Truyen3h.Co

taegyu | 애인

6

_Gomdorii_

Tính từ ngày Beomgyu chuyển đến ở chung với Kang Taehyun đã được ba ngày, ba ngày này đối với cậu mà nói đều rất mãn nguyện, tuy rằng không biết hắn kiếm đâu ra thêm một chiếc giường đơn, hai người mỗi người ngủ một giường, hoặc là đôi khi Kang Taehyun sẽ nổi hứng đá cậu, Beomgyu vẫn quấn quanh hắn giống như một con Shiba.

Đổi lại hình như thái độ của Kang Taehyun đối với cậu cũng không quá lạnh nhạt như trước.

Vừa sáng sớm, Beomgyu ngồi ở trên giường rũ mi mắt nhìn Kang Taehyun đang mặc áo sơ mi phía đối diện, buồn chán nói "Hôm nay em có tiết, không thể đến lớp các anh dự thính được"

Kang Taehyun đóng đến cúc áo cuối cùng, cũng không ngẩng mặt lên "Chăm mà học đi, tôi cũng không muốn bỏ tiền ra giúp cậu đóng tiền học lại"

Beomgyu nghe vậy thì bĩu môi "Tiền bối, anh nói như vậy không thấy rát má sao. Anh với em cùng lắm chỉ là tiền bối với hậu bối. Anh cũng chưa từng nói thích em. Việc đóng tiền này nghe thế nào cũng không hợp lý lắm."

Thấy Kang Taehyun im lặng không trả lời, Beomgyu gãi gãi mũi "Em đi học trước đây. Còn có chút việc cần phải làm"

Động tác trên tay Kang Taehyun khựng lại, ánh mắt từ tấm gương trước mặt lướt đến hình ảnh phản chiếu của Beomgyu ở phía sau. Lúc bóng lưng của cậu khuất sau cánh cửa, ánh mắt bỗng trở nên thâm trầm.

Dường như theo một cách tình cờ nào đó, Beomgyu bất chợt bước chân chen ngang vào cuộc sống của hắn, đảo lộn hết mọi thứ lên.

Nhưng có lẽ bản thân hắn đã dần quen với đống lộn xộn này mà cậu đã gây ra. Không muốn sắp xếp lại mọi thứ giống như lúc trước.

Nghĩ một hồi, rốt cuộc Kang Taehyun cũng ra ngoài, khóa cửa lại cẩn thận rồi mới lên lớp.

.

.

.

Beomgyu ôm chồng sách trên tay, thầm nghĩ, tiêu đời mình rồi, vốn ban đầu không có ý định gì, nhưng bây giờ cậu lại đối với Kang Taehyun chính là lâu ngày sinh tình, mỗi ngày sẽ thích anh ấy nhiều hơn một chút, nhìn thấy anh ấy sẽ vui vẻ, không gặp anh ấy sẽ nhớ nhung, thấy anh ấy cau mày là sẽ khó chịu. Nếu bây giờ Kang Taehyun đứng trước mặt cậu tuyên bố hắn có người yêu, cậu sẽ đau lòng.

Cậu vừa đi vừa nghĩ, trên tay ôm một chồng sách, thầy giáo nhờ cậu mang vào lớp phát giúp ông, đã nhiều lại còn dày, rốt cuộc cũng không cẩn thận, đâm sầm vào người đang đi trước mặt.

Chồng sách trên tay Beomgyu rơi xuống đất, văng ra tứ phía.

Beomgyu vội vàng cúi đầu xin lỗi, sau đó ngồi xổm nhặt sách lên.

Đối phương cũng bị dọa cho hết hồn, cong thắt lưng xuống giúp cậu nhặt sách, sau khi ngẩng mặt lên đưa cho cậu, mới ngây ngẩn cả người, giọng nói có chút không được chắc chắn "Choi Beomgyu? Cậu là Choi Beomgyu đúng không?"

Beomgyu nhận sách từ trong lòng bàn tay đối phương, nhìn gương mặt trước mắt mình, chỉ cảm thấy hoàn toàn xa lạ, ngại ngùng cười cười "Xin lỗi, trí nhớ tớ hơi kém, chúng ta có quen nhau sao?"

"Cũng không hẳn. Chúng ta chỉ học chung một tiết thể dục, hôm đó cậu bị ốm, nên mới có chút ấn tượng" Nam sinh chìa tay ra "Tớ là Lee Jung Byul. Đúng rồi, có cần tớ giúp cậu không?"

Đối với người lạ này, Beomgyu chỉ có thể tỏ ra khách khí "Không cần không cần, dù sao cũng sắp đến lớp rồi. Cậu cũng mau về lớp đi"

"Thật đó không sao đâu" Jung Byul ôm một nửa chồng sách về phía mình, nhìn cậu cười nói: "Tớ giúp cậu"

Beomgyu thấy đối phương nhất quyết muốn giúp, không còn cách nào khác, đành phải nói tiếng cảm ơn.

Nhưng mà cậu không ngờ rằng, lúc này ngay phía sau lưng cậu, Kang Taehyun không biết từ lúc nào đã dựa lưng vào tường lặng lẽ quan sát hai người.

.

.

.

Ngày hôm nay Beomgyu không có nhiều tiết lắm, vừa mới tan học đã cảm thấy háo hức muốn trở về gặp Kang Taehyun rồi, thật ra một nửa là do bản thân mình cũng cảm thấy sáng nay nói những lời kia không lọt lỗ tai, sợ rằng hắn sẽ nổi giận.

Beomgyu cầm quai cặp đeo lên vai, vừa mới bước ra đến cửa, đã thấy một bóng dáng đang đứng bên ngoài đợi mình.

Lee Jung Byul nhìn cậu mỉm cười "Beomgyu, bây giờ cậu có rảnh không?"

Beomgyu quay người lại, để ý xung quanh lớp đã không còn một bóng người, chỉ còn mỗi cậu cùng với Jung Byul, Beomgyu mở điện thoại nhìn một lúc, miễn cưỡng nói "Có chuyện gì sao?"

"À, nghe nói cậu rất giỏi môn chính trị" Lee Jung Byul tiến lại gần, gãi gãi đầu, bộ dạng ngại ngùng cúi thấp đầu xuống "Thật ra tớ đã đọc rất kĩ rồi, nhưng vẫn có chỗ không hiểu lắm. Có thể làm phiền cậu giảng một chút không?"

Nghe thấy đúng bài tủ của mình, Beomgyu suy nghĩ đơn thuần rốt cuộc thả lỏng bật cười thành tiếng, cong khóe mắt lên, lông mi rung động, nói "Được chứ, cậu lấy sách ra đi, tớ chỉ cho cậu"

Lee Jung Byul nhìn thấy một màn này liền ngây ngẩn cả người.

Cuối cùng cả hai người ngồi ở trong lớp đến tận giờ tự học buổi tối.

Beomgyu nhìn thời gian trên điện thoại, đã chạm đến mốc bảy giờ tròn, hình như đây là lần đầu tiên cậu không gặp mặt Kang Taehyun trong một khoảng thời gian dài như vậy. Trưa nay cũng không thể về, vì còn một đống việc mà giảng viên giao cho chưa làm xong.

Jung Byul đi bên cạnh Beomgyu, chiều cao so với Kang Taehyun cũng không khác biệt lắm. Liếc mắt xuống liền có thể nhìn thấy chỏm đầu đang nhấp nhô của cậu.

"Beomgyu, tớ có thể mời cậu ăn một bữa cơm không? Cậu đã tốn nhiều thời gian như vậy để giảng bài cho tớ, tớ rất muốn cảm ơn"

Beomgyu thấp thỏm nhìn điện thoại "A, không cần đâu. Coi như là tớ ôn lại kiến thức thôi, thật ra cậu không cần làm như vậy"

"Như vậy tớ sẽ cảm thấy ngại lắm" Jung Byul dường như không có ý định buông tha cậu "Một bữa thôi mà"

"Vậy để hôm khác đi, hôm khác sẽ cùng cậu ăn cơm" Beomgyu không kiên nhẫn nói "Hôm nay tớ có việc rồi"

"Được" Nam sinh cao hứng đáp, lấy điện thoại từ trong túi quần ra đưa đến trước mặt Beomgyu "Vậy cậu cho tớ phương thức liên lạc đi. Hôm nào rảnh tớ sẽ gọi cậu đi ăn"

Beomgyu thật sự không muốn cùng người này đôi co thêm, liền chộp lấy điện thoại của đối phương nhập số sau đó vội vã cúi người chào đối phương, cuối cùng chạy biến mất.

Nam sinh đứng đó nhìn cậu rời đi, nở một nụ cười.

Beomgyu chạy về đến nhà, phát hiện cửa nhà đã bị khóa từ bên trong, liền rối rắm dùng sức đập cửa:

"Tiền bối, mở cửa, em về rồi! Tiền bối ơi!"

Chưa đến năm giây đã nghe thấy cạch một tiếng, Kang Taehyun mặc quần áo thoải mái ở nhà đi ra mở cửa, hình như là vừa mới tắm xong, bởi vì cậu nhìn thấy tóc đối phương có chút ẩm ướt.

Hắn quan sát cậu một lát, vẻ mặt không rõ cảm xúc "Sao lại về?"

Beomgyu bước vào trong nhà, ném cặp xuống ghế sô pha, đáp "Hả? Anh nói cái gì lạ vậy? Em không về nhà còn có thể về đâu ngủ?"

"Tôi tưởng hôm nay cậu ngủ ở ngoài" Kang Taehyun đóng cửa, giọng điệu hơi đanh lại.

Beomgyu nheo mắt nhìn Kang Taehyun, hôm nay tiền bối ăn nhầm phải thứ gì à? Sao phát ngôn toàn những câu kì quái vậy?

Hai người đi lên phòng, hắn cầm khăn lau khô tóc, hướng đến cậu hỏi "Ăn chưa?"

"Chưa ăn" Beomgyu nằm bẹp xuống giường nói "Cả bữa trưa em cũng chưa được ăn, đói chết đi được"

Kang Taehyun liếc mắt nhìn Beomgyu đang lăn lộn ở trên giường, đi ngang qua đá vào cẳng chân cậu một cái "Mau đi tắm đi, sau đó tôi dẫn cậu đi ăn"

Nói xong lại bổ sung thêm "Cậu mời"

Beomgyu nhếch miệng méo mó nhìn hắn, đôi mắt mở to "Tiền bối, anh thừa biết em..."

Kang Taehyun bực bội cắt ngang lời cậu "Tôi trả tiền"

"Cho em năm phút!" Nghe đến đây Beomgyu liền dồi dào sức sống, quên luôn cả cơn mệt mỏi ban nãy, lập tức từ trong tủ lấy ra một bộ quần áo, thậm chí còn vui vẻ vừa đi vừa hát một bài hát dở hơi nào đó. Nhìn đúng gợi đòn.

Kang Taehyun nghe thấy tiếng nước phát ra từ trong phòng tắm, quyết định ngồi trên giường chờ cậu.

Trong lúc chờ đối phương vừa tắm vừa hát, hắn ngồi trên giường tùy tiện lướt web, lúc này điện thoại trên bàn của Beomgyu rung lên, hắn liếc mắt qua nhìn một cái, là số lạ, không chần chờ vươn tay ra bắt máy.

Kang Taehyun không lạnh không nóng hỏi "Ai?"

"Hả? Anh là ai?" Đầu dây bên kia quả nhiên là Lee Jung Byul.

Kang Taehyun không buồn trả lời "Còn cậu là ai?"

"Là bạn của Choi Beomgyu. Cậu ấy đâu?"

Kang Taehyun lạnh nhạt đáp "Đang tắm"

Đối phương dường như có chút mất kiên nhẫn "Vậy rốt cuộc anh là ai?"

Kang Taehyun nhàn nhạt nói "Người tắm trước"

Đối phương trầm mặc nửa ngày, mới không tình nguyện hỏi "........ Anh đang ở đâu?"

Kang Taehyun giọng điệu thản nhiên "Trên giường"

Lee Jung Byul: ...........

Kang Taehyun thấy đầu bên kia im lặng, tưởng đối phương đã cúp máy. Hắn vốn định ấn nút tắt liền nghe được đối phương trầm thấp hỏi một câu.

"Anh là gì của cậu ấy?"

Lần này Kang Taehyun thật sự không chần chờ cúp máy.

Sau đó lặng lẽ cho số điện thoại này vào danh sách chặn các cuộc gọi.

Kang Taehyun nhìn chằm chằm màn hình điện thoại tối đen, sắc mặt thâm trầm.

Thật ra hắn chưa từng nghĩ đến mối quan hệ của hai người, chỉ là cảm thấy đã quen với việc Beomgyu làm cái đuôi bám sau lưng mình gọi tiền bối tiền bối, hắn lẳng lặng nhìn về hướng phòng tắm, rốt cuộc mình là gì của cậu ấy?

_________

Tiểu kịch trường:

Choi Beomgyu: Em còn đang hỏi lúc bước vào phòng liền ngửi thấy mùi gì kì lạ.

Kang Taehyun: Mùi gì? Là quần áo của em một tháng chưa giặt?

Choi Beomgyu: Quần áo của anh mới một tháng chưa giặt ấy! Em là đang nói mùi chua nồng nặc phát ra từ người anh. Kang Taehyun, anh ghen đó hả? Đáng yêu chết người.

Kang Taehyun: Cái gì mà chết người, đồ thô tục, mau cút lên phòng!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co