Truyen3h.Co

[TAYNEW] - CỘNG SỰ

Chương 28

Phaletim2811

"Được rồi, anh với cậu ta quen nhau từ lâu rồi nên cũng chỉ thân nhau hơn thôi, em đừng giận. Cười em là anh đã sai, anh không nên để cho em phải lo lắng, anh xin lỗi mà vẫn không được sao? Đồ đệ ngoan, đừng bỏ rơi anh mà, anh là bệnh nhân... Thôi được rồi, được rồi, không lấy cái này ra uy hiếp em nữa. Cậu ấy không biết quan hệ của hai ta nên chắc là lúc đó lo quá nên... để sau này anh nhắc cậu ta nhé. Em đại nhân đại lượng đừng so đó với cậu ta, được không? Tiểu tổ tông à, nói một câu đi mà, anh không đùa em nữa đâu..."

Tay dỗ đến khô cả miệng mà New vẫn ngồi đưa lưng về phía anh, lưng thẳng tắp, không nói một lời.

"Đồ đệ ngoan, New, đừng giận nữa mà. Anh còn đang hy vọng em sẽ chăm sóc anh đây. Em giận anh phải làm sao đây?"

New giận không có chỗ phát tiết, xoay người, chỉ tay vào đối phương, định lên tiếng mắng thì tay bị kéo một cái, lảo đảo ngả về phía trước.

Tay không cho cậu có cơ hội nói, một bàn tay vòng ra sau gáy cậu, mạnh mẽ hôn lên.

Tên khốn này, lúc nào học được chiêu này thế... Trong lòng New cực lực phỉ nhổ, cơn tức lại vì sự va chạm của môi mà nhanh chóng bốc hơi. Rất nhanh cậu cũng chìm đắm vào nó, co đầu gối, nửa quỳ cao trên giường, hơi cúi xuống, mang theo chút giận hờn mà cắn lên môi đối phương.

Tay bị ăn đau mà khẽ rên một tiếng rồi lại tập trung vào nụ hôn hơn. New theo thói quen mà đáp trả nhưng dừng một chút, không cam lòng mà liếm qua dấu răng mình vừa tạo ra, đầu lưỡi không biết vô tình hay cố ý mà tránh khỏi sự truy đuổi của đối phương.

"New, đồ ki bo." Tay nói không rõ, hừ hừ hai tiếng, rồi không rảnh lại tiếp tục tranh dưỡng khí với cậu.

"Ưm." New duỗi đầu lưỡi, không chút nào yếu thế mà xâm nhập miệng đối phương, lướt qua mọi chỗ.

Hô hấp của Tay bỗng chốc tăng thêm, tay anh từ từ tiến vào trong áo cậu.

"Tay." Thắt lưng và mông bị người ta nhào nặn đến khó chịu, New dần có cảm giác, vặn vẹo muốn tránh. Đùa nhau à, đây là bệnh viện đó, không phải chỗ có thể tùy tiện làm loạn được!

Tay đang lên cao nên không chịu buông tha, hơi thở có chút hổn hển: "New, anh muốn."

"Không được! Vết thương của anh..."

"Không sao đâu." Tay từng chút, từng chút hôn lên cổ New, kéo cậu ngồi lên người mình: "Em ở phía trên, có được không?"

"Trên cái đầu anh! Anh điên rồi à!" New cuống đến đỏ bừng mặt. Tay bị sắc dục quấn thân quên hết tất cả nhưng cậu thì nhớ mình lúc nãy còn đứng ngoài nhìn trộm vào trong được. Đừng có nói là làm thật mà chỉ cần bộ dạng lúc này của cậu bị nhìn thấy thì cậu cũng muốn chết lắm rồi!

"Em nhẫn tâm từ chối anh sao?" Tên 'cặn bã' Tay nắm đúng nhược điểm 'hiền lành' của New, không biết xấu hổ mà giả bộ đáng thương.

"Không phải thế... Nhưng mà..." New không nhịn được mà nhìn ra cửa, chỉ sợ lúc này có bác sĩ hay y tá nào đi ngang qua, khẩn thiết nói: "Tay, anh cứ để em ngồi lại đã. Chúng ta..."

Cậu đang ngồi trên người anh, có thể cảm giác được thứ cứng rắn đang không biết xấu hổ mà chọc chọc cậu kia, cậu vừa giận vừa xấu hổ muốn chết.

"Anh cứ buông em ra đã, em làm cho anh... cho anh... cho anh cái kia, được không?"... đánh cược bằng mọi giá!

Tay chớp chớp mắt, hỏi: "Cái kia là cái gì?"

Cậu nhắm tịt mắt, đôi môi mở ra rồi đóng lại hồi lâu rồi mới khó khăn, dùng giọng nhỏ hơn tiếng muỗi mà nói: "Khẩu... khẩu giao..."

Thật ra thì... Tay chỉ muốn đùa New chút thôi nhưng lúc này, có chết anh cũng không nói thế. Bởi vì New đã khóa trái cửa phòng, lại liên tục xác nhận khóa kĩ hay chưa rồi mang theo biểu tình sắp chết đi về phía anh. Thật sự làm cho anh... rất mong chờ chuyện tiếp theo.

"Này, nói trước nhé, nếu có người đến anh phải nói để em dừng lại." New chọn tư thế dễ núp, đối diện với nơi khó nói của Tay, biểu tình thấy chết không sờn.

Tay qua loa đáp một tiếng rồi thúc giục: "Mau bắt đầu đi! Chẳng may y tá đến đổi thuốc cho anh thì sao?"

"..." New lườm một cái sắc lẻm, nghiến răng, hít sâu hai lần, sau đó vén chăn lên, chui nửa người vào.

Tay vỗ vỗ đầu cậu qua lớp chăn để động viên cậu, nuốt câu 'Nếu không thích thì thôi' trở vào.

Từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ, đây là lần đầu tiên cậu làm việc không biết xấu hổ này. Trong lòng cuống muốn chết rồi nhưng vẫn tỏ ra khí thế. Ngẫm lại cũng đúng, Tay suýt chết, bản thân chỉ là hy sinh nhỏ cho anh cũng chả đáng gì...

Hơn nữa, nói đi nói lại thì hai người là người yêu. Ba cái chuyện 'tình yêu' này cũng không phải là suy đồi đạo đức với vi phạm thuần phong mỹ tục đâu nhỉ?

Tự mình động viên mình, New đầu tiên vươn tay, cẩn thận, từ từ kéo quần Tay xuống.

Giọng Tay có chút buồn bực từ ngoài chăn truyền vào: "Nhanh lên chút đi!"

New đập một cái lên đùi anh nghe 'đét' một cái, quả nhiên Tay gào lên kêu đau.

"Được rồi được rồi, anh không giục em nữa. Em cứ từ từ." Tay rất thức thời.

Cậu hừ một tiếng, dời lực chú ý vào thứ trước mắt.

Phắc! Trước đây chưa có cơ hội nhìn kỹ, mới bắt đầu mà đã lớn như này. Chăn rất mỏng nên ánh sáng bên ngoài có thể đi vào làm cậu có thể nhìn rõ được. Cậu vươn tay thăm dò, nắm lấy...Cương.... Cậu âm thầm líu lưỡi.

Cậu đụng vào làm Tay hưng phấn đến giật nảy, phía dưới lại cứng hơn. Được rồi, ban đầu là đùa nhưng giờ có kêu ngừng cũng không kịp nữa đâu...

May mà New cũng không có ý lui bước, cảm thấy đối phương hơi run run, cậu tò mò, dựa theo ý mình mà há miệng ngậm thứ đó vào.

Tay thở hắt ra một hơi, không tự chủ mà ấn đầu cậu xuống, đồng thời thúc hông lên một cái.

New bị ép nuốt vào sâu hơn, một tiếng nghẹn bị chặn ở sâu trong họng, nín thở một lúc. Mùi vị lạ lẫm tràn ngập khoang miệng của cậu nhưng không có cảm giác buồn nôn. Cậu sợ răng mình làm bị thương đối phương nên cố gắng điều chỉnh vị trí của lưỡi, nước bọt không ngừng thấm ra, do dự một chút, cuối cùng vẫn là nuốt xuống.

Động tác nuốt như đang mút vào làm Tay hít sâu một hơi, cảm giác như vừa có dòng điện truyền khắp người anh.

"New..."

Nghe thấy giọng đối phương có chút chịu đựng, cậu thoáng nhả ra, hỏi: "Sao thế? Khó chịu sao?"

"Không phải... Cảm giác này, quá sướng rồi..."

New hừ lạnh, dán môi vào chỗ kia, hàm hồ nói: "Quá sướng thì cứ cẩn thận mà hưởng thụ đi. Đừng mong có lần sau nữa, khốn khiếp!"

Tay bật cười, bàn tay đặt trên chăn chốc chốc xoa đầu cậu. New được vuốt lông, lần nữa dùng đầu lưỡi hầu hạ nơi càng lúc càng lớn kia, chậm rãi phun ra nuốt vào.

Tuy là lúc làm loại chuyện này thì không có bất kỳ khoái cảm nào về mặt sinh lý nhưng cậu lại cảm thấy thỏa mãn về mặt tâm lý. Nước bọt thấm ướt nơi hai người chạm nhau, động tác ra vào cũng ngày càng thuận hơn. Tay dần dần chủ động nắm giữ nhịp điệu, thậm chí có chút vội vàng mà đỡ lấy đầu cậu, bắt cậu phải tiếp nhận tốc độ của anh, sau đó lại rút ra rồi đâm vào sâu hơn.

Cuối cùng New có chút khó chịu, chỗ vừa nóng vừa cứng kia chọc vào làm vòm họng cậu đau nhưng vẫn chưa có dấu hiện dừng lại. Mà lúc bắt đầu cậu còn để ý chuyện có người khác vào phòng không nhưng lúc này trong đầu chỉ còn thứ đang ra vào trong miệng mình, với hương vị đầy nam tính kia, không còn đoái hoài thứ gì khác.

Lúc cao trào, Tay coi như biết điều mà đúng lúc rút ra nhưng New đang ở trong chăn nên không gian có hạn, thêm nữa cậu phản ứng có chút chậm, lúc ý thức được rồi né ra nhưng vẫn bị bắn một chút lên khóe miệng với đầu lưỡi.

"Anh..." Vất vả chui từ trong chăn ra, New hít hai hơi không khí trong lành, tiếp theo định mắng tên khốn kia nhưng mới mở miệng liền thấy trong miệng có gì đó nên theo bản năng nuốt xuống.

Sau đó, không cẩn thận bị sặc.

Tay không để ý đến dư vị khoái cảm cùng cực kia, vội vàng vỗ lên lưng cậu: "Được rồi, được rồi, lần sau anh sẽ chú ý. Không phải chỉ nuốt chút thôi sao. Nhìn em kích động chưa kìa."

"PHẮC! khụ khụ khụ khụ... AI KÍCH ĐỘNG HẢ! AI MUỐN ĂN ... khụ khụ khụ khụ khụ... CÁI THỨ ĐÓ CHỨ!!!!!"

"Uống nước, uống chút nước đi!" Tay đưa cốc nước qua, lại bị đẩy ra.

"UỐNG... khụ khụ khụ khụ khụ... CÁI ĐẦU ANH ẤY! khụ khụ khụ khụ khụ..." New ho đến đỏ bừng mặt, vội vã chạy vào phòng vệ sinh súc miệng, vừa chạy vừa khụ khụ khụ khụ liên tục.

Trong phòng vệ sinh vang lên tiếng nước một hồi rồi mới ngừng lại.

Tay khẽ ngâm nga, ung dung dựa vào đầu giường điều chỉnh lại hô hấp, trong đầu đang có ý xấu, nghĩ xem tiếp theo nên chọc New như nào.

"Tay! Anh sao rồi! Tôi lo cho anh ghê!" Off xông vào phòng như cơn lốc, mặt mang đầy vẻ thân thiết, trên người vẫn còn mặc đồng phục, xem ra mới tan tầm liền chạy qua đây.

Tay giật mình, nghẹn họng, quay sang nhìn cửa phòng bệnh – chính là cái cửa phòng mà New nãy nhấn mạnh phải khóa kỹ ấy. Cái cửa ấy chỉ cần vặn một cái là đã được Off mở ra không chút khó khăn nào. Đương sự vô tội phi vào phòng...

... Không thể không nói một câu. Đồng chí New, tuy rằng cậu rất ngốc nhưng vận may của cậu không phải vừa đâu...

"Tay, anh sao rồi? Không nhận ra tôi sao? Tôi là Off đây mà!" Off lo lắng tiến tới, một tay chống xuống giường bệnh, dí mặt tới quan sát khuôn mặt đang đờ ra của Tay.

Tay theo phản xạ có điều kiện mà né đi, đẩy đối phương ra: "Cái đó... tôi, khụ khụ, khụ khụ khụ khụ, đang bị cảm, cẩn thận không tôi lây cho cậu đó."

"Ây dà, hai ta với nhau còn lo sao. Tôi cực khỏe mạnh, không bị lây đâu."

"Không phải, tôi... tôi..." Tay lo lắng nhìn vào cửa phòng vệ sinh. Ây da, hỏng mất rồi, nếu New nhìn thấy Off không biết có ăn loạn giấm nữa không đây...

"Đừng có tôi tôi mãi. Rốt cuộc là sao? Không phải Lão Tha nói anh vẫn bình thường sao?" Off nghi ngờ, nhíu mày. Tay càng đẩy đối phương đi, đối phương lại càng lấn đến: "Để tôi xem vết thương nào. Ấy, đừng dùng sức, nhỡ làm vỡ vết thương thì sao? Ây ây ây, cho tôi xem chút!"

Tay thật lòng muốn một cước đá bay Off: "Đã nói là không sao rồi mà! Đàn ông với nhau có gì khác nhau đâu!"

"Tôi không tin! Có phải anh định tự mình chịu đựng không? Anh chính là thế, tôi nói cho anh hay, bây giờ anh cố gắng quý trọng cái thân thể này thì chờ tầm mấy năm nữa là biết tay nhau ngay!"

"..." Tay sợ cậu lớn tiếng, đành phải thỏa hiệp: "Được rồi được rồi, tôi quý trọng, tôi quý trọng, cậu đừng có lại gần nữa, tôi sợ nóng."

"Anh..."

"CMN CẬU CHẠM VÀO ĐÂU THẾ!"

Off 'A!' một tiếng, thu tay về, vừa nãy chỉ muốn ghé sát chút không ngờ ấn lên chỗ không nên ấn...

Nhưng mà, bình thường Tay vẫn hay tùy tiện, không kiêng kỵ gì mà giờ lại phản ứng có chút kịch liệt sao? Ây, sắc mặt sao lại hồng hồng vậy? Khóe mắt lại ươn ướt là sao? Ánh mắt muốn nói lại thôi là vì chuyện gì? Lẽ nào...

Nghi ngờ một hồ, Off thử thăm dò: "Tay này, trừ cổ ra, có phải anh còn bị thương ở chỗ nào khác không?"

"Không..."

"Không phải là..." Off liếc mắt xuống thân dưới của anh.

Tay câm nín. Tuy là cách một lớp chăn thì không thấy gì nhưng chỗ đó của anh đang trong tình trạng 'không mảnh vải'. Off cứ nhìn chằm chằm như vậy làm anh có áp lực rất lớn.

Tay nghiêm mặt không nói gì, vừa hay lại chứng thực ý của Off. Cậu yên lặng trong chốc lát, trong mắt hiện vẻ đồng cảm: "Hầy, thật ra cũng không có gì. Anh đừng cảm thấy áp lực quá."

"Hả?"

"Bây giờ y học phát triển như vậy. Qua vài lần trị liệu thì vẫn có hy vọng thôi."

"... Hả?!"

Off âm âm u u nghĩ, lúc trước Tay với tên tội phạm từng có một hồi vật lộn, có khả năng là lúc đó tên kia chó cùng rứt giậu công kích vào chỗ quan trọng của Tay cũng nên. Liên quan đến tôn nghiêm của đàn ông, Tay muốn che giấu, âu cũng là chuyện có thể thông cảm được. Nhưng mà, bọn họ đã làm anh em nhiều năm như vậy, đáng lẽ phải thành thật với nhau, không nên giấu gì sao? Nghĩ nghĩ một hồi, bây giờ động viên là quan trọng nhất. Tốt nhất đừng có nghĩ quẩn, hại thân.

"Tay, anh nghe tôi nói này. Lúc này, việc quan trọng nhất là phải an tâm dưỡng thương. Nếu thực sự không được thì tôi sẽ giúp anh đi hỏi chuyên gia bên nam khoa. Nhất định sẽ tốt lên thôi."

"..." Tay thật sự, chưa bao giờ có khát vọng giết Off diệt khẩu như lúc này.

"Nhưng mà, không phải hỏng thật chứ?"

Vẻ mặt tuyệt vọng của Tay lần thứ hai cho Off biết được đáp án, cậu lại gần thêm chút, hỏi: "Bác sĩ có nói ảnh hưởng đến việc vợ chồng tương lai không? Ảnh hưởng gì đến việc sinh con không?"

"Cậu đi chết đi! Đồ thối mồm! Cậu mới bị đạp hỏng! Cậu mới bị ảnh hưởng đến việc vợ chồng! Ông đây vẫn tốt, cưới mấy bà vợ cũng không có vấn đề gì. Cẩn thận không mai tôi sinh một thằng con trai cho cậu xem!"

Kèm theo giọng gầm lên giận dữ của đồng chí Tay, là tiếng cửa phòng vệ sinh mở ra.

Các cụ có câu, đi đêm lắm có ngày gặp ma.

Đồng chí Tay bình thường đã không có thói quen giữ mồm giữ miệng rồi, vốn dĩ không bao giờ nghĩ đến sẽ có một ngày nào đó mình phải trải qua cảm giác tự đào hố chôn mình.

___

Lúc Off mới vào thì New liền biết.

Tuy là trong lòng muốn phi ra đạp bay tên kia nhưng hai bên thiện ác giao chiến một phen thì cậu lại lựa chọn trốn trong phòng vệ sinh, coi như bản thân không ở đây.

Có lẽ, nếu như hai người họ chỉ là bạn bè thăm hỏi rồi sẽ đi ngay thì sao? Cho dù đối phương mặt dày không chịu đi thì Tay đâu phải tên ngốc mà không biết đường đuổi đi? New lạc quan cổ vũ bản thân, thuận tiện nhìn vào mình trong gương. Không phải cậu tự luyến mà sự thật là không thể có chuyện gì.

Nhưng mà, hai người kia đã nói chuyện được một lúc lâu là chuyện vượt ngoài mong muốn của cậu. Vốn đang nhìn mặt bánh bao của mình, giờ cậu chuyển lực chú ý lên đoạn đối thoại của hai người họ.

Cái gì? Chuyên gia nam khoa?

Tên Off này ăn no rửng mỡ sao? Dám nguyền rủa Tay! Hừ, tôi có thể dùng thân thể nói cho anh hay nhé. Chỗ đó của tên kia rất tốt, cực kỳ cường tráng, không cần anh phải quan tâm!

Đoạn đối thoại thật sự không có dinh dưỡng, nghe một hồi, New liền nhàm chám, lại nghĩ chính mình cũng có chút quen biết, liền ung dung đi ra, cứ dùng thân phận đồng nghiêp ở lại cũng được.

Thế là khi cậu giả bộ như không có chuyện gì xảy ra mà mở cửa, bao nhiên tức giận đều được giấu xong, bước một bước...

"Ông đây vẫn tốt, cưới mấy bà vợ cũng không có vấn đề gì. Cẩn thận không mai tôi sinh một thằng con trai cho cậu xem!"

...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co