12
Kyuhyun ngạc nhiên, đang định lên tiếng thì lưỡi khẽ động, hạt dưa trượt xuống theo gốc lưỡi khiến cậu bị sặc, ho như trời sắp sập.
Siwon khẽ nhướng mày, đưa cho cậu một ly nước, bảo cậu uống để làm dịu cổ họng.
Kyuhyun uống một mạch hết nửa ly mới cảm thấy dễ chịu hơn, xoa xoa ngực, nhìn khuôn mặt điềm nhiên của Siwon đối diện, trong lòng không khỏi tự mắng mình đúng là cứ thích chọc vào nỗi đau của người ta.
Hai tháng qua khi ở bên Siwon, cậu vốn không để tâm mấy đến cái tên Kibum.
Hồi đầu trò chuyện vài câu ở quán bar, sau lại đi dự đám cưới cùng Siwon, tất cả chẳng qua vì tính cậu nhiều chuyện, lại thích lo chuyện bao đồng, nhưng sau khi nhiệt tình hóng hớt xong, cậu cũng chẳng nhớ đến người kia nữa.
Dù sao thì đâu liên quan gì đến cậu, chỉ là Siwon có người trong lòng, đâu phải có người yêu, giữa cậu và Siwon cũng chỉ là mối quan hệ thể xác thuần túy, không chen chân vào chuyện tình cảm của ai, cũng không phá hủy thanh danh ai.
Tâm thái của cậu rất ổn.
Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu hoàn toàn không để ý đến cái tên Kibum.
Siwon và Kibum là bạn thân nhiều năm, thường xuyên qua lại, nên thỉnh thoảng khi cậu và Siwon ở khách sạn, sau khi xong chuyện nằm nghỉ bên cạnh, cậu vẫn có thể nghe thấy Siwon gọi điện cho Kibum.
Mỗi lần như vậy, cậu đều rất biết điều mà nằm im giả làm phông nền.
Nhưng cậu cũng từng lặng lẽ quan sát gương mặt nghiêng bình thản mà đè nén của Siwon, rõ ràng rất giằng xé nhưng vẫn phải giả vờ thản nhiên đóng vai người bạn tốt, trong lòng cậu lại thấy có phần đồng cảm.
Nhìn xem.
Kết cục yêu trai thẳng là như thế đấy.
Mà trai thẳng này còn là bạn học và bạn thân nhiều năm, càng là quả báo trời giáng.
Thế nên Kyuhyun thường không chủ động nhắc đến Kibum để tránh khiến đối phương khó chịu, đây là một phẩm chất tốt đẹp của con người.
Hôm nay hoàn toàn là cậu vô tình mà thôi.
Cậu lau khóe môi, lầm bầm, "Đúng là trùng hợp, không ngờ sở thích của Kibum lại gần gũi bình dị ghê."
Siwon khẽ bật cười.
Anh nhận ra Kyuhyun đang cố ý tránh nhắc đến chuyện kia, nhưng thật ra anh không ngại khi nhắc đến Kibum.
Có gì đâu mà phải tránh?
Ngay từ lần đầu gặp nhau, Kyuhyun đã biết chuyện anh đơn phương thảm thương như thế nào rồi.
Kyuhyun biết tất cả nỗi đau thầm kín, những tâm sự tối tăm của anh, ở một khía cạnh nào đó, chỉ khi đối diện với Kyuhyun, anh mới có thể thẳng thắn nhắc đến Kibum mà không cần che giấu.
Anh nói: "Kibum thích mấy quán ăn nhỏ kiểu này, hồi học đại học thường lôi bọn tôi đi ăn ở mấy tiệm cậu ấy mới phát hiện ra, mấy khu quanh trường đại học đều bị cậu ấy ăn sạch cả rồi."
Lúc Siwon nói những lời ấy, không biết có phải đang nhớ lại một khoảnh khắc nào đó trong quá khứ hay không mà ánh mắt thoáng hiện một lên chút trầm lặng.
Đúng lúc này, nhân viên phục vụ mang nồi cháo ra, các món ăn đã gọi cũng được xếp ngay ngắn trên kệ bên cạnh, hơi nóng bốc lên nghi ngút, làm dịu đi nét mặt của cả hai người.
Kyuhyun vừa hờ hững dùng đũa gắp sò trắng và tôm thả vào nồi vừa tiếp tục quan sát Siwon.
Giờ đã qua ba bốn tháng kể từ ngày cậu cùng Siwon đi dự đám cưới.
Cậu vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng hôm đó, hành lang trải đầy hoa tươi rực rỡ, cô dâu xinh đẹp kiều diễm cùng nụ hôn khi trao lời thề nguyện.
Tính tò mò chết tiệt trong lòng cậu lại trồi lên cùng tiếng sôi ùng ục trong nồi lẩu.
Thấy dáng vẻ Siwon hình như cũng không quá phản cảm khi nhắc tới Kibum cậu bèn hỏi thêm: "Vậy sau đám cưới đó, anh còn gặp Kibum lần nào không?"
Cậu chỉ từng nghe thấy Siwon gọi điện cho Kibum, nhưng rõ ràng cậu nhớ, ít nhất đã có hai lần Siwon từ chối lời mời tụ tập của đối phương.
Quả nhiên, Siwon thoáng do dự rồi lắc đầu.
"Không."
Siwon thản nhiên nói: "Cậu ấy từng mời tôi đi ăn tân gia mấy lần, còn có bạn bè khác nữa, nhưng tôi đều kiếm cớ từ chối."
Sau đám cưới, hiển nhiên Kibum đã hiểu lầm mối quan hệ giữa anh và Kyuhyun, từng nói chuyện với anh một lần, cũng không đến mức làm ầm lên, chỉ trách anh sao lại giấu chuyện xu hướng tình d.ục, còn khen Kyuhyun thú vị, xinh đẹp, bảo anh dẫn cậu đến chơi cùng.
Tất nhiên anh đã từ chối, nhưng cũng không định đính chính gì với Kibum.
Cứ để Kibum tưởng rằng anh thích người khác còn hơn để tình cảm thật của anh bị l.ột tr.ần dưới ánh mặt trời.
Nghĩ tới đây, anh khẽ ngẩng đầu nhìn Kyuhyun đang ngồi đối diện.
Kyuhyun vừa vớt sò trắng trong nồi ra ăn, còn không quên gắp hai con cho anh, dáng vẻ thoải mái, ung dung ấy hoàn toàn không chút phiền muộn, như thể toàn bộ tâm trí chỉ đặt vào bữa ăn.
Anh không nhịn được bật cười, thầm cảm thấy ghen tị với tính vô ưu vô lo của cậu.
Anh gắp lấy con sò Kyuhyun gắp cho mình, chấm vào nước sốt, nghe thấy Kyuhyun lại hỏi: "Bây giờ anh vẫn chưa thể quên được anh ta à?"
"Ừ."
Siwon nuốt miếng thịt sò mềm mại, im lặng một lúc rồi đáp: "Tôi thích cậu ấy gần bảy năm rồi. Tôi cũng muốn lập tức quên đi, lúc nào cũng phải tự nhắc nhở bản thân rằng cậu ấy đã là chồng của người khác... nhưng mà rất khó."
Anh đã tận mắt chứng kiến đám cưới của Kibum
Nhưng từ thời niên thiếu, Kibum đã như một bóng cây mùa hạ, mãi in bóng trên bàn học của anh, anh đã quen với sự tồn tại của người đó.
Giờ đây anh cũng rất muốn tự tay nhổ bật gốc rễ trong ký ức kia, nhanh chóng để quá khứ trở thành một ký hiệu khô héo, nhưng nói thì dễ, làm được mới khó.
Anh nói: "Dạo gần đây tôi vẫn cố tránh gặp cậu ấy, tôi không biết nếu gặp rồi mình sẽ có tâm trạng thế nào, chi bằng đừng gặp, dù có xa cách một chút cũng chẳng sao."
"Ừm~"
Kyuhyun còn đang nhai thịt trong miệng, bật ra một tiếng ậm ừ không rõ ràng.
Nghe cũng thật thê lương.
Tình yêu chưa kịp nở hoa đã tàn, đến cả tình bạn cũng khó mà giữ lại được.
Nhưng cậu đảo mắt, nhớ đến việc gần đây Siwon thường xuyên gặp mình, bỗng hỏi: "Dạo này anh hay gặp tôi, không phải là vì muốn phân tâm, để không phải lúc nào cũng nghĩ về Kibum đấy chứ?"
Tay Siwon đang cầm muỗng khựng lại.
Anh biết Kyuhyun thông minh, có một trực giác bẩm sinh, anh do dự một hồi, cũng không phủ nhận mà thẳng thắn gật đầu.
"Đúng vậy."
Kyuhyun nhướng mày, nở một nụ cười khó đoán.
"Cậu giận à?" Siwon hỏi.
Kyuhyun lắc đầu, dường như cảm thấy câu hỏi này của Siwon rất buồn cười.
"Giận gì chứ, hai ta có đang yêu nhau đâu, anh cũng chẳng xem tôi là thế thân, con người ta vốn dĩ hay dùng một chuyện để phân tâm khỏi chuyện khác, bình thường mà."
Kyuhyun rất hiểu chuyện này.
Dù sao thì lúc giảm cân khổ sở, cậu cũng hay xem video mukbang.
Nhưng cậu nhìn Siwon rồi tiến lại gần hơn, hơi nghiêng người về phía trước, thậm chí đầu ngón chân còn chạm vào Siwon dưới gầm bàn.
"Thế anh thấy... có hiệu quả không?"
"Cái gì?"
Siwon không hiểu.
Nhưng ngay sau đó, anh bắt gặp đôi mắt trong veo của Kyuhyun, đôi mắt ấy dường như lại tràn ngập sự mập mờ.
"Ý tôi là, dùng tôi để phân tâm khỏi nỗi đau và sự nhớ nhung dành cho Kibum, có hiệu quả không?"
Môi Kyuhyun mấp máy, không biết có phải do vừa ăn đồ cay mà đôi môi cậu trông đầy đặn và đỏ mọng hay không, cậu nhìn anh qua làn khói trắng mờ, vẻ mặt thờ ơ nhưng lại mang chút kiêu ngạo và thích thú.
Siwon nghiêm túc suy nghĩ hai giây rồi mới trả lời.
"Có."
Dùng Kyuhyun để phân tâm quả thực rất hiệu quả.
Kyuhyun là một người hoàn toàn khác với Kibum.
Nồng nhiệt, phô trương, nóng bỏng như ánh nắng California, trước mặt cậu dường như chẳng thể tồn tại mùa mưa u sầu kéo dài.
Ở bên Kyuhyun, anh luôn cảm thấy rất thoải mái, anh nhớ cách Kyuhyun lướt qua làn nước trong hồ bơi như một chú cá rồi té nước vào mặt anh, nhớ Kyuhyun khoác áo vest của anh, ngồi trên ban công uống cà phê rồi quay lại mỉm cười với anh.
Từng khoảnh khắc như thế.
Mỗi lần đến bên Kyuhyun, anh như bí mật đặt chân lên một hòn đảo riêng chỉ mình anh biết. Ở đó, anh có thể tạm gác lại mọi thứ bên ngoài, tận hưởng chút thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi.
Siwon khẽ nói: "Ở bên cậu thực sự rất thú vị, khiến tôi quên đi nhiều phiền muộn, nên tôi rất cảm ơn cậu vì đã chịu thường xuyên gặp tôi."
Kyuhyun bật cười.
"Nói hay thật đấy."
Rõ ràng là chuyện hai bên tình nguyện, Kyuhyun cũng nhận được không ít trải nghiệm tuyệt vời từ Siwon, vậy mà Siwon lại cảm ơn cậu.
Thật là... khiến người ta yêu thích.
Kyuhyun múc cho mình một bát cháo, thổi nhẹ rồi chậm rãi uống một thìa.
"Có thể giúp anh thoát khỏi bóng tối của thất tình, tôi rất lấy làm vinh dự," Giọng cậu mang theo ý cười, "Ít nhất điều này chứng minh sức hút của tôi vẫn không hề giảm."
Siwon cũng bật cười, khẳng định lại lời Kyuhyun, "Cậu vốn đã rất cuốn hút, không cần tôi cũng có thể chứng minh."
Kyuhyun càng đắc ý hơn.
Cậu nhìn người đàn ông lịch lãm, tao nhã ngồi đối diện, trong lòng khá hài lòng.
Cậu nghĩ, xem đi, chỉ cần cậu ra tay, ngay cả một người bạn tình nhặt được ngẫu nhiên trong quán rượu cũng hoàn hảo đến vậy, vóc dáng hoàn hảo, ngoại hình hoàn hảo, tính cách cũng dễ mến.
Điều này khiến tâm trạng cậu tốt lên không ít.
Cậu uống chút cháo, kiềm chế bản thân không hấp thụ thêm calo, đồng thời nhẹ nhàng nói với Siwon.
"Nếu đã có hiệu quả thì trong thời gian tôi và anh là bạn tình, tôi sẽ cho phép anh dùng tôi để quên đi nỗi đau vì Kibum."
Siwon nhìn cậu.
Kyuhyun khẽ mỉm cười, "Chỉ cần anh cần, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm tôi. Ít nhất trong vài tháng tới, tôi sẽ chỉ dành cho anh, không có người khác."
Đây chính là thỏa thuận độc quyền.
Thực ra trước đó cậu còn hơi do dự, không biết có nên hoàn toàn thiết lập mối quan hệ 1-1 với Siwon hay không, mặc dù vài tháng nay, từ khi ngủ với Siwon, cậu cũng chẳng tìm người khác.
Nhưng đó là vì cậu không có thời gian để phân tâm.
Cậu và Siwon chưa từng nói rõ ràng, cũng không ràng buộc đối phương.
Nhưng giờ nhìn Siwon, cậu lại cảm thấy có một bạn tình hiểu chuyện và hợp ý như thế này rất tuyệt, mà Siwon dường như cũng đang cần cậu.
Siwon hiểu ý của Kyuhyun, khẽ cười.
Hiếm khi anh trêu đùa, hỏi: "Vậy là tôi được thăng cấp à? Thăng cấp thành..."
Anh nhất thời không tìm được từ phù hợp, nghĩ một lúc lâu sau mới nói, "Bạn tình cố định của cậu?"
Kyuhyun nhún vai, "Đúng thế, anh muốn không? Tất nhiên, nếu anh không muốn cũng chẳng sao, tôi rất dễ nói chuyện."
Cậu không phải kiểu người cố chấp với một lựa chọn duy nhất.
Nếu cả hai đều là dân chơi, thì dân chơi cũng có niềm vui của dân chơi.
Nhưng Siwon đúng như ấn tượng ban đầu của cậu, là một người lịch thiệp, ôn hòa.
Siwon lắc đầu, khẽ cười, "Không đâu, tôi rất sẵn lòng."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co