chap 7. Cô cháu
Bunga đang ở một nơi dịu dàng. Có tiếng sóng biển rì rào và hương thảo nguyên hòa lẫn trong mùi gió. Chị không biết mình đang ở đâu nhưng nơi này quá mức dịu dàng, cảm thấy cả thể xác và tinh thần nhẹ nhàng, lơ lửng như đang trôi trên mây vậy. Đôi khi chị lại thấy mình lặn dưới đại dương, cũng có lúc ở một căn phòng ngập ánh sáng. Nơi này khiến chị hạnh phúc, loại hạnh phúc xuất phát từ trái tim vô cùng dịu dàng, ngọt ngào. Không có thời gian cũng không có đau khổ. Không nhớ về quá khứ cũng không khó nhọc nghĩ ngày mai, chỉ có hiện tại trước mắt vô cùng than thảnh. Chị không biết mình đã như này bao lâu rồi nhưng chị không muốn thoát ra, cứ muốn như này mãi.
Lúc này Bunga đang ở một nơi có ánh sáng dịu nhẹ, thả mình trôi theo dòng nước ấm và nghe tiếng suối chảy róc rách. Trong không khí thư thái đó bất chợt có tiếng gọi tên chị khe khẽ. Thật lâu rồi mới nghe thấy tên của chị được nhắc đến và âm thanh đó sao lại thân thuộc vậy. Là Than vừa gọi chị. Suy nghĩ này làm Bunga bừng tỉnh. Xung quanh bỗng nhiên tối sầm. Chị muốn nghe lại thanh âm ấy, chị muốn nhìn thấy Than của chị. Hiện thực ùa về, chị không thấy gì cả, tất cả là một màu đen tuyệt vọng. Chị nhớ ra là mình đã chết, chị đã cắt tay. Có lẽ nơi này chính là địa ngục. Chị chết rồi, sẽ không trở về được nữa, không thể nhìn thấy Than và chạm vào em ấy nữa. Nhưng thanh âm của Than vẫn còn ngân lên bên tai, chị không muốn như vậy mà chết đi, chị không muốn, chị phải trở về nhìn em ấy một lần, có thể em ấy đang tìm kiếm chị, cũng đang nhớ thương chị. Càng suy nghĩ những hình ảnh hạnh phúc về Than càng hiện lại trong trí não. Càng khiến Bunga mãnh liệt muốn thoát khỏi đây. Cảm thấy thân thể bị dè nặng, cuốn lấy, siết chặt. Bunga vùng vẫy, cố hết sức để cử động. Chị giãy giụa muốn thoát ra. Sau đó Bunga thấy ánh sáng từ từ hiện ra. Chói quá. Rồi thiếp đi.
---
Yo tạm biệt Than và mẹ. Căn phòng còn Than và Bunga. Than cố gắng quay người để nhìn cho rõ khuôn mặt của mẹ Yo. Khoảnh khắc cô nhìn thấy Bunga là lúc Bunga mở mắt. Than trợn tròn mắt vì ngạc nhiên, rồi chớp chớp mắt để xác định lại. Rõ ràng vừa nãy cô nhìn thấy người đó mở mắt sao chớp mắt một cái lại thấy nhắm nghiền rồi. Không lẽ cô hoa mắt. Yo nói mẹ anh ta hôn mê hai năm rồi thì không thể nào mở mắt, nhưng rõ ràng vừa rồi cô thấy người đó mở mắt, còn thấy họ chớp mắt một cái mà. Sự tình bất ngờ khiến Than giật mình chạm vết thương. Đột nhiên cái đau chạy lên đại não, cô phải ngoan ngoãn nằm xuống, mắt hướng thẳng nhìn trần nhà. Trong đầu vẫn còn thắc mắc chuyện vừa rồi, cô vẫn không nghĩ mình hoa mắt. Sau một hồi cô quyết định không nghĩ nữa và chợt nhớ ra vẫn chưa nhìn rõ khuôn mặt người bên cạnh. Lần sau phải nhìn rõ mới được.
-"Bunga". Tên thật quen thuộc. Than khẽ gọi và thầm nghĩ như vậy.
-----
Một ngày nữa lại trôi qua, Bunga khẽ mở mắt. Lần này chị thực sự tỉnh giấc. Cảm thấy toàn thân mệt mỏi không có sức lực cử động đành nằm đó bất động nhìn trần nhà vậy. Chị chưa chết, cắt tay như vậy mà lại chưa chết, chuyện trong quá khứ lần lượt dội về nhắc nhở về thực tại đau khổ. Bunga thở dài. Bunga không biết có người cùng phòng với mình, tại vì người đó vẫn còn đang ngủ, mà chị khi tỉnh dậy cũng không có tâm trạng nhìn ngắm xung quanh.
Y tá vào phòng định thay nước cho Bunga thì giật mình, vội vàng gọi bác sĩ. Bác sĩ nhanh chóng chạy đến khám cho Bunga. Yo cũng được gọi điện thông báo và đang nhanh đến sức lái xe đến bệnh viện. Trời chỉ vừa mới sáng, Yo còn chưa dùng bữa sáng thì nhận được điện thoại của bác sĩ khiến trái tim anh vui mừng như muốn nhảy ra ngoài. Mẹ đã tỉnh rồi, mẹ cuối cùng đã tỉnh rồi.
Cửa phòng bật mở. Bunga ngước nhìn về phía cửa, Yo thang hổn hển đứng trước cửa, nhìn thật khẩn trương, tóc tai có chút rối bời. Yo nhìn thấy Bunga rồi, anh bước vào cười thật rạng rỡ, có chút không tin được nắm lấy tay Bunga áp lên má, nghẹn ngào gọi: "MẸ"
Tất cả cử chỉ, biểu cảm của Yo thu hết vào trong mắt Bunga. Khẽ cười vuốt tóc Yo. Lần đầu tiên chị nhìn thấy con trai của mình vì mình mà lo lắng như vậy. Khi tỉnh lại cảm nhận được tình mẫu tử từ con mình thật sự là cảm giác vô cùng ấm áp và hạnh phúc. Như thể trong mơ vậy.
-" Cuối cùng mẹ cũng tỉnh lại rồi, cảm ơn mẹ vì đã tỉnh lại, con yêu mẹ lắm mẹ biết không." Giọng Yo có chút run run, nước mắt cũng khẩn trương rơi xuống, rơi vào tay Bunga nóng hổi.
Bunga cũng ướt khóe mắt, gật đầu ý bảo mẹ cũng yêu con. Vừa tỉnh dậy sau một thời gian nằm dài nên chị nhất thời chưa nói thành tiếng được, cơ thể vẫn còn suy nhược. Bác sĩ và y tá vẫn đang ở trong phòng chứng kiến cảnh này cũng cảm thấy nghẹn ngào rồi họ ra ngoài. Yo thì cứ ngồi đó nhìn Bunga thật lâu, vừa cười vừa khóc, nói chuyện có chút đứt quãng nhưng Bunga biết con trai của mình đang hạnh phúc thế nào khi mình tỉnh lại. Bunga lúc này cảm thấy thật tốt vì tỉnh lại.
Sau đó Bunga mệt mỏi ngủ thiếp đi. Yo ra ngoài tìm bác sĩ. Còn Than thì sau khi nằm viện rảnh rỗi cô thấy mình ngủ suốt ngày, lúc này cũng vẫn đang ngủ.
Bác sĩ nói Bunga tỉnh lại là điều rất bất ngờ, kiểm tra mọi thứ đều bình thường. Hiện tại thì vẫn còn yếu nhưng tĩnh dưỡng vài ngày là ổn, một thời gian ngắn là có thể suất viện và căn dặn Yo những lưu ý khi chăm sóc bệnh nhân. Yo cảm thấy an tâm rất nhiều. Cảm ơn bác sĩ và cảm ơn cả ông trời nữa.
---
Lúc Yo quay lại phòng bệnh thì thấy Than đã tỉnh và đang nằm lướt điện thoại. Điện thoại của cô khi tai nạn bị vỡ nhưng sim thì chưa hỏng nên hôm qua anh đã mua cho cô một cái mới. Nhưng Than cũng không liên lạc với ai, cô ấy nói không muốn làm phiền ai nên chỉ có anh là người biết cô ấy bị tai nạn.
Than tỉnh lại được vài ngày, trong phòng có tivi nhưng người và cổ cô thế này thì thật tình là vẫn chưa tự ngồi dậy được, bác sĩ nói phải mấy ngày nữa nên cô cũng không xem tivi được. Cô cứ nghĩ mình sẽ nằm không mà chán chết mất thì thật may là Yo vô cùng tâm lý, mua điện thoại mới cho cô. Nằm lướt điện thoại cô mới phát hiện thế giới thay đổi chóng mặt, điện thoại cũng xịn hơn ngày xưa nhiều, có nhiều thứ hiện đại vô cùng lạ lẫm và cuốn hút. Giống như đứa trẻ lần đầu tiếp xúc với thế giới, phấn khích vô cùng.
Yo nhìn Than chăm chú đến mức không biết có người vào. Yo chợt nhận ra cô là một vấn đề to lớn. Mẹ mới tỉnh lại rồi phát hiện ra Than mất trí không biết mẹ sẽ vui hay buồn. Rồi chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo....... Yo cũng cảm thấy mình đang nghĩ quá nhiều rồi.
Yo gõ cửa nhẹ. Than ngừng nhìn điện thoại, thấy Yo đang đứng cười cô cũng cười theo.
-" Than thấy quen với điện thoại mới chưa".
-" Than vẫn đang tìm hiểu nè. Không ngờ 7 năm trôi qua lại có nhiều sự phát triển như vậy."
-" Ừ bây giờ là thời đại 4.0 rồi, mọi thứ đều áp dụng công nghệ. Hiện đại hóa gần hết rồi. À mà mẹ Yo vừa tỉnh rồi đó". Yo cười ấm áp vô cùng.
-" Mẹ đang ngủ, lát mẹ tỉnh thì Than có thể trò chuyện cùng mẹ."
-" Cô ấy tỉnh rồi sao. Than biết mà. Mấy hôm trước Than có thấy cô ấy mở mắt mà cứ tưởng là mình nhìn nhầm. Tỉnh lại thì thật tốt." Than cũng cười. Cô thấy vui thay cho Yo. Mấy ngày nay có thể thấy Yo là một người đàn ông chu đáo và hiếu thuận. Mỗi ngày sẽ thấy anh mua hoa đến rồi ngồi nói chuyện với mẹ. Người phụ nữ có con trai hiếu thuận như vậy chắc chắn cũng rất tốt bụng. Cô thật mong chờ được nói chuyện với mẹ Yo và thật nhớ người mẹ đã mất của cô. Cô cũng yêu ba mẹ cô nhiều thật nhiều như vậy.
Yo cảm thấy chuyện giữa mẹ và Than nhất định là do ông trời quyết định, nhất định là số mệnh của nhau cho nên mới duyên phận nhiều thế này. Có thể mẹ tỉnh dậy vì cảm nhận được Than ở ngay bên cạnh. Anh nhìn Than cười rồi nhìn mẹ đang ngủ, thấy yên tâm hơn. Rồi sau đó muốn tìm hôn phu của mình để chia sẻ với cô ấy niềm hạnh phúc hôm nay.
Sau khi Yo đi Than bỗng muốn nhìn mặt mẹ của Yo thật kĩ. Lát nữa cô ấy tỉnh lại thì thật không tiện nhìn. Cô chật vật ngồi dậy quay qua. Vết thương bị động, thật là đau muốn nín thở.
Than đang ngồi nhìn thẳng Bunga. Thật đẹp, hóa ra sự bảnh trai của Yo là được di truyền từ mẹ. Sống mũi cao, lông mày lá liễu, nét xương gò má và đôi môi đều đẹp. Người phụ nữ đang ngủ, thần sắc vẫn còn nhợt nhạt nhưng vẫn toát lên đường nét xinh đẹp nhưng không hiểu sao nhìn ngắm thôi lại toát lên cảm giác thân thương đến vậy, thật muốn chạm vào. Than không hiểu nổi mình, cô bị hút vào người đó, không chỉ đơn giản bởi vì đẹp. Than không hiểu nổi mình và thứ cảm giác này, nếu cô không đang toàn thân đau nhức thế này chắc chắn cô sẽ không tự chủ được mà vuốt ve khuôn mặt của cô ấy mất. Điều đó khiến Than giật mình nhưng cô vẫn không rời mắt được. Cô cũng không biết mình ngồi nhìn chăm chú như vậy bao lâu, bởi vì lúc này lông mày của Bunag khẽ nhíu lại. Chị từ từ mở mắt.
Bunga cảm tưởng như có ai đó đang nhìn mình chằm chằm. Vừa quay sang liền thấy Than trước mắt khiến trái tim Bunga co rút thật mạnh.
Than đang chăm chú ngắm Bunga thì bất chợt va phải ánh mắt ngạc nhiên của chị. Khiến cô giật mình bừng tỉnh. Thật thất thố. Than nhìn ánh mắt ngạc nhiên rồi mờ mịt của mẹ Yo, chắc là đang hoảng sợ. Tự nhiên thức dậy thấy cô người ngợm như này nhìn chằm chằm chắc chắn là sợ hãi hết hồn. Than còn đang lúng túng vì ngượng ngùng thì nghe thấy thanh âm của Bunga.
-" Là Than sao, em trở về rồi sao.." Giọng Bunga vẫn còn thều thào vì mệt hòa lẫn nghẹn ngào. Ánh mắt cũng từ ngạc nhiên chuyển sang dịu dàng rồi lo lắng.
Bỗng nhiên tỉnh lại tỉnh phát hiện người mình thương nhớ bao nhiêu ngày tháng ở ngay trước mắt khiến Bunga nhất thời không thể tin nổi. Thất thần một lúc chị mới nhận ra là Than đang băng bó đầy mình. Sao em ấy lại bị thương nặng như vậy, chắc chắn sẽ rất đau đớn. Lúc này lo lắng lấn áp những cảm xúc khác trong lòng.
Than nhìn vào đôi mắt của Bunga, khi thấy nước mắt của chị sắp trực trào cô thấy ngây ngẩn rồi nhói đau. Ánh mắt đó là đang lo lắng cùng xót thương vì cô. Than định giải thích thì lại ấp úng không rõ lời.
-" Cháu..cháu..cô .....cô tỉnh rồi ạ.."
Bỗng nhiên Bunga cảm nhận được điều gì đó khác thường ở Than. Lo lắng càng thêm tràn ngập.
-" Cháu chỉ vừa nhìn cô một lát, chắc là khiến cô giật mình phải không ạ?" Than bình tĩnh hơn nói.
Bunga sững sờ khi nghe Than nói vậy. Giọng chị run run
-"Sao cơ!"
*******
Thật tình là muốn miêu tả vẻ đẹp xuất sắc của chị mẹ lắm nhưng mình thực sự không biết miêu tả kiểu gì :(((((((((((((( hồi xưa đi học cô giáo toàn đọc văn mẫu cho tham khảo....
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co