Truyen3h.Co

|TaeKook| Loss

Chap 20: END

tks_kan

Jungkook trở về trạng thái của những ngày đầu, bị cô lập, bị công kích thậm tệ. Nhưng lần này lại khác, không có một ai đứng ra để bảo vệ cậu, đã vậy số người bắt nạt còn nhân đôi, người nhìn thấy cũng coi như không thấy, kẻ muốn làm lại càng có đà làm.

"Ya, Jeon Jungkook mày vẫn còn vác được mặt đến lớp sao..!"
"Cặn bã.."
"Đê tiện mà, tên hạ lưu, y hệt bố nó.."
"Thằng giết người này sao mãi không bị đuổi học vậy!"
"Nó quyến rũ hiệu trưởng đó!"
"Đồ gay chết tiệt!"
"Ai cũng xem đoạn băng đó rồi, hahaha tức cười chưa. Vậy mà hồi xưa ra vẻ đáng thương lắm!"
"Choi Daehyun trước bị cậu ta dụ dỗ thôi, giờ tỉnh táo rồi có khác, há há há!"
"...."

Jungkook thần người ra một lúc, lớp 36 bộ bàn ghế giờ lại thiếu một, là bàn của Jungkook. Tự an ủi bản thân một hồi lâu.

"Tai không nghe chắc chắn tim sẽ không đau. Phải rồi, Daehyun là đang giận thôi, ngày mai cậu ấy sẽ lại trở về như bình thường, mình tin cậu ấy sáng suốt."

Jungkook đi tới bãi rác sau trường, đúng như dự đoán, ở giữa bãi rác lại chỏng chơ một bàn một ghế, đã bị dùng bút xoá viết lên chằng chịt.

[Kẻ giết người / Thằng cặn bã / Mày đáng ra mới là người bị đâm / Phản bội /..............]

Con người mới thật sự đáng sợ. Họ có thể độc ác tới đâu đúng là chẳng ai đo được, họ nghĩ gì trong đầu, muốn làm gì cũng chẳng ai biết được. Con người như bề nổi của tảng băng chìm, nếu không lặn xuống sẽ chẳng biết được bên dưới nguy hiểm tới cỡ nào.

Jungkook bật khóc trong vô thức, mới là ngày đầu tiên tới trường sau vụ việc, ngày đầu tiên cho chuỗi ngày kinh khủng sau này. Rồi lại lanh lẹ dùng tay quệt ngang hàng nước mắt, một thân lôi theo bàn ghế đã nham nhở trở về lớp.

"Ê tụi mày, coi nó kìa, tưởng đâu sợ quá bỏ về nhà rồi chứ, ai ngờ gan cũng to thật!"

"Im mồm đi."

Jungkook nghĩ rằng, nếu bản thân còn chẳng thể đứng ra tự vệ, thì sao lại có người muốn bảo vệ cậu chứ, bất giác châm ngòi cho đám vô thường trong lớp.

"Nó chửi mình kìa, vứt sách vở của nó đi."

Manshik từ trong đám nam sinh ngồi đó lên tiếng, cả đám lao vào như thiêu thân, đứa giằng lấy cặp sách của Jungkook, đứa thì túm lấy đầu cậu mà đập, mà tát .

Nhưng cái đau lòng hơn là Daehyun, cậu ấy ngồi đó, cách có 3 bàn nhưng chẳng quay lại nhìn, cũng không lên tiếng, rõ ràng nghe thấy tất cả, nhưng cũng mặc kệ.

Khoé miệng tứa máu, Jungkook cũng chẳng khóc, một thằng to con ngồi chặn ngang ngực Jungkook, đắc ý cười.

"Mày thử cầu xin đi thằng nhãi này, có khi ông đây lại tha cho mày đấy, trông mày thảm thật!"

"Phụt.."

Jungkook ngậm một ngụm nước miếng, thẳng mặt đối phượng nhổ toẹt một cái, bên trong còn pha vài giọt máu.

"Con mẹ mày chứ!"

Tên kia giáng một nắm đấm ngay giữa gò má khiến một bên sưng tím. Thầy giáo cũng biết chọn lúc mà vào, Jungkook lãnh xong quả đấm thì cửa lớp được mở ra, thầy giáo lôi cả đám lên phòng giáo vụ.

"Các em đến trường để đánh nhau phải không?"

"Thầy, là nó gây sự trước. Cái thằng giết người này không bỏ cái thói của nó nên tụi em mới dạy nó một bài..."

"Cậu ăn nói trước mặt giáo viên vậy sao!"

Jungkook vẫn im lặng, cậu hiểu bản thân hiện tại đã mang những lời đồn đoán như thế nào, cuộc đời cậu đã đủ những nét chấm phá của đau thương, một chút này có là gì.

"Jeon Jungkook, trò giải thích sao?"

"Em không muốn nói gì cả."

"Thằng này! Mày vẫn hống hách như vậy, có lẽ ăn đập vẫn chưa đủ!"

"Manshik, em viết bản tường trình cho tôi, các trò khác nếu còn sử dụng ngôn từ không hợp với môi trường sư phạm, tôi sẽ lập tức đình chỉ."

Cuối cùng thì Jungkook vẫn bị đánh, đám kia cũng chỉ bị phạt làm vệ sinh, hình phạt khập khiễng tới nỗi nực cười.

"Không sao cả, một chút ấy có là gì cơ chứ, phải mạnh mẽ lên."

Jungkook vẫn giữ nguyên khoé miệng bị rách, một bên má đã sưng tím, vẫn lên lớp tiết tiếp. Tất nhiên là họ vẫn bàn tán, có khi là cả trường bàn tán, ai lại không biết Choi Daeun cơ chứ.

Một thoáng trong tiềm thức, Jungkook dằn vặt có lẽ cậu mới là người nên chết đi, đúng như lời đám ở trường nói.

Jungkook nắm chặt tay, mong rằng mọi chuyện xảy ra chỉ là giấc mơ của cậu. Tỉnh giấc sẽ lại thấy chị Daeun đi bên Taehyung tươi cười, còn cậu mãi đau lòng, nhưng rồi lại có Daehyun ở bên cạnh an ủi. Nhưng thời gian cứ trôi tiếp, chứ nó không quay ngược trở lại, hiện tại mới là thứ đau khổ nhất, nó kéo ta về trạng thái đúng nhất, giáng vào ta một đòn chí tử, đau!

Tưởng chừng những trò đùa ác ý sẽ dừng ở đó. Nhưng không! Trong giờ thể dục, họ liên tục ném bóng vào người Jungkook, từng quả từng quả cứ hướng tới đầu, rồi bụng. Cơn đau từ bụng kéo lên, nó đau tới mức khiến Jungkook ngã phịch xuống đất, hai tay bấu víu lấy nền cỏ.

"Mày diễn giỏi thật đó thằng ranh!"

"Sao hả? Không đánh trả tụi tao à?"

Jungkook cứ vậy một thân một mình 1 ngày, rồi 3 ngày, cuối cùng cũng hết 1 tuần. Một tuần vừa qua không rõ là ở địa ngục hay trần gian nữa.

Họ nói rằng, thứ đáng sợ nhất là dã tâm của con người, bọn họ muốn là làm, còn chẳng thèm suy nghĩ xem liệu việc đó sẽ gây ra hậu quả như thế nào. Phải rồi, hiện giờ đâu còn ai tin Jungkook, đến bản thân cậu còn hoài nghi liệu sự tồn tại của mình là sai trái à ?

Có lẽ vậy thật, bố bỏ đi làm xa, Daehyun quay lưng, Taehyung thì còn cay nghiệt với cậu hơn. Anh ấy đổ toàn bộ lỗi lầm đều do cậu. Mỗi khi chạm mặt, lại nhếch mép cười một cái.

"Bộ dạng của cậu bây giờ cũng chẳng thảm bằng cô ấy lúc đó!"

Jeon Jungkook hiện tại chẳng còn gì, ngoài bản thân cậu ra, thì cậu chẳng còn gì hết! Không ai bên cạnh, mỗi tối khi bụng đau tới quặn thắt lại cũng chẳng ai hỏi thăm. Có những chiều tan học mưa tầm tã nhưng vẫn một mình chạy về.

Họ nói, một ngày xấu hay đẹp, đều là do bạn quyết định. Nếu trước đây cậu thích mưa, cậu thích cái mùi thoáng đãng mà thiên nhiên đang dâng tặng, thích cảm giác dùng cặp che rồi chạy vụt qua, bên cạnh còn có Daehyun, sâu hơn của kí ức thì là Taehyung. Thì hiện tại, mưa như trút lên đầu cậu toàn bộ sự trách móc.

Đã lâu rồi từ lần khám cuối, thực sự là rất lâu. Không ngờ ngay cả những cơn đau cũng tới ngay khi cậu đau khổ nhất. Để đồng thời hành hạ cả mặt thể chất lẫn tinh thần, khiến tân thể rã rời, vốn đã tiều tụy nay còn thảm hại hơn. Có những đêm đau tới phát sốt, nhưng sáng hôm sau vẫn phải tới trường thật sớm để nhặt bàn học từ bãi rác sau trường.

Đau điếng lên ấy! Đau tới mức chẳng có từ ngữ nào có thể miêu tả từ đau, tạm gọi "đau thấu tâm can".

Hôm nay có bức thử gửi tới, bên ngoài còn ghi rõ:

Gửi tới: Jeon Jungkook - kẻ giết người.

Trò đùa độc địa mãi cũng chẳng dứt, Jungkook mệt lắm rồi. Cậu mở bao thư, bên trong rơi ra 2 tấm ảnh. Một là của Daeun chụp cùng Taehyung, chẳng rõ chụp ở đâu, nhưng có thể thấy bọn họ tươi cười hạnh phúc. Bức còn lại là của Daehyun chụp với Daeun, hai chị em họ đang kẹp đầu bá cổ nhau, nhưng vẫn thấy rõ nhất là nụ cười, không khí ấm cúng.

Bên trong còn có 1 bức thư rất ngắn, như thể là lời nhắn [Mày vĩnh viễn không thể đền bù mất mát ấy được, cho dù là chết đi.]

Jungkook run lên từng hồi, bật khóc nức nở, cơn đau từ thượng vị lại kéo lên, cả thể xác lẫn tâm trí hiện tại đau lắm, rất đau. Tay lại đưa lên bứt tóc như một thói quen.

"Không phải tôi, không phải tôi, tôi nói thật đó..."

Rồi lại bất giác sờ lên mặt, miệng nở một nụ cười méo mó thập phần phần kinh dị.

"Cậu đau lắm phải không, để tôi giúp cậu giải thoát!"

Jungkook xả một bồn đầy nước, cổ tay đã cắt nát từ bao giờ, máu như thể thác lũ cứ chảy từng dòng từng dòng xuống. Rồi lại cẩn thận chốt cửa, ngồi ngay ngắn trong bồn tắm. Trước khi nhắm mắt còn tự mình an ủi mấy câu.

"Không sao hết, cậu đã chịu đựng đủ rồi, từ giờ hãy làm những gì cậu muốn nhé..."

Jungkook nấc nghẹn lên, rồi cứ thế từ từ chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ sẽ kéo dài mãi mãi. Trong tiềm thức hiện lên một thước phim tua chậm, những kỉ niệm đẹp đẽ nhất của cuộc đời cậu bắt đầu chạy. Khi nhà cậu còn đủ 3 người, khi Daehyun cùng cậu bỏ tiết, mọi thứ dừng lại ở hình ảnh Taehyung, tay Jungkook buông thõng, nước trong bồn đã toàn một màu đỏ loang lổ, tràn ra ngoài.

Phải mất hơn 1 ngày khi nước đã tràn tới cửa nhà, người ta mới túm tụm lại rồi thắc mắc tại sao trong nhà lại chảy ra nhiều nước như thế, và rồi họ nhận ra rằng, đó không đơn giản chỉ là nước, mà còn pha thêm cả máu. Taehyung qua đập cửa, anh là người đầu tiên phát hiện ra thi thể của Jungkook. Lúc bấy giờ người cậu đã tái nhợt, cổ tay chẳng còn máu để chảy nữa.

Daehyun nhận được tin thì nhanh chóng tới ngay sau đó, trước khi bên pháp y kịp tới và mang thi thể đi.

Hai người đàn ông, sau khi trải qua nỗi đau mất thêm một người quan trọng nữa, họ mới ngẫm ra rằng, bản thân đã quá hẹp hòi, ích kỉ.

Giá như khi ấy họ chịu lắng nghe cậu nói, lắng nghe cậu giải thích. Giá như khi ấy có một người, chỉ cần một người chịu đứng lên bảo vệ cậu khỏi những lời đàm tiếu, những trò bạo lực khốn nạn. Giá như khi ấy có người đưa tay ra nắm tay cậu cùng vượt qua mọi chuyện. Thì có lẽ bi kịch đã chẳng xảy ra. Nhưng thực tế vốn tàn nhẫn như vậy, khi mất đi rồi ta mới nhận ra lỗi lầm của bản thân. Khi ấy hai từ "Giá như" đâu thể cứu vãn được nữa.

Jeon Jungkook ra đi để lại 4 bức thư được bọc rất cẩn thận. Trong đó có thư tuyệt mệnh, thư gửi bố, thư gửi Kim Taehyung, và thư gửi Choi Daehyun.

~ END ~
_____________

Phần chính của câu chuyện đến đây là kết thúc rùi, cảm ơn mọi người thật nhiều vì đã đón nhận bé fic này 🙇‍♀️

Còn về cái chết của Jeon Jungkook, nó có thể để lại cho mỗi người một cảm xúc riêng...Còn bản thân mình thấy bạn nhỏ ấy đã chịu nhiều sự đả kích lớn gây ra các tổn thương nặng nề về mặt tâm lý, từ đó dẫn tới dòng suy nghĩ méo mó, lệch lạc nên tự sát cũng không phải là hành động vô lý, khó hiểu và cũng chính cái chết của Jeon Jungkook sẽ khiến cho những con người vô tình kia tỉnh ngộ ra...

Nếu bạn muốn biết những con người lạnh lùng, vô tâm, vô tình giết chết Jungkook sẽ ra sao thì...
...Mình có một món quà nho nhỏ là 4 phiên ngoại truyện muốn gửi tặng tới mọi người, tới những người đã ủng hộ mình và đón nhận bé fic này. Và có cả điều đặc biệt đó là:
💁🏼‍♀️ Trong phiên ngoại 1, 2, 3, chỉ có bức thư tuyệt mệnh, thư gửi Kim Taehyung và thư gửi Choi Daehyun là do tác giả đã viết trong fic gốc; còn những phần còn lại, những câu chuyện sau cái chết của Jeon Jungkook là mình tự viết thêm với mong muốn câu chuyện kết thúc trọn vẹn hơn...
💁🏼‍♀️ Riêng phiên ngoại thứ 4 toàn bộ là do mình tự viết vì mình cảm thấy nhân vật người bố của Jungkook cũng rất quan trọng, tuy đáng trách nhưng cũng có phần đáng thương vô cùng...

Đây là lần đầu mình tự chắp bút viết nên có thể sẽ có nhiều sai sót về cách dùng từ, về cách diễn đạt, về văn phong,...Mong mọi người sẽ đón nhận và góp ý thêm để mí bé phiên ngoại này hoàn thiện hơn nha. Mình cảm ơn thật nhìuuu ọ ~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co