Truyen3h.Co

Tình 1 đêm

38

Siwonkyuhyun1013



Sau khi cúp máy, Kyuhyun cũng không quá để tâm đến lời nói của Changmin.

Không phải cậu không hiểu ý tốt của Changmin, nhưng giữa cậu và Siwon còn chưa bắt đầu, lo nghĩ mấy chuyện đó để làm gì?

Chỉ tổ rước phiền vào thân thôi.

Kyuhyun nhún vai, lại cúi đầu xem lịch công việc mà Kim Eun Ji gửi đến, chỉ còn một tháng nữa là đến ngày ra album, lần này cậu nhận được hàng chục lời mời làm việc lớn nhỏ, có cái do Kim Eun Ji đích thân thu xếp, cũng có nhạc sĩ sau khi xem tác phẩm của cậu thì chỉ đích danh mời.

Điều khiến cậu bất ngờ nhất là Heechul, 1 nhạc sĩ nổi tiếng không chỉ đích thân chỉ định cậu tham gia buổi trình diễn của mình mà còn dành 1 sáng tác mới cho cậu

Ngay cả Kim Eun Ji cũng bị cái lộc trời ban này làm cho choáng váng,

Việc Heechul mời Kyuhyun , bất kể nhìn từ góc độ nào cũng là làm đẹp cho độ nổi tiếng của Kyuhyun, đồng thời thể hiện sự công nhận của Heechul dành cho cậu.

Kim Eun Ji còn vòng vo hỏi Heechul sao lại chọn cậu?

Heechul trả lời rất đơn giản: "Không có lý do gì đặc biệt, chỉ là thấy giọng hát và khí chất của cậu ấy rất hợp."

Kyuhyun nghĩ đến đây không nhịn được cười, thực ra cậu từng ăn một bữa đơn giản với Heechul, rất ngắn thôi.

Là Heechul chủ động hẹn.

Cậu ngồi đối diện Heechul, bị đánh giá từ trên xuống dưới một cách vô cảm, quả thật có cảm giác như mình là món hàng đang chờ được trả giá.

Nhưng ngoài điều đó ra, Heechul cũng khá dễ nói chuyện, chỉ trò chuyện qua loa vài câu, còn khen chiếc vòng tay của cậu rất đẹp, sau đó uống hết ly cà phê là rời đi.

Kyuhyun tắt điện thoại, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu không biết mình và Siwon rồi sẽ đi đến đâu, nhưng Kim Eun Ji nói đúng, sự nghiệp của cậu, sân khấu của cậu, chừng nào cậu còn nắm giữ, chúng sẽ không bao giờ phản bội cậu.

.

Nhưng cũng chính vì công việc quá bận rộn, tuy đang tạm trú tại nhà Siwon, nhưng thời gian hai người gặp mặt lại không nhiều như tưởng tượng.

Siwon vốn đã rất bận rộn, giờ Kyuhyun cũng thường xuyên phải bay tới bay lui qua các thành phố, thậm chí cả ra nước ngoài.

Tính từ lúc Kyuhyun dọn vào ở đến nay, thoắt cái đã hơn hai mươi ngày, hai người chỉ ngủ cùng nhau đúng một lần, mà lần đó còn bị cắt ngang bởi cuộc họp khẩn đột xuất của Siwon.

Kyuhyun quấn áo choàng tắm ngồi trong phòng trang điểm, ỷ vào việc người nước ngoài không hiểu tiếng Trung, bèn trút bầu tâm sự với Kim Eun Ji: "Em đây gọi là gì, ôm cả núi vàng mà chỉ được ăn cháo nuốt cơm à, lúc trước Siwon lừa em ở lại còn bảo như thế sẽ thuận tiện hẹn hò hơn. Kết quả thì sao?"

Kim Eun Ji suýt nữa phun cả cà phê ra ngoài.

Cách ví von này quả thực sống động vô cùng.

Bây giờ Kim Eun Ji cũng biết Kyuhyun đã dọn đến sống hẳn ở nhà Siwon, nhưng ngoài việc nhìn cậu một lúc lâu bằng ánh mắt dò xét, cô cũng không hỏi thêm gì.

Cô vừa lướt điện thoại vừa thương lượng chi tiết công việc với bên đối tác lớn, lại còn tán tỉnh trêu ghẹo với một anh chàng cún con mới quen, thế mà vẫn không quên dành thời gian trả lời Kyuhyun.

"Chờ thêm một chút đi, qua đợt bận rộn này, Tết cho em nghỉ mấy hôm."

Kyuhyun nhướng một bên mày: "Thật không đấy?"

"Thật mà."

Kim Eun Ji gõ bàn phím lách cách: "Vài tháng nay em cũng bận đến mức rã rời rồi, giữa chừng còn đổ bệnh, chị còn nghi em làm việc quá sức mà hệ miễn dịch suy giảm đấy."

Cũng có mấy lần chụp hình xong, Kyuhyun mệt đến mức nằm vật luôn trên đống quần áo suýt ngủ gật, phải để cô đẩy dậy.

"Vậy thì tốt quá."

Kyuhyun thở dài một hơi, tuy giờ đây cậu cũng có chút chí hướng sự nghiệp, nhưng vẫn khác xa so với kiểu cuồng công việc như Kim Eun Ji.

Kim Eun Ji bật cười, nói cậu: "Vô dụng."

Nhưng nói đến đây, cô lại nghĩ đến một chuyện khác.

Cô quay sang hỏi Kyuhyun: "Năm nay em định ăn Tết ở đâu?"

Mấy năm rồi Kyuhyun không về huyện Kangdowon ăn Tết cùng Cho Hyunjae, cùng lắm cũng chỉ ghé qua một chuyến vào mùng ba, để lại ít tiền cho ông ta thôi.

Thời gian còn lại hoặc là đi du lịch một mình, hoặc là nằm ngủ trong căn nhà thuê, chỉ có năm kia là tụ tập ăn Tết với mấy người bạn cũng không về quê.

Mấy năm nay Kim Eun Ji đều về quê ăn Tết, nhưng năm nay cuối cùng cô đã mua được nhà, tuy còn đang trả góp, nhưng vị trí và điều kiện đều rất tốt, cô đón cha mẹ lên ở cùng luôn.

Cô ngỏ lời mời Kyuhyun: "Năm nay em có muốn qua nhà chị ăn Tết không? Ba mẹ chị cũng đến Seoul, nhưng mùng ba, mùng bốn sẽ về quê, họ còn phải đến thăm anh trai chị nữa. Em có thể ở lại với chị, nhà chị là căn hộ hai tầng, em có thể ngủ ở tầng trên."

Kyuhyun ngẩn người.

Nhưng rồi cậu nhanh chóng mỉm cười, lắc đầu: "Thôi khỏi, ở nhà vẫn tiện hơn."

Kim Eun Ji cũng hiểu tính cách của Kyuhyun, thực ra rất ngại làm phiền người khác.

"Vậy em định đi du lịch à?"

Kyuhyun lắc đầu: "Chắc sẽ không đi."

Kim Eun Ji nhướng mày: "Vậy em định ở một mình à, chán chết đi được."

Kyuhyun lại đưa tay sờ mũi, "Em không ở một mình, em vẫn đang sống ở chỗ Siwon mà, anh ấy nói về nhà tổ ăn cơm tất niên với ông nội xong sẽ quay lại."

Im lặng.

Eunji cầm tách cà phê, nhưng rất lâu cũng không uống một ngụm nào.

Một lúc sau, cô mới chậm rãi lặp lại: "Ý em là, Siwon sẽ ăn Tết cùng em?"

Kyuhyun nhìn trần nhà, vờ như không cảm nhận được ánh mắt nóng rực bên cạnh.

"Đại khái thế, ý là vậy." Cậu nói lấp lửng.

"Ha."

Kim Eun Ji bật ra một tiếng cười lạnh lẽo.

Cô nghĩ, đúng là lời đàn ông chó nghe còn không tin được, trước đó Kyuhyun còn thề sống thề chết hứa hẹn với cô cái gì chứ.

Cô uống một ngụm cà phê, tiếp tục gõ bàn phím lách cách bằng một tay, hờ hững nói, "Ngày nào Siwon chuyển sổ đỏ sang tên em, chị cũng chẳng ngạc nhiên đâu."

Kyuhyun phản bác: "Nói linh tinh gì thế, sổ đỏ của anh ấy đưa em làm gì..."

Nhưng dưới ánh nhìn sắc như dao của Kim Eun Ji, nửa câu sau tự động biến mất.

Thôi được rồi.

Kyuhyun cũng lặng lẽ uống cà phê, để mặc nhân viên trang điểm chỉnh lại tạo hình cho mình.

Cậu thừa nhận, từ sau khi dọn vào nhà Siwon, đối phương đúng là đối xử với cậu quá tốt.

Toàn bộ nhà họ Choi có mấy chục người giúp việc, mà dường như đều đang phục vụ mỗi mình cậu, còn Siwon thì gần như chẳng có nhu cầu gì.

Vì công việc của cậu, Siwon còn cho sửa thêm một phòng trang điểm và một phòng luyện tập trong nhà, stylist riêng của anh cũng thường xuyên đến tận nơi để phục vụ cậu.

Ban đầu cậu vẫn giữ vững phẩm chất tốt đẹp, kiên định không lay chuyển, cố gắng rạch ròi ranh giới.

Thế nhưng Siwon lại chẳng thể hiểu nổi, thậm chí còn thắc mắc tại sao cậu lại tỏ ra xa cách như thế với anh.

Mấy lần trao đổi không thành.

Cậu cũng lười so đo thêm, đã ở nhà người ta, người cũng ở đấy rồi, còn có thể rạch ròi được bao nhiêu nữa.

Kyuhyun vừa uống cà phê bằng ống hút vừa nhìn thấy tin nhắn Siwon gửi đến điện thoại, là phản hồi cho bức ảnh cậu đã gửi sáng nay.

"Đẹp lắm." Siwon nhắn.

Lúc thức dậy thấy cảnh mặt trời mọc và biển ngoài cửa sổ rất đẹp, cậu đã tiện tay chụp một tấm gửi cho Siwon.

Siwon hỏi cậu: "Cậu đến nhà hàng gần cảng kia chưa?"

Giờ Kyuhyun đang ở thành cổ Hy Lạp, tối hôm qua trò chuyện, Siwon có gợi ý cho cậu vài quán thú vị.

"Chưa, tối nay sẽ đi."

Cậu cũng gõ lách cách trả lời, còn gửi kèm cho Siwon một bức ảnh đang làm tóc tạo hình.

Kim Eun Ji đứng bên lạnh lùng quan sát, thật sự không hiểu nổi mối quan hệ của hai người này.

Đồ ngốc Kyuhyun này, mấy ngày nay từ trong ra ngoài đều đang tỏa ra bong bóng màu hồng, hormone bay tứ tung, ánh mắt nhìn ai cũng như sắp phóng điện, hôm qua khi chụp hình còn trêu cô trợ lý người Hà Lan cười ngả nghiêng, rõ ràng không có ý gì đặc biệt, nhưng cũng khiến cô gái ấy nhìn cậu bằng ánh mắt đầy trái tim.

Nhìn kiểu gì cũng thấy giống đàn ông đang chìm trong bể tình.

Nhưng bảo là đang yêu thì Kyuhyun lại một mực phủ nhận, tỏ vẻ "yêu đương là cái hố lửa, có chết cũng không nhảy vào".

Ôi, đàn ông.

Quả nhiên là loài sinh vật phức tạp và dễ thay đổi.

Kim Eun Ji lắc đầu, không nhịn được lại trợn mắt.

.

Tới Hy Lạp, chuyến công tác lần này của họ cũng xem như kết thúc.

Nhưng đến khi Kim Eun Ji và Kyuhyun đặt chân trở về nước thì đã là ngày hai mươi tám Tết.

Chỉ còn hai ngày nữa là đến đêm Giao thừa.

Siwon vừa lúc cũng giải quyết xong công việc ở công ty, tiện đường tới sân bay đón họ.

Nhưng Kim Eun Ji cũng có người khác tới đón nên không đi chung, chỉ chào hỏi Siwon một tiếng.

Siwon vẫn còn nhớ cô, gọi cô là "cô Kim".

Nhưng rõ ràng ánh mắt anh không đặt trên người cô, bởi vì Kyuhyun đã mềm oặt như không xương dựa hẳn vào người anh, liên tục ngáp dài.

Kim Eun Ji cũng biết điều, không làm phiền thêm, nói khách sáo vài câu rồi rời đi.

"Mệt lắm hả?"

Siwon hỏi Kyuhyun.

"Cũng tạm, chỉ là ngồi máy bay hơi lâu, hôm qua đến hai giờ sáng vẫn còn đang phỏng vấn, gần như chẳng ngủ được."

Vừa ngồi vào ghế sau xe, Kyuhyun lập tức mất hết hình tượng, xụi lơ như một cái bánh.

Siwon cũng thấy rõ quầng thâm nhạt dưới mắt Kyuhyun.

Kyuhyun lại ngáp thêm cái nữa, thật ra có cho cậu ngủ lúc này thì cũng chưa chắc ngủ được.

Cậu nghi hoặc nhìn Siwon, còn đưa tay bóp cằm anh, nhìn trái nhìn phải.

"Cùng thức đêm mà sao anh chẳng có dấu hiệu gì hết vậy?"

Sáng ở Hy Lạp, Siwon vẫn còn nhắn tin với cậu, theo múi giờ thì lúc đó trong nước rõ ràng là nửa đêm, thế mà bây giờ trông anh vẫn tinh thần phơi phới, còn có thời gian tới sân bay đón cậu.

Kyuhyun lầm bầm: "Bảo sao người ta nói tiêu chuẩn của người thành công là phải có sức bền phi thường."

Cậu tự thấy thể lực mình cũng không tệ, mà so với Siwon thì đúng là một cái vỏ giòn dễ vỡ.

Siwon bật cười, anh nâng vách ngăn giữa các ghế lên, để Kyuhyun có thể dựa vào người mình nghỉ ngơi.

"Cậu còn lịch làm việc nữa không?" Siwon hỏi.

"Hết rồi."

Nhắc đến đây, Kyuhyun lộ rõ vẻ vui mừng, "Kim Eun Ji nói cho tôi nghỉ tới năm sau."

"Thế thì tốt."

Siwon hạ giọng: "Biết cậu về, dì Lim còn cố ý chuẩn bị cho cậu món tokbokki và cơm chiên truffle đen mà lần trước cậu thích đấy."

Dì Lim là người chuyên nấu đồ chay ở nhà Siwon.

Vừa khéo Kyuhyun không ăn được đồ quá dầu mỡ, nên rất thích đồ ăn dì Lim nấu.

Kyuhyun mỉm cười.

Trên đường về nhà, cậu nói chuyện linh tinh với Siwon, toàn mấy chuyện chẳng mấy quan trọng.

"Tay nhiếp ảnh kia là người Tây Ban Nha, còn dạy tôi mấy câu tiếng Tây Ban Nha nữa..."

"Đêm đầu tiên Kim Eun Ji ở khách sạn, phòng bên cạnh mở tiệc, chị ấy tức đến mức đắp mặt nạ, tóc tai rối bù đi gõ cửa, dọa người ta suýt té ghế..."

Nhưng đang nói, cậu đột nhiên im bặt.

Ban đầu Siwon vẫn đáp lại đều đều, nhưng giờ đã nhắm mắt lại, tuy vẫn ngồi thẳng người, nhưng rõ ràng là đã ngủ rồi.

Kyuhyun chợt ngẩn người.

Cậu nằm trên đùi Siwon, ngắm hàng mi anh rũ xuống rất lâu rồi mới nhẹ nhàng chạm vào.

Lúc đó cậu chợt nhận ra, có lẽ Siwon không hề nhàn nhã như vẻ ngoài.

Khi còn ở nước ngoài, cậu đã thấy tin tức về anh, Siwon dẫn đầu vụ thâu tóm công ty Light năng lượng mới của Mỹ, anh mặc vest sẫm màu, tóc chải gọn gàng, so với dáng vẻ ung dung thường ngày trước mặt cậu thì nghiêm nghị và lạnh lùng hơn nhiều, dù anh vẫn đang cười trước ống kính.

Báo chí đã dành rất nhiều trang để giới thiệu về đế chế thương nghiệp của anh, đồng thời suy đoán rằng ông nội anh — người thực sự nắm quyền trong Tập đoàn Boyoung có thể sẽ bỏ qua ba anh, trực tiếp giao toàn bộ tập đoàn vào tay đời cháu.

Vì thế mấy ngày gần đây, Siwon vẫn luôn bay qua bay lại, bận đến mức không ngơi nghỉ.

Thế nhưng anh vẫn xuất hiện đúng giờ ở ngoài sân bay, chỉ để đón một người vừa mới kết thúc một chuyến công tác bình thường về nhà.

Nhân lúc Siwon đang ngủ, Kyuhyun không nhịn được mà nghịch hàng mi của anh.

Cậu lại nhớ đến câu hỏi mà Kim Eun Ji từng hỏi mình.

"Rốt cuộc hai người là quan hệ gì?"

Không giống tình nhân, cũng chẳng giống người yêu.

Từ thân phận, địa vị đến hoàn cảnh trưởng thành đều khác biệt một trời một vực.

Khởi đầu của họ vô lý đến mức nực cười, khi Kyuhyun quen Siwon, cậu còn cùng anh đi dự lễ cưới của người anh từng đơn phương.

Hai người như vậy rốt cuộc có thể đi đến kết cục gì?

Thế nhưng vào khoảnh khắc cậu nhẹ nhàng chạm vào hàng mi của Siwon, nhìn khuôn mặt anh khi ngủ say, Kyuhyun lại cảm thấy tiếng tim mình đập vô cùng ồn ào, một ý nghĩ mơ hồ mà cậu vẫn luôn cố đè nén đang ngày càng lớn dần trong lòng.

Lớn đến mức chính cậu cũng không thể phớt lờ được nữa.

Kim Eun Ji đã khuyên cậu.

Đến cả Changmin cũng khuyên cậu.

Ngay cả chính cậu cũng từng cố thuyết phục bản thân, tốt nhất là nên quay đầu bỏ chạy.

Nhưng tất cả đều vô ích.

Cậu vẫn không thể kiềm chế được mà nghĩ, nếu như Siwon là của cậu thì tốt biết bao.

Người đang ngủ yên lặng ngay bên cạnh, người từng băng qua ngàn dặm, đến tận huyện Kangdowon đứng dưới gió tuyết ngoài cửa nhà cậu dưới ánh đèn vàng mờ, ngẩng đầu nhìn về phía cậu.

Nếu như người ấy là của cậu thì tốt biết bao.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co