Truyen3h.Co

THE ONLY ROSE

THE ONLY ROSE 4

CHDorothy

Bốn ngày trôi qua, Alicia trở về từ phía tây, cuộc đi săn đầy nguy hiểm lúc đó đã làm cô kiệt sức. Không những nghỉ ngơi ít hơn, mà cô còn có thêm một vết đạn trên tay. Trong suốt những ngày qua, có lẽ cà phê và máu là bạn đồng hành của cô.

Vừa bước chân vào dinh thự, Dan, với vẻ mặt lo lắng tột độ, đã chạy đến. "Tiểu thư! Cô về rồi! Tiểu thư Martha có chuyện rồi ạ. Tình hình rất không ổn!"

Có thể nói, phẫn nộ xâm chiếm cả cơn mệt mỏi, nhanh chóng Alicia chiếm cả cái phòng khách chỉ để tra hỏi Lorien. Nhìn Lorien ngồi bệch dưới đất khiến cho Alicia thấy người con gái này thật hèn mọn.

"Một phút để chị thuật lại mọi chuyện."- Alicia ngồi trên ghế mà gõ ngón tay lên bàn.

"Chị không nghĩ mình lại làm những hành động như thế, chị xin lỗi Alicia. Chỉ tại chị hơi nóng giận. Chị xin lỗi!"

"Khi làm như thế chị có nghĩ tôi sẽ trở về trước khi vết thương của chị Martha hồi phục hay không?"

"Chị xin lỗi!"

"Alicia đủ rồi! Ta nhịn con đủ lắm rồi! Đây là chị con mà con dám làm thái độ này hay sao!"- Hega bước đến với dáng vẻ giận dữ khi nghe người hầu bẩm báo về việc này.

"Đứng lại đó mẹ kế!"- Alicia lấy khẩu súng ngắn bên cạnh lên và đưa về phía Lorien.

"Một bước nữa thì là một chân!"

Lorien sợ hãi mà ôm lấy chân Hega.

"Ngươi dám."

Alicia nhướng mài nhìn Hega. Thái độ của bà ta lập tức chuyển sang lo lắng.

"Chuyện tôi dùng súng bắn vào chân một người với chuyện cố ý giết người của chị ta thì cái tội nào nặng hơn?"

Bà ta im lặng như không muốn nghĩ đến.

"Mẹ ơi cứu con với! Con không muốn!"

"Alicia dẫu sao đây cũng là chị của con con nên nương tay một chút."

"Hành động của chị ta quá sức không đúng! Nhưng nếu tôi bỏ qua thì liệu sẽ không có lần sao?"

"Sẽ không có lần sau!!"- Lorien sợ hãi.

"Chị khẳng định?"

"Chị khẳng định! Chị khẳng định!!"

Alicia đứng dậy.

"Nếu chị đã nói vậy! Nhưng vẫn phải có hình phạt."

"Xin em hãy nương tay cho chị! Chị đã rất hối hận với hành động của mình, chị không nghĩ Martha lại phải nằm trong bệnh viện như vậy! Chị xin lỗi! Thật lòng xin lỗi!!"

"Đưa tay ra."

Lorien sợ hãi mà từ từ đưa tay ra.

"Đặt xuống đất đi."

Cô làm theo y hệt như thế, Alicia không nhân nhượng mà bước đi và dẫm vào tay của Lorien. Dẫm lên và chà đạp nó. Tiếng la thất thanh của Lorien vang lên làm cho mọi người trong phòng hoảng sợ. Khi Alicia chán ghét ai đó thì số phận của họ cũng sẽ giống như cô chị gái không ruột thịt này.

Đi đến và đứng trước cửa phòng, Alicia nhắc nhở.

"Đều là con của mẹ thì mẹ tốt nhất nên đối xử công bằng! Con không muốn phải động tay với người nhà thật đâu."

Nói rời Alicia rời đi để lại Hega thất vọng nhìn vào cô con gái còn lại của mình.

"Việc này không được phép xảy ra."

"Nhưng mẹ, con thật sự biết lỗi của mình rồi."

"Nếu một ngày nào đó vì lỗi lầm của con mà ảnh hưởng đến kế hoạch hiện giờ thì lúc đó con sẽ chịu lép vế cả đời đấy."

"Con biết rồi mẹ."

Rời khỏi phòng khách, Alicia lê bước mệt mỏi về phòng mình. Quả thực quá sức chịu đựng, những áp lực dồn nén về tâm lý đã khiến cô gần như kiệt quệ. Vừa trở về để nghỉ ngơi thì phải tức tốc đến bệnh viện thăm Martha, rồi lại đối phó với Lorien. Mọi thứ cứ như muốn dồn ép cô đến tận cùng. Bất giác, cô đưa tay lên bức tường gần đó, cố gắng hít thở một cách nặng nề. Đôi mi nặng trĩu này chắc có lẽ sẽ không chịu nổi cho đến khi về đến giường. Alicia khẽ lảo đảo, cả cơ thể nặng nề kéo cô ngã xuống, nhưng ngay lúc đó, Augustus đã kịp thời đỡ được cô.

Alicia nằm yên mà ngủ thiếp đi trong lòng Augustus. Anh bất lực nhưng nhẹ nhàng ôm cô lên và đưa cô về phòng. Đặt cô xuống giường trong căn phòng riêng, anh đưa mắt nhìn xung quanh. Không ngờ nơi đây lại có cả một bàn làm việc riêng, chất đầy tài liệu. Căn phòng luôn được giữ ngăn nắp, dù người hầu không biết bao lâu cô mới về nhà một lần.

Đặt Alicia xuống giường, Augustus không rời đi ngay. Anh đứng lặng hồi lâu, nhìn ngắm khuôn mặt cô khi ngủ. Dưới ánh sáng dịu nhẹ hắt vào từ cửa sổ, vẻ mệt mỏi của Alicia càng lộ rõ, khác hẳn với sự mạnh mẽ, quyết đoán mà anh thường thấy. Anh để ý thấy một vết băng nhỏ trên tay cô, điều đó càng khiến anh thêm suy tư.

Augustus nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho Alicia, rồi ánh mắt anh lướt qua bàn làm việc. Từng chồng tài liệu, bản đồ, và những cuốn sổ ghi chép được sắp xếp gọn gàng. Rõ ràng, Alicia không chỉ là một cô tiểu thư sống trong nhung lụa. Áp lực công việc, gánh nặng gia tộc, và những bí mật mà cô đang mang có lẽ đã đè nặng lên đôi vai gầy guộc ấy.

Anh khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp. Vốn dĩ anh đến đây theo lời mời của Hega, nhưng những ngày qua, anh đã chứng kiến một gia tộc đầy rẫy mưu toan và sự đấu đá ngầm. Và ở trung tâm của tất cả lại là cô gái trẻ này, người mà anh ban đầu chỉ nghĩ là một cô tiểu thư bướng bỉnh. Augustus đứng đó, nhìn Alicia say ngủ. Sự mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt cô khiến anh không khỏi xao lòng. Khẽ khàng, anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc lòa xòa trên trán cô, rồi ngón tay anh lướt xuống, chậm rãi vuốt ve gò má xanh xao. Làn da cô mát lạnh dưới đầu ngón tay anh. Trong khoảnh khắc đó, Alicia không còn là tiểu thư Richard kiên cường, sắc sảo, mà chỉ là một cô gái yếu đuối đang tìm kiếm sự bình yên. Augustus bất giác cảm thấy một sự thôi thúc muốn che chở. Anh nán lại thêm vài giây, rồi khẽ rút tay về, như sợ sẽ phá vỡ giấc ngủ hiếm hoi của cô.

Tỉnh dậy vào buổi chiều, Alicia thở phào nhẹ nhõm khi biết được Martha đã được xuất viện. Có thể nói rằng, ngoài Martha ra thì bất cứ ai cô cũng không cần.

Nhấp một ngụm trà nóng, Alicia đưa mắt nhìn về phía cửa sổ. Martha đang cùng với Eugene ở dưới sân nói chuyện gì đó. Có vẻ tình cảm của họ đã tiến xa hơn một bước.

"Tiểu thư không định làm gì sao?"- Lucius đứng ngay bàn làm việc của Alicia mà hỏi.

"Về chuyện gì?"- Alicia lơ đễnh.

"Về... Chuyện nãy giờ chúng ta đang nói." Anh nhắc nhẹ.

"À! Quên mất." Alicia nhún vai để che đi sự lơ đễnh của mình.

"Tiểu thư đang nghĩ gì vậy?"

"Chuyện của chị Martha."

"Hay chúng ta thêm người vào để bảo vệ cho cô ấy được không?"

"Ta cũng đang nghĩ như vậy nhưng chị ấy lại không thích thế. Tạm thời cứ để Dan lo là được."

Alicia đi lại bàn làm việc của mình mà bỏ ly trà xuống, liếc nhìn lá thư đang nằm trên bàn, cô thở dài.

"Chuyện của bệ hạ giao cho cứ từ từ mà làm. Qua lễ hội mùa vụ chúng ta sẽ tính về chuyện của Martha tiếp."

"Đã rõ."

"À đúng rồi! Hôm nay ngươi rảnh không?" Alicia quay qua hỏi anh với một giọng tinh quái.

"Tiểu thư bận là tôi bận thôi."

"Cùng ta ra ngoài phố đi. Ta muốn mua một chút đồ."

"Ngài ra phố sao? Chuyện lạ đấy."

"Vài thứ cho Hega thôi. Chuyện mà Lorien làm ta vẫn chưa thể bỏ qua dễ dàng như này được."

"Ngài định giày vò họ sao?"

"Nói gì ghê vậy? Ta chẳng qua nổi hứng chơi đùa với mẹ con họ thôi."

Buổi tối đến, một bàn tiệc được dọn ra để nhà Richard và khách của họ mừng lễ mùa vụ. Các cô gái trong thật xinh đẹp với những xiêm áo lấp lánh.

"Ngài Lambert, ngài thấy em như thế nào? Có lố quá không?"- Diana tỏ vẻ ngượng ngùng nhìn Augustus mà nói.

"Không sao. Cô vẫn rất đẹp."

Diana mặt đỏ lên trong thấy.

Đối với kế sách của Hega bà yên tâm nhất là Diana, con bé tuy tiến triển không nhanh như Lorien nhưng hành động của nó lại không quá nguy hiểm như chị gái của mình. Việc Lorien đẩy Martha xuống cầu thang càng khiến cho Eugene và Martha gần nhau hơn, Lorien hầu như không thể chen vào bọn họ.

"Sao khi ăn xong chúng ta sẽ ra phố, không biết hai vị có muốn đi không?" - Hega.

"Hôm nay chắc bên ngoài thú vị lắm nhỉ?"- Eugene.

"Mai là chính thức bước vào lễ hội mùa vụ rồi nên hôm nay cũng sẽ đông lắm đấy."- Lorien.

"Nhưng tiểu thư Martha có đi được không đây? Chân của tiểu thư đã khỏi chưa đấy?"- Eugene quay qua nhìn Martha.

"Không sao. Nó đã khỏi rồi, chẳng qua chỉ bị bong gân thôi."- Martha nhẹ cười.

"Thế thì tốt rồi."

"Bong gân cũng không đến nỗi vào bệnh viện đâu chị Martha."

Alicia vừa cắt miếng thịt trên đĩa vừa nói, đôi mắt lại không thèm nhìn ai. Phía bên kia, Lorien bắt đầu lo sợ, sợ không biết Alicia có nói gì về cô hay không.

"Không sao thật mà Alicia."- Martha.

"Không sao vậy thì tốt."

"Thôi mọi người ăn đi chứ, đừng mãi nói về vấn đề này."- Hega.

Hai cỗ xe ngựa lại được đem tới, một mình Alicia ngồi một xe, còn lại là những người kia một xe.

"Mẹ không nghĩ con sẽ đi theo đấy Alicia."

"Lạ lắm sao? Lễ hội mà, phải vui vẻ chứ."

"....."

Nụ cười trên môi của Alicia làm cho Hega hoài nghi không biết cô định giở trò gì.

Khắp nơi trong thành phố đều lấp lánh ánh đèn, nhiều người chen chúc nhau trên con phố khiến cho các con đường đông nghẹt. Ngồi trong cỗ xe ngựa Martha vui vẻ nhìn khung cảnh bên ngoài. Khi đến được chỗ để xe cô đã nhanh chóng bước xuống mà ngắm nhìn xung quanh.

"Tiểu thư Martha cẩn thận thôi nếu không lại đụng trúng người khác đấy."

Eugene đi đến bên cạnh Martha mà nhẹ cười nói.

"Tôi biết mà. Tôi sẽ không đụng phải người khác đâu."

"Chúng ta đi bên kia xem thử nhé?"

"Vâng."

"Diana đi nhanh thôi."- Lorien.

"Vâng em đến liền."

Diana cố chỉnh lại tóc tai một tí rồi bước xuống xe ngựa mà đi theo chị mình. Chiếc cỗ xe ngựa của Alicia cũng vừa dừng lại ở gần đó, vừa vặn Lucius mở cửa cho cô mà bước xuống. Nhìn Martha vui vẻ đi bên cạnh Eugene, Alicia không thể nào không lo cho chị mình được.

"Tiểu thư đi thôi. Cẩn thận nếu không là lạc với họ đấy."

"Ta biết rồi."

Vừa cất bước đi Alicia lại suýt vấp té, cô ngoái đầu lại liếc nhìn người phía sau. Lucius đang cười hiền hòa, bắt gặp ánh mắt của cô anh cũng nhìn xuống chân mình. Tà váy lộng lẫy của cô đang bị chân của anh đạp lên, đó chính là lí do khiến cô suýt ngã. Lucius kéo môi cong hơn nữa rồi từ từ rút chân về như không có chuyện gì. Alicia thấy thái độ đó của anh liền nổi giận và đấm anh một cái.

"Tiểu thư xin tha mạng."

Anh cố lùi lại để tránh bị Alicia đánh.

"Ngài Augustus ngài đang nhìn gì vậy?"

Diana đi đến bên cạnh anh mà thắc mắc khi thấy anh không di chuyển.

"Không có gì."

Dời tầm mắt khỏi Alicia, Augustus đi theo đoàn người, Diana cũng đi theo sau. Ngoái đầu nhìn theo hướng vừa nãy, cô vừa vặn thấy được Alicia. Cô đang nghĩ có phải Augustus vừa nhìn cô ta.

Đi dọc theo đoàn người họ nhanh chóng tiến vào trung tâm của lễ hội, khắp nơi đã được trang trí sẵn để chờ đón ngày hội ngày mai. Xung quanh bán đầy những thứ đẹp mắt, không những thế những món ăn hấp dẫn cũng được bài ra. Các quý tiểu thư nhanh chóng bị chúng thu hút, người hầu đi theo bên cạnh họ cũng cầm không ít đồ đi theo.

"Ngài Eugene, ngài thấy hôm nay thế nào, vui đúng chứ?"- Lorien đi đến bên cạnh của Eugene mà cất tiếng.

"Đúng vậy tiểu thư."

"Ngài Eugene...."- Lời còn chưa nói hết Eugene đã quay mặt qua phía của Martha mà đưa cho cô ấy một thanh kẹo bông.

"Của tiểu thư."- Anh nói.

"Cảm ơn ngài."- Martha ngượng ngùng cầm lấy và ăn.

Lorien bị bỏ qua một bên mà khó chịu nhìn Martha. Hega đi lại bên cạnh Lorien mà nhìn cô với ánh mắt thất vọng.

Alicia đi phía sau họ mà xem kịch vui, trên tay không quên cầm theo một thanh kẹo nhỏ nhưng, cô không ăn. Chỉ cầm như thế nghịch phá một chút. Lucius không nói gì bởi anh biết, Alicia không quá thích đồ ngọt.

Họ đi vào một gian hàng nhỏ, nơi bán đồ lưu niệm. Có rất nhiều những món đồ dễ thương nhưng nó lại không quá thu hút đối với Diana và Lorien. Nếu nó là trang sức vòng ngọc thì họ còn để tâm đến. Trái ngược với họ, Martha và Alicia lại thấy thích thú với chúng nhiều hơn, họ nhanh chóng lia khắp cửa hàng để xem có gì mua được.

"Tiểu thư Alicia, cô thích những thứ như này sao?"

Augustus cầm một con búp bê bằng gỗ giống với loại mà Alicia đang ngắm lên và hỏi. Con búp bê xấu đến mức vặn vẹo, người không ra người, thú không ra thú.

"Ngài Lambert không thích?"

"Không hẳn. Chỉ có điều tôi không hay tiếp xúc với chúng."

"Vậy thì ngài nên mua một con đi. Để trong phòng làm việc ngắm cũng khá thú vị."

Alicia lấy một con búp bê đưa cho Lucius giữ rồi quay về hướng khác.

"Ngài Augustus, con búp bê này xấu quá."- Diana chen miệng nói.

"Thật sao?"

"Chỉ là góc nhìn của tôi thôi. Nhưng nếu ngài thích thì có thể mua."

Augustus nhìn Alicia rồi lại nhìn con búp bê trên tay.

"Tôi sẽ mua."

"Tiểu thư, con búp bê này xấu quá."- Lucius cầm nó mà ngắm nghía.

"Xấu cái gì. Đẹp như thế mà."

"Mắt người có vấn đề rồi."

"Ngươi nói một câu nữa thì ta sẽ bắt ngươi mua thêm một con và để trong phòng bây giờ."

"Quá đáng mà."

"Ngài Eugene nhìn này. Mũi chú hề."

Martha đeo chiếc mũi chú hề lên và dọa Eugene. Nụ cười tươi như hoa của cô khiến cho anh không thể nào không cười theo.

Lại đi thêm một vài nơi, không khí vui vẻ ồn ào khiến cho mọi người đều vui vẻ theo. Alicia mải mê ngắm những ánh đèn lấp lánh phía trên và không biết rằng, có những đứa bé vui đùa xô đẩy lẫn nhau lại đâm vào cô. Augustus nhanh chóng ôm cô qua một bên, tránh né sự đụng chạm với bọn nhóc.

"Cẩn thận đi. Tiểu thư đang bị thương mà, nếu lỡ đụng trúng nó thì sao."

Alicia ngỡ ngàng nhìn anh, rồi cô nhận thấy khoảng cách giữa họ không đúng liền né qua một bên.

"Cảm ơn."

Lại nhận ra điều gì đó, cô lại nói.

"Sao ngài biết tôi bị thương?"

Anh im lặng một chút.

"Nhìn thôi cũng biết mà. Với cả trên người cô vẫn còn vương lại mùi máu. Tôi biết cô đã bị thương, không nhiều thì ít."

Nghe đến đó, Alicia khẽ giật mình. Cô ngửi lấy bản thân nhưng hoàn toàn không cảm nhận được điều gì bất thường. Nhìn thấy Augustus đang đi phía trước, cô quay sang bảo Lucius lại gần để ngửi xem người cô có mùi máu hay không. Lucius nhìn cô với vẻ mặt khó hiểu, như thể đang nhìn một sinh vật lạ, không ngờ cô lại dám yêu cầu người hầu của mình làm một việc như vậy. Đối mặt với ánh mắt không hài lòng của Alicia, anh cũng hợp tác ngửi khắp người cô, nhưng cũng không ngửi thấy mùi máu mà cô nhắc đến. Anh lắc đầu báo hiệu không có gì, khiến Alicia cau mày khó hiểu.

Nhưng cô không biết hành động của cô và Lucius đã được thu toàn bộ vào mắt Augustus. Ánh mắt anh tối sầm lại khi thấy họ như thế. Có vẻ, anh đang rất khó chịu với người hầu của cô.

"Nghe nói đêm nay sẽ có một buổi đấu giá các sản phẩm làm từ tay nghề của những tiểu thư để dành phần tiền đó ủng hộ cho trẻ em nghèo đấy. Không biết hai vị có hứng thú đi xem thử không?"- Lorien hỏi Eugene và Augustus.

"Có cả hoạt động này nữa à? Nếu các cô không sợ mệt thì chúng ta cùng nhau đi xem thử đi."- Eugene.

"Khu đấu giá đó cũng gần đây. Chúng ta sẽ đi xe ngựa đến đó đi."- Hega.

"Nghe tuyệt thật nhỉ?"- Martha quay qua nói với Eugene.

"Ừ. Tôi cũng thấy như thế."

Eugene quay qua tìm Augustus. Nhưng anh lại thấy Augustus đang bị tuột lại phía sau cùng phía sau hơn nữa là Alicia. Anh đi lại chỗ Augustus.

"Sao thế? Có chuyện gì mà lại mặt nặng mài nhẹ như thế kia?"

"Chẳng có gì. Chỉ là con thỏ của tôi đang bị ve vãn bởi một con chó lai."

"Anh nói như thể đã nắm thóp được điều gì ấy nhỉ. Mau đi thôi. Đừng để người nhà Richard chờ. Chúng ta định đến một buổi đấu giá từ thiện đấy."

"Ừ."

Augustus quay bước đi. Thấy họ dần rời xa, Alicia cũng đi theo sau. Người hầu của nhóm Martha vội nói với Lucius rằng họ chuẩn bị đến buổi đấu giá và cần anh nhanh chóng chuẩn bị xe ngựa để đưa chủ nhân đi. Họ rời đi, bỏ lại Alicia cùng những người khác đang dừng chân bên một cửa hàng phụ kiện nhỏ ven đường.

Lorien và Diana không mấy mặn mà với những món đồ được cho là "rẻ tiền" ở đây, họ chỉ liếc nhìn xung quanh tìm kiếm điều gì đó thú vị hơn. Ngược lại, Alicia lại khá thích thú với những món trang sức nhỏ. Ánh mắt cô dừng lại ở một viên đá xanh ngọc đính trên chiếc khăn choàng cổ. Màu sắc của nó vô cùng quyến rũ, một màu xanh ngọc bích huyền ảo thu hút mọi ánh nhìn. Khi nhìn vào viên đá, cô có cảm giác như lạc vào một thế giới khác.

"Tiểu thư thật tinh mắt. Viên đá này là viên đẹp nhất mà chúng tôi có đấy ạ. Cô có muốn thử đeo không?" Ông chủ niềm nở mời.

"Tôi muốn."

Ông chủ đưa viên đá cho cô. Cô đưa viên đá lên cao, ánh sáng màn đêm như tôn thêm vẻ đẹp bí ẩn của nó. Alicia không hề cảm thấy viên đá này tầm thường chút nào. Nó giống như màu mắt của ai đó, vừa bí ẩn lại vừa dịu dàng. Trong quá khứ, cô từng bắt gặp đôi mắt như vậy, chỉ là cô không tài nào nhớ nổi đó là của ai.

Một bóng dáng cao lớn xuất hiện sau lưng cô, che đi ánh đèn phía trên, khiến màu sắc viên đá bỗng tối đi một chút.

"Cô thích màu xanh ngọc à?"

Augustus đứng sau cô. Anh không nhìn viên đá mà chỉ dõi theo gương mặt đang say đắm của cô gái.

"Không hẳn. Tôi không có sở thích cụ thể về màu sắc. Chỉ là viên đá này rất đẹp."

"Trên thị trường còn có những viên đẹp hơn thế."

"Không. Tôi đặc biệt thích viên này."

Cô ngước mặt lên nhìn anh, nhưng từ vẻ mặt say mê ban nãy, cô bỗng chuyển sang vẻ mặt thất thần. Augustus có đôi mắt hệt như viên đá kia. Sao đến giờ cô mới để ý điều đó? Đôi mắt anh mang lại cho cô cảm giác hệt như viên đá, bí ẩn và dịu dàng. Nhưng liệu điều đó có liên quan gì đến cảm xúc của cô hay không thì cô không biết. Bởi lẽ cô chắc chắn chưa từng gặp anh trước đây. Có lẽ cảm giác kia chỉ là nhất thời chứ không hề có liên quan gì.

Cô thu tầm mắt, không nhìn anh nữa. Cô quay sang nói với ông chủ gói viên đá lại cho cô.

"Vậy tôi sẽ thanh toán cho cô."

"Không cần, tôi có tiền."

Cô định quay sang gọi Lucius thì chợt nhớ anh đã đi lấy xe ngựa, và tiền của cô thì anh đang giữ. Hơi ngượng ngùng, cô nói với ông chủ hãy gửi hóa đơn đến nhà Richard, cô sẽ thanh toán sau. Nhưng ông chủ chưa kịp trả lời thì Augustus đã đưa tiền cho ông chủ.

"Không cần thối lại. Cứ giữ tiền thừa."

Ông chủ rối rít cảm ơn anh. Alicia cũng quay sang nói lời cảm ơn.

"Cảm ơn anh. Khi Lucius quay lại, tôi sẽ trả cho anh."

"Không cần. Trả tiền cho một quý cô trong buổi đi chơi là điều các quý ông nên làm."

"Anh nên tiêu tiền của anh ở nơi khác, đừng có chĩa mũi kiếm đó về phía tôi. Tôi không cần những quý ông như các anh."

Alicia quay người đi. Cô bắt gặp ánh mắt phán xét từ Hega và hai cô con gái của bà. Cô liền cười khẩy đáp lại, như thể vừa châm thêm một mồi lửa âm ỉ.

"Tiểu thư xe ngựa đến rồi ạ."

Lucius đánh xe đến bên cạnh Alicia. Cô liền lấy túi tiền trên người anh đưa lại cho Augustus một ít.

"Coi như tôi không còn nợ anh nữa."

Augustus trầm mặt một lúc rồi cũng nhìn cô leo lên xe ngựa cùng với Martha. Anh quay về xe ngựa của Hega. Họ cùng nhau đi đến buổi đấu giá vừa nhắc đến ban nãy.

Một buổi đấu giá theo phong cách bình dị được rất nhiều người hưởng ứng mà tham gia. Martha thấy nhộn nhịp cũng nhanh chóng tìm một chỗ ngồi xuống để tham gia. Cô hứng khởi bởi vì bên mình đang có hai túi tiền di động.

Alicia ngồi bên phải cô, Eugene ngồi bên trái. Bên trái Eugene là Lorien, bên trái Lorien là Hega. Bên phải Alicia là Augustus, bên phải Augustus là Diana. Phía sau lưng Alicia và Lorien là người hầu của họ, Lucius và Vi.

Thật ra Alicia không muốn khoe mẻ nhưng với lượng tiền trong kho của cô, cô có thể mua đứt những món hàng ở đây nhưng vì chị mình ham vui nên cô cũng ngồi bên cạnh mà xem buổi đấu giá nhàm chán. Nào là bình gốm, vòng tay, khăn thêu và nhiều thứ khác, cô chẳng có hứng tham gia lắm. Nhưng mỗi lần Martha muốn mua gì đó để góp sức mình thì cô luôn nắm lấy tay Alicia mà hỏi xem có được mua không. Cô mềm lòng mà đồng ý nhưng đối thủ cạnh tranh của cô cũng đâu phải dạng vừa. Bất kì cái gì cô ra giá Eugene đều mua giá cao hơn, điều này làm ảnh hưởng tới lòng tự trọng của cô. Cả hai phân nhau cao thấp chỉ vì muốn làm Martha vui.

Một lần nữa tâm trạng của Hega trầm xuống khi thấy Lorien không thể chen chân vào cuộc trò chuyện giữa Eugene và Martha. Bà bắt đầu suy tính gì đó ở trong đầu.

Diana vẫn cứ nhẹ nhàng tiếp cận Augustus nhưng hầu như anh chỉ ậm ừ cho có lệ chứ không nói chuyện nhiều với cô. Cô cũng để ý có vẻ như anh có tâm trạng không tốt.

Kết quả của buổi đấu giá thật sự thành công ngoài mong đợi khi có hai vị túi tiền di động chi nhiều khoản lớn cho các món đồ nhỏ nhặt. Người chủ trì rối rít cảm ơn họ ngay khi buổi đấu giá kết thúc. Và họ nói sẽ làm bảng báo cáo cho các hoạt động từ thiện một cách sớm nhất và gửi nó cho nhà Richard để họ biết dòng tiền họ chuyển đi thật sự đến đúng nơi. Họ còn mời Martha khi buổi từ thiện bắt đầu, họ cũng muốn cô ở đó để cho mọi người biết cô chính là ân nhân của những người đó.

Nhìn đóng đồ mà Martha đã mua cô bảo Lucius đem về một phần trước phần còn lại những người của buổi đấu giá sẽ mang đến tận dinh trang cho cô. Và kết thúc một đêm như thế, họ trở lại dinh trang và nghỉ ngơi.

Đêm đó, Alicia ngủ rất nhanh. Trong mơ cô nhìn thấy cảnh Augustus leo lên giường cô mà hôn cô. Ánh mắt của anh khiến cô bị hút hồn. Nụ hôn phớt lờ trên môi khiến cô không chịu được mà lật đè Augustus xuống giường. Cô suy ngẫm một chút rồi cô hôn anh sâu hơn, cô nhìn thấy rất rõ đôi mắt đó đã dao động mà chuyển sang ngạc nhiên.

Cô nắm lấy cằm anh mà dùng ngón tay xoa lên đôi môi đó. Cô tách miệng anh ra mà hôn sâu. Một nụ hôn trao đổi cả hai chiếc lưỡi ướt át. Anh cũng không chịu thua mà lại lật người cô lại cho cô ngã xuống giường. Anh hôn cô, nụ hôn đắm đuối. Hơi thở gấp gáp của anh mang theo một chút hứng thú.

"Một con thỏ nhỏ như em lại muốn nuốt chửng con sói như tôi sẽ khá khó khăn đấy."

"Nói gì vậy? Đây là giấc mơ của tôi. Anh không thể nào làm chủ được đâu."

Vẻ mặt khiêu khích của cô khiến anh vẽ lên một nụ cười tự đắc.

"Ừ. Em nói như thế tôi không phản bác được."

Anh lại cuối xuống hôn cô, cô choàng tay lên cổ anh mà cảm nhận sự ướt át đó. Cánh tay đang đặt trên giường của anh lại di chuyển lên eo cô, cô còn chưa kịp cảm nhận được gì thì cô đã giật mình thức dậy.

Bên ngoài là tiếng gõ cửa, giọng nói của Lucius vang lên.

"Tiểu thư. Cô có thư khẩn từ hoàng đế."

"Ngay trong đêm như thế này à?"

"Vâng."

"Mang vô đi."

Alicia day day mắt, cố gắng xua tan cơn buồn ngủ. Lucius mở cửa bước vào, cô cũng rời khỏi giường tiến về phía anh. Trong bộ váy ngủ hai dây màu trắng bó sát, vóc dáng cô càng thêm phần thanh thoát, quyến rũ. Mái tóc đen hơi xoăn buông xõa khiến cô trông như một thiếu nữ bình thường. Lucius luôn thích ngắm nhìn chủ nhân của mình trong trạng thái này, dù đôi khi anh nghĩ điều đó thật không đúng phép tắc. Thế nhưng, cả hai đã ở bên nhau đủ lâu để cảm thấy thoải mái nói chuyện bình thường, ngay cả khi người kia đang trong tình trạng "thiếu vải".

"Lại chuyện gì đây?" Alicia hỏi.

"Thư đây ạ."

Lucius đặt lá thư lên bàn làm việc. Cô ngồi xuống ghế và bắt đầu đọc. Đọc xong những dòng báo cáo bên trong, cô khẽ thở dài.

"Lucius, ngày mai chúng ta đến bến cảng thôi."

"Vì sao ạ?"

"Nghe nói chuyến tàu của Thái tử bị cướp biển đánh chiếm. Ngài ấy muốn chúng ta giải quyết sớm nhất và bảo toàn lượng hàng hóa cho mùa tiếp theo. Thậm chí còn chú thích thêm 'Nếu là ngày mai thì ta rất hài lòng'."

"Nhưng ngày mai là lễ hội..."

"Không sao. Dẫu sao, Hoàng đế bệ hạ vẫn quan trọng hơn. Sáng sớm, đợi sau khi ăn sáng xong chúng ta sẽ đi."

"Không phải đi trước khi mặt trời mọc sẽ đến đó nhanh hơn sao ạ?"

"Ta muốn ngủ thêm chút nữa."

Vẻ mặt Lucius lộ rõ sự bất mãn, anh muốn nói nhưng anh vẫn không dám thốt lên câu: "Vậy là gấp lắm rồi!"

"Anh đã gọi tình báo đến cho tôi chưa?"

"Vâng, tất nhiên rồi. Cô ta đang chờ ngoài cửa."

"Cho vào đi."

Cô gái tóc ngắn màu nâu bước vào, đứng cạnh Lucius.

"Về chuyện Hoàng đế gửi thư đến tối nay, tôi muốn có một bản báo cáo chi tiết hơn lá thư này trước khi đến bến cảng. Cô có thể mượn vài người của tôi đi điều tra ngay bây giờ."

"Vâng ạ. Tôi luôn sẵn sàng phục vụ."

Alicia đưa lá thư cho Lucius, và Lucius chuyển lại cho Ura.

"Tôi có thêm chuyện muốn báo cáo ạ," Ura nói.

"Nói đi."

"Về việc giáo hội lần trước, chúng tôi đã điều tra thêm về đường dây thứ hai của họ. Tôi đã chuẩn bị bản báo cáo này cho tiểu thư. Xin tiểu thư xem qua."

Cứ thế, cuộc họp của họ kéo dài thêm hai tiếng đồng hồ vì công việc chồng chất.

Mãi đến khi những người hầu đã rời đi hết, Alicia mới nhìn lên đồng hồ. Bây giờ đã là 2 giờ rưỡi sáng. Cô day day thái dương rồi nằm sấp xuống giường, cố gắng ngủ lại. Cô nhớ đến giấc mơ ban nãy rồi khẽ bật cười, tự nhủ sao mình lại mơ thấy những điều kỳ cục đến vậy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co