Truyen3h.Co

© toilet ✧ 정국 ✔

Chap 10

yu_bae

Chúng tôi bắt đầu hẹn hò, một cuộc hẹn hò như bao cặp đôi khác thôi, cũng chẳng có gì đặc biệt. Tất nhiên là bí mật, tôi không hề muốn mấy chị ở đây bàn tán xôn xao về ba chuyện vặt vãnh này đâu. Anh vẫn thường xuyên " ghé qua " thăm tôi bằng cái cách lén lút siêu độc như thường khi. Hẹn hò thế này cũng vui phết. Jungkook thật sự dễ thương và ngoan ngoãn đấy. Anh biết anh có bạn gái rồi, bởi thế nên anh chẳng tiếp xúc nhiều với các cô gái khác nữa, tốt bụng ghê ha.

- Jungkookkkk.

Anh đang đợi tôi ngoài đường để chuẩn bị đi ăn trưa. Chúng tôi không vô tư đi chung như ngày trước nữa, mọi người sẽ nghi ngờ mất. Nên Jungkook mới ra trước, còn tôi lại phải hộc tốc dốc gan chạy ra cho sớm, kịp giờ ăn... còn tâm sự với người yêu được nữa chứ. ><

- Trời, ai lại gọi bạn trai mình như thế này trời.

- Chứ anh muốn tôi gọi sao? Jungkookie à~? Hay là Kookieee~? _ tôi nói giọng mỉa mai, nhão nhoẹt.

- Con bé này! Ai cho xưng "tôi" hả? _ anh cốc đầu tôi kìa.

- Ai là con bé của anh? Tôi đấy thì làm sao? Trước giờ quen như thế rồi.

- Ơ...?

- Ơ gì mà ơ. Đi ăn mau kìa._ tôi cuối cùng lại là người phải kéo cái tên bạn trai chuyên bắt bẻ người khác đi ăn.

- Em lúc nào cũng dễ thương. Giờ lại còn đáng yêu dữ hơn nữa nè. Aaaa~ trụy tim. _ tôi kéo một tay anh đi. ấy thế mà anh vẫn ráng dùng tay còn lại miêu tả đủ thứ cảm xúc tào lao của anh.

- Vớ vỉn!

[•••] Lúc ăn.

- Ăn thêm đi nè. Em phải ăn nhiều lên chứ, lần đầu tiên anh ngồi cạnh em, em cũng ăn ít lắm, còn ít hơn bây giờ nữa. _ Jungkook liên mồm nói, tay thì không ngừng múc đồ ăn bớt sang cho tôi.

- Em ăn vậy là đủ mà, anh ăn đi. Anh ăn thì mới khoẻ được.

- Anh ăn vậy là đủ, em mới cần ăn nhiều đấy. Aaaaa, aaaa, anh đút cho nào, aaaa.

- Ngại chết mất.

- Hihi, Seo Heun cũng biết ngại nè. _ anh cười ngây thơ toe toét.

- Nói toẹt ra là xấu hổ và nhục nhã đó. Có thấy xung quanh nhiều người lắm không hả?

- Vì yêu em nên anh bất chấp hết nha.

- Nói chung là phần ai nấy ăn đi, đừng mua thêm cũng đừng cho em thêm đồ ăn của anh. Chúng ta cần phải tiết kiệm.

- Tiền nong cứ để anh lo. Em đấy, ăn có mỗi một ít xíu thì làm sao mà lớn?

- Anh giàu quá ha. Tôi là con nít à mà bảo lớn? _ tôi nhếch môi hỏi khinh anh.

- Lại láo! Hết thương bây giờ.

- Thôi thôi, thế thì đừng thương nữa cho nó phức tạp. Chia tay đê, nói nhanh cho nó vuông.

- Này thì vuông.

- Arghhh!!

Anh nhồi nguyên một thìa cơm đầy cùng đống thịt, rau vào mồm tôi một phát một, không một lời báo trước.

- A... nh... đư... ợ... c.... lắ... m... _ vừa nhai tôi vừa làm trò để hù doạ anh.

- Vợ yêu ngoan nha, anh mới thương được. _ Jungkook tỏ vẻ thảo mai vô cùng, miệng cười sởi lởi dỗ dành tôi.

- V... ợ... vợ... c... ái... đầ.... u... an.. h...

- Nói nhiều quá rồi đó, ăn ngoan nha.

Chưa kịp nhai nuốt hết thìa " thức ăn " vừa nãy, tên bạn trai Jeon Jungkook ác độc của tôi lại thồn thêm một thìa nữa vào cái bản họng vô tội này.

[•••]

Ngày mai cái chị ở ngoài gian tiếp thị quảng cáo nghỉ, chị quản lý bảo tôi ra làm thay. Lúc đầu thì tôi từ chối nhưng nghe đến chuyện tăng lương, mắt tôi sáng bừng lên, gật đầu đồng ý cái rụp.

Công việc của tôi là phải đứng ở gian hàng mẫu dùng thử rồi mời chào bằng microooo, là microoo đó.

" Trời, phải nói to trước một đống người thế này sao? "

- Jungkookkk àaaa... Huhu...

- Sao đấy em?

- Em sắp phải lên làm khu dùng thử rồi, còn là người nói chính nữa chứ.

- Có gì đâu, bạn gái anh giỏi mà, chắc chắn là làm được.

- Nhưng không dám... Mà chắc em cũng không làm được đâu.

- Anh tin tưởng Seo Heun nhất đời luôn đó~

- Em nói này, ngày mai... anh đừng ra nhìn em nha.

- Tại sao? Người yêu anh lần đầu làm chuyện này, đương nhiên anh phải hóng hớt chứ.

[•••]

- " Câu mời chào giới thiệu. "

- "..."

Tôi niềm nở giới thiệu các mặt hàng rồi đến chương trình khuyến mãi. Tôi cố gắng để năng động, thể hiện bản thân hết mức có thể. Nhưng chỉ cần một ánh mắt lơ đãng của tôi cũng có thể chi phối toàn bộ.

Tôi bắt gặp Jungkook.

Anh đang đứng nhìn tôi chằm chằm từ xa, anh chăm chú lắm cơ. Ánh nhìn của anh trìu mến qua, đương nhiên là làm tôi xao nhãng không nhiều thì ít. Jungkook đã thấy tôi nhìn anh, anh mỉm cười chói lọi thay cho lời chào. Đã dặn là đừng tới thế mà vẫn tranh thủ lén lút ra đây, anh người yêu này lì thật chứ.

Tôi gắng gạt hình ảnh của anh qua một bên, quay lại với khách hàng tiếp tục công việc. Chỉ cần thừa dù chỉ là một giây vắng khách, tôi đều ngước lên nhìn về vị trí cũ đó xem anh còn đứng đó không. Lần thứ nhất, lần thứ hai, lần thứ ba, anh vẫn đứng yên một vị trí không đổi, ánh nhìn vẫn đăm chiêu về một phía như cũ. Nhưng lần thứ tư, anh rời đi rồi, đúng rồi, anh còn phải làm việc mà.

Sự thật đúng là tôi chẳng muốn Jungkook nhìn tôi mỗi khi tôi làm việc thế này đâu. Nhưng anh đang đứng thế rồi một khoảng thời gian mà lại rời đi, làm tôi thấy trống vắng quá. Dù biết anh chỉ rời đi là để làm việc nhưng lòng lại cứ bận tâm, thật là trống trải vô cùng. Chẳng khác gì những lần anh lẽo đẽo theo tôi đi lên xe búyt, thế mà có một ngày, anh chẳng còn đi theo tôi nữa. Là loại cảm giác chết tiệt đó!

- Kookie à~

- Trời đất! Con bạn gái của tui đâu rồi?  Cô là ai? Tôi không quen cô!

- Giờ anh muốn sao? _ tôi nhếch một bên môi, mắt hình viên đạn chỉa vào anh.

- A, đây rồi, bạn gái anh đây rồi. Hihi. Em muốn nói gì nà?

Tôi hút thêm một ngụm cà phê rồi điềm tĩnh nói:

- Sao em đã bảo anh đừng tới xem mà anh vẫn tới?

- Tại anh không kiềm nổi lòng thương nhớ bạn gái là cái thứ nhất. Còn thứ hai là vì anh tò mò muốn xem em tiếp mấy vị khách nam như thế nào?

Jungkook nhoẻn miệng cười rồi cúi xuống hút cà phê chùn chụt nhưng đôi mắt long lanh vẫn ráng ngước lên nhìn tôi.

- Jungkook... Thật ra, em có chuyện muốn nói...

- Em sao vậy? Đừng làm anh lo nha. 

Anh bày ra bộ mặt nghiêm trọng vô cùng nhưng nhìn thì cũng đủ biết nó có thật sự đàng hoàng hay không, giống anh đang đùa vậy.

- Em nói thật đấy, là nghiêm túc đấy Jungkook.

-... _ anh bắt đầu điềm tĩnh lại.

- Em chỉ còn làm việc ở đây 1 tuần nữa thôi.

- Ý em là sao?

- Chúng ta sẽ không còn được gặp nhau thường xuyên nữa...

Tôi nhỏ giọng nói. Đúng vậy, chỉ còn một tuần nữa để được bên anh từ sáng sớm đến tối khuya, tôi phải làm sao đây? Thật sự buồn và đáng lo ngại cho vấn đề này.

- Không sao đâu. Sáng anh sẽ đến nhà đưa em đi làm, tối về anh đón.

- Cả hai chúng ta đều làm từ sáng sớm đến tối muộn, thời gian dành cho nhau chắc chắn sẽ rất hiếm hoi. Với lại, chi nhánh tiếp theo em làm xa lắm.

- Không sao cả mà, anh sẽ cố gắng để bên em được nhiều hơn. Ta chẳng thể vì cái này mà làm liên luỵ đến tình yêu được.

- Em cần tiền. Em muốn bản thân phải tự cố gắng để kiếm được nhiều tiền, đối với em, công việc hiện tại đang rất tuyệt vời. Em cũng không thể để chuyện tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của em. Anh biết mà, em lo xa lắm.

-...

Jungkook chỉ im lặng, anh lắng nghe từng câu chữ của tôi phát ra. Chẳng thể hiểu nổi anh đang nghĩ gì nữa, anh phải trả lời đi chứ.

- Có thể anh nghĩ em ích kỷ, sự thật là vậy mà. Em hoàn toàn là đang lo cho cuộc sống của em, em không muốn nghèo đói.

- Vậy rốt cuộc em muốn làm sao?

-... _ tôi chưa biết phải trả lời rõ ràng thế nào nữa.

- Anh rất yêu em mà Seo Heun, em hiểu cho anh một chút, có được không em?

- Mối tình này, nếu cứ tiếp tục cho đến khi em không còn làm việc cùng anh nữa, có lẽ nó sẽ không đi đến đâu đâu.  Sẽ mau chóng phai nhạt thôi.

- Không. Không bao giờ như thế.

- Sẽ như thế. Nên là, chúng ta kết thúc đi... càng sớm càng tốt... Em xin lỗi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co