Truyen3h.Co

The Plays

Act 2.

310moodJD


Những gì cần làm nó đều đã làm.

Yoo Jaeyi đốt một điếu thuốc khi nó đứng bên khung cửa sổ màu nâu gụ trong căn phòng chật hẹp của mình ở tầng hai một căn nhà tối màu ở góc đường. Trời hôm nay hơi âm u. Có chút ẩm ướt như mưa bụi trên vạt áo blaze màu xanh lá cây sáng sành điệu của một cô nàng vận váy ngắn đứng ngay dưới con đường trước nhà nó đang vội vã bắt tắc xi. Coi nào, cô nàng đang khá vội vàng, trong khi không chiếc xe nào dừng lại. Hoặc là bọn lái xe chở toàn khách sộp, nó rít hơi đầu tiên, hoặc là bọn nó không phải con người. Vì nếu là nó, nó đã ngay lập tức tống cố đá đít bất kì lão khách bụng phệ mắt híp nào đó xuống đường để nhường chỗ cho một nữ khách xinh đẹp và nóng bỏng như thế.

Chất nicotin trong điếu Malborro hình như quá nhẹ, không đủ sức làm cho nó tỉnh táo hơn tí nào. Nó lắc lắc đầu, ngăn một cơn choáng nhẹ đang bùng lên trong óc. Chết tiệt thật! Đừng bảo là mọi thứ đến nhanh như thế chứ! Nó thầm rủa. Có còn điều gì nữa không nhỉ? Có lẽ là...không. Những gì cần làm, nó đều đã làm.

Rời khỏi khung cửa sổ trước khi phần kí ức trong 0,2 giây trước đó được lưu lại trong bộ não có chỉ số thông minh hơn 180 của mình, nó hơi thấy không cam tâm vì bản tính tò mò khiến nó muốn biết đến cháy lòng rằng ít giây nữa đây có vụ tai nạn nào xảy ra đối với thằng mô tô liều lĩnh vượt đèn đỏ ngay trước đầu xe tải ở góc phố kia không. Cái thằng thật là ngầu. Lần đầu tiên nó được chứng kiến một tay lạng lách có nghề đến vậy. Cái xe mang cá đen đỏ mà nó dám cá đến 90 phần trăm là được độ toàn hàng khủng đã vít bánh lên vỉa hè hai lần, khiến một cậu học trò kính cận giật mình mà ngã nhào ra đất và một bà béo xách giỏ thì hét lên một tiếng rất to ngang với tiếng chuông nhà thờ đổ chiều. Nó theo dõi từ đầu đến cuối cảnh chiếc mô tô rẽ vào con phố nhà nó, lách qua hàng đống xe ô tô đỗ chật kín hai bên vệ đường mặc kệ có hay đồng hồ đỗ xe, và chưa kịp mất hút trước mắt nó thì chính nó đã phải quay đi, tiếc rẻ đoạn kịch nhộn mà mình đang theo dõi. Không phải vì nó chưa từng được nghía màn xiếc phố đó, mà vì đây là lần đầu tiên nó hiểu được rằng, lúc làm anh hùng xa lộ, có lẽ nó cũng đẹp kiểu hoang dại và nguy hiểm như thế.

Điếu thuốc bị vứt chỏng chơ trên bàn với một đầu vẫn lốm đốm đỏ của tro chưa tàn hết. Cơn choáng đã nhanh chóng kéo thành một cơn đau đầu. Đầu nó cứ như có tiếng búa gõ bên trong, nếu chịu khó lắng nghe sẽ thu được tiếng "cộp cộp" hay "koong koong" gì đó cũng nên. Loạng choạng, nó với tay lên chai rượu trên chiếc giá cao nhất của cái tủ gỗ to đùng lừng lững nằm hứng bụi trong góc phòng, ngay bên cạnh chiếc sofa bọc da lộn màu xanh thẫm mà Seulgi, cô bạn gái chưa một lần xác nhận của nó cực kì yêu thích. Hồi còn hẹn hò, mỗi lần đến đây chơi, cô gái có thân hình mảnh mai bé nhỏ đó thường hay cuộn mình nằm lọt thỏm trên ghế ngủ gà gật sau một lúc rất lâu, rất lâu chăm chú ngắm nhìn nó miệt mài bên bàn làm việc hay chúi mũi vào làm gì đó với cái máy tính. Nhớ đến Seulgi, tim nó chợt nhói đau. Đã khá lâu rồi kể từ ngày nó bị cô ấy bỏ rơi với một tiếng thở dài tưởng như đủ cho hàng thế kỉ và ánh mắt chứa chan. Jaeyi à, cô ấy nắm nhẹ bàn tay của nó đặt lên ngực mình, cậu vẫn ở đây. Nhưng mà, Seulgi khẽ nhíu mài, em không thuộc về thế giới của cậu. Nó quá xa so với suy nghĩ của em. Cậu có biết không? Em là một cô gái thực tế. Em cần một tình yêu thật sự, em cần một người có thể cho em một bờ vai để dựa vào, không phải một người quay lưng lại với thực tế như cậu. Jaeyi à, chúng ta hãy kết thúc tại đây thôi

Nó nhớ rằng nó chỉ ngồi im lặng để mình cô độc diễn, mình cô nói, mình cô giải thích, rồi cũng mình cô đưa ra quyết định cho cả hai. Lúc đó, nếu nó đủ tỉnh táo để nói với Seulgi rằng cô là nguồn sống, nguồn cảm hứng của nó, là nụ cười là hạnh phúc của nó, thì không biết mọi chuyện có được thay đổi hay không. Nhưng mà, nó bóp mạnh ly rượu trong đôi tay đang run rẩy, một vài giọt sánh ra ngoài, vương trên tay nó màu đỏ thẫm như máu, có lẽ là không. Bởi vì điều quan trọng nhất, nó cần cô nhưng cô thì không cần nó nữa. Thật đau khổ và hụt hẫng làm sao khi những thứ ta tôn thờ và coi trọng lại bị nhuốm màu toan tính. Với một kẻ coi tình yêu là nửa lẽ sống như nó, cuộc chia ly khiến nó suy sụp, và buông thả, theo một cách nào đó như định nghĩa "buông thả" trong nó, bởi vốn dĩ cuộc sống của nó theo định nghĩa của xã hội đã là minh chứng cho từ "buông thả" trong từ điển rồi.

Nhưng mà có sao đâu. Bây giờ nó tin là mình đã chôn vùi Seulgi vào cái góc kí ức trong tâm hồn mình. Những gì cần làm nó đều đã làm rồi. Chắc chắn thế!

Trong bóng tối, nó không biết da mình đã tái đi hay chưa, nhưng tay nó bắt đầu tê. Cả cơ thể nó bắt đầu trôi dần vào trạng thái lờ đờ lâng lâng. Nó cảm thấy mọi thứ trên người nó bây giờ thật thừa thãi. Tay này, để làm gì? Chân ư, có cần bước nữa không? Trí óc nó vẫn tỉnh táo, chỉ là nó không biết được thứ sức mạnh đang nhấc nó tiến dần đến bàn làm việc này là do đâu. Mắt nó cố mở to để nhận ra cơ thể mình đang di chuyển. Nhẹ quá! Nó đưa bàn tay lên ngang mặt. Những giọt rượu đỏ vẫn đang nhỏ tong tong theo từng ngón tay. Nhưng nó chẳng hề cảm thấy chút ấm ướt hay chút gánh nặng nào nữa. Và nó thấy hình như hoàng tử bé của Saint Exupéry đã sai rồi. Cái cảm giác lúc này của nó, có phải là cảm giác của cậu bé khi con rắn chuông vàng quấn lấy mắt cá chân cậu trong đêm lung linh lấp lánh đó không? Nó thấy mình thật vớ vẩn. Giờ là lúc nào rồi chứ? Nó lẩm nhẩm lại trong đầu. Những việc nó cần làm, có phải là đã đủ hết hay chưa?

Trên chiếc bàn gỗ la liệt những bút chì bút mực, sổ tay lật ở trang kín đặc chữ, và những tờ giấy vương vãi bên trên có khuông nhạc trống hay đầy những nốt đen nốt trắng, móc đơn và móc kép. Và ở gần đó, bên dưới cây đèn vàng là một bức ảnh gia đình. Nó nhấc khung ảnh lên, hơi nhăn mặt khi thứ chất lỏng màu đỏ hơi loang trên mặt kính, làm nhòe đi đúng nụ cười của chị gái nó. Nó bật lên một tiếng hừ lạnh từ cổ họng. Đã lâu lắm rồi không về thăm Jena, nó nhớ bao nhiêu nụ cười ấm áp ấy của chị. Nó nhớ cả cái cách Jena nó ôm nó vào lòng và dịu dàng xoa đầu nó, an ủi đứa em duy nhất khi nó gặp phải thất bại đầu tiên của cuộc đời, dù nó biết sau đó chị khe khẽ nén một tiếng thở dài khi một mình ngắm ảnh của bố nó. Ước mơ mà ông đã đặt vào nó qua cái siết tay trước mặt cả gia đình, nó không bao giờ tin rằng mình sẽ làm được. Nó đã tin rằng mình bị chính gia đình mình ruồng bỏ. Tất nhiên là theo một cách nào đó. Vì sau những cơn say điên dại, sau làn khói thuốc đờ đẫn, giọng nói từ trong đầu lại đón nhận nó. Đó có phải là điều nó cần làm không? Nhiều lúc nó tự hỏi cái cách chống đối cả thế giới của nó có thực sự khiến nó thấy hạnh phúc?

Nó cố dùng chút sức lực ít ỏi còn sót lại trong cơ thể ép ba ngón giữa bàn tay phải lên động mạch tay trái. Mẹ kiếp, nó bật ra một tiếng chửi vô thức khi nhìn những ngón tay lờ mờ run lên và chệch choạc trượt ngang trượt dọc không theo ý mình. Răng nó nghiến chặt, nhưng cơ thể nó vẫn cứ như tan dần, tan dần vào không khí. Một... hai.... ba... bốn... mười hai...mười ba...hai chín...ba mươi...Có phải là nó đếm quá nhanh? Ba mươi...vậy là một trăm hai mươi nhịp một phút. Vậy là thời điểm đó đang đến. "Thời gian đang tích tắc, thời gian đang tích tắc", trong đầu nó cứ vang vang tiếng gõ nhịp.

Tích tắc, tích tắc, tích tắc.... Cái âm thanh đó nó mơ hồ nghe thấy ngay sát bên tai mình. Cả căn phòng bây giờ như đứng yên, chỉ có những giây cuộc sống là cứ đều đều, đều đều vỗ vào sóng não nó. Bây giờ nó không còn cảm thấy đau đớn, hay muộn phiền, hay gánh nặng của thứ thể xác tầm thường đè lên trái tim mình nữa. Hiện thực đang vỡ vụn ra từng mảng trước mắt nó. Hình ảnh căn phòng âm u trong thứ ánh sáng nhạt nhòa yếu ớt của chiều mưa bụi đang tan biến. Và nó nhìn thấy mình năm năm tuổi ngủ gật trên nắp hộp đàn piano của bố. Gương mặt baby trắng sữa dưới những sợi tóc đen nhánh của đứa bé loang dần như bề mặt bát cháo bột nhão có người cho thìa vào khuấy tròn. Rồi nó nhìn thấy mình năm mười hai tuổi, lặng lẽ nắm tay bố nó đi vào phòng phẫu thuật của bệnh viện, gương mặt không lạnh lùng nhưng dường như vô cảm, trơ ra như một con búp bê. Đằng trước nó là gương mặt tiều tụy và méo mó đi vì bệnh tật của người bệnh, còn người thân của ai đó thì lặng lẽ dấu những tiếng nấc nghẹn ngào ở ngay bên giường. Hình ảnh ấy cũng phút chốc tan đi, để lại trong mắt nó những vệt màu nhờ nhờ, xam xám, đậm đặc dần thành thứ màu đen nhức nhối. Và nó nhận ra đó là một góc quán rượu TATA, nơi nó lần đầu tiên biết đến vị đắng mê người của rượu. Năm đó nó mới 17 tuổi, sau cú sốc đầu đời. Những hình ảnh xuất hiện mỗi lúc một nhiều và chồng chất. Hầu hết nó thấy cảnh mình chìm đắm và vật vã trong những đêm thác loạn bất tận, trong những ngày nhốt mình trong căn phòng khép kín, viết viết và viết. Viết thứ gì thì chính nó cũng không cần nhớ và không cần biết.... Đôi khi thấp thoáng trong mớ hình ảnh hỗn độn có cả gương mặt yếu ớt hiền dịu của chị nó. Nó không bao giờ muốn chị khóc. Nhưng có lẽ muộn rồi, việc đó nó không làm được, không thay đổi được nữa. Rồi cả Woo Seulgi, cả mái tóc nâu quyến rũ của Joo Yeri, cô bạn bất cần đời mà nó quen một lần đến bar. Nếu biết nó như lúc này đây, liệu cô ấy có tức giận mà đấm thẳng vào mặt nó một cú trời giáng không nhỉ? Nhưng nó sẽ nói với cô, những điều cần làm, nó đã làm xong cả rồi, đã không còn gì để hối tiếc nữa. Hay là...chưa?

Dù sao điều đó cũng không quan trọng nữa. Nó nhắm mắt, buông tay, và ngồi xui dần vào tường. Nó đột nhiên khát khao có thể thiếp đi một chút, dù chỉ một chút thôi ngay lúc này đây, để không phải chịu thứ cảm giác nhộn nhạo nơi ổ bụng, trong dạ dày đang trào lên, tựa như linh hồn đang muốn xé tung thân xác mà thoát ra vậy. Nó mỉm cười khi nghĩ rằng tự do ư, ừ thì đúng là tự do. Nhưng rồi thân xác nó sẽ sớm thối rữa ra như miếng pho mát hỏng sau mấy ngày ở trong thùng rác. Không ai thèm biết đến, bốc mùi và nát bấy, đó là nó, chỉ ít lâu nữa thôi. À mà phải kể đến tác phẩm nghệ thuật của ba mươi viên thuốc ngủ tạo ra trên cơ thể nó nữa nhỉ. Một bãi lầy bẩn thỉu cùng vô vàn những nốt nước bỏng rải khắp thân hình hấp dẫn của nó. Nó có thể tưởng tượng được mình sẽ xấu xí như thế nào. Ôi, thật là thất vọng. Nhưng chắc cũng phải có ai đó điều tra rồi khám nghiệm gì đó chứ. Biết đâu. Nó hi vọng bọn cảnh sát hay pháp y nào đó sẽ trả cho nó chí ít là sự sạch sẽ trước khi cho nó vào một cái túi đen và tống vào khu nhà xác lạnh lẽo của bệnh viện.

Nó đã đến giới hạn rồi, nó biết. Rượu khiến thuốc ngủ phát tác nhanh hơn bình thường, dù trước đây nó có tu cả chai cũng không biết say là gì. Ít ra chút cỏ nhét sẵn trong điếu Malborro lúc nãy cũng khiến nó chếnh choáng đi chứ không phải chịu nhiều đau đớn. Nó từng rủa cái bọn tự tử là bọn điên rồ. Nó cũng biết trên đời này chẳng có cách chết nào là không đau đớn. Chỉ có sự đau đớn là nhiều hay ít, nhanh hay chậm, dứt điểm hay dày vò thôi. Và thật nực cười, hay là dũng cảm nhỉ, là cái kẻ sợ đau như con nít sợ thuốc đắng như nó lại chọn cái cách dai dẳng và dằn vặt mất. Thế cũng tốt. Nó không muốn làm que diêm vụt sáng rồi vụt tắt, nó thà cứ làm đốm lửa tàn leo lét. Thà leo lét nhưng sự tồn tại của nó là dài lâu. Và trong sự vĩnh hằng của thời gian, biết đâu sẽ có điều gì đó thay đổi giành riêng cho nó. Hi vọng ư? Phải, hình như đó là cách nó hi vọng. Cũng như lúc này đây nó đang nghĩ đến cảnh có thể một người nào đó sẽ đạp tung cửa và xốc nó đến bệnh viện ngay lập tức. Có thể là chị Jena chăng? Nếu chị ấy đủ khỏe và bất chợt thương nhớ đứa em trời đánh để rời khỏi viện tâm thần và đi tàu điện ngầm đến thăm nó. Nó nghĩ đến Woo Seulgi. Có khi nào em có linh cảm đặc biệt về sự ra đi từ từ của nó khi đang ngồi trong phòng học yên ắng nhưng ồn ào những thể loại ậm thanh ở Seoul bon chen kia? Hay là Joo Yeri?...

Hay là bọn bán thuốc vẫn thường bất thình lình đến nhà để kéo nó vào một cuộc trác táng nào đó?...

Cũng có thể là bà hàng xóm nhiều chuyện hay nhìn nó bằng con mắt ghê sợ và khinh bỉ...

Cũng có thể là lão ăn mày đầu góc phố với cái lon rỗng hay được nó ném cho vài xu lẻ khi đi ngang qua...

Cũng có thể là một người không quen nào đó...

Hay là không ai cả...

Ý nghĩ cuối đến với nó khi nó thiếp đi, trong lúc một sắc cầu vồng sau cơn mưa bụi lúc nãy đang lung linh rọi qua khung cửa sổ tối tăm phòng nó.

- End-

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co