Chương 13
Tầm 10 phút sau xe của đội hình sự đã đến giải phạm nhân lên xe. Off cũng không vội đi mà dựa vào cửa xe nói chuyện cùng Tay.
New thơ ờ nhìn nhưng trong lòng đang sôi trào sự khinh bỉ 'đang làm việc lại dám cấu kết làm bậy', hai tên kia thật không biết xấu hổ!!!
Thật ra chỉ cần cậu đi lên một chút là có thể nghe thấy...
Off: Má nó chứ, nhà ăn ở đội hình sự lên giá rồi, bảo với đội trưởng thì hắn còn không thèm để ý tôi!!!!
Tay: Ha, nhà ăn chỗ chúng tôi rất tiện nghi, mỗi tội khó ăn.
Off: Tôi ăn rồi, chả khác gì cho lợn ăn, còn không bằng tăng giá như bên tôi. Đau khổ lắm hả!
Tay: Không đâu, đồ đệ của tôi biết nấu cơm.
Off: Phi, khoe khoang vừa thôi. Khi nào cho tôi ăn thử nhá?
Tay: Ngại ghê! Thức ăn của đồ đệ tôi, chỉ có tôi được ăn thôi.
Off: ... Sao mi không ngại đến chết đi?! Mệt tôi hơn nửa đêm chỉ vì một cú điện của anh mà phi như điên đến!
Tay: Anh cũng có thể gọi người khác đến mà, tôi cũng đâu chỉ đích danh anh.
Off: Vậy có giỏi thì đừng gọi di động của tôi chứ...
Tay: Anh phải đi rồi kìa, bye bye!
Off: Mịa! Tên xấu xa Tay kia! Ông đây muốn tuyệt giao với mi!
Tay: ...
Off cuối cùng cũng lên xe, một đồng chí khác ở trong xe chờ lâu mà vẫn không mất kiên nhẫn, còn kéo cửa xe híp mắt nhìn Tay, vẫy vẫy tay, nhiệt tình nói: "Khi nào rảnh qua đội chơi nha!"
Xe nghênh ngang phóng đi, Tay nhìn theo mấy chiến hữu cũ, vừa quay đầu liền thấy ánh mắt lạnh lùng của ai đó.
"Sao vậy? Lạnh đến đông mắt hả?" Tâm tình Tay có vẻ không tệ, theo thói quen đi đến giày vò mặt cậu: "Nào, để thầy đây sưởi ấm cho cậu ."
Cậu không khách khí gạt tay hắn đi, cười một cái, để lại câu 'Gái lầu xanh' rồi quay người đi vào đồn.
Tay theo sát phía sau, vỗ mông cậu: "Cậu ngứa da hả New."
New cũng không quay lại, lạnh lùng nói: "Đừng có táy máy chân tay với tôi, tôi cũng không quá thân với anh, từ nay về sau vẫn nên bảo trì khoảng cách thì hơn."
Tay giật mình, nhướn mày.
"Này, anh làm gì thế!" New đang đi bỗng thấy cổ bị kéo, bị lôi một đường vào phòng nghỉ: "Tay, anh có chừng mực chút đi, không hiểu tôi nói gì hả!!"
Tay đóng mạnh cửa, hai tay nắm lấy vai cậu, ép cậu nhìn thẳng mặt mình, ra lệnh: "Cười một cái."
New ngẩn người, tức không chịu nổi liền mắng: "Thần kinh à! Anh thấy tôi lúc này cười được sao?"
"Không cười thì để tôi hôn một cái."
"Nằm mơ!" New tát tên kia một phát, kết quả lại là đến gần môi Tay, sau đó đá văng giày nhảy lên giường, cuốn chặt drap giường, thở hồng hộc mà gào: "Đừng có coi tôi là đứa trẻ 3 tuổi mà gạt! Nói cho Tay nhà anh biết, tôi hoàn toàn chưa mất đi trí thông minh, đầu óc còn đang rất tỉnh táo!"
"..." Tay nheo mắt, âm trầm nhìn đồ đệ mình đang hung hăng càn quấy, có chút xấu xa nghĩ, ngốc như thế này mà sao còn không ngại dám nói là chưa mất đi trí thông minh chứ?
"Đêm nay anh ra sô pha mà ngủ. Trước khi tôi hết giận thì đừng có đến gần tôi!"
"Cậu điên rồi hả, New? Dám ngược đãi cả tôi, cẩn thận tôi ném cậu đi!"
New vốn đã cực kì khó chịu rồi, vừa nghe thấy câu này, đỉnh đầu liền bốc khói: "Được! Anh ném đi! Anh vừa được dịp đến đội hình sự mà bán rẻ tiếng cười đó, tôi đây biết anh cầu còn không được mà! Khốn nạn!"
"... Đừng tưởng là cãi nhau thì cái gì cũng nói được! Tôi lúc nào bán rẻ tiếng cười hả!"
"Trong lòng anh tự biết!"
"Không hiểu gì luôn!"
"Ha! Cùng với ai đó đó, tôi cực kì không hiểu gì luôn!"
Lần này Tay thật sự bị cậu chọc đến tức điên, sải bước đến trước giường kéo cậu đến trước mặt mình, hung dữ nói: "Cậu thử ồn ào nữa xem!"
New giãy dụa mà không thoát được, cuống lên, nhắm mắt, dùng sức đập đầu về phía trước.
"New!!! Tôi đánh cậu thật đấy!"
"Giỏi thì đánh đi!!!" Tuy là chủ động mà đối phương lại không sao trong khi bản thân lại bị đụng đến nổ đom đóm mắt, New vẫn cố nhịn đau, không chịu thua: "Ai đánh ai còn chưa biết đâu!"
Tay trừng cậu một lúc lâu, cuối cùng không thể nào xuống tay được, đành bất mãn nói: "Tiểu tổ tông ơi, coi như tôi sợ cậu rồi..."
New quay mặt đi, vẫn đang tức.
"Cậu ý..." Tay sờ đầu cậu, cười cười: "Bình thường thì hiền lành, đến lúc đánh không lại, chửi không nổi thì thầy này nhất định phải đem cậu nâng trong tay mà dỗ mới chịu."
Cậu nghe thấy thế mặt bùm một phát, đỏ bừng, lẩm bẩm: "Rõ ràng là tại anh già rồi mà còn không đứng đắn thì có. Đã cảnh cáo không được vỗ mông tôi rồi..."
"Thật ư?" Tay cười cười nhìn cậu, đưa tay vò tóc cậu: "Sao tôi lại thấy có người đang kiếm chuyện với tôi nhưng thật ra là có ý khác thế nhỉ?"
"Nói bậy."
"Để ta xem nào, ừm..." Tay hé mắt: "Vừa nãy vẫn bình thường, lúc nào bắt đầu giận dỗi nhỉ?"
"Này, tôi buồn ngủ rồi, nếu anh không muốn tiếp tục cãi nhau thì để tôi ngủ."
"Nhưng tôi còn muốn..."
Một ánh mắt sắc như dao lia qua.
"Được được, ngủ thì ngủ." Tay giơ tay đầu hàng.
Sau khi rửa mặt, Tay chậm rãi cởi áo khoác rồi chui vào chăn. Người nào vốn đã ngủ đột nhiên cứng đờ, rồi tự cho là bất động thanh sắc lùi ra xa 20cm.
Xấu hổ ư? Tay không biết xấu hổ mà dính lại, giọng nói đặc biệt dịu dàng: "Đồ đệ ngoan."
"Khò...Khò..."
"Bộ dáng lúc nổi giận của cậu cũng thật là đáng yêu."
"Khò...Khò..."
"Nhưng mà đừng giận làm hại bản thân là được."
"Khò...Khò..."
"Tôi sẽ đau lòng."
"Khò...Khò..."
"Cũng đừng ghen linh tinh."
"Khò... Anh nói cái gì?!" New lập tức mở mắt.
"Không có gì, không phải cậu đang ngủ à?"
"Tay Tawan!" New bị người nào đó chọc đến nhảy dựng lên.
Tay cười hì hì xoay cậu lại, nhấc người lên, cúi đầu mũi chạm vào mũi cậu nói: "Ngủ đi, không ngủ mà tí nữa lại có vụ gì thì không dậy nổi đâu."
Cậu ngơ người, ấm ức nói: "Anh như vậy mà tôi ngủ được hả!"
"Đó là chuyện của cậu." Tay nằm xuống, tìm tư thế thoải mái duỗi người, nhắm mắt lại: "Tôi ngủ đây, ngủ ngon."
"..." New ấm ức nhìn tên kia coi như không có chuyện gì xảy ra, thật muốn đạp hắn bay khỏi giường!
___
Trước khi đến Tết, New đi tìm đồn trưởng Tha ký văn kiện.
Đồn trưởng Tha bận đến sứt đầu mẻ trán, râu ria cũng không có thời gian mà cạo. Vốn cũng là người nghiêm nghị, lúc này lại thêm mấy phần khí chất âm trầm.
New vừa vào phòng liền thấy hình tượng cuồng công việc này của cấp trên liền cảm khái— Không hổ là Đồn trưởng, bộ dáng lôi thôi lếch thếch như này mà lại khiến người khác phải tôn kính.
Đưa văn kiện rồi cậu đứng yên một bên, yên lặng nhìn chằm chằm giày mình rồi ngẩn người.
"Quốc khách năm ngoái cậu không về phải không?"
Đến lúc cậu chuận bị há mồm ngáp thì bị đồn trưởng Tha nói cho sợ hết hồn phải nuốt lại: "À, vâng, phải trực."
Đồn trưởng Tha cũng không ngẩng lên, tiếp tục hỏi: "Trung thu cũng phải trực?"
"Vâng."
"Trong nhà cũng không có ý kiến gì sao?"
"A, không có." mới là lạ.
"Cậu vất vả rồi.:
"Không sao không sao đâu". Cậu lắc đầu như trống, trong lòng khỏi nói có bao nhiêu mong chờ.
"Thế thì Tết này cậu yên tâm mà về nhà đi. Trực ban tôi sẽ tìm người thay cho cậu." Đồn trưởng Tha kí nhanh văn kiện rồi đưa lại cho cậu: "Đồn ta chỉ có mình cậu không ở đây, đừng ngại."
"À, vâng, cảm ơn đồn trưởng." New nửa ngày rồi mà hồn vẫn chưa về, ai bảo bình thường bị lãnh đạo mình mắng thành quen, tự nhiên lại dạt dào tình thương như này, khó tránh thụ sủng nhược kinh.
Nhưng mà không phải trực thật là quá tốt, đỡ cho mẹ ai oán như năm ngoái, lải nhải trách cậu hơn nửa năm mới tha.
Quay về phòng làm việc, cậu lật lật lịch, bắt đầu chán nản vì việc trước mắt.
Vốn là phải trực đến mùng 3 Tết nên cậu đã đặt vé tàu mùng 4, bây giờ sợ không đổi được.
Nếu như bám trên tàu thì thể nào cũng vinh dự đứng ở trang nhất mặt báo. Cậu không muốn vừa đón được gió xuân từ đồn trưởng Tha, mà quay qua quay lại liền phải làm bản kiểm điểm 10 nghìn chữ đâu.
Đang lúc đau đầu, tên Tay vốn chuồn ra sân hút thuốc quay lại mang theo một thân toàn mùi thuốc đi vào. Cậu tức giận lườm tên kia một cái lại thấy bản mặt đắc ý dào dạt đang nhìn mình. Đầu óc đột nhiên có điện chạy qua bất ngờ đình trệ.
Từ cái ngày cãi nhau ầm ĩ một trận không lý do kia rồi đùng một cái cũng không hiểu sao lại làm lành được, đến giờ mỗi lần cậu nhìn thấy tên kia thì đầu óc như bị BUG cần phải restart.
"Cậu sao lại nhìn tôi chằm chằm?" Tay đi đến.
"Anh không nhìn tôi thì sao biết tôi nhìn anh?" New không tự nhiên đáp, dùng giọng kiêu ngạo để che giấu sự quẫn bách bên trong: "Ngại ghê, Tết này không thể trực cùng anh rồi, tôi cũng vừa mới biết thôi."
"Ồ." Tay đứng thẳng, hai tay đút vào túi quần, không giật mình, cũng không bày vẻ lăn lộn khóc lóc cò kè mặc cả, ngược lại, giống như đã biết từ trước, nhàn nhạt hỏi: "Về nhà à?"
"Ừm."
"Mua được vé chưa?"
"Chưa."
"Thế cậu định về kiểu gì?"
"Tôi sẽ nghĩ cách."
"Bóp vai cho tôi đi, không chừng tôi lại giúp được cậu đó nha." Tay nhếch mép cười đê tiện.
"Nếu như anh có thể biến ra vé tàu thì tôi đây cũng không ngại phục vụ toàn diện." New dĩ nhiên không ngốc mà đem hy vọng đặt hết lên người tên kia, để lịch qua một bên, cậu bắt đầu cân nhắc đến tính khả thi của vé máy bay.
Tay không trả lời, biểu tình vi diệu, yên lặng một lát, cuối cùng lôi ví của mình ra, từ từ từ từ chầm chậm rút ra một tờ vé tàu màu hường phấn, đưa đến trước mặt cậu, nói: "Phục vụ toàn diện của cậu có cần hẹn trước không? Buổi tối hai ngày tới tôi đều rảnh."
Cậu giật mình, không thể tin được mà cướp lấy vé tàu nhìn nhìn. Thật sự là tên cậu, thời gian là 3h chiều ngày kia cũng là đêm 30.
"Tay! Anh vẽ bừa hả?!" Cậu không thể tiếp thu được sự thật, lật qua lật lại tờ vé để kiểm tra: "Không phải vé rởm chứ?"
"Hứ, tôi không có rảnh như vậy." Tay kéo một cái ghế qua chỗ cậu, ngồi xuống muốn giật lại vé: "Thôi vậy, đồ vô tâm, vẫn là để cậu tự tìm cách thì hơn."
"Không được!" Cậu vội vàng cất phiếu cẩn thận rồi ngượng ngùng nói: "Cảm ơn, tôi sẽ trả tiền cho anh."
"Thế thôi?"
"Tối nay tôi mời anh một bữa, hải sản được không?"
"Hứ!"
"Ăn xong tôi mời anh đồ nướng nữa, muốn ăn bao nhiêu cũng được?"
"Hừ!"
"Rồi... rồi mời anh đi uống bia..."
Tay không chịu nổi nữa, nửa cười nửa không hỏi: "Cậu có phải đang muốn quỵt nợ không?"
"..." Nghĩ đến cục đá lúc nãy bây giờ đang đập vào chân mình, mặt cậu đỏ bừng, có xúc động muốn cắn đứt lưỡi mình luôn.
Tan tầm, cậu quấn lấy mặc cả, cuối cùng Tay đồng ý cùng cậu đi siêu thị mua hải sản.
Thật chất là cậu định tự mình xuống bếp dỗ tên kia, để hắn quên đi vụ phục vụ toàn diện ma quỷ kia đi mà thôi...
Tay có chút không vui, dọc đường oán hận cậu càng ngày càng giảo hoạt. Đến siêu thị liền như ông nội, muốn ăn gì thì chỉ tay rồi nói: "New, mua cái kia."
New lập tức chạy qua chọn chọn lựa lựa, chả khác gì mấy bé học sinh ngoan ngoãn.
Chịu thôi! Ai bảo cậu nợ ơn huệ lớn hơn trời kia của Tay cơ chứ, còn suýt nữa phải lấy thân báo đáp đó...
Nửa giờ sau, hai người đại thắng đi về.
"Tay này, anh mua vé kiểu gì thế? Không cần chứng minh thư của tôi sao?" Trên đường về cậu không chịu nổi đành hỏi.
Tay cười cười: "À, thì lấy thẻ của cậu chứ sao. Mà cũng không dễ lấy đâu nha. Thầy cậu đây đã từng ngây người ở tổ tuần tra nửa năm đó, kỹ thuật đảm bảo hạng nhất luôn."
(tổ tuần tra chuyên đi lượn lờ trên đường, thấy tên nào móc túi thì tóm cũng là một trong những nhiệm vụ của họ)
"...Anh trộm?!!"
"Đúng thế."
"Quá xấu hổ rồi đó! Anh là cảnh sát làm sao lại làm mấy thứ trộm gà trộm chó không sạch sẽ như này hả!!!"
"Thế thì trả vé lại cho tôi."
"..." Một câu nói đã thành công làm cậu thu lại nanh vuốt. Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Nhược điểm của mình bị người ta nắm được, vạn nhất tối nay tên này xù lông chơi xấu muốn cậu phục vụ toàn diện kia thì cậu thiệt thòi lớn rồi.
"Đồ đệ ngoan, tôm hùm đất làm thật cay vào."
"Được." New nắm chặt áo khoác Tay, thở ra từng làn hơi trắng. Mùa đông đi xe máy, thật sự đủ lạnh.
"Hàu nhớ cho nhiều ớt xay một chút đó."
'Được."
"Tôm ngâm rượu phải..."
"Tài nấu nướng của tôi chỉ có hạn, đừng có dùng thực đơn 5 sao mà đòi hỏi tôi!"
"Thế à... Vậy sau này cậu phải chăm chỉ luyện tập thêm vào."
"Luyện tốt để hầu anh hả?"
"Hừm... dĩ nhiên rồi."
"Nghĩ hay nhỉ! Tôi còn chưa bảo anh hầu hạ tôi đâu." New ở phía sau hắn làm mặt quỷ.
"Tôi cũng không ngại phải hầu hạ cậu đâu. Đã bảo cậu sớm chuyển qua nhà tôi đi mà cậu còn không muốn."
"..." Cậu quyết định dừng đề tài nguy hiểm này lại, chuyển đề: "À này, Tay."
"Anh thật sự từng ở tổ tuần tra à?"
"Hả?"
"Tổ tuần tra đó. Anh nói mình ngốc ở đó nửa năm mà. Lúc nào vậy?"
"Cậu nghe nhầm hả?" Tay rất thông cảm nói: "New này, tôi phát hiện tai cậu với đầu óc thật giống nhau. Có lớn mà không có khôn."
Lại thế nữa! Cậu cắn răng, hận hắn, đưa tay vào túi áo tên kia, véo eo hắn một phát.
Tay a một tiếng, đầu xe loạng choạng, tức giận gào: "Đang ở đường lớn đó! Cậu có muốn tự tử vì tình thì cũng chờ tôi tìm chỗ tốt đã!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co