21
Sau khi sinh nhật của Kyuhyun kết thúc, Siwon lập tức ra nước ngoài công tác, đi bẵng nửa tháng trời.
Nhờ thế mà Kyuhyun không bị phân tâm, toàn tâm toàn ý dốc sức cho công việc.
Hôm nay cậu phải chạy tới ký hợp đồng với Atenna, Kim Eun Ji cũng đã về, hẹn gặp cậu ở quán cà phê trước cửa nhà.
Việc chấm dứt hợp đồng giữa cậu và Kim Eun Ji với công ty cũ tiến hành rất nhanh, đương nhiên công ty cũ không muốn để họ đi, nhưng hợp đồng lúc đầu ký cũng chẳng kéo dài được mấy năm, lúc đầu công ty ký được với cậu hoàn toàn là do giăng lưới rộng vớt được cá nhiều, điều kiện đi kèm cũng chẳng hà khắc, cuối cùng không giữ được họ cũng là điều dễ hiểu.
"Nhưng chị thấy về sau thái độ của họ dễ chịu hơn hẳn," Kim Eun Ji vừa lái xe vừa nói với Kyuhyun, "Ban đầu còn vênh váo lắm, kiểu như giữ không được thì cũng phải làm khó chúng ta, sau lại giống như nghĩ thông rồi, nói chuyện cũng dễ nghe hơn, cuối cùng để chị chấm dứt hợp đồng ra đi rất thuận lợi."
Kyuhyun vừa gặm một cái bánh dount vừa nhướng mày, cũng cảm thấy lạ.
Dù sao thì theo những gì cậu biết, công ty cũ của cậu chẳng tốt như thế.
"Không lẽ là lương tâm trỗi dậy, bọn họ có lương tâm sao?"
"Không biết nữa, chắc là nghĩ cùng ngành với nhau, nên chừa cho người khác một con đường, sau này còn gặp lại ấy mà."
"Chị chắc chứ?" Kyuhyun cười xùy, "Em nhớ họ có đức tính tốt đẹp này đâu?"
Kim Eun Ji bật cười ha hả.
Hai người vừa trò chuyện vừa lái xe đến trước cửa công ty.
Thực ra cũng chẳng có chuyện gì cần xử lý trực tiếp, mọi việc trước đó đều đã được Kim Eun Ji lo liệu xong xuôi, hợp đồng cũng ký rồi, lần này chủ yếu là đến để làm quen với môi trường thôi.
Kyuhyun ngoan ngoãn đi theo bên cạnh Kim Eun Ji, dạo qua từng bộ phận, lễ phép mỉm cười chào hỏi từng người.
Ở một công ty lớn như Atenna, hai người họ chỉ là những tân binh nhỏ nhoi, thật ra cũng không mấy ai để ý.
Nhưng Park Jungsoo đào hai người về thì lại đích thân đến tiếp đón, còn mời họ ăn trưa.
Bữa trưa ăn ngay ở nhà hàng dưới tầng công ty.
"Cảm nhận của hai người thế nào, có hài lòng với công ty mới không?" Ngồi trong nhà ăn sân vườn tầng dưới, Park Jungsoo mỉm cười hỏi.
Tuy đã là mùa đông, nhưng ánh nắng xuyên qua lớp kính chiếu vào lại khiến người ta cảm thấy ấm áp lạ thường.
Trước mặt Kyuhyun là một phần ăn đơn giản, chỉ có sandwich và cà phê Americano đá.
Cậu cũng không hiểu vì sao một đại Phật như Park Jungsoo lại chịu hạ mình ngồi ăn trưa với hai người bọn họ, hơn nữa còn hứng thú đánh giá cậu từ đầu đến chân, ánh mắt đó khiến trong lòng cậu không khỏi thấy bất an, thậm chí có chút hoang mang... Chẳng lẽ sức hút của cậu lớn đến mức ngay cả Park Jungsoo cũng muốn quy tắc ngầm với cậu sao?
Tuy trong đầu nghĩ vớ va vớ vẩn, nhưng Kyuhyun vẫn ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của Park Jungsoo.
"Được vào Atenna tôi thật sự rất vui," Kyuhyun khẽ cười, lời nói có phần khách sáo nhưng cũng xuất phát từ lòng mình, "Hồi trước đi ngang qua Atenna, tôi từng nghĩ không biết bao giờ mới có thể vào được nơi này, không ngờ mong muốn lại thành hiện thực nhanh như vậy, thật lòng cảm ơn sếp Park, tôi nhất định sẽ nỗ lực hết mình."
Park Jungsoo bật cười.
"Không cần cảm ơn tôi đâu, điều kiện của cậu vốn đã rất tốt, sớm muộn gì cũng sẽ toả sáng, nếu không tôi cũng không đi cướp cậu về."
Anh uống một ngụm cà phê rồi nói tiếp: "Công ty bọn tôi tuy quy mô không nhỏ nhưng cũng không có quá nhiều chiêu trò quanh co, mọi thứ đều dựa vào thực lực, hai người là là người mới, nhiều chuyện sẽ phải tự thích nghi. Người đại diện của cậu vẫn là Kim Eun Ji, mấy năm qua hai người phối hợp rất ăn ý, nhưng những người đại diện khác trong công ty cũng không phải dạng vừa, nên hai người thực sự phải cố gắng đấy."
Một công ty quản lý như Atenna không thiếu tài nguyên, nhưng ai giành được tài nguyên cho người mẫu của mình thì phải dựa vào năng lực của người đại diện và bản thân người mẫu.
Nếu Kyuhyun chỉ có nhan sắc mà người đại diện lại vụng về chậm chạp, không biết quản lý sự nghiệp cho cậu thì cũng bằng không, khi ấy, cô cũng sẽ cân nhắc chuyển Kyuhyun sang cho người khác quản lý.
Khoé môi Park Jungsoo hơi nhếch lên, nâng ly về phía Kim Eun Ji.
Kim Eun Ji lập tức rùng mình.
Bình thường cô nàng nhanh mồm nhanh miệng, nhưng đứng trước Park Jungsoo lại thấy hơi căng thẳng.
Dù vậy, cô vẫn nghiêm túc cam đoan: "Tôi sẽ cố gắng nhanh chóng làm quen với môi trường mới, nhất định không để cô thất vọng."
Trông chẳng khác nào cô gái trẻ lần đầu ra xã hội đi xin việc làm.
Park Jungsoo lại cười thật tươi: "Thả lỏng đi."
Bữa trưa này diễn ra nhanh gọn, hơn nửa tiếng sau, Park Jungsoo đã quay lại văn phòng trên tầng, trước khi đi, cô còn vẫy tay chào Kyuhyun một cái.
Chờ đến khi Park Jungsoo đi rồi, Kyuhyun và Kim Eun Ji mới đồng loạt mềm người ngã ra ghế.
"Áp lực thật đấy, lần chị đứng hơn một tiếng trước cửa xin gặp tổng biên tập HUU giúp em còn không căng thẳng bằng," Kim Eun Ji ngửa đầu, che mặt lại. Cô đang nói đến thời điểm Kyuhyun mới vào nghề, còn chưa có tên tuổi gì, muốn xin cho cậu một cơ hội thôi cũng khó như lên trời: "Mẹ kiếp, lúc đó chị còn đi dắt chó cho người ta nữa cơ, chu đáo hơn cả trợ lý của cô ta, sao chị thấy mình lại quay về vạch xuất phát rồi vậy. Em nói xem Park Jungsoo có nuôi chó không, có cần chị dắt chó giùm không nhỉ?"
Kyuhyun suýt nữa phun cả nước trong miệng.
Cậu ho sặc sụa, đập nhẹ vào người Kim Eun Ji: "Nói gì nghe tích cực hơn được không?"
"Không được," Kim Eun Ji dứt khoát từ chối, "Em có biết Park Jungsoo là thần tượng của chị không, em biết trong tay anh ấy có bao nhiêu ca sĩ không, top 10 ca sĩ hàng đầu trong nước, có ba người là do anh ấy dẫn dắt đấy."
Kyuhyun cũng biết rõ, cậu từng nghe qua về những chiến tích hiển hách của người này, hồi trước Park Jungsoo cũng từng làm idol, vậy mà giờ từng bước trở thành cổ đông của Atenna.
Cậu vỗ vào vai Kim Eun Ji: "Biết đâu sau này chị còn giỏi hơn cả anh ấy."
Kim Eun Ji cười đến ngực cũng rung lên, hoàn toàn không dám mơ tưởng: "Chị cảm ơn em nha."
.
Tháng tiếp theo, Kyuhyun bận như con quay, Kim Eun Ji thì theo cậu chạy ngược chạy xuôi đi phỏng vấn khắp nơi.
Có công ty lớn chống lưng đúng là khác biệt hẳn, Kim Eun Ji bôn ba khắp nơi, không biết kiếm đâu ra cơ hội, giúp cậu giành được cơ hội diễn Musicbank.
Musicbank là một trong 3 chương trình âm nhạc lớn của đại diện các đài truyền hình tại Hàn Quốc , được xem như một thước đo chuẩn mực cho sự khẳng định danh tiếng của nghệ sĩ
Tuy chỉ là ca sĩ nhỏ, nhưng được trao cơ hội này cũng đủ khiến Kyuhyun sững sờ.
"Mẹ nó, chị không gạt em đấy chứ?" Kyuhyun đang mua nước kiềm bánh mì [1], kẹp điện thoại trên vai, ban đầu cậu còn đang do dự không biết chọn vị gà hay vị matcha, giờ thì dẹp hết qua một bên, nghi hoặc hỏi, "Kim Eun Ji, chị dùng sắc để lấy quan hệ cho em à?"
"Cút đi."
Kim Eun Ji ở bên kia trợn mắt: "Chị cũng muốn bán sắc lắm chứ, mà có ai thèm cho chị cơ hội đâu, nếu phải bán sắc, chị nhất định sẽ để em làm."
Kyuhyun bật cười thành tiếng.
"Nói cũng đúng," Cậu cợt nhả, "Dù sao thì em cũng hiệu quả hơn chị."
"Đồ tự luyến."
Kim Eun Ji thật sự hết chịu nổi cậu, cô duỗi tay vẫy chiếc xe vừa đặt.
"Là 1 nhóm nhạc mới debut gặp lùm xùm đạo nhạc nên họ mới tìm người thay thế, chị biết được tin sớm hơn người khác nên mang hồ sơ đến trước, em không biết hôm đó chị chật vật thế nào đâu. Nhưng may mà không uổng công, giams đốc đài bên đó nói với chị là thật ra ngay từ buổi phỏng vấn đầu tiên, em đã là người phù hợp nhất, chỉ là danh tiếng còn chưa đủ nên họ mới chọn người kia. Thật đấy, là nhân viên lén nói với chị như thế."
"Cho nên ngày 18 em nhất định phải đến đài MBC đúng giờ, không được phép trễ một giây! Em mà dám đến muộn là chị xử em liền, nghe rõ chưa?"
"Rõ rồi!"
Kyuhyun cũng không dám lơ là, nếu làm hỏng cơ hội này, Kim Eun Ji thật sự sẽ xử cậu mất.
.
Sáng ngày 18, Kyuhyun kéo theo chiếc vali nhỏ tới đài truyền hình cùng Kim Eun Ji.
Quay hình cả ngày, Kyuhyun cũng không nghỉ ngơi được bao lâu, sáu giờ sáng hôm sau đã phải dậy làm tóc trang điểm, diễn đi diễn lại cả chục lần.
Kim Eun Ji dẫn dắt Kyuhyun đã lâu, đã sớm miễn dịch với nhan sắc của cậu.
Nhưng đến chiều tối, Kyuhyun thay bộ đồ cuối cùng, cô vẫn không nhịn được muốn huýt sáo một tiếng.
Kyuhyun mặc áo len màu xanh dương trong là sơ mi trắng thắt cà vạt vừa thanh thuần đáng yêu vừa lãng tử mê người
Cô siết chặt cốc cà phê vốn ấm áp giờ đã lảnh toát trong tay, vậy mà lòng bàn tay lại thấy nóng rực.
Cô nghĩ, ai có thể từ chối được một Kyuhyun như là mơ thế này, dù cô kề cận cậu ngày đêm cũng khó lòng không bị hấp dẫn.
Eunji có linh cảm, cơ hội của Kyuhyun sắp tới rồi.
Tất cả những ai dừng lại thumbnail này khi MV ra mắt, chắc chắn sẽ bị bức ảnh ấy thu hút.
Dự đoán của Kim Eun Ji hoàn toàn chính xác.
Tuy phần lớn người qua đường còn chưa biết đến chủ đề hay giai điệu bài hát nhưng nhìn Bìa Album cũng khiến fan đổ đứ đừ vì chất lượng nhan sắc của ca sĩ
Chỉ trong thời gian ngắn, lời mời hợp tác gửi đến dồn dập, điện thoại của Kim Eun Ji bận rộn cả ngày, cô phải chọn lọc kỹ càng để sắp xếp cho Kyuhyun những công việc phù hợp nhất.
Có đôi khi, nổi tiếng chỉ là chuyện trong nháy mắt.
Tuy còn chưa thể so với những ngôi sao hạng A thực thụ, nhưng so với khoảng thời gian vô danh trước kia, giờ chỉ cần nhắc đến cái tên Kyuhyun thì đã có không ít người có ấn tượng.
Thậm chí Kyuhyun còn nhận được một lời mời phỏng vấn, có một kênh video có lượng người theo dõi đông đảo mời cậu làm khách mời, quay một tập trò chuyện.
Kyuhyun nằm trên sofa đọc đề cương phỏng vấn, nhưng xem được vài dòng thì đã lấy tờ A4 đắp lên mặt.
Tối qua cậu vừa hoàn thành một buổi chụp đêm kéo dài đến khuya, bây giờ chẳng có chút sức sống nào.
Cậu than vãn với Kim Eun Ji: "Trước kia thì cứ chê ít việc, bây giờ nhiều việc rồi thì bận đến mức không còn đời sống tình d.ục nữa. Biết vậy thà cứ mờ nhạt còn hơn."
Người cuồng công việc như Kim Eun Ji nghe thấy mấy lời đó là chịu không nổi, lập tức quay đầu ném hộp khăn giấy mềm vào mặt Kyuhyun.
Kyuhyun dễ dàng bắt được.
Nhưng Kim Eun Ji chợt nhớ ra chuyện chính, hỏi ngay: "Dạo này em lại đang quen với ai thế?" Cô vừa viết lịch công việc lên bàn vừa không tập trung nói: "Hôm trước chị thấy tay nhiếp ảnh gia kia lén nhét giấy ghi số cho em, trông cũng được đấy, là anh ta à?"
Tất nhiên cô đã thuộc làu lịch sử tình trường của Kyuhyun nên chẳng lấy làm ngạc nhiên.
Chỉ là gần đây cô không thấy Kyuhyun đi bar hay tụ tập gì, cũng không biết cậu lại đi quyến rũ người ở đâu.
Lúc ấy Kyuhyun đang trả lời tin nhắn của bạn.
Dạo này có mấy người bạn rủ cậu ra ngoài, trong đó có cả Changmin rủ cậu tuần sau đi xem một triển lãm nhiếp ảnh.
Cậu và Changmin cũng đã lâu không gặp nhau rồi.
Gần đây nghe loáng thoáng rằng hình như vị thiếu gia kia cuối cùng cũng sắp kết thúc cuộc đời lăn lộn trong giới giải trí, bị bắt về nhà kế nghiệp.
Kyuhyun rất đồng cảm, nhưng lực bất tòng tâm.
Cậu đồng ý lời mời của Changmin xong mới có thời gian trả lời câu hỏi của Kim Eun Ji.
"Không có đâu, tên nhiếp ảnh gia kia xấu trai chị nghi ngờ gu thẩm mỹ của em hả?"
"Hả?
Kim Eun Ji ngơ ngác
"😩😩Không đến mức thế chứ?" Cô vẫn nhớ nhiếp ảnh gia kia có làn da ttrắng, gương mặt sáng sủa, tỷ lệ cơ thể cũng khá , trông ;rất tuấn tú, xét theo lý thì đúng gu của Kyuhyun mà.
Cậu nhớ đến Siwon, cảm thấy nói vậy chưa đủ để thể hiện hết sự yêu thích, bèn đưa ra ví dụ: "rChị biết Hyunbin không? Ảnh đế [2] mới siêu đẹp trai ấy."
"Biết chứ." Kim Eun Ji còn cố tình đi xem phim của vị ảnh đế đó.
"Còn đẹp trai hơn cả Hyunbin cơ."
Lần này Kim Eun Ji thật sự không nhịn được, trợn mắt khinh thường.
Hứ.
Nếu có người đẹp hơn Hyunbin thì sao chưa nổi rần rần trong giới giải trí?
Cô lắc đầu, lười đôi co với Kyuhyun, tiếp tục vùi đầu vào công việc.
.
Kyuhyun cũng biết cô không tin, nhưng cậu chẳng buồn giải thích, vẫn tiếp tục gõ tin nhắn cạch cạch.
Tối nay cậu có hẹn với Siwon, liếc nhìn đồng hồ thì thấy chỉ còn hơn nửa tiếng nữa là đến giờ hẹn, lập tức lăn từ trên sofa xuống.
Kim Eun Ji trợn mắt nhìn cậu lăng xăng chạy khắp nhà, chọn áo khoác, lục lọi hộp trang sức để tìm khuyên tai, rồi còn so mấy đôi giày để coi đôi nào hợp nhất.
Cậu còn cẩn thận chọn cả nước hoa.
"..."
Cô mặt không cảm xúc nghĩ thầm, hết chịu nổi mấy người gay các cậu luôn.
"Em có hẹn à?" Cô hỏi.
"Chứ sao."
Kyuhyun đeo một chiếc choker lên cổ, toàn thân đeo đầy trang sức, quần đen áo khoác đen, song lại xắn tay áo lên để lộ cổ tay trắng muốt.
Rất đúng chuẩn phong cách của cậu.
Cậu vẫy tay với Kim Eun Ji, chẳng thèm quan tâm chuyện cô vẫn còn là khách trong nhà.
"Em đi trước đây, chị làm xong nhớ khóa cửa giúp em nhé, chị biết chìa dự phòng ở đâu rồi đấy."
Nói xong, cậu quay người đi thẳng, đóng cửa cái rầm.
Kim Eun Ji cầm bút suy nghĩ với vẻ mặt khó đoán, nghĩ một lúc rồi vẫn không nhịn được, thò đầu ra cửa sổ, muốn xem thử người được đồn là "đẹp hơn cả Hyunbin" rốt cuộc trông ra sao.
Nhưng dù cô có rướn cổ thế nào cũng không thấy được mặt mũi người kia, vì người ta vốn chẳng hề xuống xe.
Cô chỉ thấy Kyuhyun bước lên một chiếc Rolls-Royce màu đen, động tác vô cùng thành thạo.
"Vãi chưởng." Cô không nhịn được lẩm bẩm: "Rolls-Royce Phantom cơ đấy, Kyuhyun đúng là đi bán sắc thật rồi."
Dĩ nhiên Kyuhyun chẳng biết người đại diện của mình đang lẩm bẩm gì sau lưng.
Vừa lên xe, cậu đã vòng tay qua cổ Siwon, hôn một cái thật sâu.
Nhìn đôi mắt cụp xuống của Siwon, trong lòng cậu càng thêm sướng rỡ.
Ôi những ngày tháng có việc làm, có tiền tiêu, danh lợi song toàn này, cậu có thể sống thêm mười nghìn năm nữa cũng được.
Mệt thì có hơi mệt chút.
Nhưng ít nhất lúc rảnh rỗi vẫn có Siwon bầu bạn.
Siwon cũng để ý thấy nụ cười của cậu, khẽ hỏi: "Cậu đang nghĩ gì thế?"
Hôn mà cũng không tập trung.
Kyuhyun nhướng mày, trêu chọc: "Đang nghĩ lát nữa phải đè anh thế nào."
.
Nhưng Kyuhyun đã nhanh chóng phải trả cái giá cực kỳ đắt cho câu nói đó.
Người đàn ông nửa tháng không gặp đúng là đáng sợ thật, Kyuhyun cảm thấy hồn mình sắp bay khỏi xác đến nơi.
Cuối cùng cũng được nghỉ giữa hiệp, cậu run rẩy châm một điếu thuốc, giơ ngón giữa về phía Siwon.
"Đồ súc sinh."
Siwon mỉm cười: "Cảm ơn lời khen."
.
Thời gian sau đó, vì đã xử lý xong kha khá công việc, Kyuhyun lại quay về cuộc sống hạnh phúc của tình d.ục.
Ngay cả sắc mặt cũng trở nên hồng hào rạng rỡ hơn nhiều.
Kim Eun Ji cũng từng có ý định tám chuyện về người ngồi trong chiếc Rolls-Royce kia rốt cuộc là ai, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thấy hỏi cũng bằng thừa.
Chỉ cần Kyuhyun đừng gây chuyện là cô đã thấy tạ ơn trời đất lắm rồi.
Chỉ có điều không biết có phải dạo này Kyuhyun sống sung sướng quá, ngay cả ông trời cũng thấy không thuận mắt hay không.
Một buổi chiều nọ, cậu bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co