1
Từ khi bắt đầu có ý thức, con người đã tôn thờ các vị thần.
Mỗi vùng đất khác nhau đều có những vị thần khác nhau, nhưng được biết đến rộng rãi nhất chính là vị thần luôn xuất hiện khi một nền văn minh mới được hình thành – kẻ nắm trong tay quyền năng cai quản sinh mệnh: Thần Chết.
Được xem là vị thần mạnh mẽ nhất trong số các thần, vậy mà lúc này đây, hắn lại đang vô cùng sầu não. Rượu – thứ khiến con người mất đi lý trí – ngay cả khi ngồi trên thần vị, vẫn là một tai họa.
Chỉ mới hôm qua thôi, hắn đã lỡ tay ném một cá thể sang chiều không gian khác. Nếu chỉ vậy thì không có gì to tát… cho đến khi hắn biết “cá thể” đó chính là Cale Henituse, người được bảo vệ bởi năm con rồng và những kẻ có thể đánh sập nhà hắn, lột da hắn, xào hắn với hành thơm bất cứ lúc nào bọn họ thật sự muốn.
Bên tai hắn văng vẳng những tiếng chửi bới của đứa con mình yêu quý, còn trước mắt là viễn cảnh chẳng chút vui vẻ. Thần chết thở dài. Hắn… sẽ không bao giờ đụng vào rượu nữa. Không bao giờ.
Quay lại với cá thể xấu số bị vạ lây bởi cơn say xỉn của vị thần: Cale Henituse, thiếu gia Khiên Bạc của Đế quốc Roan.
Bạn sẽ làm gì nếu khi tỉnh dậy, không còn nằm trên chiếc giường êm ái của mình mà bị trói chặt ở một nơi tối tăm, xa lạ và dơ bẩn?
Sợ hãi?
Hoảng loạn?
Không hề.
Điều đầu tiên vị thiếu gia này làm là… thở dài, sau đó thì nguyền rủa.
“F*ck. Cái tên khốn điên đó sẽ không bao giờ để mình sống yên ổn và lười biếng. Và giờ thì hắn lại làm cái quái gì thế này…”
“Cale, cậu có nghe thấy chúng tôi không?” – giọng nói trầm tĩnh của Đá Tảng Vĩ Đại vang lên.
Cale nhăn nhó ngồi dậy.
“Tên Thần Chết có để lại tin nhắn!” – tu sĩ háu ăn reo lên. Mặt đất phủ đầy bụi bẩn bất ngờ hiện lên những ký tự cổ của Đế quốc Roan.
[Đây thật sự chỉ là một sai sót. Nhưng thế giới này có vẻ cũng rất cần một ‘Thiếu gia Khiên Bạc’. Tiện thể, vì là sai sót của ta nên ta sẽ gửi cả gia đình ngươi đến. Thú vị lắm đúng không?]
Cale nghẹn họng.
“Ư…” – não bộ cậu bị tấn công bởi hàng loạt hình ảnh hỗn loạn. Không đau, nhưng cực kỳ khó chịu. Cale cúi gập người, bắt đầu nôn khan.
Thần Chết là một tên điên. Cậu đã nhiều lần khẳng định như vậy, nhưng chưa bao giờ nghĩ hắn lại điên đến mức này.
Xóa bỏ sự tồn tại của một cá thể và ghi đè một cá thể khác lên khoảng trống đó.
KẺ ĐIÊN.
(Hiểu nôm na là xuyên người tới nhưng nhập vào thân phận có sẵn. Thần chết không xóa bỏ hoàn toàn sự tồn tại – chỉ thay thế "ký ức" của mọi người về người đó bằng Cale. Linh hồn cũ được chuyển tới thế giới khác.)
Thế giới này không phải thế giới của Kim Rok Soo. Không có cánh cổng, không có quái vật. Chỉ là một thế giới yên bình, nơi con người sống hòa thuận.
Thân phận của Cale tại đây: con cháu một gia đình giàu có. Mà… người gốc sống trong cơ thể này hôm qua vừa bị bắt cóc, rồi bị đâm chết.
“Thật là một đứa trẻ đáng thương. Dù không đáng thương bằng tôi, nhưng cũng đáng thương…” – tu sĩ ăn nhiều thổn thức.
“Tôi có thể XXX rồi XXX những kẻ đó không?” – Nước Nuốt Trời đầy phẫn nộ.
“Thiêu cháy bọn chúng!”
“Ném chúng lên cao rồi hất xuống!” – Lửa Hủy Diệt và Tên Trộm đồng thanh hưởng ứng.
Mặt đất dưới Cale trồi lên, tạo thành một mảnh đá sắc nhọn cắt đứt dây trói. Cậu đã đỡ hơn, nhưng mặt vẫn trắng bệch. Cậu… phải giết tên Thần Chết chết tiệt kia.
Cùng lúc đó – tại Đế quốc Roan.
Tẩm cung hoàng đế như vừa trải qua một cơn bão. Giữa phòng, Hoàng đế đương nhiệm đang cố gắng áp chế aura vàng đen, mỉm cười với kẻ trước mặt.
“Ngươi vừa nói cái quái gì vậy?”
Thần quan lắp bắp. Hiển nhiên, anh ta bị khí thế của vị hoàng đế “luôn mỉm cười” này dọa cho sợ chết khiếp.
“Ngài… ngài ấy nói… chỉ là…”
“Sai sót nhỏ, đúng không?” – Alberu bật cười, aura bị kìm nén tràn ra như lưỡi kiếm sắc bén.
“Sai sót nhỏ đến mức có thể ném Dongsaeng của ta, anh hùng của Đế quốc, sang một chiều không gian sắp bắt đầu ngày thanh trừng?”
Thần quan không phải Cage, không có khả năng đối thoại bình tĩnh với hoàng đế, đặc biệt là vị hoàng đế là swordmaster đang trong cơn tức giận. Anh ta lắp bắp truyền đạt xong lời thần dụ rồi ngất xỉu.
Vuốt ngược mái tóc vàng rực như mặt trời, đôi mắt xanh của hoàng đế Alberu lại trở nên điềm tĩnh khi thấy Cage xuất hiện.
“Cage, phiền cô kết nối tới Rừng Bóng Tối giúp tôi nhé”
Nữ thần quan nhìn nụ cười trên khuôn mặt đẹp trai thái quá kia, gật đầu.
**********
Sâu trong Rừng Bóng Tối, nơi cư ngụ của các anh hùng lục địa – lâu đài chìm trong bầu không khí nặng nề.
Rồng Vàng ôm rồng đen và hai chú mèo nhỏ vẫn đang sụt sịt.
Cả bốn đều từng nằm cùng giường với Cale trước lúc cậu biến mất. Rồng đen đang tự trách mình không trông nom kỹ con người yếu ớt kia.
Khi thiết bị liên lạc vang lên lần thứ ba, Rosalyn – người đang nghỉ phép – khó chịu kết nối.
Người hiện ra không phải hoàng đế, mà là… nữ thần quan bị trục xuất.
“Cage” mana đỏ từ Rosalyn bắt đầu phân tán "lại là tên khốn đáng chết đó"
Đáng lẽ ra họ phải nghĩ tới tên thần đáng nguyền rủa đó đầu tiên, sự lo lắng đã khiến họ bỏ quên hắn.
“Vâng, là hắn” – Cage gật đầu.
(Thật tội cho Thần chết… đến tên cũng không được gọi đàng hoàng…)
********
“Được rồi, giờ ta cần chọn ba người đầu tiên.” – Thần chết có thể mở cổng tới thế giới kia, nhưng mỗi lần chỉ được ba người.
“Tôi sẽ đi.” – Choi Han, vẫn luôn im lặng, nắm chặt thanh kiếm, bước tới. Không ai phản đối – cậu là người mạnh nhất, ngoài các con rồng.
“Ta cũng đi. Ta phải bảo vệ con người.” – Raon đâm đầu vào người Choi Han.
“Tôi là người cuối cùng.” – Beacrox lạnh lùng bước lên.
“Được. Những người còn lại, hãy chuẩn bị. Tôi đi trước.”
Thiết bị liên lạc vụt tắt.
Ron vỗ vai con trai:
“Con là người duy nhất ta tin tưởng. Trước khi ta đến… hãy chăm sóc chú cún con thật tốt.”
Ông ấy đang cười, nụ cười hiền từ luôn làm Cale sởn gai ốc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co