Chap 10
Ánh sáng từ cánh cổng khổng lồ bao phủ toàn bộ thế giới.
Những ký hiệu cổ xưa bắt đầu xoay quanh Anh Từ và đứa bé tóc bạc.
Hệ thống phát ra âm thanh cuối cùng.
XÁC NHẬN LIÊN KẾT LINH HỒN.
BẮT ĐẦU DUNG HỢP.
ẦM!!!
Một luồng sáng vàng bạc bùng nổ.
Toàn bộ chiến trường bị ánh sáng nuốt chửng.
Không ai còn nhìn thấy điều gì.
Ngay cả Anh Từ cũng mất đi ý thức trong khoảnh khắc đó.
...
Khi mở mắt lần nữa.
Cậu phát hiện mình đang đứng giữa một bầu trời đầy sao.
Xung quanh không có ai.
Không có chiến trường.
Không có Kẻ Nuốt Sao.
Chỉ có vô số ngôi sao đang lơ lửng.
— Đây là đâu?
Một giọng nói vang lên bên cạnh.
— Ký ức.
Anh Từ quay đầu.
Đứa bé tóc bạc đang đứng cạnh cậu.
Nhưng lần này.
Nó không còn giống trẻ con nữa.
Ánh mắt bình tĩnh.
Khí chất cổ xưa.
Như thể vô số năm tháng đang hiện diện trong đôi mắt ấy.
— Đây là nơi lưu giữ ký ức của tất cả các đời Thái Cổ Tinh Thú.
Anh Từ sửng sốt.
Ngay lúc đó.
Một ngôi sao phía xa bỗng sáng lên.
ẦM!
Một đoạn ký ức hiện ra.
Đó là Thái Cổ Tinh Thú đời thứ nhất.
Đang chiến đấu giữa vũ trụ.
Hàng triệu hành tinh bị phá hủy.
Các thiên hà sụp đổ.
Ở phía đối diện.
Là Kẻ Nuốt Sao.
Nhưng điều khiến Anh Từ chết lặng...
Là hình dạng thật của nó.
Nó không phải quái vật.
Không phải ác thần.
Không phải sinh vật tà ác nào cả.
Mà là...
Một đứa trẻ.
Một đứa trẻ cô độc đang ngồi giữa khoảng không vô tận.
Anh Từ sững sờ.
— Cái gì vậy?
Ký ức tiếp tục thay đổi.
Một giọng nói cổ xưa vang lên.
"Nó không được sinh ra."
"Nó bị bỏ lại."
Hình ảnh hiện lên.
Thuở sơ khai của vũ trụ.
Khi các thế giới được tạo ra.
Có một thực thể mang sức mạnh vượt ngoài quy luật.
Quá nguy hiểm.
Quá bất ổn.
Nên những Đấng Sáng Tạo đã tách nó khỏi thế giới.
Vứt nó vào khoảng không giữa các chiều không gian.
Một mình.
Vĩnh viễn.
Không ai trò chuyện.
Không ai quan tâm.
Không ai nhớ tới.
Hàng tỷ năm trôi qua.
Nỗi cô độc dần biến thành tuyệt vọng.
Tuyệt vọng biến thành oán hận.
Oán hận biến thành Kẻ Nuốt Sao.
Anh Từ đứng chết lặng.
— Cho nên...
— Nó không muốn hủy diệt thế giới.
— Nó chỉ muốn...
Đứa bé tóc bạc khẽ gật đầu.
— Không muốn bị bỏ lại nữa.
Cả bầu trời ký ức rung chuyển.
Một ký ức khác xuất hiện.
Lần này là Thái Cổ Tinh Thú đời đầu.
Ông đứng trước phong ấn.
Nhìn Kẻ Nuốt Sao.
Rồi nói một câu khiến Anh Từ nghẹn lại.
"Ngươi không phải quái vật."
"Ngươi chỉ là một đứa trẻ bị bỏ quên."
ẦM!
Toàn bộ ký ức vỡ tung.
Anh Từ mở to mắt.
Cuối cùng cậu đã hiểu.
Tại sao mọi kế hoạch tiêu diệt Kẻ Nuốt Sao đều thất bại.
Bởi vì vấn đề chưa bao giờ nằm ở sức mạnh.
Mà nằm ở nỗi cô độc.
Ngay lúc đó.
Hệ thống xuất hiện.
ĐÃ PHÁT HIỆN ĐÁP ÁN CUỐI CÙNG.
CON ĐƯỜNG THỨ BA HOÀN THIỆN.
Anh Từ nhìn dòng chữ.
Rồi chậm rãi hỏi:
— Muốn cứu hai thế giới...
— Thì không cần giết nó?
Đúng vậy.
— Không cần phong ấn nó?
Đúng vậy.
— Mà phải cứu nó?
Hệ thống im lặng vài giây.
Sau đó lần đầu tiên trả lời bằng một câu hoàn chỉnh.
Không ai sinh ra đã muốn trở thành quái vật.
Khoảnh khắc đó.
Anh Từ và đứa bé tóc bạc cùng nhìn lên bầu trời sao.
Họ biết.
Trận chiến cuối cùng sắp kết thúc.
Nhưng kết thúc ấy...
Sẽ không giống bất kỳ lời tiên tri nào từng tồn tại.
Phần 26
Anh Từ bước vào ý thức của Kẻ Nuốt Sao. Thay vì chiến đấu, cậu gặp một đứa trẻ đã cô độc suốt hàng tỷ năm và đưa ra lời đề nghị thay đổi vận mệnh của cả vũ trụ. 🌌😭💫🔥
26Phần 26
Khi mở mắt lần nữa.
Anh Từ phát hiện mình đang đứng trong một khoảng không vô tận.
Không có bầu trời.
Không có mặt đất.
Không có ánh sáng.
Chỉ có bóng tối.
Bóng tối kéo dài đến vô cùng.
Như thể nơi này chưa từng tồn tại sự sống.
— Đây là đâu?
Hệ thống trả lời.
Ý thức của Kẻ Nuốt Sao.
Anh Từ hít sâu một hơi.
— Được rồi.
— Để xem tên boss cuối này trông thế nào.
Cậu bắt đầu bước đi.
Không biết đã đi bao lâu.
Có thể vài phút.
Cũng có thể vài tỷ năm.
Cho đến khi phía xa xuất hiện một đốm sáng nhỏ.
Anh Từ tiến lại gần.
Rồi dừng lại.
Bởi vì ở đó.
Có một đứa trẻ đang ngồi ôm đầu gối.
Mái tóc đen.
Đôi mắt đỏ.
Dáng người nhỏ bé.
Không hề giống con quái vật khổng lồ ngoài kia.
Nó chỉ giống một đứa trẻ.
Một đứa trẻ đang rất buồn.
Đứa bé ngẩng đầu.
Nhìn Anh Từ.
— Ngươi tới để giết ta sao?
Giọng nói rất nhỏ.
Anh Từ ngồi xuống trước mặt nó.
— Không.
Đứa bé khựng lại.
— Vậy ngươi tới phong ấn ta?
— Cũng không.
— Vậy ngươi tới làm gì?
Anh Từ suy nghĩ vài giây.
— Nói chuyện.
Đứa bé:
— ?
Lần đầu tiên.
Nó lộ ra vẻ ngơ ngác.
— Chỉ để nói chuyện?
— Ừ.
— Ngươi vượt qua chiến tranh giữa hai thế giới.
— Vượt qua tận thế.
— Vượt qua hàng tỷ sinh mạng.
— Chỉ để nói chuyện với ta?
— Ừ.
Đứa bé nhìn cậu như nhìn người bị bệnh.
Một lúc lâu sau.
Nó mới hỏi:
— Ngươi không sợ ta?
— Sợ chứ.
— Vậy sao không chạy?
— Vì cậu còn đáng thương hơn tôi.
Không gian im bặt.
Đứa bé ngẩng đầu.
— Đáng thương?
— Ừ.
Anh Từ ngồi xuống.
— Tôi bị hệ thống lừa làm nhiệm vụ suốt mấy chục tập.
— Nhưng ít nhất tôi còn có bạn.
— Có người quan tâm.
— Có người cãi nhau cùng.
— Có người gọi tôi là...
Cậu dừng lại.
Khóe miệng giật giật.
— Thôi bỏ qua cái đó.
Đứa bé nghiêng đầu.
Lần đầu tiên.
Trong mắt nó xuất hiện tò mò.
— Còn ta?
— Cậu?
Anh Từ nhìn xung quanh.
Khoảng không vô tận.
Sự cô độc kéo dài hàng tỷ năm.
Không một ai tồn tại.
— Cậu sống như thế này bao lâu rồi?
Đứa bé im lặng.
Một lúc lâu sau mới trả lời.
— Không nhớ nữa.
— Một tỷ năm?
— Có lẽ.
— Mười tỷ năm?
— Có lẽ.
— Ta không nhớ.
Khoảnh khắc đó.
Ngay cả Anh Từ cũng không biết phải nói gì.
Bởi vì không ai có thể tưởng tượng được cảm giác ấy.
Một mình.
Mãi mãi.
Không có ngày mai.
Không có hôm qua.
Chỉ có cô độc.
Đứa bé cúi đầu.
— Ban đầu ta rất sợ.
— Sau đó rất buồn.
— Sau đó rất tức giận.
— Sau đó...
Nó nhìn đôi tay mình.
— Ta quên mất cảm giác của mình là gì.
Không gian rung lên.
Những ký ức xuất hiện.
Những thế giới bị phá hủy.
Những hành tinh bị nuốt chửng.
Đứa bé khẽ nói.
— Ta chỉ muốn có ai đó nhìn thấy ta.
— Nhưng khi họ nhìn thấy.
— Họ đều gọi ta là quái vật.
Lần đầu tiên.
Giọng nó run lên.
— Ta thật sự là quái vật sao?
Anh Từ im lặng.
Một lúc lâu.
Rồi đưa tay ra.
Xoa đầu nó.
Giống như cậu từng làm với đứa bé tóc bạc.
Đứa bé lập tức cứng người.
Bởi vì chưa từng có ai chạm vào nó.
Trong suốt hàng tỷ năm.
— Không.
Anh Từ mỉm cười.
— Cậu chỉ là một đứa trẻ cô đơn thôi.
Đôi mắt đỏ của đứa bé mở to.
Rồi bắt đầu run rẩy.
Nước mắt rơi xuống.
Giọt đầu tiên sau hàng tỷ năm.
— Ngươi...
— Không ghét ta sao?
— Không.
— Không sợ ta sao?
— Có.
— Vậy tại sao?
Anh Từ bật cười.
— Vì tôi quen chăm trẻ con rồi.
— Một đứa gọi tôi là mẹ là đủ đau đầu rồi.
— Thêm một đứa nữa chắc cũng không sao.
Đứa bé:
— ...?
Lần đầu tiên.
Một nụ cười nhỏ xuất hiện trên khuôn mặt nó.
Bên ngoài.
Cả hai thế giới đang rung chuyển dữ dội.
Còn bên trong khoảng không vô tận ấy.
Một đứa trẻ cô độc nhất vũ trụ.
Lần đầu tiên.
Không còn ở một mình nữa.
Khoảng không vô tận vẫn yên lặng.
Đứa bé tóc đen ngồi đối diện Anh Từ.
Nước mắt vẫn còn trên gương mặt.
Lần đầu tiên sau hàng tỷ năm.
Nó cảm nhận được thứ gọi là ấm áp.
Ở bên ngoài.
Kẻ Nuốt Sao đã ngừng tấn công.
Những xúc tu khổng lồ đang đứng yên giữa bầu trời.
Toàn bộ thế giới đều ngơ ngác.
Dương Tử nhìn lên trời.
— Nó...
— Dừng lại thật rồi?
Hoắc Thời Ngôn khẽ nhíu mày.
— Anh Từ đã gặp được nó.
Trong không gian ý thức.
Đứa bé tóc đen cúi đầu.
— Nếu ta dừng lại.
— Thì sao?
Anh Từ chống cằm suy nghĩ.
— Thì mọi người được cứu.
— Còn ta?
— Cậu cũng được cứu.
Đứa bé lắc đầu.
— Không.
— Ta không thuộc về nơi nào cả.
— Thế giới này sợ ta.
— Thế giới của ngươi cũng sợ ta.
— Nếu ta biến mất.
— Có lẽ sẽ tốt hơn.
Nghe vậy.
Anh Từ lập tức gõ lên đầu nó.
CỐC!
— Đừng học mấy suy nghĩ tiêu cực đó.
Đứa bé ôm đầu.
— Đau.
— Biết đau là còn tốt.
— Nhưng ta nói thật mà.
— Không.
Anh Từ lắc đầu.
— Cậu chỉ đang quen với việc bị bỏ lại thôi.
— Nên nghĩ rằng ai cũng sẽ bỏ mình.
Đứa bé im lặng.
Bởi vì đó là sự thật.
Suốt hàng tỷ năm.
Nó luôn bị bỏ lại.
Đúng lúc ấy.
Một cánh cửa ánh sáng xuất hiện phía xa.
Hệ thống hiện lên.
CON ĐƯỜNG THỨ BA ĐÃ HOÀN THIỆN.
ĐIỀU KIỆN CUỐI CÙNG:
KẺ NUỐT SAO TỰ NGUYỆN RỜI KHỎI HAI THẾ GIỚI.
ĐẾN KHÔNG GIAN NGUYÊN THỦY.
Đứa bé nhìn cánh cửa.
Trong mắt xuất hiện chút cô đơn.
— Vậy là...
— Ta lại phải ở một mình sao?
Khoảnh khắc đó.
Anh Từ không trả lời ngay.
Bởi vì cậu hiểu.
Điều đứa bé sợ chưa bao giờ là cái chết.
Mà là cô độc.
Sự cô độc kéo dài vô tận.
Một lúc lâu sau.
Anh Từ đứng dậy.
Rồi bước tới trước mặt nó.
— Này.
— Hửm?
— Nếu cậu đi.
— Tôi đi cùng.
Toàn bộ không gian chết lặng.
Ngay cả hệ thống cũng đứng hình.
???
Đứa bé mở to mắt.
— Cái gì?
— Tôi nói là tôi đi cùng.
— Nhưng đó là vùng không gian chưa ai từng tới.
— Thì càng phải có người đi cùng.
— Có thể sẽ không quay lại được.
— Thì tính sau.
— Có thể rất nguy hiểm.
— Tôi biết.
— Có thể...
Đứa bé run giọng.
— Có thể chỉ còn hai chúng ta.
Anh Từ bật cười.
— Vậy thì càng không thể để cậu đi một mình.
Nước mắt lại lăn xuống khuôn mặt đứa bé.
Nó không hiểu.
Thật sự không hiểu.
Tại sao người này lại luôn chọn những con đường khó nhất.
Ở bên ngoài.
Hệ thống đột nhiên phát thông báo khắp hai thế giới.
ĐIỀU KIỆN CUỐI CÙNG ĐÃ ĐẠT THÀNH.
KẺ NUỐT SAO ĐỒNG Ý RỜI ĐI.
CON ĐƯỜNG THỨ BA KÍCH HOẠT HOÀN TOÀN.
ẦM!!!
Cánh cổng ánh sáng mở rộng.
Lớn hơn bất kỳ vì sao nào.
Lớn hơn cả bầu trời.
Kẻ Nuốt Sao ngẩng đầu nhìn cánh cổng.
Lần đầu tiên.
Trong đôi mắt đỏ ấy không còn hận thù.
Chỉ còn chút lưu luyến.
Trong không gian ý thức.
Đứa bé tóc đen nhìn Anh Từ.
— Ngươi có biết.
— Nếu đi cùng ta.
— Có thể ngươi sẽ không bao giờ trở lại.
Anh Từ suy nghĩ vài giây.
Rồi đáp:
— Tôi biết.
— Vẫn muốn đi?
— Ừ.
— Vì sao?
Anh Từ mỉm cười.
— Vì tôi đã hứa rồi.
— Hứa gì?
— Không để trẻ con ở một mình.
Khoảnh khắc ấy.
Đứa bé bật khóc.
Khóc như một đứa trẻ thật sự.
Lần đầu tiên sau hàng tỷ năm.
Có người nguyện ý bước cùng nó.
Không phải vì trách nhiệm.
Không phải vì số mệnh.
Không phải vì cứu thế giới.
Mà chỉ đơn giản là...
Không muốn nó cô đơn nữa.
Cánh cổng ánh sáng đã mở hoàn toàn.
Bên kia cánh cổng.
Là không gian nguyên thủy chưa từng có sinh mệnh đặt chân tới.
Kẻ Nuốt Sao đứng trước cánh cổng.
Lần đầu tiên.
Trên gương mặt nó không còn cô độc.
Bởi vì bên cạnh.
Có Anh Từ.
Đứa bé tóc đen khẽ hỏi:
— Chúng ta đi chứ?
Anh Từ nhìn bầu trời.
Kẻ Nuốt Sao đã tách khỏi hai thế giới.
Phong ấn không còn cần thiết.
Tận thế đã kết thúc.
Mọi thứ cuối cùng cũng ổn rồi.
— Đi thôi.
Cậu bước lên phía trước.
Nhưng đúng lúc ấy.
ẦM!!!
Một luồng sáng đột nhiên từ phía dưới bắn lên.
Anh Từ giật mình quay đầu.
Phát hiện Dương Tử đang đứng trên một chiếc phi thuyền chiến đấu.
— KHOAN ĐÃ!!!
Anh Từ:
— Hả?
Dương Tử đỏ mắt.
— Ai cho cậu đi?
Toàn bộ chiến trường yên lặng.
— Cái gì?
— Tôi nói ai cho cậu đi?!
— Tôi vừa cứu thế giới đấy.
— Biết.
— Tôi vừa cứu cả hai thế giới đấy.
— Biết.
— Thế sao không cho đi?
Dương Tử gào lên.
— Vì cậu là bạn tôi!
Cả chiến trường im lặng.
Anh Từ khựng lại.
Chưa kịp nói gì.
ẦM!!!
Một chiến hạm khác xuất hiện.
Là quân đoàn của Hoắc Thời Ngôn.
Hoắc Thời Ngôn bước ra.
Khuôn mặt lạnh tanh như thường lệ.
Nhưng ánh mắt lại vô cùng nghiêm túc.
— Tôi phản đối.
Anh Từ:
— Anh phản đối cái gì?
— Cậu rời đi.
— Tại sao?
— Vì tôi không đồng ý.
Anh Từ:
— Đây là lý do gì vậy?!
Ngay sau đó.
Từng luồng sáng liên tiếp xuất hiện.
Vạn Tộc.
Nhân tộc.
Tinh Linh tộc.
Thú tộc.
Hải tộc.
Tất cả đều tới.
Tất cả đều đứng trước cánh cổng.
Ông lão tóc bạc chống gậy bước ra.
— Đứa ngốc.
— Hửm?
— Cháu nghĩ mình cứu thế giới xong.
— Rồi muốn lặng lẽ bỏ đi sao?
Đứa bé tóc bạc lúc này cũng chạy tới.
Nó ôm chặt lấy tay Anh Từ.
— Không được đi.
— Nhưng nếu không đi cùng...
— Cháu sẽ đi.
— Hả?!
— Cháu đã hứa với cậu ấy rồi.
Nó chỉ về phía Kẻ Nuốt Sao.
— Cháu không để cậu ấy ở một mình.
Kẻ Nuốt Sao ngơ ngác.
Từ trước tới giờ.
Nó luôn bị mọi người sợ hãi.
Luôn bị mọi người muốn tiêu diệt.
Đây là lần đầu tiên...
Có người tranh nhau ở lại với nó.
Lúc này.
Một giọng nói vang lên từ cánh cổng.
Là hệ thống.
PHÂN TÍCH HOÀN TẤT.
PHÁT HIỆN PHƯƠNG ÁN TỐI ƯU HƠN.
Anh Từ:
— Lại có phương án mới nữa à?
Đúng vậy.
Kẻ Nuốt Sao không cần rời đi một mình.
Có thể kết nối không gian nguyên thủy với hai thế giới bằng Cầu Nối Tinh Hải.
Cả thế giới đồng loạt ngẩng đầu.
Như vậy.
Nó sẽ không còn bị mắc kẹt.
Nhưng cũng không còn cô độc.
Kẻ Nuốt Sao đứng chết lặng.
— Ý ngươi là...
— Ta có thể quay lại?
Đúng vậy.
— Ta có thể gặp mọi người?
Đúng vậy.
— Ta không bị bỏ lại nữa?
Hệ thống im lặng vài giây.
Sau đó trả lời.
Đúng vậy.
Khoảnh khắc ấy.
Đứa bé tóc đen bật khóc.
Lần đầu tiên.
Nó khóc vì hạnh phúc.
Anh Từ nhìn cảnh đó.
Rồi bất giác bật cười.
— Thấy chưa.
— Tôi đã bảo luôn có đáp án khác mà.
Phía xa.
Mặt trời bắt đầu mọc.
Ánh bình minh đầu tiên sau tận thế xuất hiện.
Chiếu sáng toàn bộ thế giới.
Không còn chiến tranh.
Không còn lời tiên tri.
Không còn số mệnh.
Chỉ còn tương lai.
Một tương lai do chính mọi người lựa chọn.
Và lần đầu tiên sau hàng tỷ năm.
Kẻ Nuốt Sao không còn là quái vật.
Nó chỉ là một đứa trẻ...
Cuối cùng cũng tìm được đường về nhà.
Phần 29 (Kết)
Một năm sau tận thế. Anh Từ tưởng rằng cuối cùng mình có thể sống yên ổn, cho đến khi phát hiện cả thế giới đều đang gọi mình là... "Mẹ của hai đứa con vũ trụ". 😂🌌👶👶✨🏠
29Phần 29 (Kết)
Một năm sau.
Thế giới đã thay đổi hoàn toàn.
Cầu Nối Tinh Hải được xây dựng thành công.
Hai thế giới chính thức kết nối với nhau.
Người từ Trái Đất có thể tới thế giới này.
Người ở thế giới này cũng có thể sang Trái Đất tham quan.
Mọi thứ đều phát triển theo hướng không ai ngờ tới.
Tinh Linh tộc mở quán cà phê.
Thú tộc mở công ty vận tải.
Hải tộc mở khu du lịch dưới biển.
Ngay cả Kẻ Nuốt Sao cũng có giấy chứng nhận cư trú hợp pháp.
Lần đầu nhìn thấy tờ giấy đó.
Anh Từ suýt cười ngất.
— Một sinh vật từng định hủy diệt vũ trụ.
— Giờ phải đi làm căn cước công dân?
Nhưng điều khiến cậu đau đầu nhất...
Lại là chuyện khác.
Một buổi sáng.
Anh Từ đang ngủ ngon lành.
RẦM!
Cửa phòng bị đá tung.
Hai bóng người lao vào.
— MẸ!!!
— DẬY ĐI!!!
Anh Từ giật mình bật dậy.
— Đứa nào?!
Trước mặt cậu.
Là đứa bé tóc bạc.
Và đứa bé tóc đen.
Đúng vậy.
Sau một năm.
Kẻ Nuốt Sao vẫn giữ hình dạng trẻ con.
Không hiểu bằng cách nào.
Hai đứa còn học chung trường.
Và cực kỳ thân nhau.
Anh Từ ôm đầu.
— Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi?
— Đừng gọi tôi là mẹ!
Đứa bé tóc bạc nghiêng đầu.
— Nhưng mẹ là mẹ mà.
— Không phải.
Đứa bé tóc đen gật đầu.
— Đúng.
— Mẹ là mẹ.
Anh Từ:
— Đừng hùa theo nữa!!!
Một giờ sau.
Anh Từ tuyệt vọng đi ngoài đường.
Hai đứa nhỏ bám hai bên.
Một trái.
Một phải.
Không khác gì vịt con theo mẹ vịt.
Đúng lúc ấy.
Một bà cụ bán hoa nhìn thấy.
Bà cười hiền hậu.
— Cháu có hai đứa con đáng yêu quá.
Anh Từ:
— Không phải!
Đứa bé tóc bạc:
— Dạ đúng ạ.
Đứa bé tóc đen:
— Mẹ hay ngại lắm.
Anh Từ:
— ???
Tin đồn lan nhanh hơn virus.
Chỉ trong ba ngày.
Cả thế giới đều biết.
Người cứu hai thế giới.
Người mở ra Con Đường Thứ Ba.
Người đánh bại tận thế.
Có hai đứa con.
Một là Thái Cổ Tinh Thú.
Một là Kẻ Nuốt Sao.
Dương Tử còn đăng bài lên mạng.
Tiêu đề:
"MẸ VĨ ĐẠI NHẤT VŨ TRỤ VÀ HAI ĐỨA CON NUÔI."
Kèm theo ảnh chụp lén.
Lượt thích:
38 tỷ.
Anh Từ:
— Tôi kiện cậu được không?
Dương Tử:
— Không.
Hoắc Thời Ngôn nhìn bài đăng.
Im lặng rất lâu.
Sau đó nhấn thích.
Anh Từ:
— Anh cũng hùa theo?!
— Ừ.
— Vì sao?
— Thấy vui.
Anh Từ muốn nghỉ chơi với cả thế giới.
Chiều hôm đó.
Ba người ngồi trên ngọn đồi quen thuộc.
Ngắm hoàng hôn.
Gió nhẹ thổi qua.
Đứa bé tóc bạc tựa đầu lên vai cậu.
Đứa bé tóc đen ngồi bên cạnh.
Không ai nói gì.
Chỉ lặng lẽ nhìn mặt trời lặn.
Một lúc sau.
Đứa bé tóc đen khẽ hỏi.
— Anh Từ.
— Hửm?
— Nhà là gì?
Anh Từ im lặng.
Rồi nhìn hai đứa nhỏ.
Mỉm cười.
— Là nơi có người chờ mình trở về.
Đứa bé tóc đen suy nghĩ.
Rồi nở nụ cười đầu tiên thật sự nhẹ nhõm.
— Vậy...
— Cuối cùng em cũng có nhà rồi.
Ánh hoàng hôn phủ xuống ba người.
Một người từng bị gọi là kẻ cứu thế.
Một Thái Cổ Tinh Thú.
Một Kẻ Nuốt Sao.
Nhưng giờ đây.
Họ chỉ đơn giản là một gia đình kỳ quặc.
Và lần đầu tiên.
Tương lai không còn được viết bởi lời tiên tri.
Mà được viết bởi chính họ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co