Truyen3h.Co

Trả Thù

Chương 61

Katiee9197


*****

Lúc Vương Nhất Bác cùng Tiêu Chiến vào cửa, Tiêu Bích Tuyết đang cùng Tiêu Kế nói gì đó.

Nghe thấy tiếng người hầu chào hỏi ngoài cửa, hai người đồng thời nhìn qua. Xuyên qua cánh cửa lớn ẩn ẩn có thể nhìn thấy Vương Nhất Bác tự tay nhận áo khoác Tiêu Chiến vừa cởi ra, nụ cười trên mặt vô cùng thân thiết.

Tiêu Kế trầm mặc nhìn lướt qua động tác của hai người, rất nhanh dời tầm mắt.

Tiêu Bích Tuyết do dư liếc mắt nhìn Tiêu Kế, sau đó đứng lên chào hỏi: "Minh Hiên, Tiểu Chiến, các con về rồi?"

Vương Nhất Bác mỉm cười với mẫu thân, Tiêu Chiến khách sáo gọi một tiếng: "Cô cô."

Trong lòng Tiêu Bích Tuyết thực sự không biết nhận định thân phận của Tiêu Chiến thế nào, lúc chống lại ánh mắt Tiêu Chiến, vẻ mặt không khỏi có chút do dự. Nhớ Vương phụ nói con dâu nam trước đó, Tiêu Bích Tuyết cứng ngắc lộ ra một nụ cười với Tiêu Chiến.

Vẻ mặt của Tiêu Bích Tuyết bị Vương Nhất Bác nhìn thấy, anh nhìn mẫu thân trấn an, nắm tay Tiêu Chiến.

Ba người trở lại phòng khách, Vương Nhất Bác mới chú ý tới bóng dáng Tiêu Kế: "A Kế?"

Đối với việc lúc này Tiêu Kế lại xuất hiện ở Vương gia, Vương Nhất Bác hiển nhiên rất bất ngờ. Tiêu Chiến không chút biến sắc liếc nhìn Tiêu Kế một cái, Tiêu Kế ngồi đó, trên người tràn đầy chán chường, có vẻ đã biết chuyện Tiêu phụ ngủ lại nhà Sở Thiến Thiến. Trong lòng Tiêu Chiến hiện lên một chút giễu cợt, không biết Tiêu Kế còn định lừa mình dối người bao lâu nữa, Tiêu phụ gọi tình cảm của mình dành cho Phương Vân là tình yêu đích thực chẳng qua chỉ là gương mặt trẻ tuổi xinh đẹp kia mà thôi.

Tiêu Kế gật đầu với Vương Nhất Bác, tầm mắt đảo qua Tiêu Chiến trở nên lạnh nhạt không ít.

Tiêu Chiến làm như không thấy, thản nhiên mở miệng gọi một tiếng: "Anh cả."

Tiêu Bích Tuyết cùng Vương Nhất Bác đồng thời nhìn qua, Tiêu Kế nhìn thấy tầm mắt hai người, gật gật đầu xem như đáp lại.

Tiêu Bích Tuyết thầm thở phào một hơi, mỉm cười nhìn về phía Tiêu Chiến: "Tiểu Chiến hiếm có dịp tới đây một lần, cô cô cũng không biết khẩu vị của con, con thích ăn gì, cô cô dặn nhà bếp làm cho con." So với khẩu vị Tiêu Kế nắm rõ trong lòng bàn tay, Tiêu Bích Tuyết có thể nói là hoàn toàn không biết gì về Tiêu Chiến. Nghĩ tới đây, Tiêu Bích Tuyết thầm thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn Tiêu Chiến trở nên nhu hòa hơn rất nhiều.

Không đợi Tiêu Chiến mở miệng, Vương Nhất Bác đã nói với mẫu thân: "Tiểu Chiến thích ăn cay."

Tiêu Bích Tuyết mỉm cười: "Vừa lúc dượng con cũng thích cay, hai người có thể ăn chung rồi a."

Vương Nhất Bác cười cười nhìn về phía Tiêu Chiến, đang định mở miệng thì ngoài cửa truyền tới tiếng của Minh Phi: "Di, đây là xe anh cả mà, anh cả đã về sao?" Âm thanh còn chưa dứt, Vương Minh Phi đã vội vàng đẩy cửa chạy vào. Thấy rõ vài người ngồi trong đại sảnh thì ánh mắt Vương Minh Phi nhất thời sáng lên: "Anh họ Tiêu Chiến."

Tiêu Chiến mỉm cười, hướng về phía thiếu niên gật gật đầu.

Tiêu Bích Tuyết hiển nhiên cũng rất cao hứng, đi tới đón: "Sao lại đột nhiên về nhà? Không phải nói sẽ ở lại TSo?"

Vương Minh Phi ngoan ngoãn để mẫu thân giúp mình cởi áo khoác, nhỏ giọng giải thích: "Đồ ăn ở trường khó ăn muốn chết, con nhớ lẩu cá dì Vương làm."

Tiêu Bích Tuyết bật cười: "Vừa vặn anh họ Tiêu Chiến của con cũng thích ăn cay, đêm nay sẽ làm lẩu cá, con về rất đúng lúc nha."

"Thật sao?" Ánh mắt Vương Minh Phi hiện lên tia kinh hỉ, quay đầu nhìn về phía Tiêu Chiến lộ ra gương mặt cười tươi rói.

Theo Vương Minh Phi trở về, không khí phòng khách cũng trở nên vui vẻ.

Cách giờ cơm tối còn một khoảng thời gian, Vương Minh Phi kích động dẫn Tiêu Chiến đi xem tác phẩm điêu khắc của mình. Bời vì Vương Minh Phi, Vương phụ đã cố ý dành đập thông một nửa các phòng trong tầng một biệt thự, để làm phòng sáng tác cho cậu. Bên trong căn phòng rộng lớn đặt lẻ tẻ các bức tượng điêu khắc nhỏ đủ loại hình dáng, trong một góc phòng sắp chỉnh tề các dụng cụ Vương Minh Phi cần dùng. Bất đồng với thường ngày, đối mặt với những tác phẩm yêu thích của mình, Vương Minh Phi vô cùng hưng phấn kéo Tiêu Chiến giới thiệu từng cái một.

Hai người rất nhanh đã đi tới trước măt một con chó nhỏ dáng điệu ngây thơ đáng yêu, Lý Mih Phi không sao hiểu sao tự dưng lại đỏ mặt. Hưng phấn vốn có trở thành khẩn trương, cả người lập tức im lặng.

Tiêu Chiến ẩn ẩn cảm thấy con chó nhỏ này tựa hồ đã gặp qua ở đâu đó, trong đầu hiện lên tình cảnh lần đầu gặp Vương Minh Phi, Tiêu Chiến không khỏi liếc mắt nhìn qua thiếu niên, đưa tay nâng chú chó nhỏ lên, hơi mỉm cười: "Đây là cái mà cậu nói?"

Vương Minh Phi gật gật đầu, khẩn trương nhìn biểu tình của Tiêu Chiến. Cậu vẫn luôn muốn tìm cơ hội thích hợp đưa con chó nhỏ này cho Tiêu Chiến, nhưng lần nào cũng để lỡ. Lúc đầu cậu tới bệnh viện vài lần đều không tìm được Tiêu Chiến, cậu lạo không muốn nhờ người khác chuyển giùm, một lòng muốn tự mình đưa tới tay Tiêu Chiến. Sau đó cữu cữu xuất viện, cậu đi nước ngoài tham gia triển lãm, chờ cậu về nước thì nghe tin Tiêu Chiến cùng anh cả ở cùng nhau. Lúc ban đầu Vương Minh Phi còn rất vui vẻ, nhưng cũng không biết vì lí do gì, dần dần không còn cảm thấy như vậy nữa. Vì thế ý tưởng định nhờ anh cả chuyển con chó nhỏ này cho Tiêu Chiến cũng dần dần trở thành không muốn anh cả đụng tới nó. Hiện giờ nhìn thấy Tiêu Chiến tựa hồ rất thích nó, Vương Minh Phi cảm thấy tâm tình mình cũng theo đó mà tốt lên rất nhiều.

"Ta còn làm một con lớn hơn, phụ thân đặt nó ngoài hành lang uốn khúc, anh họ, em dẫn anh đi xem nha."

Tiêu Chiến mỉm cười gật đầu.

Hành lang uốn khúc gắn liền với tầng một của biệt thự, trực tiếp thông tới sân sau. Cứ việc hiện giờ đã vào đầu đông, nhưng bên trong hành lang vẫn rất ấm áp, Tiêu Bích Tuyết đặt rất nhiều chậu cây xanh tươi hai bên hành lang, trước mắt đều là một màu xanh biếc xanh um rậm rạp.

Hai người một đường im lặng đi tới góc hàng lang uốn khúc, Vương Nhất Bác vừa chỉ bức điêu khắc, ý bảo Tiêu Chiến qua xem thử thì âm thanh của Tiêu Bích Tuyết từ chỗ rẽ truyền tới.

"A Kế, cô cô cũng không phải vì Tiêu Chiến với Minh Hiên ở cùng nhau mà nói những lời này với con, tuổi cô cô ngày càng lớn thì càng cảm thấy mình cùng phụ thân con mấy năm nay đã làm sai rồi. Chúng ta luôn lo lắng Tiêu Chiến sau khi lớn lên sẽ thế nào, nhưng đã quên đi lúc Hàn Nhu qua đời, nó chỉ mới sáu tuổi, nó nhỏ như vậy thì biết cái gì chứ. Nếu mấy năm nay chúng ta nghiêm túc dạy dỗ nó, sự tình hẳn sẽ không thế này."
Âm thanh Tiêu Kế không vang lên, Tiêu Bích Tuyết tựa hồ thở dài một hơi: "A Kế, có phải con vẫn còn hận chuyện Hàn Nhu đã làm với Tiêu Thừa không?"

Hai chữ Hàn Nhu rơi vào trong tai Tiêu Chiến, Tiêu Chiến ngẩng đầu, nhìn qua phía bên đó, cứ việc có đám cây che chắn làm cậu không nhìn thấy gì cả.

Góc rẽ đối diện tựa hồ chìm vào trầm mặc, khoảng thời gian dài đằng đẵng qua đi, âm thanh trầm thấp của Tiêu Kế vang lên: "Con biết ý của cô cô, cô cô cảm thấy Tiêu Chiến vô tội, nhưng năm đó A Thừa lại càng vô tội hơn. Nó còn chưa được hai tuổi, nếu không phải phụ thân phát hiện đúng lúc, chỉ sợ A Thừa đã sớm không còn trên đời này. Mấy năm nay, mỗi lần con nhìn thấy Tiêu Chiến thì lại nhớ tới năm đó Hàn Nhu vì nó mà ra tay với A Thừa, cô cô bảo con làm sao thích Tiêu Chiến đây? Làm thế nào chăm sóc yêu thương nó chứ?"

Tiêu Kế nói gằn từng tiếng một, mà chuyện này Tiêu Chiến lại hoàn toàn không biết.

Âm thanh Tiêu Bích Tuyết lập tức vang lên ngay sau đó: "Chuyện này không nói rõ là ai đúng ai sai, nếu không phải năm đó anh cả cứ nhất quyết không chịu để Hàn Nhu sinh Tiêu Chiến, cô ấy cũng không điên cuồng đến mức muốn giết chết A Thừa."

Tiêu Kế cười lạnh: "Nếu năm đó không phải Hàn Nhu muốn gả cho phụ thân thì sao lại có chuyện này chứ? Phụ thân yêu mẫu thân, rõ ràng đã hứa cả đời chỉ có một người vợ là mẫu thân."

Tiêu Chiến im lặng đứng ở nơi đó, mặt không chút biến sắc nhìn chằm chằm phía trước. Vương Minh Phi đột nhiên nghe thấy nhưng lời này, phản ứng đầu tiên là lo lắng nhìn về phía Tiêu Chiến. Thật cẩn thận vươn tay kéo Tiêu Chiến, Vương Minh Phi kinh hoảng phát hiện tay Tiêu Chiến rất lạnh, lạnh tới tận xương.

Tiêu Chiến không chú ý tới động tác của Vương Minh Phi, lúc này trong đầu cậu vẫn vang vọng cuộc nói chuyện của hai người kia. Bởi vì phụ thân cưới mẫu thân nhưng lại không cho mẫu thân sinh mình ra, vì thế mẫu thân mới giận chó đánh mèo lên Tiêu Thừa, mà Tiêu Kế lại đổ hết toàn bộ trách nhiệm cùng tội lỗi lên người mẫu thân, thậm chí còn giận lây sang cả mình.

Nghe Tiêu Kế tin tưởng vững chắc vào tình yêu của Tiêu phụ dành cho Phương Vân, Tiêu Chiến nhịn không được bật cười thành tiếng. Tiếng cười của Tiêu Chiến đánh gảy cuộc nói chuyện đối diện, Tiêu Bích Tuyết cùng Tiêu Kế đồng thời nhìn qua đây. Dưới ánh đèn vàng nhạt, Tiêu Chiến giãy khỏi tay Vương Minh Phi, tiến tới vài bước vòng qua góc rẽ, xuất hiện trước mặt hai người.

Tiêu Bích Tuyết giật mình nhìn Tiêu Chiến, không biết cuộc nói chuyện vừa nãy Tiêu Chiến đã nghe được bao nhiêu, Tiêu Kế lạnh lùng, ánh mắt lãnh đạm nhìn về phía Tiêu Chiến.

Tiêu Chiến nhếch khóe môi, nhìn Tiêu Kế đầy giễu cợt: "Anh thật đáng thương, vĩnh viễn không chịu đối mặt với sự thật, cứ sống chết lừa mình dối người."

Sắc mặt Tiêu Kế trở nên khó coi, khóe miệng Tiêu Chiến nhếch lên thật cao.

"Chẳng lẽ không đúng sao? Mỗi ngày anh đều phải tự gạt bản thân, tự thuyết phục chính mình, phụ thân yêu mẫu thân anh. Nếu yêu, ông ta vì sao lại đồng ý cưới mẫu thân tôi? Nếu yêu, Chu Minh Mị tính là gì? Sở Thiến Thiến lại là gì? Trong lòng anh kì thật cũng hiểu rất rõ, cho dù không có mẫu thân tôi, cũng sẽ có Lý Nhu, Điền Nhu, thậm chí là Trương Nhu. Phụ thân căn bản không có chuyện cả đời chỉ có một người vợ, cái mà ông ta gọi là hứa hẹn bất quá chỉ là một lời nói dối mà thôi.

Nhưng anh không chịu thừa nhận sự thực này, không chịu đối mặt rằng phụ thân đã lừa mẫu thân anh, thậm chí phụ thân căn bản không yêu mẫu thân như anh tưởng. Anh liều mạng đắp nặn hình tượng một người phụ thân yêu thương mẫu thân trong lòng mình, anh yếu đuối không chịu đối mặt với sự thật, vì muốn hình tượng hoàn mỹ của phụ thân không chút sứt mẽ nên đổ hết lỗi lầm lên người mẫu thân tôi. Anh hận mẫu thân tôi, anh cảm thấy mẫu thân tôi đã phá hủy lời hứa hẹn của phụ thân, là mẫu thân tôi chiếm đoạt vị trí của Phương Vân."

Tiêu Chiến lạnh lùng mỉm cười: "Anh nghĩ nếu phụ thân không đồng ý, mẫu thân tôi có thể tiến vào Tiêu gia sao? Anh cho là không có phụ thân, một mình mẫu thân có thể sinh ra tôi sao? Cho dù không có tôi, thế anh cảm thấy Tiêu Dung tính là gì đây?"

Tiêu Kế chỉ cảm thấy có một ngọn lửa bùng lên trong lòng, mỗi câu mỗi chữ đều đâm vào trái tim anh. Anh không dám nghe cũng không muốn nghe, chỉ có thể lạnh lùng nói: "Câm miệng!"

Ý giễu cợt trên mặt Tiêu Chiến lại càng rõ ràng hơn: "Anh không dám nghe à? Bởi vì anh biết lời tôi nói chính là sự thật, bởi vì tôi phá nát lời nói dối mà anh lừa dối bản thân mình nhiều năm nay. Bởi vì trong lòng anh biết rõ, phụ thân vĩnh viễn chỉ yêu bản thân ông ta."

Tiêu Kế nhìn chằm chằm Tiêu Chiến, ánh mắt sắc bén như dao, lộ ra ý lạnh lạnh lẽo.

Tiêu Chiến mỉa mai nhìn lại, trong mắt tràn đầy thương hại.

Dưới ánh nhìn đầy sự thương hại đó, biểu tình của Tiêu Kế càng ngày càng khó coi, câu nói 'lừa mình dối người' cứ không ngừng vang vọng trong đầu, tín ngưỡng kiên định trong lòng đột ngột sụp đổ, nghĩ tới nơi phụ thân ở lại đêm nay, Tiêu Kế thầm tự giễu, anh quả nhiên là một trò cười.

Trong lòng Tiêu Chiến dâng trào sự vui sướng cùng cực, hài lòng cảm thụ sự tuyệt vọng tỏa ra từ người Tiêu Kế, Tiêu Chiến mỉm cười xoay người trực tiếp rời đi.

Ở phía sau, Tiêu Bích Tuyết cười khổ nhìn bóng dáng Tiêu Chiến mà không nói được một lời nào.

Rẽ qua góc quanh, Vương Minh Phi im lặng đứng nơi đó, nhìn thấy thân ảnh Tiêu Chiến xuất hiện, cái gì cũng không nói, chỉ nhẹ nhàng đi tới, đưa tay kéo tay Tiêu Chiến, im lặng cùng Tiêu Chiến đi qua hành lang uốn khúc.

Đại sảnh một mảnh im lặng, Vương Nhất Bác cùng Vương phụ không ở.

Tiêu Chiến xoay người nhìn qua Vương Minh Phi: "Tôi đi trước."

"Anh họ, anh muốn đi đâu" Vương Minh Phi theo bản năng mở miệng.

"Về hà." Tiêu Chiến thuận miệng nói.

"Kia anh cả làm sao bây giờ?" Vương Minh Phi buột miệng nói.

Tiêu Chiến cười khẽ: "Anh ta ở lại bồi anh em tốt của anh ta là được rồi."

"Anh họ?" Vương Minh Phi do dự mở miệng, cuối cùng cũng buông tay, nhẹ giọng nói: "Anh họ, anh đi đường cẩn thận một chút."

Tiêu Chiến cười cười, không chút do dự rời khỏi Vương gia.

Vương Minh Phi quay đầu nhìn ra phía sau, mẫu thân cùng anh Tiêu Kế vẫn còn ở hành lang. Nghe thấy tiếng ô tô khởi động ngoài sân, Vương Minh Phi vội lao lên phòng sách của phụ thân ở lầu trên, cứ việc anh Tiêu Chiến lúc nãy luôn mỉm cười nhưng cậu cứ cảm thấy, trong lòng anh họ kì thực rất khổ sở, lúc này anh họ nhất định rất hi vọng anh cả bồi bên cạnh đi.

Nghĩ tới đây, Vương Minh Phi cảm thấy trong lòng có cảm giác sót xa, nếu cậu cũng có thể bồi bên cạnh anh Tiêu Chiến thì thật tốt.

Lúc Vương Minh Phi tìm được Vương Nhất Bác, Vương Nhất Bác đang cùng Vương phụ nói chuyện kế hoạch tiếp theo. Nghe thấy tiếng đập cửa, anh còn tưởng người hầu nhắc nhở mọi người xuống ăn cơm, nhìn lướt qua đồng hồ, đã hơn bảy giờ. Nhưng làm anh ngoài ý muốn chính là người đẩy cửa lại là Vương Minh Phi.

"Minh Phi?"

"Anh cả." Vương Minh Phi liếc mắt nhìn Vương Nhất Bác, dùng mắt ra hiệu bảo anh mau ra ngoài, cậu cảm thấy chuyện liên quan tới anh Tiêu Chiến không nên để phụ thân biết, cậu muốn giúp anh Tiêu Chiến lưu lại một ấn tượng tốt với phụ thân.

Biểu tình Vương Minh Phi rất sốt ruột, trái tim Vương Nhất Bác nhảy dựng lên, anh nhớ rõ trước đó Tiêu Chiến ở cùng một chỗ với Minh Phi, chẳng lẽ Tiêu Chiến phát sinh chuyện gì sao?

Sau khi nói một tiếng với phụ thân, Vương Nhất Bác theo Vương Minh Phi đi tới góc cầu thang.

"Cái gì, Tiểu Chiến trở về rồi?" Lời Vương Minh Phi nói làm Vương Minhh Hiên sửng sốt, lập tức truy hỏi: "Lúc nào?"

"Mới tức thì, anh họ nói ảnh về nhà trước." Vương Minh Phi rầu rĩ mở miệng.

Vương Nhất Bác bất chấp truy hỏi xem đã xảy ra chuyện gì, anh vội vàng chạy ra cửa. Trong sân, xe của anh đã không thấy đâu, hiển nhiên là Tiêu Chiến lái đi. Vội vàng leo lên một chiếc xe khác, Vương Nhất Bác một tay lái xe trở về khu nhà của Tiêu Chiến, một tay lấy di động, gọi cho cậu.

Âm thanh 'tít tít' vang lên, Vương Nhất Bác dùng sức giẫm chân ga, trong lòng cầu nguyện Tiêu Chiến mau bắt máy, nhưng sau đó âm thanh 'tít tít' đột nhiên gián đoạt, giọng nữ máy móc vang lên: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được."

Trái tim Vương Nhất Bác Tiêu xuống, lúc anh không chú ý rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nghĩ tới lúc mình xuống lầu không nhìn thấy mẫu thân cùng Tiêu Kế, chẳng lẽ Tiểu Chiến đã phát sinh xung đột với bọn họ sao?

Nghĩ nghĩ, Vương Nhất Bác gọi tới số Vương Minh Phi.

"Minh Phi, em có biết vì sao Tiểu Chiến lại đi không?"

Vương Minh Phi gật gật đầu, lập tức nhớ ra anh cả không thấy được động tác của mình, lập tức mở miệng: "Em biết. Anh họ Tiêu Kế cùng anh Tiêu Chiến có chút xung đột."

Vương Nhất Bác vốn chỉ định thử một chút, không ngờ lại thật sự nghe thấy đáp án từ miệng Minh Phi, nhất là đáp án này còn nằm trong dự kiến, Vương Nhất Bác lập tức tuy hỏi: "Xung đột cái gì? Lúc nào?"

Vương Minh Phi cắn môi, cố gắng kể lại tình huống khi đó.

Nói xong, Vương Minh Phi nhỏ giọng mở miệng: "Anh cả, em cảm thấy anh Tiêu Chiến không nói sai, rõ ràng là lỗi của cữu cữu, vì cái gì anh Tiêu Kế lại đổ hết lỗi cho dì Hàn chứ?"

Vương Nhất Bác không biết nên nói thế nào với Vương Minh Phi, chỉ đành cười khổ: "Việc này rất phức tạp, có nói ra cũng không rõ được, em cứ ngoan ngoãn chờ ở nhà, phụ thân có hỏi thì cứ nói anh với Tiêu Chiến cùng trở về."

Cúp điện thoại, Vương Nhất Bác thở dài một hơi, khó trách trước lúc Hàn Nhu qua đời, Tiêu Kế cùng Tiêu Thừa gần như là ở tại Vương gia, anh vẫn nghĩ là mẫu thân sợ bọn họ ở Tiêu gia chịu ủy khuất, hóa ra là vì nguyên nhân này. Mẫu thân chưa từng nói với anh Hàn Nhu đã làm gì A Thừa, A Kế cũng không nhắc tới, đây chính là nguyên nhân A Kế không thích Tiểu Chiến sao?

Vương Nhất Bác chưa từ bỏ ý định lại gọi điện cho Tiêu Chiến, nhưng nhận được vẫn là giọng nữ máy móc kia. Trong mắt hiện lên một tia lo lắng, Vương Nhất Bác dùng sức giẫm chân ga. Ân oán đời trước, Vương Nhất Bác không thể phán xét là đúng hay sai, nhưng Tiêu Chiến cũng nói rất đúng, rất nhiều chuyện bắt nguồn từ cữu cữu chứ không phải Hàn Nhu.

Một đường lao như bay về khu nhà, căn nhà tối đen như mực làm trong lòng Vương Nhất Bác dâng lên cảm giác khủng hoảng. Tiêu Chiến không trở về nhà như em ấy nói, rốt cuộc em ấy đi đâu?

Vương Nhất Bác đứng trong phòng khách, trong lòng lan làn cảm xúc khủng hoảng, anh cố gắng nghĩ tới những nơi Tiêu Chiến có thể đi. Nhưng từ lúc hai người ở cùng nhau, Tiêu Chiến hầu hết đều ở nhà, hoàn toàn không có nơi để đi."

Cơn gió lạnh lẽo ngoài hàng hiên theo cánh cửa mở rộng lùa vào, Vương Nhất Bác bị gió thổi một phát, đột nhiên nghĩ tới Phương Lạc Duy.

Vội tìm số Phương Lạc Duy, Vương Nhất Bác vừa gọi qua liền lập tức hỏi: "Tiểu Chiến có liên lạc với cậu không?"

"Tiểu Chiến? Tiểu Chiến làm sao?" Phương Lạc Duy vội vàng truy hỏi.

Giọng điệu của Phương Lạc Duy làm Vương Nhất Bác thất vọng vô cùng, hiển nhiên đối phương cũng không biết Tiêu Chiến ở nơi nào.

"Tiểu Chiến không ở nhà, tôi tìm không thấy em ấy, cậu biết em ấy có thể sẽ đi đâu không?" Vương Nhất Bác cố nhẫn nại hỏi.

Phương Lạc Duy có chút do dự, rất nhanh liền nghĩ tới gì đó: "Anh chờ chút, để tôi hỏi Vương Tinh Hải, ông ta thân với Tiểu Chiến hơn."

"Vương Tinh Hải?" Vương Nhất Bác nhớ cái tên này, liền dứt khoát nói: "Cậu gửi số ông ta qua cho tôi."

Phương Lạc Duy không chút do dự, đọc nhanh 11 con số, Vương Nhất Bác lập lại một lần, xác nhận không sai liền cúp điện thoại.

Phương Lạc Duy cầm điện thoại, ánh mắt hiện lên một tia lo lắng, không biết Tiêu Chiến hiện giờ đang ở đâu. Nghĩ nghĩ, Phương Lạc Duy cầm điện thoại không ngừng gọi số Tiêu Chiến, hi vọng liên lạc được.

Lúc lão K nhận được điện thoại của Vương Nhất Bác, cả người đều sững sờ, kinh ngạc nghe đối phương truy hỏi mình những nơi Tiêu Chiến có thể tới, lão K nhất thời không kịp phản ứng. Thẳng đến kia đối phương mất kiên nhẫn lập lại, lão K mới do dự hỏi một câu.

"Cậu là Vương Nhất Bác?"

Vương Nhất Bác vội 'ừ' một tiếng, lập tức hỏi: "Ông có biết Tiểu Chiến có thể đi nơi nào không?"

Lão K theo bản năng truy hỏi: "Hai người cãi nhau à?"

Vương Nhất Bác nhăn mặt nhíu mày, lập lại một lần: "Ông có biết Tiểu Chiến có thể đi nơi nào không?"

Lão K nghĩ nghĩ, do dự mở miệng: "Trước kia, mỗi khi tâm tình không tốt, Tiểu Chiến thường tới mộ viên để thăm mẫu thân."

"Mộ viên?" Vương Nhất Bác nhớ tới lời Minh Phi nói, nhất thời nhận ra gì đó, Tiểu Chiến hiện giờ nhất định ở đó. Vội vàng cúp điện thoại, Vương Nhất Bác chạy xuống lầu, phóng xe về hướng mộ viên.

Nửa giờ sau, nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đậu bên đường, trái tim luôn treo cao của Vương Nhất Bác rốt cuộc thả lỏng.

Nhanh chóng trèo tường nhảy vào mộ viên, Vương Nhất Bác cẩn thận đi dọc theo một loạt ngôi mộ tìm kiếm. Ngọn đèn trong khu mộ rất u ám, Vương Nhất Bác ẩn ẩn nhìn thấy ở không xa phía trước có người đang tựa vào bia mộ, liền chạy qua.

"Tiểu Chiến!"

Người vốn đang dựa vào bia mộ chậm rãi ngẩng đầu, dưới ánh đèn, biểu tình Tiêu Chiến khổ sở không nói nên lời.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co