Chương 30 - Hạnh Phúc
*****
Trong một phòng khám riêng nhỏ ở ven đường quốc lộ, Tiêu Chiến im lặng ngồi một chỗ, nhìn có vẻ giống như đang đùa nghịch chiếc điện thoại nhưng tầm mắt lại luôn dừng trên người Vương Nhất Bác đang được bác sĩ kiểm tra trước mặt.
Đã không còn đám côn đồ như hổ rình mồi ở xung quanh, cũng không cần lo lắng cho an nguy của Phương Lạc Duy, một màn phát sinh trước đó lại một lần nữa thoáng hiện trong đầu Tiêu Chiến. Tiêu Chiến vô thức nắm chặt điện thoại, vẻ mặt nhìn giống như không có biến hóa gì, nhưng nếu nhìn kĩ sẽ phát hiện cậu nhìn Vương Nhất Bác phức tạp vô cùng.
Cảm giác an tâm khi bóng người nọ nhào tới bảo hộ trong lòng, còn có sự rung động trong khoảnh khắc nhìn thấy Vương Nhất Bác, tất cả làm những suy nghĩ cậu cố áp chế lại bắt đầu quay cuồng trong đầu. Tiêu Chiến cảm thấy có một cỗ buồn phiền bốc lên trong lòng, cậu không hiểu nổi khoảnh khắc đó Vương Nhất Bác xông tới là vì cái gì.
Tiêu Chiến cố gắng thuyết phục bản thân, hành động của Vương Nhất Bác nói không chừng chính là tính kế, hoặc muốn chiếm lấy hảo cảm của cậu để tiện đường giúp Tiêu Kế dò xét mình? Hoặc là...
Tiêu Chiến nghĩ không nổi nữa, cậu dùng sức nắm chặt điện thoại, biểu tình cố nén đau đớn của Vương Nhất Bác một lần nữa xuất hiện trong đầu. Tiêu Chiến buồn bực thở dài một hơi, cứ việc cậu không muốn thừa nhận nhưng dựa vào kinh nghiệm đánh nhau của mình, hành động của Vương Nhất Bác trước đó chỉ có thể xuất phát từ bản năng chứ hoàn toàn không phải tính kế. Nhưng cũng chính vì thế mà cảm giác buồn bực trong lòng Tiêu Chiến mới càng sâu sắc như vậy.
Trong phòng khám rất yên lặng, chỉ có thể nghe thấy tiếng vang rất nhỏ khi bác sĩ tiến hành kiểm tra. Không biết có phải tình tự Tiêu Chiến lộ ra rất rõ hay không, Vương Nhất Bác đột nhiên quay đầu, vẻ mặt lo âu hỏi: "Tiểu Chiến sao vậy? Rất khó chịu sao?"
Vương Nhất Bác biểu hiện rất chân thành, sự quan tâm lộ rõ trong mắt, Tiêu Chiến cụp mi mắt khẽ lắc đầu.
Bác sĩ rất nhanh liền kiểm tra xong, vết thương của Vương Nhất Bác cũng không đáng ngại, chẳng qua bị trúng một cú khá nặng, cơ thể có lẽ sẽ đau nhức nhiều ngày. So với vết thương trên lưng Vương Nhất Bác, những vệt đỏ đỏ tím tím trên mặt cùng trên người Tiêu Chiến không tính là gì. Bác sĩ không cho thuốc, chỉ cho hai người mấy lọ thuốc mỡ, dặn dò hai người trở về nhất định phải thoa lên vết sưng tụ máu bầm, nhất là Vương Nhất Bác. Qua vài ngày chờ máu bầm tan hết thì không có gì đáng ngại.
Vương Nhất Bác lễ độ nhận thuốc mỡ, cầm lấy áo khoác không mặc vào mà khoác lên người Tiêu Chiến. Cơ thể Tiêu Chiến trong nháy mắt cứng còng, nhưng rất nhanh liền chậm rãi thả lỏng.
Đứng ở cửa phòng khám, Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác ăn mặc phong phanh, cảm giác buồn bực trong lòng lại một lần nữa nổi lên.
Chú ý tới tầm mắt Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác lại xoay mặt qua cười cười, Tiêu Chiến vô thức nghiêng đầu.
Cúp điện thoại, Vương Nhất Bác đi tới chỗ Tiêu Chiến: "Anh đã gọi cho bằng hữu, ngày mai cậu ta sẽ đem xe tới."
Tiêu Chiến gật gật đầu: "Anh đi đâu, tôi đưa anh đi."
Vương Nhất Bác tuy bị thương trên lưng, nhưng bả vai cũng bị ảnh hưởng nên không thể lái xe. Trước đó Tiêu Chiến cũng chú ý điểm này nên ngăn cản hành động định ngồi vào ghế lái của Vương Nhất Bác, hai người chỉ lái một chiếc tới đây, một chiếc khác vẫn còn lưu lại con hẻm kia.
Nghe Tiêu Chiến hỏi, Vương Nhất Bác nghĩ nghĩ: "Tới khách sạn đi."
Đáp án này làm Tiêu Chiến không khỏi nhíu mày, chủ động mở miệng: "Khách sạn không tiện lắm, tới chỗ tôi đi."
Đây là một thời đại không có sự riêng tư, Vương Nhất Bác hôm nay ở khách sạn, ngày mai không biết phóng viên sẽ tung ra tin gì nữa. Trước đó hai người cũng vì sợ phóng viên chụp hình mà thậm chí không dám tới bệnh viện, chỉ tùy tiện tìm một phòng khám ven đường. Tiêu Chiến cũng không nguyện ý trong thời điểm mấu chốt của Vân Nhu gây ung thư lại bị một tin khác tranh mất vị trí hot nhất, dù sao 'anh em họ bất hòa đánh nhau trong đêm'này nọ cũng rất đáng xem.
Đề nghị của Tiêu Chiến làm Vương Nhất Bác bắt đầu giãy dụa trong lòng. Theo cảm tình thì anh rất muốn lập tức đáp ứng, nhưng lý trí lại đang liều mạng ngăn cản.
Anh không phải cậu thiếu niên mười bảy mười tám tuổi ngây thơ không biết gì, cũng không phải chàng thanh niên mới yêu lần đầu, thích Tiêu Chiến có ý nghĩa gì không ai rõ ràng hơn bản thân anh.
Trước không nói tới chuyện Tiêu Chiến có thích nam hay không, chỉ cần trở ngại về huyết thống ràng buộc giữa mình với Tiêu Chiến, anh đã vĩnh viễn không thể vượt qua. Loại tình yêu loạn luân này có mấy ai có thể chấp nhận? Vương Nhất Bác chua xót nghĩ. Anh không thể tưởng tượng lúc Tiêu Chiến phát hiện tình cảm của anh sẽ có phản ứng gì? Anh tình nguyện để Tiêu Chiến vĩnh viễn xem mình là một anh họ xa lạ, cũng không muốn một ngày nào đó Tiêu Chiến dùng ánh mắt chán ghét nhìn mình.
Vương Nhất Bác thầm cười khổ, nếu giữa anh và Tiêu Chiến chỉ đơn giản là quan hệ huyết thống thì cũng may, nhưng sau lưng Tiêu Chiến lại còn quá nhiều gút mắt cùng xung đột phức tạp, có quá nhiều thứ không thể kiểm soát, anh không thể tưởng tượng thái độ của người nhà đối với chuyện này.
Lý trí bảo anh nên rời xa Tiêu Chiến, nhưng tình cảm của anh lại không chịu khống chế muốn nhích tới gần, Vương Nhất Bác rối rắm đứng tại chỗ, gian nan giãy dụa.
"Lên xe đi, sao anh họ vẫn còn đứng đó?" Tiêu Chiến đi vòng qua xe mới phát hiện Vương Nhất Bác vẫn đứng im ở đó, liền gọi một tiếng.
Vương Nhất Bác theo bản năng nghe lời Tiêu Chiến bước tới vài bước, sau đó mới ý thức được thân thể mình lại một lần nữa mất khống chế, thực thất bại xoa xoa trán, Vương Nhất Bác trong ánh mắt thúc giục của Tiêu Chiến leo lên xe.
Tiêu Chiến lái xe rất vững vàng, vẻ mặt nghiêm túc mà chuyên chú, hoàn toàn không có loại điên cuồng hăng say Vương Nhất Bác từng nghe nói. Ngọn đèn ven đèn chiếu sáng bóng đêm, ánh sáng chiếu lên mặt Tiêu Chiến nhìn càng có vẻ ôn hòa hơn. Vương Nhất Bác im lặng ngồi đó, cảm thụ bấu không khí tĩnh lặng trong xe, thật sự hi vọng con đường này có thể vĩnh viễn không có đích đến.
Nửa giờ sau, hai người đứng ở cổng căn nhà Tiêu Chiến mua.
Căn nhà thoạt nhìn cũng không lớn, chỉ một phòng khách một phòng ngủ rất đơn giản, nhưng trang trí cũng không tệ. Đồ đạc trong nhà cũng không nhiều, thoạt nhìn có chút trống trãi. Vương Nhất Bác nhìn lướt qua một vòng, giống như phòng khách sạn, Tiêu Chiến sắp xếp đồ đạc rất chỉnh tề.
"Anh họ muốn tắm trước không?" Tiêu Chiến nhớ tới chuyện bôi thuốc, không hề trì hoãn.
Vương Nhất Bác lắc đầu: "Em trước đi."
Tiêu Chiến cúi đầu nhìn quần áo chính mình, cũng không cự tuyệt ý tốt của Vương Nhất Bác.
Vương Nhất Bác nhìn thấy Tiêu Chiến bước vào phòng tắm, ánh mắt không khỏi tối sầm. Đoạn đối thoại này không lâu trước đó cũng từng diễn ra giữa hai người, chẳng qua thời điểm đó Tiêu Chiến trong mắt anh vẫn còn là em họ, nghe tiếng nước trong phòng tắm anh cũng không có chút cảm xúc nào. Chính là lúc này, Vương Nhất Bác cười khổ nhìn bé Nhất Bác đã hưng phấn tới mức khó nhịn, thở dài một hơi.
Tiếng nước vang lên, bé Nhất Bác lại càng hưng phấn, vô luận Vương Nhất Bác mặc niệm cỡ nào cũng không có dấu hiệu mềm xuống. Vương Nhất Bác bất đắc dĩ chỉ có thể vào phòng bếp, uống một ngụm nước lạnh, lúc này bé Nhất Bác mới bất đắc dĩ mềm xuống.
Chẳng qua nghĩ đến còn phải để Tiêu Chiến bôi thuốc, Vương Nhất Bác không khỏi đau đầu đỡ trám, chỉ cần tưởng tưởng một chút thôi, bé Nhất Bác vừa xìu xuống lại bắt đầu rục rịch.
Vương Nhất Bác không thể không nghĩ tới chuyện khác để dời lực chú ý đi.
Trong đầu nhớ lại tin tức liên quan tới Vân Nhu, Vương Nhất Bác thử đặt mình vào lập trường Tiêu gia mà xem xét vấn đề này. Nếu anh là cữu cữu, anh sẽ xử lý chuyện này thế nào? Nếu anh là hội đồng quản trị Tiêu thị, anh sẽ lại xử lý ra sao?
Tiêu gia cùng Vương gia mặc dù dây dưa về lợi ích rất nhiều, trong các lĩnh vực cũng không phải không có cạnh tranh, chẳng qua song phương càng quen với việc hợp tác hơn mà thôi. Dưới tình huống này, Vương Nhất Bác vẫn rất quan tâm tới sự tiến triển của sự kiện Vân Nhu, nhưng anh cũng không hỏi phương thức xử lý cụ thể của Tiêu Kế, cũng như Tiêu Kế cũng không chủ động hướng anh tìm hiểu phương thức kinh doanh của Vương gia vậy.
Vương Nhất Bác nghĩ quá nhập tâm, vì thế Tiêu Chiến ra lúc nào cũng không chú ý, thẳng tới khi Tiêu Chiếnên đứng trước mặt anh: "Anh họ?"
Vương Nhất Bác đột nhiên hoàn hồn, trong nháy mắt xuất hiện kinh diễm.
Lúc này Tiêu Chiến vừa mới tắm xong, làn da trắng nõn vì hơi nước mà phiếm thành màu phấn hồng, có lẽ vì về tới nơi quen thuộc của mình nên ánh mắt Tiêu Chiến nhu hòa rất nhiều, mái tóc mềm mại sũng nước dán sát vào hai gò má, thoạt nhìn ôn hòa mà vô hại.
Trong đầu Vương Nhất Bác hiện ra bộ dáng bình tĩnh mà tàn nhẫn lúc chiều, hai hình dáng tương phản thật lớn làm anh không thể ức chế sự hưng phấn.
Tiêu Chiến nghi hoặc liếc mắt nhìn Vương Nhất Bác một cái, ánh mắt ra hiệu về phía phòng tắm, Vương Nhất Bác gật đầu nhưng không cử động chút nào.
Thẳng đến khi bóng dáng Tiêu Chiến biến mất trong phòng bếp, Vương Nhất Bác mới xấu hổ đứng lên, ngay khoảnh khắc vừa nãy, bé Nhất Bác lại một lần nữa không chịu thua kém ngẩng đầu hướng về phía Tiêu Chiến chào hỏi. Vương Nhất Bác cười khổ, thừa dịp Tiêu Chiến vẫn chưa trở ra vội vàng chạy vào phòng tắm.
Hung hăng tắm một trận nước lạnh, lúc này bé Nhất Bác đã hoàn toàn xìu xuống, Vương Nhất Bác cuối cùng cũng yên tâm bước ra.
Trên bàn rượu đã khui, Tiêu Chiến ngồi trên sô pha, xem TV cười cười gì đó.
Vương Nhất Bác nhìn nụ cười trên mặt Tiêu Chiến cũng không khỏi mỉm cười.
Chú ý Vương Nhất Bác đi ra, Tiêu Chiến thực tự nhiên cởi áo ngoài. Nếu hỏi Vương Nhất Bác trong nháy mắt thấy Tiêu Chiến cởi áo có ý tưởng gì, thì lúc nhìn thấy đủ vết bằm tím tím xanh xanh trên người Tiêu Chiến, trừ bỏ đau lòng thì trong đầu không còn bất cứ ý niệm nào khác.
Ngồi đối diện Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác cẩn thận xoa thuốc mỡ lên tay, nhưng lúc đối mặt với thân thể Tiêu Chiến anh thật sự không thể nào ra tay được, bác sĩ cố ý căn dặn phải xoa mạnh, nghĩ thôi cũng biết đau cỡ nào.
Tiêu Chiến nghi hoặc: "Sao vậy?"
"Sẽ rất đau! Nếu em chịu không được cứ kêu lên." Vương Nhất Bác nhỏ giọng nói.
Tiêu Chiến hơi sửng sốt, đột nhiên không biết làm thế nào tiếp nhận những lời này, đã thật lâu không có ai dùng ngữ khí thế này nói những lời thế này với cậu. Cho dù ở trong tù cậu cùng Phương Lạc Duy cũng có vài lần bị đánh lén, hai người cũng chỉ cắn răn cổ vũ đối phương cố kiên trì, tựa hồ bọn họ đều đã quên mất mình còn cái quyền kêu đau.
Tiêu Chiến theo thói quen lộ ra vẻ mặt tự giễu, Vương Nhất Bác vừa thấy liền rung động một trận. Vương Nhất Bác không nghĩ ngợi nữa, đưa tay kéo Tiêu Chiến vào lòng mình, tay kia thì đặt trên lưng Tiêu Chiến nhẹ nhàng vỗ về, tựa như lúc Tiêu Chiến sinh bệnh vậy.
Cơ thể Tiêu Chiến cứng đờ duy trì tư thế bị Vương Nhất Bác ôm vào lòng, cậu cảm thấy mình nên hung hăng đẩy đối phương ra, chính là ôm ấp của Vương Nhất Bác thật sự quá ấm áp, loại ấm áp mà Tiêu Chiến vẫn luôn lưu luyến, cậu có chút luyến tiếc.
Tiêu Chiến đã không nhớ rõ đã bao nhiêu năm rồi chưa từng có ai ôm cậu như vậy, từ sau khi ông ngoại qua đời cậu chỉ luôn một mình. Nghĩ tới ông ngoại, Tiêu Chiến không khỏi nhớ tới lần phát sốt trước đó, trong lúc ngủ mơ cũng chính là cái ôm ấm áp này.
Cơ thể Tiêu Chiến dần dần thả lỏng, Vương Nhất Bác siết chặt siết chặt vòng tay, da thịt hai người áp sát vào nhau, ấm áp.
Tiêu Chiến vô thức cọ cọ cơ thể, đem Vương Nhất Bác trước mặt tưởng tượng là ông ngoại. Tiêu Chiến yên lặng nói với chính mình, mày xem kìa, ông ngoại vẫn như trước kia, lúc mày bị thương luôn lo lắng ôm mày vào lòng, mày thực hạnh phúc a!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co