Chap 5
Chi đặt tay lên tay cô đang chạm eo nàng
muốn kéo ra nhưng bị cô giữ chặt hơn nữa, lại tiếp tục thì thầm.
"Nhìn em có vẻ không thích đến đây hôm nay, vậy tôi mang em đi nhé!"
"Không phải tại chị sao?"
Chi vốn dĩ muốn đến chơi nhưng thấy cô thân mật cùng người khác thì nàng liền không vui, trước đây nàng cũng nhìn thấy mấy lần nhưng không có khó chịu như vậy, mấy lần đó nàng đều không để tâm, còn bài xích cô đào hoa, không đàng hoàng, không biết sao bây giờ lòng nàng rất rối.
"Mun, chị nghe mẹ Chi nói em và Chi đang quen nhau, Chi làm cách nào mà thu phục được em vậy?"
Lyly đưa ly rượu cho Lamoon , cố tình lớn giọng để tất cả đều nghe thấy, ai nấy đều biết Lamoon là ai, chuyện bọn họ quen nhau thì quả thật là chưa biết.
"Bọn em chỉ mới bắt đầu, cho nên hôm nay xin lỗi em phải mang Chi đi, mọi người chơi tiếp tôi mời."
Lamoon dụi đầu vào cổ Chi sau khi uống cạn ly rượu, hành động mờ ám của cô làm tất cả hội bạn của Chi đều tưởng mối quan hệ của hai người là thật. Lyly thì hú hét vui mừng khi được đại gia khao, nhưng đột nhiên lại rén khi Lamoon kéo Chi đứng dậy rồi còn lên tiếng.
"Hình như Juky đang đến đây, liệu cái hồn đi."
"Này, Mun..Mun, này, em họ à..."
Lyly vội vàng bật dậy, nghe tên Juky thì sợ hãi, chị và Juky vừa xác lập mối quan hệ, còn Lamoon lại chính là chị họ của chị , nhưng chị không muốn bị nói là nhờ vào em mình mới chạy đến công ty Phương Mỹ Chi làm việc.
Lamoon kéo tay Chi, nhưng nơi này càng lúc càng đông, cô sợ Chi sẽ bị ai chạm vào nên ôm lấy nàng sát vào người. Chi thì nãy giờ chưa định hình được chuyện gì đã bị kéo, nàng cũng sợ bị mấy tên không đàng hoàng chạm vào chỗ nhạy cảm nên nép sát vào người cô.
Cô đưa nàng ra cửa sau quán bar, nơi này rất phức tạp, nhiều cặp đôi đang ở đây hôn nhau, thậm chí là làm mấy chuyện thân mật khác, Chi đỏ mặt khi nhìn thấy, nàng tưởng cô sẽ cùng nàng... nhưng mà không, Lamoon nắm tay nàng đứng trước một đám vệ sĩ, bọn họ đang đánh một người đàn ông.
"Mau xin lỗi chị Chi." Anh vệ sĩ sau khi đánh xong thì đạp thẳng vào chân tên kia để hắn quỳ xuống.
"Chuyện này là..." Chi hơi khó hiểu, bọn họ có vẻ đánh anh ta rất mạnh tay, nàng níu lấy bàn tay Lamoon chờ đợi cô nói gì đi vì chưa hiểu.
"Chị Chi... em xin lỗi... là em sai... em say nên em muốn gọi phục vụ bỏ thuốc vào ly rượu của chị... nhưng phục vụ còn chưa kịp làm..."
Chi nhíu mày nhìn tên quỳ dưới chân đang gấp gáp xin lỗi nàng, hắn sợ khi nhìn Lamoon nên tránh ánh mắt cô.
Chi nhìn sang cô, cô biết nàng bị người ta hãm hại nên đã đi trước một bước sao, Lamoon như vậy luôn quan tâm nàng, cô đến bên cạnh bàn của nàng kéo nàng ra đây là để nàng biết được tên này có ý đồ xấu, cô là có để tâm đến nàng thật sao, Chi đột nhiên rất cảm động những gì người này làm cho nàng.
"Từ đây về sau đừng để hắn đến đây chơi nữa, báo cho tất cả quán bar nghiêm cấm tên này bước nào, tôi ghét nhất là dùng thủ đoạn để có được thân xác phụ nữ, nói cho cậu biết, thủ đoạn với ai tôi có thể nhắm mắt làm ngơ cho cậu vì sinh lý đàn ông, nhưng nhớ cho kĩ với Phương Mỹ Chi thì mơ đi."
Lamoon dặn dò vệ sĩ của mình xong thì hơi cúi người thông báo cho cậu ta, sau đó mặc kệ vệ sĩ của mình tiếp tục đánh mà kéo Chi đi, để nàng ngồi thoải mái trên xe rồi mới từ từ lái đi. Nàng nhìn sang Cô, cô có vẻ đang rất giận, nàng không biết phải nói gì thì Lamoon đột ngột thắng xe bên đường.
"Lần sau đừng đến mấy chỗ đó nữa, không an toàn cho em, nếu hôm nay không có tôi thì làm sao?"
"Chị lo lắng cho tôi sao?"
Phương Mỹ Chi trố mắt nhìn, Lamoon mặt đỏ cả lên rồi, không biết vì say hay vì giận nhưng nàng lại cảm thấy rất vui. Chi đưa ngón tay chọt vào bàn tay cô đang đặt trên tay lái, cô cũng không nhìn nàng, Chi lại chỉ chỉ ngón tay chạm vào cánh tay cô, nàng thích thú nghiêng đầu ngắm người ta, lần đầu tiên nàng thấy Lamoon đáng yêu như vậy.
"Chị giận hả?"
"Không, tôi đưa em về nhà." Cô thở dài, bắt đầu khởi động lại xe.
"Không muốn về nhà." Chi lắc đầu liên tục, nàng đưa tay nắm lấy cánh tay cô lắc lắc nài nỉ cô.
"Vậy em muốn đi đâu?" Cô không chịu được cái vẻ dễ thương này của nàng, cô đầu hàng không bực mình nàng nữa.
"Về nhà chị." Chi cười cười đưa ra đề nghị.
"Làm gì?"cô hơi khó hiểu với nàng.
"Tôi chỉ cảm thấy thích chỗ đó thôi, chỗ đó có chị nên an toàn nhất."
Cô nghe xong thì không kiềm chế nỗi nữa mà bật cười, cô nhìn cô gái nhỏ trước mặt, lắc đầu rồi đáp ứng ý muốn người ta, có lần đầu thì sẽ có lần sau, Phương Mỹ Chi chính thức bước vào nhà người ta một cách hiên ngang.
.
"Cô chủ."
Người giúp việc trong nhà nhìn thấy Lamoon trở về sớm thì ngạc nhiên nhưng cũng cúi chào, họ nhìn sang Phương Mỹ Chi , nhận ra là cô gái lần trước Lamoon bế về, bọn họ che miệng cười vì nghĩ nàng chính là người đặc biệt của cô.
"Mọi người đi nghỉ ngơi đi, cũng trễ rồi."
Chi chào lại mọi người, sau đó bị Cô đặt ngồi trên sofa, nàng ngồi đó nhìn xung quanh nhà, lần trước nàng không nhìn rõ lắm, xem ra Chủ tịch Nguyễn Lê Diễm Hằng đây ở nhà cũng rất đơn giản, trang trí không mấy cầu kì nhưng nàng rất thích.
Chi lại rón rén vào bếp thì thấy cô đang tập trung làm gì đó. Chi đi lại cố tình nhìn sau lưng nhưng cô lại đột ngột quay lại, Chi mất đà nên ngã ra sau thì cô ôm lấy nàng kéo sát vào người.
"Em không sao chứ?"
"Không sao..."
Chi bối rối bấu vào cánh tay cô, mặt nàng đỏ lên không ít. Cô thì để nàng đứng vững lại, rồi nhẹ nhàng đưa cho nàng ly trà giải rượu, thấy nàng uống hết xong thì hài lòng đi rửa cốc.
Chi ở kế bên nhìn người ta chăm chú, từng ngón tay cô rửa cốc nhanh nhẹn khiến nàng lại có mấy suy nghĩ không đàng hoàng, cả hai đều có chút rượu trong người, Chi vội vỗ vào mặt, tại sao nàng lại nghĩ đến ngón tay chị ấy ở trong người nàng chứ?!!!
"Tối nay ngủ lại đây đi, giờ cũng trễ rồi, nếu em sợ thì tôi sang phòng sách ngủ."
Cô kéo nàng lên đến trước cửa phòng thì nhìn nàng hơi ngập ngừng, cô biết rõ Chi bên ngoài tỏ ra quyến rũ như vậy nhưng bên trong vẫn là cô gái nhút nhát, có lẽ là chưa thật sự quen ai, việc ngại ngùng chắc chắn có, cô cũng không muốn sáng mai ngủ dậy bị nàng đạp xuống giường một lần nữa đâu.
"Trong phòng sách của chị có giường sao?"
"Tôi thường làm việc ở đó rồi ngủ luôn lười về phòng nên có chiếc giường nhỏ, thôi em vào phòng ngủ đi."
Cô dự định bước đi thì Chi níu lấy áo người ta kéo lại.
"Mu.n... ngủ ở phòng sách chật lắm... hay chị có thể nào... ôm tôi ngủ ở đây không?"
"Hả??????"
Lamoon vô cùng ngạc nhiên, cô còn tưởng mình nghe nhầm mà hỏi lại thì Chi đã kéo cô vào phòng, nàng không mở đèn, trực tiếp leo lên giường trùm chăn kín che đến mũi, chỉ có ánh mắt nhìn cô trong bóng tối, sau đó thấy cô còn chưa lên giường thì nàng lấy tay vỗ vỗ vào khoảng trống bên cạnh, cô bật cười rồi cũng lên theo.
Chi cảm giác người ta nằm bên cạnh, dù đã bị người ta ôm ngủ một lần nhưng lúc đó nàng mê man không cảm thấy gì, bây giờ cảm giác rất chân thật, chưa bao giờ có ai ngoài mẹ nằm cùng nàng như vậy.
Mun không hề ôm nàng, nàng cứ như thế mà suy nghĩ nhiều chuyện thành ra không ngủ được, nàng xoay tới xoay lui, quyết định xoay sang nhìn cô thật lâu.
"Em không ngủ mà cứ nhìn tôi như vậy, tôi sợ mình sẽ ăn sạch em đó."
"Chị dám..."
Chi giật mình vì cô vẫn chưa ngủ, nàng che chăn khắp cơ thể, nàng không biết diễn tả như thế nào, nhưng nàng không bài xích cô nữa, nàng muốn nằm cạnh người này nhưng nàng cũng sợ Mun làm gì nàng, chị ta tình trường phong lưu, cái gì chắc cũng biết rõ, nếu như chị ta có ý xấu thì nàng sẽ thiệt thòi.
"Mau ngủ đi, tôi không làm gì em đâu, tôi đùa đấy!!!"
"Chị không làm gì tôi là vì chị không muốn hay tôi không đủ sức hút?"
Chi vừa hỏi vừa cắn môi, nàng có rất nhiều câu hỏi về thái độ của Mun dành cho nàng, hai người dạo gần đây có vẻ rất mập mờ, lúc nãy cô còn ở trước mặt bạn bè nàng mà tuyên bố hai người quen nhau, nhưng khi chỉ có hai người thì cô cái gì cũng không làm, nàng không có sức hút hay là nàng còn nghĩ có khi nào cô yếu hay không?
"Em đừng có suốt ngày đặt kiểu câu hỏi này? Tôi biết trả lời thế nào đây?"
Cô nghiêng người sang nhìn nàng, khoảng cách giữa hai người hiện tại rất gần, Chi nghe được tiếng trái tim mình đập rộn ràng.
Cô cũng nhìn nàng rất kĩ, cô muốn đưa tay chạm vào khuôn mặt Chi nhưng lại thôi, cô quyết định nhắm mắt cho xong nhưng Phương Mỹ Chi là kiểu sợ người ta làm gì mình nhưng bản thân mình thì táy máy tay chân, nàng đưa ngón tay rê lên chiếc mũi hoàn hảo của cô mà cảm nhận.
Lamoon đông cứng người nhưng cô không mở mắt, trái tim cô đột nhiên hẫng đi một nhịp, để nàng chạm khuôn mặt mình rất lâu rồi bắt lấy tay nàng đặt xuống.
"Chị tại sao đào hoa như vậy, tại sao cùng những cô gái khác lên giường còn với tôi thì chị không muốn làm gì?" Chi bị kéo tay xuống thì bất mãn bộc phát.
"Tôi đã nói chúng ta không thích hợp với nhau mà, tôi không muốn ràng buộc." Cô vẫn nhắm mắt trả lời, ý tứ của nàng có lẽ cô hiểu rõ.
"Tôi đâu có ý muốn ràng buộc chị, chị ở bên người khác chơi đùa, chị cũng có thể như thế với tôi mà, có nhất thiết là xem tôi khác họ không?"
Phương Mỹ Chi bây giờ chẳng hiểu tại sao mình lại nói vậy, nàng chỉ biết là nàng thấy bức xúc với cô lúc thì sợ người ta đối xử với mình như những người khác mà trêu ghẹo, lúc lại muốn người ta trêu ghẹo mình đi, thật mâu thuẫn.
"Có, vì là em, nên không thể xếp chung em với người khác được, tôi có thể tuỳ tiện với ai cũng được nhưng với em thì không." Cô trong bóng tối lời nói đều rất thật.
"Tại sao? Vì tôi không đẹp, không có hương vị trên giường sao, chị chưa thử làm sao biết?" Chi vẫn như vậy muốn nói lý.
"Em đừng ngốc, đừng vì tôi mà suy nghĩ nhiều, chúng ta cứ là chúng ta của trước đây, em ghét tôi còn tôi hay trêu em là được rồi." Cô đưa tay xoa đầu nàng, muốn dỗ bé này ngủ đi thôi.
"Chị hai lần cứu tôi, chị ân cần, dịu dàng với tôi, chị tốt với tôi xong lại bảo như trước đây, chị có bị khùng không, tôi tức giận rồi chị mau cút đi."
Chi bực mình, nàng đã nói như vậy rồi cô còn không làm gì nàng, Chi đá một cái mà Lamoon dường như có phòng bị, cô vội đứng dậy nên nàng không đá trúng.
"Ngủ ngon nha."
Lamoon nói xong thì vội vàng đi ra ngoài, không thể ngủ chung thêm được nữa đâu, nhanh chóng chạy mất.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co