43
Ở nơi nào đó trong xứ Ma Cà Rồng quen thuộc của chúng ta, trong một căn phòng rộng rãi với hai chiếc giường tầng với bốn người, Mikey, Rindou, Chifuyu, Mitsuya. Bóng dáng cậu trai tóc vàng nằm trên sàn suy nghĩ về cuộc đời mình, từ khi có ý thức đến giờ thì chỉ còn một người bạn là con người, một người mà cậu từng thương mến, bây giờ lại còn được làm tri kỉ của cậu ta.
Liệu sự cố hôm đó có đáng để bỏ cái tình bạn này không?
Cậu vò đầu rồi buông cả hai tay ra, nhìn qua bên Mitsuya cùng Chifuyu mới đi tặng quà cho bọn họ kìa, ở đây cũng làm cho được cơ ạ.
" Rindou cũng làm à?" Mikey
" Thì sao?" Rindou
" Mày có crush mới?" Mikey
" Không, tao tặng cho Ran để Ran tặng cho Saiko chứ, nhà có thêm chị dâu cũng không tệ." Rindou
" Làm gì cho mỏi tay." Mitsuya
" Dù gì cũng tặng rồi nên.. " Rindou
" Cái đó Ran nó ăn hết rồi, hôm bữa Baji-san bảo tao đấy." Chifuyu
" Eh?" Rindou
Cậu ngồi dậy đến giường của mình, đưa tay xuống bên mép giường rồi kéo nhẹ ra, bên dưới là một hộp quà nhỏ, đúng, là quà mà cậu chuẩn bị trước từ lâu, chỉ cần đợi đến ngày tặng thôi, nhưng mà..
Vì sợ có chuyện nên cậu đem theo vào đây, vẫn chưa có ai phát hiện ra cả, nhưng nếu để một thời gian thì kiểu gì cũng lộ ra, mà cũng không tặng được, chắc là phải nên đi xử lí nó trước thôi.
" Mikey, mày đi đâu mà mang theo cặp vậy?" Mitsuya
" Tao đi gặp Ema đưa đồ." Mikey
" Ừm." Mitsuya
Cậu trở về căn phòng ở ngôi biệt thự của mình, đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, giờ cũng đã muộn rồi, muộn vậy chắc Ema cũng đã ngủ.
' Không nên làm phiền em ấy thì hơn.'Mikey
Lẳng lặng đến ngôi làng nhỏ của cô bé kia( chap 2 ), ngồi trước cửa sổ của phòng cô, nhìn cô đang ngồi trên giường đọc sách, cô cũng đã học được kha khá về ma cà rồng nên đã biết được nhiều thứ và cả thân phận của bọn họ.
Nhưng vì cô được học được nhiều hơn bởi bọn họ nên cũng thấy sự sai trái của cách nhìn của con người, vì thực hành rồi nên đảm bảo lý thuyết của bọn họ đúng.
" Manjirou-san, anh làm gì ở đây vậy?"
" Không có gì." Mikey
-
-
" Thì ra là không tặng được nên mới đem qua đây để ăn cùng em, làm em tưởng chuẩn bị có ông anh già sống trăm năm tán chứ."
" Suy nghĩ xa quá đấy em." Mikey
Hai người ngồi trên một bậc thềm ở ngoài làng, cả hai cùng nhau ăn hộp socola mà Mikey bỏ đi.
Đêm yên bình thật đấy, mọi thứ cứ thuận theo thời gian trôi qua đến khi socola đã hết, cậu cùng cô ngồi nói chuyện một lúc rồi lại chào nhau trở về nhà.
Đi được mấy bước thì cậu quay lại nhìn cô, trông cô có một nét gì đó giống với Draken, từ nảy đến giờ cậu cũng có cảm giác như cậu đang ăn và nói chuyện cùng anh vậy.
' Tỉnh táo lại nào Manjirou, đừng có xem em ấy là cậu ta.' Mikey
" Manjirou-kun, anh có ổn không?"
" À- Anh ổn, nhưng mà.. " Mikey
" Em tên gì?" Mikey
-?!
" Eh- Chẳng phải anh đã biết rồi sao.. "
" Không, nhưng lúc mà em nói tên lần đầu, trông em không giống nói thật chút nào." Mikey
" A.. "
Cậu lại gần rồi đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc vàng của cô, nhìn kĩ hơn thì nó càng giống Draken hơn, đây là con cháu của Draken à? Không, đừng có nói vậy nhé.
" Vậy chỉ có một mình anh biết thôi nhé..?"
" Ừm." Mikey
" Tên của em là thật nhưng mà họ là Ryuguji.. "
" Hả? " Mikey
-
-
-
-
-
Cậu nằm trên giường trùm chăn lại, khuôn mặt không cảm xúc gì hướng vào tường, ba người ở chung phòng cậu thì đứng ở đó nhìn cậu.
" Mày bị gì vậy." Mitsuya
" Không có gì." Mikey
" Shinichirou về rồi kìa, ra chào hỏi không kìa?" Chifuyu
" Không." Mikey
Cậu trùm chăn lại kín mặt, để mặc ba người bạn cùng phòng đang thắc mắc, mới hôm qua hôm kia còn đi ra ngoài trông ngóng đợi chờ y về mà giờ chỉ đi đưa đồ cho Ema thôi mà lại thế rồi.
Lỡ còn đi mấy lần nữa thì cậu sẽ thành thế nào?
" Òm.. " Chifuyu
__...--...--...--...--...--...--...__
( Trí tưởng tượng bay không được xa lắm nên hơi bị Việt Nam cacban ha )
Trong một căn phòng rộng rãi với nhiều dải băng cùng những kí tự kì lạ dán khắp phòng, giữa phòng có một chiếc thảm khá lớn, các chiếc kệ kéo dài ở hai bên tường, để trên nó là ảnh của tất cả các Vua, Hoàng Hậu đã khuất. Bên trong có một bàn thờ cúng lớn, chỉ có một bát hương lớn cùng một số lễ vật ở thế giới đây. Năm người mặc đồ giống nhau ngồi theo thứ tự-Shin-Henry/Ake-Nyoko/Aly, vì sao y ngồi đầu thì là do y có dấu hiệu của một người Vua tương lai mạnh mẽ, và một phần cũng là do t/g thích.
Trong phòng còn có một số người hầu mặc đồ như thế, chỉ là họ còn phải che mặt bằng một tấm vải đội trên đầu. Thắp nến xung quanh rồi ngay ngắn đứng hai bên, để cả hai thắp hương rồi lạy một lúc.
" Chúng tôi xin phép về việc thay đổi về lần này, liệu các ngài có đồng ý không."
Mọi thứ im lặng bất thường, gió cứ thổi qua không ngừng, mọi người trong phòng bắt đầu cảm thấy có chuyện gì không tốt sắp ập tới.
*Lách tách..
' Gì?'
Máu bỗng lại chảy ra, rơi xuống thấm đỏ cả áo lẫn thảm, bên trong tim như muốn ngừng đập, một lí do nào đó mà nó đau từ thịt đến xương, từ gót chân lên đến não. Không chỉ một người, mà là cả năm người.
Sống nghìn năm rồi, trải qua bao nhiêu thứ nhưng chắc đây là lần đầu, hoặc lần thứ hai mà họ cảm nhận được cái kiểu đau đến nổi làm họ quằn quại dưới đất thế này, cảm giác sống không bằng chết, mà chết xong cũng chưa chắc hết đau.
Mọi người ở xung quanh giật mình nhanh chóng đi đến gần, nhưng không có ai dám bước chân lên tấm thảm, vì đó là luật lệ. Nếu bước vào thì coi như sai luật, như thế sẽ có hậu quả không nhỏ.
Sau một lúc thì cũng dần đỡ hơn, nằm dưới sàn nghe những lời lẩm bẩm đến khi nó dừng hẳn, y mới thay mặt bốn người cố gắng đứng dậy thắp một cây hương rồi lùi lại, tất cả cùng cúi đầu xuống rồi nhẹ nhàng đi ra khỏi đó.
Lại cởi áo ra để cho họ làm việc, tắm rửa sửa sang lại mọi thứ như bình thường rồi chia nhau năm hướng về khu của mình.
*Rầm
" Mikey sao vậy mấy em?" Shinichiro
" Không biết nữa, nó đi làm gì đó rồi về vậy." Chifuyu
" Nào, đi kêu mấy đứa kia tập trung ở chỗ ... nha." Shinichiro
" Vâng." Mitsuya
-
" Anh Shin!" Rindou
" Đi theo anh làm gì vậy?" Shin
" Không- Nhưng em thấy suy nghĩ của anh nó.. " Rindou
" À." Shin
Cả hai đi với nhau trên hành lang dài nói chuyện, y phải giải thích cho Rin, nếu không thì Rin tự điều tra rồi đọc mấy suy nghĩ không nên đọc thì lại chết.
-Anh vớiAkashi có xích mích gì sao?
-Cậu ta ghen với anh và Henry-san ấy mà.
-Vậy sau đó?
-Uri-kun công khai luôn là người yêu của Henry-san, mọi thứ được hòa giải, ngắn vậy đấy.
Khonq, dai lam
-Um..
-Vậy em còn muốn hỏi gì nữa?
-Anh đã thay đổi cái gì?
__...--...--...--...--...--...--...--...--...--...--...--...--...--...--...--...--...__
Camon đã đọc, nhớ bình chọn
Bí quá nên giờ mới viết được, chứ đoạn đầu toy viết hôm 14/2:-(
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co