Chương 7
Hôm Đông chí, đồn trưởng Tha mời mọi người đến một vùng gần núi ăn sủi cảo trong một quán nhỏ.
Đồng chí Mick năm nay mới chuyển đến đồn thấy rất ngạc nhiên, bảo chứ, sao lại ăn sủi cảo, mà nếu ăn cũng đâu nhất thiết phải kéo nhau lên tận trên núi, đang là Đông chí, lạnh lắm đó.
Mọi người không lên tiếng, chỉ có Force nhiệt tình giải thích, bởi vì bà chủ ở đó gốc người Hoa, mở quán bán ẩm thực Trung Quốc, mà mấu chốt là người yêu cũ của lão Tha, nên có lão Tha đi cùng sẽ được giảm giá nha.
Đồn trưởng Tha mới đi họp phân cục về, vừa hay đi qua văn phòng.
Thế là sau khi tan tầm, mọi người vui vẻ đi ăn sủi cảo, còn Force bị ở lại trực ban cùng với một đồng nghiệp khác bị dị ứng sủi cảo.
Daw tặng cho thầy kiêm người cộng tác của mình một cái nhìn đồng tình rồi dứt khoát chào tạm biệt.
New gần đây có chút khó chịu, không nói chuyện với mọi người, từ sau khi lên xe vẫn im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, nếu như không phải còn mở mắt thì mọi người đều cho là cậu đang ngủ.
Lại quay sang nhìn Tay, hai ngày nay cũng áp suất thấp, cũng không giống bình thường.
Sau khi tỉ mỉ quan sát, đồng chí Tata ngồi cùng xe rút ra kết luận, bình thường đều là ông không rời bà, cân không rời cán mà bây giờ lại như này thì đích thị là cãi nhau rồi.
Ai nha, như này thì khó xử nhau nha.
"New này, cậu định lúc nào thì nghỉ?" Vì để thoát khỏi không khí ngột ngạt, Tata không thể làm gì hơn là chủ động bắt chuyện New. A, rõ ràng là bình thường thầy trò nhà này ở cùng nhau thì đố người khác chen vào được, hiện tại lại không cạy nổi mồm là sao?
New vẫn giữ nguyên tư thế, một lúc sau mới đáp: "Ngày mai"
"À, thế vé tàu đã mua chưa?"
"Chưa."
"Cuối năm khá khó mua đó, nếu cậu muốn mua được thì phải nhanh tay nha, hahaha."
"À."
"..." Tata rưng rưng nước mắt, ôm hi vọng sang bên khác: "Tay đại ca à, vết thương của anh đỡ chưa?"
"Ừm."
"Khen thưởng cũng sắp xuống rồi nhỉ?"
"Không biết."
"Lúc đó nhớ mời mọi người một bữa đó, hahaha."
"À."
"..."
Aaaaaaaaaaaaaaa!!!!!! Vì sao tôi lại ngồi cùng xe với hai tên này, lại còn ngồi giữa nữa chứ!!! Tata dịch cái mông lên trước, nói với lái xe là đồn trưởng Tha, đồn trưởng, xe này mới mua à? Thật lớn nha.
Lão Tha nghiêm túc: "Lúc lái xe đừng nói chuyện với tôi, đừng làm tôi phân tâm."
"..."
AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!! Tôi muốn xuống xe!!!!!!!!
Daw ngồi ghế phó lái quay đầu lại liếc Tata một cái, hỏi: "Tata, cậu không nhìn thấy tôi sao?"
"Thấy được chứ..."
"Lẽ nào... cậu không thấy là trên cái xe này, người cậu nên tìm để nói chuyện là tôi sao?"
"À."
Gió khu vực núi rất lớn, thổi qua bên tai khiến mọi người không nhịn được phải rụt cổ, mấy người ban đầu còn la hét đòi leo núi, chớp mắt đã chạy toé khói.
Những người khác đều ở trong phòng sưởi ấm, vừa cười vừa nói, vô cùng náo nhiệt, New yên lặng ngồi một góc, không chút nào bị ảnh hưởng bởi không khí vui vẻ này, chỉ khi nào có người nói chuyện mới bất đắc dĩ cười hai cái, biểu thị mình rất hoà đồng, chỉ là bây giờ đang có chuyện phải nghiêm túc suy nghĩ mà thôi.
Chuyện phải nghiêm túc suy nghĩ chính là...
Cái tên Off kia rốt cuộc mấy giờ rời đi? Hắn với Tay có quan hệ gì? Bọn họ thân nhau lắm sao?
Những vấn đề này có liên quan gì đến mình đâu cơ chứ? Tự mình xoắn não ba ngày ba đêm còn không dứt được, trúng tà sao?
Không nghĩ nữa, loại chuyện nhàm chán này không nên nghĩ thêm nữa.
Chờ đã, Tay sẽ không giữ hắn lại qua đêm chứ?
"New, đừng ở đó ngẩn người nữa, muốn ăn nhân gì thì nói mau." Đồn trưởng Tha dẫn bà chủ quán sủi cảo vào, hỏi ý từng người.
"Rau hẹ, thịt lợn." New không hề nghĩ ngợi mà thốt lên, chỉ là mặt nhìn có chút ngơ ngác.
Daw nghi ngờ hỏi lại: "New, cậu chắc chứ?"
"Sao không chắc?"
"Lúc vừa chuyển đến đồn chả phải cậu bảo không bao giờ ăn hẹ sao?"
"Đúng vậy..." Cuối cùng hồn cậu cũng quay về, chớp chớp mắt hỏi: "Không phải tôi nói là nhân tôm, thịt lợn, bắp sao?"
Mọi người không hẹn mà yên lặng, Tata mắt sáng lên: "Tay đại ca hình như thích ăn nhân rau hẹ thịt lợn đó, New nhất định là vì ở cùng với anh ta lâu rồi nên khẩu vị cũng thay đổi luôn, hahahaha."
New nghe thấy ba tiếng 'Tay đại ca' trong lòng tê rần, vội che giấu nói: "Không phải, không phải đâu! Tôi nói sai mà, tôi muốn ăn nhân tôm, thịt lợn, với bắp."
Mọi người gọi xong sủi cảo thì lại ầm ĩ lên, New càng nghĩ càng khó chịu, không nhịn được lại quay đầu nhìn bên ngoài cửa sổ, trong mắt là ánh hoàng hôn bao phủ rừng cây.
Không ngạc nhiên khi thấy Tay đang đứng bên dưới cây xoài ở bãi đậu xe, thảnh thơi hút thuốc, chỉ cách cửa sổ khoảng 10m. Lúc cậu nhìn thấy hắn, thì hắn như cảm thấy mà quay đầu lại, tầm mắt vừa đúng lúc chạm phải cậu.
Hắn cười cười, hướng cậu ngoắc ngoắc tay.
"Tôi đi rửa tay chút." New đứng lên ra ngoài, Tata vội nói: "Trong này cũng có phòng vệ sinh mà, cậu còn đi đâu?"
New coi như không nghe thấy mà bước đi.
___
Vừa ra khỏi nhà hàng, New liền bị gió thổi rùng mình, cậu lê chân đi đến trước mặt Tay, cũng không nhìn hắn một cái, xụ mặt nói: "Lạnh chết tôi."
"Đi lại cho ấm người." Tay cợt nhả trả lời, vứt tàn thuốc rồi di chân lên, sau đó kéo tay cậu men theo đường lên núi đi. New giãy giụa níu lại: "Làm gì thế? Trời tối thế này, không có rắn chứ?"
"Rắn cũng ngủ đông hết rồi. Hơn nữa, một vị cảnh sát nhân dân lại sợ rắn sao?" Tay quay đầu liếc cậu một cái, cười nói: "Yên tâm, tôi không khinh bạc cậu đâu."
"Lưu manh! Ai sợ anh khinh bạc chứ?"
"Đúng đúng đúng. Không sợ, sẽ không sợ. Cậu là tiểu anh hùng mà."
"Đến lúc nào anh mới chịu nói chuyện nghiêm túc hả? Tôi phải về!"
"New...đừng nháo." Tay kéo kéo tay cậu.
"Ai nháo chứ!"
"Cậu tự hiểu. Giận mấy ngày liền, chả khác gì trẻ con."
"Tôi giận lúc nào! Rõ ràng là trong lòng anh có quỷ mới thấy tôi đang giận. Hơn nữa, anh cũng không nói chuyện với tôi."
"Đừng ầm ĩ! Ngoan, tôi cho cậu xem cái này hay lắm." Tay dẫn cậu đi bộ đến một bụi rậm, chỉ ra xa. New hầm hừ hất tay hắn, quay đầu nhìn theo hướng hắn chỉ.
Xuyên qua kẽ hở giữa cây cối, mơ hồ có thể thấy dưới chân núi ánh lên từng điểm ánh đèn. Một cây cầu vắt qua sông được treo đầy đèn màu lấp lánh. Nhìn từ xa như món đồ chơi, vô cùng dễ thương.
"Anh đưa tôi đi xa như vậy là để ngắm cái này?" New nhìn một hồi, nhàm chán quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt Tay.
Trong bóng đêm, cậu không thấy rõ vẻ mặt của hắn nhưng ánh mắt đó của hắn sáng ngời, thấp thoáng ý tứ lạ lùng, làm cậu không khỏi đỏ mặt.
"Làm... Làm sao lại nhìn tôi chằm chằm. Anh... Anh không phải muốn diệt khẩu ở đây chứ..."
Tay cười to: "Nhìn bộ dáng của cậu kìa. Rõ là ngốc mà."
New cắn răng, hừ một tiếng rồi đi. Vừa đi vừa thở phì phò tức giận: "Miệng chó không mọc được ngà voi. Thật không rõ anh đang làm trò gì nữa. Thần kinh!"
"Ai, New, New!"
"Cút!"
"Đi theo tôi một chút đi mà. Ở trong phòng bí bách lắm."
"Tôi lạnh!... A!!!" New kinh hô một tiếng. Cả người đã bị Tay kéo vào một cái ôm ấm áp, rộng rãi.
"Bây giờ thì sao? Còn lạnh không?" Tay vòng tay ôm chặt người, hơi cúi đầu, hơi thở vương vấn nơi tai cậu.
"Cậu cũng thật là... Chút chuyện nhỏ như này mà giận những 3 ngày, người ta là tới làm khách chẳng lẽ tôi nói hai ba câu cũng không được sao? Quỷ hẹp hòi." Tay ngồi xuống bên cạnh cậu, dùng vai đẩy đẩy cậu: "Nào, cười một cái."
"Biến đi!" New không nhịn được mà quay mặt sang phía khác, tỏ vẻ không có gì.
"Tôi mà đi thật thì cậu không tức chết mới là lạ." Tay ghé mặt vào gần cậu: "New à, tôi hỏi cậu chuyện này nha."
"Chuyện gì!"
"Cậu nghĩ, nếu chúng ta ở cùng nhau thì sao?"
New quay đầu lại, mở to mắt, hoảng sợ nhìn hắn: "Ở cùng nhau là sao?"
Hắn nhíu mày nói: "Đương nhiên là sống cùng nhau rồi. Cậu thích tôi như vậy, dứt khoát sống cùng nhau cũng đỡ cho cậu suốt ngày ở nhà ăn giấm."
"Tôi phi! Anh đừng có tự mình đa tình. Tôi làm sao thích được một tên vừa lười vừa ngạo mạn để mất mặt hả, khẩu vị của tôi làm sao có thể kém như thế được. Hơn nữa, hai tên đàn ông sống cùng nhau không thấy kì quái sao, ở đơn vị chẳng lẽ tôi bị anh ngược đãi chưa đủ hay gì mà còn đồng ý cái việc lỗ vốn như này!"
Tay thông cảm với cậu, nhìn New đang cuống hết lên mà ung dung nói: "Chỉ là thuận miệng hỏi chút thôi sao cậu kích động ghê thế. Nếu như cậu đồng ý thì tôi cũng phải suy nghĩ thêm nữa mà."
"..." New bực mình liếc hắn một cái sắc lẻm, tức giận nói: "Tôi không nên hi vọng anh biết nói tiếng người mới đúng."
Tay đắc ý cười cười, hít sâu một hơi đầy không khí ban đêm. Không khí trong lành nhưng lạnh lẽo, không nói thêm gì.
Hai người cứ thế mà kề vai ngồi bên nhau, trong gió đêm lạnh đều mang tâm sự trong lòng nhìn về ánh đèn phía xa, mãi đến khi hai chiếc điện thoại không hẹn mà cùng vang lên, là đồng nghiệp gọi về ăn.
"Đi thôi." Tay đứng lên, chuẩn xác nắm tay cậu, ngang nhiên đan mười ngón tay lại, nắm chặt. New cắn răng nói: "Tôi cũng không phải đứa trẻ 3 tuổi cần người ta dắt."
Tay cứ đi thẳng về phía trước, không quay lại, một lúc sau mới nói: "Không ai nhìn thấy thì để tôi làm càn một chút."
"Tôi cũng chả phải phụ nữ, chiếm chút lợi này anh không thấy ngại sao?"
"Ha, nếu cậu là phụ nữ không khéo còn không có cơ hội làm đồ đệ của tôi đó." Tay mặt dày nói nhưng giọng điệu lại nhẹ nhàng.
"Làm như tôi muốn có cơ hội này lắm ý." New tuy rất khinh bỉ nhưng cũng không rút tay lại, cứ để hắn nắm tay mình đi trên đường núi tối đen, khoé miệng khẽ giương lên mà chính cậu không phát hiện mình đang nhẹ cười .
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co