Truyen3h.Co

[𝐊𝐨𝐨𝐤𝐑𝐨𝐬𝐞́]• Thầm thương

51.

chipcei

Bây giờ Kim Yejin là ca sĩ vô cùng nổi tiếng, vì lễ cưới của Oh Yubi trước mấy tháng mà mấy hôm nay không có thời gian rảnh, đợi đến trước hôn lễ một ngày mới bay đến thành phố B.

Từ sau khi ba người đi làm thời gian tụ họp với nhau rất ít, gặp nhau nói không hết chuyện, đợi đến buổi tối gọi một bàn đồ ăn và rượu.

Mẹ Oh Yubi sợ sáng mai các cô dậy không nổi nên đổi rượu thành cocktail có độ cồn thấp. Ba người sau khi nói thoả thích xong nằm trên giường Oh Yubi ngủ đến hơn bốn giờ hôm sau.

Buổi tối Jeon Jungkook đúng hẹn đến nhà Shin Wootak, gửi Wechat cho Park Chaeyoung để dò la tình hình. Kim Yejin nhìn ra manh mối bèn đoạt lấy điện thoại bấm màn hình gửi voice chat.

"Muốn mua chuộc chủ lực nhóm phù dâu của bọn tớ à, nằm mơ đi."

Park Chaeyoung dở khóc dở cười: "Mình không định nương tay."

Kim Yejin và Oh Yubi liếc nhìn nhau: "Cậu tin không?"

Oh Yubi lắc đầu: "Không tin."

Đợi đến giây phút đội ngũ đón dâu đẩy cửa vào phòng ngủ của Oh Yubi, Jeon Jungkook tìm thấy cô gái nhà mình bèn đi qua kéo người sang một bên chặn lại: "Vị này nhà tôi giao cho tôi."

Shin Wootak vỗ tay cười ra hiệu: "Trên người em gái Park chắc chắn có giày cưới."

Cũng không quan tâm những người khác bị gây khó dễ chơi trò chơi, hai tay Jeon Jungkook chặn Park Chaeyoung, nhìn cô chằm chằm rồi khụ một tiếng: "Ko Ko, anh em kết hôn em cho mặt mũi nhé."

Park Chaeyoung và bạn thân đã thống nhất mặt trận, thà chết cũng không nói nửa chữ. Đảo mắt Jeon Jungkook tìm kiếm trên người cô, Park Chaeyoung chỉ vào anh nói: "Anh! Anh bè với ai!"

"Với em." Chỉ chốc lát cong môi lần mò được chiếc giày, nói bên tai cô: "Xin lỗi bé cưng, chuyện nhà mình về nhà lại xử lý."

Trong miệng nồng đậm tình cảm, quay đầu liền cướp đi giày cưới trong lòng Park Chaeyoung đưa cho anh em mình.

Park Chaeyoung nhìn dáng vẻ đắc ý kia của Jeon Jungkook thì mắng trong lòng: Bé cưng cái con quỷ!

Tên lừa đảo!

Khung cảnh hôn lễ mang đậm phong cách dân tộc, đây là lễ cưới long trọng nhất mà Park Chaeyoung từng thấy. Cô bưng rượu giao bôi lên sân khấu đứng trước mặt bọn họ, nhìn bạn thân của mình và người yêu của cô ấy đứng bên nhau, hốc mắt của bản thân cũng dần dần ẩm ướt.

Vui vẻ không chỉ vì cuối cùng Oh Yubi cũng tìm được đúng người, mà tình cảm thầm mến của Shin Wootak còn lâu dài hơn mình cuối cùng cũng được đáp lại.

Hoá ra nhìn thấy người khác hạnh phúc cũng sẽ khóc.

Oh Yubi nhìn thấy nước mắt ở khoé mắt cô, bản thân cũng cười khóc. Đợi Park Chaeyoung đi xuống thấy Jeon Jungkook đang chờ cô, nín khóc mà mỉm cười.

"Sao lại khóc?" Jeon Jungkook lau nước mắt cho cô.

Park Chaeyoung mềm mại nói: "Em, em không có."

*
Sau khi lễ cưới kết thúc, Park Chaejun nhớ con gái đến sốt ruột bèn lái xe đến nhà Oh Yubi đón cô. Park Chaeyoung biết ba mình muốn tới, quay đầu liền quăng bạn trai mình đi.

Park Chaeyoung ngồi trong xe, vẻ mặt Jeon Jungkook đầy oán trách gửi tin nhắn cho cô: [Park Chaeyoung, có phải em quên bạn trai em rồi không?]

Kook: [Mấy ngày không gặp, nói chạy liền chạy.]

Park Chaeyoung cong mày, gõ chữ nói: [Ba em không giống mẹ em, nếu để ba em biết, anh đợi tiếp nhận thẩm vấn đi.]

Kook: [Anh nghĩ rồi, cũng không phải không được.]

Ánh mắt Park Chaejun lướt qua Park Chaeyoung mấy lần, thấy cô thỉnh thoảng mỉm cười, sắc mặt bỗng chốc xụ xuống: "Con yêu đương rồi?"

"Dạ?" Park Chaeyoung tắt màn hình, vô cùng chột dạ: "Không có ạ, là một khách hàng."

Park Chaejun thở dài: "Con nói thật đi, có phải mẹ con lại bảo con thêm đối tượng xem mắt gì không?"

Kim Eunha là muốn bảo cô nhân lúc tuổi trẻ kết hôn, nhưng Park Chaejun lại không muốn để cô kết hôn quá sớm. Park Chaeyoung vừa mới bắt đầu sợ gặp mẹ mình, bây giờ đổi lại là không dám gặp ba mình.

"Thật sự không phải, rất lâu rồi mẹ con cũng không sắp xếp chuyện xem mắt cho con nữa."

"Thật không?"

Park Chaeyoung gật gật đầu: "Thật ạ, không tin ba hỏi mẹ đi."

Cô đã có bạn trai, đương nhiên là thật rồi.

Nhưng Park Chaeyoung không dám nói như vậy, chắc chắn Park Chaejun sẽ không đi tìm Kim Eunha để hỏi.

*

Hai năm nay Park Chaejun và Lim Miri an cư ở thành phố B, hai vợ chồng mua một căn biệt thự nhỏ ở đây, phòng nhiều. Park Chaejun dựa theo sở thích ở phòng cũ của Park Chaeyoung để lại phòng ngủ cho cô, đối diện là phòng Lim Haejoon.

Lim Miri là người phụ nữ hiền lành không có suy nghĩ xấu, ở chung với Park Chaeyoung cũng không tệ lắm. Biết Park Chaeyoung sắp về nên bà ấy đã bắt đầu nấu cơm từ sáng sớm.

"Tiểu Chae về rồi đấy à." Nghe thấy cửa phòng mở, Lim Miri buông đồ trong tay chủ động đi cầm đồ giúp Park Chaeyoung. Park Chaeyoung lên tiếng chào hỏi, không quá làm phiền Lim Miri.

Cô nhìn vào bên trong phát hiện không có người khác bèn chuẩn bị đi giúp bà ấy, nhưng bị Park Chaejun túm lại ở đằng sau: "Bỏ đi Ko Ko, hôm nay vui vẻ, ba không muốn đến bệnh viện."

Không phải Park Chaeyoung không biết tài nghệ nấu ăn của mình nên không "khoe tài" nữa. Cô ngồi trên sofa, cảm thấy có hơi nhàm chán nhưng không dám nói chuyện phiếm với Jeon Jungkook, muốn tìm người nói chuyện cũng không biết tìm ai.

Lúc này cô mới nhớ lợi ích ở nhà của Lim Haejoon. Mặc dù em trai này của cô không có quan hệ máu mủ với cô, nhưng bọn họ hợp ý, lúc nào cũng có thể nói chuyện với nhau, mỗi lần cô quay về không đến mức buồn chán.

Park Chaeyoung vừa định đi hỏi tin tức của Lim Haejoon, chợt nghe thấy đối thoại của Lim Miri và Park Chaejun ở nhà ăn. Cô giảm âm lượng để nghe đối thoại giữa hai người.

"Haejoon nói đi học bù ở nhà bạn mà đến giờ vẫn chưa về. Hai hôm nay thằng bé này đều chạy ra ngoài, anh nói xem năm sau thằng bé sắp thi đại học rồi, tâm tư hoàn toàn không nằm ở việc học, vậy phải làm sao bây giờ?"

Park Chaejun vỗ lưng Lim Miri, an ủi: "Tiểu Triệt là đứa ngoan, em yên tâm, thằng bé sẽ tốt."

"Nhưng nó... nếu không hay là chuyển trường cho thằng bé đi."

Park Chaejun lắc đầu, ôm bả vai bà ấy nói: "Lớp 12 rồi, chỉ còn nửa năm nữa thôi. Nếu bây giờ chuyển trường cho thằng bé, rất không có lợi cho thằng bé thi đại học. Chuyện nó và bạn ngồi cùng bàn của nó chỉ là chơi đùa giữa con nít thôi. Nói không chừng ngày mai sẽ không sao đâu em."

Nghe được một nửa, ngoài cửa vang lên. Lim Haejoon đổi giày đi vào, cậu ấy không lên tiếng, quay đầu nhìn thấy Park Chaeyoung thì đồng tử hơi mở ra, cuối cùng mỉm cười.

"Chị, chị về rồi!"

Park Chaeyoung gật gật đầu, quan sát cậu ấy. Lâm Chi nói thằng bé đi học ở nhà bạn, nhưng trong tay Lim Haejoon không có cặp sách, rất rõ ràng không giống như đi học.

"Em đi đâu vậy?" Park Chaeyoung giả vờ cái gì cũng không biết, híp mắt hỏi: "Trường các em có phải sắp nghỉ đông rồi không, chuẩn bị thi thế nào, có muốn chị xem đề giúp em không?"

Lim Haejoon cụp mắt, ngồi trên sofa ấp úng giải thích: "Em, em đi học bù ở nhà bạn. Chuyện thi cử chị cứ yên tâm, thành tích học tập của em rất tốt."

"Thành tích của em rất tốt mà còn phải học bù à?"

Lim Haejoon yên lặng, mím môi.

Park Chaejun và Lim Miri ở phòng bếp nhìn hai chị em bọn họ nói chuyện, cả hai đều vui vẻ mỉm cười. Đối với một gia đình mới như bọn họ mà nói, may mắn lớn nhất là những đứa con đầu ấp tay gối của họ có thể chung sống hoà thuận.

"Đi rửa tay đi, sắp ăn cơm rồi." Lim Miri và Park Chaejun bưng đồ ăn ra.

Tài nghệ của Lim Miri rất tốt, chỉ là bình thường rất hiếm khi làm đồ ăn phong phú như vậy. Lim Haejoon và Park Chaeyoung ăn có hơi nhiều, bụng có hơi căng.

Park Chaeyoung no đến mức không thoải mái lắm, lúc bốn người ngồi sofa xem phim, Park Chaejun thấy thỉnh thoảng cô nhíu mày, lo lắng hỏi: "Ko Ko, không thoải mái sao con?"

"Không ạ." Park Chaeyoung lắc đầu, "Là dì nấu cơm ngon nên con ăn có hơi nhiều."

"Để dì đi tìm chút thuốc tiêu hoá." Lim Miri vội vàng đứng dậy khỏi sofa.

Lim Haejoon nói: "Không cần đâu mẹ, con dẫn chị con xuống lầu đi dạo một chút nha."

Park Chaeyoung nghĩ đã lâu rồi chưa về thành phố B, bình thường có thời gian về cũng không đi dạo lân cận lắm nên dứt khoát gật đầu đồng ý, cùng Lim Haejoon đi xuống lầu ra tiểu khu tản bộ.

"Chị, hồi trước chị học ở trường Trung học phụ thuộc, lão Lee cũng gắt như vậy sao?" Lim Haejoon nói xong thở dài, quay đầu nhìn cây bạch dương bên đường.

"Lão Lee à." Park Chaeyoung nghĩ nghĩ: "Gắt thì rất gắt, nhưng hồi đó chị học cũng không tệ lắm, cũng không phạm lỗi ở trường nên chị thấy lão Lee vẫn ổn."

"Thầy chủ nhiệm của bọn em không phải Yoo Junmo sao, lão Yoo là giáo viên rất hiểu lòng người."

Lim Haejoon nghe thấy đánh giá của Park Chaeyoung dành cho lão Lee bèn lắc đầu rùng mình, cậu ấy nói: "Cũng phải, hỏi chị cũng vô dụng. Chị là học sinh gương mẫu ở trường bọn em, cũng là Trạng Nguyên tỉnh của trường, đến giờ bức ảnh vẫn được dán chỗ đầu tiên ở tường vinh dự của trường đó."

"Sao chị nghe lời này của em có cảm giác em có thù địch khá lớn với lão Lee vậy, em phạm lỗi gì ở trường à?" Park Chaeyoung lại nghĩ đến lời của Lim Miri.

Chỉ cần Park Chaeyoung nhắc đến chuyện phạm lỗi và trường học, Lim Haejoon liền chọn cách ngậm miệng không đáp.

Park Chaeyoung chủ động đề cập: "Vậy em nói xem em và bạn cùng bàn của em xảy ra chuyện gì."

"Em!" Nghe thấy chữ "bạn cùng bàn", phản ứng của Lim Haejoon lập tức khác thường, lại ấp úng nói: "Chị nghe ai nói?"

"Chị không nghe ai nói cả, muốn nghe em nói." Park Chaeyoung thấy cậu chàng cúi đầu không trả lời bèn chọc chọc cậu nói: "Em nói cho chị biết chuyện của em, ngày mai chị dẫn em đi gặp một người."

"Ai ạ?"

"Một người khiến cho lão Lee nửa đêm nhớ tới cũng sẽ bị tức mà tỉnh dậy."

"Vậy anh ấy rất hiểu rõ lão Lee nhỉ."

Park Chaeyoung cười gật gật đầu: "Chị dám cam đoan, anh ấy nhất định là học sinh đau đầu nhất mà lão Lee từng dẫn từ trước đến nay, nếu không phải người đầu tiên thì cũng là top ba. Cho nên em nói xem em và bạn cùng bàn đã xảy ra chuyện gì."

"Bọn em thật sự không có chuyện gì, cậu ấy là cô gái rất xinh đẹp, múa cũng rất đẹp, tính tình rất hướng nội. Các bạn nữ lớp em thường cô lập cậu ấy mà cậu ấy cũng không chủ động nói chuyện với người khác. Có một lần tan học, em thấy cậu ấy bị người ta bắt nạt nên em giúp cậu ấy."

"Chủ động đi tìm lão Yoo yêu cầu muốn ngồi cùng bàn với cậu ấy. Em thấy cậu ấy không nói chuyện nên bình thường chủ động tìm cậu ấy nói chuyện. Thành tích học tập của cậu ấy bình thường nên em muốn dạy kèm cho cậu ấy, cũng không biết người nào đồn linh tinh, nói bọn em yêu sớm."

Lim Haejoon nói xong cảm thấy đau đầu, nhíu mày nói: "Em thì không sao, các bạn nữ khác vì chuyện cậu ấy ngồi cùng bàn với em mà thường xuyên bị em quấn lấy nói chuyện. Bọn họ nói em cái gì mà con trai chịu đựng, nhưng bọn họ nói thật sự quá khó nghe, em liền..."

Park Chaeyoung càng tò mò hơn, thấy cậu thở dài liên tục thì hỏi: "Em sao vậy, nói tiếp đi."

"Em liền đánh cái thằng loan tin đồn đó." Lim Haejoon nói xong thì giơ cánh tay để Park Chaeyoung xem vết sẹo của mình: "Nó cũng đánh em."

Park Chaeyoung cảm thấy cậu em trai này của mình thật sự rất ngây thơ, để cô xem vết thương vì sợ mình mắng cậu, nói cậu không học tốt mà còn đánh nhau với người khác.

"Chỉ có vậy? Vậy sao em không đi hỏi bạn học kia, mà lại đi hỏi lão Lee, chưa nói hết nhé chàng trai." Park Chaeyoung cười nói.

Lim Haejoon thu tay lại, nói: "Thằng đó đi tìm lão Lee méc mà thầy ấy cũng chỉ nghe mỗi mình nó nói, hoàn toàn không để cho em có cơ hội giải thích. Thầy ấy còn tìm mẹ em, nói em yêu sớm đánh nhau, cuối cùng ngay cả bạn cùng bàn của em cũng bị liên luỵ bị gọi phụ huynh."

Tính tình lão Lee vội vàng hấp tấp, không nhìn được học sinh nào phạm lỗi ở trường, huống chi Lim Haejoon cũng kích động đánh người, đây là điều tối kỵ trong lòng lão Lee. Gọi phụ huynh viết kiểm điểm chắc chắn là không tránh khỏi.

"Em thì không sao, chỉ là chị không biết mẹ bạn cùng bàn với em dữ như nào đâu. Trực tiếp tát một cái vào mặt cậu ấy ở văn phòng, mặt cũng sưng lên, sưng cả một tuần lận, em còn chưa thấy cậu ấy đi học nữa."

Hiển nhiên Lim Haejoon rất lo lắng cho bạn cùng bàn của mình: "Chuyện này thật sự là hiểu lầm, em nghĩ chỉ cần lão Lee giải thích rõ ràng với phụ huynh của cậu ấy, cậu ấy có thể quay về học. Nhưng lão Lee không nghe, em cũng không còn cách nào."

Nghe vậy, bạn cùng bàn của em trai cô còn rất đáng thương. Dù sao có một số phụ huynh kiêng kỵ chuyện con mình yêu sớm, nhất là ba mẹ của con gái, sợ con gái mình bị lừa, lại sợ chậm trễ việc học.

"Chị, chị nói người kia chắc chắn có biện pháp đối phó lão Lee đúng không!" Ánh mắt Lim Haejoon mang theo khẩn cầu nói.

Park Chaeyoung có hơi không dám chắc chắn: "Anh ấy... có lẽ có thể."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co