Truyen3h.Co

Tình 1 đêm

50

Siwonkyuhyun1013



Tin nhắn thoại gửi rồi, có hối hận cũng đã muộn, dù có chặn Siwon cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì.

Kyuhyun lau mặt, lảo đảo đứng dậy từ trên sàn nhà.

Kim Eun Ji cũng lười quan tâm cậu lại đang lên cơn gì, "Em xong chưa, nhanh lên, đã bảo hôm nay hẹn ăn với đạo diễn Kang rồi, người ta là đạo diễn lớn, nhân tiện qua Pháp còn cố tình muốn gặp em, em mà dám đến muộn, chị sẽ lột da em đấy."

Âm cuối của Kim Eun Ji âm u như quỷ dữ, chẳng nghe ra chút đùa giỡn nào.

"Biết rồi mà."

Kyuhyun uể oải đáp một tiếng.

Cậu đứng dậy lấy quần áo, vội vàng lao vào phòng tắm tắm rửa, tối qua cứ thế nằm ngủ trên sàn, chính cậu cũng không chịu nổi bản thân.

Cậu đứng đánh răng trước gương, người trong gương không lộ vẻ mệt mỏi, ngoài đôi mắt có chút tơ máu lờ mờ thì cả người trông vẫn rạng rỡ.

Nhưng nhìn một lúc, cậu làm mặt quỷ với gương.

"Mất mặt." Cậu lẩm bẩm.

.

Hơn một tiếng sau, Kyuhyun rời khách sạn, Kim Eun Ji đã đợi sẵn ở dưới lầu.

Hôm nay đạo diễn họ gặp là Kangin, mới ba mươi hai tuổi nhưng là ngôi sao sáng trong thế hệ đạo diễn trẻ trong nước, năm ngoái vừa giành giải Đạo diễn xuất sắc nhất tại Cans nhờ bộ phim  Partner, hiện đang rất được chú ý trong nước.

Gần đây anh ta chuẩn bị quay một bộ phim mới, từ năm ngoái đã bắt đầu tuyển diễn viên.

Trong phim có một vai phụ không nhiều đất diễn, nhưng là manh mối xuyên suốt cả bộ phim.

Phải trẻ, phải có khí chất bí ẩn, xuất hiện một cái là lập tức thu hút mọi ánh nhìn.

Anh ta kén cá chọn canh trong đám diễn viên trẻ trong nước nhưng chẳng ai lọt vào mắt, thế mà sau khi xem màn trình diễn trên sân khấu của Kyuhyun, chẳng hiểu sao lại tìm đến cậu.

Lý do anh ta đưa ra cũng rất thẳng thắn, "Nhân vật này không cần diễn xuất quá tốt, tôi có thể hướng dẫn, nhưng phải đẹp đến mức gây sốc, khiến người ta cảm thấy làm bất cứ điều gì cho cậu ấy cũng là tâm phục khẩu phục."

Anh ta nói với Kim Eun Ji.

Kyuhyun ngồi bên cạnh, cứ cảm thấy vai diễn này nghe như một bình hoa số một trời ban.

Nhưng Kim Eun Ji lại cười gật đầu, "Vậy thì trùng hợp quá đạo diễn Kang không phải tôi muốn tâng bốc Kyuhyun nhà chúng tôi đâu, nhưng vai diễn này của anh ta nghe cứ như chính Kyuhyun ấy, về khoản quyến rũ ấy hả, tôi chưa thấy Kyuhyun thua ai bao giờ."

Lời cô không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, dù là cơ hội trời cho, cành ô liu từ Kangin khiến trong lòng cô đã hét lên sung sướng, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh như thường.

Vì Kyuhyun nhà cô vốn có vốn liếng ấy.

Kangin cười, không hề thấy Kim Eun Ji kiêu căng, ngược lại còn cảm thấy cô hợp tính.

Nhưng Kim Eun Ji không phải người không biết điều, dù thể hiện như thế, cô vẫn rõ mình nặng nhẹ ra sao.

Kangin chỉ ghé qua Pháp, vậy mà còn cố ý tìm Kyuhyun để uống trà chiều, cô vẫn tỏ ra nịnh nọt.

Trên đường, cô lại phổ cập cho Kyuhyun về gia thế của Kangin.

"Kangin xuất thân từ thiếu gia nhà giàu, anh ta là con thứ hai, gia đình chủ yếu làm dược phẩm nên cũng có tiền cho anh ta đốt chơi, may mà anh ta cũng có bản lĩnh, giờ diễn viên trẻ nào chẳng xếp hàng muốn đóng phim của anh ta. Em biết tập đoàn Taegu không, là nhà anh ta đấy, cũng chẳng kém nhà Siwon bao nhiêu..."

Kim Eun Ji đang hứng chí, lỡ miệng nhắc đến người không nên nhắc.

Khịt.

Cô vội ngậm miệng, liếc sang Kyuhyun.

Kyuhyun vẫn bình thản như chẳng để tâm, còn tiếp lời, "Rồi sao nữa?"

Kim Eun Ji yên tâm phần nào.

Nhưng cô nhanh chóng bắt đầu căn dặn, "Sao là sao. Kangin quan hệ rộng, địa vị cao, có thực lực, có giải thưởng, trời sinh đã hơn người khác một bậc. Em đóng phim của anh ta chính là bàn đạp tốt nhất cho việc phát triển trong nước sau này. Nhưng tính tình Kangin không dễ chịu đâu, em cũng cẩn thận, ít nhất đừng làm phật ý người ta..."

Kyuhyun buồn cười.

Tính Kangin khó chịu thì cậu đã cảm nhận được rồi, lần trước cậu đến phỏng vấn ở chỗ Kangin đúng lúc anh ta nhận một cuộc điện thoại.

Chẳng biết đầu bên kia là người xui xẻo nào, bị mắng cho té tát.

Nghĩ vậy, cùng là người ở vị trí cao, cảm xúc của Siwon lại ổn định hơn nhiều.

Nhưng vừa nghĩ đến người này, Kyuhyun chớp mắt, chẳng hiểu sao lại thấy hụt hẫng.

Nghe Kim Eun Ji vẫn lải nhải như một tay săn tin riêng đang phát sóng 100 điều nên và không nên về sở thích và cấm kỵ của Kangin.

Cậu uể oải đáp một tiếng.

"Em biết rồi."

.

Bệnh viện.

Siwon ngồi trên giường bệnh trắng tinh, nhìn quyển tạp chí trải trước mặt.

Anh nhập viện đã hai ngày, không nghiêm trọng như lời đồn bên ngoài rằng lá lách bị vỡ, phải đưa đi cấp cứu.

Nhưng anh cũng bị gãy hai xương sườn, cần tĩnh dưỡng một tháng.

Thực ra băng bó xong anh có thể xuất viện ngay, nhưng sau nửa năm hỗn loạn, giờ ông nội anh vẫn đang giận dỗi, nên anh cũng dứt khoát ở lại bệnh viện để tránh mặt, tìm chút yên tĩnh.

Dù vậy, anh không hề buông lỏng việc kiểm soát tập đoàn Boyoung, thư ký và các quản lý cấp cao ra vào bệnh viện mỗi ngày, đây là bệnh viện tư, phòng suite đủ rộng, phòng khách có thể dùng để họp.

Giờ Lee Donghae đang đến thăm anh, tiện thể gửi lời hỏi thăm từ Kibum và những người khác.

Nhưng anh không mấy tập trung, ánh mắt vẫn dán vào quyển tạp chí trước mặt.

Tạp chí là thư ký vừa mang đến, là phiên bản tiếng Pháp của VITA, người mẫu trên bìa là Kyuhyun.

Trên bìa, Kyuhyun mặc một chiếc áo dài trắng tinh, miệng ngậm một bông hồng đỏ rực như lửa, ánh hồng của đóa hoa phản chiếu lên mặt cậu, khuôn mặt trắng lạnh điểm thêm chút phấn hồng.

Thông thường, nghệ sĩ cao cấp, càng lạnh lùng càng tốt.

Nhưng Kyuhyun chỉ cần đứng đó đã là hiện thân của sự quyến rũ và cái đẹp, khiến người ta khao khát cậu.

Ít nhất Siwon rất khao khát, ánh mắt anh lướt trên người Kyuhyun như một con sư tử ẩn trong bóng tối, cân nhắc làm sao để một đòn trúng đích, tha con báo này về lãnh địa của mình.

Anh phải dùng chút tự chủ mới đặt quyển tạp chí sang bên, lồng ng.ực còn chậm rãi phát ra một tiếng thở dài.

Anh ngẩng mắt, nhìn Lee Donghae bên cạnh.

"Vừa nãy cậu nói gì?"

Lee Donghae chỉ muốn cầm con dao gọt hoa quả đâm anh một nhát.

"Cậu còn nhớ đến sự tồn tại của tôi đúng là không dễ," Lee Donghae mỉa mai, "Tôi ngồi bên cạnh cậu mười phút như không khí, sao cậu không dán mắt vào tạp chí luôn đi."

"Vì mười phút vừa rồi cậu toàn nói chuyện vô bổ," Siwon bình thản đáp, "Đã bảo tôi không sao, nghỉ mấy ngày là ra viện được rồi."

Lee Donghae lườm anh, sau đó quay lại chủ đề chính.

"Tôi vừa hỏi, cậu em trai kia của cậu cũng vào viện thật à? Nghe bảo nghiêm trọng lắm."

Dạo này nhà họ Choi có hai người nhập viện, một là Siwon, người còn lại là Jiwon

Nhưng Jiwon là con riêng, lại không nằm trong trung tâm quyền lực, xưa nay chẳng được chú ý, huống chi anh ta rượu chè, đánh nhau, cái gì cũng chơi, vào viện cũng là chuyện thường.

Nhưng Lee Donghae vốn thân thiết với nhà họ Choi, đương nhiên nghe được chút tin đồn.

"Cậu ta à..." Siwon khẽ cười, đôi mắt đen như mực dưới ánh nắng lộ ra vẻ lạnh lẽo, "Coi như nghiêm trọng, suýt nữa phải vào ICU, làm ba tôi sợ đến khóc lóc giàn giụa."

Nhớ đến dáng vẻ đau đớn khôn nguôi của Choi Kiho, sắc mặt Siwon càng thêm châm biếm.

Lee Donghae khẽ nhướng mày đầy ẩn ý.

Quen biết Siwon lâu như vậy, đương nhiên anh ta không thể không hiểu bản tính của Siwon.

Hồi Siwon còn học đại học bị tai nạn, anh ta từng nghe loáng thoáng rằng vụ tai nạn đó không phải ngoài ý muốn.

Nhưng nhiều năm qua, thấy Siwon dường như không có ý định thanh toán, anh ta tưởng chuyện đã qua.

Không ngờ...

Lee Donghae cắn táo rộp rộp, lại hỏi, "Thế tại sao Jiwon lại vào viện?"

"Đua xe."

Siwon nhếch môi phun ra hai chữ.

Cùng lý do như anh năm xưa.

Anh thờ ơ nói, "Cậu cũng biết tính cậu ta xưa nay không ổn, bị người ta xúi bậy vài câu là chẳng phân biệt được đông tây nam bắc, uống rượu xong còn rủ đám bạn chẳng ra gì đi đua xe, không cẩn thận bị lật xe. Chắc cũng là trời cao đang cảnh cáo cậu ta."

"Thế này thì đúng là..."

Lee Donghae khựng lại.

Nếu anh ta nhớ không nhầm, sau vụ tai nạn của Siwon, hình như ba của Siwon cũng nói với giọng điệu này.

Bảo Siwon vốn kiêu ngạo, té ngã cũng là trời cao cảnh báo.

Lee Donghae nhếch môi, chẳng hề thấy đồng cảm, "Vậy lần này chắc Choi Jiwon phải tĩnh dưỡng lâu đấy, bình thường trông cậu ta cũng yếu đuối, chi bằng ở lại viện lâu một chút."

"Đúng là cậu ta cần ở viện bồi bổ, tuy vết thương không nặng, nhưng vận may không tốt, nghe nói ảnh hưởng đến khả năng sinh sản." Siwon bình thản nói.

Lee Donghae suýt bị miếng táo làm sặc.

Khả năng sinh sản?

Va chạm kiểu gì mà thế?

Nhưng nhìn khuôn mặt chẳng chút gợn sóng của Siwon, anh ta chỉ ho khan hai tiếng, ậm ừ, "Thế thì đúng là xui xẻo thật."

"Ừ," Siwon khẽ nhếch khóe môi, giọng nhẹ nhàng, "Khi nào cậu ta có thể xuất viện còn phải xem ba tôi khi nào nghĩ thông. Chỉ cần ba tôi không gây rối nữa, tôi đảm bảo ông ta sẽ sớm có lại một đứa con trai tung tăng nhảy nhót."

Mối quan hệ cha con giữa anh và Choi Kiho giờ đây đã hoàn toàn rạn nứt.

Dù là người không thân với nhà họ Choicũng biết thái độ của cặp cha con này với nhau tệ đến mức nào.

Nhất là trong nửa năm qua, khi thái độ của Choi Jaemyung có dấu hiệu dịu đi, Choi Kiho lập tức hy vọng.

Ông ta nhanh chóng hành động mạnh mẽ, cứ như đã trở lại trung tâm quyền lực nhà họ Choi

Kết quả là chỉ trong nửa năm, công ty con  Bojin do ông ta dẫn dắt đã lỗ 1,5 tỷ.

Đúng là một trò cười.

Lee Donghae cũng biết chuyện, thở dài, "Ba cậu cũng thật tình..."

Anh ta mím môi, giữa việc không nói xấu người lớn và tình anh em, anh ta dứt khoát chọn cái sau.

"Cũng chỉ có cậu mới nhịn thôi," Anh ta bực bội nói, "Nếu tôi mà gặp phải người cha như thế, tôi đã trầm cảm từ lâu rồi."

Chẳng làm được việc gì ra hồn, không có năng lực, chỉ giỏi gây phiền, cứ như kiếp trước là oan nghiệt, Choi Kiho còn nhẫn tâm muốn hại con trai mình bị tàn phế.

Nhưng Siwon chẳng bận tâm.

Anh lạnh lùng nói, "Quen là được. Với lại cậu thấy đấy, chẳng phải ông ta sắp biến mất rồi sao."

Từ đầu đến cuối, anh và Choi Kiho còn chẳng thể gọi là một cuộc chiến.

Ông nội anh chỉ dùng Kiho để cảnh cáo anh, chiêu này có lẽ vài năm trước còn hiệu quả, nhưng giờ thì không.

Trong cuộc giằng co nửa năm này, anh đã nhận được sự ủng hộ của cô ruột Choi Jiwoo cùng với cổ phần mẹ anh chuyển giao.

Số cổ phần anh nắm giữ trong tập đoàn Boyounh đã gần bằng Choi Jaemyung

jaemyung  không phải người hồ đồ.

Choi Kiho và Jiwon  chẳng ai hữu dụng.

Gia đình cô con gái Choi Jiwoo không rành kinh doanh, đời cháu mới chỉ học tiểu học.

Trừ khi ông tự mình ra trận lần nữa, nếu không dưới gối ông chỉ còn mình Siwon.

Lee Donghae cũng hiểu ý Siwon.

Ánh mắt anh ta lướt qua quyển tạp chí trên bàn, thần sắc khá phức tạp.

Anh ta biết nửa năm qua Siwon đấu tranh với gia đình vì chuyện gì.

Chẳng phải vì Kyuhyun sao.

Trong giới của họ, kết hôn rồi bằng mặt không bằng lòng, lén nuôi tình nhân nam nữ chẳng phải chuyện gì to tát.

Nhưng vì một người đàn ông mà trở mặt với gia đình, bất chấp sự nghiệp tan tành cũng muốn quang minh chính đại ở ở bên nhau thì hiếm có, thậm chí còn bị cho là đầu óc có vấn đề.

Thực tế nửa năm nay, hễ là người hơi thân với nhà họ Choi không ai là không bàn tán sau lưng, bảo Siwon điên rồi.

Trước đây mặc dù Lee Donghae đùa gọi Kyuhyun là chị dâu, nhưng trong lòng cũng chẳng nghĩ hai người này có thể lâu dài, cùng lắm là được ngày nào vui ngày ấy.

Nhưng giờ Siwon cứ như bị ma nhập.

Dù Kyuhyun đã phóng khoáng xách vali vượt đại dương, Siwon vẫn sẵn sàng vì cậu mà đối đầu với tất cả.

Điều này khiến Lee Donghae rất chi là lo lắng.

Anh ta buồn bực nghĩ, trước đây anh ta đâu có biết bạn mình lại là đồ não tàn yêu đương đâu.

"Cậu với Kyuhyun giờ tính sao..." Anh ta bóc một quả nho, ngập ngừng hỏi, "Tôi thấy Kyuhyun chẳng thèm để ý cậu, cậu thì một mực si tình, còn công khai vì người ta. Kyuhyun có biết cậu hy sinh bi tráng thế này không?"

Câu cuối còn mang theo ý cười nhạo rõ ràng.

"Cậu ta có biết cậu bị ông nội đánh gãy xương sườn mà vẫn không chịu nhượng bộ không," Anh ta mỉa mai, bắt chước giọng Siwon, "Tôi chỉ để mắt Kyuhyun, không đổi ý."

Siwon liếc anh ta một cái.

Bạn bè xấu.

Chính là loại người như Lee Donghae.

Nhưng nhắc đến Kyuhyun, thần sắc anh lộ ra chút bất lực.

"Tôi cũng không biết mình là gì với em ấy," Siwon hờ hững nói, rồi lại không kìm được oán trách như một gã si tình ghen tuông, "Tôi bảo em ấy chờ tôi một chút, nhưng em ấy ở Pháp sống phong lưu tự tại, có lẽ đã chẳng còn nhớ đến tôi."

Sáng nay nhận được tin nhắn thoại của Kyuhyun, anh vốn âm thầm vui vẻ.

Nhưng khi định nói thêm gì đó, anh phát hiện mình đã bị chặn.

Chưa dừng lại ở đó.

Nhà dột còn gặp mưa đêm.

Đến chiều, Tiffany, cô hai nhà họ Hwang, đối tượng xem mắt cũ của anh còn hả hê gửi cho anh một bức ảnh.

Trong ảnh, Kyuhyun đang ở trên ban công với một chàng trai ngoại quốc cao lớn, Kyuhyun mỉm cười, như đang hôn lên má đối phương.

Bức ảnh mờ nhạt, có lẽ là bạn của Tiffany dùng điện thoại chụp.

Đêm tối u ám, nhưng Kyuhyun như phát sáng, chàng trai đối diện rõ ràng cũng đang mê mẩn vì cậu.

Chuyện này khiến tâm trạng anh càng tệ hơn, nếu không phải bên anh còn một đống rắc rối chưa giải quyết, giờ anh đã muốn bay ra nước ngoài cướp Kyuhyun về.

Nghe đi.

Lee Donghae ê cả răng.

Mẹ ơi, lời oán thán như oán phu này lại là từ Siwon, người ngoài hành tinh tấn công Trái Đất còn chưa được như thế này.

"Thế mà cậu còn vội vàng công khai," Anh ta nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không nhịn nổi, tức tối nói, "Đồ mặt nóng dán mông lạnh."

Siwon âm trầm liếc anh ta một cái, nếu ánh mắt có thể hóa thành thực thể, Lee Donghae chắc đã bị xẻ thành tám mảnh.

Anh cũng cầm dĩa bạc đâm một quả nho, nhưng không vội ăn mà chỉ xoay tròn trên tay.

Anh thấp giọng nói, "Kệ tôi đi."

Anh cứng đầu, "Dù Kyuhyun có chạy, tôi cũng sẽ đuổi theo mang em ấy về."

Siwon ngẩng lên nhìn Lee Donghae, "Cậu bảo Kyuhyun đã nhận đóng một bộ phim trong nước đúng không? Đạo diễn là ai?"

Nghe đi này, Lee Donghae vô cùng bực bội, nhưng không thể không trả lời.

"Đạo diễn Kangin, chắc hai tháng nữa bắt đầu quay, có thể cậu không quen, nhưng đạo diễn này khá nổi trong giới, chính anh ta chọn Kyuhyun đóng, dù chỉ là vai phụ thì độ hot cũng không thấp," Anh ta nói, sắc mặt lại hơi kỳ lạ nhìn Siwon, "Nhưng mà..."

Siwon nhướng mày, "Nhưng mà gì..."

Lee Donghae ngập ngừng, "Nếu tôi nhớ không lầm, khuynh hướng tình d.ục của Kangin hình như giống cậu."

Quả nho từ dĩa bạc lăn xuống, rơi trở lại đĩa.

Siwon nắm chặt chiếc dĩa bạc mảnh, thần sắc khó lường.

Anh nhìn ánh nắng rải trên giường, chẳng hiểu sao lại muốn đập tan cái bệnh viện này.

Im lặng hai giây, anh đột nhiên nói với Lee Donghae, "Tôi thấy mình có thể xuất viện rồi. Gọi thư ký ở phòng bên qua đây giúp tôi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co