29-32
Tạ Đồng nói với cấp dưới thì ta-cậu/ông/... Còn Lý Chính Thanh bên quân đội nên bà sẽ xưng tôi-ông nha. Cái này mình tự bày ra thôi :v chứ người ta chỉ có ngộ với nị :v
Ta nói... Ninh Phi số khổ của má ;;_;; thương con quá ;;_;;
===Edit: Thảo Linh. Beta: Nguyệt Thần===
29
Thành Dương đẩy cửa bước vào, nhận ra trong phòng không chỉ có một mình Tạ Đồng.
Một người đàn ông với mái tóc hoa râm đang ngồi trước bàn, hai tay đan lại chống dưới cằm, cau mày xem báo cáo thiệt hại trên màn hình. Nghe tiếng động, ông ta xoay lại nhìn, đứng lên dùng mắt ra hiệu với Tạ Đồng. Tạ Đồng giới thiệu với Thành Dương: "Vị này chính là cố vấn dẫn đường có thâm niên trong quân đội, Lý Chính Thanh, từng làm giáo viên hướng dẫn ở công đoàn nhiều năm. Thiếu tướng Đàm Uyên rất xem trọng chuyện của công đoàn, thường phái ông ấy đến hỗ trợ việc tái xây dựng, cũng hợp tác truy bắt Kỷ Vĩnh Phong."
Nói rồi bà quay đầu giới thiệu với Lý Chính Thanh: "Đây là Thành Dương, một dẫn đường trong công đoàn."
"Ta nhớ cậu." Lý Chính Thanh nói, tiến lại bắt tay với y: "Thời điểm ta rời khỏi công đoàn, cậu vẫn chưa đến hai mươi, rất có thiên phú. Xem ra giờ nhân phẩm cũng tốt, chưa bị Kỷ Vĩnh Phong dẫn đi sai đường."
Tạ Đồng hắng giọng, Thành Dương cúi đầu cười khổ, trong lòng biết bà đang không hài lòng cách xử trí của mình với Ninh Phi. Lý Chính Thanh thấy phản ứng của hai người, nhướng mày hỏi: "Thế nào? Hiện giờ tinh thần lực của ta không dư thừa bao nhiêu, nhưng kinh nghiệm còn đó. Hai người đừng hòng bí hiểm trước mặt ta."
"Cũng không có gì." Tạ Đồng giải thích: "Một vụ bê bối trong nội bộ công đoàn."
Bà không muốn nói, Lý Chính Thanh lại dâng trào hứng thú: "Bà Tạ, ta thay mặt quân đội đến hỗ trợ mọi người. Có gì cần giúp đỡ, xin cứ lên tiếng."
"Là cục diện rắc rối Kỷ Vĩnh Phong để lại." Tạ Đồng thở dài: "Hắn ta tiết lộ tin tức cho tổ chức bên ngoài, hại chết lính gác cộng sự của Thành Dương. Khi đó công đoàn cũng không rõ bộ mặt thật của hắn, chẳng hay biết gì."
Lý Chính Thanh bừng tỉnh, vỗ bả vai Thành Dương, dùng sức lắc lắc: "Chắc hẳn khiến cậu chịu không ít oan khuất."
Dưới cái nhìn chòng chọc của Tạ Đồng, Thành Dương lắc đầu: "Cũng không có."
"Ta cũng từng mất đi cộng sự, hiểu được nỗi đau này." Lý Chính Thanh nói: "Vậy nhiệm vụ các cậu chấp hành lúc đó thì sao? Bị Kỷ Vĩnh Phong làm thất bại sao?"
"Đã thất bại."
Tạ Đồng bổ sung: "Chính là nhiệm vụ áp tải H310."
Lông mày Lý Chính Thanh nhíu lại: "Nhiệm vụ đó..." Ông chậm rãi nhớ lại: "Cũng là ta giao cho các cậu. Rốt cuộc người thi hành một chết một bị thương, mục tiêu thì không rõ tung tích. Nhưng ngoại trừ nghiên cứu, H310 cũng không có giá trị cao lắm, tại sao Kỷ Vĩnh Phong phải rắp tâm phá hoại?"
"Công đoàn vẫn đang điều tra."
"Đẩy nhanh tiến độ." Lý Chính Thanh hạ lệnh: "Chia cho ta một phần tư liệu, ta cũng sẽ điều động cấp dưới. Chúng ta nhất định phải làm rõ tất cả ý đồ của Kỷ Vĩnh Phong, nắm chắc mọi hành động trước khi đào ngũ của hắn, mới có thể tránh khỏi tổn thất lớn hơn."
Tạ Đồng đáp: "Tôi lập tức phái người bắt tay vào làm." Bà nhấn vài cái lên màn hình, gửi thông tin đi, rồi nói với Thành Dương: "Thành Dương, ta muốn nghe báo cáo của cậu. Liên quan đến tên lính đánh thuê kia, và toàn bộ thông tin hai người thu được."
Lý Chính Thanh cong ngón tay, gõ nhẹ lên mặt bàn đầy hứng thú. Thành Dương hơi do dự một chút, vẫn bắt đầu nói về cố chủ của Ninh Phi. Chị Kỳ —— Nhắc đến cái tên này, trên mặt Lý Chính Thanh không có bất kỳ phản ứng nào, nhưng cảm xúc lại hơi hơi gợn sóng. Đó là biến hóa vô cùng nhỏ, như một vòng sóng gợn xuất hiện trong không khí, chỉ có dẫn đường mới có thể phát hiện. Thành Dương vẫn thản nhiên, tiếp tục trình bày kế hoạch của "chị Kỳ", đầu tiên là sự định giết Hội Tam Hợp, Hoa Thanh, thủ lĩnh Kền Kền, sau lại bỏ qua thủ lĩnh Kền Kền, đổi thành Tạ Đồng.
Tạ Đồng cười lạnh: "Tên lính đánh thuê đó còn định đến giết ta?"
"Hiện giờ cậu ấy không còn ý định nữa." Thành Dương ôn hòa giải thích: "Tôi có thể cảm nhận được."
Tạ Đồng hừ một tiếng, không nói thêm nữa. Lý Chính Thanh giơ tay lên để y tiếp tục.
Thành Dương lướt qua đoạn họ sống chung với nhau, đến thẳng đoạn Ninh Phi phát hiện có thể "chị Kỳ" cấy kim thăm dò vào đầu các lính gác. Mà kim thăm dò này vừa khéo lại vô cùng tương đồng với dị vật bên trong tuyến thể lính gác mất khống chế đêm qua.
"Thú vị." Lý Chính Thanh nhẹ giọng bình luận.
Nét mặt Tạ Đồng sa sầm, rõ ràng khó có thể thấy được cái gì thú vị. Bà gật đầu, hỏi Thành Dương: "Còn gì khác không?"
Thành Dương thở phào nhẹ nhõm.
Bà không hỏi đến cùng rằng phát hiện thế nào, cũng không nhắc đến làm sao để kiểm chứng độ tương đồng, có lẽ là bị thông tin này làm kinh sợ —— ngoại trừ Kỷ Vĩnh Phong, e rằng vẫn còn kẻ khác đứng sau vụ náo loạn ở công đoàn.
"Còn có." Y ngập ngừng: "Cố chủ của Dạ Ưng còn muốn giết tôi."
So với những vị tai to mặt lớn bị treo giải khác, tên y quả thật nhỏ bé đến chẳng đáng nhắc tới.
"Tại sao?" Lý Chính Thanh hỏi: "Vì cậu bắt cóc lính đánh thuê hợp tác với bà ta?"
"Tôi cũng không rõ." Thành Dương nói.
Trái lại, Tạ Đồng lại không hiếu kỳ như thế, gật đầu tỏ vẻ mình đã biết, bảo Thành Dương sau này cẩn thận khi ra khỏi công đoàn. Bà gửi vài chỉ thị thông qua màn hình, ngẩng đầu nhìn Lý Chính Thanh: "Thượng tá, tôi cần nhờ sự giúp đỡ của cơ sở dữ liệu quân đội."
"Mời nói."
"Tôi muốn danh sách phụ nữ có tên chứa âm 'qí' (kỳ*) này trong thành phố Hải Hà." Tạ Đồng nói: "Mười bốn —— Không, mười tám tuổi trở lên, sáu mươi tuổi trở xuống, cùng với tư liệu cơ bản của họ. Thành Dương, cậu tiếp tục qua lại với Dạ Ưng, lấy thêm thông tin về 'chị Kỳ'. Ta đã phái người đi theo hỏi thăm thuộc hạ của Phương Văn Hạo, xem họ có biết người này không." (*nhiều từ đồng âm, các nhân vật chỉ nghe thôi nên không biết chính xác chữ Kỳ nào)
"Quân đội cũng có nội gián trong xã hội đen." Lý Chính Thanh nói: "Ta sẽ nói họ lưu ý hơn."
"Đa tạ."
Lý Chính Thanh cười: "Không cần." Ông đảo mắt một vòng, lại mở miệng: "Ta sẽ đốc thúc cấp dưới, hôm nay cứ thế đã?"
Tạ Đồng mở cửa phòng họp cho ông, đã có người chờ ngoài cửa từ lâu, chuẩn bị đưa Lý Chính Thanh đi thu xếp. Tạm biệt xong, Tạ Đồng đóng cửa xoay người lại, hỏi Thành Dương: "Cậu còn có gì muốn nói?"
"Ông ta có phản ứng với hai chữ 'chị Kỳ'."
Bà thở dài, vén tóc mái ra sau tai: "Xem ông ta có thể cung cấp loại tư liệu nào thôi, giờ ta nhờ các dẫn đường già khác lưu ý hơn. Ta không hiểu rõ người này, thời điểm ông ta bất ngờ bị thuyên chuyển đến quân đội, ta còn đang phục vụ trên biển."
"Bất ngờ?" Thành Dương hỏi.
Tạ Đồng khẽ cười một tiếng, nghe như trào phúng: "Ta cũng không rõ cụ thể, nghe nói trong lúc thi hành nhiệm vụ, ông ta bị chính học sinh của mình đánh trọng thương, còn để người đó chạy trốn."
Thành Dương gật đầu, nhớ lại lúc ấy hình như có chuyện như vậy.
Tạ Đồng hỏi: "Giờ cậu hiểu rõ bản thân nên làm thế nào chưa?"
"Cùng Dạ Ưng điều tra 'chị Kỳ'."
"Đúng." Tạ Đồng nói: "Nhiệm vụ nòng cốt của công đoàn không tiện để người ngoài tham dự, cậu tự nắm chắc hành động. Xem trọng Dạ Ưng, đừng phụ lòng tín nhiệm của ta đối với cậu. Ta để Nguyễn Minh Chinh dẫn cậu ta đến sân huấn luyện, cậu qua đó tìm bọn họ đi."
Thành Dương đáp một tiếng, xoay người đi ra ngoài.
Giờ đã gần trưa, y tiến về phía sân huấn luyện. Càng đến gần lại càng cảm nhận được cảm xúc xao động mãnh liệt. Một vòng người vây quanh bãi đất trống, nhao nhao hò hét "Cố lên" hay "Nhanh lên" linh tinh gì đó. Thành Dương không khỏi hiếu kỳ, khó khăn tìm được một lỗ hổng chen vào, kết quả phát hiện nhân vật chính bị vây xem là một cái bóng không thấy rõ.
Bởi vì thật sự quá nhanh.
Đây là một bãi tập dùng để huấn luyện thực chiến, phương thức cụ thể là tránh đạn bắn ra từ chương trình mô phỏng. Tốc độ ban đầu của đạn hơi chậm, bất cứ lúc nào cũng có thể tăng lên vừa nhanh vừa dày đặc, trúng một lần sẽ bị loại. Khi còn sống Vũ Tình ghét nhất bài kiểm tra này, cô khỏe, nhưng không đủ linh hoạt, chỉ có thể gắng gượng cầm cự thời lượng vừa đủ đạt tiêu chuẩn.
Thành Dương tập trung quan sát một lúc, chuyển động của mắt không theo kịp nhịp điệu, những viên đạn trong mắt gần như biến thành đốm sáng dày dặc như mưa. Mà bóng người giữa những đốm sáng vẫn đang giữ vững, theo như lời thán phục của người xung quanh, dường như còn thành thạo điêu luyện.
"NHANH LÊN CHÚT NỮA!" Không biết gã nào e thiên hạ chưa đủ loạn hét lớn: "Đã gần đạt tốc độ âm thanh, cố gắng vượt qua tốc độ ánh sáng, để tụi này mở mang một tí về đảo ngược thời gian!" (Các nhà khoa học cho rằng vượt qua tốc độ ánh sáng thì có thể du hành thời gian)
Thành Dương không nhịn được cười, lại cảm thấy mình quá vô vị. Y không nên ở đây xem người ta khoe khoang thực lực, ra ngoài tìm Ninh Phi mới là việc đúng đắn. Vừa xoay người, cánh tay lại bị ai đó bắt lấy.
"Đừng đi." Một đồng nghiệp trông quen mắt nhưng không nhớ rõ tên gọi y: "Thành Dương, cái người lính gác cậu mang về rất lợi hại."
"Hả?" Thành Dương đáp.
Người kia chỉ vào giữa sân: "Ngay kia kìa. Tạ Đồng muốn số liệu của cậu ta, thầy Nguyễn và chúng tôi khuyến khích cậu ta ra sân, ban đầu cậu ta còn không chịu."
"Sau đó thì sao?" Thành Dương hỏi: "Tại sao lại đồng ý?"
Đồng nghiệp nhún vai: "Chúng tôi cũng chẳng thể cưỡng ép đẩy cậu ta ra, đành để cậu ta tự đi dạo, chúng tôi thì bàn bạc với thầy Nguyễn thay cậu sắp xếp cho lính gác mới. Nhóm bên cạnh vừa khéo có một cô gái rất hợp, xinh đẹp ngọt ngào, năng lực cũng không tồi. Cậu ta nhìn kỷ lục trên bảng vinh dự một hồi, đột nhiên tự tiến lại, nói là muốn thử."
"Thử mấy hạng mục?"
"Đây là mục thứ nhất." Đồng nghiệp nói: "Không ngờ cậu ta có thể nhanh như thế, lại còn giữ được lâu như vậy, tốc độ và sức tập trung đều đáng ngạc nhiên."
Lúc nói chuyện, hơn mười giây trôi qua, tốc độ bắn đạn đã lên một mức mới, một dải lớn bóng mờ bay thấp dọc theo mặt đất. Đồng nghiệp là một lính gác, miêu tả động tác của Ninh Phi một cách sống động, nhún người nhảy một cái làm sao, rồi ngửa ra sau giữa không trung thế nào, hạ thấp người né tránh ba loạt đạn ở giữa ra sao —— "Xử lí gọn gàng đẹp đẽ!" Anh ta khen.
Thành Dương lại cảm thấy không đúng lắm.
Bóng của Ninh Phi trông như một sợi dây cực kỳ căng.
Không đợi y đến gần hơn để xác nhận tình hình, trên sân xảy ra tình thế hỗn loạn. Ninh Phi lao tới thật nhanh, đoạt lấy thứ gì đó lùi lại. Rõ ràng đi ngang qua Thành Dương, nhưng hoàn toàn không chú ý đến sự tồn tại của y. Âm thanh cảnh báo bíp bíp vang lên, cho thấy người khiêu chiến thách đấu thất bại. Nhưng sự việc không dừng lại ở đó. Hai tiếng súng vang lên —— không phải mô phỏng, mà là đạn thật. Lính gác xung quanh xông lên tới tấp, có người đè tay chân Ninh Phi, có người cướp súng trong tay hắn. Bọn họ đông hơn nhiều, hình thể gấp trăm ngàn lần đạn mô phỏng. Dưới tình trạng đông đúc bốn bề thọ địch, tốc độ của Ninh Phi có nhanh cũng không thoát khỏi, chỉ có thể vẫy vùng kịch liệt trên mặt đất như con thú bị chế ngự.
Hai mắt hắn vì sung huyết mà đỏ ngầu, nghiến răng căm hận nhìn chằm chằm ký túc xá đối diện.
Thành Dương liếc mắt nhìn, chỉ thấy một mái đầu hoa râm quay lưng về phía sân huấn luyện. Xung quanh toàn tiếng người huyên náo, cuộc tấn công bất thình lình của Ninh Phi dọa ông ta toát mồ hôi lạnh đầy lòng bàn tay. "Nhường một chút." Thành Dương hô to giữa đám người, pheromone cũng theo đó phân tán: "Tôi là dẫn đường của cậu ấy, xin nhường tôi lên trước."
(Tác giả nói: Gần đạt tốc độ âm thanh là gạt người, đừng tin.)
30
Chính là Lý Chính Thanh.
Ninh Phi không thể nào nhận nhầm.
So với đạn giả lập xung quanh mình, động tác của Lý Chính Thanh dường như trở thành khung hình đóng băng (freeze frame). Ninh Phi trợn to hai mắt, thấy ông ta chầm chậm quay đầu, mỗi thay đổi rất nhỏ là một bức ảnh, mỗi bức ảnh đều trải dài vô hạn như cơn ác mộng không tỉnh lại được.
Ông ta không thay đổi bao nhiêu. Mái tóc trắng xám đan xen, khóe miệng khắc sâu nếp nhăn pháp lệnh, khiến cả khuôn mặt thoạt nhìn vừa già nua vừa khắc nghiệt.
Quá khứ và thực tại đột nhiên đan chéo thành một tấm lưới, Ninh Phi không phân biệt rõ được bản thân đang ở tại thời điểm nào. Dường như hắn lại trở về thời niên thiếu, cho rằng có chốn dung thân an toàn, kết quả lại chỉ là một vòng tuần hoàn khác. Đủ loại trừng phạt thân thể liên tiếp xuất hiện, không ngừng bòn rút tinh thần. Lý Chính Thanh chậm chạp, từng bước từng bước quay người trở về, Ninh Phi trừng mắt, dường như có thể đoán trước được việc gì sẽ xảy ra kế tiếp.
Hoảng loạn ngập trời ập đến.
Hắn nghĩ, nhất định phải giết Lý Chính Thanh.
Rồi hắn cũng làm như thế.
Công kích như dùi gõ lên mặt vải flannel, hay như viên đá rơi vào vũng bùn, phí công vô ích. Lý Chính Thanh vẫn không ngoảnh lại, bóng người lay động tứ phía, chặn kín đường đi của hắn. Trái tim hắn đang đập dữ dội, động tác hoảng loạn mà luống cuống, không có bất kì trình tự nào. Trong va chạm hỗn độn và kịch liệt, Ninh Phi loáng thoáng nghe được vài từ ngắn. "Cảm quan quá tải", "ảo giác", "vòng cấm chế".
Ba chữ cuối cùng khiến toàn thân hắn như bị điện giật, đau đến thiêu đốt.
Quyết không thể thỏa hiệp.
Không thể mặc bản thân trở về thuở thiếu thời không biết phải làm sao, một thân một mình.
Sau đó, phản kháng trở thành một loại bản năng. Không ai che chở hắn, hắn chỉ có thể gắng sức bảo vệ mình. Cắn xé. Vùng vẫy. Lý Chính Thanh dần dần đi xa, mà hắn còn mắc kẹt tại chỗ. Căng thẳng quá độ khiến hắn không nhận ra khuôn mặt người phía trước, đốm sáng trên võng mạc choáng váng nhuộm thành một vùng mơ hồ. Kim thăm dò chỉ có thể giữ hắn ở bờ vực thống khổ của lý trí và mất khống chế, mà không giúp được hắn. Không ai sẵn lòng giúp hắn —— có lẽ chỉ ngoại trừ Thành Dương.
Thành Dương.
Hai chữ này tạo thành tiếng vọng yếu ớt trong lòng hắn.
Cuối cùng, hắn cảm nhận được ngũ giác của mình từ từ được kéo về thân thể. Ninh Phi chớp mắt, nhẹ nhàng, và từ tốn. Những cái bóng chồng chất mơ hồ lại lần nữa tụ lại cùng nhau, Thành Dương ở trước mặt hắn, sắc mặt lo lắng.
"Không sao." Thành Dương nói với hắn: "Thả lỏng, tôi ở đây."
Ninh Phi cẩn trọng từ từ hô hấp, toàn thân không tự chủ được thả lỏng. Pheromone có vị cỏ tươi tràn vào xoang mũi, hắn hé miệng, muốn nài Thành Dương đừng đi, hoặc ít nhất —— ít nhất là nhớ lời hứa của mình, không được dùng vòng cấm chế với hắn. Hắn cho rằng bản thân có thể chịu đựng, nhưng không. Ngoại trừ vòng cấm chế, Thành Dương muốn thế nào cũng được. Nhưng hắn chưa kịp nói gì. Không biết kẻ nào lật hắn lại, đè hắn hướng mặt xuống đất. Bụi đất sặc sụa, hắn vừa ho khan vừa cố gắng chống đỡ, nhưng cổ tay bị ai dùng đầu gối đè lên lưng. Hai tiếng lách cách vang lên, vòng kim loại nặng nề lạnh như băng chụp lên khớp cổ tay.
Hắn kinh ngạc ngẩng đầu, Thành Dương đang cau mày, môi mím lại thành một đường.
Còn có thể nói gì?
Cảm giác này giống như lần đầu tiên nhìn thấy Lý Chính Thanh. Dạt dào hi vọng, cuối cùng bước hụt chân, rơi xuống từ vách đá.
Cổ họng và lồng ngực đều chấn động, Ninh Phi cho rằng mình đang cười, nhưng âm thanh phát ra lại rời rạc vỡ vụn giống như tiếng cây khô gãy nát. Tiếng ong ong trong tai khiến hắn không nghe được người khác nói gì. Chút ánh sáng nhỏ nhoi trong lòng bị dập tắt, ngọn lửa đau đớn thêm hừng hực cháy điên cuồng, lan rộng ra theo mạch máu tứ chi, thúc giục hắn phá hoại và phát tiết, để Thành Dương cảm nhận một chút điều hắn đang phải chịu.
Hắn đột nhiên có sức mạnh, dùng sức phá tan gông cùm, bắt lấy Thành Dương. Có một âm thanh đang giục giã, nhiều hơn nữa, tàn nhẫn hơn nữa, thừa cơ bọn họ còn chưa kịp kích điện. Dẫn đường trước mặt kêu đau một tiếng, lộ ra vẻ mặt nhịn đau, thế này còn làm hắn khó chịu hơn gấp bội.
Ngay cả Thành Dương cũng...
Cơ thể hắn ngả nghiêng, ý thức và sức lực nháy mắt bị rút cạn, gục xuống phía trước.
Thành Dương theo bản năng tiến lên một bước, nhưng lính gác hai bên đã đỡ lấy Ninh Phi. Y dừng lại, hít thở sâu, mới nhận ra tim mình đập rất nhanh. Vai trái bị nắm mạnh vẫn còn âm ỉ đau, y kéo cổ áo nghiêng đầu liếc nhìn, thấy sưng lên năm dấu ngón tay. Thành Dương lấy lại bình tĩnh, ngước mắt lên định đến xem Ninh Phi.
Nguyễn Minh Chinh chen vào đoàn người, ra lệnh: "Trước hết đưa Dạ Ưng đến phòng tối, ổn định ngũ giác một lát."
"Em cũng đi." Thành Dương nói.
Nguyễn Minh Chinh kiên quyết từ chối: "Không được, như thế quá nguy hiểm. Vừa rồi cậu ta định giết cậu, tôi cũng cảm thấy được."
"Đó là bởi vòng cấm chế!" Thành Dương nói, giọng điều dồn dập: "Cậu ấy vốn đã ổn định dần, lại đột nhiên bị thứ kia kích động."
"Đó không phải vòng cấm chế." Nguyễn Minh Chinh cắt ngang: "Không có điện, chỉ có chức năng gây mê. Tôi đã giải thích rồi, trước khi cậu ta trong trạng thái điều chỉnh ổn định, vòng gây mê là nhất thiết. Không phải điên cuồng vật lộn một trận lại một trận như lúc nãy, ai chịu được!"
"Vậy hãy để em giúp cậu ấy điều chỉnh."
Nguyễn Minh Chinh thở dài.
Thành Dương cố chấp nói: "Em đồng ý làm dẫn đường của cậu ấy, hiện giờ cậu ấy cần em."
Nguyễn Minh Chinh phất tay, chỉ huy lính gác đưa Ninh Phi đi trước, nhét công tắc điều khiển từ xa của vòng gây mê vào tay Thành Dương: "Tôi vẫn không tán thành quyết định của cậu, nhưng cũng không thể ép buộc cậu." Ông nói: "Cậu đi theo đi, cẩn thận, không được thì nhấn chuông cho chúng tôi biết."
31
Phòng tối nằm ngay cạnh sân huấn luyện, có thiết bị chặn sáng và cách âm, chuẩn bị riêng cho lính gác bị quá tải cảm quan trong lúc huấn luyện. Lúc Ninh Phi được dìu vào trong, hắn vẫn còn bị gây mê, mê man bất tỉnh. Lông mi hắn rất dài, tạo thành nửa vành bóng mờ dưới mí mắt, khiến nét mặt trông vừa yếu ớt vừa đau thương.
Thành Dương đoán, thời điểm hắn quá tải cảm quan, nhất định đã nhìn thấy ảo giác khá đáng sợ.
Sàn nhà làm bằng gỗ. Hai lính gác đặt Ninh Phi ở góc phòng, gật đầu với Thành Dương, rồi quay người đi ra, kéo cửa lại cho họ. Tiếng người ồn ã bị chặn lại bên ngoài, ánh sáng mờ mờ. Thành Dương ngồi xếp bằng trước mặt Ninh Phi, vươn tay phải về phía trán hắn.
Ninh Phi hơi lùi lại, dường như nằm không yên. Hắn cong người bên tường, cuộn lại thành một khối như loài thú nhỏ sợ lạnh. Sờ vào làn da cũng lạnh ngắt, Thành Dương vén mái tóc đầy mồ hôi, áp lòng bàn tay lên, định thăm dò tình trạng tinh thần của hắn.
Vẫn giữ tư thế cũ, Ninh Phi đột nhiên mở mắt ra. Đôi con mắt trong phòng tối rõ ràng đen trắng, giống như viên pha lê đọng một tầng sương mỏng. Thành Dương dừng động tác, cố gắng khiến giọng nói có vẻ mềm nhẹ: "Có cảm thấy ổn không?"
Không hề trả lời.
Hơi thở Ninh Phi mới đầu rất nhẹ nhàng chậm rãi, như thất thần chăm chú nhìn Thành Dương, hàng mi khẽ run run vẫy nhẹ. Sau đó, hắn giơ tay lên, dường như muốn chạm đến. Nhưng sức nặng trên cổ tay khiến hắn rũ mắt xuống, vừa nhìn đã nhớ ra chuyện xảy ra lúc nãy.
Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên.
Ngẩng đầu chỉ là động tác thứ nhất. Trong nháy mắt, Thành Dương bất ngờ bị đẩy ngã trên mặt đất. Xung lực khiến thứ gì đó văng ra khỏi tay trái, lăn vài vòng trên sàn gỗ. Là công tắc điều khiển từ xa của vòng gây mê, y nhớ ra, nhưng không hoảng loạn. Vì ngay từ đầu, y không có ý định dùng thứ kia.
Hơi thở Ninh Phi nặng nề dồn dập, cổ họng phát ra âm thanh rất nhỏ. Hắn đè lên người Thành Dương, ngón tay siết chặt quần áo, mạnh đến độ run lên.
"Sao thế?" Thành Dương hỏi, chưa dứt lời đã kêu một tiếng đau đớn. Ninh Phi im hơi lặng tiếng, vùi đầu dùng sức cắn lên xương quai xanh y. Đau. Y cau mày muốn lùi lại, nhưng bị giữ chặt tại chỗ. Gương mặt Ninh Phi kề sát cần cổ y, hàm răng ghim thật sâu trong da, máu và chất dịch ấm áp dọc theo đường nét cơ thể chảy xuống sàn nhà.
Trong không khí yên lặng, có tiếng khóc thổn thức kìm nén.
Thành Dương như thở dài: "Cậu buông ra trước, để tôi giúp cậu."
Qua rất lâu, Ninh Phi mới buông ra.
"Cút." Hắn khẽ quát.
Một từ này như trực tiếp phát ra từ cổ họng.
Động tác của hắn lại nói lên ý nghĩa ngược lại, vẫn đè chặt Thành Dương như cũ. Thành Dương không làm được động tác mạnh, bèn nâng tay phải, vuốt từ hậu não xuống cổ Ninh Phi như vỗ về. Sợi tóc vừa ướt vừa mềm, thuận theo đầu ngón tay. Ninh Phi lắc đầu hất ra như bị điện giật, phát ra giọng mũi yếu ớt, hung tợn lườm Thành Dương.
"Suỵt, thả lỏng." Thành Dương nói, tiếp tục nhẹ nhàng chạm lên vị trí tuyến thể, vuốt ve sau gáy Ninh Phi. Pheromone tan vào không khí, lặng lẽ tản ra, mùi cỏ tươi nhàn nhạt ngập tràn.
Nét mặt Ninh Phi nghiến răng nghiến lợi đến vặn vẹo. Hắn dùng sức hất phăng cánh tay Ninh Phi, động tác lộn xộn khiến cổ tay mình cũng nặng nề đập xuống đất. Một tiếng vang trầm đục, vòng kim loại, máu thịt và mặt đất va vào nhau, khiến hai bên sàn gỗ nhô cả lên, ở giữa lõm thành một hố cạn. Rõ là rất đau, nhưng vành mắt Ninh Phi chỉ đỏ au, khàn giọng oán giận hét: "Tôi bảo cậu cút!"
"Ninh Phi!"
"Cút hết cho tôi!"
Ninh Phi mất khống chế xô đẩy lung tung, có vẻ sợ hãi và hoảng loạn, giống như có ai đè hắn lên người Thành Dương. "Không sao rồi." Thành Dương dỗ dành: "Thả lỏng, nghe lời cậu, tất cả nghe theo cậu."
Lính gác nức nở hất đầu, hai tay nắm thành nắm, cổ tay đeo vòng gây mê đập từng hồi xuống sàn. Một lần, lại một lần, không phá vỡ thề không bỏ qua.
Nghe thứ âm thanh này khiến lỗ tai Thành Dương cũng nhức nhối.
Không thể tiếp tục như thế, y nghĩ, Ninh Phi quá sợ thứ kia.
"Ninh Phi." Thành Dương nói: "Lại đây, tôi mở ra cho cậu."
Y sờ lên mặt của Ninh Phi. Trên má người kia ướt đẫm một mảng lạnh như băng. Tay y trượt xuống, cánh tay mạnh mẽ kéo đầu Ninh Phi vào ngực mình. Cảm nhận được giãy giụa yếu ớt trong lồng ngực. "Tôi mở nó ra ngay." Thành Dương cam đoan, lần tới cổ tay trái Ninh Phi. Nơi làn da và kim loại tiếp xúc có dính máu, ngấm cả vào yếm khóa. Ngón tay Thành Dương dùng lực, tháo vòng gây mê ra, để nó rơi xuống đất nghe leng keng.
Môi Ninh Phi lạnh như băng, run rẩy, khẽ chạm lên dấu răng trên xương quai xanh Thành Dương.
Kháng cự đã giảm đi rất nhiều, Ninh Phi phối hợp với động tác của Thành Dương, đặt cổ tay phải bên mình, đầu ngón tay cuộn tròn, ra sức bấu lấy mặt đất. Tay trái Thành Dương không linh hoạt lắm, tốn một thời gian mới thành công. Ninh Phi tức thì buông lỏng hẳn, hơi thở run rẩy phả lên yết hầu Thành Dương.
"Không sao rồi." Y nói, ngón cái dịu dàng lau hai má Ninh Phi. Nước mắt càng lau lại càng nhiều, Ninh Phi nghẹn ngào nhắm mắt lại, gò má khe khẽ cọ lên tay Thành Dương, cọ đến độ ướt hết lòng bàn tay.
"Đừng... đừng làm vậy với tôi." Hắn nói, kèm theo tiếng thổn thức khó nhận ra: "Đừng dùng vòng cấm chế."
Thành Dương nhẹ giọng: "Được, lúc nãy không phải vòng cấm chế."
Ninh Phi ngẩng mặt lên, chân mày nhíu chặt, ngơ ngẩn nhìn y.
"Thật, không phải vòng cấm chế." Thành Dương lặp lại lần nữa: "Trước đó cậu thấy gì? Tôi nhất định sẽ không làm vậy với cậu."
Câu này khiến Ninh Phi cắn môi dưới, khuôn mặt nhăn nhó, im lặng nức nở. Hắn siết chặt cổ áo Thành Dương, giống như ôm một khúc gỗ nổi. Xương cổ tay còn đọng máu, Thành Dương nhẹ vỗ về mu bàn tay hắn, đợi hắn bình tĩnh lại. Ninh Phi khóc, trán kề sát xương quai xanh Thành Dương, mồ hôi dính lên vết thương hơi đau.
"Đau." Thành Dương nửa thật nửa giả oán trách. Vì vậy lính gác khẽ ngẩng đầu, ôm nỗi áy náy chua xót mà dịu dàng liếm liếm. Cảm giác lúc đầu là êm ái, sau đó càng trở nên ấm nóng dịu dàng mà triền miên, giống như một cái hôn. Nước mắt rơi xuống, Thành Dương hít vào "Xi" một tiếng*. Ninh Phi chợt nhận ra đây là một sai lầm, bèn đột nhiên ngồi dậy, đổi thành dùng đầu ngón tay cẩn thận chạm lên rìa vết thương. (*tiếng rít lúc đau á ;;_;;)
Rõ ràng cổ tay mình cũng bị thương không nhẹ, nghĩ đến điểm này, Thành Dương cảm thấy tim mình cũng mềm đi mấy phần: "Tôi không sao." Y nói.
Khói thuốc súng thoang thoảng trong phòng tối tản đi, lồng ngực Ninh Phi phập phồng, ngón tay tiếp tục hướng xuống dưới, đặt lên eo Thành Dương. Hắn chớp mắt một cái, nước mắt lăn dài. Thành Dương đọc hiểu lời hắn chưa nói, nhưng không vạch trần điều gì.
Vẻ mặt hắn trộn lẫn khát khao và tuyệt vọng.
Quá nặng nề.
Sau cùng, Ninh Phi lắc đầu, giọng khàn khàn: "Tôi cũng... cũng sẽ không bao giờ tùy tiện tổn thương cậu."
32
"Không sao." Thành Dương nói: "Vết thương nhỏ."
Y dễ dàng tìm được cổ tay Ninh Phi đặt bên cạnh mình. Năng lực hồi phục của lính gác gấp năm lần y, máu đã ngừng chảy, miệng vết thương hơi tỏa nhiệt, các mô dưới da bắt đầu chuyển động cực nhanh. Ninh Phi khẽ nhúc nhích, dường như mới nhận ra.
"Đau không?" Thành Dương hỏi.
Ninh Phi nhẹ nhàng lắc đầu.
Trên cánh tay hắn cũng phủ đầy đủ loại vết thương cũ, nhưng vết sẹo lớn nhỏ sờ lên thô ráp như giấy nhám. Thành Dương im lặng không lên tiếng, tiếp tục hướng lên trên, nắm lấy vai Ninh Phi. Trên vai trái chắc hẳn có vết đạn. Ngày Phương Văn Hạo bị ám sát, y đã nã một phát súng vào Ninh Phi, viên đạn xuyên qua cơ thể.
Bắp thịt bả vai Ninh Phi hơi căng cứng, rồi lại thả lỏng, thuận theo động tác của Thành Dương. Hắn toát hết mồ hôi, áo bị thấm ướt thành ra màu trắng nửa trong suốt. Cách một lớp vải, Thành Dương tìm được một mảng mô hạt tròn nhạt màu. Mới vừa tróc vảy, lớp da thoạt trông mềm mại mà mỏng manh, như chỉ cần hơi mạnh tay một chút là có thể đâm thủng.
"Chỗ này đau không?" Y hỏi.
Ninh Phi lắc đầu: "Không hề gì."
Thành Dương nghĩ, sao lại có người ngốc như thế —— bị người mình thích nã một phát đạn, lại còn thấy không hề gì.
Nhưng mùi thuốc súng quanh quẩn nơi chóp mũi nói cho y biết, Ninh Phi thật sự không để bụng. Lính gác vẫn thi thoảng khóc thút thít, bả vai đôi lúc nhấp nhô lên xuống. Y không biết nói gì, chỉ có thể vuốt ve sống lưng Ninh Phi từ trên xuống, để hắn bình tĩnh lại.
Một lát sau, Ninh Phi thầm thì: "Cậu... Cậu tốt hơn tất cả những người khác."
Hắn nằm sấp trên người Thành Dương như đang hấp thu ấm áp. Thành Dương như chuồn chuồn lướt nước chạm khẽ lên vết thương cũ trên tay, lại không nhịn được nhớ đến vết dao trên ngực Ninh Phi, vừa dài vừa sâu, xẹt qua quầng vú. Y nhắm mắt, tiếp tục hỏi: "Những vết này đều bị ở công đoàn?"
"Có phần đúng." Tiếng Ninh Phi rất nhỏ, còn có một chút bất ổn.
"Bọn họ dùng vòng cấm chế với cậu?"
Không.
...Vòng cấm chế chỉ là một phần trong đó.
Hắn không muốn nhớ lại thời niên thiếu một chút nào. Trừng phạt thân thể, dẫn dụ bức bách tinh thần —— sau đó bị cưỡng ép mở đường, xâm nhập sâu trong ý thức. Giáo viên hướng dẫn của hắn đã lớn tuổi, chỉ có thể dùng cách này để tạo ra liên kết ý thức với hắn. "Thật đáng thương." Lý Chính Thanh nói: "Mẹ cậu không yêu cậu chút nào." Lý Chính Thanh đào lên tất cả kí ức khổ đau cười nhạo hắn, chế giễu hắn, cuối cùng hư tình giả ý an ủi hắn, có thầy ở đây.
Chỉ cần nói chuyện với thầy là đủ rồi.
Lý Chính Thanh cho hắn đeo vòng cấm chế, nói với hắn, miễn là không nghĩ bậy, thì sẽ không bị trừng phạt. Hắn sợ bị trừng phạt, sợ hơn cả là làm Lý Chính Thanh mất hứng. Cho nên cuối cùng dần dần bị tách khỏi thế giới bên ngoài, cầm tù trong ý thức giáo viên hướng dẫn của hắn. "Đây đều là tốt cho cậu." Lý Chính Thanh nói, ánh mắt như đang nhìn một con chó nghe lời.
Đến năm thứ sáu, hắn nhận ra mình gần như trở thành con rối chịu sự khống chế của Lý Chính Thanh.
Không thể tiếp tục thế này, Ninh Phi nghĩ, tuyệt đối không thể sống một đời như vậy.
Hắn phải bỏ trốn.
Đại não hắn ong ong vang dội, dường như không thể ý thức được bản thân đang nói những gì. Những đoạn ngắn vụn vỡ rời rạc tuôn ra từ cổ họng, lưng hắn khẽ run, dựa vào Thành Dương như kiệt sức. Hắn nghĩ, nếu như Thành Dương không hài lòng, vậy thì đứng lên. Nhưng người kia không tỏ ra phản đối. Có đôi tay chạm lên gò má hắn, trượt theo gáy ra phía não sau, che lên vị trí tuyến thể. Điều đó khiến hắn cảm thấy ấm áp và an toàn.
"Không sao đâu." Thành Dương nói: "Đều qua cả rồi."
"... Tôi mới vừa thấy hắn."
Thành Dương nhớ lại hồ sơ của Ninh Phi, và cả nguyên nhân Lý Chính Thanh rời khỏi công đoàn Tạ Đồng đã nói với y.
"Đúng là Lý Chính Thanh?" Y hỏi.
"Đúng."
Y tin Ninh Phi, loại phản ứng mạnh mẽ này không làm giả được.
Thành Dương nhíu mày, lơ đễnh tiếp tục vỗ về sau gáy. Ninh Phi nhắm mắt lại, hơi thở dồn dập cuối cùng cũng dần bình ổn. Cổ họng hắn vừa khô vừa đau, nhưng cơn đau căng trướng trong đầu lại dịu đi một cách kỳ diệu, giống như gánh nặng vẫn luôn đeo mang được chia sẻ. Bởi trong lúc hắn hồi tưởng, Thành Dương luôn dịu dàng lắng nghe, ở bên cạnh hắn.
Giọng điệu dẫn đường hơi ảo não: "Trước đây tôi lại chưa từng nhận ra."
Hoặc là nói, chưa từng chú ý tới một người như vậy.
"Nhưng cậu cười với tôi." Giọng Ninh Phi yếu ớt mà run rẩy: "Thế là đủ rồi."
Thành Dương chỉ có thể im lặng.
Y cười với tất cả mọi người, không phải chỉ riêng Ninh Phi. Khi không nhớ rõ mặt mũi, cười là cách tốt nhất để không dẫn đến lúng túng.
"Thành Dương." Ninh Phi khẽ gọi.
"Tôi sẽ không để chuyện trước kia xảy ra lần thứ hai." Thành Dương hứa: "Hiện giờ Lý Chính Thanh đang là nhân vật quan trọng của quân đội, không thể tùy tiện động tới, nhưng tôi có thể báo cho Tạ Đồng. Ông ta hành động vi phạm quy tắc nghiêm trọng như thế, với tính cách của Tạ Đòng, tất nhiên sẽ truy cứu đến cùng."
Ninh Phi "Ừm" một tiếng.
"Trong khoảng thời gian này, chúng ta có thể rời khỏi công đoàn, tự hành động bên ngoài."
"Được." Ninh Phi nói.
Tất cả đều nghe theo Thành Dương.
Thành Dương bóp nhẹ gáy hắn một cái, sau đó đặt tay lên huyệt thái dương: "Để tôi kiểm tra tinh thần của cậu." Kèm theo câu nói này, y thăm dò tiến vào, vô cùng dịu dàng và nhẫn nại.
Không giống Lý Chính Thanh, không mảy may đau đớn. Đây là lần thứ ba Thành Dương liên kết tinh thần với hắn, nhưng vẫn êm ái đến độ làm hắn run rẩy, như dạo chơi trên biển vào buổi chiều ấm áp.
Ninh Phi đã qua cái tuổi tự lừa mình dối người, không cần ảo tưởng mẹ yêu mình, hay Lý Chính Thanh cũng thích mình thì mới có thể an tâm sống. Thế nhưng tại khoảnh khắc này, hắn không khỏi sâu sắc khát khao. Nếu như Thành Dương có thể yêu hắn, nếu như Thành Dương thật sự yêu một người tên là Ninh Phi, một người ngoài những đồng tiền vấy máu và vết thương khắp người thì chẳng có gì cả...
Nước mắt ngừng đã lâu, nhưng hắn vẫn khổ sở vô cùng.
"Nếu cậu có thể thấy toàn cảnh tinh thần của tôi thì tốt rồi." Hắn đột nhiên lên tiếng, giọng nói có vẻ rất bình thản.
Thành Dương nhắm hai mắt, dùng phần lớn tinh thần cảm nhận: "Thế nhưng có pháo đài chặn tôi ở ngoài."
"Là kim thăm dò."
"Cậu có cân nhắc lấy nó ra không?" Thành Dương hỏi, lại bổ sung: "Nếu cậu dự định từ nay ở lại công đoàn, tôi đảm bảo sẽ không có chuyện thế này nữa, chắc chắn."
Ninh Phi ngừng thở, cẩn thận hỏi: "Làm lính gác của cậu sao?"
Thành Dương khẽ cười, xem như ngầm đồng ý: "Dù sao độ phù hợp cũng đủ."
Nghe thật mê người. Ninh Phi cắn môi dưới, nhưng vẫn bật ra âm mũi rất nhỏ.
Quyến rũ đến độ làm hắn cương luôn rồi.
=========
Thiếu tướng Đàm Uyên 谭渊: Đàm là trò chuyện, Uyên là chỗ nước sâu, vực sâu.
Ờm, Dạ Ưng là Cú muỗi nha :3 Nhìn cưng lắm nà =))))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co