Chap 3
Phương Mỹ Chi tỉnh dậy thì phát hiện eo của nàng đang có một bàn tay đặt lên, người đằng sau ôm lấy nàng rất chặt, hơi thở người đó đều đều và ấm nóng chắc hẳn là đang ngủ say.
Phương Mỹ Chi định thần một chút, đây không phải phòng nàng, nàng nhẹ xoay người thì thấy bản mặt ngủ ngon của Lamoon trước mắt, nàng hoảng hốt nhìn lại thân thể mình trong chăn, vẫn còn mặc quần áo nhưng mà là đầm ngủ hai dây bằng lụa mỏng, còn không mặc nội y, Phương Mỹ Chi hoảng hốt sợ hãi, nàng thẳng chân đạp Lamoon đang ngủ say xuống giường.
"Trời mẹ ơi, trời sập hả?"
Lamoon bị đạp xuống giường thì cảm giác đau đớn ập đến, cô hét to lên, mở mắt thì đất trời đột ngột quay cuồng, cái mông đau ê ẩm. Cô phát hiện mình bay xuống sàn nhà thì há hốc mồm, lại nhìn thấy Nàng đang quấn chặt chăn che cơ thể lại, tự nhiên có cảm giác giống như mình cưỡng hiếp nàng rồi bị nàng phát hiện, Lamoon lồm cồm bò dậy leo lại lên giường.
"Chị tránh ra... Đừng có lại gần tôi..."
Phương Mỹ Chi lườm cô, nàng kéo hết cả chăn không cho Lamoon nhìn nàng, nàng không mặc nội y mà chị ta lại ôm nàng như thế, trong đầu Phương Mỹ Chi tràn ngập thắc mắc ai đã thay quần áo cho nàng, Lamoon rốt cuộc đã làm gì nàng nhưng nàng lại không dám hỏi thẳng.
"Em bạo lực quá, có cần đạp tôi xuống dưới vậy không?"
Lamoon nằm trên giường thở mệt nhọc, té xong đau cái lưng quá, sau đó còn quay sang nhìn Phương Mỹ Chi mà bĩu môi..
"Chị đã làm gì tôi hả?" Nàng gằn giọng.
"Có làm gì đâu, à không, có...tôi ôm em ngủ, tại buồn ngủ quá." Cô xoay người nằm nghiêng nhìn nàng.
"Chị... Đồ vô sỉ, đồ háo sắc, chị phải chịu trách nhiệm với tôi." Phương Mỹ Chi tức giận, nàng vùng vằng muốn đạp Lamoon lần nữa nhưng cô đã ngạc nhiên ngồi bật dậy.
"Cái gì? Chịu trách nhiệm? Tôi có làm em cái gì đâu mà trách nhiệm, không được, phải chi tôi có làm thì tôi chấp nhận." Lamoon lắc đầu như cái máy, ánh mắt hoang mang.
"Vậy chứ...ai thay đồ cho tôi, đừng nói là chị thấy hết rồi."
Phương Mỹ Chi giở chăn ra, nàng muốn nhìn xem trên người mình có mấy cái dấu gì khác thường không.
"Eeeeee...bình tĩnh nha, hôm qua em bị đánh thuốc ngủ, tôi không biết đưa em đi đâu, vào khách sạn thì rất kì, cũng không biết nhà em ở địa chỉ nào nên đưa em về nhà tôi." Lamoon luống cuống giải thích, tự nhiên bắt cô chịu trách nhiệm, có sơ múi được cái gì đâu, oan ức mà.
"Rồi sao nữa, chị không giải thích rõ tôi giết chị đó." Nàng chăm chú nghe người ta nói thì có yên lòng, nàng có vẻ tin lời Lamoon nhưng vẫn hung dữ.
"Hung dữ quá!!!" Cô lắc đầu cảm thán, ai mà cưới Phương Mỹ Chi về chắc bị leo lên đầu ngồi quá.
"Còn không nói tiếp..." Nàng vớ được cái gối ném thẳng vào người Cô.
"Thì người giúp việc của tôi thay quần áo cho em, cả đêm tôi làm việc ở phòng sách, 2h sáng nay mới quay lại phòng, có ôm em ngủ thôi mà, tôi có làm gì bậy bạ đâu, đừng có thấy tôi dễ dãi mà bắt chịu trách nhiệm nha." Lamoon nhìn nàng rồi với giọng điệu vô tội mà nhún vai.
"Chị nói thật không? Nhưng tôi... không có nội y... chị dám ôm... ai chooooooooo..." Phương Mỹ Chi nghĩ đến thì lại ngượng ngùng, mình như vậy ở trong vòng tay người ta ngủ say cả đêm.
"Em cũng có mất mát gì đâu, tôi thấy em ngủ rất ngon mà, hay là bây giờ em ngủ tiếp, tôi làm cái gì đó rồi tôi chịu trách nhiệm theo ý em." Cô đột nhiên cười doạ nàng một câu, cô thấy nàng trước mặt rất đáng yêu nên cứ thích trêu nàng.
"Đồ khùng, tôi muốn về nhà." Phương Mỹ Chi lại cầm gối đánh Lamoon làm cô ai oán, gối cũng là của mình mà người này đánh mình, con gái thật là khó hiểu, cô có làm gì đâu mà sợ.
"Giỡn với em không vui gì hết, đợi chút đi tôi gọi người giúp việc mang quần áo cho em, tôi có đặt thương hiệu hôm qua em mặc đem bộ sưu tập khác đến rồi, đồ hôm qua vứt đi, tên kia đã chạm vào rất bẩn đó."
Lamoon nói rồi đỡ lấy cái lưng mình đứng dậy, vầy rồi làm sao cô đi chơi đây, làm ơn mắc oán mà. Phương Mỹ Chi nhìn theo bóng lưng người ta, nàng lại kiểm tra thân thể một lần nữa, sau đó người giúp việc của cô giúp nàng tắm rửa và thay quần áo.
Nàng thay xong đồ thì nhìn ngắm mình trước gương, xem ra Lamoon cũng rất có gu thẫm mỹ, rất có mắt chọn đồ. Phương Mỹ Chi nhìn chiếc đầm mình đang mặc mà không khỏi nở nụ cười, rồi lại chạm tay vào ngực mình kiểm tra kích thước, người giúp việc còn nói Lamoon tự tay chọn đồ lót cho nàng, đồ đáng ghét đó chọn rất vừa vặn, nàng mặc vô cùng thoải mái, trong đầu Phương Mỹ Chi vừa thích vừa thấy Lamoon đáng ghét, rốt cuộc là chị ta đã chạm vào bao nhiêu ngực phụ nữ rồi mới đoán size tốt như vậy, hay là đêm qua lúc nàng ngủ mê thì chị ta chạm vào ngực nàng, bây giờ nàng cũng có bằng chứng đâu mà bắt đền.
Phương Mỹ Chi ngồi trên giường đung đưa chân nhìn khung cảnh trong phòng, nảy giờ nàng mới để ý kĩ căn phòng này, là phòng ngủ chính của Lamoon , giường rất thoải mái, tủ quần áo đầy ắp sơ mi và vest hàng hiệu, còn có phụ kiện đắt tiền, không khác tủ đồ đắt giá của nàng ở nhà là mấy, Lamoon chăm chút bề ngoài như vậy hèn gì phụ nữ đều đổ chị ta.
Cô bên ngoài đi vào, đã thay quần áo khác rất chỉn chu, cô thấy nàng còn chưa mang giày thì rất tự nhiên cúi người xuống, từng cử chỉ nhẹ nhàng nâng niu bàn chân nàng lên, mang từng chiếc giày vào làm Phương Mỹ Chi nhìn cô chằm chằm, lúc nhỏ thì không tính nhưng nàng chưa bao giờ được ai mang giày kiểu này từ khi trưởng thành, nàng níu lấy giường mím môi không biết nói gì.
"Gót chân em có chút đỏ, mang giày khiến em đau chân sao, sau này chọn những đôi vừa chân một chút, phụ nữ mang một đôi giày tốt để những bước đi an toàn một chút, có biết không?"
Lamoon vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn nàng dặn dò cứ như đang dặn người yêu. Phương Mỹ Chi có chút bất ngờ với sự ôn nhu của cô, hai người cũng xem là quen biết lâu nhưng đây là lần đầu tiên nàng thấy được sự dịu dàng của cô dành cho mình. Nàng cố gắng xua đuổi mấy ý nghĩ trong đầu, Lamoon đào hoa này chắc với ai cũng làm như vậy, không riêng gì nàng.
"Sao ngây người ra đó, xuống nhà ăn sáng rồi tôi đưa em về."
"Chị... đối với ai cũng chăm sóc như vậy sao...?"
Phương Mỹ Chi ngập ngừng vô thức hỏi, trong đầu nàng thì nghĩ Lamoon đối với ai cũng vậy nhưng có gì đó thôi thúc nàng phải hỏi. Cô khó hiểu nhìn nàng, đột nhiên thấy Phương Mỹ Chi lạ lạ không mắng cô nên cũng có chút không quen.
"Em là người đầu tiên được ngủ trên giường của tôi, được quyền đá tôi xuống giường, cũng là người đầu tiên tôi mang giày cho."
Lamoon thành thật nói, trước giờ qua lại với nhiều người nhưng cô chưa bao giờ mang ai về nhà, nghĩ lại thì Phương Mỹ Chi là cô gái đầu tiên cô đưa về, lại còn ngủ cùng một giường, vô thức đối xử với nàng đặc biệt.
"Thôi bỏ đi, tôi có thể tin chị sao, chị thì thiếu gì phụ nữ..."
Nàng quả thật trong lòng có chút cảm động với lời nói của cô, nhưng nàng cảm thấy không nên tin một người trăng hoa như chị ta, nói với nàng được thì cũng sẽ đi nói với những người phụ nữ khác như thế, đừng nên tin.
"Ừ... Tôi thì không thiếu phụ nữ, nhưng tôi không trêu đùa em."
Lamoon nhìn chằm chằm vào mắt Phương Mỹ Chi , thật lòng cô chưa bao giờ có ý nghĩ trêu chọc nàng cái gì liên quan đến tình cảm, ý nghĩ theo đuổi cũng không có, nàng ở trong mắt cô, ngay từ lần gặp đầu tiên đã khác với những phụ nữ khác, nàng là con gái nhà quyền quý, lại xinh đẹp và thông minh, không đem so sánh với những người khác được.
"Chị... có bị hấp dẫn bởi tôi không?"
Phương Mỹ Chi đung đưa bàn chân, nàng cố tình muốn hỏi, nàng cũng rất tò mò, người này có thể tuỳ tiện với bao người nhưng với nàng thì một tin nhắn cũng không có, chưa từng muốn xếp lịch ăn cơm với nàng, như vậy lại làm nàng để tâm đến.
"Có..." Lamoon gật đầu xác nhận, nàng quả thật có sức hút lớn, nàng xinh đẹp không ai bằng, lại giỏi giang và thông minh, một mình nàng có thể chống đỡ cả tập đoàn, so với cô là ngang tài ngang sức, nói không bị hấp dẫn là nói dối rồi, cô quả thật có để mắt đến nàng, thấy nàng rất thú vị.
"Vậy sao chị không theo đuổi tôi?" Phương Mỹ Chi thấy cô gật đầu thú nhận thì trong lòng thích thú, nàng muốn hỏi đến cùng.
"Tôi theo đuổi thì em sẽ đồng ý sao?" Lamoon nhìn vào mắt nàng chờ đợi, cô cũng không nghĩ Phương Mỹ Chi và cô có thể tiến tới cái gì đâu.
"Tôi..."
"Bỏ đi, tôi và em đều không phải mẫu người của nhau, tôi tôn trọng em nên sẽ không theo đuổi em, tôi là mẫu người thích bay nhảy, cả thèm chóng chán, người ta nói tôi tuỳ tiện, tôi không muốn có được em theo cái cách tôi hay tán những người khác, nó không thích hợp với khí chất và địa vị của em, em xứng đáng được một người hoàn hảo theo đuổi, tôi không hoàn hảo."
Phương Mỹ Chi nghe những lời chân thành của người ta xong cũng không biết nói gì thêm, nàng đột nhiên có cảm giác mình được Lamoon rất tôn trọng, thì ra chính là dạng không muốn làm nàng vấy bẩn, không muốn xem nàng là tạm bợ, không muốn theo cái kiểu chơi đùa mà theo đuổi nàng chứ không phải là cảm thấy nàng không thu hút.
Lamoon sau đó lái xe đưa nàng trở về nhà, ở trên xe hai người đều im lặng không nói chuyện, sau khi trò chuyện lúc nãy thì dường như không còn một Nguyễn Lê Diễm Hằng càn rỡ hay đùa giỡn và một Phương Mỹ Chi khó tính hay tỏ ra ghét cô như mọi ngày nữa, ngược lại cái nhìn của nàng dành cho Lamoon đã khác đi, còn cô cũng không trêu nàng, cử chỉ của cô rất dịu dàng và ôn nhu với nàng.
"Em vào nhà đi."
Lamoon dừng xe trước biệt thự nhà nàng, xuống xe mở cửa và muốn tiễn nàng. Phương Mỹ Chi bẽn lẽn nhìn người ta, nàng cảm thấy bản thân có chút gì đó kì lạ, nàng lại đi ngại ngùng với Lamoon , trước giờ làm gì có.
"Thật ra, cảm ơn chị vì chuyện hôm qua, nếu không có chị thì tôi..."
"Không cần cảm ơn, nếu được thì em lấy thân đền đáp là được rồi."
Lamoon vô thức chạm tay vào tóc nàng, cô xoa đầu nàng, nữ nhân này còn rất ngốc nghếch, nếu hôm qua cô không cảm thấy nghi ngờ với tên kia mà cố gắng nán lại thì nàng chắc chắn làm mồi cho quỷ dữ rồi, chẳng biết tự bảo vệ bảo thân một chút nào, còn ra vẻ quyến rũ và lạnh lùng, tối qua lúc cô ngắm nàng ngủ say mới phát hiện nàng cũng chỉ là cô gái bé nhỏ đáng yêu cần được chăm sóc, mong nàng có thể tìm được một người yêu thương nàng thật lòng, một người ở bên cạnh bảo vệ cô gái nhỏ.
"Aaa... có phải Chủ Tịch Nguyễn không?..."
P/s : choyyy má chủ tịch Nguyễn🤣🤣
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co