chap 4
Ri tức đến mức thiếu điều muốn đổ cả ly nước lên người So. Hậm hực đi đổ ly nước cam nhìn về phía nhà vệ sinh lòng Ri chợt cảm thấy rất buồn….
Trong tất cả môn học thì môn thể dục là môn Ri dốt nhất. Có thể do ngoại hình nhỏ con, chiều cao hạn chế nên Ri luôn tuột hạng trong tất cả các môn liên quan đến thể chất. Năm nay không hiểu xui rủi như thế nào mà Ri lại “bị” xếp vào đội bóng rổ, càng oái ăm hơn khi phải chung một đội với So. Bình thường giờ thể dục của các lớp khác vô cùng yên tỉnh, mạnh ai nấy tập, chẳng ai quan tâm đến ai nên dù có chơi dở hay tệ gì đó cũng chẳng ai chú ý. Đằng này do đội bóng của Ri có sự tồn tại của “ai đó” nên cứ đến giờ thể dục là y như giờ biểu diễn văn nghệ vậy. Không hiểu đâu lại có vài ba bóng hồng lợt lờ vòng quanh khu hội trường. Và điều đáng nói hơn nữa cái tên “đáng ghét” đó lại là đội trưởng. Hắn ta trước mặt biết bao nhiêu con người không hề kiêng nể mà sẵn sàng “ra oai” chửi mắng, la hét Ri.
– Nè nè, cái bạn Qri kia! Có biết nhảy cao không? Nhảy cao lên một chút, người gì đâu chân ngắn dữ vậy.
– Qri ! mắt bạn bị cận hả? tui giao bóng chính xác như vậy sao lại chụp không được?
– Ri! Chạy nhanh lên chút nữa coi.
Cái tên đó thật biết cách hành hạ mà, đội bóng có đến mấy người sao những người kia hắn ta không kiếm chuyện mà cứ đè Ri ra “bắt nạt” thế này. Dù gì Ri cũng là thành viên mới, lẽ ra hắn phải tập cho Ri những bước cơ bản trước đã chứ. Chưa gì đã bắt Ri ra sân như thế này, Ri có phải thần thánh đâu mà lần đầu có thể chơi tốt như hắn được. Đang căm phẫn, oán tránh thì bổng một cái “cốp” nguyên trái bóng thẳng tiến vào ngay giữa trán Ri. Ri chỉ kịp cảm thấy xung quanh tối thui và ngập tràn những vì sao.
So thấy Ri đang suy nghĩ miên man, lơ mơ cái gì đó nên cố tình ném trái bóng về phía Ri cho Ri giật mình nào ngờ đây Ri không phản ứng làm trái bóng đập mạnh vào trán rồi té nhào xuống đất nằm im. Cả hội trường nhốn nháo cả lên, So lập tức chạy về phía Ri đỡ Ri dậy.
– Ri, Ri bạn không sao chứ?
Ri lơ mơ mở mắt, choáng váng đến mức không nhìn thấy gì cả, cả thân hình như bị ai đó nhấc bổng lên, nhắm mắt lại lần nữa Ri lắc mạnh đầu rồi lờ mờ mở mắt ra ngay lập tức đập vào mắt Ri là khuôn mặt So đang cận kề, vài giọt mồ hôi lấm tấm rơi trên mặt Ri. Lấy lại ý thức Ri hoảng hốt khi biết mình đang nằm trong vòng tay So, nói đúng hơn là So đang ẵm Ri trên tay và di chuyển rất vội.
– Nè! Nè! Bạn làm cái gì vậy? thả mình xuống.
So đứng sựng người lại, nhìn xuống Ri, thở hổn hển:
– Tỉnh rồi hả? có sao không?
Ri vùng vẫy làm So không kịp phản ứng đành buông tay để Ri xuống đất.
– Đồ biến thái? Tính làm gì tui hả?
So vẫn còn thấm mệt, nghe Ri nói câu đó So tức đến đỏ mặt tía tai.
– ờ ! thấy bạn bất tỉnh đang tính cởi đồ bạn rồi ném ra đường đó.
Nói rồi So tức tối quay lưng bỏ đi. Do vừa mới vùng vẫy nên động tới vết thương lúc nãy làm Ri chợt nhớ ra, sờ tay lên trán Ri thấy nó sưng một cục to đùng. Sự tức giận trở lại Ri lập tức chạy theo So.
– Cái tên biến thái kia. Đứng lại, gây ra thương tích cho người ta rồi không xin lỗi là sao?
So dừng bước, xoay mặt về phía Ri.
– Tui chuyền bóng cho bạn, không chịu chụp để nó đập vào mặt rồi còn đổi thừa hả?
– Bạn…bạn…
Ri tức tối không nói được gì bỏ đi một mạch về kí túc xá. Bước vào phòng Jung, Min và Ji đều chạy lại hỏi han Ri nhưng Ri không một câu trả lời chỉ trèo lên giường trùm kín mít. Đợi đến lúc Ji cùng Min ra ngoài, Jung mới lại ngồi cạnh Ri.
– Cho mình xem vết thương được không? xoa tý dầu nóng là hết ngay.
Ri lồm cồm bò dậy nhìn Jung:
– Thật là tức chết mà, cái tên biến thái đó ném bóng vào mặt Ri rồi không thèm xin lỗi, cứ nghĩ đến ngày nào cũng phải giáp mặt, phải tập bóng với hắn Ri chỉ muốn chết quách đi cho rồi.
Jung mỉm cười, dùng tay thoa dầu rồi xoa nhẹ lên trán Ri
– Ri không biết chơi bóng rổ à? hay để Jung chỉ cho Ri?
Hai mắt Ri sáng rực lên.
– Thật hả Jung?
Jug gật đầu rồi mỉm cười.
Thật là khác hẳn với tên biến thái khó ưa, Jung nhẹ nhàng và tinh tế hơn rất nhiều. Jung chỉ dẫn cho Ri rất kỷ càng, nào là ném bóng phải dùng lực ở cổ tay chứ không phải khuỷa tay, bắt bóng bằng mười đầu ngón tay chứ không phải bằng cả bàn tay. Chỉ tập có một hai tiếng mà Ri cảm thấy mình tiến bộ lên rất nhiều. Tập xong một lúc cả hai đều mệt nhừ, ngồi xuống cạnh nhau Jung chuyền chai nước cho Ri rồi cười nhẹ.
– Ri có năng khiếu đấy chứ nhưng chiều cao lại hạn chế quá. Nếu kiên trì tập biết đâu lại cao thêm.
Ri giả lả cười không đáp, cả hai cứ thế ngồi bên nhau nói đủ thứ chuyện trên đời. Càng nói Ri càng cảm nhận sự ấm áp, nhẹ nhàng, tinh tế trong Jung. Bổng dưng Ri lại muốn hỏi, một nghi vấn Ri đã tò mò từ rất lâu. Lấy hết dũng khí Ri quay sang nhìn thẳng vào mắt Jung.
– Ri có thể hỏi Jung một chuyện được không?
Jung trầm ngâm một hồi rồi gật đầu:
– Được chứ! có chuyện gì Ri hỏi đi.
Ri xoay mặt đi chổ khác, dù chỉ là một câu hỏi không hiểu sao Ri lại căng thẳng đến mức như vậy.
– À! chỉ là…Ri.....Ri....không biết…Jung đã từng…từng…yêu ai chưa???
Jung im lặng. Cái sự im lặng, cái ánh mắt nhìn xa xăm của Jung bén tý nữa làm Ri chết vì nín thở, rịn cả mồ hôi tay, Ri liên tục giày vò, bóp méo chai nước cầm trên tay. Rồi thì Ri nghe thấy một tiếng thở dài, Jung lên tiếng:
– Đã từng.
Jung chỉ nói có hai tiếng rồi im lặng, làm Ri không nhịn được tò mò.
– Rồi bây giờ?
Jung cười một cái rất buồn:
– Vẫn thế!
Cái cách trả lời úp úp mở mở của Jug thật là biết cách trêu ngươi Ri mà, thử sức chịu đựng hay thử lòng tò mò của Ri đây?
– Jung nói rõ hơn được không? người đó là ai?
Jung phì cười, quay sang nhìn thẳng vào mắt Ri
– Không cho Ri biết được, chỉ là…một cô bé rất đáng yêu.
Cái nhìn như xoáy sâu vào mắt, giọng nói vừa có ý chân thành lại pha lẫn tý giễu cợt làm Ri gần như hóa đá. Tim đập mạnh đến mức Ri có cảm giác nó sắp văng ra khỏi lòng ngực. Jung nói như vậy có nghĩa là sao? Người con gái đó là ai??? Liệu có phải, phải là Ri???
Cả đêm trằn trọc không ngủ được. Ri đã suy nghĩ rất nhiều về câu nói của Jung, tại sao lúc đó Jung lại nhìn thẳng vào mắt Ri? Đó có phải là một lời tỏ tình gián tiếp? Ri lôi quyển nhật kí ra và trút hết bầu tâm sự vào đó. Vừa viết Ri vừa suy nghĩ, vừa suy nghĩ Ri lại vừa hình dung. Rồi thì lại giật mình tỉnh giấc…có phải chăng Ri đã mơ mộng quá nhiều? biết đâu người con gái Jung nói là một người khác??? Nói rồi Ri thất vọng úp mặt xuống gối quơ quạng tay chân lung tung rồi vô tình làm bay quyển nhật kí xuống đất. RI mãi mơ mộng nên không chú ý sau đó chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Buổi tối hôm sau, sau khi cả phòng đã chìm vào giấc ngủ Ri mới lôi quyển nhật ký ra viết tiếp nhưng tìm hoài vẫn không thấy. Ri lục banh cả góc học tập, kể cả ba lô, gối mền, tủ quần áo cá nhân nhưng vẫn không thấy đâu cả. Thôi chết rồi, quyển nhật kí đó nếu lọt vào tay người khác thì Ri chỉ có nước độn thổ. Ri lây lây Min dậy.
– Min dậy đi, chị hỏi cái này chút.
Min đang mớ ngủ bị gọi một cách bất ngờ nên giọng điệu có vẻ hơi cằn nhằn:
– Sao á unnie? có chuyện gì ngày mai nói đi.
– Dậy đi, em có thấy quyển sổ màu xanh của unnie đâu không?
– Không, không biết gì hết…
Nói rồi Min kéo mền trùm kín người ngủ tiếp. Ri bực mình mở đèn lên tiếp tục tìm kím. Tiếng lục đục cộng thêm ánh sáng chíu thẳng vào mắt lúc này đây Jung cũng tỉnh giấc, ngồi dậy nhìn Ri Jung lên tiếng:
– Có chuyện gì vậy Ri?
Ri quay sang nhìn Jung với ánh mắt ái ngại:
– Ri làm mất một cuốn sổ, nó rất quan trọng với Ri
Jung đứng dậy bước đến bên cạnh Ri
– Để Jung tìm phụ cho.
Thế là cả hai cùng tìm kiếm. Rồi sự ồn ào cũng lôi kéo Min cùng Ji dậy theo. Cả phòng xào xáo lên tìm kím. Chỉ duy nhất có So là xoay mặt vào tường ngủ ngon lành. Hành động này của So làm Ri thấy rất lạ. Thường thì cái tên biến thái kia rất khó ngủ. Nửa đêm ai quên tắt chuông điện thoại vô tình có người gọi đến là hắn ta đã càu nhàu kinh khủng rồi. Sao hôm nay lại “hiền” thế kia. Tìm một lúc lâu, lục tung cả phòng lên nhưng vẫn không thấy bóng dáng quyển nhật kí đâu thế là cả nhóm đành tắt đèn đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau lên lớp Ri đã suy nghĩ rất kỹ. Chắc chắn là mất trong phòng và phải có người đã lụm được nó. Nếu là Jung, Min và Ji họ không có lý do gì không trả lại cho Ri cả, chỉ duy nhất có cái tên biến thái đó. Nếu là hắn thì có nằm mơ hắn cũng không thèm trả lại. Ri chắc chắn là hắn chứ không ai vào đây. Xé ra một tờ giấy Ri ghi vào “ra chơi tìm chổ nào vắng vắng tôi có chuyện muốn nói với bạn” rồi đẩy sang hắn. Hắn ta đọc xong miệng vếch lên một nụ cười “ok, sau lưng sân bóng nhé”. Giờ ra chơi Ri bỏ ra khỏi lớp trước, xuống đợi một hồi lâu mới thấy bóng dáng So thong thả đi lại.
– Sao? Kím tôi có chuyện gì?
Ri không thèm vòng vo vào thẳng vấn đề.
– Đừng giả bộ nữa, trả quyển nhật ký cho tôi.
Hắn trợn tròn mắt ngó Ri.
– Sao lại nghĩ là tôi lấy?
Ri nghiến răng:
– Bạn nghĩ xem trong phòng này có ai vô duyên biến thái bằng bạn? nếu là ba người kia họ sẵn sàng trả lại cho tôi. Chỉ có thể là bạn thôi, kẻ tọc mạch, vô ý thức đọc nhật ký của người khác, bạn có phải đàn ông không?
Tắt nụ cười mặt So trở nên nghiêm túc, kéo áo khoác xuống So lấy ra một quyển sổ màu xanh, cầm quyển sổ vổ vổ mấy cái vào tay Soz kề sát mặt vào Ri
– Tình cờ lụm được, đang tính đem đi trả thì bị dội vào mặt mấy câu khó nghe như vậy. Nếu đã vậy anh đây k thèm trả nữa.
Trong khi Ri còn đang tròn xoe mắt kinh ngạc thì So đã quay lưng bỏ đi làm Ri lật đật chạy theo kéo tay So lại.
– Trả lại cho tôi.
So cao hơn Ri rất nhiều, giờ giơ tay đưa quyển nhật kí lên trên thì cho dù Ri có nhảy, có quớ đến mỏi tay vẫn không sao lấy được. * rất cao là đằng khác, :D, viết câu này hơi ngại, :') *
– Bạn nghĩ tui tọc mạch vào chuyện của bạn đúng không? nghĩ tui vô duyên tới mức đọc nhật ký của bạn chứ gì? Được thôi, dù sao cũng bị mang tiếng rồi, ngu gì không đọc cho bỏ tức.
Nói rồi So đẩy Ri ra bỏ đi về phía phòng thay đồ trong sân bóng. Ri lật đật chạy theo kéo So lại nhưng vô ích, So đã vào bên tròng một phòng thay đồ rồi khóa cửa lại. Mặc cho Ri ở ngoài la hét, năn nỉ, đập cửa….Soz vẫn thản nhiên mở từng trang nhật kí ra đọc. Đọc tới đâu thì máu So lại sôi lên tới đấy. Trang nào cũng Jung với Jung, Jung đẹp trai, Jung hát hay,Jug ga lăng, Junh tốt bụng….Còn nếu có nhắc đến So thì cũng chỉ là những từ ngữ như: “đồ chết bằm, đồ khó ưa, đồ biến thái” rồi cùng vô số những câu nói khó nghe khác. Mặc cho tiếng trống vào học đã vang lên từ lâu So vẫn cố gắng nghiền ngẫm cho xong cuốn nhật ký của Ri. Mở cửa bước ra thấy Ri đang ngục đầu ngồi trước cửa. Ri đứng lên nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống Soz.
– Xong chưa? Thỏa mãn thú tính của bạn chưa? Trả cho tôi được rồi chứ.
Nói rồi Ri bay vào giựt cuốn nhật ký nhưng So đã nhanh tay cho nó vào bên trong áo khoác rồi kéo dây kéo lên.
– Muốn tôi trả? Đâu có dễ như vậy.
Ri cắn môi, vẻ mặt vô cùng tức giận:
– Bạn muốn gì?
So phì cười, giọng cười vô cùng đáng ghét:
– Bạn thích Jung?
Ri tức giận:
– Phải, rồi thì sao? Liên quan gì tới bạn.
So lắc lắc đầu rồi chắc chắc lưỡi:
– Tiếc là nó không thích bạn, nó có người trong lòng từ lâu lắm rồi.
Câu nói của So như tiếng sấm đánh ngang tai Ri. Nhớ lại câu Jung nói hôm trước Ri nghe lồng ngực đau nhói nhưng chợt nhớ ra người đứng trước mặt mình là So, là một tên ác ma vô cùng biến thái Ri mới trấn tĩnh.
– Bạn nghĩ tôi sẽ tin bạn?
Soz hất hàm:
– Được thôi. Vậy tôi sẽ đưa quyển nhật kí này cho Jung đọc, rồi để nó tự đi mà nói với bạn ha.
Nói rồi So làm bộ sải chân bước đi làm Ri hoảng hồn lật đật níu tay So lại.
– Thôi được rồi, bạn muốn gì? Nói đi, bạn muốn gì mới trả quyển nhật kí cho tôi?
So nhe răng cười haha rồi kề sát vào tai Ri.
– Làm bạn gái tôi trong vòng một trăm ngày, tôi hứa sau khi hết một trăm ngày tôi sẽ trả nó về cho bạn và tuyệt đối giữ kín chuyện này.
Ri tức giận cấu vào tay Soz.
– Bạn thật quá đáng.
So nhăn mặt rút tay ra khỏi tay Ri
– Trước giờ ăn hôm nay bạn phải trả lời cho tôi. Nếu không quyển nhật kí của bạn không những tới tay Jung mà còn được chia sẽ rộng rải toàn trường. – Nói rồi So bỏ đi, để lại Ri tức tối ấm ức đứng như chôn chân xuống đất.
Ri đã suy nghĩ rất kỹ. Theo tính cách của tên biến thái đó không có gì mà hắn không dám làm. Mà nếu như Jung biết được sự thật này cùng lúc người Jung thích thật sự không phải là Ri thì Ri không biết phải làm sao giáp mặt với Jung mỗi ngày nữa. lại còn mấy cái câu trong trang cuối Ri đã viết nữa chứ. Đại loại như là “Jung chắc đã thích mình rồi, nếu không sao bạn ấy lại nhìn thẳng vào mắt mình như vậy”, “đôi môi Jung thật đẹp, mỗi lần nói chuyện với bạn ấy mình chỉ muốn đặt ngay lên đấy một nụ hôn”, “Mình đảm bảo Jung thích mình, nếu không sao bạn ấy lại tốt với mình như thế”…..Ôi thôi rồi, nếu thật sự để Jung đọc được những lời đó thì chắc Ri sẽ xấu hổ đến mức bỏ học mất. Nhưng nếu như đồng ý làm bạn gái Soz trong vòng một trăm ngày thì Ri có khác nào tự đào mồ chôn mình. Lại còn lở như Jung hiểu lầm đây là sự thật thì Ri biết phải làm sao? Thật khó cho Ri vào lúc này….nhưng dù sao So cũng đã có bạn gái lại còn nghe đâu rất chung tình. Jung nói đúng, So chẳng qua là bản chất trẻ con muốn chinh phục. Vì Ri đã từng đụng chạm đến danh dự của So, làm So mất mặt nên So mới “bám riết” lấy Ri không tha như vậy. Nếu như Ri nguyện làm theo toàn bộ những gì So muốn, nếu như Ri lấy lại danh dự cho So, thỏa mãn cái tính thích chinh phục đó thì biết đâu So sẽ đâm chán và buông tha cho Ri
Tiếng đống tan học vang lên làm trái tim Ri muốn rụng rời. Ri lê đôi chân nặng nề lên lớp. Đúng như dự đoán của Ri,trong lớp chỉ còn mỗi mình So, hắn ta đang gác cả hai chân lên ghế, dựa lưng vào tường, nhìn Ri mỉm cười ra ra vẻ chờ đợi.
– Tôi đồng ý! Nhưng tôi có điều kiện.
So im lặng nhướng mày. Ri tiếp tục nói:
– Không được làm bất cứ chuyện gì hoặc tung tin đồn làm tổn hại đến danh dự của tôi. Sau khi chia tay phải chấm dứt tất cả mối quan hệ với tôi, kể cả bạn bè. Tuyệt đối sau này không can thiệp vào chuyện của nhau.
So đứng bật dậy, dùng tay luồn qua sau ót kéo sát mặt Ri về phía mình, gần đến nổi Ri có cảm giác môi của So gần như chạm vào môi mình. Trong phút giây nào đó Ri gần như nín thở, tim đập mạnh, theo quán tính tự nhiên Ri nhắm nghiền mắt lại. Bất ngờ đến mức chưa kịp làm gì thì nghe tiếng So thủ thỉ bên tai:
– Được thôi, tôi hứa. Vậy bắt đầu từ bây giờ…em chính thức trở thành bạn gái của tôi.- Nói rồi So nắm tay Ri kéo xuống nhà ăn, không quen với cái kiểu cầm tay một cách thân mật này nhưng Ri lại không biết làm sao để rút ra. Sự khó chịu biểu lộ trực tiếp trên khuôn mặt Ri.
Đến nhà ăn hành động “thân mật” của So và Ri gây sự chú ý mạnh của mọi người. Ai cũng nhìn chăm chăm vào hai người. Jung đanh mặt lại, một cái nhíu mày khó chịu. Jung quay mặt đi chỗ khác. Còn riêng Ji, Min ngay lập tức chạy ù tới chổ của So và Ri. Min kéo tay Ri ra trong khi Ji lại kéo So ra.
– Qri unnie sao vậy? chuyện gì đang xảy ra?
Ri thở dài quay sang nhìn Min
– Sau này chị sẽ giải thích cho em hiểu. Mọi chuyện không như em nghĩ đâu.
Ji kéo So ra một đoạn xa rồi đập đập vào vai So.
– Sao mày hay quá vậy So. Dùng cách nào mà ngon quá vậy?
So cười giả lả:
– Tao mà . Một khi tao đã ra tay thì nếp nấu thành cơm.
– Bái phục, bái phục….
So tìm một cái ghế trống rồi ngồi xuống, xoay mặt về phía Ri, So nói lớn:
– Em yêu, Xếp hàng lấy cơm cho anh nào.
Ri cắn răng, nghiến lợi tức tối chen vào đám đông. Tối hôm đó về đến phòng So cứ thản nhiên sai vặt Ri. Lúc thì xếp lại quần áo cho Soz, lúc thì nấu nước nóng cho So tắm. Ri tức đến mức máu trào lên não nhưng vì nghĩ đến phải “chiều” theo ý So để So phát chán, Ri đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
– Em yêu, pha cho anh ly nước cam nào.
Một tia sáng lóe lên đầu của Ri. Cơ hội trả thù đây rồi. Ri xoay lại nhìn So nở một nụ cười thật tươi xong rồi đi về phía bếp lấy ra vài trái cam. Ri như mở cờ trong bụng, pha nước cam mà cứ cười tủm tỉm. Ri nhìn qua ngó lại, canh lúc So không chú ý thì thay vì lấy đường Ri lại lấy muối. Một muỗng muối trượng trưng cho hàng ngàn nổi căm phẩn của Ri. Không kiêng nể gì Ribỏ gần cả nửa hủ. khoáy đều lên, Ri giả vờ không biết gì bỏ thêm tý đá rồi đem lại đưa cho So
– Của anh nè, anh yêu……..
So thả cuốn sách xuống, đón lấy ly nước cam từ tay Ri rồi nhíu mày tỏ vẻ nghi ngờ. Vừa lúc đó Jung từ ngoài bước vào. Nhìn thấy Jung, So ngồi bật dậy đưa ly nước về phía Jung.
– Mới đi đá banh về hả mày? Mệt không? uống chút nước nè.
– ờ! Khát quá, cảm ơn mày. – Jung không mảy may nghi ngờ chụp lấy ly nước. Ngay lập tức Ri hoảng hồn giành cái ly lại.
– Không được, không được nước này uống không được.
Trước sự ngạc nhiên của Jung Ri nhíu mày không biết phải giải thích làm sao, So chồm người tới nhìn Ri
– Sao lại uống không được? em bỏ thuốc độc vào đó à?
Quay sang liếc xéo So, nghiến răng Ri nói:
– Em pha cho anh mà anh lại đưa người khác uống là sao? Không tôn trọng em gì hết.
Jung nhìn Ri bằng ánh mắt vô cùng ngạc nhiên, sau đó Jung thở dài cười một cái thật buồn.
– Xin lỗi! không biết là của Ri pha cho So
Nói rồi Jung đi vào nhà vệ sinh. Ri nghe lòng ngực nhói lên một cái thật đau. Nhìn sang So:
– Uống đi.
So nhe răng ra cười hi hi rồi nằm xuống cầm lại quyển sách hồi nãy đang đọc dở, không thèm nhìn Ri.
– Đổ đi, không muốn uống nữa
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co