiên Kang Taehyun đưa ánh mắt nhìn sang sân tập điền kinh, từ xa đã xác định được bóng dáng cậu nhóc với mái tóc màu đen, đang dùng sức chạy ở phía trước. Từ sáng đến giờ lông mày hắn vẫn chưa hề chịu dãn ra, dường như lúc nhìn Beomgyu thở hồng hộc chạy lại càng nhíu chặt vào.
"Kang Taehyun, đỡ bóng" Một âm thanh kéo hồn hắn trở lại, hắn rốt cuộc tập trung về phía quả bóng đang bay tới, nào ngờ vừa rời tầm mắt khỏi người kia được mấy giây, đã nghe thấy tiếng thét từ bên sân điền kinh vọng tới.
"Beomgyu!"
"Beomgyu cậu làm sao vậy?"
"Ai đó cõng cậu ấy vào phòng y tế đi!"
Kang Taehyun không rõ vì sao mình lại hành động trước cả khi kịp suy nghĩ, mạnh tay ném quả bóng xuống đất, sau đó lập tức nhảy qua bờ tường chạy sang bên phía Beomgyu.
Một tay nắm lấy cổ tay người nọ vòng qua vai mình, chuyển xuống đỡ lấy đối phương nhấc bổng lên, chạy đến phòng y tế.
Cậu cảm thấy đầu mình giống như sắp nổ tung, từng đợt từng đợt như bị búa giáng xuống, cả người nặng trĩu không thể cựa quậy, chân tay vô lực, muốn mở miệng nói nhưng lại chẳng thể phát ra âm thanh. Tựa như bị trói chặt ở hầm băng, vừa gò bó lại vừa lạnh lẽo.
Cố gắng hét lên nhưng lại giống như có vật gì chặn ngang cổ họng, Beomgyu hốt hoảng muốn giãy giụa, trái lại hoàn toàn vô ích, hai tai đều ong ong cả lên. Cậu loáng thoáng thấy được một cái bóng đen đứng trước mặt mình, sau đó không quá hai giây liền ngã xuống bao chặt lấy cơ thể mình lại, làm cậu càng không thể nhúc nhích.
Lúc này cậu nhìn ra cái bóng đen thế nhưng lại là tiền bối.
Beomgyu khó khăn hô hấp, choàng mở mắt.
Cậu đảo mắt quanh căn phòng một hồi, hình ảnh dần dần trở nên rõ nét hơn, bây giờ cậu mới xác định đây là phòng ngủ, nhưng lại không phải là phòng của cậu.
Cậu ngắm nhìn bốn phía, lúc này cơ thể đã cản thấy nhẹ hơn, cậu chống tay ngồi dậy, ngoài dự đoán thấy được Kang Taehyun đang đứng tựa lưng ở cửa phòng. Thấy có động tĩnh, Kang Taehyun xoay người lại, đối diện với khuôn mặt ngơ ngác vẫn còn đỏ hồng của Beomgyu.
"Đừng có dùng biểu cảm ngu ngốc đó nhìn tôi!" hắn tiến lại gần, lần này thật sự đã đưa tay lên chạm lên trán của đối phương "Cậu bị đần hả? Còn không biết mình phát sốt sao? Nếu cảm thấy khó chịu phải xin kiến tập chứ, có biết chạy ngoài nắng lúc đang ốm nguy hiểm thế nào không?"
Beomgyu chớp chớp mắt nhìn Kang Taehyun, bỗng nhiên nở nụ cười "Tiền bối, đây là lần đầu tiên anh nói một câu dài như vậy đó"
Kang Taehyun hết nói nổi: ........
Hắn ném áo khoác của mình xuống giường "Tướng ngủ của cậu xấu chết được, trong miệng đều là ư a, dung tục hết sức"
Beomgyu trợn mắt nhìn hắn "Còn không phải do bị anh đè sao? Anh mới dung tục!"
Kang Taehyun: ? ? !
Cổ họng bây giờ vẫn còn có chút ngứa, Beomgyu hạ thấp giọng lại, liếc mắt đến hai cái va li ở góc phòng, trong đầu lóe lên một cái "Khoan đã, hai cái va li này trông quen mắt thế?"
Kang Taehyun không lạnh không nóng đáp "Của cậu"
"Hả?" Beomgyu nhất thời ngây ra.
Nhìn cậu mắt trợn miệng mở to, Kang Taehyun hừ một tiếng, đứng dậy nói "Không phải cậu nói muốn chuyển sang nhà này ở sao?"
"Vậy là anh đồng ý?" Beomgyu hào hứng nói.
Kang Taehyun nhìn cậu "Không đồng ý thì vác của nợ đấy về đây làm gì? Nhớ đóng phí ở đầy đủ"
Beomgyu đang cực kì cao hứng "Không đúng, là anh tự tay mang va li của em đến đây?"
Kang Taehyun cáu gắt "Cậu bớt miệng lại được không? Bệnh của cậu mẹ nó còn chưa khỏi đâu"
Beomgyu nhảy từ giường xuống chạy đến ôm lấy cổ Kang Taehyun "Tiền bối, anh tốt nhất!"
Lần này Kang Taehyun cũng không thực sự có ý định đẩy cái đuôi này ra, mặc kệ đối phương ôm chặt cứng lấy mình, thầm nghĩ, đồ bánh bao nếp dính người.
____________________
Tiểu kịch trường:
Choi Beomgyu: Anh làm cái gì vậy hả? Tránh ra, nặng muốn chết.
Kang Taehyun: Không phải em nói anh đè em sao?
Choi Beomgyu: Đó là em bị bóng đè đó, là bóng đè!
tui sầu quá mọi người ơi :') không lấy lại được acc cũ luôn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co