15
Trí nhớ của Anh Khoa được xếp vào loại không tốt lắm. Minh chứng rõ ràng cho việc này là cái tên Long đã bị Khoa ném ra sau đầu từ lâu. Mặc cho Long ngày đó đợi Khoa suốt cả đêm rồi đưa cậu về tận nhà, cái tên kia vẫn bị Khoa lãng quên mà không hề đắn đo suy xét.
"Anh Khoa, anh bơ Long làm cậu ta buồn lắm."
Minh lên tiếng khi Khoa mải mê đong đưa ống phi tiêu trên tay mà chần chừ không ném lên tấm bia gỗ. Khoa nheo mắt, không chút ký ức đọng lại trong đầu.
"Lần trước Long đưa anh về mà. Cái lần anh với Nguyễn Huỳnh Sơn cãi nhau."
Khoa à một tiếng kéo dài, cái cậu chỉ vừa trao đổi số đã bị cậu thẳng tay cho vào danh sách hạn chế. Khoa thuộc kiểu người không thích dây dưa, nếu biết đối phương có tình cảm nhưng không phải gu thì cậu sẽ loại ngay từ đầu để tránh mất thời gian đôi bên. Long chắc chắn không phải gu của Khoa, ít nhất bạn trai cậu không phải là người cậu có thể dễ dàng vật ngã chỉ bằng một lần vung tay hay co gối.
Nói ra thì sợ bị gọi là body shaming, Long quá ốm để có thể trở thành đối tượng tiềm năng trong mắt Khoa.
"Cậu ta đâu? Sao hôm nay không thấy đi?"
Kiên hỏi nhỏ, đảo mắt một vòng mới nhận ra nhóm bạn vắng một người. Khoa bật cười nói Kiên thật ra cũng không kiểu người hay quan tâm bạn bè gì cho lắm.
"Qua Đài quay mv rồi, nhờ em hỏi Khoa cuối tuần này gặp nhau được không. Nó nhắn mà anh Khoa không trả lời gì hết."
Minh nhanh nhảu trả lời, không hiểu sao Huỳnh Sơn ngồi một bên bỗng dưng giằng mạnh ly rượu xuống bàn, mấy giọt nước sóng sánh văng ra thấp ướt một góc tay áo mà anh vẫn chẳng có vẻ bận tâm gì.
Tim Khoa bỗng dưng giật thót, Huỳnh Sơn vẫn im lặng nhìn mặt bàn đặt mấy chiếc ly và một dĩa trái cây chỉ còn lại vài miếng táo xanh bé tí. Không ai nói ai tiếng nào, tất cả đổ dồn ánh mắt về phía cả hai, Kiên chỉ khoanh tay cười thầm rồi ồ lên một tiếng. Giả vờ hỏi Khoa thế có rảnh mà đi không. Khoa phẩy tay, trả lời:
"Dạo này tôi bận lắm."
Có vài người lén liếc nhìn Sơn, Khoa dù không quan tâm lắm nhưng không hiểu vì sao cảm thấy sau lưng mình trở nên lành lạnh. Cảm giác cũng chỉ là cảm giác, cậu đoán rằng mình nghĩ nhiều rồi cười cười nói tiếp lời khi nãy cùng với Kiên:
"Cũng không thân thiết gì, đi riêng không hay. Với lại tôi có phải ai đó đâu mà hở ra là cặp với người này người nọ."
"Ai đó là ai?"
Sơn chen vào giữa cuộc trò chuyện, không thử xem bộ dạng mình khó coi thế nào đã hỏi dồn Khoa như thể người cậu nói tới không ai khác ngoài mình. Dù rằng ai cũng biết thừa Sơn phản ứng như thế là điều không phải không có cơ sở.
Khoa mỉm cười, không muốn gây chiến với Sơn vì vài phút trước vừa năn nỉ anh dời lịch đính hôn xong, cậu chỉ nhẹ nhàng quay sang cầm tay Sơn, ngọt nhạt nói rằng cậu không nói gì anh.
Nguyễn Huỳnh Sơn lần đầu nghe Khoa gọi anh một cách tử tế, không phải kiểu anh anh tôi tôi sỗ sàng như mọi lần trước thành ra bỗng dưng thấy lạ. Da gà thi nhau nổi lên như thể mười cái máy lạnh chĩa vào lúc này cũng không đủ để so với ánh mắt kì lạ của Trần Anh Khoa mới nãy.
Đôi tay đang bị Khoa nắm lấy như có điện giật, Sơn giật vội ra rồi chùi lên đầu gối mấy cái liền. Kiên cười vang, Khoa chớp chớp hai hàng mi mắt như thể bản thân vô tội không làm điều gì hết.
"Tôi có nói gì đâu nào?"
Khoé môi Sơn giật giật, vốn biết Khoa nhiều trò nhưng chưa nghĩ đến mức cậu vừa mỉa mai phút trước rồi quay sang chớp mắt cún con liền ngay phút sau.
"Thì tôi chỉ hỏi ai đó là ai thôi mà?"
Nụ cười trên môi Khoa vẫn giữ nguyên, cậu vần vò cằm mình hồi lâu rồi trả lời Sơn:
"Mình đã thân đến mức hỏi chuyện riêng của nhau đâu anh?"
Sơn nén cảm giác gai mẹ gai con nổi rần rần trên da mình, anh nhích về gần phía Khoa, bắt chước nụ cười ngả ngớn của cậu, nói thì thầm:
"Thế cậu có muốn bọn mình thân hơn không? Ngay bây giờ?"
Khuôn mặt Sơn chỉ cách Khoa vừa đúng một gang tay, ánh đèn mờ nhạt càng làm anh đẹp trai hơn. Khoa dù không thích vẫn phải thừa nhận nam chính trong nguyên tác nếu xét riêng về nhan sắc thì cũng thuộc loại thượng hạng. Có câu tốt gỗ hơn tốt nước sơn, chỉ riêng Sơn thì gỗ bên trong dởm tí nhưng sơn đẹp thì xem như vẫn có thể chấp nhận nhìn tạm được.
"Sao im lặng? Cậu muốn mình thân hơn không? Tôi dễ làm thân với người khác lắm."
Sơn càng nói càng nhích gần về phía Khoa, mấy người xung quanh kể cả Kiên nín thở nhìn theo màn anh tung tôi hứng của hai người. Nguyễn Huỳnh Sơn hai mươi năm có chưa đến mười người bạn, vừa gặp Khoa vài tháng, cãi nhau vài tháng đã có thể dễ dàng tự nhận mình dễ kết thân.
"Tôi tưởng anh không kết thân với người ẻo lả?"
Sơn chỉ lên trán vẫn còn một thâm sẹo bé bằng một đốt ngón tay:
"Có ai ẻo là mà đánh người chảy máu đầu không?"
"Tôi có đánh anh đâu? Cái đó là tôi khai thông trí tuệ cho anh. Thừa nhận đi Nguyễn Huỳnh Sơn, từ lúc bị tôi đánh anh khôn ra nhiều."
Sơn không biết nói gì nữa, chưa đầy quá hai giây Khoa đã cướp lời:
"Im lặng là đồng ý."
Sơn sửa lại:
"Im lặng là vàng."
Khoa bĩu môi lầm bầm:
"Đuối lý thì nói mẹ ra, lại còn vàng với chả bạc. C*t cũng có màu vàng đó thôi."
"Cậu nói gì?"
"Không có gì."
------------
Sơn và Khoa cò cưa co kéo một lúc lâu sau, không bận tâm có bao nhiêu ánh mắt nhìn mình mà đắm chìm trong cuộc chiến tưởng chừng sẽ kéo dài đến tận sáng hôm sau. Câu chuyện ai đó là ai của Sơn không hiểu vì sao lại đẩy xa đến mức nhảy tận sang Đài Loan với Long gì gì đó ngày trước đưa Khoa về.
"Nói cho mà biết Vũ Kim Long về khoản tâm lí thì ăn đứt anh."
"Ờ nếu cậu thích thì gọi Vũ Kim Long của cậu về mà xin hoãn lịch đính hôn, tôi không làm nữa."
Khoa chỉ tay thẳng mặt Sơn quát ầm lên:
"Đừng có lật lọng. Nãy anh hứa rồi."
Sơn đốp lại ngay:
"Tôi không phải Vũ Kim Long mà biết giữ lời."
"Đến lời mình nói ra còn không giữ được thì sau này đừng có bao giờ vênh mặt đòi giữ sĩ diện với tôi."
Sơn còn đang tính đốp lại gì đó, Kiên đã đập bẹp dí cái điện thoại vào má phải Khoa.
"Trần Anh Khoa, Trịnh Huyền My gọi."
Màn đấu đá của cả hai tạm thời dừng lại sau cuộc gọi nổ ra lúc nửa đêm của Huyền My. Sơn tự dưng cũng im bặt nghe thử xem đầu dây bên kia nói gì. Tiếng nhạc ở Crypte át cả tiếng loa, Khoa quát ầm lên lên alo a liếc mà bên kia vẫn không có dấu hiện trả lời. Cậu tắt máy, gọi lại, năm mười phút sau giọng nói của Huyền My mới lè nha lè nhè vang lên. Cứ tưởng có chuyện gì cần gọi gấp trong đêm, hỏi ra mới biết do ngủ quên nên tay đè cấn máy.
Sự cấn máy của Huyền My làm máu nóng trong đầu Sơn rút nhanh như thuỷ triều. Khoa cũng mất hứng đôi co, cả hai hằn học nốc cạn một ly rượu đầy.
Mấy người xung quanh cũng dần làm quen với màn đốp chát không biết đến bao giờ mới xong, không ai đứng ra làm hoà vì biết có thế nào thì hai người này cũng mãi mãi chẳng ưa gì nhau. Chỉ riêng Kiên vừa xoa cằm vừa vẽ lên trong đầu cả một kịch bản dài xoay quanh chuyện của Khoa và Sơn.
Còn về chuyện kết hôn với Trịnh Huyền My, Kiên cảm thấy đám cưới lần tới anh đi biết chừng đâu sẽ không có cô dâu nào xuất hiện.
--------------
Buổi rượu rã đám khi đèn thành phố dần được thay bằng thứ ánh sáng tờ mờ sương vẫn còn nhập nhoạng phía cuối bầu trời. Mặc cho Kiên ôm chặt cứng lấy mình, Khoa vẫn một hai đòi tự về mà không đợi xe của anh đến đón. Kết quả ai nấy đều đã rời đi, chỉ mỗi Khoa đứng nhìn ứng dụng đặt xe vẫn xoay đều mấy vòng tròn tìm tài xế.
Đồng hồ hiển thị bốn giờ ba hai, cả thành phố vắng hoe chỉ có vài chiếc xe máy cọc cạch đằng sau là cả một thùng sắt lớn chứa đủ loại thịt thà cá mú vừa lấy từ chợ sớm về.
Khoa quấn một lớp áo dày, cồn trong cơ thể không đủ làm ấm thân trước mấy ngọn gió đầu đông mang theo hơi lạnh buốt bát.
"Giờ này ở đây không gọi được taxi đâu, cậu thích thì cứ đợi đến sáng."
Sơn châm một điếu thuốc, đầu thuốc cháy đỏ trong tiết trời lạnh lẽo của buổi sớm mù sương, không biết từ khi nào đã đứng kế bên Khoa dõi mắt nhìn theo mấy chiếc xe vút qua trên con đường trải đầy lá ngân hạnh.
"Kệ tôi."
Chóp mũi Khoa đã ửng đỏ lên vì lạnh, đầu ngón tay tê rần tim tím, mấy lúc thế này nếu trong phim tình cảm nhất định sẽ có người đến nắm tay cậu rồi mân mê từng vết chai trên da thịt để truyền đi hơi ấm. Thà rằng kế bên cậu là một con chó đang vẫy đuôi, Khoa sẽ không ngần ngại cúi xuống ôm chặt lấy nó rồi tìm kiếm sự ấm áp trong bộ lông dày. Nhưng người đứng cạnh cậu bây giờ là Nguyễn Huỳnh Sơn, mà để so sánh Nguyễn Huỳnh Sơn với một con chó thì e là Khoa khó có thể làm được.
Mớ suy nghĩ trong đầu Khoa dĩ nhiên chỉ dừng lại ở mức suy nghĩ. Cậu chỉ lẳng lặng đứng nhích qua một bên rồi nhìn chăm chăm vào màn hình điện thoại vẫn đang xoay tròn thông báo không thể đặt xe lúc này.
Sơn nhẩn nha hút hết điếu thuốc trên môi rồi mới quay sang Khoa. Không biết vì cậu đã say hay vì Sơn ngấm mệt, giọng nói của anh lúc này lại ngọt nhạt nhẹ nhàng như thể lông hồng lướt trên mặt nước.
"Đứng đó đợi đi. Tôi lấy xe đưa cậu về."
Khoa bĩu môi, thẳng thừng nói rõ:
"Không cần."
Sơn không lấy gì ngạc nhiên với phản ứng của Khoa. Nếu cậu gật đầu đồng ý leo lên xe Sơn ngay tức khắc thì mới có chuyện để bàn, còn Khoa mà anh biết dù cho trời sập thì vẫn phải mỏ hỗn trước tiên.
"Đừng có không cần. Đứng đợi đi tôi lấy xe đưa về."
Khoa nhếch mày, khoé môi run run như thể chuẩn bị quát ầm lên:
"Đã nói không cần. Anh là ai mà đòi đưa tôi về?"
Sơn thong thả xoay chìa khoá trong tay, trả lời gọn ghẽ:
"Không là ai, nhưng đủ sức làm cho cậu không thể bắt bất cứ một cuốc xe nào trong thành phố này. Muốn thử không?"
Kịch bản tổng tài một tay che trời Khoa đọc đã nhiều nhưng lần đầu tận mắt chứng kiến có người thực sự tin chỉ cần búng tay sẽ làm cho người ta chao đao khốn đốn. Bỗng dưng Khoa lại nghĩ cũng may đến giờ Sơn vẫn chưa yêu Huyền My, lỡ đâu một ngày Huyền My thèm trà sữa giữa đêm, Sơn sẽ đến đập cửa tiệm bán trà rồi dõng dạc hô to "mang ngay một ly trà sữa đến đây còn không tôi sẽ cho cửa hàng này đóng cửa". Càng nghĩ Khoa càng thấy rợn người, khoé môi cậu nhếch lên rồi quét mắt nhìn Sơn một lượt từ chân lên đầu. Nhìn thế nào cũng thấy Sơn y hệt kiểu tổng tài đó, Khoa nén một hơi thở dài, đưa tay lên vỗ vai Sơn rồi nói chỉ vừa đủ cho mỗi mình nghe.
"Tội nghiệp, còn trẻ mà đã bị điên."
-------------
Thật ra vấn đề thần kinh não bộ không liên quan gì lắm đến tuổi tác. Khoa thấy việc Sơn chỉ hai mấy đã có vấn đề thần kinh cũng không phải chuyện hoang đường gì. Lại còn là nhân vật trong ngòi bút của người ta, Khoa bỗng dưng thấy người như Sơn cũng đáng thương sao đó. Xem như từ bi hỷ xả, Khoa đẩy vai Sơn đi về bãi đỗ xe của khách sạn kế bên con đường dẫn vào Crypte, lúc đi còn không quên nói rằng mình có biết mấy bác sĩ giỏi lắm.
Sơn không hiểu vì sao Khoa lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng. Vừa giây trước nói rằng không cần anh đưa đi, qua giây sau đã thân thiết khoác vai anh rồi luyên thuyên về tay bác sĩ khám bệnh thần kinh nào đó. Anh nghĩ thầm, chắc Khoa cũng đang đi tìm bác sĩ cho mình. Sơn nhìn qua Khoa một lần nữa, thấy cậu vẫn đang nhe răng cười thì càng khẳng định Trần Anh Khoa hơn ai hết là người cần đi khám ngay lúc này.
Hoặc do cậu sợ lời nói khi nãy của anh, rằng Sơn thật sự để Khoa mãi mãi không gọi được xe dù cho anh không tin là người như Khoa đang sợ sệt gì cho cam.
-------
Bằng việc ông nghĩ gà bà nghĩ vịt và một chuỗi những hành động khó hiểu từ phía Sơn lẫn Khoa, cuối cùng Khoa cũng ngồi yên vị trên xe nam chính để anh đưa về.
Ban đầu Khoa đòi ngồi phía sau, Sơn dứt khoát từ chối vì làm thế không khác gì Khoa là ông chủ còn Sơn là tài xế. Anh bắt Khoa phải ngồi kế bên mình ở ghế phụ lái, Khoa giằng co nói rằng chỗ đó chỉ nên dành cho người yêu, Sơn đập mạnh tay lên vô lăng quát lớn:
"Xe hơi chứ có phải khách sạn đếch đâu mà có ghế tình yêu? Là cái gì ngồi lên chả được? Cậu thích thì tôi cho cậu làm người yêu luôn cũng được. Lên xe."
Nếu là người khác nói, Khoa nhất định sẽ ngẩn ngơ nghĩ người ta có ý với mình, nhưng vì là Nguyễn Huỳnh Sơn, tất cả đều bằng không. Lời của thiên tài thì không ai hiểu nhưng ai cũng tin, lời của người điên thì không ai tin nhưng ai cũng hiểu. Khoa thấy lời Sơn vẫn nằm trong khả năng hiểu biết nhưng lại không đáng tin cho lắm, thế nên càng củng cố niềm tin rằng Sơn là một người điên đích thực. Mà không ai chấp người điên, Khoa nói:
"Sau này đừng nói với ai mấy lời kiểu đó. Với tôi thì không sao", vì tôi không chấp người có đầu óc không bình thường, Khoa thầm nghĩ, "nhưng qua tai người khác thì cẩn thận sau đó sẽ có người đến vác cái bụng bầu đến trước cửa nhà anh, bắt anh chịu trách nhiệm vì mấy chữ làm người yêu luôn cũng được như lúc nãy vừa nói với tôi."
Sơn cho rằng Khoa suy diễn lung tung, không ai chỉ vì mấy chữ người yêu nói bừa bãi mà cả gan bắt anh đổ vỏ. Mà thật ra, mấy lời như thế Sơn cũng chưa nói với ai khác ngoài Khoa bao giờ.
Cuối cùng sau hơn nửa tiếng cãi nhau, Khoa hoàn toàn bị thuyết phục bởi lý lẽ trong xe hơi thì không có ghế tình yêu mà leo lên xe Sơn khi bầu trời vừa hửng lên chút ánh sáng ban mai.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co