Truyen3h.Co

TC

Chap 49 + 50

Nphd1794

Chương 49


Ngụy Trạch không đáp ứng Lý Đô, chỉ hỏi y: "Bây giờ Cận Ngôn cũng đã cứu được rồi, có phải anh cũng nên chuẩn bị phẫu thuật không?"

Lý Đô trầm mặc hồi lâu mới nói: "Tôi muốn ngày mai xuất viện."

"Xuất viện?" Ngụy Trạch giống như là đang nghe một câu chuyện không thể tin được, cao giọng nói, "Anh đang nói đùa gì đó?"

"Ngụy Trạch, bệnh này nhất thời cũng không chết được đâu." Lý Đô cười, "Tôi còn có việc phải làm."

Cận Ngôn là do y muốn cứu, Lý Đô không thể nào đem cục diện rối rắm như vậy quăng hết cho Bạch Huy xử lý. Ngoại trừ việc này ra, Lý Đô lại nghĩ đến vết thương trên người Cận Ngôn, trong ánh mắt lộ ra chút lạnh lẽo.

Y sẽ không cho người đi tìm Tống Tư Nhạc để đánh cậu ta một trận, như thế quá đơn giản rồi. Nếu Tống Tư Nhạc muốn có được Tống gia, Bạch Hạo cũng muốn đi theo ở giữa mà thu lợi, vậy thì được thôi, y sẽ khiến cho bọn chúng cái gì cũng không lấy được.

Đây là chuyện y nhất thiết phải làm, không liên quan tới Bạch gia, lại càng không liên quan tới Bạch Huy.

"Lý Đô, anh biết mình đang nói cái gì không?" Ngụy Trạch phẫn nộ tột độ.

Khối u trong não Lý Đô như một trái bom hẹn giờ. Hiện là một khối u lành tính, nó chưa làm tổn hại đến mô não, mạch máu và các dây thần kinh quan trọng xung quanh, cho nên nếu được cắt bỏ hoàn toàn sẽ có thể trị được tận gốc. Nhưng chỉ cần y chậm trễ một ngày một phút một giây, nguy hiểm sẽ càng tăng thêm, bởi vì không ai có thể đảm bảo, giây tiếp theo khối u kia có thể sẽ chuyển biến xấu đi hay không.

Quả thật bệnh này nhất thời sẽ không làm chết người, nhưng nếu để nó nặng hơn rồi mới đi chữa trị, thì cho dù cuộc phẫu thuật có thành công, Lý Đô cũng sẽ không sống được thêm mấy năm.

Đây chính là Lý Đô đem mạng mình ra đùa giỡn.

Lý Đô rút bàn tay đang bôi thuốc lại, bình tĩnh nói: "Tôi biết mình đang nói gì, cậu đừng khuyên tôi nữa. Cậu biết đó, có khuyên tôi cũng vô dụng thôi."

Ngụy Trạch ném tăm bông trên tay xuống, gân xanh trên trán nổi lên: "Anh mơ cũng đừng nghĩ tới! tôi sẽ không đồng ý để anh xuất viện!"

Lý Đô cố gắng giảm bớt bầu không khí căng thẳng, cười nói: "Cậu còn có thể cho người ngăn không cho tôi đi sao?"

Ngụy Trạch làm gì còn tâm tình nói giỡn với y nữa, đột nhiên đứng dậy, buộc miệng thốt ra: "Là bởi vì chuyện ba năm trước đây nên anh mới như vây? Bởi vì anh ta muốn anh chết thì anh không muốn sống nữa? Lý Đô, anh sống là vì bản thân anh, không phải vì Bạch Huy!"

Nụ cười trên môi Lý Đô biến mất: "Tôi không muốn nói chuyện này. Cậu về trước đi, tôi muốn nghỉ ngơi."

Ngụy Trạch nhìn thấy nỗi thống khổ thoáng hiện trên nét mặt của Lý Đô, nháy mắt cứng đờ tại chỗ, hối hận tại sao bản thân lại nói ra những lời này. Cậu là đang muốn khuyên ngăn Lý Đô, cũng chính là đang dùng dao chọc vào vết thương trên ngực y. Nếu đổi lại là Phó Oánh muốn cậu phải chết, cho dù chỉ là giải thiết, cho dù tình huống này sẽ không bao giờ xảy ra, Ngụy Trạch cũng cảm thấy sợ hãi không thôi.

Lý Đô nói xong liền cúi đầu, Ngụy Trạch không nhìn thấy biểu tình trên mặt y nữa, chỉ có thể cảm nhận được hơi thở tăm tối vây quanh người y. Khóe miệng Ngụy Trạch khẽ nhếch lại không biết nên nói cái gì, cuối cùng chỉ đành thở dài, xoay người đi ra ngoài.

Căn phòng một lần nữa trở lại yên tĩnh, Lý Đô nhắm mắt cố đè nén cơn đau trong lòng, sau đó mới đứng dậy đến tủ quần áo lấy đồ đi tắm rửa thì điện thoại lại vang lên.

Lý Đô nhìn thấy cuộc gọi của Đường Tuyết không suy nghĩ nhiều liền nghe máy.

"Lý tổng, thật ngại quá..... Muộn vậy rồi còn làm phiền anh."

Mấy ngày nay Đường Tuyết không có tin tức gì, Lý Đô còn cho rằng công việc của cô bận rộn, nhưng lúc này lại nghe được giọng nói của cô cảm thấy có gì đó không đúng.

"Làm sao vây?"

"Em...." Lần thứ hai Đường Tuyết mở miệng nói chuyện cô đã không nhịn được mà khóc nức nở, "Em có việc muốn xin anh giúp đỡ."

Lý Đô cau mày, trầm giọng nói: "Em đừng vội, từ từ nói."

Đường Tuyết nghe Lý Đô nói xong, cố gắng khống chế cảm xúc của mình, đem sự tình kể cho Lý Đô.

"Bây giờ em ở đâu?"

"Em ở nhà." Đường tuyết nói lại không kiềm được có chút nức nở.

"Được, em cứ đợi ở nhà đi."

Lý Đô tắt điện thoại, vốn định liên hệ cho Kiều Vũ, những ngẫm lại Kiều Vũ vừa mới về nghỉ ngơi, nên y gọi vào số của Đao Ba.

Đao Ba rất nhanh đã nghe điện thoại, Lý Đô nói sơ qua tình huống, Đao Ba đáp lời: "Lý tổng anh yên tâm, tôi sẽ lập tức đi xử lý."

Vừa gọi xong ở bên này, Lý Đô liền gọi cho một giám đốc ngân hàng mà y quen biết.

Cứ gọi hết cuộc này tới cuộc khác, một đêm đã nhanh chóng trôi qua. Tuy rằng Lý Đô cảm thấy mệt mỏi, nhưng trong lòng cũng thấy có chút may mắn, ít nhất y có thể tạm thời đem những suy nghĩ hỗn loạn kia mà đè xuống, không cần phải nhớ tới đoạn ghi âm làm cho người ta đau khổ kia nữa.

Sáng sớm hôm sau Lý Đô thức dậy, thu dọn hết tất cả đồ đạc trong phòng, sau đó xuống lầu đi tới phòng bệnh ICU.

Nghe hộ sĩ nói tình huống của Cận Ngôn hoàn toàn ổn định, cuối cùng trong mắt Lý Đô cũng có chút ý cười, nhưng y cũng không ở lại lâu đã nhanh chóng rời khỏi bệnh viện.

Trước tiên Lý Đô trở về khách sạn, giám đốc khách sạn nghe tin y trở lại, còn cố ý đích thân tới chúc mừng y hồi phục, sau đó lại hỏi y có muốn tiếp tục ở lại hay không.

Lý Đô gật đầu nói: "Tất nhiên rồi."

Giám đốc cười nói: "Chế độ ăn uống của cậu có cần phải chú ý gì không?" Đối với những người khách như Lý Đô, khách sạn sẽ có nhân viên chuyên biệt để phục vụ.

Lý Đô trả lời: "Không có, cảm ơn đã lo lắng."

"Vậy cậu nghỉ ngơi cho tốt, tôi không quấy rầy nữa."

Sau khi đám người rời đi, Lý Đô lại ở khách sạn thu dọn một hồi, sau đó mới tới công ty của Bạch gia.

Lúc y đến đã gần giữa trưa.

Lý Đô đi đến văn phòng của Bạch Huy, dọc đường đi những người nhìn thấy y đều cúi đầu chào hỏi, nhưng mà trên mặt mọi người đều không giấu được sự kinh ngạc. Những người này đều cho rằng y sẽ không bao giờ xuất hiện ở đây nữa.

Đến bên ngoài văn phòng, thư kí nhìn thấy Lý Đô lập tức đứng lên, trên mặt tươi cười lễ độ chào hỏi: "Lý tổng xin chào."

Lý Đô gật đầu nói: "Cô hỏi Bạch tổng, bây giờ có tiện gặp tôi hay không.."

Thư kí nghi hoặc mà nhìn về phía Lý Đô, như là chưa hiểu rõ ý tứ của y cho lắm.

Lý Đô nhìn cô, vẫn đứng im tại chỗ không nhúc nhích.

Thư kí có chút hốt hoảng lập tức cầm lấy điện thoại gọi đi: "À, dạ, được, em sẽ hỏi ngay."

Không trách hành động của cô ấy có chút thất thố như vậy, ở công ty này, văn phòng của Bạch Huy cũng giống như văn phòng của Lý Đô, Lý Đô vẫn luôn tùy tiện ra vào, chưa bao giờ gọi điện báo trước hoặc là cần sự đồng ý của Bạch Huy. Cho dù bên trong có người quan trọng thế nào, cho dù là chuyện lớn đến mấy, Lý Đô cũng không cần phải kiêng dè.

Tất nhiên loại đặc quyền này đều là do Bạch Huy ngầm đồng ý.

Thư kí ngắt điện thoại, nói với Lý Đô: "Lý tổng xin mời."

"Cảm ơn."

Lý Đô nói cảm ơn rồi đi vào trong, đi đến trước cửa còn ngừng lại gõ nhẹ mấy cái, sau khi nghe được âm thanh của Bạch Huy mới đầy của mà đi vào.

Khi ngẩng đầu nhìn thấy Bạch Huy, thân thể của Lý Đô có chút run rẩy nhè nhẹ. Y dùng sức siết chặt tay, đau đớn từ lòng bàn tay truyền đến khiến y lấy lại được sự bình tĩnh.

Tả Minh Viễn cũng ở trong văn phòng, anh đứng bên cạnh Bạch Huy, trên tay còn cầm xấp tài liệu. Nhìn thấy Lý Đô đến, kinh ngạc hỏi: "Cậu xuất viện?"

Lý Đô "ừm" một tiếng, chậm rãi đi đến bàn làm việc đối diện với Bạch Huy.

"Bạch tổng." [hy: đổi xưng hô, từ đây là hai người xa lạ]

Lý Đô mở miệng gọi một tiếng, Bạch Huy liền ngây ngẩn cả người. Mà biểu hiện của Tả Minh Viễn lại còn khoa trương hơn nữa, biểu tình trên mặt anh hệt như là đang há mồm trợn mắt.

"Hôm nay tôi tới đây là muốn cùng anh thương lượng một chuyện. Tôi hy vọng chuyện hợp tác với Tống Tiêu Tiêu anh có thể giao cho tôi xử lý, tất nhiên, sau khi xác định nội dung cụ thể sẽ đưa cho anh xem qua."

Lúc ấy vì để bảo vệ Cận Ngôn, Bạch Huy đã lựa chọn hợp tác với Tống Tiêu Tiêu.

Nếu không phải bên Tống Tư Nhạc còn kiêng kị chuyện này, trước khi tin tức của Tống Tiêu Tiêu đưa đến, có khả năng Cận Ngôn đã chết từ sớm. Lý Đô chỉ cầu xin Bạch Huy giúp y cứu Cận Ngôn, nếu Cận Ngôn cứu về rồi, những chuyện phiền toái sau đó đương nhiên là y phải tự mình tới xử lý.

Bạch Huy không nói chuyện, yên lặng mà nhìn người trước mắt.

Lý Đô thật sự đã gầy đi quá nhiều. Khi còn ở bệnh viện, y mặc bộ đồ bệnh nhân nhìn rất mảnh khảnh, tóc trên trán lòa xòa, lại càng làm cho y có chút yếu đuối đáng thương hơn nữa.

Nhưng mà Lý Đô của hiện tại, tây trang trên người không có chút nếp gấp. Tóc được chải lên trên, càng làm lộ ra ngũ quan sắc bén, cả người như toát ra một cổ hàn băng lạnh lẽo.

Đây là Lý Đô mà Bạch Huy quen thuộc, cũng là một Lý Đô hoàn toàn xa lạ.

Lý Đô của trước kia, khi đi vào văn phòng của hắn sẽ không báo trước cho thư kí, càng không gọi hắn một câu "Bạch tổng."

Khác với sự thờ ơ và lạnh nhạt mà Lý Đô cố tình làm ra trước kia mỗi khi hai người giận dỗi, người ở trước mặt hiện tại, Bạch Huy không tìm được một chút tình cảm dao động nào từ y nữa. Giống như bọn họ chỉ là cấp trên cấp dưới, chưa từng có bất kì mối quan hệ gì.

"Vết thương trên mặt của cậu." Cuối cùng Bạch Huy cũng mở miệng, "Sao lại như thế?"

"Ngày hôm qua không cẩn thận té ngã, vết thương nhỏ mà thôi, qua hai ngày là ổn rồi."

Một Lý Đô bình tĩnh, điềm đạm trả lời lại làm cho Bạch Huy có chút thất thần. Nếu là Lý Đô của trước đây, y nhất định sẽ mặt lạnh nói, "liên quan gì tới cậu".

Khi nhận ra mình đang suy nghĩ cái gì, Bạch Huy còn cảm thấy có phải bản thân hắn có vấn đề hay không.

Đây chẳng phải là những gì hắn luôn chờ mong hy vọng đó sao? Hắn chán ghét một Lý Đô quá sắc bén, cứng rắn luôn tự cho mình là đúng, nhưng mà bây giờ ở trước mặt của hắn, người này có khác gì với Tả Minh Viễn hay bất cứ kẻ nào đâu, hắn lại vì cái gì mà không hài lòng?

Lý Đô thấy Bạch Huy đã lâu không lên tiếng, cho rằng hắn là đang lo lắng y sẽ tiếp tục dây dưa, muốn ở lại công ty, vì thế mở miệng nói: "Anh yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào những chuyện khác ở công ty. Nếu anh còn gì băn khoăn, có thể cho người đi theo tôi."

Tay Bạch Huy đang cầm một cây bút chuẩn bị kí tên, lúc này nghe Lý Đô nói xong, bàn tay run run, ngòi bút chọc thủng một lỗ trên giấy.

Bạch Huy chậm rãi buông cây bút xuống, nói: "Không cần, tôi không lo lắng việc này."

Nếu Lý Đô có thể xử lý việc của Tống gia đương nhiên là chuyện tốt. Khoảng thời gian này Lý Đô không ở công ty, có những việc giao cho người khác không phải là làm không được, thế nhưng Bạch Huy theo bản năng vẫn đem ra so sánh với Lý Đô, càng so sánh càng phát hiện ra nhiều điểm bất mãn cùng sai sót, cuối cùng hắn tự mình ôm hết công việc. Hơn nữa từ lúc đầu hắn đã muốn cho Lý Đô xuất viện sau đó nghỉ ngơi một quãng thời gian mới để y quay trở lại công ty.

"Nếu đã như vậy, tôi đi làm việc của mình trước đây."

Lý Đô xoay người đi ra ngoài, đi được một đoạn, lúc bấy giờ Tả Minh Viễn mới hoàn hồn lại mà gọi y.

Lý Đô quay đầu, Tả Minh Viễn nói: "Chuyện là... là...."Đột nhiên nhìn vào Lý Đô anh lại có chút khẩn trương, "Tôi đã tìm cho cậu một trợ lí đời sống.... à không đúng, không phải tôi... mà là...."

Lý Đô cắt ngang lời của Tả Minh Viễn, gật đầu cười nói với anh: "Không cần, cảm ơn."

Nói xong, y liền nhanh chóng rời đi.

Tả Minh Viễn thu hồi tầm mắt, không hiểu gì cả nhìn về phía Bạch Huy: "Sao Lý Đô lại....." Anh là muốn hỏi sao Lý Đô lại như thế này, sau khi nhìn rõ sắc mặt của Bạch Huy, đành lập tức ngậm chặt miệng, lời gì cũng không muốn hỏi nữa.

Lúc Lý Đô trở về văn phòng còn có chút lo lắng không biết nơi này có phải đã sớm đổi người hay không, sau khi nhìn thấy Đường Tuyết, còn có những vật dụng trên bàn làm việc của mình, tâm tình mới thả lỏng.

Đường Tuyết thấy y đến, lập tức đi tới trước mặt Lý Đô.

"Lý tổng xin chào."

Lý Đô hỏi: "Ba mẹ em có khỏe không?"

Đường Tuyết cúi đầu nhẹ giọng nói: "Bị hoảng sợ một chút, nhưng mà vẫn khỏe, không sao cả."

Quãng thời gian này Đường Tuyết không đến thăm Lý Đô, thậm chí một cuộc điện thoại cũng không có, là bởi vì trong nhà cô xảy ra chuyện, cô đành phải xin nghỉ.

Anh trai của cô là mọt tên nghiện cờ bạc, những năm qua, anh ta ở bên ngoài cá cược, còn Đường Tuyết thì bán mạng kiếm tiền trả nợ. Người bên ngoài đều ngưỡng mộ cô đã xinh đẹp, lương lại còn cao ngất, mấy ai biết được cô đã sớm mệt mỏi đến tột cùng, thậm chí chuyện yêu đương cũng không dám nghĩ tới. Lần này anh trai cô lại gây ra một số nợ khổng lồ, một mình cô phải xoay sở, trong lúc nhất thời Đường Tuyết không lấy ra được số tiền nhiều như thế, nên cha mẹ cô đã bị bắt đi. Bọn chúng không nói khi nào phải trả tiền, khi nào mới thả người, thậm chí tiền lãi cũng không cần, chỉ nói cô đem thân mình tới để trao đổi.

Đường Tuyết thực sự đã bị bức tới đường cùng, cho nên hôm qua mới gọi điện thoại cho Lý Đô.

Sau đó Lý Đô kêu cô đến ngân hàng rút tiền, lại còn cho người đi cùng cô. Sau khi trả tiền để cứu ba mẹ, những kẻ đã dùng lời lẽ xúc phạm đến Đường Tuyết còn bị Đao Ba hung hăng mà đánh cho một trận.

"Không sao là được rồi."

Lý Đô gật đầu, đang muốn đi vào trong, Đường Tuyết đã đưa tay nắm lấy tay y.

Lý Đô sửng sốt, hỏi: "Làm sao vậy?"

Tay Đường Tuyết run run, giọng nói cũng run run: "Tiền... em... em...."

"Tiền em không cần phải trả vội."

Đường Tuyết vừa nghe những lời này lập tức ngẩng đầu lên, Lý Đô lúc này mới phát hiện mặt cô đầy nước mắt, lớp trang điểm cũng nhòe đi.

Lý Đô có chút bất đắc dĩ nói: "Khóc gì chứ, chuyện có gì to tát đâu."

Đối với Lý Đô mà nói, chuyện này quả thật không có gì lớn lao, nhưng mà đối với Đường Tuyết, thì Lý Đô đã cứu mạng cả ba người nhà cô.

Đường Tuyết nhìn khuôn mặt ôn nhu của Lý Đô, cuối cùng cũng không khống chế được tình cảm của mình, nức nở nói: "Nếu như anh, nếu như anh thích phụ nữ, em ngàn vạn lần tình nguyện lấy thân mình để báo đáp."

Lý Đô nghe xong, dở khóc dở cười hỏi: "Ai nói muốn em lấy thân báo đáp chứ?"

Đường Tuyết nghẹn ngào nói: "Em, em có thể ôm anh một chút được không?"

Lý Đô mỉm cười, kéo tay Đường Tuyết ôm cô vào trong lòng.

Đường Tuyết dùng sức nắm lấy quần áo của Lý Đô, dựa đầu vào ngực y, cô khóc như một đứa trẻ.

Lý Đô vỗ nhẹ lưng Đường Tuyết, tầm mắt vừa di chuyển đã thấy Bạch Huy đứng trước cửa phòng làm việc của mình.

Chương 50


Trong ấn tượng của Bạch Huy, Lý Đô chưa từng thân mật với ai đến vậy.

Mà nói thân mật thật ra cũng không phải. Mỹ nhân khóc, nam nhân ôm ấp an ủi là chuyện bình thường. Nhưng bởi vì người này là Lý Đô, nên có chút kì lạ.

Lý Đô từ nhỏ đã sống khép kín, không thích tiếp xúc quá nhiều với người khác, cũng chưa từng có hành động dịu dàng với ai đến như vậy. Đã từng có người đối xử rất tốt với y, nhưng tiếp xúc qua vài lần họ lại tránh đi không kịp, còn nói y là một tảng băng lạnh lẽo không có chút tình cảm nào.

Nhưng mà đối với Bạch Huy thì hoàn toàn ngược lại.

Bạch Huy có thể ra lệnh cho y, có thể tổn thương y, có thể tùy ý sai khiến y, thậm chí còn có thể lựa chọn xem bản thân có cần y hay không.

Giữa hai người bọn họ quyền chủ động luôn nằm trong tay Bạch Huy. Cho nên ngay cả khi Bạch Huy cảm thấy chán ghét Lý Đô nhất, hắn cũng sẽ bởi vì "đặc quyền" này của mình mà có chút đắc ý.

Nhưng hôm nay lần đầu tiên nhìn thấy Lý Đô, lại thấy ánh mắt cùng cách nói chuyện của y đối với mình, Bạch Huy lờ mờ cảm nhận được có chút gì đó rất khác lạ.

Cảm giác lo lắng bất an không thể lí giải này đã khiến cho hắn đi theo Lý Đô tới đây.

Sau đó, lại nhìn thấy cảnh tượng trước mắt khiến cho hắn khó chịu vô cùng.

Đường Tuyết vẫn đang khóc nức nở trong lòng Lý Đô, y ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm nhau. Bạch Huy còn cho rằng sau khi Lý Đô thấy mình đến sẽ đẩy Đường Tuyết ra, nhưng Lý Đô chỉ hờ hững liếc mắt nhìn hắn một cái, lại rũ mi xuống.

Lý Đô nhìn hắn giống như là nhìn không khí.

Bạch Huy cau mày, đang định lên tiếng thì Đường Tuyết đã từ trong ngực của Lý Đô lui ra.

Cô có vẻ rất ngại ngùng.

Tuy rằng đã làm việc với Lý Đô trong quãng thời gian rất dài nhưng giữa hai người chưa từng có bất kì quan hệ riêng tư nào. Chỉ là cô đơn phương sùng bái Lý Đô, nể phục y lại thấy đau lòng cho y, cô luôn lấy Lý Đô là mục tiêu phấn đấu của mình. Cho nên khi Lý Đô giúp đỡ cô, lại còn để lộ một chút ân cần dịu dàng, cô liền có hơi thất thố.

Lý Đô đưa khăn giấy, Đường Tuyết cầm lấy, đỏ mặt nói: "Lý tổng thực xin lỗi."

Cô nắm chặt khăn giấy, "Em trở về làm việc đây." Đường Tuyết biết dù mình có khóc sướt mướt cũng không giải quyết được vấn đề gì. Muốn báo đáp cho Lý Đô, cô càng phải nỗ lực làm việc, không để bản thân trở thành phiền phức cùng gánh nặng cho y.

"Đi đi." Lý Đô nhẹ nhàng lên tiếng.

Đường Tuyết khom lưng cúi chào, lại một lần nữa trịnh trọng biểu đạt lòng biết ơn của mình. Chờ đến lúc cô xoay người rời đi, nhìn thấy Bạch Huy cô có hơi giật mình, vội vàng nói: "Chào Bạch tổng."

Bạch Huy không hé răng ánh mắt không nhìn vào cô, Đường Tuyết cũng không dừng lại, nhanh chóng bước ra ngoài.

Sau khi Đường Tuyết rời đi, Bạch Huy vẫn đứng im tại chỗ không nói lời nào, Lý Đô đành phải hỏi hắn: "Có việc gì sao?"

Giọng nói của Bạch Huy có chút cứng nhắc: "Buổi trưa cùng nhau ăn cơm đi."

"Không cần, tôi đã ăn rồi."

Lý Đô ngồi vào bàn làm việc, lúc nói chuyện cũng không ngẩng đầu lên.

Lần trước lúc Bạch Huy tìm y ăn cơm, tuy rằng không biểu hiện ra mặt, nhưng thực chất trong lòng Lý Đô rất vui. Ai ngờ lúc dùng cơm, hắn lại cảnh cáo y, không cần làm chuyện dư thừa.

Lúc đó Lý Đô cảm thấy giống như bị người ta trực tiếp tát một cái vào mặt.

Không biết lần này hắn lại muốn cảnh cáo y chuyện gì. Nhưng mặc kệ là chuyện gì, Lý Đô cũng sẽ không đi.

Sau khi nghe được đoạn ghi âm ngày hôm qua, y liền cảm thấy rất bội phục Bạch Huy, vậy mà hắn có thể sống cùng y tận ba năm. Lý Đô không dám nghĩ tới trong ba năm này, mỗi lần bọn họ ôm hôn thân thiết, trong lòng Bạch Huy sẽ có bao nhiêu ghê tởm. Không trách được khi Ninh Việt trở về, hắn giống như là bắt được cọng rơm cứu mạng, nóng lòng muốn thoát khỏi y.

Lý Đô nghĩ tới chính mình còn cảm thấy ghê tởm, ngẩng đầu lên nhìn thấy Bạch Huy vẫn chưa đi, sắc mặt trắng bệch.

"Còn có việc?" Lý Đô nhất thời không khống chế được bản thân, giọng nói lộ ra chút phiền chán mất kiên nhẫn.

Trong lòng Bạch Huy đột nhiên gấp gáp khó diễn tả, cau mày hỏi: "Lý Đô, rốt cuộc là cậu bị sao thế này?"

Nháy mắt Lý Đô cảm thấy bản thân mình có chút bất lực, có phải y nên thốt ra cái từ "cút" mới có thể khiến cho Bạch Huy hiểu được lời y nói không? Nhưng mà Lý Đô cũng không thể nói như vậy được, hiện tại y đang nợ nhân tình của hắn, cho nên y sẽ không làm loại chuyện qua cầu rút ván đó.

Lý Đô thở dài: "Cận Ngôn xảy ra chuyện khiến tâm tình của tôi không tốt, xin anh thứ lỗi. Bây giờ tôi còn phải làm việc, nếu không có chuyện gì anh về trước đi."

Nói xong y lại cúi đầu tập trung vào công việc, không thèm nhìn lấy hắn một cái.

Bạch Huy đứng ở cửa, sững sờ khi nghe câu trả lời của Lý Đô.

Rốt cuộc là có chỗ nào không đúng, bỗng dưng có một ngày Lý Đô nói với hắn một câu "xin anh thứ lỗi"? Hắn còn muốn mở miệng, lại không biết tiếp theo nên nói cái gì. Lý Đô lễ độ nho nhã như vậy, còn hắn lại ở đây dây dưa, thật giống như là đang cố ý gây rối, Bạch Huy vẫn chưa đến mức phải khiến cho mình phải rơi vào tình huống khó xử đó đâu.

Hắn xoay người, lạnh mặt rời đi.

Bạch Huy rời đi không bao lâu, Đường Tuyết đã trở vào đưa tài liệu cho Lý Đô.

Chỉ vừa mới qua vài phút, dáng vẻ yếu đuối đáng thương trên người cô đều đã biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại một khuôn mặt điềm tĩnh thong thả như trước kia.

Đường Tuyết chia ra hai phần tư liệu đưa cho Lý Đô, trong đó có một phần là do Lý Đô lúc trước đã dặn dò cô chuẩn bị, phần còn lại, cô mở miệng nói: "Đây là do trợ lí Tả vừa mới cho người đưa tới."

Lý Đô nghe xong, mở tập tài liệu đó ra, nhưng chỉ là liếc mắt qua vài cái đã đóng lại, nói với Đường Tuyết: "Cho người trả về đi."

Lý Đô không biết là Tả Minh Viễn có ý gì. Ngoại trừ chuyện hợp tác với Tống Tiêu Tiêu, những chuyện quan trọng khác trong công ty, y đã nói không đụng vào, thì chính là không đụng vào.

Buổi chiều lúc Bạch Huy đang làm việc, văn phòng của hắn đóng mở rất nhiều lần, hắn đều nghĩ là Lý Đô tới. Chờ đến lúc bọn họ tiến vào, nhìn thấy không phải người mình muốn gặp, sắc mặt hắn liền trở nên khó coi. Khiến cho giám đốc các phòng ban khi ra khỏi phòng còn có chút ngốc, không biết mình đã làm sai cái gì.

Mãi đến lúc Tả Minh Viễn quay lại, Bạch Huy không nhịn được hỏi: "Lý Đô đâu?"

Tả Minh Viễn sửng sốt, anh làm sao biết được, anh cũng đâu thể quản đến chỗ của Lý Đô. Chỉ đành thử thăm dò nói: "Bằng không tôi gọi điện thoại hỏi một chút?"

"Không cần." Bạch Huy lạnh giọng cự tuyệt.

Vậy nên Tả Minh Viễn cũng không nhắc lại, ai ngờ được giây tiếp theo, Bạch Huy đột nhiên ném mạnh xấp tài liệu lên bàn: "Lại giở cái tính gì ra nữa đây!"

Tả Minh Viễn bị hoảng sợ, nhất thời cũng không biết nên nói cái gì. Xem ra, Lý Đô không cáu kỉnh, mà người cáu kỉnh lại là vị tổng tài này của bọn họ đây.

Bạch Huy giống như không thật sự muốn Tả Minh Viễn phải trả lời, sau khi phát hỏa xong đã từ từ bình tĩnh trở lại. Cứ như vậy cho đến khi gần tới giờ tan ca, hắn lại đột nhiên hỏi: "Lý Đô đâu?"

May mắn lần này Tả Minh Viễn đã có sự chuẩn bị, trước đó anh đã đi hỏi qua Đường Tuyết, nên lập tức trả lời: "Cậu ấy đến công ty của Tống gia rồi."

Bạch Huy lại trầm mặc.

Tả Minh Viễn nhìn hắn, lại nhớ đến xấp tài liệu lúc trưa bị Lý Đô trả về, anh thầm thở dài một hơi.

Ban đầu anh còn nghĩ rằng, đời này mình sẽ không đợi được đến ngày hôm nay.

Nhưng mà hiện tại xem ra.

Lý Đô thật sự muốn buông tay rồi.

Lý Đô rời khỏi chỗ của Tống Tiêu Tiêu thì lập tức đến bệnh viện.

Mấy ngày này dấu hiệu sinh tồn của Cận Ngôn đã trở nên ổn định hơn rất nhiều, cũng không phát sinh tình huống khẩn cấp nào, coi như là được cứu về từ quỷ môn quan.

Sau khi được sự đồng ý của bác sĩ, Lý Đô đã chuẩn bị sẵn sàng, mặc bộ đồ vô trùng, đeo thêm khẩu trang đi vào phòng bệnh ICU.

Trước kia chỉ nhìn qua cửa kính không thể thấy rõ. Nhưng bây giờ được đến gần rồi, nhìn những dụng cụ y khoa phức tạp gắn trên giường và trên đầu Cận Ngôn, nhìn màn hình điện tâm đồ đang không ngừng nhảy số, lại nhìn người nằm trên giường bệnh sắc mặt trắng như tuyết, tầm mắt của Lý Đô càng ngày càng nhòe đi.

Đứa nhóc này trước kia vô cùng khỏe mạnh, cả ngày hoạt bát không ngừng, thậm chí còn bởi vì quá hiếu động nên thỉnh thoảng phải tự rèn luyện.

Nhưng mà bác sĩ nói, lần này thân thể cậu đã chịu thương không hề nhẹ, về sau không thể hồi phục như trước đây được nữa.

Thậm chí cả vật nặng cũng không thể cầm.

Kỳ thật cậu vốn dĩ không thích đánh nhau.

Chỉ là vì hồi còn nhỏ, Bạch Hạo ở Bạch gia bị ăn đòn, khóe miệng bị đánh trầy da bầm tím. Sau khi Cận Ngôn nhìn thấy đã tức giận hỏi Lý Đô, có thể cho cậu học đánh nhau hay không, lại còn nói cậu học được rồi, sau này nếu ai còn dám bắt nạt thiếu gia của cậu, cậu nhất định sẽ đi đánh người đó.

Bây giờ cậu được toại nguyện rồi. Thiếu gia của cậu được cậu bảo vệ quá tốt, thậm chí thù hận cũng không tới lượt hắn phải để trong lòng. Còn cậu thì sao, mất đi nữa cái mạng, nữa đời sau cũng vì thế mà bị hủy hoại.

Lý Đô còn có chút ghen tỵ với Bạch Hạo.

Tại sao không có một người nào ngu ngốc như thế tình nguyện vì y mà che chở? Tại sao lại không có một người nào hết lòng hết dạ như thế mà đối đãi với y?

Bây giờ Lý Đô mới cẩn thận mà suy nghĩ, y thích Cận Ngôn như vậy, đối với Cận Ngôn tốt như vậy, bởi vì Cận Ngôn chính là một Lý Đô khác sao?

Không biết có phải cảm nhận được sự có mặt của Lý Đô hay không, trên giường bệnh ngón tay Cận Ngôn giật giật, từ từ mở mắt ra.

Đôi mắt của cậu cũng không nhìn rõ lắm, giống như bị che lấp bởi một tầng sương mù.

Lý Đô biết Cận Ngôn chưa hoàn toàn thanh tỉnh, cúi người đến bên tai cậu gọi một tiếng: "Cận Ngôn."

Tầm mắt Cận Ngôn dừng trên người Lý Đô, Lý Đô nhẹ nhàng nói: "Cận Ngôn, chú Lý đưa con đi có được không?"

Đầu óc Cận Ngôn trống rỗng, chỉ cảm thấy mình rất mệt, mệt đến nỗi chớp mặt một cái cũng phải dùng lực thật lớn. Cậu mơ màng nhìn Lý Đô, chậm rãi nghiền ngẫm lời của y.

Chú Lý muốn dẫn mình đi đâu, đi tới chỗ nào? Có phải đi rồi sẽ không gặp được thiếu gia nữa không?

Nhưng suy nghĩ này vừa mới nhen nhóm, đã có một giọng nói khác nói cho cậu biết, thiếu gia của cậu vĩnh viễn đều không muốn nhìn thấy cậu.

Vẻ mặt của Cận Ngôn vẫn như cũ ngây ngẩn, nhưng nước mắt lại từ khóe mi chậm rãi rớt xuống. Cậu nhìn Lý Đô gật đầu một cái thực nhẹ, nhanh chóng nhắm mắt lại, nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Lý Đô lại quay đầu nhìn những chỉ số trên màn hình thiết bị, tất cả đều bình thường, y mới yên tâm rời khỏi phòng bệnh ICU.

Sau khi rời đi Lý Đô đã nhìn thấy Ngụy Trạch, vừa lúc, y cũng muốn đi tìm Ngụy Trạch.

"Bây giờ có rảnh không?" Lý Đô hỏi.

"Làm sao vậy?" Ngụy Trạch đáp

"Có việc muốn nói với cậu."

Ngụy Trạch đi theo Lý Đô tới một chỗ yên tĩnh, nghe y nói xong, cậu nhíu mày hỏi: "Anh thật sự muốn làm như thế?"

Lý Đô gật đầu: "Đúng vậy."

"Ở bệnh viện, tôi có thể giúp, nhưng những việc khác........."

Lý Đô tiếp lời: "Những việc khác tôi sẽ sắp xếp, cậu không cần lo lắng."

Ngụy Trạch thở dài: "Được rồi."

Đêm hôm đó, Cận Ngôn xảy ra biến chứng rơi vào tình trạng nguy kịch, dù được tận tình cứu chữa nhưng không qua khỏi, kết quả được công bố đã "tử vong."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co