Chương 23
Do có chuyện lúc sáng sớm nên tiện thể xử lý mấy vụ án rồi hai người mới về, vừa vặn đến lúc giao ban.
Tata ngáp dài, về nhà ngủ bù. New tuy là rất buồn ngủ nhưng vẫn gọi xe ở trước cửa đồn đi đến đội hình sự.
Đối với loại hành động lãng mạn khiến axit trong dạ dày trào ngược này thì New có lời giải thích như sau: Nếu như bây giờ không nhìn thấy tên khốn này thì dù cậu có về ngủ bù thì cũng bị kết luận tối qua làm cho gặp ác mộng mất.
Đây rốt cuộc là lý do kiểu gì vậy? Căn bản không ai nghe được, đúng không?
Xuống xe, đứng trước tòa nhà đội hình sự, ngửa đầu nhìn nó chằm chằm mấy phút, bao nhiêu phấn chấn ban nãy vất vả góp nhặt được đang lặng lẽ xì hơi.
Vạn nhất đang bận không có thời gian rảnh, hoặc là đang đi công tác bên ngoài, thì chẳng phải là chuốc nhục vào thân sao? Có nên về nhà trước không? Chờ tối nay Tay chủ động qua ăn trực cơm có vẻ hay hơn...
Nói cho cùng, đồng chí New, có phải đồng chí nghĩ làm vậy thì sẽ có mặt mũi hơn nhiều không?
Do dự lôi điện thoại ra, New tràn đầy khí thế, đứng dưới ánh mặt trời tiếp nhận giao chiến giữa hai kế hoạch, kết quả, cậu mới giãy dụa chưa lâu thì nghe thấy một tràng cười hi hi ha ha từ cổng đội truyền ra.
New ngạc nhiên, lòng bàn tay căng thăng, biểu tình có chút hung ác.
Gặp phải người không muốn gặp, chẳng lẽ còn muốn mình cười đi đến đối mặt sao? New chun mũi, không nói hai lời, đi tìm chỗ trốn ở đoạn rẽ, sau đó oán hận nhìn về phía cổng.
Quả nhiên, là Off với...
"TAY TAWAN?!"
New thất thanh kêu, hoàn toàn quên mất mình đang chả khác gì tên trộm đang trốn một góc rình rình mò mò.
Tay đang bị Off bá vai bá cổ bỗng khựng lại. Anh có cảm giác mình đang gặp ảo giác.
"Sao thế? Đi thôi!" Off còn đang nghĩ về chuyện cười mình vừa kể, cười không ngậm được miệng, dùng sức ôm vai Tay, còn vỗ vỗ người anh, thấy anh không động thì cười hỏi: "Chẳng lẽ muốn tôi lôi kiệu tám người khiêng ra mời anh sao?"
Trung đoàn trưởng Prem, cũng là lão đại của đội hình sự, bình thường rất dễ nói chuyện, chỉ có 'ái tướng' dưới trướng ông mới to gan lề mề trước án mạng như này, bên chỉ huy chiến dịch sắp tức đến mức thổi bay tòa nhà của đội hình sự đến nơi rồi.
Tay chần chờ, bước thêm hai bước rồi dừng lại: "Hình như tôi nghe thấy có người gọi tôi."
"Làm gì có!" Off nói như chặt đinh chém sắt.
"Có mà..." Tay cau mày suy nghĩ một chút rồi nói: "Anh lên xe trước đi, tôi quay lại ngay."
"Này, Tay! Không phải anh định chạy trốn đó chứ? Lão Prem sẽ chém chết anh đó!"
"Chém vừa thôi. Ông đây không phải chưa từng thấy xác chết." Tay gạt tay y xuống, bước nhanh về phía New.
New cả kinh, phản ứng đầu tiên chính là... Không được! Phải chạy trốn!
"NEW!"
Đi chưa được mấy bước, New thấy cổ áo bị kéo lại.
"Em đang làm gì thế? Lười biếng không đi làm hả? Mấy giờ rồi? Sao lại chạy ra đây?"
New hít sâu một hơi, trong lòng chuẩn bị tinh thần bị mất mặt, thở dài xoay người lại: "Đừng có suy bụng ta ra bụng người, em mới trực đêm xong."
Tay thả lòng tay, lập tức bị cậu tránh ra.
Dừng một chút, Tay ánh lên ý cười, sắc mặt lóe lên tia mừng rỡ: "Đồ đệ ngoan, em cố tình đến tìm anh sao?"
"Đừng có tự luyến, tôi chỉ đi ngang qua thôi." New vuốt vuốt lại quần áo, không được tự nhiên hừ lạnh mà hai má đỏ bừng: "Không có chuyện gì thì em đi trước, hừ!"
Tiếng hừ cuối cùng lộ ra mười phần khinh bỉ với khó chịu.
"Này! New! Ê!"
Làm bộ không nghe thấy Tay hô đằng sau, New không quay đầu lại mà đi thẳng về phía trước, trong lòng vừa đắc ý vừa tức giận. Mau đuổi theo nói lời xin lỗi thì tôi sẽ miễn cưỡng nói cho anh biết là tôi cố ý đến thăm anh, hừ, nhưng anh đừng tưởng rằng tôi sẽ dễ tha thứ như vậy. Nếu anh không giải thích rõ ràng chuyện giữa anh với Off thì tôi đây sẽ mãi mãi không để ý đến anh nữa...
Mau lên đi, mau lên đi, bất tri bất giác New đã đi được một đoạn xa, có vài xe taxi đã mời cậu đi nhưng đều bị cậu bỏ qua, chỉ là...
Tay có phải đi quá chậm không?
New cuối cùng cũng thấy không đúng, không nhịn được quay lại nhìn một cái, trên đường tấp nập người đi nhưng nào có bóng dáng của Tay.
Cùng lúc đó, chuông điện thoại vang lên.
New còn đang chìm trong ngạc nhiên, ngơ ngác lôi điện thoại ra, ấn nút nghe.
"New à, anh đang có vụ án quan trọng..."
"Tay! Anh nghe đây!" Vừa nghe thấy giọng Tay thì New như tỉnh mộng, hét to vào điện thoại: "Tôi muốn chia tay anh!!!"
"New..."
Hung hăng cúp máy, New thở dài, sau đó dưới ánh nhìn kì dị của người qua đường mà chạy trối chết.
___
Hơn ba giờ sáng, Off vào phòng làm việc của Tay uống nước, quả nhiên phát hiện anh vẫn đang chiến đấu với một bàn đầy tài liệu với ảnh chụp, lông mày nhíu chặt mà nghiên cứu vụ án hôm qua mới nhận được. Tình hình này, không khí này, biểu tình này, chậc chậc chậc, thật ra giống như năm năm trước vậy.
"Tay, nghỉ chút đi. Anh mà cứ liều mạng như vậy làm tôi rất xấu hổ rồi."
"Đã nghỉ rồi." Tay không ngẩng đầu nói cho qua.
"Lừa quỷ à?"
"Nếu anh muốn làm quỷ thì tôi cũng đành chịu thôi."
"Hầy, làm cộng sự với anh chả có cảm giác thành công gì cả. Chuyện gì cũng giành làm trước, suy nghĩ thì đặc biệt nhanh, người khác căn bản chỉ việc đi theo sau chờ kết quả thôi."
Off gõ gõ bàn: "Để mai hẵng làm. Đây đâu phải là vụ án của mình anh, tốt xấu gì cũng phải tin tưởng cộng sự của mình chứ."
"Không cần, vừa mới tra được chút manh mối rồi." Tay cự tuyệt không suy nghĩ.
Off không phải mới quen Tay ngày đầu, đương nhiên biết cái tính cứng đầu này. Đùa nhau à? Muốn làm tấm gương tinh anh của đội hình sự không phải dễ đâu nha!
Nhưng mà, đây toàn là do anh tự ngược đó chứ. Chỉ lo xông lên trước, hoàn toàn không có thái độ lẫn tâm lý về việc hợp tác. Thật là làm người ta khó chịu!
"Tay à, thân thể là tiền vốn của cách mạng đó. Anh có thiếu tiền thì cũng đừng có đánh chủ ý vào quỹ liệt sĩ đấy nhá!"
"..."
"Chà chà, xem đi. Mắt anh đỏ hết lên rồi đó." Off đến gần, đột nhiên vỗ đầu: "À mà đúng rồi, hôm nay vẫn chưa có cơ hội hỏi anh cái này. Sáng sớm nay ấy, lúc anh vừa lên xe ấy, ai hét qua điện thoại với anh vậy?"
"..."
"Vì trung đoàn trưởng Prem tò mò thôi."
"..."
"Được rồi, là cả xe ai cũng tò mò..."
Tay dừng tay, đặt tài liệu xuống, dường như nghĩ đến cái gì, ánh mắt vốn nghiêm túc cũng nhu hòa thêm vài phần, bên khóe miệng còn có ý cười nhàn nhạt.
Off suýt phun hết trà ra ngoài, hoảng sợ nhìn chằm chằm anh: "Ê, mấy năm qua tôi cũng biết là anh rất đẹp trai nhưng tôi không phải người anh nên mơ tưởng đâu nha. Quả mặt này của anh làm người ta nổi hết da gà lên rồi. Buồn nôn muốn chết!"
Tay không hiểu, liếc nhìn một cái: "Đang nói gì thế hả?"
"Tôi nói là anh đừng có dùng bộ mặt buồn nôn này mà nhìn tôi!"
Tay yên lặng một lúc rồi xoa xoa thái dương: "Ngại ghê. Anh hiểu nhầm rồi. Tôi đang nghĩ đến chuyện khác thôi. Đừng có ăn dưa bở nữa đi. Cút về ngủ mau, đừng làm ảnh hưởng công việc của tôi."
"Ờ. Đúng rồi mà, động chút là đuổi người, đây mới là người mà tôi quen..." Off gật gù, cầm cốc đi ra. Đột nhiên lại dừng lại, cứ như mới phát hiện ra châu lục mới, mặt đầy phấn kích: "Vừa nghĩ gì vậy? Nghĩ về người gọi điện cho anh sao? Rốt cục là ai vậy?"
Tay khép tài liệu vào, ném mạnh về phía Off.
Off thoải mái đón lấy, cười khà khà đầy dâm đãng, áp sát đến: "Đồng chí Tay này, coi như nể tình chúng ta quen nhau được chục năm đến nơi rồi, khai mau!"
Tay không được tự nhiên mà dời mắt nhìn chỗ khác, lật nhanh tài liệu ghi chép ở hiện trường, nghiêm mặt nói: "Tôi nói là, đừng làm phiền tôi!"
"Nào nào, anh em tốt với nhau cả, chia sẻ chút đi!"
"Biến!"
"... Lên cơn rồi? Xem ra là nghĩ đến gì đó không tốt rồi nha..." Off ra vẻ suy nghĩ mà sờ sờ cằm.
Tay nổi giận, cầm cặp tài liệu dày lên đập mấy phát vào người Off: "Cậu thử làm ảnh hưởng đến công việc của tôi xem. Ngày mai tôi bảo lão Prem ném anh về đội luôn!"
Off bị đánh không kịp đỡ, ôi một tiếng, ôm cánh tay, hai mắt rưng rưng: "Mi, mi dám đánh ta. Mi đã thay đổi rồi! Mi không phải là Tay trước đây nữa rồi! Ta muốn chia tay với miiiii!"
Sau đó, Off vừa lải nhải vừa 'tan nát cõi lòng' quay đi, thương tâm chạy ra khỏi phòng của đội trọng án.
Tay mặt không thay đổi xem người kia bày ra kĩ năng diễn xuất, tiện thể cao giọng nói: "Off kia, có bản lĩnh thì mai đừng có thò mặt ra trước mặt tôi!"
"Không thể được! Ngày mai em sẽ nở nụ cười quên hết thù oán với anh!" Giọng Off mang theo tiếng cười vọng lại từ xa.
Tay cười cười, sắp xếp lại tài liệu, lần đầu tiên khi ngồi ở phòng đội trọng án mà ngây người.
___
Có thể do buổi sáng ngủ nhiều nên New tối nay lại mất ngủ.
Làm việc vất vả, ngày mai còn phải đi điều tra nhân khẩu ở khu phố nữa thì mất ngủ là chuyện đáng sợ nhường nào.
Thế là... cậu buộc mình tìm một chuyện gì đó làm cho mình buồn ngủ.
Trong TV có chuyên gia từng khuyên phải đi bộ nhiều, New nghĩ đến đây, không nghĩ nhiều mà tung chăn ra, thay sang bộ quần áo thể thao, mang theo chìa khóa với ví tiền ra ngoài.
Chuyên gia đã khuyên thế nhưng người bình thường sẽ đi bộ trong khoảng thời gian thuận tiện chứ nhỉ? Đã hơn nửa đêm rồi đó, đồng chí New này, cậu không định đi dọa người khác chứ? Hơn nữa... đi bộ thì mang tiền đi làm gì vậy?
Rất nhanh thôi, chúng ta đã có đáp án về loạt hành động của đồng chí New rồi đây.
Mang tiền là vì khi đi bộ nhìn thấy xe taxi nên vẫy vẫy, sau đó ngồi lên, tiếp theo là nói: "Làm phiền cho đến vườn hoa XX."
... Nếu tên khốn Tay kia không đến tìm mình thì mình có thể qua tìm hắn nhỉ? Là một người đàn ông thì thỉnh thoảng cũng nên bày tỏ tấm lòng chứ! New nghĩ thầm.
Nhưng mà... bây giờ là hơn 3h sáng đó! Đồng chí New quả nhiên có rất nhiều thành ý nha~
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co