Chương 8
Khi khen thưởng của Tay chuyển xuống tới nơi thì New đang nghỉ ở nhà. Tata dùng điện thoại của đồn gọi cho cậu, kích động nói, New, Tay nhận được thưởng rồi!
New xoắn mấy phút mới hiểu được, vô lực sửa lại, là lập công được khen thưởng đó.
Tata to mồm nói đều giống nhau đều giống nhau, đều là chuyện tốt, Tay đại ca hôm nay uy phong lẫm liệt, thật đáng tiếc cậu không được thấy.
New cách điện thoại có thể tưởng tượng được bộ dáng Tata đang nhảy nhót tưng bừng, trong lòng thầm nghĩ, quần chúng vây xem còn như thế thì tên chính chủ kia sẽ kiêu ngạo vô liêm sỉ đến mức nào. Cũng may là mình không ở đó chứng kiến.
Cúp điện thoại, New chạy vào phòng ngủ, mạnh tay nhét di dộng dưới gối, nói thầm 'Ta không để trong lòng, ta không có mừng thay cho anh ta, ta không có xoắn chuyện nên gọi chúc mừng anh ta không', sau đó giả bộ như không có chuyện gì xảy ra mà vào bếp giúp mẹ chuẩn bị bữa trưa.
Mẹ New dứt khoát 'hạ sát' con cá, vô tình liếc con trai một cái: "Có chuyện gì vui à?"
"Không." Không biết mặt mình đang hớn hở nên cậu theo bản năng sờ sờ mặt, thề thốt phủ nhận.
Mẹ New nhìn thấy rõ, lạnh lùng nói: "Vui đến mức quên cả lời mẹ nói kia kìa."
New sợ hết hồn, nghĩ lại mình có làm sai gì không, giật mình ngẩng đầu: "Làm sao hả mẹ?"
Mẹ New im lặng nhìn cậu một hồi, lắc đầu nói: "Thôi, chút nữa con sẽ biết."
"A..." New cúi đầu, tiếp tục bóc vỏ củ từ, nghĩ thầm, mẹ có phải sắp mãn kinh không, gần đây thật khó hiểu, chờ mẹ ngủ trưa thì hỏi cha vậy.
Đem củ từ đã bóc vỏ đi rửa sạch, New thu dọn rác thì thấy đôi găng tay trước khi nhận điện thoại mình đã đeo rơi trong rãnh nước.
Ơ, mẹ từng nhắc, bóc vỏ củ từ phải mang găng tay...
"Mẹ!"
"Chuyện gì?"
"Tay con ngứa..."
"Dĩ nhiên là ngứa rồi, ai bảo không đeo găng tay."
"Mặt.. Mặt cũng ngứa thì làm sao bây giờ?"
"Nhịn đi."
"Không nhịn được... Mẹ... Cứu con..."
Mẹ New không rảnh mà để ý đến cậu, mở nhỏ lửa rán cá.
"Ăn cơm nào!" Nửa tiếng sau, mẹ New đặt món ăn cuối cùng lên bàn, lúc này mới rảnh tay để sờ đầu con trai an ủi.
Cha New trong phòng khách lưu luyến chia tay cái tivi, vừa ngồi xuống liền bị khuôn mặt đầy vết cào, hình như còn có mấy vết rớm máu của New mà giật mình sợ hãi, ông nhìn vợ: "Lần này đánh có hơi tàn nhẫn không?"
"Bị muỗi cắn thôi." Mẹ New mặt không đổi múc cho mỗi người một bát canh, nhàn nhạt nói: "Đã hơn hai mươi tuổi rồi, đánh nó tôi còn sợ mệt."
New đau khổ nhận bát canh, hai tay toàn vết gãi đỏ chót, vô cùng thê thảm.
Cha New an ủi: "Không sao đâu, tối cha cho con mượn lọ nước hoa mà xịt."
New khóc không ra nước mắt. Cha của con à, mùa đông lạnh như này nói có muỗi mà cũng tin là sao? Cho dù có muỗi mà cha muốn phun nước hoa lên mặt con...
Thật ra con không phải con ruột của cha đúng không?
Hơn ba giờ chiều, cậu uống hai viên thuốc dị ứng, đau lòng mà bôi thuốc lên mặt thì Tay gọi đến.
Cậu ấn nút nghe rồi bật loa, tiện tay ném luôn điện thoại lên giường.
"Đồ đệ ngoan, nhớ tôi không? Ở nhà có quen không?"
"Cười cái gì mà cười! Không cho cười!" New hỏi thăm vài chuyện, bông ngoáy tai không cẩn thận chạm vào vết thương đau đến chảy nước mắt, hít một ngụm khí lạnh.
Tay đang im lặng, đột nhiên nói: "New, thật muốn bắt nạt cậu ghê, không có cậu bên cạnh thật không quen."
New sững sờ, cảm thấy vừa buồn cười vừa tức: "Vậy thì cứ từ từ mà chờ, bốn ngày nữa tôi sẽ về để cho anh được bắt nạt."
"Quả là sống một ngày như một năm." Tay khoa trương thở dài, tiện thể nói: "Có muốn gọi video không? Cho cậu ngắm khuôn mặt đẹp trai mà cậu sáng nhớ chiều mong."
"Phi!!! Ai muốn nhìn cái mặt của anh chứ!"
Hai phút sau, khuôn mặt quen thuộc xuất hiện. Do đang ở nơi công cộng, Tay đang mặc cảnh phục cũng không dám làm càn chỉ có thể giả bộ nghiêm chỉnh nói: "Chào đồng chí."
Mặc dù trong lòng phỉ nhổ hành vi đùa giỡn này nhưng cậu không nhịn được mà nhìn chăm chú gương mặt đó. Nói thật, khi Tay tức giận thì nhìn rất đẹp trai, đôi mắt to mà lớn hữu thần làm cậu khó dời mắt...
"New, cậu có nhìn thấy tôi không?"
"Có."
"Thế sao tôi lại không thấy cậu?"
"Vì tôi không mở camera."
"Vì sao?"
"Không vì sao hết."
"..."
___
Buổi tối của ngày nghỉ thứ năm, New lén lút trốn trong bếp gặm chân gà, đột nhiên nghe thấy tiếng mẹ đang ở phòng khách gọi điện nhiệt tình mời dì Lona tầng dưới lên nhà chơi.
Cậu không biến sắc từ bỏ mỹ thực đang gặm, dùng tốc độ cha sinh mẹ đẻ thay quần áo, mang theo ít tiền lẻ đi ra cửa chuẩn bị chuồn.
Mẹ New nhìn thấy hết liền gọi giật cậu: "New! Con định đi đâu?"
"Đi... đi siêu thị mua mấy thứ ạ."
"Ngày mai đi không được sao?"
"Cần gấp mà." New sợ bỏ qua thời cơ chuồn tốt nhất, quyết định không dây dưa, dứt khoát mở cửa.
Dì Lona cười như Phật Di Lạc đi đến, giơ tay đang định nhấn chuông.
"A! New cũng ở nhà à."
" Chào... dì.... Lona... ạ..."
"Sao thế? Muốn ra ngoài à?"
"Ây... Không ạ... Dì vào nhà ngồi chơi!"
"Sao lại gầy thế này, công việc bận lắm sao? Phải chú ý sức khoẻ đó nha!"
"Ha ha ha, cảm ơn dì đã quan tâm ạ."
Thật ra, dì Lona là người tốt, cậu cũng không có ghét bỏ gì bà. Cậu tránh như tránh tà đơn giản là vì nội dung câu chuyện lúc này...
"À, đúng rồi, New có bạn gái chưa?"
Ài, quả nhiên không lần nào thoát khỏi loại chuyện dằn vặt tinh thần này.
New là một đứa trẻ hiền lành, mặc dù trong đầu đang có vạn con ngựa chạy điên cuồng 'Sao lại là vấn đề này hả, không có gì khác là sao hả, nhìn cháu giống người có bạn gái lắm à, người ta làm việc hai mươi lăm tiếng đó bạn gái là cái gì vậy trời, hoàn toàn không có thời gian mà nghiên cứu luôn', nhưng ngoài miệng lại lễ phép trả lời: "Dạ, không có."
Dì Lona tỏ vẻ không tin: "Sao lại không có được chứ? Hay là ngại không muốn nói hả? Có phải là cô bé đó đẹp quá nên muốn giấu đi?"
"Dĩ nhiên không phải ạ." Bạn gái cũng không phải là sách người lớn sao có thể nói giấu là giấu được cơ chứ.
"A, vậy chắc là con gái theo đuổi cháu quá nhiều nên hoa cả mắt không biết chọn ai đúng không?"
"Làm gì có chuyện đó!" Ơ mà không đúng, sao lại hạ thấp bản thân thế chứ?
"Không có thật sao? Cha mẹ cháu không giục gì sao? Tuổi không còn nhỏ, phải nắm chắc! Cháu xem, hai đứa ở lầu dưới đó, không hơn kém cháu bao tuổi mà người ta đã có con rồi đó."
"Cháu thấy cứ như bây giờ là tốt lắm rồi..." Hai đứa đó trông cũng đâu có vui vẻ mà dì, vừa thấy cháu đã nói rất hối hận hồi trước không dùng biện pháp an toàn, kết quả giờ có con mệt gần chết. Mỗi ngày chỉ có thể ngủ ba tiếng, so với cháu trực đêm còn khổ hơn ý.
"Không thể nói vậy được! New à, cháu cứ yên tâm đi, dì quen nhiều cô gái tốt lắm, nhất định sẽ tìm cho cháu một cô."
Những cái khác thì New có thể cho từ tai nọ qua tai kia được, tỏ vẻ có lệ để qua đi nhưng nghe thấy câu cuối này cậu lập tức thấy lạnh cả lưng. Như đứng đống lửa, như ngồi đống than, nhảy dựng lên xua tay, lắc đầu liên tục: "Không cần đâu dì, cháu không vội đâu. Với cả cháu đi làm ở chỗ khác, yêu xa không an toàn."
Mẹ New vẫn im lặng cắn hạt dưa ở bên, nhàn nhạt thở ra một câu: "Mẹ không ngại chuyện con từ chức đâu."
"..."
New ứa mồ hôi lạnh, dùng ánh mắt cầu cứu nhìn mẹ mình: 'Mẹ! Mẹ không định giúp đỡ con trai sao, đừng làm hỏng kịch của con chứ!'
Mẹ New cùng cậu nhìn nhau một lúc, trong mắt ánh lên một tia, dứt khoát quay đầu đi: "Vậy chuyện chung thân đại sự của New nhà tôi liền nhờ dì hết."
Dì Lona vui vẻ nói: "Không thành vấn đề, cứ để tôi lo cho!"
"..." New khóc không ra nước mắt, vừa đau lòng vừa thấy may mắn khi hai ngày nữa là hết ngày nghỉ, hi vọng ông trời phù hộ cho cậu thoát khỏi đại nạn này, cậu không muốn xem mắt.
Sự thật đã chứng minh, New là một đứa trẻ lạc quan với chậm chạp một cách đáng sợ, bởi vì chiều ngày hôm sau, khi mẹ New bảo muốn đi với cậu ăn bữa cơm thân mật làm cậu cảm động nghĩ 'Đây chính là vầng sáng của tình mẹ', liền đồng ý.
Mãi đến khi hai người đến nhà hàng, vào phòng riêng, New bắt đầu kiểm điểm lại sự thông minh của bản thân.
'Bữa cơm thân mật' nghe đã thấy có vấn đề. Mình đã làm cảnh sát 2 năm, sao một chút cảnh giác cũng không có?
"New à, dì trước đây từng dạy tiểu Bua. Nó mới tốt nghiệp đại học đã làm ở ngân hàng nước ngoài rồi, là một cô gái ưu tú đó!" Dì Lona vừa thấy bóng New liền như sói đói. Ánh mắt trìu mến nhìn cậu mà nhanh tay kéo cậu ngồi xuống bên cạnh rồi vội vàng giới thiệu hai bên nam nữ trẻ tuổi cho nhau: "Tiểu Bua à, đây là New ở tầng trên của cô. Vừa tốt nghiệp đại học là nó đã làm cảnh sát rồi, là đứa trẻ ưu tú."
New thầm nghĩ, bởi vì là giáo viên dạy văn cho nên dì giới thiệu cũng phải dùng phép tu từ sao?
Ai~ Đã lâu không tiếp xúc với con gái, làm thế nào để nói chuyện không thô lỗ với không thô tục nhỉ?
Tiểu Bua không cẩn thận như cậu, quay sang chào mẹ New, rồi trang nhã quay sang phía New cười: "Xin chào, tôi là Bua."
"Cô, chào cô..." New đầu đang loạn nỗ lực kéo một nụ cười: "Tôi là...New."
Ánh mắt mẹ New như thể muốn giết người, cậu thấy áp lực rất lớn.
Mẹ New với dì Lona nhanh chóng kiếm cớ rồi đi, để lại hai người thanh niên 'bồi dưỡng tình cảm'. Cả căn phòng rộng lớn chỉ còn New mất tự nhiên cùng với Bua mắt to trừng mắt nhỏ, cuối cùng lựa chọn phương án vùi đầu vào bát cơm.
Lạ là, có chút chột dạ khó hiểu.
"Nhìn anh có vẻ rất đói đó, cả ngày chưa ăn gì sao?" Bua nhịn không được đành lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng này.
"Ừm." New vội đáp, hắng giọng một cái nói: "Cô có muốn ăn gì nữa không? Đừng khách khí nha."
Đúng là ngốc! Bua tức giận lườm cậu một cái: "Ăn no rồi, không thấy ngon miệng."
"Ồ." New suy nghĩ một chút rồi tốt bụng đề nghị: "Hay là tôi đi mua cho cô thuốc tiêu hoá nhé."
"..."
Thấy thần sắc phức tạp của đối phương làm cậu thấy rất xấu hổ.
── Haiz, nếu tên Tay chuyên cười trên sự đau khổ của người khác với không tim không phổi kia ở đây thì nhất định sẽ chết vì cười mất.
── Đúng vậy, nhân phẩm tệ như thế chỉ có thể coi đây là chuyện cười, căn bản sẽ không để tâm
── Rốt cuộc dây thần kinh nào ở sai vị trí rồi, còn hi vọng hắn ghen chứ.
── Phi phi phi, ai hi vọng hắn ghen, quan hệ của hai người chỉ là đồng nghiệp thôi mà! Mình đi xem mắt thì liên quan gì đến hắn cơ chứ!
── Nhưng lần trước thấy hắn với Off đứng với nhau, trong lòng mình có chút chua xót mà...
── A, loạn hết cả lên! Rốt cuộc mình đang nghĩ cái gì cơ chứ!!!!!
Bua không nhịn nổi nữa, bất đắc dĩ nói: "New, anh nãy giờ không chọc cơm thì cũng ngẩn người. Chẳng lẽ tôi rất đáng sợ sao?"
New hồi thần từ đống suy nghĩ hỗn loạn kia, quýnh lên, nhanh chóng hạ đũa, nói: "Không có đâu! Cô... Cô còn muốn ăn gì không? Đừng khách khí..."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co