16
Nhà Khoa cách chỗ ở của Sơn vừa đúng bằng nửa cái thành phố. Từ Crypte về nhà cậu không gần, Huỳnh Sơn chấp nhận lái một quãng đường xa gấp đôi đường về nhà chỉ vì một phút bốc đồng bỗng dưng muốn làm người tốt. Mà người được nhận lòng tốt hiếm hoi của Huỳnh Sơn có vẻ không bận tâm gì mà chỉ mải mê ngồi đếm số lần đèn led trong xe đổi màu từ tím sang hồng.
Nguyên do cũng bởi vì Khoa cảm giác rằng chỉ cần một trong hai người mở miệng thì cả hai dư sức có một cuộc đốp chát kéo dài từ trung tâm thành phố đến tận nhà cậu nằm ở phía ngoại ô. Buổi sáng sớm không có nhiều người, đường vắng tanh, Huỳnh Sơn đạp chân ga phóng nhanh đi trên con đường lá ngân hạnh đã rơi rụng lả tả dưới những gốc cây cao gầy.
Đến trụ đèn giao thông, còn tận ba mươi giây để đèn chuyển từ đỏ sang xanh, Huỳnh Sơn nhịp tay trên vô lăng, lên tiếng cắt ngang sự im lặng:
"Đừng dây dưa với Vũ Kim Long."
Khoa nhướng mày, bỗng dưng lại nói chuyện không đâu, Khoa chưa bao giờ có ý định dây dưa với Vũ Kim Long hay là hơn thế. Nhưng dù cậu có ý định qua lại hay không thì đây vốn dĩ không phải điều Huỳnh Sơn cần bận tâm, Khoa thở mạnh một hơi rồi chạm tay lên ô cửa kính xe đắt tiền nói nhanh:
"Anh là ai mà đòi cấm tôi?"
Huỳnh Sơn vẫn bình thản, không lấy gì làm tức giận:
"Long yêu đương tạp nham."
Khoa nhếch mép, cười thầm:
"Chứ Hà Khánh Ly thì sao?"
Huỳnh Sơn trả lời:
"Thì liên quan gì?"
Khoa nhún vai:
"Thì anh cũng yêu đương tạp nham."
Đèn đường chuyển màu, chiếc xe mô tô đằng sau lao vội lên trước, rẽ ngang mà không chút đèn báo gì. Huỳnh Sơn xoay vô lăng tránh người lái xe mô tô chạy như ăn cướp, im lặng hồi lâu mà vẫn không thấy trả lời. Khoa cũng không nói thêm gì rồi đảo mắt nhìn qua mấy hàng quán ăn vẫn đóng cửa im lìm. Hai người nhìn về hai hướng khác nhau, im lặng hồi lâu, Sơn mới đều giọng nói:
"Ừ nên tôi cũng đâu cần ai yêu tôi thật lòng. Cậu thì khác, tôi biết cậu là kiểu người khi yêu thì sẽ dốc hết lòng, mà Vũ Kim Long thì không đáng."
Khoa không đổi hướng nhìn, cậu vẫn xoay mặt về phía cửa sổ nhưng khóe môi đã cong cong nụ cười.
"Phải thử mới biết được."
Sơn hừ giọng:
"Thử để xem mức độ chịu đau của bản thân tới đâu?"
Đường về nhà chỉ còn cách một quãng chưa đến mười phút, Khoa ngẫm nghĩ một lúc rồi quay mặt về phía Sơn rồi hỏi lại anh ngay khi chiếc xe đỗ ngay dưới chân tòa nhà.
"Tôi đau hay không thì liên quan gì đến anh?"
------------
Câu hỏi của Khoa làm Sơn suy nghĩ.
Lời cậu nói không sai, Khoa có đau hay không rõ ràng không liên quan gì đến Sơn, kể cả cậu có khóc cạn nước mắt vì một người không đáng, mối quan hệ giữa hai người vẫn chỉ là người dưng.
Nhưng kì lạ ở chỗ, Sơn lại cảm thấy khó chịu khi vẽ nên viễn cảnh Long làm gì đó tồi tệ với người vừa xiêu vẹo biến mất sau mấy bụi cây cao trồng ngay trước sảnh tòa nhà. Đoạn đường trở về hôm nay bỗng dưng xa hơn không chỉ về khoảng cách địa lý. Tâm trí Sơn bị kéo dài ra miên man, lòng anh quặn lên một cơn khó chịu.
Vốn dĩ muốn gặp Khoa để cảm ơn cậu về đêm sinh nhật trước đó, thế mà lời nói chưa kịp thoát khỏi đầu môi đã bị cái tên Vũ Kim Long chặn lại ngay giữa. Sơn không thích Khoa yêu đương với Long dù cho anh cũng chẳng cần cậu phải dây dưa dính dáng gì tới mình. Nhưng vì sao Sơn lại không thích Khoa yêu đương với Long, câu hỏi này có khi mất rất lâu mới có thể tìm được câu trả lời thỏa đáng.
Trời sáng, công nhân vệ sinh đường đã bắt đầu quét dọn mớ lá rụng dưới gốc cây, vài cửa hàng bán thức ăn mở cửa đón khách, xe cộ trong thành phố bắt đầu tăng dần. Sơn lái xe về nhà, mắt vẫn đăm chiêu nhìn về phía trước, nhìn dòng xe lướt qua lướt lại trước mắt mình rồi những tòa nhà bị bỏ lại sau lưng khi Sơn đạp chân ga phóng đi mất.
Không có câu trả lời nào cho câu hỏi của Khoa, chung quy vẫn không là gì, đến cả hai tiếng bạn bè nói ra còn thấy khó. Sơn tự biết mình vừa làm chuyện không đâu nhưng vẫn không sao đẩy được mớ suy nghĩ bòng bong ra khỏi đầu.
--------
Chuyến bay của đạo diễn Ứng khởi hành lúc mười một giờ ba mươi tối, chuyện đạo diễn bay lượn như chim thoắt ẩn thoắt hiện ở mọi thành phố trên bản đồ thế giới đã quen thuộc đến mức không ai thèm hỏi xem lần này anh đi bao giờ trở về. Khoa nhận được tin nhắn cuối cùng của Kiên vào lúc tám giờ, nội dung tin nhắn vỏn vẹn vài dòng nhắc nhở chuyện đến Phần Lan. Khoa tự mình chuẩn bị hết mọi thứ mà không báo cho quản lý hay bạn thân tiếng nào. Hợp đồng với công ty cũ vừa kết thúc, Khoa không còn chịu quyền quản lý của công ty, nói với Thư cũng chỉ là màn thông báo, không phải để xin phép gì ai.
Về phần Sơn, sau khi đưa Khoa về thì anh cũng về nhà. Sơn hiếm khi về đây vì ghét cay ghét đắng bầu không khí bao giờ cũng im ru mà căng như dây đàn của những người sống trong căn nhà đó. Một năm Sơn về nhà ba lần, mỗi lần cách nhau bốn tháng không hơn, những lần gặp nhau thưa thớt hay những buổi nói chuyện chỉ xoay quanh vấn đề làm ăn khiến Sơn chưa bao giờ thực sự cảm nhận được tình cảm gia đình. Vậy nên khái niệm nhà với Sơn là một điều hết sức xa vời.
Ông Nguyễn chưa bao giờ niềm nở với bất cứ ai không mang lại lợi ích vật chất cho mình, kể cả là con trai một tay nuôi lớn. Ông Nguyễn ngồi trong phòng sách, nghiền ngẫm mấy quyển sách kinh tế dày cộm. Phòng sách im ru chỉ có tiếng máy lạnh và trang sách đang lật giở, Sơn gõ cửa thông báo có người vào, đáp lại anh chỉ có cái nhướng mày từ người vẫn đang chú tâm vào mấy quyển sách đó.
"Con muốn bàn lại một số chuyện. Lễ đính hôn tháng sau phải hoãn lại vài ngày." Không tốn thời gian vòng vo, Sơn đi thẳng vào việc chính.
"Lý do? Chuyện cưới xin không phải cứ anh muốn là được. Sau đám cưới là cả chục cái hợp đồng làm ăn, anh biết ngày trước di chúc ông nội để lại là phải kết hôn mới thừa kế được Golden mà đúng không?"
Golden là một nhánh lớn của hệ sinh thái thời trang may mặc trong nước của gia đình Sơn. Ông nội Sơn là một người kỳ lạ trong giới kinh doanh, người ta vẫn thường đồn thuở trong bộ não của cụ ông là cả một hệ điều hành đi ngược lại với phần đông dân số. Nhưng chuyện đi ngược thế nào thì miễn bàn tới ở đây, chỉ riêng việc hứa hôn với nhà họ Trịnh vào đời cháu gần chục năm sau cũng đủ để thấy cụ ông không phải người tư duy theo logic thông thường. Đặc biệt là khi nhà họ Trịnh trên bờ vực phá sản, gia thế của nhà họ Nguyễn Huỳnh rõ ràng là cái phao cứu sinh cứu sống gia một mạng. Suy xét thế nào rõ ràng cụ ông cũng chịu phần thiệt hơn nhưng vẫn nhất quyết sẽ để con cháu kết hôn mới chia lại một phần tài sản.
Khổ nỗi đời con gia đình lại đẻ ra con trai, không thể có cháu để tiếp tục nối dõi nên Sơn phải chịu gánh thay phần trách nhiệm mà ba anh phải gánh. Cụ ông tính xa đến mức đó, không hề nghĩ Nguyễn Huỳnh Sơn rồi sau này cũng sẽ yêu và cưới một người con trai. Nhưng đó lại là chuyện của rất lâu sau này, hiện tại thì cuộc hôn nhân của Huyền My và Sơn vẫn là đề tài để mọi người trong nhà đem ra bàn tán trong mấy bữa cơm thường ngày.
"Nhà máy may đang trong giai đoạn nước rút, con muốn tự đi giám sát."
Sơn lấy lý do công việc làm cái cớ để nuông chiều theo sự yêu cầu của Khoa trong khi chính anh cũng không hề nhận ra có một ông trời con đang bắt đầu bước chân vào cuộc sống. Lặp lại câu nói khi nãy, chuyện Sơn biết Khoa là ông trời con của mình cũng là một chuyện xảy ra trong tương lai gần hoặc xa, còn hiện tại lý do Sơn chấp nhận việc không đính hôn có lẽ cũng chỉ vì giám sát nhà máy may, muốn tập trung cho công việc hay một tỷ lý do khác nhưng không cái nào liên quan đến Khoa.
"Nhà máy có đội ngũ giám sát riêng, không cần đến tay anh động vào. Phía bên nhà họ Trịnh cũng thúc rồi, anh liệu cơm gắp mắm sao cho ổn, đừng để ảnh hưởng đến cổ phần công ty."
Sơn hắng giọng, giải thích:
"Con sẽ bàn lại với nhà bên kia. Không làm công ty bị ảnh hưởng. Còn nữa, cũng chỉ dời xuống một hai tháng hơn, đợ..." Sơn suýt nữa đã nói đợi Khoa đi về sẽ tiếp tục tiến hành nhưng nhận ra không lý do gì mình phải nói như thế. Anh đưa tay gãi cổ rồi tiếp tục, "Đợi nhà máy đi vào khâu hoạt động thì con rút ra khỏi dự án. Cùng lắm đến giữa tháng mười hai thôi, không lâu hơn đâu."
Ông Nguyễn còn lần nữa nói gì thêm nữa nhưng ít lâu sau đã xuôi theo lời của Sơn. Lễ đính hôn được dời sang đầu tháng mười hai, thời điểm thành phố vào đông.
Thuyết phục được ông Nguyễn, Sơn chuyển sang hẹn gặp Huyền My để nói rằng mọi thứ sẽ được dời thêm vài tháng. Nữ chính mừng còn không hết, rối rít cảm ơn Sơn mà nói thêm rằng anh muốn dời sang năm sau cô cũng không dám ý kiến, Sơn nghe xong, điều đầu tiên nghĩ đến là Trần Anh Khoa sẽ có mặt trong tiệc đính hôn của mình.
---------
"Nhưng sao em muốn cậu kia có mặt trong tiệc đính hôn của em? Anh tưởng ngày đó thì chỉ cần người nhà với bạn thân là đủ. Em với cậu kia có thân gì đâu?"
Huỳnh Đức xoay nhẹ ly cà phê còn ấm nóng trên tay nhìn Sơn vẫn mải mê nhìn giải quyết công việc ngay sau khi thông báo với anh rằng tháng sau không cần về nhà nữa. Không giống như Sơn một năm về nhà ba lần, Huỳnh Đức ba năm mới thấy bóng dáng anh xuất hiện trong ngôi nhà mà hai anh em ngày trước từng lớn lên. Những lần anh về nhà cũng chỉ vào những dịp quan trọng nhất, ví dụ như khi có người hấp hối sắp lìa xa cõi đời.
Câu hỏi của Huỳnh Đức thành công thu hút sự chú ý của em trai, Sơn ngừng tay, trả lời rành rọt:
"Em không vì đợi cậu ta, em nói em muốn tự giám sát dự án mới. Đừng nhét chữ vào miệng em."
Huỳnh Đức à một tiếng rõ dài:
"Vậy mà nghe em kể anh cứ tưởng đâu em vì cái cậu tên Khoa năn nỉ nên đồng ý dời ngày đính hôn. Một câu cũng Khoa hai câu cũng Khoa, người không biết còn nghĩ đâu em để ý cậu này."
Sơn nheo mày nhìn Huỳnh Đức, thật ra nguyên văn đoạn nói chuyện của hai anh em khi nãy như sau:
"Tháng sau em chưa đính hôn đâu, anh khỏi về."
"Làm sao? Trước sau gì cũng phải lấy sao không làm sớm để còn hưởng Golden."
Sơn miết cằm, trả lời anh:
"Nhà máy may còn đang xây dựng chưa đâu ra đâu, với cả Khoa nói là đợi cậu ta về rồi hẵng đính hôn. Khoa tính nết khó chịu lắm, em sắp phát điên với cậu ta mất thôi."
"Khoa nào?"
"Trần Anh Khoa chứ ai, cái cậu diễn viên đang nổi lần trước em kể."
Huỳnh Đức à một tiếng:
"Cái cậu tặng em dầu cá omega-3!"
Nhắc đến chuyện quà sinh nhật của Khoa lại làm Sơn đen mặt, rõ là tốt nghiệp đại học loại xuất sắc, lại có bằng tiến sĩ kinh tế hẳn hoi nhưng vẫn bị Khoa nói ngu không thương tiếc. Sơn chưa bao giờ cảm thấy hoài nghi IQ của bản thân cho đến khi Khoa liên tục khẳng định rằng trí thông minh của anh là sự sỉ nhục của nhân loại. Mà thường điều gì lặp đi lặp lại quá nhiều lần thì giả cũng thành thật, sai thành đúng mà đúng lại thành sai.
"Con người Khoa là thế đấy. Em cũng không hiểu tại sao dây dưa làm gì."
"Thế thì đừng dây dưa?"
Sơn đóng hẳn máy tính, chuyên chú vào câu chuyện phiếm với Huỳnh Đức:
"Nhưng không dây dưa không được, Khoa là bạn thân của Trịnh Huyền My."
"Bạn thân của Huyền My cũng đâu cần em dây dưa?"
Sơn im lặng hồi lâu, sau đó mới chậm chạp đãi từng chữ:
"Em ngủ với cậu ta rồi."
-------
Ly cà phê trên tay Huỳnh Đức suýt nữa đã rơi sõng soài xuống mặt đất, tấm thảm mới được thay sáng nay chút nữa thôi phải thay bằng cái mới. Sơn ngồi phía bàn làm việc thẳng thừng nói ra việc mình từng ngủ với đàn ông không có chút vấp váp nào.
Huỳnh Đức không kỳ thị chuyện người đồng giới yêu nhau, thời đại tiên tiến yêu ai là quyền tự do của người nấy. Nhưng Nguyễn Huỳnh Sơn em anh lại không phải kiểu người sẽ phát sinh quan hệ với một người đàn ông, ít nhất là từ trước đến nay người yêu cũ của Sơn chỉ toàn là mấy cô người mẫu hot girl nổi rần rần trên mạng xã hội. Thế nên khi nghe chính miệng Sơn nói rằng mình ngủ với người tên Khoa kia, Huỳnh Đức lập muốn tát vào mặt mình một cái để kiểm tra đang mơ hay tỉnh.
"Không cần tát, em đang nói thật, không mơ."
Sơn miết trán, lên tiếng khi Huỳnh Đức đã xòe năm ngón tay giơ cao ngang mặt. Huỳnh Đức vẫn nghĩ là mình đang mơ, đưa tay tát lên mặt mình để năm ngón tay in dấu trên mặt đỏ ửng mới hoảng hốt nhận ra những gì vừa nghe là thật.
"EM NGỦ VỚI BẠN THÂN VỢ TƯƠNG LAI CỦA EM?"
Sơn gật đầu, Huỳnh Đức lắc đầu:
"Tình thú đến thế là cùng."
Sơn không biết nói gì nữa, chuyện đêm đó say không tránh khỏi được, bị chuốc thuốc lại càng không. Có trách thì trách Khoa bỗng dưng nổi máu anh hùng, một hai đòi vác anh lên xe đưa về nhà nghỉ.
"Thế... Cảm giác thế nào? Có khác so với mọi khi không?"
Huỳnh Đức gãi cổ, câu chuyện bỗng dưng bị lái sang một hướng khác xa so với nội dung ban đầu.
Câu hỏi của Huỳnh Đức cũng làm Sơn phải suy nghĩ.
Cảm giác ngủ cùng Khoa là gì? Có khác so với trước đây không?
Cũng tương tự như câu hỏi của Khoa, câu hỏi của Huỳnh Đức cũng không có đáp án. Sơn không thể nhớ ra điều gì, thứ duy nhất anh nhớ được là khuôn mặt mờ nhòe của Khoa, đó cũng điều cuối cùng Sơn có thể nhận ra trước khi bản thân hoàn toàn mất nhận thức.
Và liệu nếu anh nhớ, thì Sơn có cảm xúc gì không hay vẫn sẽ điềm nhiên như chuyện lông gà vỏ tỏi? Không có đáp án nào đưa ra, bên trong đầu Sơn là một khoảng đen mù tịt.
Bỗng dưng Sơn lấy từ ngăn bàn ra hộp dầu cá, lấy một viên, rót một ly nước đầy trong cái nhìn khó hiểu của Huỳnh Đức.
Có lẽ anh thật sự cần cải thiện não bộ như lời Khoa nói hôm sinh nhật.
-----------------
Hôm nay đến đây thui nhaaaa
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co