Truyen3h.Co

[TAYNEW] - CỘNG SỰ

Chương 30

Phaletim2811

Tay nằm viện một tuần, đội hình sự cho anh nghỉ nửa tháng. New ngày nào cũng chạy tới chạy lui hai điểm là đồn công an với nhà của Tay, vì chuyện nấu cơm cho anh mà hao hết cả tâm tư.

Tay thương cậu chen nhau trên xe buýt rất khổ nên muốn đưa đi đón về, New không phản đối được, nên đành phải nhượng bộ nói anh đưa xe máy cho cậu đi.

Tay đương nhiên là gật đầu luôn.

Ngày đầu tiên đi xe, lúc tan tầm New ngã rách đầu gối...

"Tay, anh là tên khốn khiếp! Đều tại anh cả! Chen nhau trên xe buýt thì có sao đâu. Anh cứ quản linh tinh! Giờ thì hay rồi, đau chết em!!!" New ngồi trên giường vừa kêu đau vừa mắng người, Tay thì vừa lóng ngóng thoa thuốc vừa tự trách.

"Đau đau đau đau đau!!!" Mặt New nhăn như bánh bao, chỉ muốn đạp thẳng một cước lên ngực đối phương.

"Hết đau luôn, hết đau luôn đây, em kiên nhẫn chút." Tay cẩn thận rửa sạch cát trong vết thương, bôi thuốc rồi băng kỹ.

New bi phẫn: "Trời thì nắng to mà anh bảo em đeo đống này ra ngoài sao?"

Tay chỉ chỉ cổ của mình: "Anh còn bị băng lâu hơn em mà không thấy nóng xíu nào đây nè. Thật đó."

"Ma mới tin anh!" New thả ống quần ngủ xuống, khập khễnh đi nấu cơm.

Tay thấy cậu không giận mình quá liền vui vẻ đi theo, bám lấy cạnh cửa nhìn cậu phồng má thái khoai tây, cảm giác như đây là mỹ cảnh của thiên hạ vậy.

New cảm nhận được ánh mắt như laze, quay đầu lại lườm anh một cái, lạnh lùng nói: "Vào giường mà nằm, muốn vết thương nứt ra à."

"Không thấy em thì mới bị nứt đó." Tay cợt nhả đáp lại: "New, anh thấy, hình như em muốn cùng chung hoạn nạn với anh nên mới cố ý ngã, đúng không?"

New nghiến răng, giơ dao đang thái lên dọa.

Tay làm bộ dạng xin tha, sau đó lại cười không dừng được.

Tuy rằng đầu gối bị thương nhưng đồng chí New không xin nghỉ, kiên trì đi làm. Tay cũng không chịu được cảnh ở nhà đập ruồi nên chờ vết thương ở cổ gần khỏi hẳn liền đến đội hình sự.

"Tayyyy!" Nghe nói Tay đi làm, Off chạy vèo từ bên đội qua. Nhào vào lồng ngực của anh, cực kỳ bi thương gào: "Anh không sao thật là quá tốt rồi. Vạn nhất anh có chuyện gì mà em còn không phải là người thân của anh. Em, em..."

Cả đội trọng án ngây người nhìn, chỉ có Luke không nhanh không chậm nhả ra một vòng khói, lặng lẽ nói: "Ài, khi đã trải qua điều tuyệt vời nhất, mọi thứ đều trở nên tầm thường."

Trán Tay giật giật nổi gân xanh, trực tiếp lôi Off ra ngoài, nghiến răng rít: "Off! Đến chuyện nghe lén người khác nói chuyện riêng mà cũng làm sao! Không sợ bị sét đánh hả!"

Off dùng hành động lau nước mắt để lau mồ hôi, nói: "Không phải tôi muốn nghe lén mà. Ai bảo hai người nói to quá, không coi ai ra gì."

"Trước giờ chưa từng coi anh là người hết!"

"Khà khà khà." Off cười tươi như hoa: "Tay này, nghe anh nói chuyện tình cảm đến là buồn nôn. Thật là muốn mọi người biết nha."

"... Nếu dám nói linh tinh thì anh xác định đi."

"À mà đúng rồi, đồ đệ của anh nói vạn nhất anh có chuyện thì cậu ấy không phải là người thân ấy, có ý gì? Là lo không được hưởng thừa kế hả? Thế thì anh mau làm di chúc đi. Lúc anh là liệt sĩ sẽ được có khoản to lắm đấy."

"... Cậu ấy lo không được ký tên vào tờ phẫu thuật thôi. Cảm ơn đã quan tâm." Tay quyết định sẽ tuyệt giao con người này.

"Ây, đừng đi mà. Hôm đó tôi không tiện hỏi, thế giờ hai người đã xác định chưa? Làm sao mà kín đến mức chút gió cũng không lọt được thế? Là anh theo đuổi cậu ta hay cậu ta theo đuổi anh? Hai người đã í ẹ này nọ chưa? Hầy, tôi còn muốn hỏi nhiều mà, đừng đi mà! Thế nụ hôn đầu có phải cho cậu ấy không? Tay! Tay!"

Tay không thèm để ý, đẩy cửa phòng làm việc, ngoài ý muốn lại thấy có một đống người đang ghé tai nghe trộm.

Nat là người đầu tiên phản ứng lại, dùng ánh mắt vô tội nhìn Tay, hỏi: "Tay à, hôm nay trời đẹp không vậy?"

Luke vô thanh vô tức lướt về chỗ của mình, tung tung quả cam vàng, nửa ngày sau thở ra: "Tình cảm con người thật là phức tạp."

Tay mím môi, yên lặng đứng một lúc rồi vỗ trán: "Xin lỗi, hôm nay tôi vẫn nghỉ."

___

Bên trong văn phòng làm việc của tổ cảnh sát khu vực, mỗi người đều đang vùi đầu bận rộn. Lý do là lãnh đạo trên cục sắp xuống thị sát, mọi người ai cũng hoảng, chỉ sợ công việc của mình sơ suất là bị đồn trưởng Tha rút roi ra quất xác.

Vừa nghĩ thì thấy đồn trưởng Tha chắp tay sau lưng đi vào, mặt đầy vẻ nghiêm túc.

Đệt! Tào Tháo! Những vị cảnh sát của nhân dân cần cù, vất vả, dũng cảm đều cố gắng đem mặt mình dấu sau màn hình máy tính, rụt cổ lại, trong lòng thầm khấn: Không phải tìm mình đâu.

Đồn trưởng Tha mang theo uy nghiêm, nhìn trái một cái, ngó phải một phát, nhìn đến từng bàn làm việc, chỉ ra vài chỗ như không được để bánh quy trên bàn hay hai ba thói xấu vặt, nói xong liền đi.

Hô... Cục đá trong lòng mọi người đã rơi xuống.

Kết quả, chân vừa bước khỏi cửa thì đồn trưởng Tha lại quay lại.

Đồn trưởng Tha sờ sờ cằm, làm như vô tình nói: "Đột nhiên nhớ ra có vài chuyện. Tiểu New đến phòng của tôi một chút."

New trúng đạn mà đứng bật dậy, lo lắng nuốt nước bọt, suýt nữa vấp phải ghế.

Đóng cửa lại, New thấp thỏm bất an nhìn đồn trưởng của mình.

Đồn trưởng Tha nhấp ngụm trà, hất cằm: "Ngồi đi."

Cư nhiên để cho mình ngồi sao?!  New thụ sủng nhược kinh, lúc ngồi xuống mới thấy không đúng, khách khí như vậy, chẳng lẽ muốn cậu cuốn gói đi?

A A A!!! Đồn trưởng Tha không rít gào, không nổi giận mới kinh khủng hơn nhiều!!! Nếu không phải cảm thấy mất mặt thì cậu đã vò nát góc áo của mình rồi.

"Khoảng thời gian này, đã phiền cậu phải chăm sóc Tay rồi. Tôi quá bận việc nên không thể để ý đến nó được."

New liên tục xua tay: "Không phiền đâu. Dù sao thì chúng tôi cũng là... ờm, từng là đồng nghiệp mà."

Đồn trưởng Tha ồ một tiếng, khóe miệng kéo kéo lên, ý vị thâm trường hỏi: "Thật vậy sao?"

New bị ánh mắt của ông lia đến mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, thầm nghĩ, đây là sao? Thừa dịp Tay không có ở đây mà giết người diệt khẩu sao?

"Hai ngày trước, Tay tìm đến chỗ cố vấn để xác nhận lại việc trao quyền ký tên giải phẫu. Vừa hay người kia lại là bạn của tôi, lúc uống trà đã nói ra chuyện này."

Ký tên giải phẫu? New sững người, tên kia lại nghĩ ra trò gì đây?

Đồn trưởng Tha lấy từ ngăn kéo ra một xấp tài liệu, đưa cho New: "Nó muốn cho cậu quyền được ký tên khi nó phải phẫu thuật."

New sợ hết hồn, theo phản xạ mà mắng: "Anh ta bị đần sao? Còn muốn có lần sau nữa? Đang yên đang lành lại tự rủa mình!"

Đồn trưởng Tha cười tủm tỉm, gật đầu nói: "Nó chính là thằng nhóc như thế. Có lẽ là muốn chứng minh cho cậu điều gì đó."

New mặt có chút nóng, ây, đây chính là bề trên, sao mình lại không giữ mồm như vậy chứ?

"Tình huống của Tay có chút phức tạp, không biết nó có nói cho cậu việc nó với mẹ nó đã cắt đứt liên lạc chưa?"

New thầm nghĩ, thật ra thì tôi đã nghe trộm được rồi, nhưng cậu khéo léo lắc đầu một cái.

"Có vài việc, cậu mà không hỏi thì nó sẽ không bao giờ nói đến."

"Vâng..."

Trong mắt đồn trưởng Tha ánh lên vẻ cực kỳ nhiệt tình, như viết lên mặt dòng chữ: 'Cậu mau hỏi tôi đi, tôi nhất định sẽ nói hết tất cả cho cậu nghe đó!"

New xoắn xuýt trong chốc lát rồi, thăm dò: "Vậy, thật ra anh ấy..."

"Thật ra nó từ bé đã sống một mình rồi. Cha nó, cũng chính là chồng của em gái tôi, khi nó còn bé thì hai vợ chồng đã ly hôn, cha nó đi đến chỗ khác làm ăn." Đồn trưởng Tha châm điếu thuốc, dùng ánh mắt dịu dàng nhìn New, rất hài lòng đối với việc cậu thỏa mãn ý định kể lại chuyện ngày xưa của ông: "Không biết có phải nó chịu ảnh hưởng từ tôi hay không nữa. Từ nhỏ nó đã rất thần tượng cảnh sát, cho nên khi tốt nghiệp đại học là nó thi trúng vào đội hình sự."

Ồ, hóa ra đều là thật sao! New lệ nóng quanh tròng, trong lòng có chút tự hào.

"Nó vốn thông minh, lá gan lại lớn, tuổi còn trẻ mà đã lập được nhiều chiến công, rất được coi trọng trong đội."

"Vậy sao anh ấy..."

"Mấy năm trước, lúc nó làm nhiệm vụ đã bị trúng đạn vào đùi. Vết thương rất nặng, cả một thời gian dài không thể bước đi bình thường được. Thằng bé này kiêu ngạo quen rồi nên lúc khốn khó như thế nó tự giận bản thân. Tôi sợ nó không nghĩ thông được nên kéo nó từ đội hình sự qua đây. Cho nó đổi hoàn cảnh."

Cậu đau lòng, trong đầu toàn là hình ảnh Tay cà phất cà phơ, thật sự không hình dung được một Tay tự trách mình là sao?

"Dĩ nhiên, sau này chân của nó từ từ hồi phục mà bên đội hình sự cũng thiếu người, định kéo nó về rồi." Đồn trưởng Tha liếc cậu một cái: "Kết quả, lần đầu tiên trong đời, thằng nhóc đó dám trái lệnh. Sống chết không chịu về đội. Hết giả bệnh lại chơi xấu, làm cả một đống người tròn mắt."

Hết giả bệnh lại chơi xấu... Nghe giống y như Tay mà cậu biết. New nghi hoặc nghĩ thầm, chỉ thế thì làm gì phải tròn mắt, ngày nào tôi cũng thấy thế đây này.

"Lúc đó, không ai biết nó bị trúng cái gì lại làm vậy. Giờ tôi nghĩ lại thì thấy, lúc đó cũng là lúc cậu mới đến đây báo danh."

New tròn mắt, ngơ ngác nhìn đồn trưởng Tha.

"Tuổi cũng không nhỏ mà còn làm ba cái trò lãng mạn. Tức chết người khác." Lời nói thì nói vậy, nhưng mặt đồn trưởng Tha lại không có nét nào thể hiện sự giận dữ, ngược lại, toàn là vẻ tự hào 'Hầy, đứa nhỏ cũng đã trưởng thành, có thể có gia đình rồi.': "Tiểu New à, tuy ra cháu không giống với cháu dâu trong tưởng tượng của tôi, nhưng cũng là đứa trẻ ngoan, Tay làm việc luôn có ý của nó, tôi cũng khó mà can thiệp được."

New xấu hổ cười, cảm thấy từ 'cháu dâu' làm cậu muốn hộc máu.

"Tình cảm của hai mẹ con nó cũng không tệ, nhưng từ lần đó nó bị thương làm mẹ nó muốn nó đổi nghề nhưng không được. Hai người mâu thuẫn một lần. Sau đó nó lại nói nó thích một người đàn ông, mẹ nó trong cơn tức đã không cho nó về nhà."

Đồn trưởng Tha nhìn cậu bằng ánh mắt đồng tình: "Tính tình của hai mẹ con chả khác gì nhau. Vừa quật cường vừa cố chấp, chuyện gì đã quyết thì chín trâu cũng không kéo lại được. Thế nên cậu cũng phải có sự chuẩn bị trước. Dù sao đi nữa thì đáng thương nhất là tấm lòng cha mẹ. Trong lòng em gái tôi vẫn luôn quan tâm đến Tay. Nó thường muốn tôi kể cho nó nghe chuyện của Tay.... với cậu."

New ngoan ngoãn gật đầu, thầm nghĩ, trùng hợp ghê nha, mẹ của tôi cũng không khác gì bà ấy đâu... Ôi trời ơi...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co