Truyen3h.Co

taphop v0

41-50

dieptruhi

Chương 41: Dương vật bự nóng quá lớn quá... Đầu vú ngứa ghê cơ giúp tôi xoa một chút! (Bụng bự play, bị kêu bảo bối)

"Đừng làm dưới đất, sẽ lạnh." Cố Thừa Vọng thấy chơi một hồi cũng đủ rồi, đứng dậy bế Diệp Ngôn Tích đang nóng lòng lên, vốn muốn lên giường mình, mới nhớ trên giường hắn đồ dùng đều bị mình dời sang ký túc xá khác rồi, cho nên xoay người lên giường Diệp Ngôn Tích.

Giường của cậu mềm mại hơn giường của mình nhiều lắm, làm Diệp Ngôn Tích chặt cũng sẽ thoải mái hơn, nhất là bây giờ còn có bảo bảo, Cố Thừa Vọng rất sợ cậu bị đụng trúng đầu. Nghĩ tới trên ngốc này hồi trước còn bị trật chân, không để ý sức khỏe của mình vậy đó, Cố Thừa Vọng có rất nhiều lời muốn nói, nhưng bây giờ vẫn nên thôi, dù sao hai người cũng còn đang cương đây.

Vốn dĩ Cố Thừa Vọng định đặt Diệp Ngôn Tích lên giường, ai ngờ đối phương đột nhiên giùng giằng, sau đó lại lần nữa đè lên người hắn.

"Hôm nay tôi muốn ở phía trên!" Dĩ nhiên, cậu nói phía trên chẳng qua là hình thức cưỡi, cậu lại không có hứng thú chịch Cố Thừa Vọng.

Biết cậu nói đến cái gì, bây giờ Cố Thừa Vọng nào chịu không vâng lời cậu, "Được, nhưng lát nữa tôi sẽ nhẹ chút, tận lực không làm cậu bị thương."

Diệp Ngôn Tích hừ lạnh, tiếp tục kẹp giữa hai dương vật của hắn ma sát, bụng phình to thỉnh thoảng cọ trúng bụng Cố Thừa Vọng, chàng trai dưới thân không nhịn được khẽ vuốt ve bên trên, nhớ mấy tháng trước Diệp Ngôn Tích với hắn còn như nước với lửa, bây giờ trong bụng đã mang thai con của hắn, trong lòng Cố Thừa Vọng trong lòng hiện tại đang có đồng thời trăm cảm xúc, nhưng càng nhiều hơn cũng là ngọt ngào mừng thầm.

"Cậu đừng có sờ nữa..." Diệp Ngôn Tích đỏ mặt hất tay hắn ra, nơi nhạy cảm bị vuốt ve như vậy, Diệp Ngôn Tích chỉ cảm thấy toàn thân đều không ổn.

"Tại sao không nói cho tôi biết chứ, sao lại có người ngốc như cậu chứ."

"A... Cậu... Cậu mới ngốc á!"

Biết tám phần là vì sĩ diện, nể mặt hôm nay cậu chủ động tỏ tình, cơn giận trong lòng Cố Thừa Vọng cũng tiêu tan một ít.

"Thật ra thì cậu thích tôi từ sớm rồi chứ gì, nếu không sao lại giữ đứa bé này."

"Mới không phải, bởi vì bác sĩ nói vấn đề sức khỏe phá thai tương đối nguy hiểm không thể không sinh mà thôi!"

Cố Thừa Vọng nhìn ánh mắt đảo loạn của Diệp Ngôn Tích cũng biết người này chột dạ, cười xoa xoa đầu cậu, "Đồ ngốc, thế sinh chẳng phải sẽ nguy hiểm hơn sao?"

"Sao tôi bết! Cậu cắm vào nhanh lên coi, tôi ngứa lắm!" Diệp Ngôn Tích khó chịu nói sang chuyện khác, còn dùng lỗ nhỏ ra nước của quẹt quy đầu mấy cái.

"Cậu đừng lộn xộn, để tôi, muốn cây nào?"

"Hai cây."

"Không được, hiện tại tình huống sức khỏe của cậu đặc thù, tôi chỉ cắm một cây."

"Ưm hưm, vậy... vậy thì cây trước mặt đi."

Cố Thừa Vọng một tay vịn eo Diệp Ngôn Tích, một tay cầm gậy thịt phía trước của mình, tách hoa thần của Diệp Ngôn Tích, từ từ trượt vào hoa huyệt của cậu.

"A a! Cắm vào rồi! Hưm... Đi vào toàn bộ..."

"Đừng nóng."

Sợ làm cậu bị thương, Cố Thừa Vọng ung dung cắm vào trong, càng chậm, Diệp Ngôn Tích càng khó chịu.

"Nhanh... nhanh lên nữa..."

"Tách tiểu tao huyệt của cậu ra đã có dâm nước từ bên trong chảy xuống, có phải ngứa rất lâu rồi không?"

Ý thức được Diệp Ngôn Tích muốn ngồi xuống, Cố Thừa Vọng kịp thời đỡ cậu, "Manh động ngồi xuống như vậy sẽ làm con bị thương."

Vốn dĩ hai cây của cùng cũng lớn, chỉ cắm một cây cũng dễ dàng thương tổn tới cậu rồi, "Lần trước ở biệt thự cậu đau bụng, cũng là bởi vì động thai phải không."

Thật may khi đó mình không có làm quá mạnh, nếu không đứa bé này chặt đã sớm không còn, Cố Thừa Vọng cứ nghĩ thôi đã thấy sợ rồi.

"Dù sao... A ha... Chẳng phải tôi không có việc gì sao... Ưm a..." Diệp Ngôn Tích từ từ nuốt vào gậy thịt trước mặt, còn cố ý cạ cây phía sau mấy cái, "A... Thật thoải mái..."

"Lần sau có cái gì nhất định phải nói cho tôi biết." Chờ sau khi cắm vào toàn bộ, Cố Thừa Vọng mới chậm rãi di chuyển, thật may Diệp Ngôn Tích không sao, nếu có chuyện gì, Cố Thừa Vọng khẳng định không thể tha thứ cho chính mình.

"A ha... Cắm đầy rồi... làm sướng quá..." Diệp Ngôn Tích theo bản năng ôm bụng mình, cho tới nay đều che che giấu giấu, bây giờ bị phát hiện rồi, lại có cảm giác giải phóng, nữa cũng không cần nghĩ nhiều như vậy lo lắng nhiều như vậy, lời nói chôn sâu trong lòng lâu như vậy cũng nói ra rồi, cảm giác có chút ung dung. Diệp Ngôn Tích không khỏi nghĩ trước kia có phải mình làm sai hay không, có lẽ đã sớm nên dũng cảm hơn.

"Bảo bối không cần xuất thần." Cố Thừa Vọng nhéo mũi Diệp Ngôn Tích một cái, mặt đối phương quả nhiên so với vừa rồi còn đỏ hơn.

"A a... Chậm một chút... Cậu kêu loạn cái gì thế!" Lại dám kêu cậu bảo bối! Ăn nói bậy bạ, Diệp Ngôn Tích trực tiếp đánh lên miệng Cố Thừa Vọng, cũng không quên nhấp eo trên dưới, "Không cho kêu!"

"Bảo bối." Cố Thừa Vọng thế nhưng lại kêu một tiếng, hơn nữa hơi dùng sức thúc lên một chút, nhưng cũng không quá sâu, trong mắt còn mang ý cười, "Hình như cậu càng ướt rồi, còn kẹp tôi càng chặt hơn."

"Đừng kêu!" Diệp Ngôn Tích trông không thích Cố Thừa Vọng kêu tiếng xưng hô này, trong lòng lại có cảm giác ngọt li ti, hai chữ này giống như là muốn khiến mình tan chảy vậy, quá nguy hiểm.

"Rõ ràng cũng rất có cảm giác mà, cái miệng của cậu hút rất lợi hại, nước cũng sắp tràn lan rồi."

"A a a! Đó là bởi vì cậu vẫn làm nơi đó... A a a không được... Quá đã..."

"Quả nhiên vẫn thích tôi cắm nơi này của cậu, vừa thọc vào thì toàn thân cậu như nhũn ra."

"A a... Sâu hơn một chút... Còn muốn... ưm hưm... Cắm tôi..."

"Không thể sâu hơn nữa." Cố Thừa Vọng rút cắm bên ngoài cửa tử cung của Diệp Ngôn Tích, thỉnh thoảng sẽ thúc đến chỗ đó, nước dâm của Diệp Ngôn Tích sẽ rỉ ra như lũ, quy đầu đỏ tím bị cà ướt nhẹp nước, gậy thịt sưng phồng như cánh tay con nít khỏe mạnh, gân xanh ma sát tường thịt màu hồng, hoa thần toàn bộ lồi lên, đỏ tươi như hai nụ hoa, hoa hạch căng ra gần bằng hạt anh đào, một tay Diệp Ngôn Tích bắt đầu xoa đầu âm đế nổi lên của mình, thoải mái bóp lung tung, mông cạ dương vật phía sau cũng sưng thành màu đỏ tím, ngực đột nhiên ngứa ngứa.

"A... Dương vật thật là lớn... A a a! Đầu vú ngứa quá đi! Giúp tôi xoa a a a..."

Đột nhiên nghe thấy Diệp Ngôn Tích nói đầu vú ngứa, một tay Cố Thừa Vọng giúp cậu xoa bóp, còn kéo đầu vú phía trên, "Hình như chỗ này của cậu lớn không ít."

Không biết có phải do mang thai không, bây giờ Cố Thừa Vọng mới chú ý tới đầu vú của Diệp Ngôn Tích là lạ, đầu vú đầy đặn đứng thẳng, quần vú biến thành màu đỏ thẫm, bóp cả bầu vú trong tay thật dường như mềm mại hơn, càng có cảm giác hơn trước kia.

"Ưm a a! Tôi không biết... Ngứa lắm... A a!" Bị Cố Thừa Vọng bóp một cái, nơi đang ngứa chuyển thành đau nhói, nhưng khi hết đau lại ngứa hơn, mặc dù hai ngày trước Diệp Ngôn Tích cảm thấy ngực mình hơi lạ, nhưng cũng không quan tâm, bây giờ bị Cố Thừa Vọng nắn bóp, lập tức thoải mái đến nỗi lỗ chân lông toàn thân cũng nở ra.

Chương 42: Lúc đang cao trào ngực phun ra chất lỏng (Bắn sữa! Thẳng thắn tâm tư, tỏ tình)

Cố Thừa Vọng thấy cậu bị bóp thoải mái, vì vậy ngồi dậy, dùng cánh tay nâng lên một chân của Diệp Ngôn Tích, phòng ngừa cậu ngồi quá sâu, sau đó cúi đầu ngậm đầu vú của cậu.

"A ha... Đừng mút... Thật trướng hưm hưm hưm..."

Biết rõ bây giờ không thể nào là lúc trướng sữa, nhưng hai người vẫn cảm thấy rất vi diệu, chẳng qua Cố Thừa Vọng chỉ khẽ liếm mấy cái, Diệp Ngôn Tích cũng sắp đến cao trào. Thế mà người nọ còn muốn sờ cái bụng kẹp giữa hai người.

"A a! Chớ có sờ nữa! Muốn bắn a a a..." Diệp Ngôn Tích một tay chơi âm đế của mình, có lúc còn bóp hạt châu nhỏ sưng lên kia mấy cái, đầu tiên là âm đế đạt tới cao trào, ngay sau đó Cố Thừa Vọng nhả đầu vú của cậu ra, ôm eo Diệp Ngôn Tích eo nhanh chóng ra vào, hoa huyệt cũng bị thọc đến co giật.

"Sắp tới à? Có muốn tôi bắn vào cho cậu không."

"Muốn... Ưm a... Nhanh lên bắn vào toàn bộ cho tôi..."

" Được."

Cố Thừa Vọng ôm Diệp Ngôn Tích làm đợt chạy nước rút sau cùng, côn thịt trong cơ thể không ngừng phồng lớn, dương vật phía sau cũng cà đỏ mông Diệp Ngôn Tích, như là muốn chịch nát vậy. Khi hoa huyệt của Diệp Ngôn Tích bắn ra nước dâm nước, đồng thời Cố Thừa Vọng cũng đổ tinh dịch của mình vào, mà dương vật phía sau cũng phun lên mông Diệp Ngôn Tích, làm cái mông của cậu ướt nhẹp không chịu nổi.

"A a a cao trào rồi... Thật là nóng a a!" Rất lâu chưa bị tinh dịch Cố Thừa Vọng lấp đầy, Diệp Ngôn Tích kích động kêu dâm, đầu óc trống rỗng, toàn thân cao thấp chỉ cảm nhận được khoái cảm cao trào. Mà ngay lúc này, người bên trên đột nhiên ôm chặt cậu, một bên ngậm lỗ tai cậu, liếm lấy mấy cái, ở bên tai cậu nhẹ nhàng nói ra năm chữ, "Ngôn Tích, anh yêu em."

"Cậu... Nói cái gì... A a a!" Vào lúc cao trào nói như vậy, đối với Diệp Ngôn Tích mà nói, không thể nghi ngờ là một kích trí mạng, Cố Thừa Vọng biết rất rõ như thế nào mới có thể từng bước tấn công vị thiếu gia này. Vốn dĩ đang cao trào nên đầu óc cũng có hơi ngẩn ra, bây giờ nghe câu nói kia, còn cảm thấy có chút không chân thật, nhưng cơ thể lại bắt đầu không cầm được hưng phấn và run rẩy, cũng ngay vào lúc này, ngực căng đau, Diệp Ngôn Tích một bên run rẩy trong dư âm cao trào một bên vô thức cọ lên người Cố Thừa Vọng, trong nháy mắt cảm giác giống như có nước chảy ra.

"Anh yêu em." Cố Thừa Vọng lặp lại một lần, thâm tình hôn Diệp Ngôn Tích, không ai chú ý tới bộ ngực khác thường, nghe được Cố Thừa Vọng tỏ tình với mình, não Diệp Ngôn Tích lại lần nữa mất đi năng lực suy tư, lúc quá hưng phấn quá kích động hóa ra đến một câu đều không nói được. Chờ hôn hồi lâu, Diệp Ngôn Tích mới đứt quãng nhả ra một câu, "Anh... Ưm hưm... Nếu anh... Dám lừa gạt bản thiếu gia... Em sẽ giết anh!"

"Anh không có gạt em." Cố Thừa Vọng cười buông ra Diệp Ngôn Tích, nhìn vào mắt cậu, đáy mắt tràn ngập thâm tình, đây là cái Diệp Ngôn Tích trước giờ chưa từng thấy. Giật mình, nhìn không tới một giây, Diệp thiếu gia liền ôm cổ Cố Thừa Vọng lần nữa dùng môi của hắn in lên môi của mình.

Hai người hôn nồng nhiệt, ngực lại vừa nóng vừa ngứa, cho đến khi Diệp Ngôn Tích bắt đầu chịu không nổi sờ soạng đầu vú của mình, mới phát hiện chỗ đó đã ướt nhẹp.

"A ha... Kỳ quá... Hình như có gì chảy xuống..."

"Sao vậy?" Nghe Diệp Ngôn Tích nói vậy, Cố Thừa Vọng lập tức buông cậu ra, lúc này mới chú ý tới trước ngực Diệp Ngôn Tích đều là chất lỏng màu trắng đục, mà trên đầu vú tựa hồ còn đang không ngừng chảy ra.

Cố Thừa Vọng ngẩn người, sau đó kích động ôm chặt Diệp Ngôn Tích, "Bảo bối, em bắn sữa rồi." Không nghĩ tới bởi vì mình tỏ tình, Diệp Ngôn Tích sẽ hưng phấn đến bắn sữa, không có đáp án nào khiến Cố Thừa Vọng kích động hơn cái này.

Cho nên tất nhiên, Cố Thừa Vọng liền ôm cậu mà chịch, trong lúc chịch còn không quên mút ít sữa Diệp Ngôn Tích phun ra vào trong miệng, nhưng lần này sữa Diệp Ngôn Tích phun ra cũng không nhiều lắm, Cố Thừa Vọng mút không bao lâu, cũng không chảy nữa. Mà phía dưới của Diệp Ngôn Tích đã bị hai dương vật thay phiên thương yêu một lần, nếu như không phải là Cố Thừa Vọng nói lần này không thể làm quá mức, phỏng chừng còn phải thêm mấy lần mới bỏ qua.

Cố Thừa Vọng rút dương vật phía sau của mình ra khỏi hậu huyệt của Ngôn Tích, nằm bên cạnh Diệp Ngôn Tích đã mệt lả xoa bụng của cậu.

"Hồi trước sao lại quấn bụng." Thấy bên trên một vài vết siết, Cố Thừa Vọng đau lòng vô cùng.

"Không lẽ để cho người ta thấy sao?" Diệp Ngôn Tích khó chịu trả lời.

"Chắc em không muốn đứa bé này cho lắm chứ gì." Cố Thừa Vọng trực tiếp đâm thủng Diệp Ngôn Tích, "Sau này không cho quấn cái đó nữa, bây giờ bảo bảo còn nhỏ, em bó chặt như thế, nếu hít thở không thông thì phải làm sao."

Lời nói của Cố Thừa Vọng khiến trái tim Diệp Ngôn Tích đập mạnh, cậu cũng không nghĩ quá nhiều, chỉ là cần không bị người khác nhìn ra là được.

"Biết rồi."

"Hơn nữa bây giờ trời nóng như vậy, em quấn nhiều đồ bên trong như vậy, rất dễ bị cảm nắng." Cố Thừa Vọng thân mật hôn gò má Diệp Ngôn Tích, "Quạt gió đợt trước cho em tại sao không cần."

"Anh đưa cho em cái quỷ gì thế!"

"Hả? Có gì không ổn sao?" Cố Thừa Vọng mặt đầy vô tội.

"Hai cái lỗ tai bên trên là cái quỷ gì!"

"Em không cảm thấy rất đáng yêu sao? Đáng yêu như em á."

"Anh... nói ai đáng yêu đó! Bản thiếu gia mới không thích thứ ngây thơ này!"

Cái quạt mini Cố Thừa Vọng cho Diệp Ngôn Tích có màu nâu, bên trên còn có hai lỗ tai gấu, trông hết sức đáng yêu, "Nếu em không thích kiểu này, trong tiệm còn có thỏ nữa, anh có thể đi đổi."

"Cút!"

Hai người vừa ồn ào, không khí cũng ung dung, rõ ràng vừa nãy cũng thổ lộ với nhau rồi, nhưng cứ thích cự nhau như trước kia, khi Diệp Ngôn Tích giả vờ tức giận xoay đầu qua bên kia, khóe môi lại không kiềm chế được cong lên, đột nhiên cảm thấy, thật ra thì như vậy, cũng tốt vô cùng.

Hai người yêu nhau, Diệp Ngôn Tích dĩ nhiên phải giải thích chuyện của Lê Ngự Hành.

"Em biết rõ anh đang ghen, còn cố ý thân mật với Lê Ngự Hành như vậy. Hừ, xấu tính như vậy, là phải bị chịch."

"Cút ra!"

Cố Thừa Vọng cười xoa đầu Diệp Ngôn Tích, "Thật ra thì khi đó anh giận thật, nhưng là giận chính mình."

"Hử? Tại sao?"

"Giận mình không có năng lực. Dẫu sao... Người ta lái Phantom, anh chỉ có tự đi."

"Ha ha ha ha." Diệp Ngôn Tích cười muốn rớt nước mắt, trước giờ cậu không biết Cố Thừa Vọng sẽ có tâm tư như vậy, quả nhiên người chìm trong tình yêu đều là đứa ngốc, "Không sợ, em mua Phantom cho anh!"

Cố Thừa Vọng tất nhiên là lắc đầu, "Em có biết lúc anh nghe được em nói em nói thích anh anh kích động biết bao không, điều trước giờ anh quan tâm đều không phải là những thứ đó, chẳng qua chỉ là em thôi."

Trước giờ Cố Thừa Vọng cũng không thích Rolls Royce Diệp Ngôn Tích thì càng không lạ gì, mặc dù chê xe đạp của Cố Thừa Vọng, nhưng khoảng thời gian hắn đưa mình đi học, cậu phát hiện, hóa ra ngồi xe đạp là một chuyện hạnh phúc đến thế.

Chương 43: Kỳ nghỉ sinh hoạt tính phúc dâm loạn bắt đầu (Ở chung, lần đầu tiên khẩu giao cho hai dương vật bự)

Vào kỳ nghỉ của đại học Z học sinh có thể xin ở lại trường, nhưng mẹ Diệp dĩ nhiên sẽ không đồng ý con trai mình không trở về nhà, từ trước đến giờ bà thương Diệp Ngôn Tích như vàng, học noijt trú ở trường đã là cực hạn rồi, nào ngờ nghỉ rồi vẫn không trở lại.

Phải làm sao mới có thể thuyết phục gia đình cho mình bớt về nhà vài chuyến, Diệp Ngôn Tích rất là nhức đầu.

"Em không về thật sao?"

"Anh cảm thấy với bộ dạng này em trở về sẽ không bị đánh chết sao?" Diệp Ngôn Tích liếc Cố Thừa Vọng một cái, cậu biết mình cứ tiếp tục lừa gạt căn bản không phải biện pháp, nhưng bây giờ còn chưa phải lúc, đến khi đứa bé sinh ra rồi, gạo sống nấu thành cơm chín, lão đầu tử không muốn tiếp nhận cũng phải tiếp nhận.

"Vậy anh ở với em."

"Vâng."

Hai người đều là học sinh giỏi ba tốt, trước mặt giáo viên hướng dẫn rất dễ nói chuyện, Diệp Ngôn Tích nói mình muốn ở lại trường chăm chỉ học tập chuẩn bị thi nhưng mà mẹ mình lại không yên tâm, giáo viên hướng dẫn dĩ nhiên là chủ động liên lạc với người nhà Diệp Ngôn Tích, nói rõ tình huống, ba Diệp vừa nghe thì vô cùng tán thành, mẹ Diệp cũng không có biện pháp nói cái gì nữa.

Có điều, Diệp Ngôn Tích tất nhiên sẽ không thành thật ở lại trường học tập, chưa tới hai ngày đã thu thập đồ đạc cùng Cố Thừa Vọng về biệt thự của mình. Còn hẹn Hạ Hàm qua làm kiểm tra cho cậu, Cố Thừa Vọng lúc này mới biết Hạ Hàm là người yêu của Lê Ngự Hành, nhớ tới trước kia mình ghen lung tung, thì xấu hổ không dứt.

Thấy hai người này lại tu thành chánh quả, Lê Ngự Hành có chút kinh ngạc, nhưng cũng thấy vui cho Diệp Ngôn Tích, "Theo đuổi được rồi? Chúc mừng nh."

"Anh Lê đừng cho trêu em nữa."

Không nghĩ tới thằng em trai này của mình cũng biết xấu hổ, Lê Ngự Hành không nhịn được cười một tiếng, không trêu ghẹo cậu nữa.

Hạ Hàm làm kiểm tra cho Diệp Ngôn Tích xong, mới biết chuyện trước đây cậu quấn bụng, nhất thời lau mồ hôi một cái, người luôn ôn hòa như anh lúc này cũng nghiêm nghị, Diệp Ngôn Tích vội vàng bảo đảm sau này mình không như vậy nữa, không thể không nói làm con của Diệp thiếu gia quả thật phải cần mạng lớn mới được.

"Đúng rồi, anh Hạ Hàm, có chuyện em muốn hỏi." Làm kiểm tra xong, chờ Hạ Hàm cất máy, Cố Thừa Vọng mới mở miệng.

"Sao thế?"

"Nghe Ngôn Tích có nói bởi vì thành tử cung quá mỏng, không thể phá thai sợ sẽ chảy máu nhiều, nếu như vậy, chờ đứa trẻ càng ngày càng lớn, có phải càng nguy hiểm hay không."

Cố Thừa Vọng nhắc tới, Diệp Ngôn Tích lại mới nhận ra, khi đó bởi vì chuyện không thể phá thai khiến đầu óc cậu quá mức hỗn loạn, hoàn toàn không suy nghĩ gì nhiều, hơn nữa cậu vốn cũng không muốn tìm hiểu những thứ này, nghe tới thành tử cung gì đó, cũng đã đủ xấu hổ rồi. Bây giờ nói như vậy, vậy cậu không phải cũng không thể sinh đứa bé này ra?!

Rốt cuộc trao đổi tâm ý với Cố Thừa Vọng, vốn dĩ đứa bé mình không hề muốn sinh lại trong bất tri bất giác thật ra đã đón nhận rồi, nếu như sinh ra càng nguy hiểm, đứa bé này chẳng phải không thể cần?

Nghe Cố Thừa Vọng nói thế, Hạ Hàm nhìn Lê Ngự Hành, mới mở miệng nói, "Tiểu Ngôn, thật ra trước kia anh lừa em, cơ thể em thật ra có thể phá thai, chỉ là như vậy sau này nếu có thai nữa thì cơ hồ không thể sinh nữa, anh biết em không phải không muốn đứa bé này, anh sợ tương lai em sẽ hối hận, cho nên không nói cho em biết. Hơn nữa Ngự Hành cũng nói với anh một ít chuyện của em và Cố Thừa Vọng, nhất là lần trước khi gặp mặt trên đường, anh càng khẳng định cậu ấy cũng thích em, giữ lại đứa bé này, chờ lúc phát hiện trở ít nhất có thể giúp các em không còn mất tự nhiên mà thẳng thắn tâm ý luôn."

Hóa ra nói cho cùng, chính là Hạ Hàm lừa gạt cậu nói mình không thể phá thai, trên thực tế chỉ là làm trợ công, sau khi Diệp Ngôn Tích biết cũng không trách anh, bởi vì nếu như lúc ấy Hạ Hàm nói cho cậu sau khi phá thai không thể sinh nưa... Chắc mình cũng sẽ chọn sinh ra đi. Hơn nữa, biết cơ thể mình không có vấn đề, Diệp Ngôn Tích và Cố Thừa Vọng cũng rốt cuộc an tâm.

Chờ hỏi rõ chuyện phá thai, Cố Thừa Vọng còn nhớ tới chuyện Diệp Ngôn Tích ra sữa, bây giờ cậu mới hơn ba tháng, theo đạo lý là không thể nào có sữa sớm như vậy mà.

"Cái này chặt là thể chất rồi, kỳ nôn nghén của Tiểu Ngôn cũng tới sớm, yên tâm, anh mới xem rồi, không có vấn đề gì."

"Được, cám ơn anh."

Buổi tối bốn người ăn bữa cơm ở nhà Diệp Ngôn Tích, Cố Thừa Vọng phụ trách xuống bếp, bởi vì Lê Ngự Hành phải lái xe, Diệp Ngôn Tích lại có thai, cho nên mấy người không uống rượu, chờ sau buổi cơm tối Lê Ngự Hành dẫn Hạ Hàm rời đi, cuộc sống ở chung của Diệp Ngôn Tích và Cố Thừa Vọng mới chính thức bắt đầu.

"Làm xong chưa, em đói quá." Diệp Ngôn Tích đi tới thành bếp, nhìn Cố Thừa Vọng đang nấu thịt bò xào tương hương trong nồi, "Thơm ghê."

"Chờ một lát là xong."

Cố Thừa Vọng biết cậu thèm ăn, "Em lên sô pha ngồi đi, chờ lát nữa bưng ra cho em."

"Không muốn." Diệp Ngôn Tích đột nhiên đưa tay sờ hạ thể của Cố Thừa Vọng, "Vẫn là chỗ này chơi tương đối vui."

Giống như lần trước, lúc Cố Thừa Vọng nấu cơm Diệp Ngôn Tích không cho hắn mặc quần áo, trên người quấn tạp dề căn bản không che được hai cự vật dựng đứng của hắn, thưởng thức "cảnh đẹp" như vậy đối với Diệp Ngôn Tích mà nói là rất thú vị, hơn nữa còn có thể sờ.

"Chậc, còn chơi nữa là một lát sau cũng không có đồ ăn đâu."

"Anh nấu cơm đi, không cần phải để ý đến em."

Đối với trò đùa dai thế này Diệp Ngôn Tích làm không biết mệt, lúc này mới phát hiện bên cạnh còn có một nồi chè đậu xanh đã làm xong đang để nguội chuẩn bị bỏ vào tủ lạnh, Diệp Ngôn Tích múc một chén nhỏ, Cố Thừa Vọng tưởng cậu muốn ăn, mới không để ý, ai ngờ hạ thân đột nhiên chợt lạnh, mới phát hiện Diệp Ngôn Tích đã bôi chè lên chỗ đó của hắn.

"Hở? Em làm gì thế?" Cố Thừa Vọng không tức giận, chẳng qua chỉ có chút buồn cười nhìn hành động của Diệp Ngôn Tích.

"Thấy cứng thành như vậy, nên giúp anh một chút thôi." Đậu xanh đã nấu chín rất mềm, bôi lên trên bị tay Diệp Ngôn Tích tuốt mấy cái, đều biến thành bùn lầy, hơn nữa còn có ít chất bột, ma sát bên trên có cảm giác kỳ dị, động tác Cố Thừa Vọng xào rau cũng theo đó dừng lại, "Nhanh xào thức ăn đi, anh muốn em với thằng nhóc con nhà anh chết đói sao."

Cố Thừa Vọng dở khóc dở cười, không thể làm gì khác hơn là tiếp tục nấu cơm, mà Diệp Ngôn Tích thì xem hai cây dưới tạp dề như đồ chơi mà nghịch, đầu tiên là cầm cây phía trên, khi thì móc lỗ tinh của hắn, ngón tay cái dính dịch bên trong rỉ ra, Diệp Ngôn Tích xoay tròn đè ép bên trên, đến khi càng chảy càng nhiều, lại chuyển xuống cây bên dưới mà tiếp tục.

Mỗi lần đều phải cố mà làm cơm, bên người còn có một em bé thích "phá" , quả thực vô cùng khảo nghiệm định lực của Cố Thừa Vọng.

Ngón tay Diệp Ngôn Tích chơi đã rồi, đột nhiên nghĩ đến trò càng có ý nghĩa hơn, sắc mặt hơi ửng đỏ, lần nữa bôi toàn bộ đậu xanh lên hai dương vật của Cố Thừa Vọng, sau đó ngồi xuống, bởi vì bây giờ cậu còn có cái bụng bự, cho nên không tiện ngồi xổm, bèn dùng tư thế nửa quỳ ngồi, một tay đỡ bụng mình. Cố Thừa Vọng sợ hết hồn còn chưa nhận biết cậu muốn làm cái gì, Diệp Ngôn Tích đã há mồm ngậm gậy thịt phía dưới của hắn.

Chương 44: Nước nhiều đến như vậy, có phải "đói" rất lâu rồi không? (Khẩu giao, chè đậu xanh lạnh play)

Đây là Diệp Ngôn Tích lần đầu tiên khẩu giao cho người khác, trước kia cậu mà nghĩ đến có ngày mình sẽ làm chuyện này dưới hạ thân đàn ông, khẳng định cậu sẽ chặt nghiệt căn của người ta trước, nhưng Cố Thừa Vọng lại lần lượt khiến mất khống chế. Đậu xanh bôi bên trên có ngọt độ vừa phải, vị có hơi khác so với lúc vô tình ăn phải tinh dịch và chất lỏng tiết ra trước khi bắn tinh lần trước, nhưng vẫn có vị mặn chát, hòa lẫn đậu xanh thanh điềm và mùi xạ hương đậm đặc, bây giờ Diệp Ngôn Tích đã qua kỳ nôn nghén, cho nên ngửi được mùi như vậy cũng không có phản ứng rối loạn gì, mà lại càng thêm hưng phấn, ưỡn bụng bự quỳ xuống sàn nhà bếp, tay nắm gậy thịt của nam nhân nhà mình, bên trên bôi chè đậu xanh trong trò đùa dai của mình, Diệp Ngôn Tích từng chút liếm sạch đồ bên trên, nhiệt lượng trên dương vật truyền cho đậu xanh, đậu xanh vốn đã lạnh lại nóng lên, nhưng Diệp Ngôn Tích vẫn nuốt hết vào bụng.

Đến khi ăn hết đồ trên trụ vật rồi, Diệp Ngôn Tích mới ngậm quy đầu, dùng miệng mút, không có bất kỳ kỹ xảo gì, chẳng qua chỉ vụng về mà mút, Cố Thừa Vọng cũng kích động đến mức gân xanh tràn đầy trên dương vật đập mạnh. Hiển nhiên hắn cũng không nghĩ tới Diệp Ngôn Tích lại đột nhiên làm ra chuyện như vậy, cái muỗng trong tay còn khựng trên không trung, toàn thân run lên, ngay khi môi của đối phương chạm quy đầu của mình, Cố Thừa Vọng thiếu chút nữa đã kích động bắn lên mặt cậu.

"Nấu cơm đàng hoàng, đừng dừng lại!" Phát hiện Cố Thừa Vọng đột nhiên dừng động tác, tầm mắt nhìn mình càng ngày càng nóng bỏng, Diệp Ngôn Tích nhả quy đầu trong miệng ra, xấu hổ mà hung dữ lên mặt.

Cho dù giọng điệu hung dữ cũng khiến Cố Thừa Vọng cảm thấy đáng yêu, huống chi bây giờ trên tay Diệp Ngôn Tích còn nắm cự bổng phía dưới của mình, cây phía trên cũng cạ gò má của cậu, cái người có lúc khinh người ghê gớm còn hết sức thiếu chịch này bây giờ đang ngoan ngoãn hầu hạ cự vật của mình, vui sướng trong lòng Cố Thừa Vọng cũng có thể tưởng tượng được.

Cố gắng xào thức ăn trong nồi nhưng là sự chú ý toàn thân thật ra thì đều nằm ở dưới thân, từ một phía khác của thành bếp tựa hồ không nhìn ra bất kỳ điều gì khác thường, chẳng qua quan sát kỹ mới phát hiện hô hấp nam sinh đang nấu cơm có hơi mạnh, tựa hồ đang nhẫn nại cái gì, vào bên trong thành bếp, mới thấy phía dưới có một người đang quỳ ngậm liếm dương vật nam nhân, tạp dề cản trở đã bị vứt qua một bên, lại tử tế nhìn một chút, mới phát hiện người nam sinh kia còn có cái bụng bự tròn vo, trông đã chừng mấy tháng.

Mà hình ảnh này cứ thế đánh thẳng vào thần kinh của Cố Thừa Vọng, mặc dù kỹ thuật không ra làm sao, nhiều lần cũng bởi vì hút mạnh quá còn khiến quy đầu mình bị hút đau, nhưng Cố Thừa Vọng không nói ra, vẫn luôn rất hưởng thụ, nhận được khích lệ Diệp Ngôn Tích hưng phấn, liền hút mạnh hơn...

"Ssh..."

"Ưm ưm... Sao vậy anh?"

"Không sao, rất thoải mái, tiếp tục liếm." Cố Thừa Vọng sờ đầu Diệp Ngôn Tích, mặc dù vừa rồi đau đến run người, nhưng trên mặt cũng không lộ ra biểu cảm khó chịu, Diệp Ngôn Tích tự suy tính, từ từ tìm được một chút kỹ xảo, dùng đầu lưỡi đi quét lỗ nhỏ trên quy đầu và khe hở bên cạnh, quả nhiên gậy thịt trong miệng lập tức cứng hơn, Diệp Ngôn Tích bắt đầu nhanh chóng nuốt vào nhả ra. Gậy thịt phía trên ma sát gò má bừng.

"Ưm ư..." Lớn quá... Căn bản không nuốt được bao nhiêu, hơn nữa còn có hai cây, Diệp Ngôn Tích căn bản không rảnh chăm sóc, chỉ có thể một tay nắm cây phía trên miễn cưỡng tuốt. Chờ đến khi món rau cuối cùng hoàn thành, Cố Thừa Vọng đột nhiên đè đầu cậu, gậy thịt run trong miệng, chất lỏng tanh mặn tưới toàn bộ vào miệng Diệp Ngôn Tích, từng dòng từng dòng, bởi vì không nuốt xuống nên chảy xuống khóe miệng, gậy thịt phía trên trong chốc lát cũng bắn ra, bắn lên mặt Diệp Ngôn Tích.

"A... Thật nóng..."

"Mau nhả ra." Cố Thừa Vọng bắn tinh xong thì rút gậy thịt của mình ra, dìu người từ dưới đất dậy, muốn Diệp Ngôn Tích nhổ đồ trong miệng vào bồn rửa, nào ngờ đối phương đột nhiên nuốt hết.

"Ngu ngốc, nuốt làm cái gì."

"Anh kệ em." Diệp Ngôn Tích mất tự nhiên đỏ mặt, cậu chẳng những giúp một người đàn ông khẩu giao, cậu còn nuốt tinh dịch của người ta.

Cố Thừa Vọng cưng chìu bật cười, cùng Diệp Ngôn Tích trao đổi nụ hôn nhu tình, sau đó rút khăn giấy lau sạch hạ thân của mình, "Đói rồi chứ gì, đi ăn cơm trước."

"Bây giờ em không chỉ đói bụng..." Cái miệng phía trên của Diệp Ngôn Tích ăn hai dương vật bự rồi, những nơi khác tự nhiên cũng có phản ứng, hơn nữa vừa rồi cũng chỉ có Cố Thừa Vọng được thỏa mãn, bây giờ cậu còn dục cầu bất mãn đây nè.

Cố Thừa Vọng dĩ nhiên biết Diệp Ngôn Tích chỉ tới cái gì, kéo người vào ngực, trán tựa lên trán cậu, tay sờ phía dưới của Diệp Ngôn Tích, "Cái miệng dưới này cũng đói rồi ha?"

"Ừ, còn không mau tới đút no bản thiếu gia!"

"Tuân lệnh."

Cố Thừa Vọng không tới hai giây đã lột sạch quần áo trên người Diệp Ngôn Tích ném qua một bên, đồ ăn đã làm xong vẫn còn để trên thành bếp, Cố Thừa Vọng sợ có khói dầu, bèn bế Diệp Ngôn Tích lên bàn ăn trong phòng khách bàn lớn vô cùng, Diệp Ngôn Tích nằm bên trên còn dư sức, Cố Thừa Vọng để người tự tách hai chân ra, mà hắn thì chỉ cần dùng tư thế đứng là có thể chịch cậu. Theo quán tính sờ bụng Diệp Ngôn Tích, trấn an nhóc con đến bây giờ còn chưa được ăn cơm bên trong, ai bảo nó có một người cha hiện tại thân thể còn đói khát hơn dạ dày cơ chứ.

Tay Cố Thừa Vọng vừa chạm đến miệng thịt huyệt chảy nước, Diệp Ngôn Tích đã thở gấp rồi, âm thanh vừa mềm vừa dâm, giống như là cố ý dụ dỗ Cố Thừa Vọng làm cậu.

"Bảo bối lúc dâm lên quả nhiên giống như con chó cái dâm đãng."

"A! Cắm ngón tay vào... Thật thoải mái... Ưm ưm..." Giống như trước kia, Diệp Ngôn Tích chẳng những không khiển trách Cố Thừa Vọng kêu mình chó cái dâm đãng, mà còn vì danh từ này mà trở nên càng kích động.

"Nước nhiều đến như vậy, có phải 'đói' rất lâu rồi không."

"A ha... Đương nhiên... Sâu hơn một chút... Ưm..."

Cố Thừa Vọng dùng ngón tay vuốt ve thịt hoa của Diệp Ngôn Tích, đột nhiên nghĩ tới chè đậu xanh hồi này, nghĩ tới bé hư hỏng này vào lúc mình nấu cơm đã "đùa bỡn" mình ra sao, bèn không kìm hãm được muốn lấy chén chè kia tới.

"Bảo bối chờ anh một chút."

Diệp Ngôn Tích còn không biết Cố Thừa Vọng định đi đâu, mấy giây sau thấy hắn cầm một chén đậu xanh đã nấu chín, nước chè đậu xanh đều bị hắn lọc hết, trên tay còn có một khay đá quỷ dị.

"Anh làm gì thế?"

"Vừa rồi không phải chơi rất thoải mái sao bảo bối? Bây giờ chúng ta đổi cách chơi." Cố Thừa Vọng phúc hắc cười cười, Diệp Ngôn Tích đương nhiên biết hắn không phải đơn thuần chỉ muốn cho mình ăn cái đó, nhưng nếu như chẳng qua chỉ bôi lên rồi ăn giống như mình vừa rồi, còn cần tới đá làm gì? Thấy biểu cảm của Cố Thừa Vọng, Diệp Ngôn Tích bắt đầu hối hận mới vừa tìm chỗ chết.

Chương 45: Dùng đá hình dương vật và đậu xanh làm "chè đậu xanh ướp lạnh" trong huyệt dâm (H, thận trọng!)

Cố Thừa Vọng đi tới bên cạnh Diệp Ngôn Tích, hôn bụng của cậu, "Yên tâm, anh không bỏ vào mặt trước, sợ làm em bị thương, dùng mặt sau là được rồi."

"Mặt sau?"

"Dùng nơi này của em, làm chè đậu xanh ướp lạnh, thấy sao?" Cố Thừa Vọng một ngón tay mò tới hậu huyệt khép chặt của Diệp Ngôn Tích, bôi một ít nước đậu xanh chưa lọc hết hoàn toàn và nước ở huyệt trước của Diệp Ngôn Tích rỉ ra làm bôi trơn, đưa một ngón tay vào khuếch trương.

"Chè đậu xanh ướp lạnh là con khỉ gì?! Bản thiếu gia mới không cần! Á..."

"Bỏ đậu xanh vào dùng cái miệng này của em từ từ nghiền nát đậu xanh, sau đó từ từ ép ra, chè đậu xanh trộn lẫn nước dâm bên trong em ép ra nhất định sẽ ngon lắm."

"Cố Thừa Vọng anh là đại biến thái!"

Diệp Ngôn Tích xấu hổ đến toàn thân ửng đỏ, muốn dùng hai chân đứng lên, Cố Thừa Vọng nhưng chen vào giữa, "Vừa rồi là ai bôi cái này lên dương vật của anh lúc anh nấu cơm? Hả?" Cố Thừa Vọng nhéo mũi Diệp Ngôn Tích một cái, "Cơ mà nể em đã liếm hết toàn bộ giúp anh, lát nữa anh cũng giúp em ăn sạch."

"Nhưng... Rất dơ..."

"Không sao, hôm nay anh tắm cho em rất sạch sẽ."

Đây là sớm có dự mưu chứ gì! Diệp Ngôn Tích trong lòng gào thét.

"Nè anh đây lại là gì nữa thế?!" Diệp Ngôn Tích lần nữa chú ý tới bên cạnh một khay đá, cảm thấy chân mày nhảy giật, tại sao cậu không hề phát hiện trong tủ lạnh nhà mình có cái này??

"À cái này hả, hôm qua anh ra ngoài mua đồ ăn, sau đó lúc đi ngang một cửa tiệm hàng, cảm thấy thú vị, mới mua."

"WTF!" Ai phát minh cái loại không có tiết tháo như vậy lại còn có người mua?

"Không cảm thấy rất đáng yêu sao." Cố Thừa Vọng lấy một viên từ trong khay, là một viên đá hình JJ, bên trên thậm chí còn có đường vân bắt chước theo gân xanh trên dương vật, mặc dù không phải rất lớn, nhưng vô cùng tà ác. Diệp Ngôn Tích mới phát hiện con người Cố Thừa Vọng hóa ra ác ôn như thế.

"A... Mới không đánh yêu á... Không nên đút cái này vào!"

"Có đậu xanh không có đã sao làm chè đậu xanh ướp lạnh được em." Cố Thừa Vọng cười rút ngón tay đã khuếch trương ổn thỏa, sau đó lấy đậu xanh trong chén, lần này cũng không phải dùng ngón tay, mà là dùng miệng từ từ đút vào hậu huyệt của Diệp Ngôn Tích.

"Ưm ứm... Kỳ quá à..."

"Có phải rất ngọt hay không 'cái miệng nhỏ' của em rất thích ăn đó." Đậu xanh trộn lẫn với ái dịch mà Diệp Ngôn Tích tiết ra, Cố Thừa Vọng cảm thấy đây là món ăn ngon nhất mà hắn từng ăn, hơn nữa hoa huyệt trước mặt giống như bất mãn hắn chỉ thương yêu phía sau vậy, chảy ra dâm nước giống như dòng suối, từ trên đi xuống toàn bộ chảy vào trong miệng của Cố Thừa Vọng.

Diệp Ngôn Tích không biết là bị liếm hay là đậu xanh chen vào kích thích, bắt đầu rên rỉ, Cố Thừa Vọng còn muốn làm chuyện xấu dùng đầu lưỡi đảo qua hoa huyệt đói khát khó nhịn của Diệp Ngôn Tích, đối phương lập tức khóc thút thít không ngừng.

Đậu xanh để đó một hồi đã trở về nhiệt độ bình thường, đụng phải thịt huyệt nhiệt độ hơi cao, Diệp Ngôn Tích có chút lạnh, đầu lưỡi của Cố Thừa Vọng tàn phá trong tiểu huyệt của mình, hút nước dâm bên trong kêu chanh chách, lại đẩy đậu xanh từng chút vào trong cơ thể. Bởi vì bụng chặn lại phần lớn tầm nhìn, cho dù là mình dang rộng hai chân, cũng không thấy được phía dưới, "A a... Còn muốn nhét vào sao..."

"Chỉ ăn một chút xíu sao mà đủ đây." Cố Thừa Vọng cơ hồ là đút hết một chén đậu xanh vào hậu huyệt của Diệp Ngôn Tích, tựa như chỉ cần dùng sức là có thể ép nước đậu xanh ra, "A... Không được... Quá nhiều... Căng lắm rồi!"

Đậu xanh bên trong đã bị chen lấn đè trên điểm nhạy cảm của mình, bên ngoài chỉ cần nhét vào cái gì, cũng sẽ kéo theo vật thể bên trong, va chạm đến tuyến tiền liệt của mình, khiến dương vật của Diệp Ngôn Tích nhếch lên càng ngày càng cao.

"Tiểu Ngôn tích cũng thoải mái đến muốn khóc." Cố Thừa Vọng sờ phân thân của Diệp Ngôn Tích, dừng lại động tác nhét đậu xanh, rồi cầm viên đá bên cạnh, "Đậu xanh đã bỏ vào rồi, tiếp theo chính là hoàn thành chè đậu xanh ướp lạnh nha."

"A a a a không được cái này không vào được đâu!" Không nghĩ tới Cố Thừa Vọng thật sự muốn dùng tới cái kia, Diệp Ngôn Tích lại là giãy giụa lại là kêu khóc.

"Có thể, cái miệng nhỏ trước mặt của em đến hai dương vật đều ăn nữa mà, sao phía sau không nuốt nổi cái này được. Bảo bối, anh sẽ nhẹ nhàng. Không sợ."

Cố Thừa Vọng mà hạ trầm giọng, thì Diệp Ngôn Tích hoàn toàn không có sức đề kháng.

Hiếm thấy lần này không đòn, nước mắt trên mặt còn chưa lau khô, khi Diệp Ngôn Tích thút thít nói "Vậy anh nhẹ một chút" cả trái tim Cố Thừa Vọng đều tan chảy, trực tiếp ôm người hôn trước nói sau, cơ thể dán sát va chạm lẫn nhau, Diệp Ngôn Tích từ từ buông phòng bị, chỉ cảm thấy cơn nóng ran muốn tìm bất mãn vừa rồi lần nữa đi lên, tựa như đưa thân vào lò lửa, ngay cả đậu xanh trong cơ thể cũng đã nóng bỏng không thôi. Cố Thừa Vọng thừa dịp lúc này nhét cả viên đá vào.

"A a a lạnh quá!" Chờ khi viên đá chân chính đụng phải hậu huyệt của mình, mới biết lạnh lẽo lúc đầu chẳng qua là một đĩa thức ăn, trên người còn sôi ùng ục, phía dưới lại chia thành lạnh băng hai cực, cảm giác băng hỏa lưỡng trọng thiên này khiến Diệp Ngôn Tích khó chịu vặn eo. Bởi vì là hình dáng bắt chước dương vật, cho nên cũng làm ra hai túi tinh, khi nhét vào kia một cái sẽ tương đối lớn, Diệp Ngôn Tích co lại hậu huyệt, thì có nước đậu xanh được bài trừ.

"Có chịu được không?" Cố Thừa Vọng chỉ bỏ vào một viên, mặc dù muốn "trừng phạt" trò đùa dai ban nãy, nhưng cũng không thật sự muốn tổn thương Diệp Ngôn Tích.

"Có hơi lạnh... Ứm a... Tan ra..." Hậu huyệt vốn đã no căng giờ nhét đá vào trở nên càng trướng, nhưng bởi vì bị tường thịt nhiệt độ nóng bỏng bao quanh, đá rất nhanh đã bắt đầu hoà tan trong người, cảm giác băng hỏa này khiến tiểu huyệt của Diệp Ngôn Tích bị kích thích cực lớn, loại kích thích này lại hóa thành khoái cảm truyền khắp toàn thân trên dưới, vốn tưởng rằng sẽ là một chuyện rất đau đớn, ai ngờ lại là thể nghiệm thế này.

"A a... Lạnh quá... Nước sắp chảy ra.. Hu hu hu..." Tiểu huyệt của Diệp Ngôn Tích cắn chặt, bên trong nước đậu xanh hoà lẫn nước đá và dịch dâm của mình từ hậu huyệt phun ra ngoài, .

"Còn muốn ăn không?"

"Còn..." Diệp Ngôn Tích khẽ gật đầu, không thể không nói, vào cái thời tiết mùa hè nóng nực thế này, bị đá đùa bỡn như vậy, lại thoải mái đến phát run.

Cố Thừa Vọng lại nhét mấy viên đá vào. Lúc này đậu xanh đã bị đập nát không ít, hơn nữa đá khiến cho bên trong nhanh chóng hạ nhiệt, đậu xanh đã biến thành nước đá rồi.

"Quá lạnh rồi a a a! Thật là kích thích..."

"Kế tiếp chẳng phải nên hoàn thành chè đậu xanh rồi chẳng." Cố Thừa Vọng cầm một viên đá, lần này không đẩy vào cả khối, mà là bắt đầu rút ra cắm vào, mặc dù thể tích nhỏ, nhưng hình dáng tương tự, thật sự có ảo giác đang cắm Diệp Ngôn Tích, bị đá thọc đến nỗi đậu xanh bỗng chốc đều biến thành bùn lầy, nước bắn ra ngoài.


Chương 46: A a sắp bị dương vật bự bỏng chết! (Băng hỏa lưỡng trọng thiên, đậu xanh ướp lạnh play hết, "buổi hẹn hò" đặc biệt)

"Phía trước ngứa quá, muốn... hu hu hu..."

"Chè đậu xanh còn chưa làm, nếu uống hết sẽ chịch em."

"Vậy ạnh nhanh lên một chút... Thật khó chịu... Dương vật bự hãy cắm vào nghiền nát đậu xanh đi a a a!"

"Chó cái nhỏ đói khát." Cố Thừa Vọng vỗ mông Diệp Ngôn Tích một cái, "Nếu muốn dương vật bự thì đẩy cái bên trong ra đi."

Đậu xanh bị đá nghiền nát, hơn nữa quả thực quá lạnh, Diệp Ngôn Tích chỉ cảm thấy hậu huyệt của mình đã tê dại. Cố Thừa Vọng cắm một hồi đá trong tay đã hòa tan hết, nước từ ngón tay mình chảy xuống đất, Cố Thừa Vọng cầm cái chén tới, để hai tay của Diệp Ngôn Tích chống lên cái bàn phía sau, "Đúng rồi, nâng mông cao lên chút nữa, phải nhắm ngay cái chén bên dưới nha."

Cầm một cái chén sứ để dưới tiểu huyệt chứa đầy chè đậu xanh của Diệp Ngôn Tích, để cậu bài tiết đồ bên trong đi ra.

"A a... Mau ra đây..." Cảm giác dưới thân trở nên mãnh liệt, bụng Diệp Ngôn Tích ưỡn về trước, mông thoát khỏi bàn, chè đậu xanh bị đè ép bên trong từng chút chảy ra ngoài, khiến miệng huyệt ngứa ngáy, hành động xấu hổ giống như bài tiết này so với mất khống chế càng khiến Diệp Ngôn Tích khó chịu, nhất là còn giương chân để người mình thích nhìn thẳng chỗ đó của mình, chỉ cần dùng chút lực, cái cục màu xanh sẽ bài trừ từ bên trong ra rơi vào cái chén bên dưới, còn phát ra một cái bịch, khiến toàn thân Diệp Ngôn Tích đều xấu hổ cực kỳ, cậu không chắc chè đậu xanh nơi đó chảy xuống có mang ra cái gì khiến cậu càng xấu hổ hơn không, Diệp Ngôn Tích cơ hồ là nhắm mắt vừa khóc vừa bài tiết ra.

"Bên trong không được rồi a a a!"

"Còn được nha, lại dùng sức thêm chút nữa." Cố Thừa Vọng vừa vuốt ve cơ thể cậu, khiến Diệp Ngôn Tích thả lỏng, vừa nhìn cậu dùng cúc huyệt ép ra "chè đậu xanh ướp lạnh", bởi vì hôm nay đã làm sạch, thật ra không có bất kỳ tạp chất gì, cũng không có mùi lạ, trừ mùi thoang thoảng của bản thân đậu xanh , còn có bị ngọt mà nước dâm trong dâm huyệt của Diệp Ngôn Tích tiết ra. Lại khiến Cố Thừa Vọng cảm thấy tâm thần sảng khoái, "Bảo bối, muốn anh giúp em không?"

"Ưm hưm... Làm... làm sao giúp..."

Cố Thừa Vọng không nói gì, cúi người ngậm hậu huyệt của cậu, đầu lưỡi đưa vào bên trong quét ngang một phen, liếm chè đậu xanh mà vừa rồi Diệp Ngôn Tích nói không ra được đưa vào trong miệng, đá lạnh hòa tan khiến chè đậu xanh sắp biến thành nước đậu xanh, bị Cố Thừa Vọng hút một cái liền ung dung đi ra. Mà dịch dâm Diệp Ngôn Tích tự tiết ra giống như là muốn thi đấu với nước đá càng ra càng nhiều, Diệp Ngôn Tích bị liếm đến toàn thân tê dại, cơ thể co rút, cánh tay bắt đầu phát run, sức lực toàn thân đều rơi vào miệng Cố Thừa Vọng, đầu lưỡi cũng đi vào sâu hơn, nước dâm của hoa huyệt thậm chí cọ ướt cả gương mặt của đối phương, Diệp Ngôn Tích không kiềm được lắc eo, vẽ loạn lên mặt Cố Thừa Vọng.

"Ưm a... Thật thoải mái... lại liếm nữa..."

Cố Thừa Vọng ăn hết đậu xanh chèn ép tròn huyệt dâm của Diệp Ngôn Tích, còn đút cho Diệp Ngôn Tích một

ít đồ trong miệng mình, "Có phải rất ngon không."

"Ưm... Đừng... Bản thiếu gia mới không ăn... cái này... A!" Lại dám đút đồ ở chỗ đó cho mình anh, Diệp Ngôn Tích cảm thấy trên đời này mình chưa từng xấu hổ, thế mà Cố Thừa Vọng còn muốn mình ra vẻ rất thỏa mãn.

Anh tới em đi, chè đậu xanh trong miệng đều ăn hết rồi, Cố Thừa Vọng liếm khóe môi dính chút đậu xanh của Diệp Ngôn Tích, lúc này mới thỏa mãn nguyện vọng của hắn, cắm dương vật cứng cứng gậy sắt của mình vào cơ thể Diệp Ngôn Tích.

"A a a a thật nóng!! Sắp bị nóng chết rồi hu hu hu..." Bởi vì mới vừa thả đá đi vào, nhiệt độ của hậu huyệt tự nhiên cũng đưa tới trước mặt, cho nên hạ thể của Diệp Ngôn Tích cơ hồ đều lạnh đến nỗi sắp không có tri giác, bây giờ bị dương vật nóng bỏng của Cố Thừa Vọng cắm vào, cứ như từ trong hầm băng đến lò lửa, nhiệt độ lập tức tăng trở lại, Diệp Ngôn Tích bị kích thích run rẩy, cho tới bây giờ chưa từng cảm nhận cảm giác lạnh nóng thay nhau như vậy, khoái cảm phi thăng.

Mà khi Cố Thừa Vọng tiến vào cũng thầm rên rỉ, nơi đó của Diệp Ngôn Tích vì lạnh nên co chặt hơn bình thường, mà cự vật của mình nóng bỏng như vậy cắm thẳng vào, cũng khiến hắn có cảm giác băng và lửa hòa vào nhau, gậy thịt lại phồng lớn hơn trước, rất nhanh cái bàn bị hai người làm đến lắc lư.

"Chậm một chút... Sắp trúng con rồi a a a!"

"Lại nhanh hơn chút nữa! Sướng quá!! Cắm sâu vào... A!"

"Đừng có ngừng! A a a a! Dương vật bự sắp đụ chết em... Cắm cái phía sau vào nữa... Hưm hưm..." Cách cái bụng, Diệp Ngôn Tích ôm không tới Cố Thừa Vọng, chỉ có thể dùng chân cuốn chặt lấy eo đối phương.

Đồ ăn trong nhà bếp đã nguội, nhưng hiển nhiên hai chủ nhân cũng không thèm để ý, dù sao chè đậu xanh vừa rồi cũng đã đủ lấp bụng rồi.

Diệp Ngôn Tích tỉnh lại còn nằm trong ngực Cố Thừa Vọng, cơ thể đã được rửa sạch, giống như toàn thân đều nhẹ hẫng, trong mơ mơ màng màng tựa như nhớ tới hình ảnh của hai người tỉnh giấc vào lần đầu tiên, máy điều hòa đang làm việc, phát ra tiếng vang nhỏ xíu, hơi lạnh khiến Diệp Ngôn Tích theo quán tính muốn đến gần nơi có nguồn nhiệt, cho nên Cố Thừa Vọng ôm cậu rất chặt, nhưng lần này Cố Thừa Vọng dậy sớm hơn cậu, một tay đang để trên bụng cậu, nhẹ nhàng vuốt ve.

"Chào buổi sáng, tỉnh chưa? Muốn ăn cái gì, anh làm cho em."

Diệp Ngôn Tích lắc đầu một cái, duỗi người, lại tựa lên ngực Cố Thừa Vọng muốn tiếp tục ngủ.

"Hôm nay thời tiết tốt, đừng ngủ quá nhiều."

"Ưm... Mệt..."

"Xin lỗi, tối qua anh làm nhiều lần quá." Cố Thừa Vọng đau lòng hôn trán cậu, như vậy mà không làm chết Diệp Ngôn Tích, thật sự đừng nên quá đáng yêu.

"Anh cũng biết hả." Diệp Ngôn Tích liếc xéo. Phá vỡ ảo tưởng tốt đẹp trong lòng Cố Thừa Vọng.

"Được rồi, mau dậy đi, hôm nay ra ngoài đi dạo."

"Đi đâu?" Không nghĩ tới Cố Thừa Vọng sẽ chủ động hẹn mình ra ngoài, tâm trạng của Diệp Ngôn Tích lập tức tung tăng, đây là hẹn hò sao?! Lại nói, đây có phải buổi hẹn hò đầu tiên của họ không.

"Lát nữa em sẽ biết, anh đi làm điểm tâm."

Diệp Ngôn Tích vui vẻ từ trên giường đứng dậy, rửa mặt sạch sẽ, bây giờ ra ngoài không thể nịt bụng nữa, chọn nửa ngày mới chọn được một cái áo rộng thùng thình lại tương đối dễ nhìn mặc lên người, lần hẹn hò đầu tiên, dù sao cũng nên long trọng một chút.

Cố Thừa Vọng cũng đã thay đồ xong đang chờ cậu ở huyền quan, Diệp Ngôn Tích không để ý đến balo hắn tùy ý đeo bên vai trái, hai người cùng ra ngoài, lúc đến thư viện thành phố, Diệp Ngôn Tích mới thiếu chút nữa phun ra hai búng máu tươi.

"Anh dẫn em tới thư viện?!"

"Đúng vậy, chẳng phải em muốn thi MBA sao, ở nhà cũng học không được, bên này tương đối yên tĩnh."

ORZ! Ông đây là một người mang thai, còn là bạn trai anh mới xác nhận quan hệ, chảng lẽ không nên đưa tôi đến một nơi hơi lãng mạn để hẹn hò sao?! Tại sao lại là thư viện?!

Tất nhiên, Cố Thừa Vọng hoàn toàn không cảm thấy có gì sai, thư viện có điều hòa, hoàn cảnh tốt bầu không khí lại thích ý, còn có thể giúp Diệp Ngôn Tích học tốt, vì thế, giống như không cảm nhận được tầm mắt oán niệm của Diệp Ngôn Tích, Cố Thừa Vọng lấy từng quyển sách ôn tập trong balo ra.

Chương 47: Diệp Ngôn Tích, cùng anh về nhà đi ("Hẹn hò" ở thư viện)

Làm xong một bài, Diệp Ngôn Tích lặng lẽ nâng đầu lên, kết quả tình cờ nhìn thẳng tầm mắt của Cố Thừa Vọng, đối phương rút bài tập trong tay cậu nhìn thử, phát hiện làm cũng không tệ lắm, rồi trả lại cho cậu.

"Ngoan, làm tiếp đi."

Tại sao t thời gian vui vẻ ông đây phải làm bài tập trong thư viện! Diệp Ngôn Tích mặc dù bực bội hết sức, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm.

"Hừm, nghiêm túc làm bài."

"Không phải em đang nghiêm túc làm sao?" Diệp Ngôn Tích mỉm cười, hạ thân Cố Thừa Vọng lại căng thẳng.

Quả thực quá mệt nhọc rồi, phía dưới của Cố Thừa Vọng đã cương phồng quần, nhưng bàn chân quấy phá dưới bàn lại không hề có ý định dừng lại, thật may hôm nay mặc quần rất rộng, có cương cũng có thể che giấu phần lớn, chẳng qua không nghĩ tới ở thư viện mà tiểu yêu tinh này cũng không thể khiêm tốn một chút.

Cố Thừa Vọng đột nhiên đứng dậy, làm Diệp Ngôn Tích sợ hết hồn, chỉ có thể nhìn đối phương từ đối diện chuyển sang ngồi bên cạnh mình.

"Anh nhìn em làm." Diệp Ngôn Tích còn muốn táy máy tay chân, lại bị Cố Thừa Vọng đè xuống, bĩu môi, không thú vị, cũng thật nghiêm túc làm bài tập, trong lúc nhất thời không khí chung quanh đều yên lặng, mặc dù ban đâu không muốn, nhưng một khi tập trung rồi, Diệp Ngôn Tích sẽ quan tâm chỉ một việc, Cố Thừa Vọng vẫn lẳng lặng nhìn cậu, hai người còn thỉnh thoảng trao đổi một vài đề mục có nghi vấn trong đáp án, chớp mắt một cái đã hết một buổi trưa.

"Đói không? Đi ăn cái gì đi." Cố Thừa Vọng đang chuẩn bị dọn từng quyển bài tập bỏ vào balo, Diệp Ngôn Tích lại nắm bài tập không buông.

"Chờ em làm xong bài này đã!"

"Được." Cố Thừa Vọng để cùi chỏ trên bàn chống tai, khóe môi mỉm cười nhìn Diệp Ngôn Tích, nhớ lúc trên lớp đôi khi mình cũng sẽ lén nhìn cậu mấy lần, lúc nghiêm túc Diệp Ngôn Tích rất khác với bình thường, lúc suy nghĩ vấn đề thích cau mày, miệng khẽ nhếch lên, dáng vẻ tập trung tinh thần rất làm cho người ta động lòng, Cố Thừa Vọng đôi khi nhìn ngây người.

"Em làm xong rồi." Diệp Ngôn Tích làm xong bài cuối cùng, mới khép bài tập lại, quay đầu vừa vặn nhìn thẳng tầm mắt của Cố Thừa Vọng, hai người nhìn nhau cười.

"Đi thôi." Ôm chầm Diệp Ngôn Tích, còn ở nơi người khác không thấy sờ cái bụng của cậu, giọng điệu cũng trở nên dịu dàng, "Mệt hả em?"

"Cũng được."

Hai người ra khỏi thư viện, buổi trưa tương đối chói nắng, Diệp Ngôn Tích vừa ra khỏi cửa cũng cảm giác được khí lưu oi bức nhào về phía mình.

"Muốn ăn gì?"

"Không muốn ăn bên ngoài, muốn ăn đồ anh làm."

"Vậy tụi mình trở về, anh làm cho em." Hai người đang chuẩn bị lấy xe về nhà, điện thoại Cố Thừa Vọng đột nhiên vang lên, "Em chờ một chút."

"Chị anh?"

"Ừ." Cố Thừa Vọng cúp điện thoại, biểu tình so với vừa rồi nặng nề một chút, "Chị anh kêu anh chiều hôm nay về nhà một chuyến."

"Sao vậy anh?"

"Ngôn Tích." Đối phương đột nhiên nghiêm túc, Diệp Ngôn Tích khó hiểu có chút khẩn trương, "Sao vậy..."

"Cùng anh về nhà đi."

Phản ứng đầu tiên của Diệp Ngôn Tích đương nhiên là cự tuyệt, cậu còn chưa sẵn sàng gặp gia trưởng, hơn nữa bụng mình thế này thì giải thích sao. Thấy cậu đắn đo, Cố Thừa Vọng cũng không miễn cưỡng cậu, "Biết là quá đột ngột, không sao cả. Vậy thôi sau này tính."

"Ừm."

"Đi, về làm đồ ăn ngon cho em." Hai người trở về biệt thự, Cố Thừa Vọng còn đặc biệt làm một bữa trưa phong phú cho Diệp Ngôn Tích. Mặc dù mình sẽ không về lâu lắm, nhưng vẫn không nỡ để Diệp Ngôn Tích ở lại một mình, dù sao người này cực thích tìm chết, không hề để ý chăm sóc bản thân

"Anh sẽ cố gắng về sớm, em phải chú ý sức khỏe, anh về mà thấy em gầy sẽ đánh mông em, chăm sóc kỹ bản thân và em bé trong bụng biết không."

Lần đầu tiên Diệp Ngôn Tích ăn đồ Cố Thừa Vọng làm mà không thấy ngon, một lát sau mới ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt, "Em cùng anh về nhà, em không muốn ở đây một mình."

Đôi đũa trong tay Cố Thừa Vọng thiếu chút nữa rơi xuống, trên mặt không che giấu được mừng rỡ, "Thật chứ?!"

"Tất nhiên, không có ai nấu cơm cho bản thiếu gia, vậy sao mà sống được."

"Được, anh đưa em về nhà, mỗi ngày nấu cơm cho em." Cố Thừa Vọng kích động ôm lấy cậu.

Hai người vào phòng dọn quần áo, tâm trạng của Diệp Ngôn Tích lại không khỏi thấp thỏm, "Cha mẹ anh... Có thể tiếp nhận em không..."

"Mẹ anh không còn nữa." Cố Thừa Vọng ôm Diệp Ngôn Tích, hôn tai cậu một cái, "Vẫn chưa nói cho em, lúc anh còn rất nhỏ mẹ anh đã bệnh qua đời, anh có một chị gái, còn có một anh trai, đều là cha anh nuôi lớn."

"Thật xin lỗi."

"Không sao, họ sẽ tiếp nhận em. Lần trước hình như chị anh rất thích em."

"Có thật không?" Nghe Cố Thừa Vọng nói vậy, Diệp Ngôn Tích mới an tâm một chút, "Cũng không thể tay không đến nhà anh, lát nữa đi mua ít đồ với em."

Cố Thừa Vọng không cản được cậu, không thể làm gì khác hơn là nhìn Diệp Ngôn Tích đi siêu thị mua một đống đồ bổ quý giá, rượu vang các loại, hai người bốn cái tay xách bao lớn bao nhỏ, Diệp Ngôn Tích còn cảm thấy không đủ, Cố Thừa Vọng vội vàng ngăn cản cậu.

"Được rồi, người nhà anh không thích uống mấy cái này lắm đâu, không cần tốn nhiều tiền như vậy."

"Đâu có được, lần đầu tiên tới nhà, dĩ nhiên phải để lại ấn tượng tốt cho bác trai chứ."

Mặc dù Cố Thừa Vọng nói người nhà hắn có thể tiếp nhận mình, nhưng Diệp Ngôn Tích vẫn rất lo lắng, người không tim không phổi như cậu không ngờ tới nhanh như vậy đã phải đối mặt với cha của Cố Thừa Vọng rồi, cảm giác còn khẩn trương hơn khi đối mặt với ba mẹ mình, nếu bọn họ không thích mình thì sao đây, Diệp Ngôn Tích không rành việc lấy lòng người khác, chỉ biết tiêu thêm chút tiền là chính xác.

Chương 48: Không khỏe làm sao có thể địt chết em (Vợ ngoan, kêu tiếng ông xã nghe cái nào)

"Rất khẩn trương?"

"Anh còn cười nữa bản thiếu gia sẽ đánh anh."

Cố Thừa Vọng vẫn cười bóp tay cậu, "Thật ra anh cũng rất khẩn trương, sợ em thấy nhà rồi sẽ chia tay anh."

"Sao vậy được."

Ngay lúc này cửa mở ra, người mở cửa chính là chị của Cố Thừa Vọng lần trước Diệp Ngôn Tích đã gặp, Cố Thừa Nguyệt.

"Tiểu Vọng về rồi à!" Lúc này Cố Thừa Vọng mới chú ý tới Diệp Ngôn Tích đứng bên cạnh, không khỏi có chút kinh ngạc, "Đây không phải là bạn cùng phòng của em sao?"

"Đúng vậy, em chào chị." Diệp Ngôn Tích vội vàng chào hỏi, nghĩ đến lần trước mình làm chuyện mất mặt, bèn hận không thể chui vô kẹt cửa khỏi ra nữa.

"Mau vào đi, bạn học em tên gì?"

"Diệp Ngôn Tích."

Cố Thừa Vọng kéo Diệp Ngôn Tích vào nhà, lúc này cha của Cố Thừa Vọng cũng vừa từ nhà bếp đi ra, thấy quà Diệp Ngôn Tích mang đến đều đắt tiền như vậy, nào dám nhận, vội vàng kêu cậu khi nào đi thì mang về, mặc dù đồ không dám nhận, nhưng ấn tượng dành cho Diệp Ngôn Tích cũng rất tốt.

"Cha, nếu Tiểu Diệp cũng mua rồi thì cha hãy nhận đi."

"Khiến bạn học con tốn kém quá, thằng bé này cũng không nói trước có bạn muốn qua nhà, Thừa Tân, đi làm thịt con heo lớn, buổi tối làm cho mọi người bữa ăn thật ngon."

"Vâng ạ." Cố Thừa Tân chính là anh trai của Cố Thừa Vọng.

"Dạ cám ơn bác trai."

"Đừng khách sáo như vậy, cứ như ở nhà mình thôi. Lại đây, ăn nè." Cha Cố đẩy kẹo hạt dưa trên bàn tới trước mặt Diệp Ngôn Tích, lại hỏi chuyện mấy câu, mới tiếp tục vào nhà bếp, Cố Thừa Nguyệt giúp Cố Thừa Tân giết heo, để lại Cố Thừa Vọng và Diệp Ngôn Tích ngồi trên sô pha, Diệp Ngôn Tích thấy không ai nhìn thấy họ, mới dựa vào ngực Cố Thừa Vọng.

"Hóa ra thiên phú nấu ăn của anh di truyền từ cha anh."

Cố Thừa Vọng vuốt tóc cậu, gật đầu một cái, "Thấy sao, nhà anh có phải rất nhỏ không."

"Quả thật có hơi nhỏ." Toàn bộ diện tích nhà Cố Thừa Vọng cộng lại cũng chỉ lớn bằng một phòng khách của Diệp gia, "Nhưng bảng thiếu gia không ngại."

"Ngốc nghếch." Cố Thừa Vọng hôn xoáy tóc của cậu, thật ra hắn cũng nghĩ Diệp Ngôn Tích có hối hận vì đã yêu mình không, lại không nghĩ tới đồ ngốc này không hề xem thường mình.

"Cha anh làm nghề gì?" Diệp Ngôn Tích tò mò ngẩng đầu lên nhìn Cố Thừa Vọng.

"Nuôi heo bán thịt heo. Anh cả của anh hiện đang giúp ông ấy, chị thì do sức khỏe không tốt nên đã bỏ việc mấy năm nay rồi." Nói tới đây ánh mắt Cố Thừa Vọng mờ đi mấy phần, "Thật ra anh vốn không muốn lên đại học, muốn giúp ba anh làm việc hoặc là ra ngoài làm việc giảm bớt gánh nặng gia đình, nhưng bọn họ không muốn, nói vất vả lắm mới có một sinh viên ưu tú, bởi vì anh nhỏ nhất, trong nhà trước giờ không để anh giúp đỡ gì, chỉ kêu anh học cho tốt. Cuối tuần anh rất ít về nhà, trừ ở trường đọc nhiều sách, cũng bởi vì nhà anh ở xa, vé xe tới lui cũng đủ cho anh ở trường ăn hết mấy ngày."

Thì ra là như vậy, cho nên hắn mới tiết kiệm như vậy? Để ý học bổng như vậy? Hai tay Diệp Ngôn Tích ôm eo Cố Thừa Vọng, "Trước giờ chưa nghe anh nói bao giờ."

Bầu không khí khó hiểu trở nên có chút nặng nề, Diệp Ngôn Tích vuốt ve cơ ngực bền chắc của Cố Thừa Vọng, vội vàng nói sang chuyện khác, "Hồi nhỏ nhất định anh ăn thịt heo rất nhiều."

"Hả?"

"Nhanh lên, câu được bản đại gia, bảo đảm anh hưởng vinh hoa phú quý vô tận!"

Cố Thừa Vọng không nhịn được bật cười, "Đứa ngốc."

"Có câu không?" Diệp Ngôn Tích trừng hắn.

"Dĩ nhiên là câu, nhưng, phải chỉnh lại, chồng em cũng không phải ăn bám, sau này nhất định sẽ cố gắng nuôi em và con."

"Chồng con khỉ! Anh đừng có dùng từ bừa bãi!!" Diệp Ngôn Tích lập tức đỏ mặt.

"Dạ, vợ ngoan."

"Em ngủ phòng anh hả?"

"Nếu không em muốn ngủ ở đâu?"

"Tiểu Vọng nếu không em ngủ với anh đi, để cho bạn em ngủ một mình một phòng sẽ thoải mái hơn." Cố Thừa Tân không biết tình huống tốt bụng nói.

"Không cần đâu anh, em ngủ với cậu ấy được rồi." Cố Thừa Vọng đẩy Diệp Ngôn Tích vào phòng, giường không quá lớn, hai nam sinh chen chúc với nhau có hơi kỳ cục, nhưng Diệp Ngôn Tích cũng không ngại. Còn rất tò mò nhìn quanh phòng của Cố Thừa Vọng, còn lật tới hình hồi nhỏ của hắn.

"Quả nhiên từ nhỏ anh đã khỏe mạnh hơn bạn cùng lứa."

"Không khỏe sao có thể địt chết em chứ?" Cố Thừa Vọng từ phía sau ôm Diệp Ngôn Tích, thúc về trước.

"Này, người nhà anh còn ở đây đó!"

"Đúng vậy, cho nên em phải kêu nhỏ thôi, nhà anh cách âm không tốt lắm, đừng để bọn họ nghe thấy."

"Khốn nạn!"

"Hôm nay ở thư viện là ai lén dùng chân chọc chỗ đó của anh, hửm?"

"Có ai hẹn hò mà đi thư viện, rõ ràng là anh cố ý!" Nói đến đây Diệp Ngôn Tích mới tức mình.

"Thấy em dạo này cũng không có học hành gì, bắt đầu từ ngày mai mỗi ngày cũng đều phải bỏ ra bốn tiếng để học, buổi sáng hay buổi chiều em tự chọn."

"Má nó."

"Không cho chửi tục." Cố Thừa Vọng vén áo Diệp Ngôn Tích lên bắt đầu hôn bụng cậu.

"Ưm a... Đừng hôn nơi đó..."

"Nghe nói mang thai dễ bị ngu lắm, anh cũng quan tâm em thôi."

"Cút!"

"Thôi không trêu em nữa." Cố Thừa Vọng an ủi Diệp Ngôn Tích đã xù lông, "Kêu tiếng ông xã nghe xem nào."

"Ai thèm kêu!"

"Bà xã..." Cố Thừa Vọng từ bụng hôn đến miệng mũi lỗ tai, dùng miệng ma sát lỗ tai của Diệp Ngôn Tích, giọng nói ôn nhu mà tràn đầy mị hoặc, "Bà xã, bà xã bà xã bà xã."

"A... anh đủ rồi! Ưm hứm..."

Chương 49: Lúc ân ái ép tiểu thiếu gia ngạo kiều kêu ông xã (Phòng Cố tiểu công play, kích H, bụng bự H)

Trước kia bất kể làm điên cuồng thế nào, hai người cũng chưa từng dùng xưng hô này, bây giờ bị Cố Thừa Vọng hôn tai, giọng điệu ôn nhu kêu hai chữ "bà xã", Diệp Ngôn Tích sao có thể không động tâm, cơ thể tựa lên hộc tủ phía sau, phía trước thì dán Cố Thừa Vọng, trong phòng hắn không có ở không điều hòa, mặc dù buổi tối không oi bức như ban ngày, nhưng vẫn khiến Diệp Ngôn Tích mồ hôi chảy ướt lưng, ngay cả đầu cũng chậm chạp.

"Đừng... đừng hôn..."

"Bà xã." Cố Thừa Vọng vẫn kiên nhẫn kêu xưng hô này, có thể cảm giác được lỗ tai bị mình hôn như có như không càng ngày càng nóng bỏng, Diệp Ngôn Tích khó chịu nhắm mắt, hô hấp thở ra trở nên càng nóng.

"Ưm... Nóng quá... đừng lại gần như vậy..."

"Kêu ông xã, anh mới lui ra."

"Không muốn..." Diệp Ngôn Tích tất nhiên không nói ra hai chữ đó, không phải là không tình nguyện mà là cảm thấy quá xấu hổ, Diệp thiếu gia ngay cả đè Cố Thừa Vọng cũng không ngại nhưng đối với hai chữ này thì thẹn thùng khủng khiếp.

Diệp Ngôn Tích không chịu nói, tay Cố Thừa Vọng từ bụng dần dần đi xuống đưa vào quần, nắm dương vật của cậu, vuốt ve liên tục.

"A ha... Đừng chạm nơi đó... Ưm hưm..."

"Bảo bối, em vẫn luôn gọi anh là Cố Thừa Vọng, chừng nào mới đổi xưng hô dễ nghe một chút, hửm?"

Sau khi yêu nhau, Diệp Ngôn Tích đều gọi hắn bằng cả họ tên, Cố Thừa Vọng mặc dù không để ý, chẳng qua chỉ cảm thấy nếu như đổi xưng hô chắc sẽ tình thú hơn. Rất nhanh phân thân của Diệp Ngôn Tích đã bị Cố Thừa Vọng tuốt ướt rồi, cơ thể dán chặt nhau lại là mồ hôi như mưa rơi, Diệp Ngôn Tích ngửi được mùi mồ hôi trên người Cố Thừa Vọng thì rất dễ ý loạn tình mê, có thể cảm giác được đối phương tản ra hơi nóng, bởi vì cao hơn mình, hai dương vật đã cương còn đâm vào giữa hông mình, giật giật kích thích thần kinh mình. Không khí vốn chẳng qua chỉ oi bức sau khi dính mùi sắc tình thì bắt đầu biến thành nóng ran để cho cơ thể người nóng lên, chỉ có tình dục được phát tiết mới có thể đẩy lùi cơn nóng dị thường này. Hơn nữa trong căn phòng đều là mùi của Cố Thừa Vọng, nhịp tim của Diệp Ngôn Tích cũng chưa từng chậm lại.

"Em còn có thể gọi anh là... A... đừng sờ nữa... đều ướt rồi... ưm a... còn gọi anh là khốn nạn, đần độn..."

"Hừm." Cố Thừa Vọng thế mà còn muốn tiếp tục đi xuống, sờ tới thịt huyệt ướt đẫm của Diệp Ngôn Tích, chọc âm hạch mấy cái, "Em gọi anh như vậy cũng tình thú, nhưng bảo bối à, nếu như em gọi là ông xã chắc sẽ có cảm giác."

Quần trực tiếp bị Cố Thừa Vọng tuột xuống dưới chân, bụng gồ lên áo thun mùa hè cũng không thể hoàn toàn che giấu, chẳng qua ai cũng không nghĩ tới một nam sinh sẽ mang thai, cho nên sẽ không có nhiều người hỏi hoặc là nhìn lâu, Cố Thừa Vọng cũng không biết người nhà mình có phát hiện hay không, chẳng qua thấy bọn họ cũng rất thích Diệp Ngôn Tích, nên chờ thêm hai ngày mới ngửa bài.

"A a... Đừng cạ nữa... ngứa lắm..."

"Tiểu Vọng, các em đã ngủ chưa?" Ngay vào lúc này, đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, giọng Cố Thừa Nguyệt từ bên ngoài vọng vào.

Nghe thấy tiếng Diệp Ngôn Tích lập tức cắn môi, Cố Thừa Vọng buông bàn tay đang vuốt ve cậu, để Diệp Ngôn Tích lên giường đắp chăn, sau đó mới đi mở cửa.

"Chị, sao vậy?"

"Sao mồ hôi đầy người vậy? Các em quên lấy quạt máy, cũng không biết đem vô."

"Biết rồi chị." Cố Thừa Vọng nhận lấy quạt máy từ tay Cố Thừa Nguyệt, là quạt máy kiểu cũ không quá lớn, bởi vì Cố Thừa Vọng không thường ở nhà, nên đều để trong phòng khách.

Lúc này Cố Thừa Nguyệt mới chú ý tới Diệp Ngôn Tích đang đắp chăn sắc mặt ửng đỏ, không khỏi có chút kinh ngạc, "Trời nóng như vậy, sao Tiểu Diệp còn đắp chăn kín như vậy?

"Không sao, cảm nhẹ."

"Phải chú ý sức khỏe, hai đứa ngủ mà nóng quá thì kêu Tiểu Vọng ngủ dưới đất."

"Được ạ." Diệp Ngôn Tích mỉm cười, quả thật rất nóng, hơn nữa đầu sỏ còn là Cố Thừa Vọng.

Sau khi Cố Thừa Nguyệt đi rồi Cố Thừa Vọng lập tức khóa trái cửa đứng lên, sau đó đi tới mép giường vén chăn của Diệp Ngôn Tích lên, rất sợ ngộp vợ mình. Quạt mấy để ở cuối giường cắm điện, lúc này Diệp Ngôn Tích mới thoải mái không ít, hai người không nhịn được lại lăn với nhau.

"A a... Đừng có ở bên ngoài suốt... Nhanh đi vào!"

Hai gậy thịt của Cố Thừa Vọng vẫn cạ bên ngoài nhất quyết đi vào, hai huyệt của Diệp Ngôn Tích cũng ngứa không chịu được, thật khó chịu... Muốn hai cây của hắn cùng cắm vào...

"Vợ ơi..."

Nghe thấy ngữ điệu tràn đầy mong đợi của Cố Thừa Vọng, Diệp Ngôn Tích cũng biết hắn muốn cái gì, mặc dù khó mà mở miệng, nhưng vì để hắn cắm vào, vẫn cắn răng, "Ông xã."

Ngượng ngùng đến nỗi căn bản không dám nhìn mình, mặt giống như con tôm khô luộc, một tay còn che mắt, nhẹ nhàng nói ra hai chữ, Cố Thừa Vọng kích động toàn thân run rẩy, "Bảo bối lớn tiếng một chút, không nghe rõ."

"Rốt cuộc anh có vào hay không!" Diệp Ngôn Tích xấu hổ tát lên mặt Cố Thừa Vọng một cái, rất lâu rồi không đánh hắn lại còn dám ức hiếp mình như vậy.

"Vợ anh vẫn bạo lực như vậy." Cố Thừa Vọng giống như con chó lớn tủi thân, nhưng dưới người lại không hề kém cói cắm hai gậy thịt của mình vào huyệt dâm ướt nhẹp.

"A a a a! Hai cây cùng nhau! Muốn làm chết... A a!"

Diệp Ngôn Tích rất lâu không cảm nhận được hai phân thân cùng nhau cắm vào tiểu huyệt của mình, tay ôm Cố Thừa Vọng lập tức buộc chặt, móng tay cắm vào thịt, không nhịn được hét to lên, dọa Cố Thừa Vọng vội vàng hôn môi cậu, chặn lại âm thanh.

"Ưm hưm... A a..."

"Thoải mái không bà xã?"

"A a... Thật thoải mái... thật thỏa mãn... Hai dương vật thật là lớn... đụ bướm dâm thật đầy a a..."

"Ngoan, nếu vừa rồi đã gọi chồng, vậy thì thưởng cho em." Cố Thừa Vọng nói xong, bắt đầu để hai dương vật cùng ra vào, rút cắm kịch liệt, Diệp Ngôn Tích lập tức lại không nhịn được kêu dâm, sợ bị người bên ngoài nghe được, không thể làm gì khác hơn là dùng gối che mặt mình, giảm thấp âm lượng.

"Ưm a... Chồng ơi sâu hơn một chút... A a a!"

Quạt máy vẫn còn đang quay vù vù, che giấu hết âm thanh chanh chách làm người ta liên tưởng, nhưng tiếng rên rỉ của Diệp Ngôn Tích vẫn không ngừng tiết ra, gối đã bị nước miếng mình làm ướt, giường bắt đầu lay động, Diệp Ngôn Tích ôm bụng mình, thừa nhận va chạm mạnh mẽ của Cố Thừa Vọng, hai chân bị kéo ra bởi vì thọc quá mạnh mà đạp loạn nhiều lần, đột nhiên đạp phải quạt máy ở cuối giường.

"Ầm" một tiếng rơi xuống đất, bởi vì có chút niên đại cho nên quạt gió rất nhanh đã ngưng hoạt động, trong phòng lần nữa yên tĩnh, cũng không có tâm tư đi nhặt, mặc dù chút này sức gió hoàn toàn kém hơn máy điều hòa rất nhiều, nhưng không có quạt máy không khí một lần nữa khô nóng, Cố Thừa Vọng rong ruổi trên người Diệp Ngôn Tích, mồ hôi từ trán dọc theo đường nét anh tuấn như đao gọt chảy tới cằm, sau đó rơi xuống bụng của Diệp Ngôn Tích.

"A a... Nóng quá... Chồng ơi... hai phân thân nóng quá a a a!"

Chương 50: Ấn ái dầm dề mồ hôi (Hết H, thẳng thắn với người nhà, ngọt)

Diệp Ngôn Tích kêu một lần sau đó lá gan cũng lớn lên, đối với tiếng xưng hô "chồng" này không còn ngại ngùng như vừa rồi nữa, nhất là lúc bị làm tới thần chí không rõ, điều này không thể nghi ngờ càng kích phát ý chí chiến đấu của Cố Thừa Vọng, hai cự bổng chia ra cắm trong hai huyệt, lúc rút ra dương vật phía trên kéo ra ái dịch nhỏ xuống dương vật bên dưới, lúc hai cây cắm vào cũng khiến chất lỏng bắn tung tóe, đi đôi với tiếng Diệp Ngôn Tích ôm gối kêu rên, bụng cũng run theo.

"Ưm a... Không được... sắp tới rồi a a!"

"Mới cắm một chút đã sắp đến?" Cố Thừa Vọng tăng nhanh tốc độ dưới thân.

"A... Còn chưa phải là hai cái của anh cùng cắm... Không chịu nổi a a a..."

Cố Thừa Vọng biết Diệp Ngôn Tích vẫn rất muốn mình dùng hai dương vật cùng chịch cậu, nhưng do lo thai nhi không ổn, cho nên hắn chỉ đồng ý cho hai cây thay phiên nhau, dạo này thấy tình trạng cơ thể của Diệp Ngôn Tích thật ổn định, mới dám chơi như thế.

Cố Thừa Vọng lấy ra mặt Diệp Ngôn Tích khỏi gối, "Vợ ơi, cho anh nhìn hình dáng em cao trào."

"Ứm a... Đừng... Anh gọi em như vậy em sẽ bắn!"

Cố Thừa Vọng để cậu cắn ngón tay của mình, tiếp tục ra vào, "Lúc muốn kêu thì cắn anh, cắn mạnh cũng không sao."

"Được... Ư ưm... Muốn bắn... Chồng ơi... anh cũng bắn vào!"

Mỗi lần nghe Diệp Ngôn Tích gọi mình như vậy, Cố Thừa Vọng đều khó cầm giữ, bây giờ sau khi nghe thấy rồi lập tức thất thủ, hai dòng tinh dịch đồng thời bắn ra. Cùng đưa người dưới thân lên cao trào.

Sau khi làm xong Diệp Ngôn Tích đã đổ mồ hôi đầm đìa, Cố Thừa Vọng càng không cần phải nói, rút hai gậy thịt của mình khỏi cơ thể Diệp Ngôn Tích, tóc đã ướt đẫm, cơ bắp trên người rung rung, bởi vì mồ hôi nên da thịt màu mật trông sáng bóng, mồ hôi trên trán còn đang không ngừng chảy ra, lát nữa nhất định phải đưa Diệp Ngôn Tích đi tắm mới được. Hai người nằm trên giường, Cố Thừa Vọng nhẹ nhàng vuốt ve cậu, Diệp Ngôn Tích phát ra tiếng kêu rên từ mũi, không có quạt máy, trong phòng rất nóng, Diệp Ngôn Tích vốn dĩ đã mệt mỏi hết sức, dần dần không chịu được buồn ngủ, mí mắt trên dưới không ngừng đánh nhau.

"Khoan hãy ngủ, chúng ta đi tắm."

"Ưm... Nóng... Không muốn..."

"Nóng mới phải đi tắm, ngoan."

Mí mắt của Diệp Ngôn Tích cũng không mở ra được, chớ nói chi là còn muốn rời giường đi tắm, lúc này lại giống như đứa nhỏ mấy tuổi tự do bướng bỉnh nũng nịu. Giường bởi vì mồ hôi mà trở nên dính dính, hạ thân đều là dâm thủy cùng tinh dịch, ướt nhẹp thì ngủ chẳng những không thoải mái, Cố Thừa Vọng còn lo lắng cậu nửa đêm sẽ lạnh, cho nên nói cái gì cũng phải đem người ôm đi trước rửa sạch sẻ, sau đó đổi một bộ drap trải giường.

"Không muốn..."

"Không sao, em không cần động đậy, để anh tự làm." Thấy Diệp Ngôn Tích quả thật quá mệt, còn nũng nịu với mình, Cố Thừa Vọng cười thầm một hồi, sau đó đứng dậy dựng quạt máy lên, kiểm tra thử, lần nữa cắm điện vào, miễn cưỡng có thể chuyển động, nhà mình không có điều hòa, nhưng Diệp Ngôn Tích cũng không hề than phiền câu nào, nhớ trong biệt thự, Diệp Ngôn Tích một ngày 24 tiếng đều phải bật điều hòa, Cố Thừa Vọng nhiều lần lo cho sức khỏe của cậu thường tắt điều hòa, dựng phu này ủy khuất lăn lộn, la lối rằng cái mạng của cậu là do điều hòa cho, bây giờ còn là "một xác hai mạng"! Cố Thừa Vọng đầu đầy hắc tuyến, nhưng bây giờ suy nghĩ trong lòng nhưng có chút ê ẩm, vốn tưởng rằng Diệp Ngôn Tích tới nhà mình sẽ vì không quen mà ồn ào với mình, thậm chí ở không được bao lâu đã muốn trở về, Cố Thừa Vọng cũng sẽ không để ý, bởi vì cho dù Diệp Ngôn Tích cảm thấy không chịu nổi cũng hợp lý, ai ngờ tới nhà mình rồi cậu phá lệ bình tĩnh, càng không hề xem thường, thậm chí trên bàn ăn còn cùng trò chuyện với người nhà mình rất cởi mở, trước kia Cố Thừa Vọng cho rằng cậu chỉ là một thiếu gia nhà giàu hống hách, sau đó lại lần lượt phát hiện cậu so với tưởng tượng của mình còn khéo léo hiểu chuyện hiền lành hơn nhiều, tạo thành tương phản mãnh liệt với những lúc tìm chết, nhưng cũng là vì vậy, khiến mình càng yêu cậu, càng muốn thương cậu.

Cố Thừa Vọng đi ra ngoài nhìn thử, mọi người đã về phòng ngủ, trong phòng khách không có ai, lúc này mới dám ôm Diệp Ngôn Tích vào phòng tắm. Không có bồn tắm chỉ có thể để Diệp Ngôn Tích tựa lên người mình, từ từ tắm cho cậu, sau đó ôm về phòng, Diệp Ngôn Tích quả thực quá mệt, nhiều lần mở mắt ra rồi nhắm lại.

Mấy ngày kế tiếp Diệp Ngôn Tích đều ở nhà Cố Thừa Vọng, quả nhiên mỗi buổi sáng đều bị hắn giám sát ôn tập, buổi chiều mới có thể đi chơi, dần dần cũng thân thiết với người nhà hắn, cha Cố kêu Cố Thừa Vọng về tựa hồ là vì chuyện kinh doanh thịt heo, Diệp Ngôn Tích hỏi hắn có phải gặp vấn đề khó khăn gì không, Cố Thừa Vọng lại không chịu nói, "Không cần lo lắng, không có chuyện gì."

"Thật chứ?"

"Ừm." Thật ra trong lòng Cố Thừa Vọng cũng không chắc, nhưng lại không ảnh hưởng đến Diệp Ngôn Tích, tuy nhiên có một việc vẫn phải nói cho cậu, "Cục cưng, hôm nay lúc anh với cha nấu ăn nhà bếp, anh đã nói với cha chuyện hai đứa mình."

"Hả??" Diệp Ngôn Tích nhất thời ngây ngẩn, "Sao anh không nói em hay! Khó trách hồi trưa lúc ăn cơm ánh mắt bác trai nhìn em cũng là lạ!!"

"Yên tâm, ông ấy không có ác ý với em."

Diệp Ngôn Tích nghẹn hồi lâu không nói nên lời, cuối cùng vẫn là Cố Thừa Vọng nói trước, "Anh cũng biết cơ thể anh đặc thù, thật ra cha anh cũng không phải kiểu người bắt buộc anh phải lấy vợ sinh con, ông ấy chỉ hy vọng tương lai anh có một ít thành tựu, vui vẻ khỏe mạnh là được. Anh nói với ông ấy anh thích em, hơn nữa em cũng đồng ý tiếp nhận anh, hy vọng ông ấy có thể hiểu cho tụi mình."

"Sau đó thì sao?!"

"Cha cũng không nói gì nhiều, chỉ kêu anh đối xử tốt với em."

"Thật á??" Trong giọng điệu của Diệp Ngôn Tích có chút mừng rỡ, nhưng còn có mấy phần lo lắng, cho gia trưởng biết quan hệ của bọn họ khiến cho cậu thấy bức rức, "Vậy anh có nói với ông ấy, em..."

Diệp Ngôn Tích chỉ bụng mình, Cố Thừa Vọng cũng biết cậu lo lắng cái gì, "Còn chưa, anh không biết em có đồng ý để người nhà anh biết chuyện em là người song tính không, cho nên anh còn chưa nói."

Không nghĩ tới Cố Thừa Vọng lại lo nghĩ vì cậu nhiều như vậy, Diệp Ngôn Tích có chút cảm động, thật ra chuyện ngửa bài với người nhà Cố Thừa Vọng đã nói với mình trừ trước rồi, cũng có chuẩn bị tâm lý rồi, chẳng qua không nghĩ tới hắn sẽ chọn nói trong nhà bếp, còn đột ngột như vậy, thật may lúc ấy cha Cố không có trong cơn tức giận cầm dao thái lao ra. Nhưng sau khi Cố Thừa Vọng nói xong, bác trai chẳng những không đuổi mình ra ngoài, hôm nay lúc ăn cơm còn kêu cậu ăn nhiều thức ăn lên, Diệp Ngôn Tích có chút lại vui vẻ lại cảm động, "Thật ra cũng không sao... Nếu như cha anh không cảm thấy ghét bỏ, xem em là kẻ khác loài, thì có thể nói cho bọn họ biết."

Người có lòng tự ái mạnh Diệp Ngôn Tích mà lại nói lời như thế với mình, Cố Thừa Vọng ngẩn ngơ, sau đó ôm người thật chặt vào lòng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co