Truyen3h.Co

Tiểu đệ

31-35

vynhat2211

Chương 31
"Lão đại tôi biết sai rồi."

"Không cần khẩn trương, tôi nghĩ qua, cậu không có tự giác như vậy, lão đại tôi cũng có phần sai. Tôi đã quên ở trên người cậu làm ký hiệu. Tôi có chuẩn bị hai loại, cậu chọn đi, một là xăm hình ký hiệu của tổ chức chúng ta, hai là xỏ khuyên, trên khuyên có ký hiệu, tôi phá lệ cho cậu tự chọn một cái."

"Nhất định phải chọn sao?"

Nhận được lời khẳng định, Sử Kiến Nghiệp suy nghĩ một chút, hình xăm này nọ thì không dễ xóa, một năm rời khỏi chỗ tên ác ma này, mấy hình xăm đó sợ sẽ bị mọi người kì thị cậu là dân xã hội đen, người tốt ai lại xăm hình chứ. Xỏ khuyên đi, đeo bên tai, về sau ly khai thì tháo ra, chuyện này dễ dàng che giấu hơn. Vì thế cậu chọn xỏ vòng.

Bất quá hiển nhiên cậu lựa chọn sai lầm rồi.

Cư Ứng Phong đi ra ngoài, một giờ sau dẫn theo Lôi, Lệ, Phong, Hành tiến vào.

Cư Ứng Phong quơ quơ trong tay một cái vòng gì đó. Vòng hình tròn có treo một miếng thẻ vuông nho nhỏ. Sử Kiến Nghiệp cầm lại nhìn nhìn. Một mặt là ký hiệu của bang phái bọn cậu, hình vòng âm dương cùng con rồng quấn quanh, một mặt là tên của Cư Ứng Phong và số điện thoại. tên rất nhỏ, không đến gần thì không thấy rõ chữ lắm.

Sử Kiến Nghiệp ngồi xuống, đem một bên tóc vén lên. Lộ ra một bên lỗ tai.

"Đợi lát nữa đâm vô thì đâm nhanh một chút, trong hòm thuốc nhỏ hình như có cồn sát trùng, tí nữa đâm xong thì thoa một chút, còn không thì chúng ta ra ngoài đâm đi, có laser đâm cũng nhanh hơn."

"Ngu ngốc!"

Lại bị Hành mắng. Sử Kiến Nghiệp cũng không có phản ứng lại.

Cư Ứng Phong hất mặt có ý bảo, bốn người đi lên, hai người đè tay hai người đè chân, đem cậu cố định trên ghế sô pha. Quần bị lột xuống lộ ra tính khí. (tính khí là cái *beep* đó, có ai không biết ko =)))

Cư Ứng Phong dùng bật lửa đốt đầu kim. Sử Kiến Nghiệp lúc này mới cảm thấy không ổn, cậu hình như tự ý ngầm hiểu xỏ khuyên là xỏ lỗ tai, quên hỏi, Cư Ứng Phong là muốn xỏ ở chỗ nào.

"Lão đại, anh muốn xỏ cái khuyên đó chỗ nào vậy?"

Cư Ứng Phong nắm lấy một phần da trên tinh hoàn của cậu.

"Chỗ này, cậu yên tâm, không đau, cũng giống con chó kia nơi này như phần thịt dư vậy.".

"Tôi không cần xỏ khuyên, tôi muốn hình xăm, ta muốn hình xăm."

Sử Kiến Nghiệp bắt đầu hối hận. Đáng tiếc có tận bốn người đàn ông cao to đang đè lên cậu, muốn chạy cũng không thể nhích dù chỉ một chút.

"Đã ngoại lệ cho cậu tự mình chọn rồi, tôi cũng tìm tùm lum thứ về, lý nào lại thay đổi. Ngoan, không đau đâu, tôi sẽ nhớ thoa cồn sát trùng cho cậu."

"A!"

Phía dưới nóng rát lên, đầu khuyên kia đâm vào. Cư Ứng Phong cư nhiên còn xoa cồn vào vết thương, kích thích nó càng đau hơn.

Vi trí quan trọng bị đâm đau, Sử Kiến Nghiệp đau đến ứa mồ hôi lạnh, nghe cậu khóc thét lên, Lôi nói.

"Nếu không cho cậu ta uống thuốc đi."

Nuốt vài viên thuốc giảm đau và thuốc ngủ xuống, Sử Kiến Nghiệp cuối cùng cũng không còn kêu gào nữa, ngủ mất tiêu.

Sáng sớm hôm sau, cậu bị con chó 'con thỏ' liếm mặt tỉnh dậy, mở mắt ra chỉ có Hành ngồi ghế trên bên cạnh.

"Sao các anh không sớm nói cho tôi biết trước chuyện này chứ?"

Cậu nổi giận đùng đùng ngồi xuống, đụng phải cái khuyên dưới thân, hít một hơi xuýt xoa nằm dài ra.

"Lão đại nói là cho cậu tự chọn, ai biết cậu lại ngu như vậy, chẳng thèm hỏi xỏ khuyên chỗ nào."

"Nhưng người bình thường ai lại đem khuyên xỏ chỗ đó chứ?"

"Lão đại thích xỏ dưới đó đấy thì làm sao. Ngu!"

"Tôi hiện tại hiểu từ ngu ngốc của anh có ý gì rồi, anh biết chuyện gì đó mà không muốn giải thích nhiều lời với tôi thì sẽ mắng tôi ngu. Nhưng anh không giải thích thì làm sao tôi biết? Anh có thói quen không tốt gì cả."

"Cức! Liên quan đéo gì tới tôi? Có lòng tốt ở lại chăm sóc cậu, còn bị cậu oán trách?"

"Ai thèm anh chiếu cố? Anh cùng tên ác ma kia y như nhau."

"Rồi, không thèm thì thôi, tôi đi. Bất quá tôi có lòng nhắc nhở cậu trước mặt lão đại dừng có mắng hắn ác ma, nếu không có chuyện gì thì tự chịu."

Hành thấy cậu còn có sức mắc người, biết cậu không có việc gì, liền đi về phòng đối diện. Chỉ để lại con chó ngồi chơi với cậu.

Sử Kiến Nghiệp muốn khóc, cậu sờ sờ đầu con chó, con chó liếm liếm cậu.

"Tên ác ma đó là đồ không có lương tâm. Mấy tên kia cũng là đồng lõa."

Sử Kiến Nghiệp không có chỗ phát tiết, chỉ có thể giải bày với con chó.

Con chó đem một chân trước đặt lên giường, đưa đầu tới gần cậu, đột nhiên Sử Kiến Nghiệp phát hiện trên cổ con chó có đeo một cái vòng có một thẻ bài rất giống cái vòng dưới thân cậu, chỉ là trông lớn hơn một chút. Cầm lên nhìn nhìn, hình vẽ, chữ viết đều giống nhau, một chữ cũng không khác, chỉ là không nhỏ như cái dưới thân cậu thôi. Vươn tay xuống sờ lên cái thẻ dưới thân, tối hôm qua chỉ mới liếc mắt thấy hình như nó làm bằng bạch kim. Nhưng mà vấn đề không phải ở chỗ này.

Thẻ cho chó! Cái khuyên của cậu!

"Cư Ứng Phong!"

Sử Kiến Nghiệp rốt cục cũng tức giận, lần đầu tiên không cung kính gọi lão đại, mà kêu thẳng tên của ác ma kia.

----oOo----
Chương 32
Sử Kiến Nghiệp hiểu rất rõ, một năm này sẽ không chạy thoát khỏi phạm vi khống chế của Cư Ứng Phong, ít nhất là trong thời gian tù treo, trừ phi cậu muốn bị truy nã.

Tài sản của bản thân đều bị tịch thu, dùng để trả cho công ty khách hàng bị tổn thất hơn năm trăm vạn. Cậu hiện tại phải nói là hai bàn tay trắng rồi.

Thế nhưng cậu đối với tương lai của bản thân vẫn ôm chút hi vọng, cậu cảm thấy mình cả đời không thể sinh hoạt bên cạnh tên ác ma kia, hắn còn là xã hội đen, loại người vốn nên cách xa cậu.

Vì cuộc sống về sau của bản thân, cậu phải ở đây đứng lên, ít nhất cũng phải tích góp được một ít tài sản, dùng để lo cho cuộc sống về sau, cho nên cậu phải tìm được công việc, đầu tiên là không cùng xã hội tách rời, thứ hai là phải tích góp một ít tiền, nhưng ba tháng trôi qua, công việc của cậu vẫn là không hề tiến triển.

Không thể không nói, Cư Ứng Phong cũng không phải người ngày 'làm' đêm 'làm', tính dục cơ bản của hắn là một tuần một lần, cậu có thể ứng phó được, đương nhiên cũng không loại trừ, hắn bên ngoài còn có người khác, hơn nữa cậu không chỉ một lần ở trên người Cư Ứng Phong ngửi được đủ loại mùi nước hoa khác nhau.

Dưới thân xỏ khuyên tuy có chút lạ lạ, nhưng lâu ngày thấy cũng bình thường.

Vài ngày ngồi ngốc ở nhà, Điền Vân có tìm đến cậu vài lần, hỏi cậu người chú kia trong công ty đảm nhận chức vụ gì, cậu chỉ có thể úp úp mở mở nói là trưởng phòng này nọ.

Đột nhiên một ngày nọ Điền Vân gọi điện thoại cho cậu, nói là muốn gặp "chú ấy" khiến Sử Kiến Nghiệp sửng sốt, Điền Vân ở đầu dây bên kia không đợi cậu nói đã bảo, ngày mai sẽ đến công ty tìm cậu, muốn cậu giới thiệu cho chú.

Sự tình không thể dối gạt được. Buổi tối ban đêm Sử Kiến Nghiệp mở cửa ngồi chờ Cư Ứng Phong muốn cùng hắn nói chuyện này, gần đây không biết có chuyện gì, bọn họ luôn thường về rất khuya.

Sử Kiến Nghiệp nhìn đồng hồ đã chỉ hai giờ sáng, đột nhiên con chó 'con Thỏ' đang ngủ bên chân đứng dậy, chạy ra ngoài, bọn Cư Ứng Phong theo đã từ thang máy lên tới.

Cư Ứng Phong nhìn thấy con Thỏ trước, khen ngợi vỗ vỗ đầu con chó.

"Vẫn là con Thỏ có lương tâm, khuya như vậy vẫn chờ ở cửa, được rồi chó ngốc, trở về ngủ đi."

Cư Ứng Phong kéo một chân trước của con chó nhất lên cao khiến hai chân sau của nó chỉ chạm hờ mặt đất, hắn kéo kia con chó đi về phía trước. Sử Kiến Nghiệp ra đón, thấy con chó trung thành ra nghênh đón chủ nhân mà bị đối xử như vậy, liền thấy con chó thật đáng thương.

"Mấy anh về rồi à? Sao lại về trễ vậy?"

Cư Ứng Phong buông chân chó trên tay xuống, như đứa trẻ thấy món đồ chơi tốt hơn, vẻ mặt tươi cười nhìn Sử Kiến Nghiệp.

"Thỏ Con cũng không ngủ sao?!"

Cư Ứng Phong khẩu khí có phần hưng phấn. Vài ngày trước kia nếu sau mười giờ bọn họ chưa về, Sử Kiến Nghiệp sẽ tự mình đóng cửa đi ngủ, hắn trở về mà còn tinh lực thì sẽ mở cửa vào trêu chọc cậu một chút, nếu thật sự khuya mệt nhọc trở về thì sẽ đi mở một phòng khác ngủ.

Thấy Cư Ứng Phong xáp tới gần, Sử Kiến Nghiệp theo trực giác lui về phía sau, Cư Ứng Phong cười luôn khiến người ta bất giác khẩn trương.

"Tôi có chuyện muốn nói với anh."

Sử Kiến Nghiệp giải thích, âm thanh có chút run run.

Lôi đi tới, hỏi.

"Không thể nói vào ngày mai sao, hôm nay bọn này mệt chết được."

"Tôi biết các anh đi ra ngoài một ngày rất vất vả, nhưng mà ngày mai sẽ không kịp."

Sử Kiến Nghiệp làm bộ đáng thương nhìn mấy người trước mặt.

"Tụi bây đi nghỉ đi, tối nay tao ngủ với Thỏ Con."

Cư Ứng Phong để bốn người kia đều tự tìm chỗ nghỉ ngơi, hắn ôm Sử Kiến Nghiệp trở về phòng cậu.

Cư Ứng Phong vào cửa cởi giày, cởi quần áo rồi tiến về phòng tắm, đem Thỏ Con chỉ mặc áo ngủ kéo vào. Xả nước lại quên cởi quần áo cho Sử Kiến Nghiệp. Sử Kiến Nghiệp một bên bất đắc dĩ trốn tránh bọt nước, nhìn Cư Ứng Phong tắm rửa, vừa nghĩ làm sao mở miệng mới không kích thích đến hắn.

----oOo----
Chương 33
"Có chuyện gì, cậu nói đi, tôi tắm xong sẽ ngủ, đến lúc đó cậu nói cái gì tôi cũng không nghe."

"Điền Vân nói sáng mai muốn đi tìm Hình Hiếu An, còn muốn tôi giới thiệu cho họ quen biết, đều tại anh không có gì làm lại đi thêu dệt mấy chuyện này."

"Mới tìm cậu, so với dự tính của tôi thì chậm hơn nhỉ, không có việc gì, sáng mai cậu cứ qua đón cô ta đi, tôi đã sớm thông báo tốt cho bên kia rồi."

"Anh đã làm xong rồi? Tôi có thể đi qua bên kia đi làm sao? Vậy sao anh không nói sớm?"

"Cậu không ở nhà tôi lại phải tìm người khác chăm sóc cho con thỏ, con thỏ không phải ai cũng chịu ở chung. Xem ra ngày mai Lôi, Lệ, Phong, Hành phải để lại một người."

"Mấy anh gần đây có chuyện gì sao? Có gì không ổn hả?"

"Thanh trừng tổ chức, đem tên có ý nghĩ hão huyền thanh lý."

"Đem bọn họ khai trừ? Mấy anh mỗi ngày đều về trễ như vậy, một đêm phải khai trừ mấy người?"

"Ngày hôm nay giết chết hai người, còn một tên đã chạy thoát."

"Cầm tiền bỏ chạy hả? Sao không báo cảnh sát?"

"Cầm tiền, bọn nó là vì không cầm được tiền mới tìm tôi gây chuyện, ba tên phế vật, tôi cho bọn nó hai năm để giải quyết mọi chuyện, ta ra tù mới bốn tháng bọn nó đã nhịn không được, chẳng có thách thức gì cả."

"Bọn họ cầm đi cái gì của anh?"

"Tôi cho bọn nó cơ hội, bọn nó không đến lấy, tôi ra tù bọn nó nghĩ chỉ cần chuẩn bị đầy đủ thì có thể cướp được, đáng tiếc lại không có kĩ xảo, mới ra tay đã bị tôi chém đứt cánh tay. Bất quá thằng bỏ chạy kia cũng là một tên hồ ly tinh, nhìn ra có chỗ không đúng, ném đồng bọn lại chạy trước."

Cư Ứng Phong ngồi trên nắm bồn cầu, lấy dầu gội gội đầu, kéo thỏ con trước mặt lại, cũng không hỏi cậu có muốn tắm hay không đã xem dầu gội chà lên mái tóc ướt của cậu. Thỏ con giật mình nói.

"Tôi mới tắm xong."

"Tôi tắm cho cậu lần nữa có sao không?"

Cư Ứng Phong kéo cậu ngồi lên đùi hắn. hai tay hắn để lên đùi lên người cậu chà rửa.

"Tôi hận nhất người khác phản bội tôi, dù chỉ là ý niệm trong đầu cũng không được, một ý niệm nho nhỏ trong đầu sau vài năm sẽ thành dã tâm, năm đó có người nói với tôi ba tên kia không phục tôi nên muốn cấu kết ngoại nhân đối phó với tôi, mặc kệ tin đồn từ đâu tới, đều khẳng định bọn nó có ý niệm đó trong đầu. Nhưng ý niệm chỉ mới xuất hiện trong đầu, bọn nó muốn làm như thế nào, làm cái gì, phải đợi rất nhiều năm, thời cơ chín muồi bọn nó mới động thủ, tôi không thể cho bọn nó thời gian đó, thời gian càng nhiều bọn nó sẽ mượn sức càng nhiều người, dành dụm càng nhiều tiền rồi cùng tôi đối đầu, vì thế tôi cho bọn nó hai năm, không có tôi, bọn nó mới có thể không kiên kị, chờ tôi ra tù, quả nhiên bọn nó muốn làm cái gì, làm như thế nào đều có thể thấy được, bọn nó đã chuẩn bị tốt. Bốn tháng đã chết hai người, còn một thằng tôi phải để chơi đùa thật đã mới được."

"Anh nói, các anh bốn tháng giết chết hai người!"

Sử Kiến Nghiệp giật mình quay đầu nhìn hắn.

Cư Ứng Phong đè lại đầu của cậu hung hăng hôn cậu một trận.

"Thỏ con ngốc, nếu không cậu nói cho ta biết thanh trừng* là làm gì?"

"Tôi nghĩ chỉ là đuổi việc*."

"Đuổi việc, người của hắn hay là hắn, tiền của hắn hay là hắn, bọn nó muốn phản bội tôi cậu nghĩ rằng tôi sẽ tốt bụng như cậu? Tôi muốn cho bọn nó biết ai mới là lão đại, phản bội tôi không có chút tốt lành gì."

Sử Kiến Nghiệp nuốt nước bọt. Nghĩ tới bản thân muốn sau thời hạn án treo sẽ bỏ hắn mà đi tìm nơi khác sinh sống, rời xa đùa giỡn của hắn, cậu không muốn lấy bất cứ thứ gì từ hắn, cũng sẽ không bán đứng hắn, này hẳn không tính là phản bội chứ?

Nhưng cậu chỉ không nghĩ tới, một sủng vật vọng tưởng thoát khỏi chủ nhân, cũng đã là một loại phản bội, đối với chủ nhân phản bội, con chó con thỏ nếu có thể nói sẽ nói cho cậu biết sủng vật phản bội chủ nhân sẽ có kết cục gì.

--

*Thanh trừng - đuổi việc: bạn Phong dùng từ thanh trừng ( quét sạch, giết, dọn sạch) thì bạn SKN lại hiểu là từ khai trừ (chỉ đuổi việc, dọn sạch), cùng là nghĩ na ná là xử lý mấy thằng đệ trong bang phái, nhưng nghĩa anh Phong nói nặng hơn so với bạn SKN nghĩ

----oOo----
Chương 34
Thuộc hạ của Cư Ứng Phong có vẻ ngoài giống hắn, người ngoài nhìn vào hoàn toàn không nhận ra họ là phần tử xã hội đen.

Hình Hiếu An nhận được mệnh lệnh của lão đại, giúp đỡ Sử Kiến Nghiệp diễn trò. Khiến Điền Vân càng thêm tin tưởng Hình Hiếu An có ý định sau này sẽ đem công ty giao cho Sử Kiến Nghiệp.

Trên thực tế công ty đó là của Cư Ứng Phong, Sử Kiến Nghiệp vừa vào đã có một vị trí tốt, người ngoài nhìn vào cậu, cũng cho là cậu có quan hệ gì đó với Cư Ứng Phong mới được an bài như vậy.

Sử Kiến Nghiệp cũng không rõ Cư Ứng Phong vì cái gì giúp cậu giữ gìn mặt mũi trước mặt Điền Vân, cậu cũng không có hỏi, ít nhất hắn không hạn chế mình cùng bạn gái kết giao, cũng coi như cho cậu một ít tự do.

Gần đây bọn Cư Ứng Phong bận nhiều việc, có lúc Sử Kiến Nghiệp không thể không dẫn theo con Thỏ đi làm. Sử Kiến Nghiệp thực ra đi làm rất nghiêm túc, mặc kệ người khác nói như thế nào, cậu cảm thấy bản thân dùng những đồng tiền tự mình làm ra thì tâm lý cũng thoải mái hơn. Cư Ứng Phong cho cậu mấy tờ ngân phiếu, phía trên có nhiều tiền cậu cũng biết, thế nhưng cậu cầm trong tay lại thấy vô dụng.

Qua hai tháng Điền Vân đột nhiên tìm đến cậu, nói có người muốn gặp cậu. Sử Kiến Nghiệp đi tới, thấy người bên cạnh cô ta là anh họ cô ta Trịnh Hàn, Sử Kiến Nghiệp không nghĩ tới y đã hại cậu như vậy lại còn dám ra gặp cậu.

Sử Kiến Nghiệp chất vấn sự việc kia, người nọ nói y cũng là người bị hại, bên xuất hàng cầm tiền lại không giao hàng, y cũng không thể nào giao, làm không tốt sẽ bị vào tù, vì sợ hãi nên trốn đi vài ngày, ai ngờ lại hại cậu vào tù.

Trịnh Hàn cầm năm vạn đưa cho Sử Kiến Nghiệp, nói so với những thứ cậu mất đi thì nhiêu đây chẳng là bao, bồi thường chẳng được một phần. Nhưng đây là tất cả số tiền y xuất ngoại lao động hơn một năm nay có được, cũng chỉ có thế. Y vừa đi đã hại cậu thành như vậy, y nói biết vậy đi đã không đi, y nguyện ý đi đền tội, đương nhiên, làm Sử Kiến Nghiệp không bị liên lụy cũng rất khó, nhiều nhất là náo loạn một trận rồi y cũng bị tán gia bại sản, y nói mình biết Sử Kiến Nghiệp không phải loại người tổn nhân bất lợi kỷ*, cho nên cậu sẽ không nhất định khiến y vào tù, vân vân..

*tổn nhân bất lợi kỷ: Hại người không lợi mình

Sử Kiến Nghiệp đã từng nghĩ rất nhiều về tình huống sau khi gặp lại Trịnh Hàn, rửa sạch oan khuất của bản thân, có thể cầm lại sản nghiệp của tổ tiên. Thế nhưng khi gặp y cậu lại do dự, Trịnh Hàn nói cũng đúng, cậu là vì vụ đó mà bị phạt, bây giờ còn có nửa năm án treo, cho dù tố giác Trịnh Hàn, nhưng bản thân cậu cũng có trách nhiệm trong vụ đó, sợ vẫn liên quan phần lớn, vậy một năm tù trong tù của cậu coi như phí. Hơn nữa nghe ý tứ của y có lẽ y cũng thật sự là bị hại, nếu thật sự vào tù thì y chẳng phải cũng giống cậu là bị oan sao?

Sử Kiến Nghiệp về nhà, an ủi bản thân coi như hết, vì chuyện này bản thân cậu đã phải trả giá rất nhiều, không cần phải liên lụy thêm một người nữa, nói chứ nếu y nói dối, thật sự cầm tiền bỏ chạy, y căn bản không cần phải trở về cùng cậu nói rõ, lại còn cho cậu năm vạn.

Sử Kiến Nghiệp không biết là, cậu mới đi khỏi, Điền Vân liền dẫn tên đàn ông kia về nhà cô ta 'mây mưa', trước khi đi tên đàn ông đó còn cho Điền Vân mười vạn, còn có một chiếc xe nhỏ.

Trịnh Hàn vừa ra khỏi cửa Điền Vân liền hỏi.

"Anh chừng nào thì cưới em?"

Trịnh Hàn xoay người đưa lưng về phía Điền Vân lộ ra biểu tình ghê tởm.

"Sử Kiến Nghiệp không phải rất có tiền sao? Hắn có một người chú rất giàu có, chuyện này tôi không hỏi cô cũng không nói cho tôi biết?"

"Sao có thể a. Em trước tiên phải đi xác nhận một chút mà, xác nhận xong rồi không phải liền nói cho anh sao?"

Trong lòng Điền Vân thầm nghĩ, nếu không lần trước gặp Hình Hiếu An kia, lão ta chướng mắt cô, đối với cô cùng Sử Kiến Nghiệp cũng không thực đồng ý, cô mới sẽ không đem con heo béo tốt cùng người khác chia sẽ. Cô biết nếu Hình Hiếu An thật sự không đồng ý quan hệ của cô cùng Sử Kiến Nghiệp, dựa vào ý thức trách nhiệm cùng một chút khí khái nam nhân của Sử Kiến Nghiệp, hắn sẽ cùng Hình Hiếu An cắt đứt quan hệ rồi cưới cô, nhưng cô cần gì ở một tên đàn ông không có tiền không có nhà? Cô cũng biết Trịnh Hàn là loại đàn ông không đáng tin, nhưng là y so với Sử Kiến Nghiệp chơi đùa hay bỏ đi đều nhanh chóng. Ít nhất cô là biết, y cầm lấy năm trăm vạn kia mua biệt thự, mua siêu xe, còn mở mấy cửa hàng ở mặt tiền đường. Mà cho cô mấy thứ tốt này cũng là vì cô 'góp cổ phần' trong công ty.

----oOo----
Chương 35
Trịnh Hàn tìm tới Sử Kiến Nghiệp tuyệt đối là có mục đích, nhưng sự xuất hiện của y khiến Sử Kiến Nghiệp do dự cùng bàng hoàng, cứ muốn như vậy mà quên đi, lại cảm thấy bản thân thật oan uổng.

Không có việc gì cậu sẽ lại suy nghĩ chuyện này, nghĩ nghĩ rồi lại có chút ngẩn ngơ, đi tới tủ lạnh lấy này nọ, đứng trước cửa tủ lạnh lại bắt đầu ngơ ngác, Hành tới lấy đồ bị cậu cản đường, lại thấy cậu rõ ràng là không tập trung, mắng.

"Ngu ngốc!"

"Tôi nghĩ không ra một chuyện? Tôi hỏi anh này Hành đại ca, nếu có người hại anh, nhưng y hiện tại lại trở về giải thích với anh, anh có tha thứ cho y không?"

Hành mở tủ lạnh lấy bia uống. Sử Kiến Nghiệp đột nhiên hỏi.

"Hại tôi? Dám hại tôi đều đã chết, cậu nhớ cho kỹ người nọ dám hại cậu một lần thì sẽ dám hại cậu lần thứ hai, biết rõ hại cậu lại dám trở về giải thích với cậu, nhất định là có mưu đồ, không phải khi không lại chạm vào tay cậu, chính là trong tay cậu có thứ y muốn hoặc thứ chưa lấy được."

"Sao trong miệng mấy anh toàn lời nói tiêu cực không thế?"

"Cái này gọi là kinh nghiệm giang hồ, tôi không phụ trách giải thích vấn đề này, tìm lão đại hỏi đi."

"Hành có chuyện gì không giải quyết được lại đẩy cho lão đại vậy?"

Lôi đi tới.

"Thỏ con đang chìm trong mong lung. Hỏi tôi nếu có người hại anh, nhưng y hiện tại lại trở về giải thích với anh, anh có tha thứ cho y không? Vấn đề ngu ngốc."

"Thỏ con có chuyện gì muốn nói với tôi không?"

Cư Ứng Phong ngồi trên ghế sa lon không xa nghe thấy có chỗ không thích hợp.

Sử Kiến Nghiệp đi qua, ngồi bên cạnh hắn.

"Anh họ Trịnh Hàn của Điền Vân đã trở lại, y đi tìm tôi, hy vọng tôi có thể tha thứ cho y, còn bồi thường cho tôi năm vạn."

"Y nói gì?"

"Y nói y biết sai rồi, tôi cũng nghĩ qua, hiện tại tố cáo y cũng đã không còn ý nghĩa gì, nếu vì chuyện kia thì tôi cũng đã bị đi tù, không cần thiết lại thêm một người nữa bị."

Cư Ứng Phong đột nhiên đem đầu cậu kéo vào trong lòng, xoa xoa nhẹ nhàng.

"Thỏ con đáng yêu, cậu xem rồi tự lo liệu đi, hạ quyết tâm rồi thì không cần phải do dự tới do dự lui."

Hành không xác định được phải nhìn lão đại của mình một chút, lão đại thật sự buông tay cho Thỏ con tự sinh tự diệt? Đột nhiên nhìn thấy dáng vẻ cười âm hiểm của lão đại, liền biết quả nhiên không đơn giản như vậy.

Sử Kiến Nghiệp ngẩng đầu, gật một cái.

"Ừm, anh nói đúng, nếu đã muốn tha thứ cho người ta, sẽ không cần phải suy nghĩ gì thêm nữa."

Sử Kiến Nghiệp bày tỏ thái độ, lại rước lấy một câu của Hành.

"Ngu!"

Mọi chuyện rất đúng dịp, Hình Hiếu An vài ngày sau đem một công ty thương mại trị giá hai chục triệu cho Sử Kiến Nghiệp, cổ phiếu hoạt động trong tay ông là một nghìn vạn, mặt khác muốn Sử Kiến Nghiệp tự xoay sở, lúc này Trịnh Hàn đột nhiên nói đã tự bán đi bất động sản cùng xe của y được hai trăm vạn muốn cùng cậu hợp tác. Ở tình huống không có lý do gì để cự tuyệt, cậu đáp ứng.

Về nhà tùy tiện nói việc này cho Cư Ứng Phong. Cư Ứng Phong ngay cả đầu cũng không nâng lên, chẳng có biểu hiện gì, Sử Kiến Nghiệp đi vào nhà bếp nấu cơm, Cư Ứng Phong cúi đầu nhìn tờ báo nói với Lôi.

"Ngày mai đưa Chồn Bạc tới gặp tao."

"Lão đại, Chồn Bạc nhúng tay vào, tiền trong tay Thỏ Con không phải sẽ bị lừa đi hết sao."

"Lúc này tao muốn mượn Chồn Bạc xem thử, nhìn xem kỹ xảo của Trịnh Hàn như thế nào. Chồn Bạc sẽ có thể sử dụng y không."

Chồn Bạc, tội phạm lừa đảo quốc tế cấp A, cao minh ở chỗ, lừa bạn tiền nhưng lại không để bạn bắt được nhược điểm, còn không thể tố cáo hắn, rất nhiều án tử đều từ hắn mà ra, nhìn qua thì chỉ như bạn cam tâm tình nguyện dâng tiền cho hắn ta, giấy trắng mực đen, hắn chỉ thất bại một lần, bị bắt ở tòa án quốc tế, Cư Ứng Phong đưa hắn ra ngoài, giúp hắn giải phẫu thay đổi gương mặt. Chồn Bạc lừa đảo có nguyên tắc riêng của hắn, lừa đảo không phải gian thương thì chính là quan tham, hơn nữa một người chỉ lừa một lần khiến cho bạn táng gia bại sản.

----oOo----

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co