44
Mãi đến khi xe chạy xa khỏi biệt thự, Siwon vẫn còn nghĩ về nụ hôn ấy.
Lúc Kyuhyun hôn anh, lông mi cậu quét qua má anh, kéo theo cả trái tim anh cũng như bị cào nhẹ một cái, mang theo cảm giác bồng bềnh như đang lơ lửng giữa không trung.
Siwon thản nhiên ngồi ở ghế sau, nhưng hàng mi khẽ run đã tố cáo tâm trạng chẳng hề yên ổn của anh.
Anh nghĩ, anh thật sự không thể hiểu nổi Kyuhyun.
Thích anh một cách âm thầm như thế, không để anh hay biết, rồi lại có thể không sợ hãi, đột ngột và thẳng thắn bày tỏ lòng mình.
Cuối cùng còn có thể điềm nhiên đối mặt với sự do dự của anh.
Giống như là...
Ngón tay Siwon bất giác siết chặt lại.
Giống như, Kyuhyun vốn dĩ chẳng mong đợi một câu trả lời nào từ anh vậy.
.
Siwon mang theo nỗi hoang mang nghi hoặc ấy suốt cả quãng đường, mãi đến khi xe chầm chậm lái vào khu nhà cũ của nhà họ Chơi, anh mới phần nào tạm gác tâm tư sang một bên.
Ngôi nhà cũ của nhà họ Choi không có gì thay đổi so với trước khi anh rời đi, vẫn yên ắng tĩnh lặng.
Nhân viên trực đêm không nói nhiều, chỉ lễ phép gật đầu chào anh, anh cũng về thẳng phòng mình.
Đến khi trời vừa hửng sáng được một lúc, Siwon lại xuống lầu tiếp đón những vị khách đến chúc Tết với tư cách là chủ nhà.
Nhà họ Choi có rất nhiều gia tộc giao hảo lâu năm, khách khứa ra vào tấp nập, trong số đó có cả cô hai Tiffany nhà họ Hàng mà Choi Jaemyung từng nhắc đến, quả thực cô rất giống trong ảnh, xinh đẹp nổi bật, mặc bộ vest màu xám nhạt, tóc dài búi lên, lời nói hành động đều gọn gàng dứt khoát, rất hợp ý của Choi Jaemyung.
Chơi Jaemyung còn cố ý bảo Siwon đi dạo cùng cô một lúc, nói rằng đám trẻ nên giao lưu với nhau nhiều hơn.
Dù rõ ràng ở đó vẫn còn mấy người trẻ khác.
Siwon lại không cảm thấy giữa mình và cô Hwang có gì đáng để giao lưu cả.
Hiển nhiên, đối phương cũng cảm thấy vậy.
Tiffany vẫn giữ nụ cười dịu dàng lễ độ khi ở trong nhà, nhưng vừa bước ra khỏi cửa, nét mặt liền thay đổi như diễn cảnh đổi mặt trong kịch.
Hai người cùng bước trên con phố cổ trên đảo, nơi này cách nhà họ Choi không xa, cả con đường đều là những công trình kiến trúc còn lưu lại từ thời xưa, hiện nay bên trong ẩn giấu rất nhiều cửa tiệm đẹp và thú vị, có điều giá cả cũng không hề rẻ.
Tiffany chỉ liếc nhìn Siwon một cái, biết ngay người đàn ông này chẳng có hứng thú gì với mình từ biểu cảm lạnh nhạt trên mặt anh.
Hơn nữa trước đó cô cũng từng nghe vài chuyện về anh.
Khi đi ngang qua một tiệm trang sức, cô rút trong hộp thuốc ra một điếu thuốc mảnh dài, lịch sự hỏi Siwon một câu: "Tôi hút thuốc, anh có ngại không?"
Siwon lắc đầu.
"Không ngại."
Tiffany bèn châm thuốc.
Cả hai đều hiểu rõ lý do vì sao cha mẹ sắp xếp cho họ gặp mặt riêng như vậy.
Nhưng không ai nói gì, càng không ai đề nghị đổi địa điểm mà lại rất ăn ý bước vào một quán cà phê đầu phố.
Tiffany nói với nhân viên phục vụ: "Cho tôi một ly cà phê Ireland."
Siwon không kìm được mà liếc nhìn cô, bởi Kyuhyun cũng thích uống loại cà phê này.
Bên trong có pha rượu Whisky.
Theo cách nói của Kyuhyun là để cùng lúc thỏa mãn hai sở thích.
Kyuhyun.
Cái tên đó lại bất chợt xuất hiện trong đầu, khiến Siwon cảm thấy hơi bực bội.
Anh không che giấu cảm xúc ấy, bị Tiffany đang cầm tách cà phê nhìn thấy.
Tiffany vừa uống cà phê vừa nhìn Siwon, bên mép còn dính một chút bọt, nói: "Anh định cứ im lặng như vậy với tôi cho đến lúc về sao?"
Như vậy thật chẳng giống với hình tượng thường thấy của Siwon.
Ít nhất là theo những lời đồn trước đây, khi không liên quan đến lợi ích, phần lớn thời gian người đàn ông này đều là một quân tử lịch thiệp.
Có vẻ Siwon thấy lời cô nói thật thú vị: "Giữa chúng ta có chủ đề gì đặc biệt để nói chuyện sao, cô Hwang?"
Tiffany đến để xem mắt anh.
Mà anh thì chẳng có hứng thú.
Việc anh chịu ra mặt đã được xem là lễ độ lắm rồi, thực tế anh đang chuẩn bị quay về lấy cớ đối phó với Chơi Jaemyung, chỉ cần nói một câu không hợp mắt là xong.
Tiffany hiểu, cười khẽ một tiếng.
Được rồi, đối phương thật sự chẳng có chút cảm tình nào với cô.
Cô tiếp tục uống cà phê, lơ đãng nói: "Anh đúng là chẳng có phong độ, tuy tôi cũng chẳng vừa mắt anh, nhưng anh không thấy thái độ mình thế này là bất lịch sự sao?"
Siwon cúi đầu xem Kakao, nhưng Kyuhyun không nhắn lại gì cả.
Anh lơ đãng nhìn Tiffany, thậm chí chẳng buồn đáp lại câu hỏi vừa rồi.
Thái độ ấy đúng là quá lạnh nhạt.
Tính khí ngang ngạnh trong người Tiffany bỗng bị khơi dậy.
Cô không phục nhìn Siwon.
Dù sao cô cũng là một người phụ nữ xinh đẹp, cô không ưng đối phương là một chuyện, còn đối phương xem cô như không khí lại là chuyện khác.
Cô nhướn mày, nhìn dáng vẻ mất tập trung của Siwon, trong lòng dường như đã hiểu rõ, mỉm cười mỉa mai: "Có phải anh đang giấu tình nhân bên ngoài không, bây giờ phải đi gặp tôi, không biết ăn nói sao với người ta nên cô ấy giận dỗi à? Vậy nên anh phải giữ khoảng cách với tôi để thể hiện lòng mình?"
Siwon khựng lại, quay đầu nhìn cô với ánh mắt không mấy thiện cảm.
Tiffany lại chẳng mấy bận tâm mà nhún vai.
"Nếu không phải đã có người trong lòng thì trước mặt anh là một người phụ nữ vừa xinh đẹp vừa môn đăng hộ đối, vậy mà anh cũng chẳng buồn nhìn lấy một cái, chỉ lo chăm chăm nhìn vào điện thoại, thật quá vô lý."
Cô nói cực kỳ hợp tình hợp lý, chẳng hề tỏ ra ngại ngùng.
Siwon cất điện thoại.
Anh từ trên cao nhìn xuống Tiffany, cô cũng ngẩng đầu nhìn anh, rõ ràng là lần đầu gặp nhau mà cả hai lại toát ra cảm giác đối đầu gay gắt của những kẻ đồng loại bài xích lẫn nhau.
Siwon lạnh nhạt nói: "Tôi nghĩ cô đoán sai rồi, cô Hwang, chỉ là tôi tạm thời chưa có ý định lập gia đình, tôi gặp cô là mong muốn đơn phương của ông nội tôi, còn cô không phải mẫu người tôi thích."
Hả?
Một giây ấy, Tiffany thật sự muốn tạt ly cà phê vào mặt Siwon.
Ai còn dám nói với cô rằng Siwon là quân tử, cô nhất định sẽ đánh cho kẻ đó răng rơi đầy đất.
Cô cười lạnh: "Thế à, vừa khéo, tôi cũng chẳng có hứng thú gì với anh."
Không khí giữa hai người lại càng im ắng.
Ngồi trong quán cà phê được nửa tiếng, cả hai rất ăn ý cùng đứng dậy, chuẩn bị quay về.
Nhưng trước khi lên xe, Tiffany lại nhận được một cuộc điện thoại.
Siwon lễ phép tránh đi, nhưng cũng không đi quá xa, ban đầu Tiffany còn khá bình tĩnh, nhưng sau đó giọng cô càng lúc càng cao.
"Em đã nói là em không có cách nào rồi mà!"
"Chia tay là do em đề nghị sao?"
"Vậy tại sao bây giờ anh còn gọi điện cho em?"
Tiếng cô vang vọng mơ hồ, Siwon không nhịn được nhìn về phía cô.
Mà Tiffany thì rõ ràng đã tức muốn điên, dứt khoát ngắt cuộc gọi, vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt đầy hàm ý của Siwon, cô cười lạnh một tiếng, mở miệng nói ngay: "Nhìn cái gì mà nhìn, chưa từng thấy ai cãi nhau chia tay chắc?"
Từng thấy rồi.
Nhưng vẫn thấy phiền phức.
Siwon nghĩ vậy, không trả lời câu hỏi của cô, chỉ bước đến bên xe mở cửa ghế sau: "Giờ có thể đi được chưa?"
.
Trên đường về lại là một sự im lặng bao trùm.
Mãi đến khi sắp đến nhà họ Choi, Tiffany mới lạnh giọng: "Chắc anh sẽ không nhiều chuyện đâu nhỉ."
Thật ra cô chắc chắn Siwon sẽ không lắm lời nên mới dám nhận cuộc gọi đó.
Siwon lái xe: "Chuyện không liên quan đến tôi, tôi sẽ không xen vào."
Tiffany lại cười khẩy.
Nhưng Siwon nhìn cô qua gương chiếu hậu, thấy gương mặt cô thấp thoáng nét buồn bã, bỗng nhiên hỏi ngược lại: "Người vừa gọi cho cô là tình nhân bên ngoài của cô à?"
Câu hỏi đến bất ngờ, quá thẳng thắn, như một chiếc boomerang lao thẳng về phía cô.
Tiffany suýt thì tức chết.
Nhưng khi cô đối mặt với ánh mắt trong gương chiếu hậu của Siwon lại như bị xì hết hơi.
"Đúng thế, có gì lạ đâu."
Cô lạnh lùng nói: "Tôi bảo sau khi kết hôn anh ấy vẫn tiếp tục làm tình nhân của tôi, anh ấy từ chối. Vậy mà bây giờ lại cứ dây dưa mãi, không chịu buông tha."
Siwon nhướn mày, dừng xe trước đèn giao thông, "Cô muốn anh ta... làm tình nhân cho cô sau khi cưới à?"
"Thì sao?"
Có vẻ Tiffany thấy câu hỏi đó nực cười: "Chuyện này rất bình thường mà? Chẳng lẽ anh thật sự nghĩ rằng hôn nhân của những người như chúng ta là kết quả của tình yêu?"
"Anh không nghĩ vậy sao?"
Câu cuối cùng cô nói còn mang theo vài phần khiêu khích.
Siwon nhìn chằm chằm đèn đỏ đang đếm ngược phía trước, không trả lời. Trong giới của họ, những cuộc hôn nhân như thế này thực sự nhiều không kể xiết.
Ba mẹ anh cũng kết hôn như thế.
Sẽ không ai trách anh nếu anh có một người tình hợp ý bên ngoài.
Nhưng nếu anh từ bỏ một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối chỉ vì người tình kia, ngược lại sẽ trở thành trò cười trong miệng người đời lúc trà dư tửu hậu1.
Thế nhưng ngay trước khi đèn xanh bật lên, anh lại thản nhiên hỏi.
"Nếu đã nghĩ thông suốt, cũng đã chia tay với tình nhân rồi, vậy tại sao cô chẳng có chút hứng thú nào với tôi?"
Siwon bình thản nói ra sự thật, sự thật ấy giống như một chiếc boomerang khác lao tới: "Trong số các đối tượng xem mắt của cô, tôi hẳn cũng thuộc hàng đầu."
Phía sau không còn tiếng đáp lại.
Siwon cũng không hỏi nữa, đánh tay lái quẹo vào con đường dẫn về nhà họ Choi.
Mãi đến khi xe sắp chạy vào nhà, anh mới nghe thấy một tiếng thở dài khẽ vang lên phía sau.
"Bởi vì chỉ cần tôi thật sự kết hôn, anh ấy cũng sẽ thật sự rời khỏi tôi."
Bàn tay đang cầm vô lăng của Siwon khựng lại, anh nhìn qua gương chiếu hậu, đúng lúc đối diện với ánh mắt trong veo của Tiffany
Rõ ràng câu nói ấy là cô đang nói về chính mình.
Nhưng không hiểu sao, lòng anh cũng khẽ chấn động, như có một chiếc lông vũ quá nặng rơi xuống đè lên ngực khiến anh nhói đau.
Trước mắt anh bỗng hiện lên hình ảnh Kyuhyun đang đứng dưới hành lang nhìn anh.
Hai người không nói thêm câu nào nữa.
Trở về biệt thự nhà họ Choi, họ vẫn khách sáo lịch sự nhưng lại vô cùng xa cách, dùng hành động để bày tỏ là không có tình cảm gì với nhau.
Hai bên phụ huynh có phần thất vọng, nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài, trong phòng khách vẫn là một bầu không khí hoà thuận.
Vì lần xem mắt đầu tiên không thành, Jaemyung cũng không vội vàng thúc ép, Tết nhất cũng không thể ép cháu trai quá mức được.
Mùng hai, Siwon chơi một ván cờ với Jaemyung, lại theo ông đi tham dự buổi tụ họp của những người đồng đội cũ, sau đó mới quay về nhà riêng.
Rõ ràng chỉ rời đi một ngày rưỡi, nhưng khi nhìn thấy toà nhà quen thuộc của mình từ xa, Siwon lại nảy sinh cảm giác xa lạ.
Anh đỗ xe bên ngoài vườn hoa, không lập tức vào nhà ngay.
Trong thoáng chốc, anh rất nghi ngờ khi mình bước vào, liệu Kyuhyun còn ở đó không?
Nụ hôn cuối cùng mà Kyuhyun để lại cùng câu "Chúc mừng năm mới" đều khiến anh có một dự cảm không mấy tốt lành.
Tuy nhiên anh cũng không do dự quá lâu, vẫn lái xe vào, sau khi giao chìa khóa xe cho người gác cổng thì chậm rãi bước vào biệt thự.
Trong nhà ấm áp như xuân.
Ngay khi bước vào, anh đã thấy một người đang ngồi trên sofa khoác một chiếc áo ngủ hoa văn sặc sỡ, để lộ đôi chân thon dài trắng trẻo, mái tóc hơi rối, góc nghiêng thanh tú, hàng mi dài đến mức khó tin.
Cậu đang chăm chú đọc một cuốn tạp chí thời trang, nghiên cứu một chiếc nhẫn ruby đỏ, mắt không rời khỏi trang giấy.
Siwon lặng lẽ bước đến không tiếng động, nhưng người kia dường như cảm nhận được, ngẩng đầu nhìn lên.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
Kyuhyun nhìn rõ gương mặt của Siwon.
Cậu cong môi, mỉm cười với anh: "Anh về rồi à?"
"Ừm."
Siwon không hiểu sao lại thấy câu nói ấy khiến mình vui vẻ.
Anh nhìn Kyuhyun, không hề thấy một chút u ám hay khó chịu nào trên gương mặt cậu.
Tựa như lời tỏ tình vào đêm hôm kia chỉ là một giấc mộng, tỉnh mộng rồi mây tan trời sáng, chẳng để lại một vệt mây.
"Về hơi muộn, hôm qua không về được, xin lỗi cậu."
Siwon cúi đầu, khẽ hôn lên trán Kyuhyun.
Anh cũng để ý đến cuốn tạp chí trong tay Kyuhyun, cả một trang đều là hình ảnh chiếc nhẫn ruby lộng lẫy xinh đẹp.
Anh hỏi: "Cậu thích cái này à?"
Kyuhyun khựng lại, sau đó lật sang trang khác: "Không thích."
.
Những ngày tiếp theo, cả hai như quên đi lời tỏ tình ấy, Kyuhyun không thúc giục, Siwon cũng không chủ động nhắc đến.
Hai người ở bên nhau như thường ngày.
Siwon đưa Kyuhyun đi leo núi ngoài trời, khiến cậu mệt đến mức xuống tới nơi là nằm dài ra đất không thèm giữ hình tượng, còn giơ ngón giữa về phía anh từ đằng xa.
Hai người cũng đến trang viên của Siwon ngâm suối nước nóng, tuyết rơi dày, vừa ngắm tuyết vừa uống chút rượu sake, Kyuhyun còn đòi thả hai quả trứng vào suối nước nóng để tự luộc.
Nhưng luộc xong thì cậu ăn sạch, không chừa lại cho Siwon quả nào.
Siwon chỉ đành cười bất lực, gắp phần cua hoàng đế đã bóc sẵn bỏ vào bát của Kyuhyun.
Thế nhưng đến mùng năm Tết, tất cả dường như không thể kéo dài thêm được nữa.
Chỉ vài ngày nữa, Kyuhyun sẽ phải bay ra nước ngoài công tác.
Siwon cũng phải đến một nơi khác để chủ trì tiến độ của một dự án.
Anh mặc áo choàng ngủ, đứng bên giường nhìn ra vườn, tay cầm ly trà đen, hơi nước bốc lên làm mờ cả gương mặt anh.
Trong lòng anh biết rõ, nếu còn không đưa ra câu trả lời, có lẽ Kyuhyun cũng sẽ không tiếp tục dung túng anh nữa.
Cũng vào buổi chiều hôm đó, anh đi gặp Kibum.
Kibum vô cùng bất ngờ khi Siwon đột nhiên đến đây.
Hôm nay trời mưa, khi Siwon bước vào, nước từ mái hiên nhỏ giọt xuống mặt anh, làm ướt cả cổ áo, trên mặt anh cũng dính vài giọt nước mưa.
"Bên ngoài mưa to lắm à, cổ áo cậu cũng ướt rồi, mau lau đi."
Kibum tìm một chiếc khăn mặt mới đưa cho Siwon.
Hai vợ chồng anh ta đang sống trong một căn biệt thự nhỏ vừa mua, không thuê bảo mẫu, chỉ có người giúp việc làm theo giờ.
Hai người họ rất thân nên không cần phải khách sáo giả tạo.
Anh ta vừa hướng lên lầu gọi tên Go Ahra vừa quay đầu lại hỏi: "Hôm nay sao cậu lại đến đây?"
"Tình cờ đi ngang qua thôi."
Siwon đưa quà trong tay cho Kibum: "Ahra có thai rồi, tôi mua ít thực phẩm bồi bổ và vài thứ cho em bé, cũng không biết có hợp ý cô ấy không, cô ấy thích mỹ phẩm dưỡng da VIVIAN đúng không, tôi cũng mang về mấy bộ sản phẩm mới chưa công bố, phụ nữ mang thai dùng được."
VIVIAN là thương hiệu do mẹ ruột của Siwon nghiên cứu và phát triển.
Kibum mỉm cười, "Cậu thật là,Go Ahra chỉ nhắc một lần thôi mà cậu đã nhớ kỹ."
Anh ta nói thầm, "Cậu còn chăm sóc Go Ahra thế này nữa, tôi sợ cô ấy bỏ tôi đi theo cậu mất."
Vừa nói dứt câu, Go Ahra đã đi từ trên lầu xuống, cô mặc một chiếc áo dài vải lanh trắng, trông lười biếng thoải mái.
Vừa thấy cô, Kibum lập tức tiến tới đỡ cô xuống lầu.
Go Ahra không nhìn nhầm người.
Kibum từ thời niên thiếu đã là người hiền lành, kết hôn rồi lại là người chồng dịu dàng, chu đáo.
Khoảnh khắc Go Ahra xuất hiện, ánh mắt anh ta lập tức bị cô hút lấy.
Go Ahra hơi ngượng, cảm thấy Kibum hay làm quá.
Cô tủm tỉm nói với Siwon: "Để anh chê cười rồi, từ sau khi em mang thai, anh ấy nhạy cảm quá mức, còn căng thẳng hơn cả em. Anh mau ngồi đi, để Kibum pha trà cho anh."
Kibum để Go Ahra ngồi xuống rồi mới vào bếp.
Anh ta biết Siwon không thích đồ ngọt nên khay trái cây đưa cho anh chỉ có các loại hạt khô và bánh thịt nguội hoa hồng.1
Còn phần của Go Ahra thì phong phú hơn nhiều, nào là hạt dưa, các loại hạt sấy, bánh phô mai, mứt khô, thịt khô.
Go Ahra vừa ăn vừa chia sẻ kinh nghiệm mang thai với Siwon: "Ba tháng đầu hơi nôn nghén, nhưng hai tháng gần đây thì ổn hẳn, chẳng khó chịu gì cả, ăn gì cũng thấy ngon, ăn ngon miệng quá nên cân nặng của em tăng vèo vèo."
Siwon mỉm cười, "Mang thai tăng cân là bình thường, nhưng nhìn em vẫn rất xinh đẹp."
Anh nói thật lòng.
Dù từng yêu đơn phương Kibum, nhưng điều đó không ngăn anh chân thành ngưỡng mộ Go Ahra.
Go Ahra nghe vậy thì cũng cười, lắc đầu: "Anh khéo nịnh thật đấy."
Cô xoa bụng, lại kể với Siwon: "Tháng trước bọn em có sang Mỹ thăm anh trai em, tiện thể đi khám luôn, bác sĩ nói là bé gái đó!"
Cô rất đắc ý vì cả cô và Kibum đều thích con gái.
Kibum cũng vui vẻ nói: "Tối trước hôm khám thai, cô ấy nằm mơ thấy là con gái, hôm sau khám ra đúng thật, tôi vui đến suýt khóc."
Siwon nở một nụ cười nhạt.
Anh biết Kibum thích con gái từ lâu rồi, hồi đại học, anh ta còn thề rằng sau này nhất định phải nuôi một bé gái.
Hồi đó anh cười trêu chọc rằng nếu ước nguyện không thành thì đừng khóc, nhưng trong lòng lại thoáng đau nhói.
Vì điều đó đồng nghĩa với việc giữa anh và Kibum càng thêm vô vọng.
Giờ đây, khi nhìn Kibum, người ấy vẫn giống hệt trong trí nhớ anh.
Gương mặt hiền lành vô hại, làn da trắng mịn, nhưng là kiểu trắng ấm áp như ngà voi, tóc dày đen nhánh, khi cười lại càng đáng yêu.
Năm đó anh thích Kibum là bởi sau tai nạn xe, khi anh nổi nóng, hoảng loạn, người kia vẫn không bỏ rơi, vẫn làm bạn bên cạnh anh.
Đó là quãng thời gian mù mịt và khốn khó nhất trong đời anh.
Hai mươi năm đầu đời quá ngông cuồng, quá tự cao, đột nhiên phải đối mặt với nguy cơ mắt bị mù, đến chính anh còn không chấp nhận nổi.
Mà cùng lúc ấy, ba ruột của anh đã nóng lòng muốn đứa con ngoài giá thú thay thế anh.
Còn mẹ thì đã có gia đình mới, tình thương dành cho anh cũng hữu hạn.
Chỉ có Kibum.
Chỉ có Kibum là không quản mưa gió mà ở bên anh, nhờ nhà gần nên thường xuyên chạy sang thăm, dù bị anh mắng cũng không tức giận, hôm sau vẫn kiên nhẫn ngồi bên giường bệnh, kể cho anh nghe về những hộp nhạc mình sưu tầm được.
Anh nghĩ, mình sẽ luôn nhớ âm thanh chim hót phát ra từ hộp nhạc thế kỷ 20 ấy, cũng sẽ nhớ ơn Kibum đã từng giúp đỡ mình.
Là bạn bè, là bạn học nhiều năm, cả đời này nếu Kibum gặp khó khăn gì, anh tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Nhưng hiện tại, khi anh nhìn Kibum, cuối cùng cũng không còn đau lòng như năm hai mươi tuổi nữa.
Anh lắng nghe Go Ahra hào hứng chia sẻ những kiến thức nuôi dạy con cái, nhìn thấy những bộ đồ bé gái màu hồng Kibum đã mua, cuối cùng cũng không còn cảm giác nghẹn thở như sắp chết đuối.
"Vậy thì chúc mừng cậu."
Anh khẽ khàng nói ra câu đó.
Anh nhìn Kibum, như lại thấy dáng vẻ ngày hôm ấy khi Kibum mặc lễ phục chú rể, dù không liên quan gì đến anh, nhưng hôm ấy Kibum thực sự chói sáng rực rỡ.
Anh chân thành chúc mừng Kibum bước vào hôn nhân, được nắm tay người mình yêu đến già.
.
Siwon không ở lại nhà Kibum lâu, gần đến chiều tối thì đứng dậy chào tạm biệt.
"Không ở lại ăn tối sao?"
Kibum ngạc nhiên hỏi.
"Gần đây toàn là tôi nấu cơm đó," Anh ta đứng dậy, cười với Siwon, "Dù không gọi là thịnh soạn, nhưng tay nghề của tôi cũng tạm được."
Go Ahra đứng phía sau véo eo anh ta một cái: "Anh nói móc ai nấu không ngon hả?"
Kibum cười giơ tay đầu hàng.
Nhưng Siwon vẫn lắc đầu.
"Không, tôi có hẹn ăn tối với người khác rồi." Anh vừa nói vừa đi đến gần cửa, lấy áo khoác trên giá treo.
Hôm nay anh mặc một chiếc áo khoác dài màu xám đậm có độ rũ rất đẹp, óng ả như lụa satin, không giống phong cách thường ngày của anh, là do Kyuhyun mua cho anh.
Anh mặc áo xong, đứng ở cửa, dùng hành động để khẳng định rằng mình sẽ không ở lại.
Kibum cũng hiểu tính anh nên không cố giữ lại nữa, chỉ nói: "Được rồi được rồi, vậy lần sau nhớ đến nữa nhé, tốt nhất dẫn cả Kyuhyun theo luôn, chúng ta tụ họp bốn người..."
Siwon vừa đẩy cửa ra, nghe thấy câu đó thì khựng lại.
Anh bước ra ngoài, tay vẫn đặt trên tay nắm cửa.
Cửa ra vào nhà Kibum cao hơn nền đất một bậc, anh ta và Go Ahra đứng cạnh nhau, ánh đèn từ phía sau họ hắt tới, như phủ lên một tầng ánh sáng.
Trai tài gái sắc, xứng đôi vừa lứa.
"Tôi sẽ hỏi cậu ấy," Siwon cười nói, "Hai người vào nhà đi, đừng tiễn nữa."
Nói xong, anh bước hẳn ra ngoài, đóng cửa lại.
.
Lúc rời khỏi nhà Kibum, bên ngoài vẫn còn mưa.
Anh về đến nhà, Kyuhyun vẫn chưa về.
Chiều nay Kyuhyun cũng hẹn bạn đi uống trà, nói sẽ về vào giờ cơm tối.
Ngoài cửa sổ mưa vẫn rơi, âm u ẩm ướt, đất trời đầy bùn nhão, mới đây thôi Siwon còn gửi tin nhắn hỏi Kyuhyun có cần anh đến đón không.
"Không cần đâu, bạn tôi sẽ đưa tôi về." Kyuhyun trả lời.
Thế nên anh cũng không hỏi nữa.
Lúc này anh ngồi ở bàn gần cửa sổ trong thư phòng, nhìn trời mưa bên ngoài, trên bàn là một xấp ảnh và tư liệu các tiểu thư trâm anh thế phiệt mà ông nội nhờ người mang đến.
Khi nhận được chúng, anh không nhịn được mà khẽ cười giễu.
Nhà họ Choi đúng là quyền thế thật.
Từng ấy cô gái vừa xinh đẹp lại ưu tú được đặt trước mặt anh để tùy anh ý chọn lựa.
Nhưng dường như chẳng ai hỏi liệu những cô gái ấy có muốn hay không.
Anh cũng chẳng phải món cổ vật vô giá mà ai cũng ao ước sở hữu.
Nhưng anh cũng hiểu rõ được một điều.
Dẫu anh không phải một món cổ vật quý hiếm thì cũng là một tác phẩm xuất sắc được nuôi dưỡng từ một gia tộc quyền thế, được dốc biết bao tài nguyên và tâm huyết bồi đắp nên.
Từ sau khi tốt nghiệp bước vào trung tâm ngành kinh doanh của nhà họ Choi, tiếp quản các nghiệp vụ của Tập đoàn Boyoung, anh cũng ngầm mặc định rằng mọi thứ thuộc về mình, chỉ cần có thể tận dụng thì đều có thể trở thành chất dinh dưỡng giúp nhà họ Choi ngày càng hưng thịnh.
Thế nhưng...
Siwon nhắm mắt lại, tựa vào lưng ghế, lắng nghe tiếng gió mưa ngoài cửa sổ, trong đầu anh cũng hỗn loạn chẳng kém gì khung cảnh ngoài kia.
Anh nhớ lại đêm giao thừa hôm đó, trong ánh sáng rực rỡ của que pháo bông, đôi mắt Kyuhyun sáng rỡ không tưởng, mỉm cười ngẩng đầu nhìn anh.
Anh cũng nhớ lại ánh mắt dò xét của Jaemyung dành cho anh trong thư phòng của căn nhà cũ.
Còn cả những chuyện xa hơn nữa, thời đại học, khi anh lạnh lùng niêm phong tất cả tình cảm dành cho Kibum lại, không để bản thân có một chút ảo tưởng nào.
...
Rất nhiều chi tiết trong quá khứ trộn lẫn vào nhau.
Nhưng cuối cùng, vang lên bên tai anh lại là một giọng nói khác.
Giọng nói ấy vừa giống như Tiffany đang cười trên sự đau khổ của người khác, vừa giống như chính anh đang tự nhạo báng mình.
Mơ hồ, không rõ giọng.
Giọng nói đó nói rằng: "Nếu anh thực sự lựa chọn thì cậu ấy thật sự sẽ rời xa anh đấy."
.
"Cạch" một tiếng.
Cửa thư phòng bị ai đó đẩy ra.
Siwon bỗng nhiên mở bừng mắt, quay đầu lại, nhìn thấy Kyuhyun đang đứng ở cửa.
Kyuhyun mặc một chiếc áo len vàng rộng thùng thình, cổ tay có thêu hoa văn màu xanh lá, trông vô cùng nổi bật trong căn phòng tối tăm.
Cậu hơi do dự nhưng vẫn bước vào, tiện tay bật đèn lên.
"Sao anh không bật đèn?" Kyuhyun đi đến hỏi.
Ánh mắt cậu rơi vào khuôn mặt Siwon, nhưng rồi lại lướt qua mặt bàn làm việc.
Mấy quyển sách đè lên một xấp tài liệu, bên dưới có một góc bức ảnh lộ ra lờ mờ.
Nhưng cậu nhanh chóng thu lại ánh nhìn.
"Lúc nãy quên mất." Siwon nói.
Kyuhyun gật đầu, nhưng lại ngồi xuống ghế sofa cạnh anh, như vô tình hỏi: "Chiều nay anh đi đâu thế?"
Thực ra cậu đã biết.
Cậu sống ở đây cũng lâu rồi, người làm nhà Siwon đều coi cậu như chủ nhân thứ hai, việc anh đến thăm Kibum cũng chẳng phải chuyện gì bí mật nên tất nhiên sẽ chẳng ai giấu cậu.
Mà Siwon cũng không định nói dối: "Tôi đến chỗ Kibum."
Bàn tay đang chỉnh gối ôm của Kyuhyun khựng lại.
Cậu ngồi đơ ra một lúc rồi chậm rãi quay sang nhìn Siwon.
Không ai nói gì, trong phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Kyuhyun khẽ thở dài một hơi, lại mỉm cười hỏi anh: "Vậy... vấn đề tôi hỏi anh mấy hôm trước, anh đã có câu trả lời chưa?"
.
Câu nói ấy thốt ra như xé toạc lớp vỏ bình yên êm đềm của những ngày vừa rồi.
Lời tỏ tình ấy thật sự đã xảy ra.
Họ không thể dùng mối quan hệ thể xác để che đậy tất cả nữa.
Ánh mắt Siwon thoáng liếc về phía mặt bàn.
Thực ra trong lòng anh đã có đáp án.
Anh và Kyuhyun thật sự không hợp.
Dù không có Kibum, anh và Kyuhyun cũng không thích hợp.
Tính cách phóng khoáng tự do như Kyuhyun còn khó nắm bắt hơn cả hải âu giữa biển khơi.
Dù là giới tính, gia thế hay bất kỳ phương diện nào, cậu cũng không thể trở thành người bạn đời lý tưởng mà nhà họ Choi mong muốn, càng không thể trở thành một chủ nhân tương lai khác của nhà anh.
Lúc họ gặp nhau đã nói trước là sẽ không yêu đương, anh chỉ mượn cậu để trốn tránh một mối tình đã qua, còn Kyuhyun thì hoàn toàn chẳng để tâm, chỉ cần thân xác của anh.
Vậy mà rốt cuộc, họ đã bước từng bước đi đến ngày này.
Đi đến mức chỉ cần nghĩ đến việc Kyuhyun sẽ rời đi, trong lòng anh lập tức dâng lên một cơn đau từ tận đáy lòng.
"Tôi không biết phải định nghĩa tình cảm dành cho cậu như thế nào," Siwon khẽ nói, anh nhìn Kyuhyun, "Tôi không muốn lừa dối cậu, từ lúc gặp cậu, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ nảy sinh tình cảm gì với cậu hết, tôi cho rằng chúng ta chỉ là mỗi người có nhu cầu riêng."
"Tôi vẫn nhớ cậu đã đi cùng tôi đến dự đám cưới của Kibum, hôm đó may mà có cậu bên cạnh, nhưng chiều nay tôi đến gặp Kibum, tôi phát hiện ra mình đã không còn đau lòng khi nhìn thấy cậu ấy nữa. Thậm chí tôi có thể bình tĩnh chúc phúc cho cậu ấy và Go Ahra trăm năm hạnh phúc, họ sắp có một cô con gái."
"Tôi nghĩ là mình đã buông được rồi."
"Nhưng tôi đã thích cậu ấy suốt sáu năm, gần như đã thành một thói quen, cho nên bảo tôi hoàn toàn dứt bỏ, không hề để tâm quên sạch mọi chuyện, tôi nghĩ chắc mình cũng cần một chút thời gian."
Kyuhyun ngẩn người, rồi lập tức cụp mắt xuống như đã hiểu, thậm chí không lộ ra vẻ thất vọng nào.
Cậu hoàn toàn có thể hiểu được.
Nếu là cậu từng dõi theo ai đó suốt sáu năm, có lẽ cũng sẽ ngẩn ngơ như thế, không biết phải xác định rằng mình thật sự đã không còn bận tâm đến người đó thế nào.
Huống chi cậu đã từng đi cùng Siwon đến dự đám cưới của người đó, tận mắt chứng kiến sự giằng co và đau khổ của anh.
"Vậy anh..."
Kyuhyun có phần chán nản, vừa định mở miệng nói gì đó, lại nghe thấy Siwon cất tiếng.
"Nhưng tôi lại nghi ngờ, tôi đã thật sự yêu cậu rồi."
Giọng Siwon vẫn điềm đạm, nhưng trong không gian yên tĩnh trống trải này lại như một tiếng sấm vang rền.
Kyuhyun sững người, không thể tin nổi mà nhìn anh, như không hiểu anh đang nói gì.
Siwon nói: "Tôi luôn nghĩ mình là người chậm nhiệt, chúng ta mới quen nhau hơn nửa năm, tôi không nên có cảm giác luyến lưu với bất kỳ ai. Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ thổ lộ với Kibum, mặc định rằng sau này mình sẽ vì gia tộc và sự nghiệp mà kết hôn với một người không yêu tôi, tôi chưa từng hy vọng gì vào tình yêu hay hôn nhân."
"Nhưng mỗi khi nghĩ đến việc cậu sẽ rời xa tôi, sẽ không còn sống trong căn biệt thự này nữa, tôi đứng dưới tòa nhà công ty cậu, không thể đón cậu được nữa, tôi sẽ..."
Siwon dừng lại, cụp mắt xuống, chính anh cũng không biết phải dùng tính từ nào mới đúng, vì dường như không có từ nào đủ thích hợp.
Cuối cùng, anh chỉ nhẹ giọng nói một câu: "Tôi sẽ rất thất vọng."
Sau khi Siwon nói xong câu đó, căn phòng còn im ắng hơn.
Tiếng gió mưa đập vào cửa sổ, mưa mùa đông không cuồn cuộn như mưa mùa hạ, nhưng tiếng đập lên cửa kính cũng thô ráp ồn ào, khiến người ta thấy lòng rối bời.
Kyuhyun ôm gối ngồi trên ghế sofa, chiếc áo len vàng cùng chiếc gối ôm màu lam sẫm đan xen vào nhau khiến gương mặt cậu càng trắng đến mức phát sáng.
Ánh mắt cậu chưa bao giờ phức tạp đến thế, tất cả những lời định nói ra dường như đều bị nghẹn lại, hoàn toàn không kịp đề phòng.
Siwon nhìn cậu dưới ánh đèn, như thấy được dáng vẻ rực rỡ trên sân khấu ngày đầu tiên họ gặp nhau.
Anh do dự hồi lâu mới nói ra câu mà anh đã cất giữ từ lâu trong lòng.
Anh nói, "Kyuhyun, tôi cũng rất muốn làm rõ, rốt cuộc mình để tâm đến cậu đến mức nào. Nếu cậu không ngại, có lẽ chúng ta có thể thử một lần."
.
"Thử một lần."
Ba chữ ấy như một hòn đá cuối cùng đã rơi xuống đất.
Móng tay Kyuhyun trong khoảnh khắc cắm vào lòng bàn tay, nhưng lại nhanh chóng buông ra.
Cậu im lặng thật lâu không đáp, ngón tay nghịch mấy sợi tua rua trên gối ôm, siết chặt đến mức những đầu ngón tay trắng như tuyết in hằn những vết đỏ nhỏ, thậm chí còn hơi đau.
Một lúc sau, cậu như học sinh không hiểu bài, nghiêm túc nhìn Siwon hỏi: "Thử một lần là sao?"
"Ý là, anh không thể xác định rõ tình cảm của mình dành cho tôi sâu đậm thế nào nên muốn thử yêu tôi một lần, cho đến khi làm rõ được sao?"
Đối diện với ánh mắt sáng rực của Kyuhyun, Siwon phát hiện mình rất khó đưa ra một câu trả lời khẳng định.
Nhưng đúng là anh có ý này.
Kyuhyun không phải là người thích hợp.
Nhưng anh lại cứ muốn có cậu.
Cho nên anh đánh mất sự dứt khoát, bình tĩnh và khả năng cân nhắc lợi hại của chính mình, lý trí và tình cảm trong anh không ngừng giằng co.
Anh điên cuồng muốn giữ Kyuhyun lại, có lẽ...
Có lẽ một ngày nào đó, anh thật sự sẽ nhận ra rằng Kyuhyun còn đáng giá hơn tất cả những gì anh đang có, anh sẵn sàng vì cậu mà đối đầu với bất kỳ ai.
"Đúng vậy."
Cuối cùng Siwon vẫn cất lời.
Kyuhyun đã có được câu trả lời xác thực.
Có một khoảnh khắc, cậu rất muốn hỏi Siwon: Vậy nếu đến cuối cùng, anh nhận ra tôi không quan trọng đến thế thì sao?
Chúng ta nên làm gì bây giờ?
Nhưng câu hỏi ấy cậu tự biết rõ không cần phải hỏi.
Một khi đã thốt ra chỉ càng tự đẩy mình vào thế yếu.
Cậu nhìn Siwon, không hiểu sao lại khẽ bật cười.
Trong phòng bật đèn, ánh sáng quá rõ ràng khiến người ta hơi chói mắt.
Siwon ngồi trên chiếc ghế đen rộng lớn, giữ một khoảng cách nhất định với cậu.
Người này vẫn hấp dẫn giống hệt như lần đầu tiên cậu gặp, gương mặt tuấn tú, đường nét sắc sảo, đôi mắt như cất giấu ngàn lời nhưng lại mang vẻ hờ hững, khí chất lạnh lùng xa cách, chỉ cần ngồi yên ở đó thôi cũng đã như ánh lửa hấp dẫn bướm đêm lao vào, là một cám dỗ không gì sánh được.
Thế nhưng Kyuhyun lại nghĩ, nếu cho cậu thêm một cơ hội nữa, thật khó nói cậu có còn dũng cảm để đẩy cánh cửa quán bar ấy một lần nữa hay không.
Bởi vì yêu một người đau đúng như cậu đã tưởng.
Thật ra Siwon đã đủ dịu dàng rồi, anh còn thừa nhận tình cảm của mình.
Thử một lần.
Đây đã là lá bài tốt nhất mà một người thầm yêu có thể nhận được.
Người được yêu không từ chối ngay, ngược lại còn bằng lòng đưa tay ra, gọi mời cậu sa vào cám dỗ.
Kyuhyun nghĩ, nếu cậu là một người thông minh thì nên lập tức nắm lấy cơ hội ấy.
Có cơ hội thử vẫn còn hơn là không có gì.
Thế nhưng nhìn Siwon, cậu lại nhẹ giọng nói: "Anh để tôi suy nghĩ thêm đã."
Cậu nói ra câu giống hệt Siwon mấy ngày trước.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co