Truyen3h.Co

Thế giới tu tiên

Lén lút

VerlainTheGuy

Mặt trời buổi sáng leo lên đến đỉnh ngọn núi phía Đông, tỏa xuống thứ ánh nắng vàng rực rỡ nhưng cũng đầy gay gắt, nung nóng toàn bộ sân tập lát đá xanh rộng lớn của Diễm Dương Tông. Không khí trên sân dường như đặc quánh lại, hơi nóng bốc lên từ mặt đất hòa lẫn với sức nóng tỏa ra từ cơ thể của hàng trăm con người đang vận động.

Hàng trăm nam đệ tử, từ những người mới nhập môn cho đến những sư huynh dày dạn kinh nghiệm, đang xếp thành những hàng ngũ chỉnh tề để cùng nhau luyện tập bài quyền pháp buổi sáng. Tiếng hô vang dội "Hây! A!" hòa cùng tiếng gió rít từ những cú đấm, cú đá tạo nên một khung cảnh hừng hực khí thế.

Để thuận tiện cho việc vận động và xả nhiệt, đa số các đệ tử đều trần lưng hoặc chỉ mặc những chiếc áo lót mỏng tang đã ướt đẫm dính chặt vào người. Mồ hôi từ cơ thể họ tuôn ra như suối, chảy ròng ròng trên những tấm lưng trần bóng loáng, trượt qua những bắp tay cuồn cuộn gân xanh...

Vương Nguyên đứng ở giữa đội hình, xung quanh cậu là một biển người. Cậu cố gắng nhắm mắt, điều hòa hơi thở để tập trung vận khí theo sự hướng dẫn của trưởng lão đứng trên đài cao. Thế nhưng, mọi nỗ lực của cậu đều trở nên vô nghĩa trước sự tấn công dồn dập của các giác quan.

Vị trí đứng của cậu lọt thỏm giữa hàng trăm cơ thể đàn ông đang nóng hầm hập. Hơi nhiệt từ người họ tỏa ra bao bọc lấy cậu, khiến cậu cảm thấy như mình đang bị nướng chín trong một cái lò hơi. Nhưng thứ khủng khiếp nhất, cũng là thứ quyến rũ nhất đối với Vương Nguyên lúc này, chính là mùi hương.

Mùi cơ thể của hàng trăm người đàn ông cùng lúc bốc lên, quyện vào nhau trong không gian chật hẹp, tạo thành một tầng hương đặc quánh, nồng nặc đến mức có thể nếm được bằng lưỡi.

Đó là một hỗn hợp mùi vô cùng phức tạp và trần trụi. Có mùi mồ hôi vừa mới tiết ra. Có mùi hăng hắc bốc lên từ những vùng nách rậm lông đang ướt sũng. Có mùi ngầy ngậy của da thịt nóng hổi chuyển động dưới nắng... Tất cả hòa quyện lại thành một mùi hương đậm đặc vị giống đực, lan tỏa trong từng tấc không khí.

Vương Nguyên hít một hơi thật sâu. Thay vì không khí trong lành, thứ tràn vào khoang mũi và buồng phổi cậu là cái mùi hôi nồng nàn ấy. Nó xộc thẳng lên não bộ, kích thích trực tiếp vào trung khu thần kinh nhạy cảm của cậu.

"Thơm quá... Nhiều mùi đàn ông quá..." Vương Nguyên thầm nghĩ, đầu óc bắt đầu quay cuồng trong cơn say.

Đối với người bình thường, thứ mùi này có thể gây ngột ngạt, khó chịu, thậm chí là buồn nôn. Nhưng với Vương Nguyên thì đây lại là một liều thuốc kích dục tập thể cực mạnh, mạnh hơn bất kỳ loại xuân dược nào cậu từng biết. Cảm giác được bao vây bởi hàng trăm người đàn ông cường tráng khiến máu trong người cậu sôi sục.

Bên dưới lớp quần mỏng manh bằng vải thô, con cặc của Vương Nguyên ngay lập tức phản bội lại sự kiểm soát của lý trí.

Thịch! Thịch!

Máu nóng dồn xuống hạ bộ nhanh và mạnh đến mức cậu cảm thấy đau tức. Con cặc cậu cương cứng ngắc, dựng đứng lên sừng sững, chọc thẳng vào lớp vải quần lót chật chội. Do không gian trong quần quá hẹp, dương vật đang trướng to của cậu bị ép chặt vào đùi non, đầu khấc nóng hổi cọ xát mạnh vào lớp vải thô ráp theo từng nhịp di chuyển của bài quyền.

Mỗi cú đá chân, mỗi cái vặn mình lại khiến con cặc cọ xát mạnh hơn, tạo ra những luồng khoái cảm râm ran chạy dọc sống lưng.

Cơn nứng bùng lên dữ dội làm mờ cả lý trí của Vương Nguyên. Đôi mắt cậu lờ đờ, nhìn chằm chằm vào tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của vị sư huynh đứng ngay phía trước. Cậu nhìn dòng mồ hôi chảy dọc theo rãnh lưng sâu hoắm, chảy xuống thắt lưng quần rồi thấm ướt một mảng lớn ở mông.

Trong đầu Vương Nguyên hiện lên một ý nghĩ điên rồ. Cậu muốn vứt bỏ bài quyền, lao ngay tới ôm chặt lấy tấm lưng trần đó. Cậu muốn áp mặt vào vùng nách ướt sũng của người bên cạnh, muốn thè lưỡi ra liếm sạch những giọt mồ hôi đang lăn trên ngực của người phía sau. Cậu muốn được chìm đắm, được ngụp lặn trong cái biển mùi hôi nồng nàn này, muốn được hàng trăm người đàn ông này vây quanh và chà đạp lên sự nứng nảy của cậu.

"Tập trung! Vương Nguyên! Ngươi đang làm cái gì thế hả?"

Tiếng quát của trưởng lão vọng tới khiến Vương Nguyên giật bắn mình. Cậu vội vàng thu lại ánh mắt thèm khát, tay chân luống cuống thực hiện động tác tiếp theo, nhưng tâm trí thì đã bay xa.

Cậu phải cắn chặt răng, gồng cứng cơ đùi và cơ mông để che giấu túp lều đang dựng đứng ở háng, đồng thời cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ chực chờ trào ra khỏi cổ họng. Sự giày vò giữa ham muốn xác thịt bùng nổ và nỗi sợ bị phát hiện khiến mồ hôi cậu tuôn ra còn nhiều hơn cả những người xung quanh.

Vương Nguyên cố gắng hết sức để tịnh tâm, nhưng lý trí của cậu nhanh chóng đầu hàng trước sự tấn công dồn dập của thị giác và khứu giác. Cậu hé mắt, ánh nhìn thèm thuồng bắt đầu quét qua từng cơ thể cường tráng xung quanh.

Người đầu tiên đập vào mắt Vương Nguyên là Đại sư huynh, người đang đứng ở hàng đầu tiên để làm mẫu quyền pháp.

Đại sư huynh sở hữu một thân hình vạm vỡ, to lớn như một con gấu chiến. Tuy Vương Nguyên cũng có cơ bắp rất đẹp, nhưng so với sự hoang dã và dày dạn của Đại sư huynh thì vẫn còn nét thư sinh. Cơ bắp của Đại sư huynh cuồn cuộn, từng thớ thịt nổi lên rõ rệt, dày bịch và cứng ngắc. Làn da màu đồng hun của anh ta bóng loáng dưới nắng vì được bao phủ bởi một lớp mồ hôi dày đặc.

Mồ hôi từ trán, từ cổ Đại sư huynh chảy ròng ròng xuống, len lỏi qua hai khối cơ ngực đồ sộ đang giật nảy theo từng cú đấm, rồi tụ lại ở khe ngực sâu hoắm. Vùng nách của anh ta mở rộng mỗi khi vung tay, để lộ đám lông nách đen rậm rạp ướt sũng, bết bát nước.

Từ cơ thể to lớn ấy tỏa ra một mùi hương cực kỳ "nặng đô". Đó là mùi mồ hôi chua nồng, hăng hắc, kết hợp với mùi da thịt nóng hổi bị nung dưới nắng. Nó nồng nàn, xâm chiếm và áp đảo tất cả các mùi khác. Vương Nguyên đứng cách đó một đoạn mà vẫn ngửi thấy luồng "xạ hương" nam tính ấy xộc vào mũi. Cậu nuốt nước bọt, tưởng tượng cảnh được lao đến liếm sạch những giọt mồ hôi đang chảy trên bộ ngực vạm vỡ kia.

Vương Nguyên liếc mắt sang bên phải, nơi Tuấn Khải sư huynh đang uyển chuyển thực hiện động tác đá cao.

Khác với vẻ xôi thịt của Đại sư huynh, cơ thể của Tuấn Khải thon gọn và tinh xảo hơn, giống như một tác phẩm điêu khắc hoàn mỹ. Anh ta không quá to con, nhưng từng nhóm cơ lại sắc nét đến kinh ngạc. Làn da anh ta trắng hơn Đại sư huynh một chút, mịn màng và săn chắc.

Điểm thu hút nhất trên người Tuấn Khải chính là vùng bụng. Tám múi cơ bụng xếp lớp đều đặn, vuông vức và hằn sâu như những viên gạch lát. Khi anh ta vặn mình, các múi cơ xô lệch, trượt lên nhau đầy mê hoặc. Mồ hôi tráng lên bụng anh ta một lớp màng mỏng, làm cho tám múi cơ ấy càng thêm bóng bẩy, mời gọi.

Mùi của Tuấn Khải cũng khác. Nó không nồng nặc như Đại sư huynh mà là mùi mồ hôi hơi hăng nhẹ, quyện với mùi cơ thể tự nhiên tạo thành một hương vị thanh nhưng rất sâu. Vương Nguyên nhìn chằm chằm vào rãnh bụng sâu hoắm của Tuấn Khải, khao khát được đưa ngón tay vào di dọc theo những đường rãnh đó, rồi úp mặt vào bụng anh ta mà hít hà cái mùi thơm nam tính đầy mị lực ấy.

Ánh mắt Vương Nguyên tiếp tục trượt xuống hàng phía sau và dừng lại ở Bát sư đệ - một thiếu niên trạc tuổi cậu.

Bát sư đệ đang ở giai đoạn dậy thì mạnh mẽ. Cơ thể cậu ấy chưa vạm vỡ như các sư huynh, nhưng khung xương đã bắt đầu nở nang. Những khối cơ bắp mới nhú lên, chưa phân tách rõ nét nhưng lại mang vẻ căng tràn sức sống của tuổi trẻ, sờ vào chắc chắn sẽ rất đàn hồi.

Khi Bát sư đệ giơ hai tay lên cao để thực hiện động tác đỡ đòn, Vương Nguyên nhìn thấy rõ vùng nách của cậu ấy. Khác với rừng rậm của Đại sư huynh, nách của Bát sư đệ mới chỉ lún phún những sợi lông tơ tơ, mảnh mai và thưa thớt. Đám lông tơ ấy ướt đẫm mồ hôi, dính bết vào làn da trắng hồng nơi hõm nách.

Hình ảnh đám lông tơ mới nhú ấy bỗng nhiên kích thích Vương Nguyên một cách kỳ lạ. Nó gợi lên sự non nớt nhưng đang chuyển mình thành đàn ông. Mùi mồ hôi của Bát sư đệ tỏa ra có chút ngai ngái, hơi hoi hoi mùi sữa trộn lẫn với mùi nắng. Cái mùi "trai tơ" đang tập làm người lớn ấy khiến Vương Nguyên cảm thấy ngứa ngáy trong cổ họng, muốn được chà sát mặt mình vào cái nách lún phún lông tơ đó...

Sự tấn công dồn dập từ ba phía khiến Vương Nguyên không thể chịu đựng nổi nữa.

Mùi hôi nồng nàn của Đại sư huynh, vẻ đẹp sắc nét của Tuấn Khải, và sự non tơ kích thích của Bát sư đệ hòa quyện lại, biến sân tập thành một bữa tiệc xác thịt bày ra trước mắt cậu mà cậu không được phép chạm vào.

Thịch! Thịch!

Con cặc bên dưới lớp khố của Vương Nguyên cương cứng đến mức đau điếng. Nó dựng đứng thẳng tắp, gân guốc nổi lên, giật nảy bần bật, cọ xát dữ dội vào mặt trong đùi non mỗi khi cậu cử động. Đầu khấc rỉ ra nước nhờn, thấm ướt một mảng nhỏ ở đũng quần.

Cơn nứng làm mờ cả lý trí, khiến đầu óc Vương Nguyên mụ mị đi. Cậu không thể tập trung vận khí được nữa. Trong đầu cậu lúc này chỉ toàn là hình ảnh cơ bắp, mồ hôi và lông lá. Cậu muốn lao vào ôm lấy tất cả bọn họ, muốn được chìm ngập trong cái mùi đàn ông nồng nặc này.

Cậu cắn chặt môi đến bật máu để ngăn mình không làm điều dại dột. Nhưng sự kìm nén này càng làm cho ham muốn bùng cháy dữ dội hơn. Cậu biết mình cần phải giải tỏa, cần phải nếm trải mùi vị của họ một cách trực tiếp.

Và ngay trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Vương Nguyên lóe lên một tia nhìn đen tối. Cậu nhớ đến phòng giặt là, nơi tất cả những bộ quần áo đẫm mồ hôi, những chiếc vớ bẩn thỉu của các sư huynh đệ sẽ được tập kết vào cuối ngày.

-----

Đêm đã về khuya. Vầng trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên đỉnh núi, tỏa ánh sáng yếu ớt xuống toàn bộ Diễm Dương Tông. Tiếng côn trùng kêu râm ran từ các bụi cây là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Lúc này, cả tông môn đã chìm sâu vào giấc ngủ sau một ngày luyện tập vất vả.

Trong căn phòng nhỏ của mình, Vương Nguyên vẫn mở to mắt nhìn trần nhà. Cơn nứng tích tụ từ buổi sáng, cộng thêm những hình ảnh cơ bắp trần trụi và mùi mồ hôi của các sư huynh cứ lởn vởn trong đầu khiến cậu không tài nào chợp mắt được.

Không thể kìm nén thêm nữa, Vương Nguyên bật dậy. Cậu khoác vội một bộ y phục bó sát để dễ dàng ẩn mình trong bóng tối, chân đi đôi giày vải mềm để không phát ra tiếng động. Cậu nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, lách người ra ngoài như một con mèo hoang, bắt đầu hành trình lén lút của mình.

Vương Nguyên di chuyển thoăn thoắt qua các dãy hành lang, hướng về phía khu nhà giặt là nằm khuất sau bếp ăn của tông môn.

Trên đường đi, cậu phải đi ngang qua khu vực phơi đồ của nữ đệ tử. Tại đây, ánh đuốc vẫn cháy sáng trưng. Hai nam đệ tử chấp pháp đang đi tuần tra nghiêm ngặt, mắt đảo liên tục để canh gác. Quy định của tông môn cực kỳ khắt khe đối với khu vực này. Họ bố trí bảo vệ để đề phòng những kẻ háo sắc, những tên biến thái có ý đồ trộm cắp yếm hay đồ lót của các sư tỷ, sư muội. Bất cứ nam đệ tử nào lảng vảng gần đây vào ban đêm đều sẽ bị bắt giữ và trừng phạt nặng nề.

Vương Nguyên nấp sau một tảng đá, nhìn cảnh tượng canh phòng cẩn mật đó rồi nhếch mép cười nhạt.

Trái ngược hoàn toàn với khu nữ, khu vực tập kết đồ dơ của nam đệ tử lại nằm ở một góc tối tăm, hoàn toàn bị bỏ ngỏ. Không có ánh đuốc, không có lính canh, thậm chí chẳng có lấy một cái khóa tử tế.

Trong tư duy của mọi người ở tông môn, trên đời này chẳng có kẻ nào điên rồ hay biến thái đến mức đi ăn trộm những bộ đồ đẫm mồ hôi của đám đàn ông đực rựa. Chính sự lơ là và định kiến đó đã vô tình mở toang cánh cửa dẫn đến "kho báu" cho Vương Nguyên.

Vương Nguyên rón rén băng qua sân sau, đến trước cửa kho chứa đồ dơ của nam. Đây là một căn nhà gỗ cũ kỹ, nơi các tạp dịch sẽ thu gom toàn bộ quần áo bẩn, vớ tất, khăn lau mồ hôi của hàng trăm đệ tử vào cuối ngày, chất đống ở đó để sáng mai đem ra suối giặt.

Cậu nhìn dáo dác xung quanh một lần nữa để chắc chắn không có ai, rồi đặt tay lên then cửa gỗ.

Cạch.

Tiếng then cửa kêu khẽ. Cửa không khóa, chỉ khép hờ. Vương Nguyên đẩy nhẹ, cánh cửa gỗ cũ kỹ mở ra, để lộ một không gian tối om bên trong.

Vương Nguyên bước nhanh vào trong và khép cửa lại ngay lập tức.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, ngăn cách cậu với không khí thoáng đãng bên ngoài, Vương Nguyên cảm thấy như mình vừa bước chân vào một thế giới khác.

Không gian bên trong nhà kho chật chội, nóng bức và bí khí. Nhưng điều tác động mạnh nhất đến Vương Nguyên chính là mùi hương.

Ngay lập tức, một luồng không khí đặc quánh, nồng nặc ập thẳng vào mặt cậu như một cơn sóng thần. Đó là mùi hôi tổng hợp của hàng trăm bộ quần áo đang ủ mùi. Mùi mồ hôi chua loét, mùi hăng hắc của nách, mùi khai nồng của háng... tất cả bị nhốt kín trong bốn bức tường gỗ, ủ nóng lên, tạo thành một thứ mùi hương đậm đặc đến mức có thể khiến người thường ngạt thở.

Nhưng với Vương Nguyên, đây không phải là mùi hôi thối.

Đồng tử cậu giãn ra hết cỡ trong bóng tối. Lồng ngực cậu phập phồng mạnh mẽ, tham lam hít lấy hít để cái luồng khí "độc" ấy.

"Thơm quá..."

Cậu run rẩy cả người vì sung sướng. Cái mùi vị đàn ông trần trụi, nguyên thủy và dơ bẩn này chính là thứ mà cơ thể cậu đang gào thét đòi hỏi. Nó kích thích trực tiếp vào não bộ, khiến con cặc trong quần cậu giật nảy lên, cương cứng tức thì, rỉ nước ướt đẫm cả đũng quần.

Vương Nguyên đứng dựa lưng vào cửa một lúc để tận hưởng cái bầu không khí tuyệt diệu này, để cho cơn nứng ngấm vào từng thớ thịt. Sau đó, cậu bắt đầu hành động.

Dưới ánh sáng lờ mờ lọt qua khe hở của mái nhà, cậu nhìn thấy những chiếc giỏ tre cỡ lớn được xếp dọc theo tường. Chúng chất đầy ắp những y phục lộn xộn, vứt bừa bãi.

Vương Nguyên nuốt nước bọt, đôi chân run rẩy bước về phía chiếc giỏ đầu tiên nằm ở góc trong cùng. Theo quan sát của cậu, đó là nơi các đệ tử thường ném vớ vào sau khi tháo giày.

Cậu quỳ sụp xuống trước giỏ đồ, hai tay run run bám lấy miệng giỏ tre. Trước mắt cậu là hàng chục, hàng trăm chiếc vớ vải vo tròn, nhăn nhúm, màu cháo lòng hoặc xám xịt, tất cả đều ướt đẫm mồ hôi sau một ngày dài bị giẫm đạp trong giày. Đối với Vương Nguyên lúc này, đống vải vụn hôi hám đó còn quý giá hơn cả vàng bạc châu báu.

Không chút do dự, Vương Nguyên chồm người tới, vùi hẳn khuôn mặt thanh tú của mình vào sâu trong đống vớ bẩn thỉu đó.

"Hà..."

Cậu hít một hơi thật sâu, thật dài, như muốn hút cạn toàn bộ không khí bên trong giỏ. Mùi chân đàn ông nồng nặc xộc lên não, con cặc trong quần cậu lập tức dựng đứng. Dưới ánh trăng lờ mờ hắt qua khe cửa sổ, Vương Nguyên bắt đầu cuộc thẩm định đầy bệnh hoạn của mình.

Cậu nhặt lên một đôi vớ cỡ lớn, vải đã giãn ra nhiều. Cậu đưa lên mũi hít hà. "Đây là... của Đại sư huynh."

Vương Nguyên nhận ra ngay lập tức. Đại sư huynh có vóc dáng hộ pháp nên đôi bàn chân cũng rất to, dày và bè ra vững chãi. Chiếc vớ này thấm đẫm mồ hôi, nặng trịch trên tay cậu. Mùi của nó rất đậm, hăng nồng và mang một sức nặng nam tính áp đảo, vô cùng quyến rũ. Cậu tưởng tượng ra bàn chân to lớn ấy, lòng bàn chân ẩm ướt di chuyển trong chiếc vớ này cả ngày, từng giọt mồ hôi từ kẽ ngón chân huynh ấy tiết ra, thấm vào sợi vải, ủ ra thứ mùi vị tuyệt hảo, nam tính và đầy quyền lực này.

Vương Nguyên bỏ vớ Đại sư huynh xuống, vội vàng cầm lấy đôi tiếp theo. "Của Nhị sư huynh..."

Vương Nguyên nhận ra ngay. Nhị sư huynh nổi tiếng là người có tuyến mồ hôi hoạt động mạnh nhất tông môn, lúc nào người cũng ướt đẫm. Chiếc vớ này đã ủ mồ hôi chân của huynh ấy cả ngày trời trong giày kín.

Vương Nguyên đưa lên mũi hít mạnh.

Một luồng khí chua nồng, gay gắt xộc thẳng vào mũi cậu, mạnh đến mức khiến sống mũi cậu cay xè. Cái mùi khủng khiếp đó khi đi vào hệ thần kinh của Vương Nguyên lại biến thành sự kích thích tột độ. Nó thốc thẳng vào dây thần kinh khoái cảm, khiến cậu rên rỉ ư ử trong cổ họng. Sự ẩm ướt, nhớp nháp và mùi hôi chua nồng này khiến cậu cảm nhận rõ rệt sự hiện diện trần trụi của một người đàn ông cường tráng.

Vương Nguyên tiếp tục cuộc tìm kiếm. Cậu nhặt lên một đôi vớ khác, phom dáng nhỏ gọn, đường may tinh tế và còn giữ được hình dáng khá tốt. Màu vải vẫn còn giữ được độ trắng, chỉ hơi ngả màu một chút ở gót chân.

Đây đích thị là của Tam sư huynh. Chân của Tam sư huynh thon dài và tinh xảo, lượng mồ hôi tiết ra cũng ít hơn so với hai người kia.

Cậu đưa lên mũi ngửi thử. Mùi hương tỏa ra nhẹ nhàng hơn hẳn. Nó thanh tao, chỉ phảng phất chút vị mặn mòi, hoi hoi nhẹ của da thịt. Nó lại mang đến một cảm giác sạch sẽ pha lẫn chút bụi bặm phong trần, như một món tráng miệng nhẹ nhàng giữa bữa tiệc đầy mùi vị nặng nề.

Vương Nguyên lại bới sâu xuống dưới. Cậu cầm lên một chiếc vớ cỡ trung bình. "Của Cửu sư đệ."

Cửu sư đệ bằng tuổi Vương Nguyên, đang tuổi ăn tuổi lớn nên chân phát triển rất nhanh, to và gan bàn chân khá dày. Cậu ta cũng chạy nhảy nhiều nên mồ hôi ra không ít, chiếc vớ cũng ẩm ướt.

Vương Nguyên hào hứng đưa lên mũi hít thử. Nhưng ngay sau đó, đôi lông mày cậu nhíu chặt lại vẻ thất vọng.

Cậu lắc đầu. Mùi mồ hôi này... còn quá non. Nó mang hơi hướng kiểu trẻ con, phản phất mùi sữa chưa tan hết, hoàn toàn thiếu đi cái sự hăng hắc, nồng nàn đặc trưng của hormone nam giới trưởng thành. 

Thậm chí, đôi vớ của Tiểu sư đệ bên cạnh còn tệ hơn, trắng tinh như mới, gần như chẳng có mùi gì ngoài mùi vải. Vương Nguyên chán nản vứt sang một bên.

Sàng lọc xong, Vương Nguyên giữ lại những chiếc vớ "chất lượng" nhất của Đại sư huynh và Nhị sư huynh. Cậu ngồi bệt xuống sàn đất, dựa lưng vào giỏ đồ.

Một tay cậu luồn vào trong quần, nắm chặt lấy con cặc đang nóng hầm hập. Tay kia cầm chiếc vớ ướt đẫm mồ hôi của Nhị sư huynh đưa lên miệng.

Cậu há miệng, ngậm lấy phần gót chân ố vàng.

Chùn chụt... chép...

Vương Nguyên mút mạnh, lưỡi đảo qua đảo lại, cảm nhận vị mặn và chua nồng của mồ hôi chân thấm vào đầu lưỡi. Cậu vừa bú mút chiếc vớ, tay dưới vừa sục cặc liên hồi.

"Ưm... thơm quá... ngon quá..."

Cậu đổi sang chiếc vớ của Đại sư huynh, hít lấy hít để cái mùi hăng hắc đầy nam tính đó. Trong đầu Vương Nguyên hiện lên một viễn cảnh đầy kích thích. Cậu tưởng tượng nay mai, Đại sư huynh và Nhị sư huynh sẽ xỏ chân vào chính những chiếc vớ này. Họ sẽ không hề hay biết rằng, mặt trong của chiếc vớ, nơi tiếp xúc trực tiếp với da chân họ, đã từng được thấm đẫm bằng nước bọt và lưỡi của vị sư đệ thiên tài. Mồ hôi chân mà họ thải ra lại chính là "mật ngọt" giúp Vương Nguyên đạt cực khoái.

Ý nghĩ mình đang lén lút cưỡng bức bàn chân các sư huynh qua những vật dụng dơ bẩn này khiến máu trong người Vương Nguyên sôi sục. Con cặc cậu giật nảy, trướng to đến mức đau tức, đòi hỏi được giải phóng.

Đang lúc say sưa bú mút vớ, đột nhiên, động tác của Vương Nguyên khựng lại. Giữa cái không gian nồng nặc mùi chân ấy, một luồng hương thơm kỳ lạ, khác biệt hoàn toàn len lỏi vào khứu giác nhạy bén của cậu.

"Mùi gì thế này... Thơm quá..."

Cậu nhả chiếc vớ ra, mũi phập phồng đánh hơi.

Cậu quay đầu nhìn sang bên cạnh. Ở góc khuất hơn, có một giỏ tre khác nhỏ hơn, được đậy nắp sơ sài.

Khi bò đến sát bên cạnh chiếc giỏ, luồng hương kia càng trở nên đậm đặc, phả ra từ những khe hở của nan tre.

Vương Nguyên run rẩy vươn tay ra. Ngón tay cậu chạm vào nắp giỏ. Cậu nuốt nước bọt một cái rõ to, rồi dùng hai tay từ từ nâng cái nắp lên.

Soạt.

Ngay khoảnh khắc nắp giỏ được mở tung, một luồng khí nóng hổi bị nén chặt bên trong bấy lâu nay bùng nổ, ập thẳng vào mặt Vương Nguyên như một cơn bão.

Bên trong giỏ không phải là áo, không phải là vớ. Đó là hàng đống quần lót và khố lót trong (nội khố) của các nam đệ tử. Chúng nằm chồng chất lên nhau, vo viên, nhăn nhúm, đủ các màu từ trắng đục, xám tro cho đến đen sẫm.

Vương Nguyên trố mắt nhìn, rồi ngay lập tức bị mùi hương từ chiếc giỏ đánh gục hoàn toàn.

Một mùi "thơm lừng" bốc lên, mạnh mẽ, gay gắt và áp đảo hoàn toàn mùi vớ mà cậu vừa tôn sùng. Đây là một tổ hợp mùi vị phức tạp và trần trụi nhất của cơ thể đàn ông.

Đó là mùi hôi nồng nàn của vùng kín bị ủ kín trong nhiều giờ vận động. Đó là mùi ngai ngái, tanh nồng đặc trưng của những vệt tinh dịch đã khô cứng lại trên vải sau những lần các sư huynh mộng tinh hay tự giải tỏa. Đó là mùi khai nhẹ, hăng hắc của những giọt nước tiểu còn sót lại, vương vãi trên đáy quần. Đó là mùi chua loét nhưng lại béo ngậy của mồ hôi đọng lại ở bẹn háng, nơi da thịt cọ xát nhiều nhất.

Tất cả những thứ mùi bài tiết đó hòa quyện vào nhau, cô đặc lại thành một thứ "xạ hương" nguyên thủy, nồng nàn gấp trăm lần mùi chân. Nó thốc vào mũi Vương Nguyên, xâm nhập vào phổi, chạy thẳng lên não và làm tê liệt mọi suy nghĩ luân thường đạo lý.

Nó hôi, nhưng với Vương Nguyên, nó thơm đến mức khiến đầu óc cậu choáng váng. Mùi hương đậm đặc vị giống đực ấy như có ma lực, hút chặt lấy tâm trí Vương Nguyên, khiến cậu quên hết tất cả, chỉ còn biết nhìn chằm chằm vào giỏ quần lót với ánh mắt thèm khát điên dại. Đây mới thực sự là "lõi" của sự nam tính mà cậu hằng khao khát.

Vương Nguyên bám chặt lấy miệng giỏ, hít lấy hít để như một kẻ chết đuối vớ được cọc. Mắt cậu dại đi, đỏ ngầu vì sung sướng và ham muốn tột độ.

Cậu nhận ra sự sai lầm của mình trước đây. Vớ và chân ư? Chúng chỉ là phần phụ, là bên ngoài.

Đây, chính đống quần lót dơ bẩn này mới là "chân ái". Đây mới thực sự là "lõi" của sự nam tính mà cậu hằng khao khát. Những mảnh vải này đã trực tiếp bao bọc, ôm ấp lấy hạ bộ của các sư huynh đệ. Chúng là thứ duy nhất được tiếp xúc, cọ xát và thấm đẫm mùi vị từ đùm cặc dái của hàng trăm người đàn ông cường tráng trong tông môn.

Mùi hương đậm đặc vị giống đực ấy như có ma lực, hút chặt lấy tâm trí Vương Nguyên, khiến cậu quên hết tất cả thực tại. Cậu nhìn chằm chằm vào giỏ quần lót với ánh mắt thèm khát điên dại, con cặc bên dưới giật nảy liên hồi, rỉ nước ướt đẫm.

Bàn tay Vương Nguyên run rẩy bới móc và lôi ra một chiếc quần lót màu đen tuyền.

"Là của Tuấn Khải sư huynh..."

Vương Nguyên nhận ra ngay lập tức. Chiếc quần này có kích thước vừa vặn, ôm sát, chất vải tốt nhưng đã thấm đẫm mồ hôi đến mức nặng trịch. Tuấn Khải là người ưa sạch sẽ và cầu toàn, nhưng chính vì thế, mùi vị toát ra từ nơi riêng tư nhất của huynh ấy lại càng kích thích sự tò mò đen tối của Vương Nguyên.

Cậu đưa phần đũng quần lên mũi. Không hổ danh là người có cơ bụng tám múi hoàn hảo và khí chất áp đảo, mùi của Tuấn Khải cực kỳ mạnh và mang tính "xâm chiếm".

Một mùi hăng hắc, nồng nàn xộc lên. Phần đũng quần của chiếc khố đen không còn mềm mại nữa mà đã trở nên cứng đờ, thô ráp như hồ bột. Dưới ánh trăng lờ mờ, Vương Nguyên thấy rõ những vệt màu trắng đục đã khô cứng lại, bám chặt trên nền vải đen.

Đó là những giọt tinh dịch rỉ ra, hay là nước nhờn hưng phấn của Tuấn Khải sau những buổi tập luyện căng thẳng?

Vương Nguyên không kìm được nữa, cậu thè lưỡi liếm mạnh lên lớp vải cứng ngắc đó. Vị mặn chát, hơi tanh nồng và lợ lợ tan ra trên đầu lưỡi. Nước bọt của cậu làm mềm lớp vải, hòa tan những "tinh hoa" khô khốc mà Tuấn Khải đã thải ra.

"Ngon quá... Mùi của Tuấn Khải sư huynh... đậm đà quá..."

Vương Nguyên rên rỉ, tưởng tượng ra cảnh mình đang quỳ dưới háng Tuấn Khải, phục vụ cho cái đùm cặc dái luôn được bao bọc trong lớp vải đen đầy nam tính này.

Một tay giữ chặt "bảo vật" của Tuấn Khải, tay kia Vương Nguyên nhặt lên một chiếc quần lót khác màu trắng ngà.

"Của Tam sư huynh..."

Tam sư huynh bình thường có vẻ ngoài thư sinh, chân tay thon dài, phong thái nho nhã. Nhưng chiếc quần lót này lại tố cáo một sự thật khác. Trên nền vải trắng, phần đũng quần ố vàng một mảng lớn rõ rệt, loang lổ vết nước tiểu và mồ hôi đọng lại.

Vương Nguyên gí mũi vào hít một hơi thật sâu.

Trái ngược với vẻ ngoài thanh sạch, mùi của Tam sư huynh lại chua nồng và khai ngai ngái một cách đáng kinh ngạc. Đó là mùi của một cơ thể bị bưng bít, bí khí, ủ men trong sự chật chội. Cái mùi chua loét, hơi thối đó lại kích thích Vương Nguyên một cách kỳ lạ. Nó cho cậu cảm giác như đang khám phá ra một bí mật dơ bẩn ẩn sau lớp vỏ bọc hoàn hảo.

Vương Nguyên há miệng, ngậm trọn lấy phần đũng quần ố vàng, khai nồng của Tam sư huynh. Cậu mút chùn chụt, cảm nhận vị chua và khai thấm đẫm khoang miệng, lấn át cả lý trí.

Cơn nứng đã lên đến đỉnh điểm. Vương Nguyên nằm ngửa ra sàn nhà kho bẩn thỉu.

Cậu lấy chiếc quần lót màu đen cứng đờ tinh dịch của Tuấn Khải, quấn chặt nó quanh con cặc đang cương cứng, sưng tấy của mình. Lớp vải thô ráp cọ xát vào đầu khấc nhạy cảm, mang theo mùi vị nam tính của Tuấn Khải bao trùm lấy cậu nhỏ.

Miệng cậu thì nhét đầy chiếc quần lót khai nồng, ướt át của Tam sư huynh. Cậu cắn chặt lấy nó, hít hà mùi vị để kích thích thần kinh.

Bạch... bạch... Soạt... soạt...

Vương Nguyên bắt đầu sục cặc điên cuồng qua lớp vải của Tuấn Khải sư huynh.

Trong cơn mê loạn, cậu ảo tưởng mình đang bị kẹp giữa hai người đàn ông tuyệt vời nhất. Bên dưới là Tuấn Khải đang cọ xát dương vật vào cậu, bên trên là Tam sư huynh đang ấn háng vào mặt cậu. Mùi hôi, mùi khai, mùi tanh tưởi, mùi đàn ông bao trùm lấy Vương Nguyên, nhấn chìm cậu trong bể dục vọng.

"Ưm... ưm... Tuấn Khải... Tam sư huynh..."

Tiếng rên bị chặn lại trong cổ họng nghe đầy dâm đãng. Con cặc Vương Nguyên giật liên hồi, các mạch máu nổi lên chằng chịt.

"Ư... AAAAA!!!"

Vương Nguyên cong người lên, mắt trợn ngược. Toàn thân co giật mạnh một cái.

Phụt... Phụt... Phụt...

Một luồng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắn mạnh ra. Nó không bắn ra ngoài, mà bắn trực tiếp vào mặt trong chiếc quần lót của Tuấn Khải. Dòng tinh dịch của Vương Nguyên hòa lẫn với những vệt tinh dịch khô cứng của Tuấn Khải, thấm đẫm vào lớp vải đen, tạo nên một sự hòa quyện xác thịt gián tiếp đầy bệnh hoạn.

Vương Nguyên nằm vật xuống, thở hồng hộc. Chiếc quần lót của Tam sư huynh vẫn ngậm trong miệng, ướt sũng nước bọt. Còn cặc cậu thì được ủ ấm trong chiếc quần lót của Tuấn Khải. Cậu cảm thấy thỏa mãn chưa từng có, một sự thăng hoa mà những chiếc vớ chân trước đây không thể nào so sánh được. Đây mới thực sự là mùi vị của thiên đường.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co