Truyen3h.Co

tg ; stepbrother

i.

myarywq

_

căn phòng thoáng đãng đã được nhuộm một gam màu ấm áp từ khi nào. beomgyu mơ màng tỉnh giấc khi bên ngoài cửa truyền vào vài tiếng gõ nhè nhẹ.

cộc...cộc!

-"cậu chủ. bà chủ nói cậu nên thức dậy và xuống gặp mặt bà. hôm nay nhà có khách quý ạ"

tiếng người quản gia ôn tồn vang lên đủ để beomgyu nghe thấy. gương mặt anh trở nên cau có hơn rất nhiều khi nghe hai từ 'khách quý' vừa tuôn ra. khách quý cái khỉ khô, còn không phải lão người tình yêu dấu của mẹ anh sao? hai người đều đã có một đứa con rồi còn qua lại với nhau, thật sự không đem mặt mũi coi thành thứ gì hết. beomgyu chỉ vừa nghĩ đến liền điên tiết.

người quản gia già đứng yên lặng ngoài cửa chờ hồi âm trong vô vọng, nhẩm nghĩ thể nào cậu chủ nhỏ cũng đang lôi ba đời tô tổng của vị khách được nhắc tới kia mắng chửi rồi. thân là người làm bác cũng đâu có quyền xen vào chuyện của bà chủ, hay lắm thì chỉ dám dỗ dành cậu chủ mỗi khi cậu hỗn hào.

-"tôi còn chưa nói hết...bà chủ sẽ tìm tận phòng nếu cậu còn bướng bỉnh ạ"

hơn ai hết, bác hiểu rõ tâm trạng của beomgyu lúc này. bác càng không muốn anh gặp rắc rối nên mới âm thầm buông một lời nói dối nho nhỏ. beomgyu trong phòng như bị một đống phẫn nộ đè nén, vùng vằng đi vào nhà vệ sinh. người quản gia nghe thấy loáng thoáng có tiếng nước xả trong phòng tắm lẫn cả tiếng chân dậm bịch bịch thì khẽ mỉm cười hài lòng rồi lặng lẽ xuống nhà.

.

beomgyu lững thững bước xuống nhà đã là chuyện của hai mươi phút sau. anh cố nán lại trên những bậc thang để liếc nhìn thăm dò xuống dưới chiếc ghế sofa nơi đang có ba người ngồi trò chuyện. cách đó không xa là bác quản gia đang kính cẩn nép bên cạnh mẹ anh. vừa nhìn thấy beomgyu, bác cúi đầu rồi nhẹ nhàng thông báo với người phụ nữ uy quyền.

-"thưa bà chủ, cậu chủ đã xuống tới rồi ạ"

trước khi beomgyu cảm nhận được sự chú ý đang dồn về phía mình, anh nhìn ra cánh tay của người đàn ông đang choàng lên vai mẹ anh dần dần nới lỏng và cuối cùng đặt lên ghế sofa. điều này khiến sự khó chịu trong lòng anh không hề vơi bớt mà thậm chí còn dâng lên. bà choi quay người nhìn cậu con trai đang đứng yên trên cầu thang mà không có động thái nhúc nhích, ánh mắt bà dịu dàng vô bờ.

-"con yêu, chào buổi sáng. mau lại đây với ta nào"

-"chào con trai"

người đàn ông chạc tuổi ba anh cũng lên tiếng với sự niềm nở. và beomgyu còn để ý tại chỗ ngồi nơi chiếc bình hoa lớn che khuất còn thấp thoáng có người ngồi ở đấy. anh không tò mò về danh tính người kia mấy, chỉ hậm hực nện chiếc dép bông xuống từng tấm đá cẩm thạch lát đều. sự trìu mến trên gương mặt bà choi chưa hề một giây thuyên giảm dù trước mắt con trai bà beomgyu đang tỏ ra vô lễ.

-"hôm nay cha dượng con không đến đây một mình. ta nghĩ con nên gặp gỡ em trai của con"

ngay khi tầm nhìn dưới phòng khách vừa mở ra rộng hơn, bước chân beomgyu như vướng thêm hai quả tạ một trăm cân không thể nhấc lên. sự choáng váng không hề giấu diếm trên gương mặt anh khi ở phía bên kia chiếc ghế là một thanh niên tóc đỏ đang thản nhiên vắt chéo chân ngạo nghễ ngồi.

-"...taehyun, con nhỉ? nhỏ hơn anh beomgyu một tuổi đấy" bà choi khẽ cười với hắn, và taehyun cũng vui vẻ gật đầu.

hai tai beomgyu ù đặc khi vừa chạm mắt với hắn, dường như không thể lọt vào tai bất cứ một lời nào xung quanh nữa. tâm trí anh một giây lập tức bị đảo lộn tất cả. kang taehyun...kang taehyun...cái tên này cứ quanh quẩn trong đầu beomgyu khiến anh muốn phát điên lên. tại sao điều này lại xảy ra được? tại sao hắn lại là con trai của lão già đểu cáng kia?

khác với thái độ sững sờ của beomgyu, taehyun giống như đã trông chờ giây phút này từ rất lâu. hắn có vẻ rất thỏa mãn trong khi chiêm ngưỡng từng nét ngỡ ngàng trên biểu cảm của anh. lâu lắm rồi mới gặp lại người cũ, lại còn với tư cách anh em thân thiết thế này thật khó xử cho anh rồi. hắn thoải mái ngả lưng dựa vào thành ghế, hai tay tùy tiện khoanh lại trước ngực. đến mức bất động khi chỉ vừa nhìn thấy hắn thế này thì có lẽ anh phải hoảng loạn lắm đây.

-"cái quái gì đang diễn ra vậy? mẹ à!!!!"

beomgyu la lớn, không thể giữ bình tĩnh được thêm nữa. trước mặt anh là kang taehyun, là kang taehyun đấy! thằng oắt tồi tệ đã lừa dối anh vào một năm trước ngay sau khi mẹ anh công khai qua lại với một người đàn ông khác. sao anh không sớm nhận ra điều này cơ chứ, rằng taehyun là con trai của lão chủ tịch họ kang kia. thảo nào beomgyu luôn chướng mắt khi nhìn thấy gương mặt của ông kang vì nó như đúc một khuôn với thằng con ông. chứ còn gì nữa, họ là cha con mà lại!

trước phản ứng có phần thái quá của beomgyu, mẹ choi lại vô cùng điềm đạm như thể bà đã đoán được điều này. người phụ nữ nhã nhặn nắm lấy bàn tay buông xuôi dưới ghế sofa đặt vào lòng mình, bà nhìn anh.

-"cha dượng của con có một người con trai, như ta đã từng nói cho con. nay ta nghĩ rằng hai đứa nên gặp mặt và làm quen với nhau để có thể thuận tiện hơn cho việc chúng ta về chung một nhà"

ngón tay taehyun vô thức gõ nhẹ trên khuỷu tay, lặng lẽ quan sát từng cử chỉ của beomgyu. hừm hắn nghĩ anh sẽ phỉ nhổ hay mắng chửi hắn thật nặng nề, cũng có thể sẽ khóc lóc bù lu bù loa lên luôn đây. ông kang nhìn beomgyu không khỏi thương xót, lại khẽ gỡ tay mình khỏi lòng bà choi mà bị bà níu lại. vì nhượng bộ, trước nay ông đều rất quan tâm đến tâm tình của đứa con thứ hai này.

-"à- con trai. ta hay mẹ con đều nghĩ điều này rất tốt cho con và cả taehyun"

đôi mắt beomgyu hằn sự tức giận liếc nhìn ông kang.

-"tốt thì giữ lấy, tôi không cần"

anh không muốn nán lại đây thêm một giây phút nào nữa mà vùng vằng bỏ lên phòng. bà choi lúc này không thể vui vẻ nổi nữa, sự não nề hằn trên khuôn mặt phúc hậu của bà. ngay lúc ấy, taehyun cũng đứng dậy, khéo léo an ủi bà.

-"uhm bác ạ, để con nói chuyện riêng với anh vậy. có lẽ anh đang rất nhạy cảm"

hắn bày tỏ rõ ý muốn gặp riêng anh. bà choi tất nhiên nghe những lời kia rất thuận tai, trong lòng nhen nhói một niềm tự hào xen lẫn xúc động. ông kang bên cạnh vỗ về người phụ nữ của mình rồi gật đầu ra hiệu. taehyun vừa được chấp thuận liền rảo bước đi lên trên tầng hai. ngay khi thanh niên vừa rời đi, bà choi dựa vào lòng ông, thủ thỉ nói.

-"giá như beomgyu cũng hiểu chuyện giống như taehyun thì tốt biết mấy..."

.

beomgyu quấn chăn khắp mình nằm giãy dụa trên giường, không thể ngừng cảm thấy uất ức. sự việc bỗng dưng bị đảo lộn thế này khiến anh chẳng chấp nhận nổi huống hồ gì còn phải đối mặt. nghĩ mà xem, đột nhiên phát hiện người tình của mẹ chính là cha của người yêu cũ thì ai mà bình tĩnh cho nổi. bây giờ beomgyu mới hiểu câu 'trái đất này tròn lắm', nhà anh trúng mánh mới quen một lúc hai cha con họ kang. nhưng taehyun xem chừng không bài xích chuyện cha hắn và mẹ anh quen nhau, phản ứng thản nhiên như không của hắn thể hiện hết tất cả ấy rồi. mà cái tên vô cảm như hắn thì quan tâm quái gì mấy chuyện gì vậy cơ chứ!

cộc...cộc...cộc

-"choi beomgyu. mở cửa"

phía bên kia cánh cửa phát ra một giọng đề nghị, trầm và nhẹ nhàng chính là hai từ chính xác để miêu tả nó. chắc chắn beomgyu biết chủ nhân nó là ai nhưng lúc này anh thà giả ngu không biết thì hơn. anh khẽ ngóc đầu dậy khi tay siết chặt lấy mép chăn, run rẩy quan sát.

-"choi beomgyu mở cửa ra" taehyun nói với sự nghiêm túc, tông giọng cũng lớn hơn một chút "đừng thách thức sự kiên nhẫn của 'em' nhé"

-"mau biến đi. tôi không muốn gặp cậu!"

beomgyu kêu lên. nhưng thật đáng tiếc, ngay tại khoảnh khắc anh vừa cất lời thì cánh cửa bị đá tung ra không chút thương tình. taehyun cau mày bước vào. hắn nắm lấy tay nắm cửa và nhẹ nhàng đóng nó lại, beomgyu còn có thể nghe thấy tiếng chốt cửa vừa vang lên sau lưng hắn trong khi cả hai đang đối mắt.

-"anh vẫn ương bướng như ngày nào nhỉ?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co