Truyen3h.Co

Thế giới tu tiên

Món quà

VerlainTheGuy

Đêm đã về khuya, vầng trăng tròn vành vạnh treo cao trên đỉnh núi, tỏa ánh sáng bàng bạc mờ ảo bao phủ xuống khu phòng ở dành cho các đệ tử nội môn. Không gian xung quanh chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng côn trùng kêu râm ran từ những bụi cây gần đó.

Bên trong căn phòng, Vương Nguyên đang ngồi xếp bằng ngay ngắn trên chiếc giường gỗ đơn sơ. Hai mắt cậu khép hờ, hai tay đặt trên đầu gối, tập trung tinh thần để vận hành đại chu thiên của Cực Dương Chân Kinh. Không khí xung quanh người cậu hơi dao động bởi nhiệt lượng tỏa ra từ cơ thể, trong phòng chỉ nghe thấy tiếng hít thở đều đặn và sâu lắng của cậu.

Đột nhiên, đôi tai thính nhạy của một người tu luyện giúp cậu bắt được một tiếng động lạ.

Bịch.

Đó là âm thanh của một vật gì đó không quá nặng rơi xuống nền đất ngay trước cửa phòng. Ngay sau đó là tiếng bước chân người di chuyển rất khẽ, nhanh chóng rời đi và biến mất vào bóng đêm.

Vương Nguyên nhíu mày, sự tập trung bị phá vỡ. Cậu từ từ thu công, điều hòa lại hơi thở đang nóng rực trong lồng ngực rồi mở mắt ra. Cậu bước xuống giường, tiến về phía cửa phòng và đẩy nhẹ cánh cửa gỗ.

Hành lang bên ngoài trống trơn, không một bóng người. Những dãy phòng của các huynh đệ khác đều đóng kín cửa im lìm. Vương Nguyên cúi đầu nhìn xuống nền đất ngay trước ngưỡng cửa phòng mình.

Nằm chỏng chơ trên mặt đất là một gói đồ nhỏ được bọc sơ sài bằng một mảnh vải thô màu nâu. Bên trên gói đồ có gài một tờ giấy nhỏ. Vương Nguyên cầm tờ giấy lên, nheo mắt đọc dưới ánh trăng. Nét chữ trên giấy viết rất ẩu và nghuệch ngoạc, đầy vẻ nam tính: "Tặng sư đệ, thứ này sẽ giúp đệ thấy thoải mái hơn."

Sự tò mò dâng lên trong lòng, Vương Nguyên cúi xuống nhặt gói đồ lên. Nó rất nhẹ và mềm. Cậu đóng cửa lại, đem gói đồ vào trong phòng, ngồi xuống mép giường gỗ.

Dưới ánh đèn dầu leo lét trong phòng, cậu từ từ tháo lớp vải bọc bên ngoài ra.

Bên trong là một chiếc vớ vải màu trắng, loại vớ dài mà các nam đệ tử thường mang trong giày vải để luyện tập hằng ngày. Chiếc vớ này không còn trắng tinh nữa, phần lòng bàn chân và gót chân đã ngả sang màu xám tro rõ rệt do ma sát nhiều với lót giày, chứng tỏ nó đã được chủ nhân mang liên tục nhiều ngày mà chưa giặt.

Ngay khi lớp vải gói vừa được bung ra, một luồng mùi hương đặc trưng lập tức thoát ra, xộc thẳng vào mũi Vương Nguyên.

Đó là một mùi hôi nồng nàn, đậm đặc của cơ thể đàn ông bị ủ kín trong không gian chật hẹp của đôi giày vải. Lượng mồ hôi chân tiết ra rất lớn, thấm đẫm vào từng sợi vải, trải qua sự ủ nóng và ma sát trong nhiều ngày liên tục đã tạo nên một mùi hương ngầy ngậy, béo ngậy vô cùng riêng biệt. Nó mang đậm cái chất trần trụi của giống đực: hăng nồng, gay gắt và vẫn còn giữ nguyên độ ấm nóng như thể vừa mới được lột ra từ một bàn chân đang bốc hỏa.

Theo phản xạ thông thường của một thiếu niên ưa sạch sẽ, lẽ ra Vương Nguyên phải cảm thấy kinh tởm, buồn nôn và vứt ngay thứ rác rưởi này ra khỏi phòng. Thế nhưng, cơ thể cậu lại phản bội lại lý trí một cách trắng trợn.

Ngay khoảnh khắc luồng hơi ngầy ngậy, béo bở đó chui sâu vào khứu giác, luồng dục vọng vốn đang âm ỉ cháy trong người cậu bỗng nhiên như được tiếp thêm dầu, trỗi dậy dữ dội và mãnh liệt, lấn át hoàn toàn mọi suy nghĩ tỉnh táo.

Đồng tử trong mắt Vương Nguyên giãn ra hết cỡ, đen láy và dại đi. Thay vì ném nó đi, đôi bàn tay cậu lại run rẩy, nâng niu món đồ dơ bẩn ấy, từ từ đưa chiếc vớ lên sát mũi.

Vương Nguyên hít sâu một hơi thật dài. Cái mùi hương ngầy ngậy, nồng nàn ấy ngay lập tức xâm chiếm, quện chặt lấy tâm trí cậu, dụ dỗ bản năng gốc rễ của cậu trỗi dậy. Nó kích thích trực tiếp vào hệ thần kinh nhạy cảm đang căng như dây đàn của cậu một cách điên cuồng, khiến toàn thân cậu run lên vì một sự hưng phấn sai trái.

Mùi hương ngầy ngậy từ chiếc vớ cũ xộc vào mũi như một liều thuốc kích dục cực mạnh, khiến cơ thể Vương Nguyên không thể giữ được bình tĩnh.

Bên dưới lớp quần mỏng manh, con cặc của Vương Nguyên phản ứng lại một cách dữ dội. Máu nóng từ khắp cơ thể dồn về hạ bộ nhanh đến mức tạo ra cảm giác căng tức. Con cặc cậu giật nảy lên một cái thật mạnh, tựa như lò xo bị nén lâu ngày bung ra. Nó bơm máu, nở to ra cả về chiều dài lẫn chiều ngang, trở nên cứng ngắc và nóng hổi. Kích thước to lớn của nó chọc thẳng vào lớp vải quần dài bên ngoài, đẩy phồng đũng quần lên thành một túp lều lớn, dựng đứng sừng sững và đầy khiêu khích ngay giữa hai chân cậu.

Đầu óc Vương Nguyên trở nên mụ mị. Cậu không còn quan tâm đến sạch sẽ hay danh dự nữa. Sự cám dỗ từ mùi hương "đàn ông" ngầy ngậy kia quá lớn, khiến cậu hoàn toàn đầu hàng.

Vương Nguyên từ từ hé mở đôi môi đỏ mọng đang run rẩy vì kích thích. Bàn tay cậu nâng niu chiếc vớ, đưa phần gót chân đã ngả màu xám vào sát miệng.

Cậu nhắm mắt lại, nhẹ nhàng ngậm lấy phần vải dơ bẩn đó vào giữa hai môi.

Đầu lưỡi ướt át của cậu rụt rè thè ra, chạm vào bề mặt vải. Ngay lập tức, một vị ngầy ngậy, nồng ấm và hơi chát thấm đẫm vào đầu lưỡi. Đó là mùi vị đặc trưng của mồ hôi chân lưu cữu lâu ngày, hòa quyện với bụi vải và da chết. Nó nồng đượm, béo ngậy mùi thịt da đàn ông được ủ trong không gian kín.

Vương Nguyên rên khẽ trong cổ họng vì sung sướng. Đối với tâm trí đang quay cuồng trong cơn nứng của cậu, thứ mùi vị dơ bẩn từ chân của một kẻ xa lạ này lại trở nên ngon lành đến lạ lùng. Cậu bắt đầu ngậm chặt hơn, má hóp lại. Cậu dùng lưỡi liếm mạnh lên vết ố màu xám, rồi mút lấy mút để lớp vải đó. Nước bọt của cậu tiết ra, thấm ướt đẫm chiếc vớ, hòa tan cái vị mặn mòi, ngầy ngậy kia để cậu nuốt trọn vào bụng.

Trong khi cái miệng vẫn đang bận rộn thưởng thức "món ăn" lạ lùng, tay phải của Vương Nguyên theo bản năng vô thức lần mò xuống dưới.

Ban đầu, cậu úp lòng bàn tay lên túp lều đang nhô cao ở đũng quần, chà xát mạnh bạo để cảm nhận độ nóng và độ cứng của vật bên trong. Nhưng lớp vải quần dày cộm ngăn cách khiến cậu cảm thấy bức bối, không đủ thỏa mãn cơn ngứa ngáy.

Cậu quyết đoán luồn hẳn bàn tay vào bên trong cạp quần, vượt qua lớp quần lót để chạm trực tiếp vào da thịt. Bàn tay cậu nắm chặt lấy thân con cặc đang nóng hầm hập, gân guốc nổi lên chằng chịt.

Vương Nguyên bắt đầu sục cặc một cách vội vã và tham lam. Bàn tay cậu siết chặt lấy thân gậy thịt, di chuyển tuốt lên tuốt xuống liên hồi. Da tay ma sát mạnh với da quy đầu căng bóng, tạo ra những khoái cảm râm ran chạy dọc sống lưng.

Cậu phối hợp nhịp nhàng giữa hai hành động. Mỗi lần tay cậu giật mạnh con cặc xuống, miệng cậu lại mút mạnh vào chiếc vớ hôi, hít hà thật sâu cái mùi nồng nàn gây nghiện đó vào phổi.

Tiếng hít thở hổn hển, tiếng chép miệng mút vớ chùn chụt và tiếng tay sục cặc ướt át vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Vương Nguyên cong người lại, hông tự động đẩy đưa theo nhịp tay, hoàn toàn chìm đắm vào cơn mê xác thịt, tận hưởng sự đê mê từ việc kết hợp giữa dục vọng bản năng và sự dơ bẩn cấm kỵ.

Miệng cậu thì vẫn ngậm chặt chiếc vớ bẩn, say sưa mút lấy. Cậu tưởng tượng như mình đang được liếm trực tiếp lên bàn chân của một vị sư huynh cường tráng nào đó, được phục vụ, được hít hà cái mùi đàn ông nồng nặc nhất.

Chùn chụt... Bạch... bạch...

Tiếng mút vớ ướt át hòa lẫn với tiếng tay sục cặc nhớp nháp vang lên trong căn phòng vắng. Vương Nguyên cong người lại, các ngón chân co quắp vì sung sướng.

"Sướng quá... Mùi này... nứng quá..."

Cậu tăng tốc độ tay lên mức tối đa. Con cặc cậu giật liên hồi, quy đầu rỉ nước trơn trượt. Khoái cảm từ việc nếm trải sự dơ bẩn cấm kỵ kết hợp với kích thích xác thịt đẩy cậu lên đỉnh điểm.

"A... ưm...!!!"

Vương Nguyên ngửa cổ, mắt trợn ngược, rên lên một tiếng nghẹn ngào bị chặn lại bởi chiếc vớ trong miệng.

Toàn thân cậu co giật mạnh một cái, rồi cứng đờ lại.

Phụt... Phụt... Phụt...

Một luồng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắn mạnh ra từ lỗ sáo. Do tay cậu đang nắm chặt và sục mạnh, dòng tinh dịch phun trào ướt đẫm cả bàn tay cậu, len lỏi qua các kẽ ngón tay, thấm ngược ra cả lớp quần dài bên ngoài, tạo thành một mảng ướt sẫm màu to tướng ngay giữa đũng quần.

Sau khi xuất tinh, Vương Nguyên thở hồng hộc, nằm vật ra giường, chiếc vớ vẫn còn ngậm hờ hững trên môi.

Khi cơn khoái cảm qua đi, lý trí dần quay trở lại. Cậu bần thần nhả chiếc vớ ướt sũng nước bọt ra, nhìn nó chằm chằm.

Ký ức lúc chiều ùa về: cơn nứng khi ngửi thấy mùi nách của Đại sư huynh. Và bây giờ, con cặc cậu lại vừa mới cửng lên và xuất tinh chỉ vì ngửi và mút một chiếc vớ thối của người lạ.

Một câu hỏi đáng sợ loang ra trong tâm trí cậu: "Mình bị sao thế này? Tại sao mình lại thấy hứng thú với những thứ dơ bẩn của đàn ông như vậy?"

Vương Nguyên bối rối, rồi dần chuyển sang hoảng loạn. Mồ hôi lạnh toát ra. Cậu cảm thấy bản thân thật bệnh hoạn, thật dơ dáy. Nhưng cậu biết hỏi ai bây giờ? Những thứ kỳ quái và nhục nhã như thế này làm sao dám mở miệng nói với sư phụ nghiêm khắc hay các đồng môn? Nếu họ biết cậu - một thiên tài thanh khiết - lại lén lút mút tất bẩn trong phòng, họ sẽ nhìn cậu bằng ánh mắt khinh bỉ thế nào?

Cảm giác cô độc bao trùm lấy Vương Nguyên. Cậu cảm thấy mình đang mắc một căn bệnh nan y không thuốc chữa.

Tâm trí non nớt của cậu càng loay hoay, dằn vặt, rối bời bao nhiêu thì nghịch lý thay, luồng dục vọng và hỏa khí trong người lại càng trỗi dậy dữ dội bấy nhiêu. Sự hoảng sợ làm tim đập nhanh, mà tim đập nhanh lại khiến máu bơm xuống con cặc nhanh hơn.

Chỉ vừa xìu xuống được một chút, con cặc của Vương Nguyên lại bắt đầu ngóc đầu dậy, cứng ngắc trở lại.

Vương Nguyên nhìn chiếc vớ bẩn thỉu nằm trên giường. Dù lý trí gào thét bảo hãy vứt nó đi, nhưng tay cậu lại run rẩy vươn ra, nắm lấy nó một lần nữa. Bản năng xác thịt đã chiến thắng hoàn toàn.

Cậu lại đưa chiếc vớ lên, há miệng ra, tham lam ngậm lấy nó vào sâu trong khoang miệng. Cậu nhắm mắt lại, mặc kệ nước mắt tủi hổ chảy ra từ khóe mắt, lưỡi cậu lại quấn lấy lớp vải hôi hám đó, cảm nhận mùi vị nồng nàn thấm đẫm đầu lưỡi để xoa dịu cơn nứng đang hành hạ cơ thể mình.

-----

Sáng hôm sau, tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ đánh thức Vương Nguyên dậy. Ánh nắng ban mai xuyên qua khe hở của vách gỗ, chiếu thẳng vào gương mặt đang say ngủ của cậu.

Vương Nguyên chầm chậm mở mắt. Theo lẽ thường, sau một đêm thức khuya để thủ dâm và xuất tinh đến hai lần, cơ thể người tu luyện chưa đạt đến cảnh giới cao sẽ cảm thấy mệt mỏi, chân tay rã rời vì hao tổn tinh khí. Thế nhưng, điều kỳ lạ là Vương Nguyên lại cảm thấy hoàn toàn ngược lại.

Cậu ngồi dậy, vươn vai một cái. Các khớp xương kêu răng rắc giòn giã. Một cảm giác sảng khoái, nhẹ nhõm lan tỏa khắp tứ chi. Đầu óc cậu minh mẫn, mắt sáng và tai thính hơn hẳn mọi ngày. Cảm giác nặng nề, u uất tích tụ trong lồng ngực suốt mấy tháng qua dường như đã tan biến sạch sẽ sau giấc ngủ mê mệt đêm qua.

"Kỳ lạ thật..." Vương Nguyên lẩm bẩm, nhìn xuống đôi bàn tay của mình. "Tại sao mình lại thấy sung mãn thế này?"

Nghi hoặc trong lòng, Vương Nguyên lập tức chỉnh lại tư thế, ngồi xếp bằng ngay ngắn trên giường. Cậu nhắm mắt lại, điều hòa nhịp thở, bắt đầu vận khí để kiểm tra tình trạng cơ thể.

Vừa mới khởi động tâm pháp Cực Dương Chân Kinh, Vương Nguyên đã giật mình kinh ngạc đến mức suýt nữa thì hét lên.

Thông thường, luồng chân khí trong người cậu di chuyển rất chậm chạp, thường xuyên bị tắc nghẽn ở các huyệt đạo quan trọng, gây ra cảm giác nóng rát đau đớn. Nhưng sáng nay, dòng khí nóng ấy lại lưu chuyển trơn tru, mượt mà như nước chảy mây trôi. Nó cuồn cuộn chảy trong kinh mạch với tốc độ chóng mặt, mạnh mẽ gấp bội phần so với hôm qua.

Vương Nguyên thử dẫn khí xung kích vào cảnh giới thứ sáu - cảnh giới mà lẽ ra cậu phải mất ít nhất hai đến ba năm khổ luyện nữa mới có thể chạm tới.

Không hề có chút trở ngại nào. Luồng chân khí hùng hậu dễ dàng phá vỡ rào cản, tràn vào đan điền, mở rộng bể chứa khí.

Vương Nguyên mở bừng mắt ra, khuôn mặt lộ rõ vẻ không thể tin nổi. "Mình... mình đã đột phá rồi? Tầng thứ sáu? Làm sao có thể dễ dàng như vậy được?"

Vương Nguyên ngẩn người suy ngẫm, xâu chuỗi lại các sự kiện. Cậu là người có tư chất thông minh, nên rất nhanh chóng tìm ra nguyên nhân.

Mấu chốt nằm ở chuyện đêm qua.

Cực Dương Chân Kinh là môn công pháp chí dương chí cương. Cậu tu luyện nó khi đang ở độ tuổi dậy thì, dương khí trong người vốn đã thịnh, nay lại càng bùng phát dữ dội. Suốt thời gian qua, cậu luôn cố gắng dùng lý trí để kìm nén ham muốn, đè nén những cơn nứng tự nhiên. Điều này vô tình khiến cho dương khí dư thừa tích tụ lại, gây tắc nghẽn kinh mạch, làm đình trệ quá trình tu luyện.

Nhưng đêm qua, nhờ chiếc vớ bẩn thỉu kia, cậu đã buông thả bản thân hoàn toàn.

Hai lần xuất tinh điên cuồng đó không chỉ đơn giản là bắn ra tinh dịch. Đó là quá trình xả bỏ toàn bộ lượng dương khí dư thừa ra khỏi cơ thể. Việc giải tỏa dục vọng triệt để đã giúp cơ thể cậu đạt được trạng thái "Âm Dương hòa hợp", kinh mạch được thông suốt, từ đó tu vi tự nhiên tăng vọt như diều gặp gió.

Phát hiện này khiến tảng đá nặng trĩu trong lòng Vương Nguyên được gỡ bỏ. Cậu thở phào nhẹ nhõm, khóe môi cong lên một nụ cười tự mãn.

"Thì ra là vậy," cậu tự nói với chính mình, giọng đầy vẻ hân hoan. "Đây không phải là sa ngã. Đây mới chính là cách tu luyện đúng đắn nhất phù hợp với cơ địa của mình."

Vương Nguyên nhìn xuống chiếc gối, nơi đang giấu chiếc vớ bẩn bên dưới. Ánh mắt cậu không còn vẻ dằn vặt hay tội lỗi như lúc đêm nữa, mà thay vào đó là sự trân trọng sai lệch.

"Việc mình làm không phải là biến thái," cậu tự trấn an, hợp lý hóa hành vi của mình. "Mình mút vớ, mình sục cặc, mình thèm khát mùi đàn ông... tất cả chỉ là phương tiện để điều hòa chân nguyên. Vương Nguyên đã tìm được một cái cớ hoàn hảo để lún sâu hơn vào vũng lầy của những ham muốn xác thịt đê hèn.

Những ngày tiếp theo, Vương Nguyên duy trì thói quen "tu luyện" mới này một cách đều đặn. Mỗi đêm, chiếc vớ cũ kỹ kia lại được lôi từ dưới gối ra. Cậu hít hà cái mùi ngầy ngậy đặc trưng của đàn ông ủ trong vải, dùng nó làm chất xúc tác để đưa bản thân lên đỉnh vu sơn, duy trì sự cân bằng trong cơ thể.

Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang.

Đến đêm thứ ba, khi Vương Nguyên đưa chiếc vớ lên mũi, cậu nhíu mày. Cậu hít mạnh một hơi, rồi lại hít thêm hơi nữa.

Cái mùi hôi nồng nàn, đậm đặc mùi giống đực từng khiến cậu mê mẩn, run rẩy nay đã nhạt đi rất nhiều. Mồ hôi lưu cữu trên đó đã khô kiệt, bay hơi theo thời gian, chỉ còn lại mùi vải cũ và mùi nước bọt của chính cậu.

Một sự hụt hẫng và bực bội dâng lên trong lòng. Vương Nguyên cố gắng ấn chặt chiếc vớ vào mũi để tìm kiếm chút dư vị còn sót lại, nhưng vô ích. Chiếc vớ giờ đây chỉ là một miếng vải dơ bẩn, mất đi "linh hồn" quyến rũ của nó. Không có mùi hương kích thích đó, cơn nứng của cậu trở nên lưng chừng, con cặc dù có cương cứng nhưng cảm giác trong đầu lại trơ ra, nguội lạnh.

Đêm xuống, cơn nứng lại trỗi dậy hành hạ, đòi hỏi được thỏa mãn. Vương Nguyên bứt rứt không yên trên giường. Trong lúc túng quẫn, ánh mắt cậu rơi xuống đôi bàn chân trần của mình sau một ngày dài tập luyện.

"Cũng là chân đàn ông, chắc là được..." Cậu tặc lưỡi nghĩ thầm.

Vương Nguyên ngồi dựa lưng vào tường, co chân lên. Nhờ cơ thể dẻo dai, cậu dễ dàng đưa bàn chân trái lên sát mặt. Mũi cậu chạm vào lòng bàn chân mình, nơi cũng đang lấm tấm mồ hôi.

Cậu hít thử. Có mùi mồ hôi, hơi mặn.

Cậu thè lưỡi ra, liếm một đường dài dọc theo khe các ngón chân, nếm thử vị mặn của chính mình, rồi há miệng ngậm lấy ngón chân cái mà mút vào.

Chùn chụt...

Tiếng mút vang lên trong đêm, nhưng Vương Nguyên càng mút càng thấy chán ngán. Cậu nhả chân ra, lắc đầu thất vọng.

Mùi vị của chính cậu quá thuần khiết. Đó là mùi của một thiếu niên mới lớn, tuy có mồ hôi nhưng lại thiếu đi cái sự nồng nặc, hăng hắc và ngầy ngậy của một người đàn ông trưởng thành. Nó không có cái chất thô lỗ, trần trụi và đầy tính xâm chiếm như mùi của chiếc vớ kia. Việc tự liếm chân mình chẳng khác nào uống nước lọc khi đang thèm rượu mạnh, hoàn toàn vô vị.

Cơn nứng không được đáp ứng khiến hạ bộ Vương Nguyên căng tức khó chịu. Không còn cách nào khác, cậu đành dùng đến biện pháp mạnh hơn về thể xác để bù đắp cho sự thiếu hụt về tinh thần.

Cậu nằm ngửa ra, tay phải nắm chặt lấy con cặc đang cương cứng, bắt đầu tuốt lộng. Tay trái cậu nhổ một bãi nước bọt làm trơn, rồi vòng ra sau, ấn mạnh vào lỗ đít.

Phụt.

Ngón tay thọc sâu vào bên trong. Vương Nguyên móc cong ngón tay lại, tìm đúng vị trí tuyến tiền liệt đang sưng lên mà ấn mạnh, cào cấu liên tục.

"Ưm... a..."

Sự kích thích kép từ hai phía khiến khoái cảm vật lý bùng nổ. Con cặc cậu giật liên hồi, đầu khấc rỉ nước. Vương Nguyên cong người, nghiến răng chịu đựng luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng, tay hoạt động hết công suất.

Bạch... bạch... Phụt...

Sau một hồi gồng mình, cậu xuất tinh. Dòng tinh dịch bắn ra, ướt đẫm tay và bụng.

Nhưng ngay khi cơn co giật qua đi, Vương Nguyên nằm vật xuống giường, mắt nhìn trân trân lên trần nhà với cảm giác trống rỗng đến đáng sợ.

Cậu đã xuất tinh, nhưng cơn nứng trong tâm trí vẫn còn nguyên đó. Nó giống như một vết ngứa nằm sâu trong não bộ mà móng tay không thể gãi tới được. Sự giải tỏa này chỉ mang tính sinh lý đơn thuần, thiếu đi sự đê mê, thiếu đi cái cảm giác hưng phấn tột độ khi được hít hà mùi vị đàn ông nồng nàn.

Những ngày sau đó, sự thiếu thốn này bắt đầu ảnh hưởng trực tiếp đến Vương Nguyên. Cảm giác bứt rứt, thèm khát mùi hương cứ giày vò cậu. Cậu trở nên lơ đễnh, tâm trí lúc nào cũng mơ tưởng về cái mùi ngầy ngậy, hăng hắc ấy.

Hậu quả là tốc độ tu luyện của cậu lại bắt đầu suy giảm rõ rệt. Chân khí trong người lại có dấu hiệu rối loạn, không còn lưu chuyển mượt mà như hôm mới đột phá nữa. Vương Nguyên nhận ra, sự cân bằng Âm Dương của cậu phụ thuộc hoàn toàn vào sự thỏa mãn sâu sắc về tinh thần đó. Thiếu nó, cậu lại rơi vào bế tắc, và khao khát tìm kiếm một nguồn cung cấp mới càng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co