4
Thỉnh thoảng Long lại thấy Lân, mặt cậu ta có chút buồn bã u sầu, như khi Lân đứng một góc sân nhìn điện thoại, mi mắt rũ xuống, tóc xõa kín trán. Long biết mình thích Lân nhưng cậu không thể chịu được cảm giác cậu ta nhìn vào một người khác chứ không phải cậu.
Sắp đến halloween, một dịp mà quán bar rất đông khách, Quân phải đi làm từ khá sớm để trang trí chuẩn bị cho quán và đều đặn mỗi ngày Cường đến đưa đón anh. Duy và Long chọc ghẹo Quân về chuyện này nhưng anh trai của Long vẫn tỉnh bơ như không và cậu ngờ rằng có khi Quân thật sự không hiểu được ý của Cường.
'Sao anh cứ luôn gặp chuyện thiếu người vào lúc quan trọng thế này.' Quân mở cửa than thở làm Long và Duy đang chơi game phải dừng tay.
'Anh vừa nói tuyển được hôm trước mà.' Long nói.
'Nhưng đến đúng halloween thì cô nhân viên lại bị ốm, không thể đi làm, gấp như vậy làm sao mà tìm được người thay thế chứ.'
Duy buông điều khiển trong tay xuống, huých vào vai Long, cậu cân nhắc một chút rồi nói. 'Để em đi làm một ngày cũng được.'
'Không được, lần trước đã xảy ra chuyện gì chứ.' Quân lắc đầu.
'Lần này đừng cho Long rời khỏi quầy, em cũng sẽ đến trông chừng cho.' Duy nói.
'Mày đủ tuổi chưa đó?' Long hỏi.
'Gì chứ, em quá 18 rồi nha, với tối halloween cơ mà, không có người yêu thì kiếm chỗ chơi chứ ở nhà sao được.'
Cuối cùng Quân cũng bị thuyết phục và Long lại bị bao vây ở salon.
'Hôm nay là halloween, anh sẽ biến em thành một phù thủy xinh đẹp nhất trên đời.' Một người phấn khích nói không ngừng làm Long cảm thấy lo lắng. Anh ta cho cậu khoác lên cái áo cánh dơi màu đen lộ bả vai và xương quai xanh. Long đội tóc giả chấm vai được thắt những con bướm màu cam, đeo hoa tai bí ngô kết hợp với kiểu make up đậm tông tối màu và cả hình vẽ bí ngô nhỏ ở đuôi mắt. Xong xuôi Duy lôi điện thoại ra chụp liền mấy tấm còn Long chẳng dám nhìn mình trong gương.
'Được rồi đi thôi.' Duy nói. Để hợp với không khí halloween Duy đeo một tai dơi giả trên đầu, đánh son bên khóe môi như vết máu và tô mắt đậm.
.
'Trang trí đẹp ghê.' Duy khen khi bước vào quán 'em phải thường xuyên đến đây mới được.'
Vì quán đã được trang trí theo phong cách halloween với bí ngô, dơi giả và những thứ linh tinh nên trước quầy không còn ghế ngồi như bình thường, Duy lấy một cái ghế ngồi bên mé quầy để "canh chừng" Long.
Khách bắt đầu đông dần, tim Long nhảy lên mỗi khi có người bước vào quán. Cậu biết chắc Cường sẽ đến nhưng còn Lân? Có lẽ cậu ta có cuộc hẹn với bạn bè ở những nơi khác.
'Nè.' Duy đột ngột kêu lên làm Long đang dở tay dọn dẹp phải dừng lại 'ai vậy?'
Mắt của Long đập vào những người khách vừa bước vào, không biết Duy đang nói tới ai. Đi đầu là Cường nổi bần bật với tạo hình ma cà rồng. Đi sau là Phúc Nguyên với bộ đồ quấn vải trắng. Cuối cùng là Lân trong trang phục bình thường, mắt nhìn xuống sàn.
Nhìn thấy Quân, Cường tươi cười bước về phía quầy, Phúc Nguyên và Lân ngồi xuống bàn gần đó, tim Long hẫng lên mấy cái khi nhìn Lân, cậu ta từ đầu tới cuối chỉ nhìn xuống đất, không buồn ngẩng đầu lên.
Trong lúc Cường nói chuyện với Quân, Duy hỏi Long 'cái thằng áo trắng kia là ai vậy?'
'Phúc Nguyên, bạn của anh Cường đó.' Long đáp, không nhìn Lân nữa mà tập trung vào công việc.
'Tóc nó mượt ghê, nhuộm màu chắc đẹp lắm.' Duy chép miệng.
Khách mỗi lúc một đông và Long bận túi bụi với việc phụ Quân, đến khi cậu tình cờ ngẩng lên thì đập vào ánh mắt của Lân. Chẳng biết từ lúc nào nhưng Lân ngồi yên, dán mắt vào Long, khi bắt gặp ánh mắt của cậu Lân không né tránh mà tiếp tục cái nhìn thẳng thắn đến mức đau nhói. Tim Long lại đập loạn nhịp, cậu bối rối đến mức vô ý làm đổ nước lên người Duy.
'Ối, anh xin lỗi.' Long vội trấn tĩnh, lấy cái khăn lau cho Duy.
'Không sao, anh lau hộ em.' Duy đứng lên, nước dính vào vạt áo phía sau
Long lấy khăn cẩn thận lau từng chút trên người Duy, tiện tay quệt chút nước trên mặt thằng nhóc. Khi Long quay lại quầy, cậu ngẩng lên và bắt gặp Lân nhìn mình chằm chằm, lần này không chỉ là ánh mắt tha thiết làm tim Long rung động mà dữ dội, mãnh liệt hơn làm cậu liên tưởng đến ánh mắt của Lân vào cái đêm cậu ta suýt bẻ gãy tay gã có hành động xấu với cậu. Long đảo mắt đi chỗ khác rồi quay lại nhìn Lân, mặt cậu ta đanh lại và vẫn nhìn cậu bằng ánh mắt như sắp bốc hỏa đó. Tại sao Lân lại có thái độ như vậy? Chuyện gì đã xảy ra?
Nhưng Long không có thời gian nghĩ đến Lân và thái độ kì lạ của cậu ta, cậu lại bận trong một đống việc cho đến khi anh Tuấn rung cái chuông lớn thu hút mọi người trong quán. Để tạo điểm nhấn cho halloween, quán tổ chức nhiều trò chơi có thưởng, trong đó có màn ném phi tiêu. Vừa nghe xong Duy đã nhấp nhổm 'em phải tham gia mới được' rồi chạy tới xếp hàng chơi.
Trò ném phi tiêu sôi nổi và thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trừ Long, gáy cậu nóng lên bởi cái nhìn chăm chú, không có lúc nào rời của Lân.
Trò ném phi tiêu đi đến hồi kết với hai người chơi cuối cùng là Duy và Phúc Nguyên. Phúc Nguyên vui vẻ tiến lại gần chào Duy còn Duy thì soi mói với vẻ mặt chẳng mấy cảm tình. Cả hai đúng là ngang sức ngang tài, liên tục hòa nhau và phải thi đấu thêm với khoảng cách xa hơn. Long cũng rời quầy để cổ vũ cho Duy, cậu liên tục vỗ tay khi Duy ném những mũi tên. Ở lượt ném cuối cùng, mũi tên của cả hai đều ném vào đường biên giữa ô chín điểm và mười điểm. Anh Tuấn loay hoay xem một hồi vẫn không biết được ai là người điểm cao hơn.
'Thôi được rồi.' Phúc Nguyên cười 'là cậu ấy thắng, mũi tên của em đã hơi chệch vào ô chín điểm.'
'Sao lại thế.' Duy muốn thắng nhưng được đối thủ nhường thì không thích chút nào 'nếu không phân rõ ràng thì chúng ta ném lại đi.'
'Không cần đâu, cậu thắng.' Phúc Nguyên đi về phía tấm bia gỡ mũi tên ra.
'Đừng có coi thường tôi vậy chứ.' Duy chụp lấy vai Phúc Nguyên, tức tối vì cảm giác bị khinh thường.
Phúc Nguyên quay lại, nụ cười trên môi biến mất, đôi mắt cũng không còn nét cười mà đanh lại. Duy trừng mắt nhìn lại, bầu không khi đột nhiên trở nên căng thẳng.
'Làm gì vậy?' Lân chụp tay của Duy gạt ra khỏi vai Phúc Nguyên. Duy định giật ra nhưng Lân đã giữ lại, ánh mắt của cậu ta lạnh băng nhìn Duy.
Hình ảnh cánh tay bị bẻ quặt ra sau của gã hôm trước làm Long hoảng sợ và nét mặt của Lân cho thấy cậu ta chẳng ngần ngại lặp lại với Duy.
'Buông ra.' Long lại gần nói 'Lân, thả tay ra.'
'Lân.' Phúc Nguyên cũng lên tiếng và Lân thả tay. Duy rút tay lại, chỗ bị Lân nắm đỏ ửng, hằn rõ dấu tay.
'Cái ông này bị gì vậy?' Duy lầm bầm.
Long nhìn chỗ bị nắm trên tay Duy, bực tức nói 'sao bạn lại làm vậy?'
Lân không đáp, cậu ta đột nhiên tiến về Long làm cậu giật mình lùi lại rồi nắm tay kéo đi trong sự sửng sốt của Duy.
'Đi đâu vậy hả?' Duy định đi theo nhưng đã bị Phúc Nguyên kéo lại.
'Chuyện riêng của họ, kệ họ đi.' Phúc Nguyên nói.
'Nhưng Long...' Duy không hề ý thức mình vừa nói ra tên thật của Long, Phúc Nguyên nhướn mày một cái nhưng lập tức mỉm cười.
'Cậu muốn thi đấu lại đúng không? Chúng ta phân thắng thua lần nữa.'
'Được, một lần nữa.' Duy bừng bừng hưng phấn và quên phắt Long vừa bị kéo đi.
.
Long bị Lân kéo ra đến bên ngoài mới trấn tĩnh, cậu giật tay, Lân thõng tay xuống quay người lại.
'Tại sao bạn lại đối xử như vậy với tôi?' Long chưa kịp hỏi Lân đã lên tiếng, ánh mắt cậu ta nhìn cậu lúc này lại u buồn đến mức làm tim Long nhói lên. 'Tại sao bạn không cho tôi cơ hội ở bên cạnh, lạnh nhạt với tôi trong khi lại cười nói, thân mật với người khác?' Long định lên tiếng nhưng đã bị ánh mắt của Lân làm nghẹn lời 'tôi đã làm gì sai vậy... Long?'
Long giật mình khi tên cậu được thốt ra khỏi miệng Lân, cậu mở to mắt nhìn Lân, cậu ta vẫn đang nhìn cậu, không phải là nghe nhầm.
'Bạn biết tên thật của tôi?' Long vẫn không tin được, làm sao Lân biết được tên thật của cậu? Và điều đó có nghĩa cậu ta biết cậu là con trai?
Lân gật đầu, bước lại gần hơn và Long quá sốc để có thể lùi lại.
'Vậy bạn biết tôi không phải là con gái?' Long nuốt khan trước điều không thể tin được đang diễn ra.
'Tôi biết bạn có lý do để làm vậy và không muốn bạn khó xử nên giả vờ, nhưng tôi biết bạn từ lâu lắm rồi, học cùng trường, ở khoa bên cạnh, dãy phòng thứ hai, phòng học số năm, bạn thích uống trà sữa ở quán gần trường và tham gia đội bóng. Long, tôi biết rất nhiều về bạn.'
Những lời vừa rồi không phải là ảo giác hay bản thân đang ngủ mơ. Long nhìn Lân, trong ánh mắt của cậu ta là sự thẳng thắn và chân thành có thể cảm nhận được. Lân biết cậu là ai, Lân biết cậu không phải là con gái, Lân chỉ giả vờ vì không muốn cậu khó xử.
'Vậy bạn đối với cô gái đó...' Long lấy hết can đảm lên tiếng, cảm nhận ruột gan trong bụng quặn lên.
'Tôi không nhìn thấy cô ta.' Lân gạt đi 'tôi chỉ thấy bạn, tất cả những gì tôi làm là vì chính bạn.' Lân tiến lại gần hơn, giọng nói mềm đi và đưa tay vuốt nhẹ má Long.
Một đàn bướm đập cánh bay lộn xộn trong bụng Long, cảm giác vui sướng tràn ngập trong đầu, chảy xuống cổ, lấp đầy trái tim. Tất cả những gì Lân làm là vì cậu chứ không phải cái vỏ bên ngoài của cậu. Long hơi nhếch môi và một thoáng sửng sốt trong mắt Lân biến thành một nụ cười nhẹ, bàn tay trên mặt Long dịch xuống cằm, những ngón tay như muốn kéo cậu lại gần hơn.
Đột nhiên có tiếng động sau lưng và tiếng nói chuyện, hình như là của Quân và Cường, anh trai Long cằn nhằn gì đó nhưng Cường chỉ cười, thỉnh thoảng lại đệm thêm vài âm thanh đồng tình.
'Chúng ta đi chỗ khác nói chuyện.' Long nghiêng đầu nhìn Lân 'được không?'
Lân nở một nụ cười rộng hơn, bàn tay cậu ta trượt xuống nắm chặt tay Long kéo đi. Xe của Lân đậu bên ngoài bãi, cậu ta đội mũ bảo hiểm cho Long, nụ cười dường như không khép lại được khi giúp cậu cài khoá còn Long ngượng ngùng cúi mặt. Hoàn cảnh lúc này cậu vẫn chưa hoàn toàn thích nghi được, không còn nỗi lo lắng, dằn vặt nữa, Long tưởng mình có thể bay được khi gió thổi ào ào làm vạt áo của Lân bay vào người cậu. Long vòng tay ôm chặt eo Lân, dựa đầu vào vai cậu ta và Lân liếc nhìn vào gương chiếu hậu, môi lại mỉm cười.
.
Lân dừng xe trước một cửa hàng tiện lợi, Long mua bông và nước tẩy trang rồi tháo tóc giả, bắt đầu tẩy trang.
'Để tôi giúp bạn.' Lân cầm lấy miếng bông tẩy trang cẩn thận lau son phấn trên mặt cậu. Long nhắm mắt đứng dựa vào xe mô tô cảm nhận miếng bông lướt trên mặt, từng cử chỉ của Lân rất nhẹ nhàng và tỉ mỉ.
'Cuối cùng cũng xong.' Long nhìn vào gương xe 'nhẹ cả người.'
'Tôi thích bạn như thế này hơn.' Hình ảnh Lân xuất hiện trong gương 'dù bạn mặc đồ nữ rất đẹp nhưng...'
'Ôi đừng nhắc nữa.' Long đỏ mặt 'vì giúp anh Quân thôi, lần sau tôi sẽ không mặc nữa đâu, không bao giờ.'
Lân mỉm cười nhìn Long rồi giọng cậu ta trầm lại 'tại sao bạn lại lơ tôi, tôi rất buồn, không biết mình đã làm gì sai.' Lân nhìn xuống đường, mũi giày khẽ di di trên nền đất.
Long nhói tim, cậu chỉ nghĩ đến mình và không hề quan tâm cảm nhận của Lân, cậu đột ngột nói không muốn gặp cậu ta, không cho cậu ta một cơ hội để hỏi vì sao.
'Vì tôi nghĩ bạn chỉ tốt vì tôi ở trong hình dáng một cô gái...' Long cũng di chuyển mũi giày, chạm vào giày của Lân.
Lân nhìn vào mắt Long và áp đảo cậu bằng ánh mắt thẳng thắn và mãnh liệt, cậu ta đưa tay lên vai cậu, cúi đầu để trán cả hai chạm vào nhau 'dù bề ngoài có thể nào thì bạn vẫn chính là bạn.'
.
Chỗ của Lân trong một khu chung cư có tầm nhìn rộng. Long tựa vào khung cửa sổ nhìn xuống.
'Cảnh bên ngoài đẹp thật.' Long nói.
'Lúc trước định rủ bạn đến nhưng lại sợ bị cho là lỗ mãng.' Hơi ấm từ phía sau phủ lên người Long. Cậu quay lại, trong ánh mắt của Lân là vô số ánh đèn ngoài xa và tất cả hướng về phía cậu.
'Vậy tôi đến đây được chứ?' Long hỏi, những cánh bướm trong bao tử đã đậu xuống rồi, chỉ thỉnh thoảng vỗ nhẹ cánh mà thôi.
'Tất nhiên, bất cứ lúc nào bạn muốn.' Lân thì thầm, giọng nói của cậu ta vang vọng trong không gian yên tĩnh, dội vào tai Long.
Một khoảnh khắc lặng im bất động cho đến khi Long bước về phía trước, nắm lấy tay áo của Lân. Đó là một dấu hiệu, một sự ưng thuận mà Long muốn bày tỏ và Lân hiểu rõ điều đó, cậu ta vòng tay qua vai kéo cậu ngã vào lòng. Khi Long vẫn còn chưa đứng vững, đôi môi nóng ấm của Lân đã phủ lên cậu. Long choáng váng trước sự mạnh mẽ vào táo bạo của Lân, cậu ta chủ động miết môi cả hai vào nhau, vừa muốn tiến xa vừa bắt Long đáp lại.
Long lúng túng, cậu không biết phải làm gì. Lân đột ngột dừng lại, trong phòng không bật đèn những cậu vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của cậu ta đến mức làm hai má Long đỏ bừng.
'Được chứ...' Lân thì thầm
Long quá xấu hổ để trả lời, nhưng nếu cậu im lặng Lân sẽ hiểu lầm nên cậu rướn tới chạm vào môi cậu ta.
Suy nghĩ không hoàn toàn bị quét sạch trong đầu Long khi Lân kéo cậu và một nụ hôn khác, lần này sâu hơn và Long dần học được cách đáp lại. Những hình ảnh trôi qua trong đầu Long khi cậu vờn đuổi với Lân, khi bàn tay cậu ta trượt lên xuống người cậu, luồn vào trong thăm dò và Long thể hiện sự đồng ý bằng cách giật tung cái áo được đóng thùng của Lân.
Long tưởng như nóng đến phát sốt khi bàn tay của Lân được sự chấp thuận bắt đầu khám phá cơ thể cậu. Long muốn làm tương tự nhưng cậu rùng mình khi những nốt chai trên tay Lân chạm lên làn da trần, cẩn thận chạm vào mọi chỗ.
Long đứng không vững, dựa hẳn vào người Lân và chìm vào một nụ hôn khác, cả hai loạng choạng bước đi, ngã xuống giường và Lân vòng tay ôm chặt cậu.
Long áp tai vào ngực Lân, tim cậu ta đập dồn dập, cậu sờ vào má, mặt cậu ta cũng nóng, không chỉ có mình Long bối rối và mắc cỡ. Long chống tay lên ngực Lân, ánh đèn mờ mờ bên ngoài cửa sổ hắt vào làm cậu thêm dũng cảm.
'Làm sao bạn nhận ra em? Đã trang điểm rất kĩ rồi cơ mà.' Long hỏi.
'Ngày nào anh cũng nhìn bạn, ngắm ảnh của bạn, làm sao mà không nhận ra cơ chứ?' Lân đáp, đưa tay vuốt tóc gáy của Long.
'Ảnh nào?' Long nhăn trán.
'Ảnh trên forum trường, nhiều người chụp ảnh bạn và đưa lên đó, bạn không biết sao?' Lân di chuyển tay xuống vai, vuốt ve xương quai xanh của Long.
'Có chuyện đó à? Phiền quá.' Long kêu.
'Đúng vậy, rất phiền.' Lân nhấc người hôn môi Long 'một mình anh thấy là được rồi, không cho ai khác nhìn.'
Long cười giữa nụ hôn, Lân kéo cậu ngã xuống giường và khi cậu ta xoay người lên trên người cậu, ánh sáng bên ngoài đã bị lưng Lân chặn lại, nhưng Long vẫn nhìn được ánh mắt của Lân đặt lên mình, nóng rực.
Khi cơ thể Lân chạm vào Long, hai làn da trần nóng hổi tiếp xúc nhau, cậu nghĩ mình đã có quyết định đúng, giúp đỡ Quân và gặp gỡ Lân. Khi Lân dịu dàng đặt những nụ hôn lên người cậu, Long chợt nghĩ sẽ ra sao nếu cậu không gặp Lân trong hoàn cảnh đó? Nhưng khi Lân di chuyển nụ hôn lên môi và cơ thể cả hai cử động để gần hơn, sát hơn, Long nghĩ họ sẽ lại gặp nhau ở một nơi nào đó và kết thúc sẽ không thay đổi.
'Anh yêu bạn.' Lân thì thầm và Long mỉm cười, vòng tay qua người đối phương, đáp lại bằng hành động.
.
'Sắp đến lễ tình nhân rồi, tại sao em phải nhìn thiên hạ yêu nhau vậy trời?' Duy kêu lên khi nghe tiếng xe bên ngoài cửa. 'Ai cũng được người ta đưa đi đón về, cả hai người!!!!!.' Duy nhìn Long đi giày 'tối qua còn không về nhà nữa, anh được lắm.'
'Mày cũng hay đi chơi với Phúc Nguyên mà' Long cười.
'Bạn bè đi chơi thôi có gì đâu.'.
'Lân nói là Phúc Nguyên trước đây chưa bao giờ nhuộm tóc, vậy mà quen mày là vài ba ngày đến salon một lần, một tháng đổi màu tóc bốn lần, mày không thương nó thì thương cái đầu nó với.' Long nói rồi ra ngoài, để Duy tự ngẫm nghĩ.
Lân đang dựa vào xe xem điện thoại, hôm nay cậu ta mặc áo khoác màu vàng nhạt, cực kỳ đẹp trai. Nghe tiếng mở cửa, Lân nhìn lên mỉm cười và Long có thể khẳng định Lân hoàn toàn không tốt cho tim của mình chút nào, vì cứ ở cạnh cậu ta là lại đập loạn nhịp.
'Tối nay em sẽ đến quán giúp phụ giúp một chút.' Long nói khi Lân cài mũ bảo hiểm cho cậu.
'Vậy...'
'Không có mặc đồ nữ đâu.' Long nói 'không bao giờ nữa.'
Lân khụy chân, nghiêng đầu hôn lên má Long 'anh cũng đến.'
Mặt Long đỏ lên, cậu ngó quanh để chắc chắn không có ai nhìn thấy hành động vừa rồi. 'Đừng có tùy tiện thế.' Long đập vào vai Lân nhưng cậu ta chỉ cười.
Vì Lân biết cậu thích như thế và Long thừa nhận điều đó là đúng.
Hết
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co