Truyen3h.Co

Theo đuổi Lamoon

Chap 4

zphu2511

"Dạ, bác đây là..."

Lamoon nhìn người phụ nữ trước mặt, bà ấy vừa từ trong nhà đi ra, thấy cô liền lên tiếng gọi, bà ấy thật sự rất đẹp, rất giống Phương Mỹ Chi , toát lên khí chất một người phụ nữ trung niên giàu có. Lamoon cúi đầu chào, bà ấy nhìn cô một lượt đánh giá phong cách của cô rồi tự gật đầu hài lòng, sau đó liền kéo lấy tay nàng.

"Bác là mẹ của Chi, hai đứa..."

Bà ấy nhìn Lamoon rồi nhìn qua Chi ánh mắt đầy ẩn ý, đêm qua con gái không về nhà, sáng nay lại có người đưa về mà người đó lại không phải ai khác, là Chủ tịch Nguyễn nổi tiếng mà bà thấy nhiều lần trên báo, giỏi giang nhưng cũng không ít lời đồn tình ái, nhưng mà mặc kệ, bé Chi nhà bà rất kén chọn, trước giờ ít khi thấy nàng quen ai, bà đang sợ Chi doạ người ta làm không ai dám theo đuổi nàng, bây giờ đi qua đêm cùng Lamoon , xem ra có chút hài lòng.

"Mẹ, tình cờ chị ấy đưa con về thôi." Phương Mỹ Chi ngại nhìn mẹ mình, nàng biết bà ấy đang có ý muốn hỏi gì.

"Dạ, tối qua Chi ngủ với con, à không ngủ lại nhà con, à không phải, có việc nên ngủ nhờ nên sáng nay con đưa em ấy về."

Lamoon không biết là cố tình hay vô ý, cứ giải thích lắp bắp mà người nghe thì nghe xong cảm thấy cả hai đang mờ ám che dấu cái gì đó, làm mẹ Phương càng ngạc nhiên hơn, bà trố mắt nhìn con gái.

"Hai đứa ngủ với nhau hả, hai đứa đang quen nhau?"

Bà ấy chớp mắt nhìn qua bộ dạng Chi lóng ngóng mà bật cười làm Chi đen mặt, nàng nhướn mày với cô, muốn đánh chết cô quá, giải thích kiểu gì không biết nữa?!!!

"Ông ơi, bé Chi có người yêu rồi, mau ra đây đi."

Mẹ Phương lập tức gọi với vào trong sân, ba Tân nghe xong thì vội vàng vứt mấy dụng cụ tưới cây đi, nhanh chân chạy ra mà mừng rỡ, muốn xem người yêu của con gái ổng đỉnh đến đâu.

" bé Chi của chúng ta có người yêu rồi sao, để xem nào, đây là...Chủ tịch Nguyễn, Lamoon có phải không?

Ông thấy Lamoon thì có chút ngập ngừng, vừa nói vừa cố gắng nhớ, Lamoon rất nổi tiếng trên thương trường, ông trước đây lúc còn làm việc đã nghe danh, sau này giao tất cả cho Chi nên cũng không để ý nữa, với lại trước đây lúc Lamoon còn nhỏ ông cũng đã từng gặp cô vì đã hợp tác với ba cô, ngày cô lớn lên cũng ít gặp lại, không biết Lamoon có nhớ ra ông hay không?

"Dạ."

Lamoon nhận ra ngay ông ấy là bạn cũ của ba mình thì gật đầu chào, ba mẹ cô đã đi Mỹ định cư rất lâu cho nên bạn bè của ba mẹ thì cô cũng không gặp thường xuyên nữa.

Cô thật ra đã biết nàng là con gái của bạn ba mình từ lâu, chỉ là không nói cho nàng biết làm gì, ba Tân trước đây cũng là doanh nhân nổi tiếng nhưng cô chưa có cơ hội gặp lại, nhà Phương Mỹ Chi cũng đã đổi qua địa chỉ khác.

Phương Mỹ Chi ở bên cạnh không biết làm sao với hai vị phụ huynh nhà mình, bọn họ gặp nhau mừng rỡ, còn cười cười nói nói ép Lamoon vào nhà cho bằng được.

"Cũng tại chị đó, giải thích cái gì vậy, ai ngủ với chị, bây giờ ba mẹ tôi hiểu lầm rồi đó." Chi đánh vào tay Lamoon đang đi bên cạnh nhưng bị cô bắt được tay, cô cầm luôn bàn tay nàng cười cười.

"Thì lỡ rồi cho họ hiểu lầm luôn đi."

"Chị còn nói không theo đuổi tôi mà." Chi giận dỗi rút tay lại, nàng nhanh chóng đi vào nhà, cắn môi ngại ngùng, chẳng biết tại sao lại đỏ mặt nữa.

"Thì có theo đuổi đâu, tôi thấy phụ huynh em vui quá nên vào chơi một chút." Lamoon vẫn như vậy đuổi theo chọc nàng, chỉ thấy Chi dậm chân quay lại mắng chửi cô mấy câu.

"Đồ chết tiệt nhà chị."

Ba của Chi vui vẻ ngồi cùng Lamoon trên sofa, hết nói chuyện này đến nói chuyện kia, sau đó còn mời cô đánh cờ chung, ôn lại mấy chuyện cũ về ba mẹ cô rất nhiệt tình và tự nhiên.

Phương Mỹ Chi muốn chạy ra giải thích với ba là nàng và cô không có mối quan hệ gì nhưng bị mẹ nàng bắt tay lại, mẹ thì thầm với nàng trong bếp.

"Sao, tối qua như thế nào kể mẹ nghe, lần đầu con ngủ bên ngoài, Lamoon có nhẹ nhàng với con gái mẹ không?"

Bà xoay cơ thể Chi một vòng, nhớ đến mấy chuyện tình ái của Lamoon trên mặt báo, bây giờ mới sợ tối qua con gái cưng của bà bị Lamoon làm cho thiệt thòi, lỡ như Lamoon bạo lực với con gái bà thì sao, xác định trên người bé Chi không dấu vết gì thì bà mới yên tâm, nhưng mà nghĩ cũng không đúng, ngủ với nhau mà không có dấu vết gì thì thật lạ, Lamoon nhìn vậy cũng không cảm thấy chỗ nào là yếu, ngược lại nhìn cô rất phong tình, bà xác định Lamoon là người ở trên giường rất mạnh bạo.

"Mẹ ơi con và chị ta không có quen nhau, mẹ đừng nghe người đó nói lung tung." Phương Mỹ Chi ngại thật sự, biết là ba mẹ nàng rất phóng khoáng, nàng yêu nam hay nữ đều không có ý kiến nhưng mà Lamoon không hề có tình ý với nàng mà mẹ cứ liên tục hỏi.

"Không quen nhau mà đã ngủ với nhau, con cũng bạo lắm, mà không sao, bây giờ bắt đầu bồi dưỡng tình cảm, mẹ với ba lúc trước cũng vậy đó."

"Người ta không có thích con mà..." Chi nhìn cô ai oán, làm nàng bị hiểu lầm như vậy vừa lòng chưa.

"Nhìn ánh mắt của Lamoon xem, nói chuyện với ba mà liên tục liếc nhìn con ngọt ngào như vậy, còn nói không thích con." Mẹ nàng dí ngón tay vào trán nàng.

"Chị ta nhìn phụ nữ nào cũng như vậy hết."

Chi liếc cô một cái, chị ta còn không thèm giải thích với ba là hai người không có gì, chỉ như vậy nói cười với ông ấy, đáng ghét.

"Tôi về nha, ba mẹ em rất dễ thương."

Lamoon sau khi được ba mẹ Chi mời cơm nhiệt tình vào buổi trưa thì mới ra về. Phương Mỹ Chi ra cổng tiễn người ta, cô chỉ cười nhìn nàng, nhớ ra cái gì đó nên cô tìm trong túi áo khoác lấy ra, sau đó cầm lấy tay Chi , đặt vào tay nàng tuýt thuốc màu trắng.

"Xoa thuốc này vào gót chân đi, sẽ không đỏ và cảm thấy khó chịu khi đi giày cao gót nữa."

"Rốt cuộc chị đã đưa cho bao nhiêu cô gái thứ này rồi hả, chị luôn có sẵn trong áo sao?"

Chi nắm chặt tuýt thuốc, nàng biết người này ngọt ngào, nhưng nàng đột nhiên sợ mình cũng chỉ là một trong số những đối tượng mà Lamoon muốn đối xử ngọt ngào như vậy, không có gì khác biệt những cô gái khác.

"Không, sáng nay thấy em bị đỏ chân nên tôi mới dặn người giúp việc đưa cho tôi, bao nhiêu cô gái là bao nhiêu, tôi chưa đưa cho ai hết."

Lamoon khó hiểu nhìn nàng, không biết sao tự nhiên Phương Mỹ Chi lại gắt lên với cô nên Lamoon đưa tay xoa đầu nàng thật dịu dàng.

"Chị là đồ dẻo miệng." Chi tiếp tục mắng, nàng không biết làm sao với người này nữa.

"Có sao? Em còn ngốc lắm, tìm một người trân trọng em đi, một người toàn tâm toàn ý chăm sóc em, em xứng đáng được hạnh phúc. Tôi về nha."

Cô cười nhẹ, vội quay lưng bước đi, lúc cô chuẩn bị mở cửa xe thì Phương Mỹ Chi lại nhìn cô ánh mắt to tròn và chân thành, nàng hai tay bấu chặt vào nhau, khó khăn lắm mới nói ra một câu.

"Trong số những người muốn toàn tâm toàn ý chăm sóc tôi... có thể có chị không....?????"

Lamoon rõ ràng là nghe nàng hỏi nhưng cô giả vờ như không, cô mỉm cười vẫy tay với nàng rồi vào xe, chiếc xe nhanh chóng lăn bánh trong khi đó Chi không biết phải làm gì, hôm qua lúc gặp mặt nàng còn ghét người ta háo sắc, nàng còn có mấy hành động cạ lên chân dụ dỗ cô, nhưng Lamoon chỉ cứu nàng một lần, ôn nhu và dịu dàng chăm sóc một lần thì dường như trong lòng Phương Mỹ Chi không ghét người ta nữa.

Chi cố gắng dìm xuống cảm giác trỗi dậy trong lòng, nàng đánh nhẹ vào đầu để xua đi mấy ý nghĩ lung tung, ánh mắt có chút tiếc nuối nhìn theo hướng chiếc xe đã khuất bóng.

Mấy ngày sau đó Lamoon và Phương Mỹ Chi cũng không gặp nhau, bọn họ trước giờ đều là vậy, không có tranh dành hợp đồng trong công việc thì sẽ không gặp nhau. Nàng có nghĩ đến người ta vài lần nhưng nàng cố gắng quên đi, nàng tự nhủ không tiếp xúc nữa thì sẽ không có gì đâu.

Cho đến hôm nay Chi nhận lời đi chơi cùng hội bạn, nam có nữ có, nàng đến quán bar quen thuộc, theo hướng dẫn của nhân viên mà tìm đến bàn của hội bạn, lúc ngồi xuống đang nâng ly cùng mọi người thì ánh mắt Phương Mỹ Chi nhìn trúng Lamoon và một cô gái nào đó đang ngồi ở bàn đối diện, hai người còn đang vui vẻ chơi trò kéo búa bao, dường như ai thua thì uống một ly, cô gái kia có vẻ rất thích Lamoon, liên tục ngả ngớn vào người cô, tay còn không đàng hoàng luồn vào cổ áo Lamoon mà vuốt ve.

Chi cảm thấy trong lòng khó chịu, nàng uống rượu cùng bạn bè nhưng lại để mắt đến cô liên tục. Lamoon sau khi cô gái rời đi đâu thì cũng nhìn thấy nàng, còn hí hửng giơ ly rượu lên từ đằng xa mời nàng, Phương Mỹ Chi nhìn cái bản mặt người đó mà thấy ghét, nàng xoay đi tỏ vẻ không thèm quan tâm.

"Chi ,mừng chúng ta ký được hợp đồng lớn, uống một ly."

Lyly nảy giờ ngồi cùng bàn nhưng bận chơi đùa với gái, bây giờ mới quay sang để ý Chi, thấy nàng có vẻ bực bội thì lên tiếng muốn xoa dịu, Chi nổi tiếng là khó ở mà, một ngày nàng khó ở chục lần cũng là chuyện bình thường.

"Chi uống nhiều rồi, để tôi uống thay."

Phương Mỹ Chi còn chẳng biết Lamoon đã từ bên kia đi sang đây, cô cầm lấy ly rượu chạm vào ly của Lyly và uống cạn, sau đó cô ngồi xuống bên cạnh mà choàng tay ôm lấy eo Chi, trong khi Lyly nở nụ cười to rót thêm rượu thì Lamoon kề môi vào tai Chi  thì thầm, tay cô vuốt ve lên xuống eo thon của nàng.

"Chi ... em hôm nay... đẹp lắm..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co