Truyen3h.Co

|TaeKook| Loss

Chap 19

tks_kan

Daehyun đứng không vững, mặt méo mó đến đáng thương. Ngồi trên taxi vẫn lẩm bẩm rằng chắc đó không phải sự thật, là nhầm lẫn, là vô tình, là bất cứ gì trên đời cũng được, miễn sao không phải là điều cậu sợ nhất.

Ba mẹ đã sớm để cậu và chị lại, rồi đi xa xứ, cậu sống trong nhung lụa nhưng lại lớn lên trong tình yêu thương của chị. Biến cố bất ngờ xảy ra ở hiện tại chính là trong ác mộng còn chưa bao giờ nghĩ tới.

Tâm chí lại bắt đầu hiện lên như một thước phim tua chậm, Daehyun thực sự trong khoảnh khắc này đã quên béng đi việc tìm Jungkook, trong tiềm thức chỉ thấy những hình ảnh đẹp nhất của chị mình.

Lại nhớ tới hồi ba mẹ mới để hai đứa ở lại, ngày đầu tiên nhập học trường cấp 2 vắng bóng cha mẹ, chỉ có quản gia cùng chị gái lớn hơn 1 tuổi đi cùng. Daehyun khép nép núp sau người chị có phần nhỉnh hơn cậu một chút, chị vẫn thật hoà đồng, miệng không ngừng cười thân thiện.

Daehyun vẫn luôn ái mộ chị mình một cách chân thành nhất, dưới cương vị là một người em trai nhỏ.

Rồi lại nhớ có lần khoảng cuối cấp 2, chị bị mấy đứa đại loại chính là tụi hay cúp học trong trường chặn đường, trấn lột. Daehyun một cước liền hạ ngay tên cầm đầu, thành công giúp đỡ chị lần đầu tiên, cả hai ra về cười nói không ngớt.

Vậy mà...Bánh xe phanh lại trước cửa bệnh viện. Daehyun sực tỉnh khỏi đống hồi ức, về lại vẻ lo lắng ban đầu. Chạy vào sảnh bắt đầu nhìn hết một lượt xung quanh, bắt gặp một y tá đang cầm sổ đi lại, không nghĩ ngợi liền hỏi.

"Làm ơn, có bệnh nhân nào bị tai nạn, vừa đưa tới đây không?"

Daehyun bám lấy chặt cánh tay của y tá khiến đối phương có phần lúng túng.

"Có một người vừa được đưa tới, là nữ, 18 tuổi, đang ở trong phòng cấp cứu."

Trùng hợp đến tận hai cái rồi, là nữ, là cùng độ tuổi với chị Daeun. Daehyun lông mày bắt đầu co giật, cảm giác như sắp mất thăng bằng. Mắt trong mấy giây có phần nhòe đi, nhưng cơ thể dần trấn tĩnh lại, miệng vẫn không ngừng an ủi.

"Không sao đâu, chắc chắn không phải đâu."

Daehyun theo bảng hướng dẫn tìm được tới hành lang phòng cấp cứu. Trong vài giây bỗng khựng lại, tay lại run lên bần bật, có thể nhìn thấy từ xa một Jeon Jungkook người dính toàn máu đang ngồi ôm đầu một góc, cư nhiên không để ý tới sự xuất hiện của Daehyun.

"Jeon...Jeon Jungkook..!"

Jungkook nghe thấy có người nhắc tên mình, ngẩng lên xem, thấy Daehyun đứng từ đầu hành lang quần áo đã xộc xệch, nước mắt nước mũi tèm lem.

Daehyun chạy lại, quỳ thụp xuống, tay run rẩy bám lấy vai Jungkook.

"Daehyun..chị..."

"Cậu đừng nói, xin cậu đừng nói gì hết, tớ không muốn nghe."

Jungkook nhìn người trước mặt, nước mắt bắt đầu nặng hạt rơi đầy khuôn mặt tuấn tú. Daehyun cúi mặt một hồi lâu, chính là không đủ can đảm để nghe tiếp người kia nói gì.

Được một lúc, Daehyun thất thần ngồi sang vị trí trống bên cạnh. Hai thanh niên hiện tại trông rất thảm, một người đầu tóc rũ rượi, quần áo xộc xệch, người còn lại không kém, cả người đầy máu khô. Cả hai không nói một câu, cứ ngồi vậy, phòng cấp cứu ở cuối dãy nên cũng không có người qua lại.

Việc xảy ra tai nạn đã được đưa lên truyền hình, chỉ là chưa công bố thông tin chính thức, một khi đã trích xuất đoạn băng từ máy quay trong cửa hàng, chắc hẳn lúc đó sẽ nổi tiếng lắm.

Jungkook vẫn chưa thể ngừng khóc, tóc rủ hết qua mắt nhưng vẫn thấy rõ nước mắt lăn dài trên khuôn mặt, hai mắt đỏ ngầu chưa có dấu hiệu ngưng, bọng mắt bắt đầu sưng lên do khóc quá nhiều.

"Tớ sẽ giết tên đó!"

Daehyun nõi rõ ràng từng chữ, tay nắm chặt cảm tưởng như sắp nổ cả gân máu. Cuối cùng thì sau hơn 2 tiếng, cậu ấy cũng nói một câu, nhưng tại sao Jungkook lại thấy bất an, miệng mấp máy nói.

"Tớ cũng sẽ giết chết tên đó.."

Cả hai lại rơi vào bầu không khí im lặng như ban đầu. Jungkook bất giác lôi điện thoại từ trong túi áo, bấm nhanh một dãy số mà bản thân đã thuộc làu, nhưng kì lạ không được lưu.

"Anh mau tới bệnh viện Z đi, tới đây rồi em sẽ giải thích."

Đầu dây bên kia chưa kịp trả lời, Jungkook vội dập máy, cả người lại run lên một hồi.

"Là Taehyung đúng không? Sao cậu lại gọi anh ta tới đây?"

"Tớ nghĩ chị Daeun sẽ muốn việc này."

"Ý cậu là sao Jungkook?"

Daehyun nắm chặt tay thành nắm đấm, tưởng chừng có thể bật máu.

"Daehyun cậu bình tĩnh lại, tớ không phải ý đó."

"Vậy ý cậu là gì?"

"Tớ..."

Cửa phòng cấp cứu mở ra, một bác sĩ tầm trung niên đẩy nhẹ gọng kính, thở dài một tiếng.

"Chúng tôi xin lỗi, chúng tôi đã làm hết sức có thể. Người nhà hãy vào thăm cô ấy lần cuối, thực sự xin lỗi."

Vị trưởng khoa cúi gập người một cái, đối diện là hai thanh niên hoá đá, một chữ cũng không thốt nổi ra. Bốn mắt nhìn vào hư vô, bác sĩ dời đi để lại một Choi Daehyun chết lặng, và một Jeon Jungkook nước mắt đã lưng tròng.

"Ha..buồn cười thật, cái gì mà lần cuối cơ chứ. Jungkook, cậu nói xem bác ấy có vẻ đã nhầm lẫn rồi không, chị ấy là đang ngủ một chút, còn hứa sẽ đón sinh nhật với mình.."

"Daehyun..."

Giọng Jungkook lại nghẹn đi. Daehyun không tin, miệng vẫn cố nặn ra nụ cười méo mó, rồi lại bặp chặt môi.

Lặng lẽ đẩy cửa phòng cấp cứu, trên giường là Daeun với đống dây chằng chịt quấn quanh cơ thể nhỏ bé, hai mắt nhắm nghiền, nhưng vẫn chỉ như đang say giấc.

"Choi Daeun, chị dậy mau, em đói rồi, em muốn chị nấu mỳ gói cho em, muốn chị làm nước lê, rồi còn mua gà cay cho em nữa...Nếu không dậy em sẽ lập tức dỗi chị, lúc đó đừng có xin em tha thứ. Hiện tại em còn chưa tức, dậy và dỗ dành em đi.."

Daehyun càng nói, nước mắt càng thi nhau rơi xuống. Người trước mắt vẫn bất động, ống thở cắm trực tiếp ở miệng, không chút nhúc nhích, sóng tim trên máy đếm ngày một ngắt quãng, cho thấy sự sống đang dần cạn đi.

*Rầm*

Cửa phòng bật mở, Taehyung lao tới giường bệnh, miệng không ngừng nói, sống mũi đã đỏ gắt, như thể một trận bão vừa đi qua khuôn mặt này.

"Daeun, cầu xin em tỉnh dậy. Anh sai rồi, anh phải đưa em về tận nơi mới đúng, dậy đi rồi mai anh qua đón em đi h..."

Chưa hết câu, một tiếng tít kéo dài, cắt ngang cả mạch thở của 3 người con trai. Chỉ nghe sau đó là tiếng khóc to hơn, tiếng gọi tên vô cùng thống khổ.

Đám tang của Daeun diễn ra trong một ngày mưa tầm tã, ô đen phủ kín cả khoảng trời. Daehyun cầm di ảnh chị, nụ cười như thiếu vắng từ lâu, theo ngay sau là Taehyung, tóc anh rũ xuống che cả đôi mắt, miệng vẫn mím chặt như không chịu khuất phục.

Không có Jeon Jungkook. Trong 3 ngày kể từ khi cảnh sát công bố đoạn băng, Jungkook đứng lặng người trong phòng cảnh sát, mọi ánh nhìn thù hận hướng về cậu. 1 người...2 người......10 người........Choi Daehyun......Kim Taehyung.

Jungkook vẫn còn nhớ rõ, khi đó cậu đứng cùng Daehyun ở nhà của cậu ấy, cảnh sát tới mời cả 2 tới nhận đoạn băng. Có cả Taehyung ở đó, mắt đã đầy gân đỏ, chỉ buông một cái cười khẩy.

"Nếu cậu không gọi điện, cô ấy đã giữ được cái mạng.."

Vậy còn Daehyun sẽ hiểu cậu, cậu ấy sẽ hiểu hành động của Jungkook là tại sao, cậu ấy...nhất định sẽ hiểu thôi!

"Jeon Jungkook, tớ hận cậu. Hận vì cậu là bạn thân nhất của tớ, mà lại gián tiếp cướp đi mạng sống của chị gái tớ, hận vì chính bản thân để cậu chạy đi mua đồ mới gặp chị ấy."

"Không Daehyun nói gì vậy....Thực sự không phải..."

"Tớ lần này không thể thông cảm cho cậu nữa rồi..."

Daehyun rời đi, để lại Jungkook chôn chân tại chỗ. Vậy là cậu ấy không hiểu cậu rồi, Choi Daehyun từng hiểu Jungkook tới tận chân tơ kẽ tóc nay lại không hiểu cậu rồi. Nỗi đau dồn nén khiến Jungkook khóc nghẹn, ngày tháng sau này, chắc chắn sẽ rất khó khăn.

_____________

*Kan: Có một Kim Taehyung từng nói với Jeon Jungkook rằng "Hứa là sẽ luôn bảo vệ nhau, trong bất cứ trường hợp nào." (Chap 6). Có một Choi Daehyun từng nói với Jeon Jungkook rằng "Cậu phải nhớ rằng, nếu không có ai ở bên cạnh cậu, sẽ còn có tớ, tớ sẽ luôn ở đây, bên cạnh cậu!" (Chap 9). Vậy mà bây giờ cả hai người đều quay lưng đi sao...Mà cũng đâu phải hoàn toàn do Jungkookie, lúc ấy Daeun tự mình lao vào mà 😭

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co