Truyen3h.Co

[TAYNEW] - CỘNG SỰ

Chương 31

Phaletim2811

Buổi tối, Tay như đại gia mà nằm thẳng trên giường để New đấm lưng cho.

New ngồi trên mông ai kia, một bên thì tận tình đấm bóp, một bên nghĩ thầm, bản thân mình chả khác gì nô tài của tên kia. Sáng sớm thì gọi hắn rời giường, đưa cho hắn bàn chải với khăn mặt rồi đến tận tối vẫn chưa được nghỉ.

Bất tri bất giác mà lực trên tay mạnh hơn nhiều, Tay úp mặt xuống gối, buồn bực "Ứ!" một tiếng, ngẩng đầu: "New! Em muốn đấm gãy xương của anh luôn sao?"

New nhanh chóng nhẹ tay.

"Hừm, xuống dưới chút, sang trái chút... Không phải, sang phải chút. Ừm... Mạnh lên, dùng sức vào! Ư— Nhẹ chút nhẹ chút..."

New bị hắn chọc cho bật cười, cả người đổ ụp, nằm sấp trên lưng tên kia, há mồm cắn lên bả vai một phát.

"Ui!" Tay cười hì hì kêu đau, với tay ra sau bóp mông cậu một phát: "Có yêu anh không?"

"Yêu." New cẩn thận tránh vết thương của anh, tay vân vê tóc đối phương: "Còn anh thì sao?"

"Yêu chết luôn."

"Hừ hừ."

"Xấu hổ?"

"Hừ, sao lại xấu hổ chứ?"

"Vậy sao lại hừ hừ làm gì. Trong lòng thích muốn chết nhưng không muốn anh biết, đúng không?"

New lườm một cái, ngồi dậy, tiếp tục công việc đấm bóp.

Đấm đấm rồi lại đấm, cậu đột nhiên nhớ lại những lời của đồn trưởng Tha nói, thế là tò mò hỏi: "Tay này, sao anh lại làm cảnh sát?"

Tay mở một bên mắt, miễn cưỡng nói: "Sao lại hỏi thế?"

"Em... bỗng nhiên muốn hỏi thôi."

Mơ ước của anh, tuổi trẻ của anh, những nhiệt huyết ngày xưa của anh nữa... em muốn biết hết.

Tay suy nghĩ một lúc mới nói: "Bởi vì cảnh sát có súng, rất cool."

"..."

"Mặc cảnh phục dọa người ta cũng rất hay nữa."

"..."

"Lần trước có gặp đối thủ một mất một còn với anh thời còn đi học, cảm giác rất sảng oách!"

"..."

Cái gì mà mơ ước, cái gì mà sùng bái, cái gì mà nhiệt huyết của tuổi trẻ đâu hết rồi hả? Ba cái thứ dành cho người trưởng thành như thế thì làm sao mà tên này có được chứ???

"Còn em? Sao em lại muốn làm cảnh sát?" Tay quay đầu lại, nhìn cậu, rồi kéo cậu xuống nằm cạnh mình.

New thở dài, nói: "Không có lý do. Chỉ là chẳng may thôi."

"Hả?"

"Em có thằng bạn thân, ngoại hình cao lớn thô kệch, từ nhỏ đã muốn làm cảnh sát. Lúc thi tốt nghiệp thì nó trốn nhà đi thi, có chút hồi hộp nên em thi cùng nó. Em chỉ nghĩ là làm một bài kiểm tra mà thôi, coi như đi luyện chữ, kết quả... không ngờ thi đứng nhất..."

"Thế bạn em thì sao?"

New đáp: "Thằng ngốc đó thi trượt, đành vui vẻ đi làm kế toán rồi."

Tay cười to, cười đến suýt lăn từ trên giường xuống đất.

Lúc tắt đèn đi ngủ, New vẫn còn muốn thăm dò chuyện come out với gia đình, còn lòng vòng nói lần sau về nhà thì thể nào mẹ cũng bắt đi xem mặt, áp lực thật lớn, thay vì che giấu thì chi bằng...

Kết quả Tay rất hào phóng nói: "Có vài việc nên nói rõ ràng thì hơn. Lần sau anh về với em."

Thấy đối phương sảng khoái đáp ứng như vậy, ngược lại, cậu có chút lo lắng: "Không vội, chờ khi nào có thời gian thì tính."

Tay cười cười, vươn tay xoa xoa đầu cậu, ý tứ động viên không cần nói cũng biết.

New nghĩ đến mẹ mình vốn nóng tính liền buồn: "Vạn nhất không được thì phải làm sao?"

"Em chưa nghe câu 'Thầy trò đồng tâm, chém sắt cũng được' sao? Dù có chuyện gì thì chúng ta cũng có thể vượt qua."

Quá tự tin cũng không phải chuyện tốt. New vẫn lo lắng, cậu có thể tưởng tượng được cảnh mẹ cầm dao chặt đuổi bọn họ chạy tóe khói luôn rồi.

Không biết lúc đó nên để mẹ giận mình hay giận Tay mới tốt đây? Tốt nhất là giận Tay đi, tên kia ngay cả đạn cũng không giết được cơ mà, bị mẹ chém mấy đao chắc không sao.

"New này, anh thấy chúng ta rất có duyên."

"..." New còn đang nghĩ cách chống đỡ cơn giận của mẹ, nghe thấy câu này thì thấy nghẹn một phát. Một tên lưu manh như kia, đột nhiên nói một lời đầy tính văn nghệ, muốn làm màu trước khi làm tình à?

"Thật đó." Tay ngoài dự đoán mà nghiêm túc nói, giọng nói đầy sự cảm khái: "Nếu như là mấy năm trước, anh và em không nghĩ đến mình sẽ làm việc trong đồn công an nhỉ?"

New ngạc nhiên, có chút xúc động. Đúng thế, nếu lúc trước không phải lên cơn mà đi thi cùng tên kia thì có lẽ lúc này cậu đang làm theo kế hoạch của ba mẹ, đường hoàng làm một giáo viên, còn Tay nếu không có lần bị thương kia thì có lẽ đã lên chức cao trong đội hình sự rồi.

Lúc đó, ngay đến cơ hội gặp nhau cũng không còn, chứ đừng nói đến là cùng giường.

Hốc mắt New có chút cay, càng nghĩ càng cảm động, đang muốn nghe thêm đối phương sẽ nói gì, lại cảm giác tay của tên kia đang không biết xấu hổ mà mò vào trong quần lót của mình.

"Cảm động sao? Thế hôm nay thử tư thế phía trước đi vào nhé?"

New suýt nữa phun búng máu lên gối.

___

Hôm Pharm lấy vợ, New xin nghỉ một ngày để về tham gia lễ cưới.

Có một người cũng xin nghỉ cùng, chính là Tay.

New đối với việc mang Tay về nhà gặp mẹ rất chi là hồi hộp. Ngồi trên tàu cả quãng đường là cả quãng đường đổ mồ hôi tay, hai chân như nhũn ra. Tay thấy thế mà buồn cười: "Cũng đâu phải em kết hôn, hâm hay sao mà lo ghê thế."

New tặng anh cái lườm rách mắt, trong mắt như có ngọn lửa đang bùng cháy.

"Hơ, chẳng lẽ em ghen tị sao? Đồ đệ ngoan cũng muốn kết hôn rồi sao?" Cái chuyện mà đùa giỡn với New ấy, Tay luôn làm không biết mệt.

Giường dưới phía đối diện là một bác gái đang nằm, nghe thấy câu nói đó liền cười híp mắt hỏi New: "Thế cháu bao nhiêu tuổi rồi?"

Dù đang ở trước mặt người ngoài nhưng New vẫn không nhịn được mà điên cuồng nhéo eo Tay, mặt thì đỏ bừng: "Sắp hai lăm rồi ạ."

"Ái!" Tay ngồi bên cạnh hút khí một cái: "Chúng ta đã quen nhau được ba năm rồi đó. Thật nhanh."

Bác gái gật gật đầu, nói: "Cũng đến tuổi lập gia đình rồi nhưng cũng đừng gấp quá. Duyên phận rồi cũng sẽ đến ngay thôi. Nhìn cháu đẹp trai như này, tướng mạo lại hài hòa, nhất định sẽ tìm được cô vợ tốt cho mà xem."

Tay mừng ra mặt, điên cuồng gật đầu lại bị New chọc cùi chỏ qua, thấp giọng mắng: "Anh hớn hở cái gì? Liên quan gì đến anh!"

Tay ủy khuất khoanh tay, nói: "Sao em nỡ dữ với vợ tốt của em thế?"

"Hừ, em thấy anh có mà là bà vợ hết ăn lại nằm, mặt dày mày dạn, dáng vẻ lưu manh thì có ấy."

"Em nói thế là sai rồi, ít ra ở trên giường..."

Tay còn chưa dứt câu đã bị New bịt chặt miệng, suýt ngất.

Đám cưới của Pharm tổ chức lúc 6h chiều, lúc tàu đến ga đã gần đến giờ bắt đầu, thế nên hai người đi thẳng ra khách sạn luôn, gửi tạm hành lý ở đại sảnh, sau đó đi ăn tiệc luôn.

"Newww a a a a a~~~ !!!" Pharm đang đứng trước cửa phòng tiệc, nhìn thấy thằng bạn nối khố thì kích động suýt nữa ném cô dâu ở lại mà nhào đến. Quá lâu rồi không gặp nhau, thật muốn lệ nóng quanh tròng luôn nha!

"Pharm." New cũng rất vui vẻ, rút ra một phong bao đỏ thẫm: "Chúc mừng chúc mừng, chúc cậu trăm năm hòa hợp! ... Ờm, sớm sinh quý tử! Còn có, ờm, bạc đầu giai lão!"

"Ây nha, giữa chúng ta mà còn cần mấy câu đầy lễ nghĩa như này sao? Biết ông trong lòng không khách sáo là được rồi. Miễn lễ!" Pharm vung tay lên, sau đó chuẩn xác cầm lấy bao lì xì, đoán chừng độ nặng rồi nhét vào túi ngực: "Có tiền là tốt rồi!"

"..."

"Love qua đây nào. Đây chính là người mà anh đã nói với em đó, cái đứa mà gầy như que tăm mà còn đi làm cảnh sát ấy!" Pharm cười hớn hở dẫn cô dâu ra giới thiệu với New, ánh mắt cực kì trong sáng: "Anh trước đây toàn bị nó bắt nạt đó."

New chuẩn bị đi theo Pharm thì nháy mắt đông cứng, một lúc sau cậu mới ngoài cười mà trong không cười, phụ họa theo: "Ha ha, đúng đó, hồi bé không hiểu chuyện thôi. May mà cậu độ lượng không tính toán, ha ha, ha ha ha."

...Thân hình hai người khác nhau như thế, nhìn cái là đoán được là đứa nào bắt nạt đứa nào luôn mà! Cô dâu, vẻ mặt tin tưởng kia là sao!!!

Vốn bị chen giữa đám người, Tay giật giật tay New, tựa như có chuyện muốn nói.

"A, còn có. Pharm, tôi có dẫn theo đồng nghiệp. Lúc sau sẽ giới thiệu cho cậu nhé! Thế thì, cậu đang bận thì thôi, khi nào rảnh thì nói chuyện nhé!" Mặt New nóng bừng, kéo Tay đi theo đoàn người vào trong phòng tiệc.

Tay tỏ vẻ bất mãn, đi được mấy bước liền dừng, nhất định không chịu đi tiếp: "Này, New, em cứ như vậy..."

New đứng lại, ánh mắt tràn ngập sự áy náy nhìn anh: "Lúc này có nhiều người quá."

Nhìn qua thì cứ cười ra vẻ tùy tiện, thì ra cũng sẽ để ý, cũng sẽ muốn quang minh chính đại mà đứng bên cậu, dùng thân phận người yêu mà sánh vai với cậu, được cậu giới thiệu cho bạn bè của cậu.

Dù sao thì hôm nay Pharm cũng là chú rể, New còn chưa muốn kích thích nó, miễn cho nó kích động quá liền ném bay cả đám cưới luôn...

"Nhiều người cũng không thể không lấy lễ đáp như thế được! Anh cũng có lì xì cho bạn em mà!" Tay kéo New ra ngoài.

Cửa phòng tiệc có đặt một cái bàn nhỏ, bên trên có để quyển sổ để kí tên, bên cạnh là đủ kiểu quà đã gói cẩn thận. Tay kí tên rồi vuốt cằm lầm bầm: "Không biết cái nào là tiền, cái nào là thuốc lá nhỉ..."

New mắt chứ A mồm chữ O, nửa ngày vẫn chưa tỉnh được.

"Thôi thì, phân vân không phải là phong cách của đàn ông, kẹo hay hạt dưa gì gì đó, lấy về cho em làm đồ ăn vặt cũng được. Đi thôi!" Tay cầm lấy hai gói quà to nhất rồi kéo New vào.

New khóc không ra nước mắt, tên ngốc này mình phải mang về nhà cho mẹ đó, có thể bình an qua cửa không đây...

Lễ cưới đúng giờ bắt đầu, cả phòng được trang trí cực kỳ ấm áp.

Tay thỉnh thoảng liếc sang bên New, muốn nhìn thấy cậu có chút cảm động hay hâm mộ rồi sau đó mình sẽ thuận lợi kiếm chút lộc.

Kết quả, New ngồi tàu lâu nên quá đói, lúc này lén lút mở gói quà Tay nãy chọn ra, tìm đồ ăn vặt.

Tay chống cằm nghĩ chút chút, Tay cười xấu xa.

New sợ hết hồn, thấp giọng nói: "Anh lại muốn làm gì? Đang giữa bao người đó, đừng có mà làm loạn!"

"Đây là đám cưới bạn tốt nhất của em đó. Em không có chút cảm động nào sao?"

"Có chứ, rất thích, nhưng em đói quá rồi." New lấy ra một viên kẹo sữa, thừa dịp xung quanh không ai để ý, xé nhanh giấy gói rồi ném tọt vào miệng.

"Tốt xấu cũng phải đỏ vành mắt lên chứ."

New kì quái nhìn anh: "Vì sao chứ? Em đâu có nuôi nó lớn đâu. Không phải chỉ cần em vui là được rồi sao? Dở hơi sao mà phải khóc?"

"Bởi vì anh muốn an ủi em."

"..." Đối với ngữ khí hèn mọn này, lại nghĩ đến một loạt hình ảnh mình được 'an ủi' thì cậu không còn gì để nói ngoài sự bó tay.

"Khà khà khà."

"Đừng có cười. Làm lễ rồi." New ngồi nghiêm chỉnh, bất động nhích ra xa tên kia một chút.

Tay 'Ồ 'một tiếng, nhàm chán nhìn ngang nhìn dọc một hồi rồi áp sát lại.

New dùng ánh mắt nhắc nhở đối phương.

"New, anh muốn đi WC."

"..."

"Em đi theo anh đi."

"..."

"New!"

"Ra cửa rẽ phải, xem sơ đồ." New bỏ lơ thỉnh cầu của tên kia.

"Em thật nhẫn tâm."

"..."

"Anh, một mình ở cái thành phố xa lạ này. Em không sợ anh bị mất phương hướng rồi đi lạc sao?"

"Được rồi, đi thôi. Em sợ anh rồi." New đứng lên, hận không thể chôn luôn mặt xuống đất. Dẫn theo tên này đi quả nhiên là quyết định sai lầm, lại còn dự đám cưới nữa chứ. Trực tiếp mang về nhà cho mẹ dùng dao thái rau rửa tội không phải là tốt hơn sao!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co