Truyen3h.Co

TC

Chap 15 + 16

Nphd1794

Chương 15


Buổi chiều Cận Ngôn lái xe đưa Bạch Hạo trở về nhà trước, sau đó mới tới công ty tìm Lý Đô.

Hôm nay là cuối tuần, hơn nữa hôm qua Lý Đô mới bị thương, Cận Ngôn cũng không hiểu sao y lại tới công ty.

Lúc cậu đến đầu tiên là gặp được thư kí của Lý Đô tên Đường Tuyết.

Đường Tuyết là một đại mỹ nhân, tính cách so với dáng người còn nóng bỏng hơn, tốc độ làm việc như sấm rền gió cuốn nhanh nhẹn gọn gàng, năng lực làm việc tốt đến độ rất nhiều nam nhân khó có thể sánh bằng.

Cô bước ra từ trong văn phòng của Lý Đô, chân mang giày cao gót mười phân, đi đường như mang theo một trận gió. Nhìn thấy Cận Ngôn, cô nhanh chóng bước qua, giọng ngọt lịm mà kêu một tiếng: "Tiểu Ngôn Ngôn."

Cận Ngôn dùng hết sức nghiêng qua một bên, mới không để mặt mình dính lên bộ ngực có kích cỡ khủng kia của Đường Tuyết, liều mạng giãy giụa kêu: "Chị Đường Tuyết buông em ra!"

Đường Tuyết nhìn mặt cậu đỏ đến độ muốn xuất huyết, không có chút vui vẻ nào, sao lại có một người con trai ngây thơ như vậy chứ thật là đáng yêu muốn chết.

Cô véo mặt Cận Ngôn hỏi: "Chị hỏi em, hôm nay chị có đẹp không?"

Cận Ngôn cũng không quan tâm hôm nay Đường Tuyết trông như thế nào, vội vã gật gật đầu: "Đẹp đẹp đẹp!"

Đường Tuyết cũng không để tâm cậu chỉ khen cho có lệ, lại cười hì hì nhéo mặt cậu thêm mấy cái mới buông tay.

Cận Ngôn thoát ra được giống như một con thỏ nhảy ra xa mấy mét.

Đường Tuyết ngoắc ngoắc tay với cậu: "Tới đây."

Cận Ngôn lắc đầu liên tục như đánh trống bỏi.

Mặt Đường Tuyết nghiêm túc lại: "Tới đây! Nói chuyện chính với em nè!"

Lúc này Cận Ngôn mới miễn cưỡng mà bước qua một chút.

Đường Tuyết hỏi: "Em tới đây tìm ông chủ?"

Cận Ngôn gật gật đầu, vẫn là bộ dáng chuẩn bị có thể chạy bất cứ lúc nào.

Đường Tuyết vừa tức giận vừa buồn cười, 'haizz' mới bị cô ôm một cái đã bị dọa thành như vậy? Có biết bao nhiêu người cầu xin cô ôm mà không được không? Cô chẳng thèm trêu chọc Cận Ngôn nữa, nghiêm túc hỏi: "Em có biết gần đây Lý Boss xảy ra chuyện gì không?"

Hôm nay cả đám người bọn họ đều bị bắt tới công ty tăng ca, là vì Lý Đô muốn tiếp nhận một dự án thu mua mới.

Sản nghiệp của Bạch gia đa phần là bất động sản và khách sạn, nhưng mấy năm nay đã bắt đầu đặt chân vào ngành du lịch, đầu tư xây dựng một số khu nghĩ dưỡng, gần đây còn có kế hoạch mua lại công ty du lịch Á Quảng. Công ty du lịch này kỳ thật ra không mang lại lợi nhuận cao, nhưng điều họ nhắm đến là nó có chi nhánh tới hơn một chục thành phố trên cả nước. Việc mua lại một công ty du lịch hiện tại dễ dàng hơn nhiều so với việc xây dựng một công ty mới.

Việc này đã được lên kế hoạch từ rất lâu rồi, nhưng không phải do Lý Đô phụ trách.

Dự án lớn nhất trước đây của y là hạng mục phát triển thành phố cổ ở phía đông Kim Hải, dự án này vừa xong, đột nhiên y lại muốn tiếp nhận thương vụ thua mua Á Quảng, thật giống như rảnh rỗi không có việc gì nên kiếm thêm chuyện để làm.

Hơn nữa vụ thu mua lần này không cần đến y phải trực tiếp ra mặt. Đường Tuyết cảm thấy hành động của Lý Đô có chút khác thường, nhưng Boss của cô là một người cuồng công việc, cho nên cô cũng chỉ hơi nghi ngờ mà thôi.

Trước nay Cận Ngôn đối với chuyện của Lý Đô đều giữ kín như bưng, cậu giống như xác vỏ sò đóng lại, không một ai có thể moi ra chút tin tức từ miệng cậu.

Cậu lắc đầu nói: "Em không biết."

Đường Tuyết lại không ngốc, hơn nữa cô còn là một người ưu tú như vậy, lời Cận Ngôn nói là thật hay giả chỉ cần cô liếc mắt một cái sẽ biết ngay. Nhưng cô thông minh ở chỗ, biết mình khi nào nên liều mạng, khi nào nên duy trì khoảng cách, nếu không cô đã không thể ở bên cạnh Lý Đô lâu như vậy.

Đường Tuyết không hỏi nữa, vỗ vỗ vai Cận Ngôn nói: "Vào đi, nếu có thể em nên khuyên anh ấy nghỉ ngơi một chút, sắc mặt của anh ấy thật sự không tốt lắm."

Cận Ngôn gật gật đầu, lại nói: "Cảm ơn chị Đường Tuyết."

Đường Tuyết hơi mỉm cười, cảm ơn cái gì mà cảm ơn, Lý Đô chính là cơm áo của cô, hơn nữa miếng cơm này có đốt đuốc đi tìm cũng không tìm được.

Quả thật khi làm việc với y có thể khiến cho người ta trầy da tróc vảy, nhưng mà khi phát tiền lại vô cùng rộng rãi, cho nên những người muốn đi theo y đúng là không hề ít.

Đặc biệt đối với Đường Tuyết, Lý Đô vẫn là một người có sinh hoạt cá nhân cực kỳ sạch sẽ. Lúc trước cô có nghe một người bạn từng than thở, cô ấy mỗi ngày đều phải giúp ông chủ của mình lên lịch hẹn hơn một chục cô tình nhân, còn phải nhớ hết tất cả ngày sinh nhật và ngày kỷ niệm của bọn họ, Đường Tuyết nghe xong muốn sụp đổ luôn.

Cô nhìn lại Boss nhà mình, không khỏi thở dài một hơi.

Lúc Cận Ngôn vào văn phòng Lý Đô đang xem tài liệu về công ty Á Quảng. Vết thương trên tay y thoạt nhìn không có vấn đề gì lớn, chỉ là sắc mặt cực kỳ khó coi.

Tâm trạng hứng khởi của Cận Ngôn khi đến lấy đồ nhanh chóng đã biến mất. Cậu đi đến đối diện Lý Đô, nhìn y lo lắng nói: "Chú Lý, chú nghỉ ngơi một chút đi......"

Lý Đô không nói chuyện, lấy cái phong bì màu trắng để trên bàn đẩy qua cho cậu, Cận Ngôn cũng không rảnh nhìn xem, hỏi: "Chú Lý chú ăn cơm chưa?"

Cuối cùng Lý Đô cũng ngẩng đầu lên khỏi bản báo cáo thật dày kia nói: "Ăn rồi, buổi trưa cũng đã nghỉ ngơi qua."

Lời này của y chỉ là nói dối, cả ngày nay y không ăn chút gì, từ tối hôm qua đến giờ cũng không có nghỉ ngơi.

Nhưng điều này nằm ngoài tầm kiểm soát của y. Lý Đô là một người có thể bình tĩnh mà kiểm điểm bản thân, y biết hiện tại tâm lý của mình có vấn đề, hơn nữa còn là vấn đề vô cùng nghiêm trọng. Loại tình huống này trước kia cũng từng xảy ra, và y chỉ có thể dựa vào bản thân mình mà chịu đựng.

Một khi Lý Đô đã cố chấp thì không ai có thể lay chuyển được y. Cận Ngôn cũng biết Lý Đô đang nói dối, nhưng chính cậu cũng không có cách nào khác, cậu cũng sẽ không nhiều lời mà đi hỏi chuyện từ chỗ Bạch Huy, đó là rắc muối lên vết thương của Lý Đô.

Cận Ngôn mở phong bì ra nhìn, trên mặt nở một nụ cười miễn cưỡng, thấp giọng nói: "Cảm ơn chú Lý."

Lý Đô hỏi cậu: "Bạch Hạo đâu?"

Cận Ngôn đáp: "Thiếu gia về rồi."

Lời còn chưa nói xong đã vội vàng bổ sung, "Nhưng mà buổi tối bọn con sẽ cùng nhau ăn cơm!" Lý Đô đối với Bạch Hạo vẫn luôn có ấn tượng không tốt, vì vậy Cận Ngôn ở trước mặt y sẽ luôn cố gắng thể hiện rằng Bạch Hạo cũng đối tốt với cậu.

Lý Đô không nói gì thêm, mỉm cười và nói: "Tốt rồi." Sau đó lại hỏi cậu, "Trên người có đủ tiền hay không?"

Cận Ngôn vội gật đầu: "Đủ đủ đủ."

Lý Đô nghĩ nghĩ cuối cùng vẫn mở ví tiền lấy ra một tấm thẻ ném cho cậu: "Giữ lấy đi, phòng ngừa trường hợp........."

Lý Đô còn chưa nói xong Cận Ngôn đã chạy mất, vừa chạy vừa kêu: "Chú Lý chú có việc thì gọi điện thoại cho con! Nhớ là phải gọi cho con đó!"

Lý Đô nhìn tấm thẻ nằm trên bàn không ai muốn lấy, thật lâu mới hồi phục lại tinh thần, lắc đầu cười cười.

Thằng nhóc thối.

Buổi chiều tới giờ hẹn ăn cơm, Cận Ngôn gọi điện thoại trước cho Bạch Hạo, Bạch Hạo nói tự mình sẽ lái xe tới, vậy nên Cận Ngôn trực tiếp đến cửa Đông Uyển chờ hắn.

Nơi này khá khuất. Nhìn từ bên ngoài sẽ không thấy có gì đặc biệt, nhưng khi từ ngoài cổng bước vào, trong sân có cây cầu nhỏ nước chảy qua nhìn rất đẹp. Hơn nữa nơi này không mở cửa buôn bán với bên ngoài, những người giàu có tiền của đều đến đây để thảo luận về vấn đề kinh doanh hoặc là đặt bao trọn gói. Cận Ngôn trước kia cũng đã từng theo Lý Đô tới đây, nhưng cũng không có suy nghĩ gì khác, chỉ là cảm thấy nơi này phong cảnh không tồi đồ ăn cũng ổn. Tất nhiên cậu cảm thấy mang theo chút thức ăn ngon đi dã ngoại trên sông cũng có cảm giác hưởng thụ giống như thế* nhưng mà bình thường lúc cậu nói ra mấy lời này sẽ bị Lý Đô liếc mắt mà nhìn.

Cận Ngôn không chờ được bao lâu Bạch Hạo đã tới.

Bộ quần áo không phù hợp lúc trước đã được thay thế, hiện tại hắn mặc một bộ tây trang màu đen được cắt may thủ công, chiếc áo sơ mi trắng bên trong, cộng thêm một cái cà vạt tối màu. Ngũ quan của hắn vốn đã vô cùng anh tuấn, kết hợp với biểu cảm lạnh lùng trên khuôn mặt, cả người đều mang theo hơi thở của một doanh nhân thành đạt

Trước kia Lý Đô từng nói với cậu là người của Bạch gia có gen rất tốt, mỗi người đều có thể dựa vào việc bán nhan sắc của mình để kiếm sống. Đương nhiên những lời như vậy chỉ có Lý Đô mới dám nói, đổi lại là lời từ trong miệng người khác, chết như thế nào cũng không biết.

Bạch Hạo ném chìa khóa xe cho người phục vụ, bạn nhỏ cầm chìa khóa xe cũng không dám ngẩng đầu nhìn hắn, hắn cũng không chú ý, đi đến bên cạnh Cận Ngôn đang đứng ngây ngốc nói: "Đi thôi."

Lúc này Cận Ngôn mới hoàn hồn, vội vàng theo lời Bạch Hạo đi vào trong, vừa đi vừa lén lấy mu bàn tay lau nước miếng, lại sợ vừa rồi mình nhìn đến ngớ ngẩn có khi nước miếng rớt xuống thật. Dĩ nhiên, cậu không có suy nghĩ sâu xa lắm về hành động của mình, ai bảo thiếu gia nhà cậu lại đẹp trai đến mức người giận trời oán như vậy chứ!

*Ý của Cận Ngôn là ăn ở chỗ này so với việc mang đồ ăn đi dã ngoại trên sông không có gì khác biệt, một nơi cao cấp và một vùng sơn dã lại giống nhau sao? Cận Ngôn có phải con so sánh quá khập khiễng rồi không???

Chương 16


Bữa tiệc hôm nay là do Tống Tư Nhạc tổ chức, những người được mời tới đều là những bạn bè ngày thường có quan hệ không tồi. Khi cậu ta nhìn thấy Bạch Hạo đến đôi mắt cười đến độ cong lên, còn chưa kịp tới bắt chuyện, đã thấy Cận Ngôn từ phía sau đi theo vào.

Nụ cười trên mặt Tống Tư Nhạc thiếu chút nữa đã đông cứng lại, nhưng thật ra Cận Ngôn ở phía sau vẫy vẫy tay nhiệt tình mà chào hỏi: "Tống thiếu gia!"

Khóe miệng Tống Tư Nhạc run rẩy một chút, tốt xấu vẫn duy trì ý cười trả lời một tiếng.

Trong phòng bao những người khác đều đã tới, Bạch Hạo thì bọn họ biết rất rõ, nhưng Cận Ngôn lại là lần đầu tiên họ nhìn thấy. Có người đặt câu hỏi, Bạch Hạo liền giới thiệu đơn giản: "Cận Ngôn, bạn tôi."

Không đợi Cận Ngôn cùng mọi người chào hỏi, Tống Tư Nhạc liền túm cậu qua, bộ dạng thần bí nói: "Mọi người chắc là biết Lý Đô chứ, vị này là cấp dưới của ông ấy."

Lúc này có vài người vốn không để ý đến Cận Ngôn cũng nhìn lại đây, Cận Ngôn lúng túng vội xua tay nói: "Không không tôi chỉ là chạy việc vặt thôi."

Tên ngồi đối diện Tống Tư Nhạc là con cháu cả một vị cán bộ cao cấp, cũng là người giỏi nhất trong nhóm bọn họ, từ lúc Bạch Hạo đi vào hắn vẫn cúi đầu chơi di động. Lúc này hắn mới ngẩng đầu lên, lười biếng nói: "Lý Đô à, đó là một người có tiếng tăm."

Bên cạnh có người hỏi: "Này Khổng nhị thiếu, án tử của Tần gia kia không phải do cậu của anh làm thẩm phán sao? Bên trong có nội tình gì hay không, nói cho mọi người biết một chút đi."

Khổng Nghị đem điện thoại ném lên bàn, lại châm cho mình một điếu thuốc, vẫn là bộ dạng thờ ơ lạnh lẽo đó: "Không có nội tình gì, chỉ có hai câu thôi, đừng trêu người Bạch gia, càng không được chọc vào Lý Đô."

Bạch Hạo vẫn ngồi ở bên cạnh, Khổng Nghị lại ở ngay trước mặt hắn nói như vậy, căn bản không xem hắn là người của Bạch gia, hoàn toàn không để hắn vào mắt.

Bạch Hạo sắc mặt không đổi, nhưng Tống Tư Nhạc lại cầm bật lửa trong tay ném qua: "Câm miệng lại đi, cậu thì biết cái rắm!"

Vị Khổng nhị thiếu này tính tình thất thường, bị cái bật lửa ném vào đầu, nhưng hắn cũng không nói gì, chỉ liếc mắt nhìn Tống Tư Nhạc một cái.

Vẫn còn có người chưa từ bỏ ý định, thấp giọng hỏi Cận Ngôn: "Lúc trước đoạn video riêng tư của thư ký Phùng và Tần gia bị lan truyền trên mạng, sau đó còn có những bức thư tố giác hắn, nghe nói đều là do Lý Đô làm, thật hay giả vậy?"

Vẻ mặt Cận Ngôn khiếp sợ nhìn người nọ, sau đó ngượng ngùng mà gãi gãi đầu: "Có chuyện này sao tôi không biết nha...... Ngày thường tôi chỉ phụ trách đi đón người, giúp đỡ giao hàng hoặc thứ gì đó thôi."

Người nọ thấy Cận Ngôn dầu muối không ăn, hơi hơi thất vọng. Cảm thấy không khí có chút tẻ nhạt, lão bánh quẩy Vương Binh vội vàng chuyển đề tài, hỏi Tống Tư Nhạc: "Lão gia nhà cậu không có chuyện gì chứ?" Kỳ thật câu hỏi này quá vô nghĩa, Tống Phú Hoa mà có chuyện gì, Tống Tư Nhạc còn có thể ở nơi này nghe bọn họ nói đùa sao?

Tống Tư Nhạc không chút để ý mà đáp: "Không có vấn đề gì, không bao lâu là có thể ra."

Tống Phú Hoa vốn dĩ đang ở trong tù, nhân lúc bác sĩ chuẩn bệnh này có "Cao huyết áp, bệnh ở động mạch vành, có tiền sử tắc nghẽn máu não, bệnh tiểu đường..v..v" Tim có khả năng bất ngờ bị nhồi máu và đột tử, sau đó người được chuyển tới bệnh viện sống như một vị đại gia. Tất cả đều chỉ là một nước cờ, ra tù sớm hay muộn chỉ còn là vấn đề thời gian.

Trả lời xong rồi Tống Tư Nhạc cũng không tiếp tục nói nữa, Bạch Hạo vẫn ngồi bên cạnh, hắn nào có tâm tình để ý tới người khác.

Vừa xoay đầu, đã nhìn thấy Cận Ngôn vô cùng ân cần mà rót cho Bạch Hạo một ly nước, còn thập phần nịnh nọt hỏi: "Thiếu gia anh muốn ăn trái cây gì em giúp anh lấy!"

Tống Tư Nhạc khụ khụ thấp hai tiếng mới nhịn xuống được không để lộ ra biểu tình chán ghét trên mặt, cậu ta nắm nắm tay Bạch Hạo hỏi: "Ngày hôm qua thế nào, anh không uống nhiều chứ?" Quan hệ hai nhà Bạch Tống vốn chẳng ra gì, đã từng có một khoảng thời gian là đối thủ một mất một còn của nhau, cho nên tiệc mừng thọ của Bạch Vĩ Phương tự nhiên không có vị trí cho Tống Tư Nhạc.

Bạch Hạo trầm giọng đáp: "Vẫn tốt."

Cận Ngôn vừa nghe xong, có hơi tức giận nói: "Tốt cái gì mà tốt thiếu gia anh say tới bất tỉnh nhân sự! Những người đó vẫn luôn rót rượu cho anh em đều nhìn thấy được!"

"Cận Ngôn!" Bạch Hạo gọi tên cậu đầy cảnh cáo.

Cận Ngôn rụt rụt, Tống Tư Nhạc là bạn tốt nhất của Bạch Hạo, cho nên cậu cảm thấy nói mấy chuyện đó không có vấn đề gì, còn có thể khiến cậu và Tống Tư Nhạc có chung một kẻ địch. Cậu nhìn hai người sắc mặt đều không tốt, lại vội vàng bổ sung: "Nhưng mà Tống thiếu gia cậu yên tâm đi sau đó tôi đã đưa thiếu gia về nhà của tôi, buổi trưa còn nấu cơm cho thiếu gia ăn!"

Tống Tư Nhạc tức giận đến độ thiếu chút nữa đã phun ra một búng máu. Cậu ta cảm thấy Cận Ngôn chắc chắn là cố ý, nhưng mà nhìn lại bộ dạng đoan chính kia lại thật sự không giống, khẽ cắn môi không mở miệng nữa.

Không bao lâu sau thức ăn được dọn lên.

Không giống trong tưởng tượng của Cận Ngôn, bữa tiệc này thật đúng là không ai chuốc rượu ai, mọi người đều cùng nhau chạm vào ly đầy ý tứ, đa số thời gian đều dành để nói chuyện. Cận Ngôn hoàn toàn không thể xen lời vào, cậu cũng không muốn xen vào, chỉ lo cúi đầu gắp thức ăn cho Bạch Hạo, làm chén của Bạch Hạo xếp thành một cái núi thức ăn nho nhỏ.

Qua ba ly rượu, Tống Tư Nhạc mới chính thức nói vào chủ đề của ngày hôm nay, cũng là mục đích cậu ta mở bữa tiệc này, cậu ta muốn lôi kéo mọi người cùng nhau hợp tác mở công ty.

Việc này chỉ mới được lên ý tưởng, còn có cụ thể làm cái gì, quy mô lớn bao nhiêu, những chuyện đó đều chưa quyết định.

Một tay Tống Tư Nhạc chống đầu, một tay gõ nhẹ vào cái ly pha lê, khuôn mặt vô tội cười cười: "Mọi người cũng biết rồi đó, tôi thì cái gì cũng không hiểu, tôi chỉ có mỗi tiền."

"Chết tiệt....." Có người không nhịn được cười mắng ra tiếng, nhưng đúng thật là không ai dám phản bác.

Trong số những người đang ngồi ở đây, bối cảnh xuất thân của Tống Tư Nhạc không phải là tốt nhất, nhưng so về tiền, mấy người ở đây cộng lại cũng không bằng một góc của cậu ta. Chuyện này cũng không có gì lạ, Tống Phú Hoa là người hắc bạch đều chơi, dính vào hắc đạo tuy rằng nguy hiểm, nhưng mà kiếm tiền rất nhanh. Hơn nữa Tống Phú Hoa là một con cáo già xảo quyệt, hợp tác với bên ngoài làm giả không ít chứng từ, ký kết hợp đồng mua bán hàng hóa sau đó đem tiền chuyển ra nước ngoài, hơn nữa còn đầu tư đa dạng trên các lĩnh vực, đen đều bị tẩy thành trắng. Ông ta còn lập một tài khoản đặc biệt cho Tống Tư Nhạc, số tiền trong đó lớn đến nỗi có thể dọa chết người.

"Tống thiếu gia muốn làm kinh doanh tôi đương nhiên sẽ cùng làm, cơ hội tốt như vậy có thằng ngốc mới không cần."

"Tôi nói trước nha, đây là chuyện của riêng tôi, ba tôi cũng sẽ không quản."

"Nếu lão gia nhà cậu đã không quản, vừa hay chúng ta cùng nhau hợp tác đi."

Khổng Nghị cũng thả chiếc đũa xuống, nhàn nhạt nói: "Được rồi, tính luôn phần tôi đi."

Bạch Hạo không nói chuyện, Tống Tư Nhạc liếc hắn một cái, cười hì hì nói: "Bạch Hạo anh phải tham gia, tiền em cho anh mượn, lãi suất sẽ được tính riêng. Nếu anh không tham gia, cũng được thôi, dù sao em cũng sẽ bắt anh tới giúp em quản lý công ty."

Bạch Hạo không thể so với bọn họ, hắn mới về nước không bao lâu, thật ra trên tay không có nhiều tiền như vậy. Hơn nữa cách làm của Tống Tư Nhạc cũng không có gì đáng trách, trong số những vị thiếu gia ở đây, chỉ có Bạch Hạo là người có học thức thật sự. Hồi còn đi học hắn chính là cái tên vạn năm bất biến luôn đứng đầu bảng, sau đó lại được đi du học ở ngôi trường số một số hai thế giới, lấy hết toàn bộ học bổng có thể lấy, sau khi về nước cũng đã chuẩn bị mọi sự rất tốt, đem hắn kéo lên thuyền thật đúng là không uổng công.

Có người tiếp lời Tống Tư Nhạc nói: "Đúng vậy, Bạch thiếu gia cậu cũng đến chơi với chúng tôi đi, nếu không công ty này lăn lộn không được mấy ngày phải tan rã."

Bạch Hạo cười cười không nói lời nào. Chơi, hắn có tư cách chơi sao? Những tên này đều có cái bóng của bậc cha chú che chở có thể tùy tiện lấy ra mấy chục thậm chí là mấy trăm vạn ra để thử, còn hắn thì sao, ngay cả tổng công ty của Bạch gia hắn còn không vào được, hắn tính cái gì?

Có người cực lực khuyến khích, có người lại thầm cười nhạo trong lòng.

Khổng Nghị mặt âm trầm nhìn Bạch Hạo một chút, sau đó lại ngạc nhiên, thì ra vẽ cái vòng lớn như vậy, là vì Tống thiếu gia muốn dùng tiền kích thích người khác, giữ người ta lại bên mình.

Phía bên kia, người không hợp với không khí của bữa tiệc còn có Cận Ngôn.

Cậu cúi đầu nghe bọn họ nói chuyện, cái gì mà tài chính, đầu tư mạo hiểm, rồi đàm phán ngân hàng này nọ, cậu không thể hiểu được dù chỉ một từ.... Cận Ngôn có chút buồn bã lấy đũa chọc chọc con tôm trong chén. Từ nhỏ cậu đã đặc biệt ngốc, hồi còn học tiểu học thi toán cũng không qua được, hơn nữa dù cậu có nghiêm túc học, những thứ kia vẫn là xem không hiểu nỗi. Đổi lại từ nhỏ thân thể cậu đã rất tốt, người khác chạy ba vòng, cậu có thể chạy mười vòng, phản ứng cũng rất nhanh nhạy, đánh nhau cũng không biết mệt.

Chính Lý Đô đã nói với cậu đọc sách không giỏi thì không cần miễn cưỡng, tự mình chọn công việc mình thích, cho nên cậu mới vào Bạch gia làm vệ sĩ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co