Chap 19 + 20
Chương 19
Ngày hôm sau Lý Đô đã đi từ rất sớm, lúc Bạch Huy rời giường đã chẳng thấy người đâu, mà hắn ngay cả Lý Đô dậy từ khi nào cũng không biết.
Xuống lầu Ninh Việt đã ngồi bên bàn ăn, nhìn Bạch Huy mỉm cười nói: "Buổi sáng tốt lành". Bạch Huy đi đến bên người cậu ta, thấy thần sắc cậu ta không tồi, cũng cười mà đáp lại một câu.
Bác Ngô cho người bưng bữa sáng tới, Bạch Huy: "Cậu ấy đi khi nào?"
Từ 'cậu ấy' này đương nhiên là chỉ Lý Đô, bác Ngô lắc đầu nói ông cũng không rõ lắm.
Bạch Huy trầm mặc một chút, lại hỏi: "Tay của y là chuyện như thế nào?"
Bác Ngô thở dài trong lòng, Lý Đô bị Thương đã mấy ngày rồi, bây giờ Bạch Huy mới chú ý tới. Ông phỏng đoán một chút rồi đáp: "Hẳn là ngày đó ở tiệc mừng thọ của Bạch Vĩ Phương lão tiên sinh mà bị thương."
Bạch Huy nhăn chặt mi không hé răng.
Ngày đó Lý Đô rời đi trước, sau đó hắn lại đem Ninh Việt sốt cao đưa vào bệnh viện, lại ở bệnh viện một đêm, trên đường Lý Đô có gọi điện thoại tới, hắn đã đưa cho Tả Minh Viễn tiếp.
Ninh Việt vẫn luôn trầm mặc không lên tiếng chỉ lắng nghe, lúc này thấy Bạch Huy trầm tư không nói lời nào, liền gắp một miếng gạch cua bỏ vào trong chén của hắn, cười nói: "Nếm thử cái này, cái này ăn rất ngon." Bạch Huy giống ông nội của hắn, vẫn luôn thích kiểu ăn sáng của người Trung Quốc, đây là cậu ta cố ý cho người làm.
Bạch Huy lúc này mới thu hồi lại tinh thần, hỏi Ninh Việt: "Tối hôm qua ngủ thế nào, có chỗ nào không quen không?"
Ninh Việt rũ đôi mắt xuống, mang theo chút ngượng ngùng nói: "Đều khá tốt, anh đừng cho người đem thêm đồ vật tới nữa, không cần phiền toái như vậy."
Bạch Huy gật đầu: "Em còn có yêu cầu gì cứ trực tiếp nói với bác Ngô, bác Ngô sẽ sắp xếp."
Hắn nói chuyện cùng Ninh Việt, nhưng tay lại không nhàn rỗi, bấm vào số máy của tả Minh Viễn, chờ Tả Minh Viễn nghe máy liền nói: "Giúp tôi tra xem tối hôm đó ở tiệc mừng thọ Lý Đô đã đi nơi nào."
Không biết ở bên kia Tả Minh Viễn nói gì đó, Bạch Huy chuyên tâm mà lắng nghe.
Ninh Việt lo ăn bữa sáng của mình, ánh mắt không mang quá nhiều tâm tư mà dừng lại trên người Bạch Huy, ngẫu nhiên ngẩng đầu lên, biểu tình trên mặt cũng rất đỗi dịu dàng an tĩnh.
Bạch Huy rất nhanh đã ngắt điện thoại, sau đó cũng không nói chuyện thêm nữa, mãi đến lúc đi lên mới nói cùng Ninh Việt một câu: "Buổi chiều anh sẽ cho người tới đón em."
Trong khoảng thời gian này mỗi ngày Ninh Việt đều phải tới bệnh viện làm một ít kiểm tra cùng với bài tập phục hồi, hôm qua là Bạch Huy đưa cậu ta đi. Vừa rồi hắn không nói tới Ninh Việt vốn dĩ cho rằng hắn sẽ không đi, lúc này mới âm thầm nhẹ nhàng thở ra, cười nói: "Dạ". Lại còn bổ sung thêm, "Anh cứ lo cho công việc, em tự mình đi cũng không sao."
Bạch Huy nhìn cậu ta ngồi trên xe lăn, bộ dáng hơi ngửa đầu lên mà nói chuyện với mình, trong lòng mềm nhũn: "Anh sẽ đưa em đi."
Chờ Bạch Huy đi rồi, Ninh Việt cho người đưa mình tới nhà kính trồng hoa. Từ nhỏ cậu ta đã thích vẽ tranh, ở nước ngoài còn có bộ sưu tập của riêng mình, nhà kính trồng hoa sớm đã chuẩn bị sẵn các loại dụng cụ.
Cậu ta đuổi hết những người xung quanh đi, cầm lấy vĩ pha màu nghiêm túc phối màu, nắm bút vẽ ngón tay thon dài trắng nõn, khi cúi đầu có thể thấy đuôi mắt khẽ nhếch và hình bóng mờ nhạt ẩn dưới hàng mi cong vút.
Đột nhiên điện thoại vang lên, Ninh Việt nhìn thoáng qua dãy số, lại ngẩng đầu lần nữa xác nhận xung quanh không có ai mới dám nghe máy.
Bên kia nói: "Thiếu gia, đã sắp xếp ổn thỏa."
Ninh Việt hỏi: "Không có vấn đề gì sao?"
"Yên tâm đi thiếu gia, sẽ không có ai tra ra được."
Ninh Việt đáp được, sau đó lại nói: "Giúp tôi liên hệ với Phó Đình người của Phó gia một chút, nói tôi muốn cùng cậu ta ăn một bữa cơm."
"Dạ thiếu gia."
Ngắt điện thoại, NInh Việt cười cười, sau đó rũ mắt cẩn thận vẽ từng nét lên giấy.
Sáng sớm Lý Đô đã đến văn phòng, còn chưa tới 9 giờ, Cận Ngôn đã tới.
Mặt mũi cậu như trái cà tím, khuôn mặt sầu khổ, cúi đầu, nhìn càng ủ rũ.
Lý Đô buông văn kiện trong tay xuống: "Nói đi sao lại thế này."
Cận Ngôn lặng lẽ liếc mắt nhìn Lý Đô một cái, mở miệng ra câu đầu tiên là năm chữ: "Chú Lý rất xin lỗi..."
"Đừng nói mấy lời vô nghĩa."
Cận Ngôn hít hít cái mũi, lúc này mới đem nguyên nhân hậu quả mà nói ra một lần. Cậu không hề đề cập tới Bạch Hạo, nhưng mà Lý Đô thừa biết bộ dáng vô cùng đáng Thương của cậu như vậy, tuyệt nhiên không phải vì đánh nhau với Khổng Nghị đắc tội với Khổng gia mà sợ hãi, mà là vì Bạch Hạo đã nói cái gì hoặc làm chuyện gì đó khiến cậu nhóc tổn thương.
Lý Đô trực tiếp hỏi: "Bạch Hạo đâu?"
Cận Ngôn vốn định không trả lời, nhưng mà ánh mắt của Lý Đô quá mức sắc bén, tựa như từng mũi đao cắt trên cơ thể, cậu ủa rũ cụp đuôi nói: "Thiếu gia nối giận...." Lại lập tức giải thích, "nhưng đều là do con, là do con sai mới..."
"Được rồi." Lý Đô cắt ngang lời cậu, không cần Cận Ngôn nói, y cũng thừa biết là Bạch Hạo suy nghĩ như thế nào.
Bạch Hạo vốn dĩ là một người cực kì ưu tú, bởi vì xuất thân của hắn nên tính cách trở nên cực đoan dị thường, hiện tại chỉ muốn một bước mà đi lên, đã sớm như chuột rúc sừng trâu, càng đi càng không thấy lối thoát.
Người như vậy, dù Cận Ngôn có vì hắn làm bao nhiêu chuyện đi nữa, hắn cũng sẽ không cúi đầu mà nhìn lấy một cái.
Lý Đô hỏi Cận Ngôn: "Tối hôm qua ngủ không ngon sao?"
Cận Ngôn gật gật đầu.
"Được rồi trở về nghĩ ngơi đi."
Cận Ngôn ngạc nhiên liếc mắt nhìn Lý Đô một cái, cậu còn tưởng mình phải bị mắng cho một trận, gấp giọng nói: "Chú Lý chú không cần phải xen vào chuyện này đâu, con sẽ tự mình giải quyết ổn thỏa, sẽ không đem đến phiền toái thêm cho chú."
Lý Đô giọng lạnh như băng mà đáp: "Thêm phiền toái? Hiện tại rốt cuộc không biết ai mới là kẻ sợ phiền toái đâu." Dù Bạch Hạo ở Bạch gia không được yêu thích, nhưng dòng máu chảy trong người hắn là của Bạch gia, mắng người của Bạch gia là trai bao, cậu ta dám? Nếu thực sự muốn so quan chức, Bạch gia cũng không phải không có người làm chính trị.
Cận Ngôn không trả lời Lý Đô nói tiếp: "Con trở về liền ăn ngon uống tốt đi, hắn muốn con chờ thì con cứ chờ, thật muốn nhìn xem con có thể chờ ra được cái gì." Nói xong Lý Đô nhìn bộ dáng ngây ngốc của Cận Ngôn, hỏi tiếp: "Món đồ kia đã đưa cho Bạch Hạo chưa?"
Cận Ngôn vò đầu cười ngây ngô: "Không đâu! Con phải đợi đến lúc sinh nhật của thiếu gia mới đưa cho anh ấy!"
Mặt Lý Đô không chút biểu tình mà nhìn cậu nhóc ngu xuẩn này: "Được rồi con đi đi."
Cận Ngôn không đi, nói là phải đợi Lý Đô cùng đi ăn cơm, sau đó Đường Tuyết đi vào đưa tài liệu, cô còn chưa kịp vuốt mặt cậu, cậu đã hoảng sợ mà chạy đi mất.
Cận Ngôn đi không bao lâu, điện thoại Lý Đô liền vang lên, y đưa tay tới lấy, đúng là vị Thính trưởng Khổng kia gọi đến.
Y nghe điện thoại, không nóng không lạnh mà 'alo' một tiếng, người bên kia cười nói: "Tôi mới trở về liền nghe nói đứa nhỏ trong nhà gây họa. Nó là uống rượu nhiều mới nói hươu nói vượn một hồi, các cậu đừng để trong lòng."
Người ta đã hạ mình trước, sao Lý Đô có thể không cho hắn một bậc thang: "Nào có, là do tôi không quản lý tốt người bên dưới, tôi nên là người nhận lỗi trước mới đúng."
Bên kia cười ha ha hai tiếng, lại nói vài câu Thái Cực với Lý Đô mới cúp máy.
Việc này tạm thời qua đi như vậy, so với những gì Lý Đô dự đoán không có khác biệt lắm.
Xem ra vị Khổng nhị công tử kia cũng không phải là kẻ ngốc, sau khi tỉnh rượu còn nhớ rõ bản thân đã chửi cái gì, không càn quấy mà để cho ba của mình ra mặt. Nhưng mà con người hắn như vậy, lần này phải nhịn một cục tức quá lớn, về sau ngàn vạn lần không thể để hắn nắm được bất cứ nhược điểm gì, nếu không hậu quả còn tồi tệ hơn nữa.
Lý Đô ngẫm nghĩ, vẫn là muốn dặn dò Cận Ngôn lưu ý, để cho cậu về sau cách xa người này ra một chút.
Tới gần giữa trưa khi Lý Đô đến văn phòng của Bạch Huy để bàn về dự án thu mua Á Quảng, bàn bạc xong rồi, y muốn thu dọn đồ đạc rời đi, Bạch Huy từ trên mớ tài liệu ngẩng đầu lên nói: "Buổi trưa cùng nhau ăn cơm đi."
Lý Đô sửng sốt, không biết Bạch Huy muốn diễn cái trò gì.
Hai người bọn họ ở công ty luôn luôn không can thiệp vào công việc của nhau, không ai đi làm phiền người kia, mấy chuyện như tình nhân bình thường lại càng không có. Ngoại trừ chút ít dính dáng tới công việc, những thời điểm khác hai người phân chia ranh giới rõ ràng tới mức nhìn họ chẳng khác nào người dưng.
Vậy nên cho tới bây giờ vẫn còn rất nhiều người trong công ty không tin bọn họ là một đôi.
Lý Đô gọi điện cho Đường Tuyết dặn cô hôm nay không cần mua cơm hộp cho y rồi ra ngoài chung với Bạch Huy.
Hiếm khi mới có dịp bọn họ xuất hiện cùng một chỗ, cả hai đều thân cao chân dài khí chất hơn người, chẳng qua là Bạch Huy trầm ổn nội liễm, còn Lý Đô càng thêm lạnh lùng sắc bén, cả hai ngang tài ngang sức không ai áp chế được ai, làm cho không ít nữ nhân viên nhìn đến thẹn thùng đỏ mặt.
Bạch Huy đưa Lý Đô đến một nhà hàng cách công ty không xa, giám đốc đích thân tiếp đãi, hẳn là Bạch Huy đã có hẹn từ trước.
Vào phòng riêng gọi món xong, hai người lại tiếp tục trò chuyện công việc thêm một lúc, Bạch Huy không nhắc tới Ninh Việt, Lý Đô cũng không cố tình đề cập đến.
Sau cái ôm tối hôm qua, bọn họ dường như đã quay về lại quãng thời gian trước kia.
Đợi phục vụ mang đồ ăn lên, vì tay phải bị Thương chưa lành nên Lý Đô đành dùng tay trái cầm muỗng lấy đồ ăn. Nào ngờ múc rất nhiều lần vẫn không múc được, y có chút bực bội, bèn dứt khoát mặc kệ.
Bạch Huy ngồi ngay bên cạnh y, thế nhưng từ đầu tới cuối y cũng không muốn nhờ Bạch Huy giúp một chút.
Bạch Huy nhìn Lý Đô một hồi lâu, im lặng gắp đồ ăn để vào chén của y.
Lý Đô nói tiếng cảm ơn, bất chợt Bạch Huy hỏi: "Tại sao cậu đến viện điều dưỡng lại không mang người theo?"
Lý Đô từ tốn buông cái muỗng trong tay xuống, ngẩng đầu cau mày hỏi: " Ý cậu là sao?"
Bạch Huy cũng gác đũa xuống, tầm mắt rơi xuống bàn tay bị Thương của y: "Cậu thừa biết người phụ nữ kia là một bà điên, còn cố ý tiếp cận bà ta một mình?"
Lý Đô ngẩn ra, Bạch Huy nhàn nhạt nói: "Lý Đô, đừng làm chuyện dư thừa."
Tới bây giờ Lý Đô mới hiểu ý của Bạch Huy, y nhìn tay của mình: "Cậu cho rằng tôi cố ý?"
Bạch Huy không trả lời. Lòng dạ của Lý Đô quá sâu, ba năm trước vì ngăn cản hắn đính hôn có thủ đoạn gì mà y chưa từng dùng tới? Hắn không cách nào không nghĩ như thế. Nhất là từ sau khi Ninh Việt quay về, y liên tục gặp chuyện, chẳng lẽ đều là trùng hợp cả hay sao?
Lý Đô nhìn hắn, không biết rốt cuộc chính mình nên khóc hay nên cười: "Nhưng mà Bạch Huy, nếu tôi muốn xuống tay, người bị hại cũng nên là bảo bối tâm can kia của cậu chứ. Bằng không tôi lỡ tay đưa mình vào chỗ chết, chẳng phải vừa lúc đúng ý cậu sao?"
"Lý Đô." Mặt Bạch Huy tối sầm lại, hạ giọng cảnh cáo.
Lý Đô nhìn bàn ăn trước mặt, cảm thấy mình ăn không nỗi nữa. Thì ra Bạch Huy bất ngờ tìm y ăn cơm chỉ là để cảnh cáo y đừng làm chuyện xằng bậy. Lý Đô đứng lên, nói với Bạch Huy: "Cho nên tốt nhất là cậu trông cậu ta cho kỹ vào, nhất là bây giờ, cậu ta còn là một tên tàn phế ngay cả đường cũng chẳng đi được."
Dứt lời, Lý Đô cười nhạt, sau đó cầm áo khoác lên, không ngoảnh đầu lại bước thẳng ra cửa.
Chương 20
Từ sau bữa cơm không mấy vui vẻ ấy, Lý Đô và Bạch Huy chính thức chiến tranh lạnh.
Lý Đô không dọn đi, nhưng mỗi ngày đều đi sớm về trễ, tránh chạm mặt với Bạch Huy và Ninh Việt.
Bạch Huy vẫn ngủ trong phòng của hai người. Lý Đô rất hiểu Bạch Huy, tình huống hiện tại là do hắn còn đang do dự mà thôi, một khi quyết định tiến tới với Ninh Việt, nhất định hắn sẽ ra tay loại bỏ y ra khỏi Bạch gia. Chẳng qua Lý Đô đi theo Bạch Huy lâu như vậy, nắm rõ nội tình của Bạch gia như lòng bàn tay, một khi trận chiến này nổ ra, không biết sẽ liên lụy tới bao nhiêu người.
Vậy nên Bạch Huy sẽ không hành động thiếu suy nghĩ, Lý Đô cũng sẽ không manh động.
Bề ngoài Lý Đô trấn định như núi, nhưng thực ra mỗi tối trước khi vào phòng y đều thẫn thờ trước cửa hồi lâu. Y sợ mở cửa ra không nhìn thấy Bạch Huy, càng sợ mở cửa ra nhìn thấy Ninh Việt.
Đây là giới hạn cuối cùng của Lý Đô, nhưng mà chính y cũng chưa nghĩ ra, sau khi giới hạn này bị đánh vỡ thì y phải làm sao bây giờ. Trước kia y có thể không kiêng nể bất kỳ thứ gì, chẳng qua là bởi trước giờ Bạch Huy chưa từng yêu ai, thái độ của hắn đối với bạn giường trước nay đều là có cũng được mà không có cũng chẳng sao, đính hôn với Phó Oánh cũng chỉ là liên hôn thương nghiệp. Vậy nên Lý Đô mới không cam lòng, nếu ai cũng có thể, vậy dựa vào đâu người ở bên Bạch Huy lại không thể là y?
Nhưng từ sau khi Ninh Việt trở về mọi chuyện đều khác hẳn, nếu tình cảm mà Bạch Huy dành cho Ninh Việt giống như tình cảm của y dành cho hắn, nếu hai người họ muốn ở bên nhau, y có thể làm gì được đây? Lại uy hiếp Bạch Huy như ba năm trước sao? Nhưng uy hiếp ba năm trước vốn không có tác dụng, nếu không phải y chắn súng cho Bạch Huy, còn không biết lúc trước mọi chuyện sẽ có kết cục thế nào.
Chiến tranh lạnh giằng co được vài ngày. Hôm nay Lý Đô đến công ty bất chợt gặp phải Cận Ngôn.
Vẻ mặt cậu lúc nào cũng hí ha hí hửng, lần này không hiểu sao lại rất nghiêm túc, chân mày hơi cau lại, môi mím chặt, Đường Tuyết trông thấy cậu thì giật nảy mình.
Cậu nói với Đường Tuyết: "Chị Đường Tuyết, em tìm chú Lý một chút ạ."
Đường Tuyết biết phân nặng nhẹ, không trêu đùa cậu như thường ngày, lập tức dẫn cậu vào văn phòng của Lý Đô.
Lý Đô vừa mở họp xong, đang đọc tài liệu thẩm tra về Á Quảng mà luật sư gửi tới, trông thấy Cận Ngôn thì có hơi ngạc nhiên, hỏi: "Sao con lại đây?"
Cận Ngôn im lặng không đáp, đợi Đường Tuyết ra ngoài, lại khóa cửa phòng xong mới bước tới bên người Lý Đô rồi mở túi bưu kiện trên tay ra, lấy một quyển tạp chí đặt trước mặt y.
Lý Đô đọc lướt qua, đây là một quyển tạp chí tám nhảm cực kỳ nhàm chán. Trên trang bìa là mấy bức ảnh chụp lén được in với khổ to, cạnh bên là đủ loại tiêu đề giật gân thu hút ánh nhìn, gì mà "Bí mật hào môn", "Bà hai vợ nhỏ"..... Chân mày Lý Đô nhíu lại, không hiểu rốt cuộc Cận Ngôn muốn làm gì.
Cận Ngôn cúi đầu, vẻ mặt nghiêm túc đến mức đáng sợ: "Chú Lý lật xem trang hai mươi bảy đi."
Lý Đô nghe thế thì mở quyển tạp chí ra.
Trang đó viết về chuyện của nhà họ Tần.
Năm xưa nhà họ Tần ở thành phố Kim Hải này cũng xem như một gia tộc quyền thế, bây giờ kẻ chết người chạy, đã hoàn toàn bị lật đổ, cho nên máy quyển tạp chí buôn chuyện này mới dám không nể nang gì đào sâu "bí sử" Tần gia.
Nội dung bên trong không có gì đứng đắn, chủ yếu kể về đời sống tình ái của mấy cậu ấm nhà họ Tần.
Nói đến cậu ba Tần Quang Chí, cạnh bên còn đính kèm một bức ảnh. Một người phụ nữ quỳ trên nền đất, thân trên trần trụi, bị người nắm tóc ép ngẩng đầu lên, trong miệng còn ngậm cái đó của đàn ông.
Các bộ phận nhạy cảm đã được che đi nhưng vẫn có thể nhìn rõ gương mặt của người phụ nữ kia.
Đó là Giang Mạn Thanh.
Tạp chí viết đây là Giang..., tình nhân được sủng ái nhất của cậu ba. Điều đáng ngạc nhiên nhất là cô tình nhân này còn đã có gia đình, bỏ chồng bỏ con đi theo cậu ba, khúc cuối còn ám chỉ sự sụp đổ của nhà họ Tần có liên quan tới đoạn tình ái này.
Lý Đô nghiến từng chữ một, bàn tay càng lúc càng dùng sức, quyển tạp chí bị y vò tới mức biến dạng.
"Chú Lý....." Cận Ngôn lo lắng gọi.
Y vứt quyển tạp chí xuống đất, cúi đầu lấy tay xoa huyệt thái dương. Qua hồi lâu, y mới ngẩng đầu lên nói với Cận Ngôn: "Con đi điều tra, tìm lão Vệ đấy, cần dùng người nào cứ nói với lão."
Đôi mắt Lý Đô đỏ ngầu, môi dưới bị cắn một vết thật sâu, lúc nói chuyện cả người đều run rẩy. Cận Ngôn biết lúc này nói gì cũng không có tác dụng, bèn gật gật đầu đáp ứng rồi nhặt quyển tạp chí lên rời đi.
Đợi Cận Ngôn đi rồi, Lý Đô mở ngăn kéo ra lấy hai viên thuốc bỏ vào miệng, rồi nghiến chặt răng gắng kìm nén cơn run rẩy đang lan tỏa khắp người, lòng bàn tay bị y bấu tới mức bật máu.
Rốt cuộc là ai? Bây giờ y hoàn toàn không đoán được.
Bạch Chính Nguyên? Bạch Hằng? Ninh Việt? Thế lực còn sót lại của Tần gia? Hay là những kẻ từng kết thù với y? Nghĩ một lúc, Lý Đô khẽ nhếch môi, kẻ thù nhiều quá, y nhẩm tính một hồi vậy mà vẫn không xong.
Trời gần tối thì Cận Ngôn gọi điện tới, nói cậu đã xử lý xong chuyện bên chỗ tờ báo kia.
Quyển tạp chí này vốn chẳng phải đứng đắn gì, nội dung bên trong đa số đều là bốc phét, người xem cũng chẳng coi là thật, sẽ không có ai miệt mài nghiên cứu bức ảnh kia, cho nên cũng không gây ảnh hưởng gì quá lớn.
Lúc đầu người viết bài báo kia còn cãi chày cãi cối, sau khi bị Cận Ngôn đánh cho mặt mũi bầm dập mới òa khóc khai thật rằng hắn viết theo một mail vô tình nhận được, nội dung trong đó chính hắn còn chẳng tin, dù sao loại ảnh sex thế này bị người trong cuộc nhìn thấy cũng không dám truy cứu trách nhiệm.
Manh mối đứt đoạn tại đây, địa chỉ email kia cũng không tra xét được gì.
Người đứng sau chuyện này quả thật rất thông minh, dùng cách này bọn họ cũng không dám công khai điều tra, vốn là thứ chẳng ai tin tưởng, tra xét quá mức chẳng khác nào chứng thực những nội dung đó.
Người kia muốn Lý Đô dù nhục nhã cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Qua mấy ngày việc điều tra vẫn chưa có tiến triển gì mới, Lý Đô bình tĩnh lại, suy nghĩ trở nên rõ ràng hơn.
Kẻ làm việc này tuyệt đối không phải Bạch Chính Nguyên, nếu là lão ta sẽ không chờ tới bây giờ mới gửi tới. Cũng không phải là tên ăn hại Bạch Hằng kia, nếu hắn ta có bức ảnh đó thì đã sớm loan tin ra cho cả thiên hạ cùng biết, nào lén lút thập thò tìm một báo xã nhỏ đăng tin như vậy. Cứ thế loại trừ từng người một, cuối cùng chỉ còn mỗi Ninh Việt là y không nắm chắc.
Không nắm chắc, có nghĩa người làm việc này có khả năng là Ninh Việt, chỉ cần có khả năng, Lý Đô sẽ không bỏ qua.
Hôm nay Lý Đô tan làm sớm hơn bình thường.
Bác Ngô nhìn thấy y thì có hơi giật mình. Lý Đô hỏi: "Ninh Việt đâu rồi?"
Bác Ngô trả lời, y lập tức đi đến vườn hoa, bác Ngô bị vẻ mặt lạnh lẽo của y dọa sợ, lo lắng hỏi: "Cậu Lý...."
Lý Đô ngừng bước, quay đầu nói: "Bác yên tâm, trong lòng cháu hiểu rõ, nếu bác thật sự lo lắng cũng có thể báo cho Bạch Huy."
Dứt lời, Lý Đô không đợi bác Ngô đáp lại đã xoay người rời đi.
Lúc Lý Đô tới vườn kính, Ninh Việt vẫn đang vẽ tranh.
Cậu ta ngồi dưới tàng cây, trước xe lăn dựng một cái giá vẽ, trông có vẻ rất chuyên chú, Lý Đô bước tới bên người cậu ta vẫn không ngẩng đầu lên.
Lý Đô nhìn người đàn ông trong bức tranh, ngũ quan thâm thúy tuấn lãng, bờ môi hơi mím, trông có vài phần nho nhã lạnh lùng.
"Tôi vẽ anh ấy rất nhiều." Lý Đô không nói chuyện, trái lại Ninh Việt đã mở miệng trước, "Nhiều tới mức anh ấy không cần đứng trước mặt tôi, tôi cũng có thể dùng từng nét bút khắc họa nên ảnh."
Cậu thả bút vẽ xuống, trên mặt lộ ra một nụ cười hoài niệm: "Anh còn nhớ hồi cấp ba, lúc anh chạm mặt bọn tôi trong lớp học không?" Cậu dừng lại một chút, "Đó là nụ hôn đầu tiên của bọn tôi."
Lý Đô siết chặt tay.
Không biết Ninh Việt nhớ tới cái gì, vẻ mặt bỗng chốc pha chút ưu sầu: "Lúc sau anh ấy nói sau này anh sẽ có gia đình, sẽ kết hôn sinh con, nên tôi im lặng rời đi. Tôi thật không ngờ, anh sẽ tới bên cạnh anh ấy."
Lý Đô vẫn không mở miệng, Ninh Việt cũng không yêu cầu y trả lời, tiếp tục lẩm bẩm: "Lần đầu tiên nắm tay, lần đầu tiên ôm nhau, lần đầu tiên hôn môi, lần đầu tiên lên giường, lần đầu tiên biết yêu một người...... Tôi đều trao hết cho anh ấy. Lý Đô, tôi không bỏ anh ấy được."
Lý Đô nghe Ninh Việt kể lại chuyện cũ năm xưa giữa cậu ta và Bạch Huy, trái tim cũng quặn thắt theo, y ném quyển tạp chí trong tay lên người Ninh Việt: "Chuyện giữa cậu với cậu ấy, không cần kể với tôi."
Ninh Việt cầm tạp chí nhìn Lý Đô với vẻ mặt mờ mịt, Lý Đô nói giọng lạnh lùng: "Trên đây viết cái gì cậu biết rõ mà nhỉ, cậu lợi hại hơn tôi nghĩ đấy, ảnh chụp như thế mà cũng tìm được."
Ninh Việt khẽ nhíu mày: "Tôi không hiểu anh đang nói cái gì."
"Không hiểu?" Bộ dáng Lý Đô thong dong nhàn nhã, nhìn Ninh Việt như thể đang xem một thằng hề, "Tôi đã điều tra ra nguồn gốc bức ảnh này rồi, cậu còn chưa nhận được tin báo của cấp dưới à?"
Dù sao cũng là "hoa trồng nhà kính" được chăm chút kỹ càng, sao trấn tĩnh bằng loại người mỗi phút mỗi giây đều bước trên lưỡi đao như Lý Đô, ánh mắt Ninh Việt thoáng hiện lên tia hoảng loạn, cũng vào lúc này, y xác định chuyện này là do Ninh Việt bày ra.
Lý Đô bất chợt nhếch môi, khí thế cả người trở nên cực kỳ sắc bén. Y nheo mắt lại nhìn Ninh Việt: "Ninh Tuệ không thể mang thai, đứa con bây giờ của cô ta là của ai? Hửm?"
Câu nói này như sấm sét nổ bùng bên tai Ninh Việt, cậu ta lập tức ngẩng đầu, trừng to mắt tức giận hỏi: "Anh..... Anh điều tra người nhà của tôi?"
"Người nhà họ Ninh có gì đặc biệt mà lại không thể tra?" Lý Đô cúi người nhìn Ninh Việt, "Cậu nói xem, nếu tôi để lộ tin này ra ngoài, sẽ có chuyện gì nhỉ?"
"Anh điên rồi!" Ninh Việt duỗi tay muốn túm lấy Lý Đô, y né sang một bên, cậu ta ngã soài xuống đất.
Lý Đô nhìn cậu ta giãy dụa dưới mặt đất, ngồi xổm xuống nắm lấy cằm Ninh Việt, giọng nói rét lạnh như băng: "Vậy nên Ninh thiếu gia à, chuyện gì có thể làm, chuyện gì không thể làm, tốt nhất cậu cẩn thận ngẫm lại đi, giữa chúng ta không có lần sau đâu."
Mãi tới khi Lý Đô đi rồi, Ninh Việt vẫn ngồi bệt trên mặt đất, hai mắt cậu ta đỏ lừ, nhìn chằm chằm theo bóng lưng của Lý Đô, ngón tay đâm sâu xuống bùn đất.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co