Chương 33
Tay vừa dứt lời, phòng khách liền chìm trong yên lặng.
Mẹ New hung dữ nhìn qua lại giữa hai người đàn ông, sau đó dừng lại trên người New, ánh mắt mang theo ý tứ 'Mày nói rõ ràng cho mẹ!'
Mà ba New như có điều suy nghĩ mà nhìn Tay, ánh mắt như đang đánh giá.
New cúi đầu không dám nhìn ba mẹ mình mà chỉ kiên trì: "Chuyện... đúng như những gì ba mẹ nghe. Con đang quen anh ấy, quen... được một khoảng thời gian rồi."
"Một khoảng là bao lâu?" Mẹ New không chút nghĩ ngợi mà hỏi lại.
"Từ giữa tháng 2... đến giờ..."
"Chia tay ngay!"
"..." New có chút không chịu được. Phản ứng này của mẹ đến quá nhanh, ít ra cũng phải nổi bão trước chứ! Sao vừa ra quân là đã bắt chia tay rồi? Đáng lẽ phải có phần khởi động để chuẩn bị tinh thần chứ!
Lần này đến lượt Tay đáp nhanh: "Không thể."
"Đây là nhà tôi, chưa đến lượt anh lên tiếng đâu!"
"Mẹ, mẹ cứ nghe bọn con nói xong đã mà. Con..."
"Không nghe! Không nghe không nghe không nghe!"
Ba New tìm cách chuyển biến tình hình, xen vào nói: "Ba muốn nghe xem sao."
New lập tức víu lấy cọng cỏ cứu mạng, không suy nghĩ mà tuôn một tràng: "Con thấy anh ấy là thích hợp sống với con đến hết cuộc đời, bọn con rất hợp nhau không có chỗ nào mâu thuẫn hết, phương diện nào cũng rất hòa hợp, con muốn cùng anh ấy đi hết cuộc đời, con yêu anh ấy!"
Trong nháy mắt, Tay bị làm kinh sợ, mấy khi có được lời tỏ tình như thế. Quả là cầu mà không được. Không ghi âm lại đúng là thiệt thòi lớn!!!
"Hợp cái đầu mày! Hòa hợp cái đầu mày ấy! Mày xem Pharm nhà người ta kia kìa! Trai tài gái sắc như thế mới gọi là hòa hợp chứ! Mày ở với một thằng đàn ông thì làm sao mà có tương lai được hả con? Đầu mày toàn rác hả?"
"Dì à..."
"Anh câm miệng!" Mẹ New chỉ vào mặt Tay mà mắng: "Vừa nhìn đã thấy không phải người tốt rồi! Tính tình thằng con trai của tôi tuy mềm yếu những cũng không phải vài lời là lừa được nó đâu. Anh tỉnh lại đi!"
"Mẹ! Là con thích anh ấy trước, mẹ muốn mắng thì cứ mắng con đi."
"Mày yên tâm! Mẹ có nhiều thời gian để mắng mày! Mày vào phòng ngay!"
"Mẹ! Mẹ bình tĩnh chút đi! Bọn con không phải đến để cãi nhau với mẹ!"
"Dĩ nhiên không phải đến để cãi nhau với mẹ mày rồi! Lúc nhà người ta vui vẻ làm đám cưới thì mày lại nói cho mẹ là ở cũng một thằng đàn ông mới tốt. Mày quả nhiên sinh ra để tức chết mẹ!"
"Mình à, được rồi được rồi, đừng kích động mà, có gì thì từ từ nói. Muốn đánh muốn giết gì thì tùy bà, không cần phải tăng xông vì mấy thằng nhóc. Được rồi, hạ hỏa hạ hỏa." Ba New khuyên bảo, vuốt vuốt lưng mẹ New, thầm nghĩ, hai đứa mà không đi là bà ấy vào bếp lấy dao thái ra chém thật nhá.
New hiểu ý của ba mình, kéo tay Tay định chạy thẳng.
"Dì à, cháu xin lỗi, bọn cháu không nghĩ chuyện sẽ như vậy, chỉ là..." Tay thật muốn đập đầu chết luôn, lần đầu ra mắt ba mẹ vợ đã làm hai cụ tức đến sắp bùng nổ, nếu cứ ở đây không đi sợ sẽ có chuyện gì bất trắc, thôi thì cụp đuôi đi vậy. Sau này còn gặp vợ mình không nữa, cũng là vấn đề.
Mẹ New tức đến bùng nổ, nhìn quanh nhà, cầm luôn quả vải ném Tay: "Sớm biết như này thì tôi đã mua sầu riêng cho rồi! Ai cho anh lừa con trai tôi!"
Tay không tránh, cứ thế đứng cho mẹ New ném hết đĩa vải. Ném hết đĩa vải mà vẫn chưa hết tức, mẹ New chạy ra ban công lấy cây chổi định mang vào gõ cho bỏ tức.
"Mẹ!" New xông đến, quỳ trước mặt mẹ mình: "Anh ấy mới làm phẫu thuật xong, vết thương còn chưa lành hẳn, mẹ mà đánh là chết người đó! Mẹ muốn đánh thì cứ đánh con đi!"
Ba mẹ New sững sờ, cả Tay cũng ngây người.
Khổ nhục kế có hiệu quả. Cuối cùng mẹ New cũng từ trạng thái bùng nổ về trạng thái hòa hoãn, ngồi xuống suy nghĩ kĩ.
Ba New thấy mọi việc có khả năng chuyển biến tốt, liên tục nháy mắt với New. Cậu kéo ghế nhỏ ra cho mẹ ngồi, như nha hoàng mà bóp chân cho mẹ: "Mẹ à, mẹ đừng giận mà. Mẹ vừa giận là ba với con đau lòng muốn chết."
"Mày bớt lời đi. Ra khỏi cửa là quên ngay mẹ mày là ai luôn ấy chứ!"
"Con mãi mãi là con trai của mẹ mà!"
"Cút!"
"Con không cút!"
"Vậy thằng kia tính sao?" Mẹ New chỉ về phía Tay, vừa tức vừa nghẹn.
"Anh ấy..." New quay đầu lại nhìn người kia, rồi nhìn thẳng vào mẹ mình, nói: "Anh ấy là người muốn thay mẹ chăm sóc cho con. Mẹ đuổi anh ấy đi thì sau này con trai mẹ chỉ có thể sống một mình. Không ai đưa con trai mẹ đi ăn cơm, không ai nói chuyện với con, không ai ra ga tàu khiêng vali cho con, cũng không ai dạy con làm cảnh sát giỏi như thế nào, mẹ không lo sao?"
Mẹ New yên lặng, Tay không nói gì mà cứ nhìn New, viền mắt hơi nóng lên. Đồ đệ ngốc này, thầy của em là người dễ bị đuổi đi sao? Mặt dày quấn lấy em lâu như thế mới bẻ cong được em, sau này khiêng vali cho em cả đời, được không?"
Mẹ New đau lòng, nước mắt lưng tròng nhìn về phía chồng mình, ba New thở dài, nói: "New à, ba mẹ biết con ở ngoài có một thân mình, cũng khó tránh khỏi cô đơn, nhưng mà..."
"Không phải là vì con cô đơn nên mới yêu anh ấy." New nói: "Ba à, ba mẹ là người hiểu con nhất mà, con là người sợ cô đơn sao?"
"..." Đúng là không phải như vậy. Nghĩ đi nghĩ lại, tính cách New làm nhiều người lo là cậu sẽ độc thân cả đời... Ây, không đúng, thằng này sao ngày càng khéo mồm thế, trước đây muốn nói một câu phải nói mất ba lần mới nói xong mà giờ lại nhanh mồm nhanh miệng? Chẳng lẽ là do thằng kia dạy sao?
"Ba, mẹ, con biết hai người không thể tiếp thu chuyện này ngay được. Con cũng không bắt ba mẹ thừa nhận anh ấy ngay, con dẫn anh ấy về ra mắt hai người vì con quá yêu anh ấy, yêu đến mức không thể không khoe ngay cho ba mẹ thôi. Bọn con không muốn làm ba mẹ tức giận, nhưng bọn con phải nói rõ cho ba mẹ. Con đang rất hạnh phúc, ba mẹ có thể yên tâm."
Mẹ New nghe thấy lại càng tủi thân: "Thằng ngốc, con yêu nó như thế nhưng nó thì sao? Nó có tốt với con không? Có hay bắt nạt con không? Nó cao hơn con, to hơn con, vạn nhất có đánh nhau thì làm sao mà thắng nổi nó đây?"
"..." New ngây người, dở khóc dở cười. Đây đúng là vấn đề thật đó nhưng sao mẹ nghĩ được hay thế.
"Dì à, cháu sẽ không để cho em ấy thua đâu." Tay vừa cười vừa nói: "Trước mặt em ấy, cháu vẫn luôn là bại tướng mà."
___
Cuối cùng, Tay vẫn phải ra khách sạn ở.
Vấn đề giữa hai mẹ con thì phải để hai mẹ con tự giải quyết. Mẹ New ngại anh là người ngoài không tiện nói chuyện. Lập trường mình đã biểu đạt rõ ràng rồi, không đi thì không được hay.
Huống hồ, còn chưa được thừa nhận mà dám mặt dày ngủ lại qua đêm thì không biết hôm sau còn cái thây mà bò ra hay không cũng là vấn đề...
Lúc tiễn Tay ra cửa, New mắt đầy áy náy. Tay thừa dịp mẹ New không để ý liền xoa đầu cậu, nhỏ giọng nói: "Anh không sao đâu. Em chịu đựng chút nhé."
Không được qua một đêm là bó tay chịu trói, lại càng không được khuất phục dưới dâm uy của roi da với dao thái rau đâu nha!
New hiểu ý của anh, bực mình lườm một cái, trực tiếp đóng cửa đuổi khách.
Trong phòng khách còn lại một nhà ba người, mẹ New gõ gõ ngón tay lên tay vịn sô pha, khóe mắt còn hơi hồng, ba New chịu khó ngồi xổm nhặt vải, vừa nhặt vừa ăn.
New không đành lòng nhìn ba mình như vậy, cậu nói: "Ba à, tốt xấu thì ba cũng phải rửa qua đi đã chứ..."
"Đã bóc vỏ đâu mà rửa, con cũng ăn đi. Hơi dập rồi, không khéo mai hỏng không ăn được đâu."
"Vâng."
"Ăn ăn ăn, ba con hai người chỉ biết có ăn thôi. Cả ngày chỉ biết ăn mà không biết thức ăn đi đâu hết rồi. Người không to ra mà đầu óc cũng không biết suy nghĩ gì cả!"
Hai ba con không dám lên tiếng đáp, yên lặng cúi đầu nhặt vải.
"Sao tôi lại nuôi được thằng con trai đặc biệt như này chứ? Giời ơi?" Mẹ New nghiến răng nhìn New giả ngu, hận không nhét đầu ông con này vào thùng rác được: "Từ bé đã không bình thường rồi. Đời này, tôi vì anh mà đau tim mất thôi. Con sinh ra để hành mẹ đúng không!"
Bên má New phồng lên do ngậm quả vải, chỉ có thể liều mạng lắc đầu.
Mẹ New đỡ trán, ổn định cơn giận, vừa ngẩng lên liền thấy New căn bản không nhìn, mà đang cùng với ba mình vui vẻ ăn vải, xẹt một cái, lại điên hết cả người: "New! Ăn ít đi không được hả!"
New giật mình, vội vàng nhả hạt, vâng lời mà đáp: "Vâng ạ."
"Con không có gì muốn nói sao?" Ngữ khí của mẹ New đã mất hết kiên nhẫn, dùng khóe mắt mà xem phản ứng của con trai.
New suy nghĩ một lúc rồi đáp: "Những gì nên nói con cũng đã nói hết rồi ạ..."
"Một chút áy náy con cũng không có sao?"
"Có..."
"Căn bản không có!" Mẹ New cầm lấy cái quạt trên ghế đập phát lên đầu New: "Đúng là phí công nuôi mà, vất vả sinh được thằng con trai mà chưa thấy có tác dụng gì thì nó đã chạy theo đàn ông!"
"Con không phải là chạy theo đàn ông mà..." Mặt New đầy vẻ chân thành với thẳng thắn: "Phải là con lừa bắt con trai nhà người ta. Chúng ta không bị lỗ."
"Mày!!!!" Mẹ New giận điên người.
"Mẹ à, mẹ đừng lo, con trai mẹ không phải đứa vì mấy câu dễ nghe mà bị lừa đâu. Người khác muốn lừa con cũng không phải là dễ đâu." New sắp xếp lại câu chữ, nắm lấy tay mẹ, động viên: "Mấy năm qua, anh ấy rất tốt với con, có chuyện gì cũng chắn trước mặt con, dù cho có nguy hiểm như nào cũng bảo vệ con. Dù hơi cẩu thả nhưng chỉ cần là chuyện của con liền tỉ mỉ. Bên anh ấy con thấy rất vui, cũng có cảm giác rất an toàn, nên con thích anh ấy trước, con là người không thể thiếu anh ấy. Mẹ yên tâm đi, con không ngốc, sẽ không nhìn nhầm bạn đời của mình."
Mẹ New ngẩn người, có chút thuyết phục, yên lặng một lúc rồi đưa tay dụi mắt, tức giận nói: "Nói thì nói hay thế, nhưng phải đem con trai tôi cho thằng đó, tôi không cam tâm!"
"Ây, con trai cũng lớn rồi, cánh đã dài rồi, sớm muộn gì cũng bay đi." Ba New dọn xong đống vải, ngồi xuống cạnh mẹ New, ôm vai vợ mình: "Không phải chạy theo người này thì cũng chạy theo người khác. Bà ngẫm lại xem, theo đàn ông thì sau này có lẽ sẽ tốt hơn cũng nên. Con trai mình đâu có biết dỗ con gái người ta đâu, không khéo chẳng may bị cô nào lừa ấy. Bà nghĩ sao?"
Mẹ New lườm chồng mình một cái sắc lẻm: "Ngụy biện vừa thôi!"
Nghe được ngữ khí quen thuộc của mẹ, New thở phào nhẹ nhõm.
Mẹ mình dù cho có mạnh mẽ hay cường thế như nào thì cũng hi vọng cậu hạnh phúc. Dù có chút khó nhưng ít ra bà cũng đồng ý chậm rãi tiếp thu sự thật là con trai mình đồng tính, đối với New mà nói, điều này chính là sự an ủi lớn nhất.
"New, an toàn không em?"
"Không, giờ em đã bị phế bỏ võ công, điểm đại huyệt, bị khóa ở thủy lao, anh có muốn tới cướp ngục không?"
"Thế cơ à..." Bên kia di động vang lên tiếng húp mì sùm sụp, một lúc sau Tay mới cười hì hì đáp: "Chờ anh ăn no ngủ kĩ đã rồi mới quyết định đi hay không!"
"Đồng đội heo, em ở đây một mình chiến đấu mà anh còn có tâm tình ăn uống sao? Anh ăn nãy còn chưa no hả?"
"Nãy ngồi cùng bàn toàn người anh không quen thì nào dám mặt dày ăn nhiều. Em hỏi ăn no để làm gì ấy hả, là để theo kịp tốc độ tiêu hao chứ sao."
"Anh thì tiêu hao vào đâu hả..."
"Không chỉ chịu đòn chịu mắng đâu nhé, còn có nãy ở nhà vệ sinh..."
"Im cho em!!!" Mặt New đỏ bừng: "Em còn chưa mắng anh đâu đó. Dám ở cái chỗ như vậy mà làm mạnh như thế! Hại suýt nữa bị phát hiện! Lưu manh!"
"Không mạnh không được. Lúc sau phải ra mắt phụ mẫu rồi, vạn nhất bị hai người giận quá mất khôn chém anh thì chẳng phải chẳng còn cơ hội sau này làm sao..."
"..." New dừng một lúc, hắng giọng: "Tay này, hai ta có thể nói chuyện như hai người bình thường không?"
"Há, được thôi." Tay lại sụp thêm mấy hớp mì: "Mẹ em nghĩ thông chưa? Sẽ không nhốt em lại thật chứ?"
"Không đâu, mẹ em tuy nói mạnh miệng nhưng lòng thì mềm lắm, mắng một trận là qua thôi."
"Một trận là bao lâu?"
"Nhanh là mấy tháng, lâu thì mười mấy năm gì đó."
"... Giờ có thể trả hàng không?"
"Được chứ, ngày mai em đi xem mắt. Mẹ nói, có một cô gái suốt ngày nhớ em, nói không chừng còn có cơ hội."
"Được rồi được rồi. Là anh sai. Anh sẽ trả tiền ngay lập tức, xác nhận hàng đã nhận còn thêm lời khen nữa được không? Anh ở đây một mình không quen, bị nhà em đá ra khỏi cửa phải tìm khách sạn đã rất thảm rồi mà em còn không cho anh mạnh miệng được à?"
New cười cười: "Được rồi, anh vất vả rồi. Khi nào về nấu đồ ngon cho anh."
"Hứ, đồ em nấu ngon không chỉ có mỗi mấy món thôi sao."
"Không ăn thì nhịn."
"Ăn! Ha ha ăn! Anh ăn!"
"Hừ."
Tay húp nước sùm sụp, chẹp miệng một cái: "Ài, cũng coi như no được một chút. Nhà em ở vị trí không tốt gì hết, đến nhà trọ cũng không có, anh phải đi gần 2km mới tìm được chỗ. Vừa mệt vừa đói, lại còn mưa nữa, sắp hôn mê đến nơi rồi."
New nghe thế liền lo: "Mưa sao? Anh dầm mưa à? Vết thương không sao chứ? Có cần em qua không? Anh ở đâu?"
"Tiểu tổ tông, giờ mới nhớ ra mà quan tâm anh sao?" Tay cười hì hì: "Vết thương đã khỏi rồi, đừng lo, anh chỉ cần ăn no là không sao hết."
"Ừm..." New vẫn không yên tâm: "Anh ăn gì rồi? Còn tiền không?"
"Ăn mì ăn liền chứ gì, hẳn hai bát. Mì trong khách sạn quá đắt, anh định ra siêu thị mua thêm 2 gói nữa."
"... Tay."
"Hả?"
"Anh dùng bát làm gì, hỏi luôn bên khách sạn một cái chậu to rồi ngâm không phải là được sao."
"Ờ nhỉ..."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co