Truyen3h.Co

[TeeteePor] Owned

CHƯƠNG 1

ehshzj8_


Trận mưa rào mùa hạ dường như muốn nhấn chìm cả thành phố Bangkok. Trong phòng khách lộng lẫy của biệt thự nhà họ Nimitparkpoom, cậu nhóc Teetee 5 tuổi đang ngồi bệt trên thảm, mải mê với bộ xếp hình siêu nhân mới mua.

Cánh cửa lớn mở ra, mang theo hơi lạnh của nước mưa và tiếng sấm rền vang. Ba Teetee bước vào, nhưng không phải một mình như thường ngày. Phía sau ông là một cậu bé gầy gò, đôi mắt to tròn nhưng tĩnh lặng như mặt hồ không chút gợn sóng. Đó là Por, 8 tuổi, người vừa mất đi cả gia đình chỉ sau một đêm giông bão. Ba mẹ của Por đã mất trong vụ tai nạn thảm khốc khi trên đường đi giải quyết công việc quan trọng của tập đoàn Nimitparkpoom, vì cảm thấy có lỗi với 2 người, ba của Teetee đã quyết định đón Por về biệt thự của gia đình mình để chăm sóc cho cậu bé.

"Teetee, từ hôm nay Por sẽ ở cùng chúng ta.Cậu ấy hơn con 3 tuổi, con phải gọi là anh, rõ chưa?"

Teetee ngước mắt lên. Trong thế giới của một đứa trẻ được nuông chiều, sự xuất hiện của Por giống như một vệt màu lạ lẫm chèn vào bức tranh hoàn hảo của cậu. Cậu nhóc 5 tuổi khi ấy không hiểu "mất mát" là gì, cậu chỉ thấy người kia thật gầy gò, thật im lặng và thật đáng ghét vì đã cướp đi ánh nhìn của bố mẹ mình.

Teetee cầm lấy một mảnh siêu nhân, ném thẳng vào người Por. Mảnh nhựa đập vào trán cậu bé 8 tuổi, để lại một vết đỏ. Por không khóc, không né tránh, chỉ lặng lẽ nhìn Teetee bằng ánh mắt vừa xa cách, vừa mang chút kiêu hãnh đến kỳ lạ. Đó là lần đầu tiên Teetee biết thế nào là cảm giác bị người khác xem thường.


Mười sáu năm trôi qua, mối quan hệ của 2 người họ cũng dần được kéo lại gần hơn, không hẳn là thân thiết nhưng cũng không hoàn toàn là người lạ.

Por ở tuổi 24 là một sự tồn tại vô cùng đặc biệt. Anh không vồn vã, không nịnh bợ. Dù mang ơn gia đình Nimitparkpoom, Por luôn giữ cho mình một phong thái thanh tao, có phần xa cách. Anh tốt nghiệp ngành phục chế cổ vật, mỗi ngày đều đắm mình trong những món đồ xưa cũ, tĩnh lặng và quý phái như chính con người anh. Por giống như một đóa hồng trắng, đẹp đẽ nhưng đầy gai nhọn, khiến người ta vừa muốn chạm vào, vừa sợ bị tổn thương.

Ngược lại, Teetee 21 tuổi là một vận động viên bơi lội với sức sống mãnh liệt. Cậu cao lớn, bả vai rộng và nụ cười luôn thường trực trên môi, là "con cưng" của giới truyền thông thể thao. Nhưng chỉ mình Por biết, ẩn sau vẻ ngoài "cún con" rạng rỡ đó là một linh hồn đầy chiếm hữu và những mưu đồ không hề đơn giản.

Teetee ghét cái cách Por gọi cậu là "em trai" bằng giọng điệu bình thản. Cậu ghét cách Por luôn nhìn thấu những trò quậy phá của cậu nhưng chỉ im lặng giả vờ không để tâm.


Chiều thứ bảy, nắng đổ vàng rực bên hiên nhà hậu viện. Por đang ngồi tỉ mỉ dùng cọ nhỏ làm sạch một mảnh gốm cổ từ thời Sukhothai. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, đậu trên hàng mi dài và sống mũi thanh tú của anh.

Bộp.

Một chiếc khăn tắm ướt sũng vắt ngang vai Por, mùi clo nồng nặc của hồ bơi xộc thẳng vào mũi. Teetee, chỉ mặc độc một chiếc quần bơi, người còn sũng nước, tự nhiên vắt tay lên ghế của Por.

"Anh lại làm mấy thứ nhạt nhẽo này à? Đi xem em tập bơi đi, hôm nay em lập kỷ lục mới đấy."

Por không thèm liếc mắt, đôi tay thanh mảnh vẫn giữ nhịp độ phục chế đều đặn: "Lập kỷ lục thì đi khoe với bạn gái của em ấy. Đừng làm bẩn đồ của anh."

"Em không có bạn gái." Teetee cúi thấp người xuống, hơi thở nóng hổi vương mùi bạc hà phả thẳng vào gáy Por. "Anh biết rõ em thích ai mà, đúng không?"

Ngón tay Por khựng lại trong giây lát. Anh đặt chiếc cọ xuống, quay sang nhìn thẳng vào mắt Teetee. Sự điềm tĩnh của anh dường như là vũ khí duy nhất chống lại sự ngông cuồng của đứa em trai: "Teetee, đừng quá trớn. Dù em có lớn thế nào, anh vẫn là người được bố mẹ em nhận nuôi để bảo vệ em."


Mọi chuyện thực sự bùng nổ vào tối hôm đó. Trong bữa ăn, mẹ Teetee vô tình nhắc đến việc một người bạn của bà muốn giới thiệu con gái cho Por. Bà nói rằng Por đã lớn, cũng nên nghĩ đến chuyện lập gia đình để ổn định cuộc sống.

Por chỉ mỉm cười lễ phép, không từ chối cũng chẳng nhận lời. Nhưng dưới gầm bàn, bàn chân của Teetee đã chạm vào bắp chân của Por một cách đầy khiêu khích. Ánh mắt Teetee lúc đó không còn chút gì là vẻ rạng rỡ thường ngày, nó tối sầm lại, lạnh lẽo một cách đáng sợ.

Khi bữa ăn kết thúc, Por định đi về phòng thì bị Teetee chặn lại ở hành lang tối.

"Anh định đi xem mắt thật à?" – Teetee gằn giọng, bàn tay to khỏe bóp chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của Por, ấn mạnh anh vào tường.

"Buông ra! Em điên à?" – Por cố gắng giữ vẻ kiêu kỳ, nhưng giọng nói đã bắt đầu run rẩy.

"Đúng, tôi điên đấy. Tôi điên suốt 16 năm qua rồi!" – Teetee cúi xuống, mặt đối mặt với Por chỉ trong gang tấc. "Anh nghĩ anh là ai? Anh tưởng anh chỉ cần tỏ ra thanh cao là tôi sẽ không dám chạm vào anh sao? Anh nên nhớ, anh là món quà mà bố mẹ mang về cho tôi. Mà đã là đồ của Teetee này, thì một sợi tóc anh cũng không được phép để kẻ khác chạm vào."

Teetee đột ngột buông tay ra, nhưng trước khi đi, cậu ghé sát tai Por thì thầm một câu khiến anh lạnh sống lưng:

"Cứ chuẩn bị tâm lý đi, 'anh trai'. Buổi xem mắt đó sẽ không bao giờ diễn ra đâu. Vì ngày mai, tôi sẽ cho cả thế giới biết anh thuộc về ai."

Teetee quay lưng đi, để lại Por đứng chôn chân trong bóng tối, trái tim đập liên hồi vì sợ hãi, và có lẽ, là cả một chút cảm xúc kỳ lạ mà anh chưa bao giờ dám thừa nhận.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co