Truyen3h.Co

trái cấm

chap 5

duiennnnn

    

Cuộc đời Ri chưa bao giờ tồi tệ như khoảng thời gian này. Sáng phải xách cặp theo "hầu" cái tên khó ưu đến lớp. Trong lớp học hắn nổi hứng muốn nắm lấy tay lúc nào thì nắm, Ri không được quyền phàn nàn hay chống cự. Đã vậy trưa còn phải chen chúc vào đám đông lấy cơm cho hắn. Tối đến thì soạn quần áo, lo nấu nước cho hắn tắm. Nói đúng hơn Ri giống một con ô sin hơn là bạn gái. Một tuần trôi qua trong bầu không khí vô cùng đau thương, rồi ngày cuối tuần cũng đã đến. Hơn ai hết Ri là người mong muốn được rời khỏi cái nơi oái ăm này nhất. Ít nhiều gì về nhà cũng không phải nhìn thấy cái bản mặt "khó ưa" kia. Từ sáng sớm Ri đã chuẩn xong đồ đạc về nhà. Ra khỏi trường Ri tìm một quán nước gần đó ngồi đợi người nhà lên đón nhưng chờ mãi đến gần cả tiếng đồng hồ vẫn không thấy bóng dáng ai cả. Ri lo lắng lấy điện thoại gọi về cho mẹ.

- A lo! Thưa mẹ, con tan học rồi mà không thấy ai đến đón cả.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói ôn hòa, không biểu lộ một tý cảm xúc.

- Mẹ bận công việc quá nên quên nói với con. Tuần này ba và mẹ có việc phải đi công tác, nhà không có ai cả, con xin ở lại trường đi, tuần sau rồi về.

Nói rồi không đợi Ri lên tiếng bà đã âm thầm tắt máy.  thở dài một cách mệt nhọc. Từ nhỏ đã luôn lạnh nhạt như vậy, dù sao cũng là người một nhà mà...  mặc dù ở trường thoải mái hơn ở nhà rất nhiều nhưng khi ở đây cứ luôn mong đến cuối tuần, vì ít nhiều gì trong Ri vẫn tồn tại một cảm giác "nhớ nhà". Nhiều khi buồn bã Ri tự hỏi "có bao giờ ba mẹ cảm thấy nhớ con, dù chỉ là một phút giây nào đó?"

Vác lại balô đồ Ri trở về phòng. Vậy là không có ai ở phòng cả, vậy là Ri phải đón hai ngày cuối tuần tẻ nhạt trong ngôi trường rộng lớn này. Đã sẵn sàng tâm lý cho hai ngày cuối tuần buồn tẻ thì vô cùng ngạc nhiên khi vừa mở cửa phòng Ri chợt nhìn thấy So đang nằm trên giường đắp kín mền.

- So! Sao còn ở đây? Không về sao?

So mở mắt, ngóc đầy dậy mệt mỏi nhìn Ri:

- Không, sao em không về?

Ri thở dài:

- Ba mẹ đi công tác không có ai ở nhà cả.

So mỉm cười nhẹ rồi chỉ "ừ" một tiếng cộc lốc sau đó tiếp tục đắp mền lại ngủ. Quả thật Ri rất ghét So nhưng giờ phút này đây khi đang trong tình trạng cô đơn thế này mà lại có So ở bên cạnh, Ri cảm thấy được an ủi phần nào. Ít nhiều gì Ri cũng không một mình ở trong căn phòng lạnh lẽo này.

- Vậy còn So? Sao không về.

So vẫn rút đầu trong mền, thều thào trả lời.

- Về nhà cũng một mình, ở đây cũng một mình. Vậy về làm gì cho tốn sức.

Ri thắc mắc:

- Sao lại một mình? Ba mẹ So đâu?

So trở người. Xoay lưng về phía Ri rồi thở dài một tiếng:

- Ly dị nhau rồi, ai cũng có gia đình riêng rồi định cư ở nước ngoài.

- Sao bạn không qua đó ở với họ?

So quay người lại, mở mền ra nhìn Hy:

- Hôm nay uống nhầm thuốc gì mà hỏi nhiều quá vậy?

Vừa mới đồng cảm được đôi chút thì ngay lập tức bị câu nói của So dội lạnh. Ri bực mình lấy quyển tiểu thuyết ra đọc. Ngẫm nghĩ lại thì cũng thấy thật là hay...dù sau đi nữa đây cũng là lần đầu tiên Ri và So có một cuộc nói chuyện như bao nhiêu người "bình thường" khác. Đến quá giờ ăn trưa mà So vẫn còn nằm trùm mền kín mít. Ri đặt quyển sách xuống rồi đi đến giường So lây nhẹ:

- Dậy đi, đi ăn. Biết mấy giờ rồi không?

So cằn nhằn, giọng nói vô cùng mệt mỏi:

- Đi ăn một mình đi, không đói.

- Giờ này mà la không đói, muốn chết hả?

- Đừng có lải nhải nữa, kệ tôi đi.

Ri bực mình:

- Ok! Đã vậy thì mặc kệ bạn.

Xuống căn tin Ri ăn xong một tô phở, đang tính đi về thì lại nghĩ đến So, Ri tính mua một cái gì đó đem về cho So nhưng chợt nhớ ra thái độ của So lúc nãy và cả những "hận thù" trong thời gian qua bỗng chốt sự tức giận quay trở lại "mặc kệ hắn, không ăn thì cho chết đói, liên quan gì tới mình." Nói rồi Ri thản bước đi về kí túc xá.

"Qri ơi là Qri không phải mi ghét hắn ta lắm sao? Không phải ngày nào cũng trù ẻo hắn ta chết đi sao? Vậy giờ đây mắc cái cớ gì tay mi lại cầm bịch bánh canh này đem về cho hắn chứ?" Ri vừa đi vừa lẩm bẩm trách bản thân, đã định không mua gì rồi, không quan tâm rồi không hiểu sao Ri vẫn quay lại căn tin rồi na thêm bịch bánh canh này mang về. Về đến phòng tên kia vẫn nằm trọn trong mền.

- Tôi có mua bịch bánh canh cho bạn, khi nào đói thì tự đổ ra ăn.

So động đậy được tý rồi thều thào gọi Ri:

- Lấy giùm tôi cốc nước.

Ri quay sang bực mình la lớn:

- Nè! Không có chân hả? đừng thấy hôm nay tôi tốt bụng mua đồ về cho ăn rồi lại sai vặt nữa đi nha.

So cố gắng ngóc cao đầu dậy, nhìn Ri lặp lại một lần nữa.

- Lấy giùm cốc nước.

Đến lúc này đây Ri mới nhận ra sự khác thường của So, hai mắt đỏ ngầu, người đầy cả mồ hôi. Lật đật bê cốc nước, Ri leo lên giường rồi đặt tay lên người So. * ="= quan tâm gê ha *

- Bạn sao vậy? Không khỏe hả? Trời đất sao người bạn nóng hổi vậy nè.

So không đáp, uống cạn cốc nước rồi đưa lại cho Ri, tiếp tục nằm xuống trùm mền lại. Ri đặt tay lên trán So rồi hoảng hốt:

- Nóng quá, bạn bị sốt rồi. Nằm im ở đây để mình gọi đi gọi cô.

Noi rồi Ri xoay lưng bỏ đi, bất ngờ bị So chụp tay Ri kéo lại:

- Đừng, đừng cho ai biết hết. Tôi xin bạn đấy.

- Nhưng bạn sốt cao lắm, biết làm thế nào bây giờ?

So gác tay lên trán:

- Xuống căn tin mua một ít nước đá đem lên đây.

Ri không kịp suy nghĩ lật đật chạy như bay xuống căn tin.  từ trước tới giờ vốn sống theo kiểu tiểu thư, chưa từng phải chăm sóc ai bao giờ. Cũng chưa từng thấy ai bị bệnh bao giờ cả. Bây giờ thấy So nằm im lìm, người nóng rang, đỏ au như thế thật sự Ri cảm thấy rất sợ. Hết chườm đá rồi lau người cho So, Ri gần như dính liền bên So không rời nữa bước. Dù biết đây chỉ là cảm sốt thông thường, dù biết rằng bản thân mình cũng đã từng bị như vậy một vài lần nhưng giờ đây Ri vẫn không thể an ủi bản thân lấn át đi nổi sợ đang ngự trị. Cứ ngồi bên, tay nắm lấy tay So. Cách mười giây lại đặt tay lên trán So một lần. Không thể ngăn nổi mình, Ri đã để những giọt nước mắt lăn dài xuống má. So cảm nhận được bàn tay Ri đang run lên trong tay mình, rồi nghe những tiếng thút thít đã được nén chặt. Mở mắt nhìn Ri, So phì cười:

- Đồ điên, việc gì phải khóc?

Dùng tay gạc nước mắt đẩy nhẹ So, Ri trách móc:

- Còn nói chuyện được là chưa chết đúng không?

So đưa tay lau nước mắt cho Ri :

- Không phải ghét tôi lắm sao? Không phải lúc nào cũng muốn tôi chết đi sao?

Ri nhăn mặt:

- Tôi nói thế bao giờ?

So nhe răng cười:

- Không ghét? Vậy em yêu tôi hả?

- Bạn......chết đi...

Tuy miệng nói như thế nhưng tay thì lại lấy cái khăn đang đắp trên trán So xuống vắt sạch nước rồi bỏ thêm đá vào.

- Tại sao không cho cô biết?

So xoay mặt đi chổ khác nhắm mắt lại:

- Nói làm gì, những lúc như thế này....tôi quen ở một mình rồi...

Ri thở dài:

- Bạn ở một mình như vậy.....bao lâu rồi???

- Năm năm.

Năm nay So mười bảy tuổi nhưng đã ở một mình như thế năm năm rồi tức là mười hai tuổi So đã phải một mình gách vác tất cả. Phút giây nào đó có một sự cảm thông rất lớn ngự trị trong Ri.Đúng, họ là hai con người hoàn toàn trái ngược nhau. Một nóng, một lạnh. Một lửa, một nước. Nhưng có lẽ đây là điểm chung duy nhất ở họ....sự cô độc.

Ri ngắm nhìn So, có lẽ là lần đầu tiên Ri nhìn So bằng một ánh mắt khác. Cũng là lần đầu tiên Ri thật sự nhìn thẳng vào mặt So. Ừ, Ri thừa nhận.....trước đây vì quá ghét So nên Ri chưa bao giờ chịu nhận....So...cũng rất đẹp trai...

So nhắm nghiền mắt, tay siết chặc lấy tay Ri. Đã lâu lắm rồi...thật sự là rất lâu mới có người ở bên So khi So thật sự "cần" như thế này. Rất nhiều lần So tự hỏi tại sao mình thích nổi loạn? tại sao mình cứ phải nổi bật trước một đám đông? Phải chăng vì mình sợ....sợ rằng không còn ai...chú ý đến mình???

    

Ngủ một giấc dài So tỉnh giấc nhìn sang bên cạnh thì thấy Ri vẫn nằm đó, chung trên một chiếc giường đơn. Một tay vẫn nằm gọn trong tay So, tay còn lại gác ngang qua bụng. Bất giác trong lòng dâng trào lên một cảm xúc gì đó...rất khó miêu tả. So im lặng nhìn kỹ mặt Ri ..cô bé này...nếu không quá "bất bình thường" thì cũng đáng yêu đấy chứ. Không biết có phải là do cơn sốt vẫn còn đang hành hạ hay không mà So lại cảm thấy tim mình đập mạnh hơn, hơi thở cũng bắt đầu đứt quảng....một luồn khí nóng dâng trào lên mặt. So cũng không biết mình đang làm gì nữa, chỉ thấy mặt mình ngày một kề sát mặt Ri hơn...gần.... rồi gần hơn nữa... khép hờ mi lại nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán Ru nhưng khi gần như đã chạm môi, Ri tự nhiên trở mình làm So giật mình hất Ri ra. Cái hất khá mạnh làm Ri mất thăng bằng bén tý nữa là té nhào xuống đất. Còn đang lơ mơ ngủ tự nhiên bị hất một cái mạnh Ri hoảng hồn la lớn:

- Nè! Cái tên biến thái kia, làm cái gì vậy hả?

Soz chỉnh sửa lại tư thế, lồm cồm ngồi dậy rồi quay sang Ri

- Hâm nóng bánh canh lại cho tôi ăn, đói rồi.

Ri thật muốn bóp chết So. Vừa mới khỏe lại đã trở về trạng thái "biến thái" ban đầu. Biết vậy cứ để cho hắn bệnh rồi chết cho rồi. Hồi nãy còn khóc lóc vì hắn nữa chứ. Ri đúng là ấm đầu thật rồi mà.

Qua hôm chủ nhật So đã toàn hoàn hồi phục sức khỏe. Xem ra tên này sức đầy kháng cũng khá tốt. Suốt ngày cứ trú mình trong phòng Ri thật sự bắt đầu cảm thấy chán. Tưởng đâu cuối tuần về nhà được thay đổi không khí một chút ai dè cũng phải giáp mặt với bốn bức tường nặng nề này. Đang hậm hực bức bối thì bỗng thấy So từ ngoài đi vào. Hất mặt nhìn Ri

- Chuẩn bị thay đồ đi, ra ngoài với tôi một tý.

Ri ngồi bật dậy:

- Đi đâu?

- Hẹn hò – So đáp hai chữ cộc lốc rồi leo lên giường.

- Làm sao ra ngoài được mà đi?

So quay sang nhìn Ri

- Hôm nay là chủ nhật. Tầm bốn giờ chiều trường sẽ mở cổng cho học sinh vào đến chín giờ tối mới khóa cổng. Nhân cơ hội đó trốn ra.

Tim Ri đập thình thịch, từ nhỏ đến lớn Ri chưa từng biết "trốn" là cái gì cả. Bây giờ dám trốn trường đi chơi...quả thật rất căng thẳng nhưng lại vô tình kích thích sự tò mò của Ri. Mà khoan đã, So vừa mới nói đi đâu??? "Hẹn hò"???

Rạp chiếu phim chiều chủ nhật đông thật. Ri đã nói rất ghét những nơi đông người, có sai lầm hay không khi bỏ thời gian "tự do" quý báu này cho cái chốn đông người này? Nhưng quả thật ngoại trừ chỗ này ra Ri chẵng còn biết đi đâu nữa. Nhìn người ta xếp hàng mua vé mà Ri ngán ngẫm.

- So, đi mua vé đi.

So khoanh tay nhìn Ri

- Sao không đi mua mà bắt tôi đi?

- Bạn phải đàn ông không?

- Không!

- Ơ! Thế bạn là gì?

- Transguy

Ri thật là tức chết với cái tên này mà.

- Dù sau cũng là bạn trai, sao không ga lăng gì hết vậy?

So nở nụ cười kề xuống tai Ri

- Kêu "anh yêu" đi rồi tôi đi mua vé cho.

- Khỏi! tôi tự mua cũng được.

Nói rồi Ri xoay lưng bỏ đi, So lập tức kéo tay Ri lại:

- Khoan đã, định coi phim gì?

Ri quay lại trợn mắt ngó So

- Phim hoạt hình

So há hốc mồm, kinh ngạc nhìn Ri:

- Cái gì? Em là con nít hả? Lớn rồi ai coi phim đó, xem phim hành động đi.

- Không, mấy cái phim đánh đấm đó có gì hay đâu. Phim hoạt hình vui hơn.

So nghiến răng:

- Tôi muốn xem phim hành động.

Ri quay lưng đi bỏ lại một câu.

- Mệt quá, mạnh ai nấy coi đi.

"Thật là chết tiệt, So ơi So, từ nhỏ đến lớn không phải mày muốn cái gì là được cái đó sao? Không phải người ta luôn phải làm theo ý mày còn mày thì không bao giờ chịu "chiều" theo bất kì ai sao? Thế giờ đây mắc cái chứng gì mà phải ngồi cắm đầu vào loại phim hoạt hình "nhảm nhí" này? Còn cái con nhỏ Qri này nữa, uống nhầm cái thuốc gì mà cứ ngồi cười hoài vậy không biết nữa. Mà thôi kệ đi, dù gì cũng bỏ tiền vào đây rồi thì cũng tập trung xem thử xem mấy cái thể loại này có gì hay ho."

Nói rồi So cũng tập trung vào xem, mà phải công nhận bộ phim "kungfu panda" này buồn cười thật. Đến mấy đoạn gây cười So cũng không kìm chế được mà bật lên cười thành tiếng. Đang cười một cách sảng khoái thì Ri quay sang kề sát lại gần tai So thỏ thẻ:

- Chê nhảm nhí mà, cười chi vậy?

Nụ cười tắt ngủm ngay lập tức. So chỉ còn biết quay sang nhìn Ri bằng ánh mắt tia lửa đạn. Kết thúc phim cả hai cùng nhau đi ăn tối và dạo quanh khu mua sắm. Nói chung là dù chỉ hẹn hò theo một "hình thức" nhưng phải công nhận hôm nay rất vui. Suốt cả buổi tuy rằng cũng có vài vấn đề gây tranh cãi nhưng nói chung cũng không có gì quá đáng. Ở bên cạnh nhau nếu không cãi lộn với nhau thì chắc trời sập mất. Lúc So vừa đi vệ sinh ra thì thấy Ri đang mua một chiếc ví nam. Nghĩ sắp tới sinh nhật mình thì So như mở cờ trong bụng, cứ cười tủm tỉm suốt cả buổi còn lại.

Những ngày tháng sau đó So đã có phần nào thay đổi. Không còn kím chuyện hay sai vặt Ri như trước nữa. Thái độ cũng ân cần hơn rất nhiều. Ri thấy làm lạ nhưng cũng không dại dột gì hỏi, cứ xem như hôm đó hắn ta bị bệnh rồi sốt cao quá làm sợi dây thần kinh nào đó đứt đi nên thay đổi tính khí. Lỡ không may hỏi hắn, hắn ta lại hồi phục "biến thái" như lúc ban đầu nữa thì khổ.

Tuần sau là sinh nhật So, So đề nghị cả phòng tổ chức đi biển chơi. Ý kiến được phần lớn số đông ủng hộ nhưng duy nhất có Ri hơi do dự:

    

- Từ nhỏ đến lớn Ri chưa bao giờ đi đến đâu xa như vậy, lỡ ba mẹ Ri mà biết thì chắc đầu rơi xuống đất mất.

- Trời ơi unnie à! Unnie cứ bịa là phải làm bài tập nhóm nên xin ở lại trường. Dì dượng không có biết đâu mà lo . –Hyomin lên tiếng.

- Nhưng mà....nhưng...

- Thôi đừng nhưng nhị gì nữa cả, unnie đừng nói sinh nhật của "bạn trai" unnie mà unnie lại không có mặt nhé.

Ri cắn răng, bạn trai cái nổi gì không biết nữa. Tự nhiên điên khùng bị hắn ép phải "giả bộ" rồi bây giờ phải hùa theo làm cái "trách nhiệm" nguy hiểm này. Thật sự Ri rất muốn đi, nhưng quả thật là nếu chẳng may bị phát hiện Ri chỉ còn con đường chết. Lần trước có đi xem phim không mà đã hại Ri mất ăn, mất ngủ đến mấy ngày rồi. Bây giờ còn dám "nói dối" để đi xa như vậy thì quả thật vượt quá giới hạn của Ri.

- Ri không đi không được sao???

So nảy giờ vẫn im lặng bổng đứng lên nhìn vào mặt Ri, Khuôn mặt có có vẻ rất tức giận:

- Không cần đi nữa, hủy kèo.

Nói rồi So bỏ ra khỏi phòng. Cả đám chỉ biết nhìn theo không ai dám nói gì cả. Ri đứng im một lúc rồi cũng bỏ ra ngoài theo So.

- Thôi được rồi, tôi đi là được chứ gì?

So đang đứng xoay lưng về phía Ri. Mặc dù trước đó đang rất bực mình nhưng bây giờ không hiểu sao lại tiêu tan đi đâu nhanh như thế, So cười tủm tỉm rồi lên tiếng:

- Đi hay không là quyền của em mà, đâu ai ép...

Ri thở dài.

- Vậy mắc cái gì tôi không đi nữa thì hủy kèo?

So nhịp nhịp chân:

- Tự dưng không thích đi nữa nên hủy thôi.

- Vậy bây giờ không đi nữa đúng không?

- Không biết...để suy nghĩ xem có hứng nữa không đã...

- Thôi khỏi đi, tôi đổi ý rồi.

So lật đật xoay người lại nắm lấy tay Ri.

- Tôi có hứng rồi, em đừng hòng nuốt lời.

Ri phì cười, nụ cười đầu tiên dành cho So theo đúng cái nghĩa của nó. Bất giác Ka lặng người vì nụ cười đó. Tim đập mạnh đến mức không kiểm soát được người So như một luồn điện chạy ngang So lật đật buông tay Ri ra rồi bỏ vào phòng.

Ngồi máy bay hơn giờ đồng hồ cuối cùng cả nhóm cũng đến nơi. Như chim được sổ lồng, nhìn thấy màu xanh bao la bát ngát của biển cả mà Ri không thể kìm chế được lòng mình, cứ reo lên mãi không thôi. Hạ thấp kính xe xuống Ri chồm người ra ngoài:

- Nhìn kìa, nhìn kìa biển đẹp quá.

- Á! Có cả một khu rừng xanh ôm lấy biển, đứng ở góc độ này nhìn đẹp quá đi.

- Mấy bạn, tý nữa mình có lên lại đây chụp hình không?

- Khách sạn còn xa không? Có gần biển không?

Ri cứ liên tục nói, hết nói rồi lại reo lên, hết reo lên rồi lại hỏi. Chú lái taxi nhìn Hy mỉm cười lắc đầu. So lật đật kéo Ri ngồi xuống, bấm cửa kính lên rồi nghiến răng:

- Hai lúa vừa thôi. Ngồi im đi, chồm ra đó té chết bây giờ.

Ri trợn mắt nhìn So rồi mặc kệ So nói gì, Ri vẫn quay sang hạ kính xuống tiếp tục thò đầu ra ngoài.

Sau khi thuê khách sạn xong xuôi, cả đám cùng nhau kéo ra biển. Đây không phải lần đầu Ri nhìn thấy biển nhưng lại là lần đầu Ri thật sự cảm nhận được vẻ đẹp của biển. Không thể diễn tả được cảm xúc, cái bao la bát ngát, cái màu xanh êm dịu luôn đại diện cho sự tự do, một cái gì đó chực trào trong lồng ngực. Liên tục dùng máy chụp hình Ri cứ như muốn giữ mãi khoảnh khắc này.

- Đồ hai lúa, đừng chụp nữa xuống đây tắm biển đi. – So vừa nói vừa chụp lấy máy chụp hình của Ri quăng lên ghế rồi kéo  xuống biển.

Bất ngờ trước hành động của So, Ri chỉ biết la làng lên:

- Á! Buông ra, không biết bơi, đừng.......

Ri càng la, So càng khoái chí.

- Jiyeon, Eunjung phụ một tay coi.

Jung nhăn mặt xoay đi chỗ khác chỉ có mình Ji hứng hở chạy lại phía So

- Bế Ri lên.

Nói rồi So nhấc bổng phần nách Ri lên, Ji thì nắm lấy hai chân, mặc cho Ri vùng vẫy, la hét cả hai không thương tiếc ném ùm Ri xuống biển. Uống vài ngụm nước tức giận đứng dậy, cũng may là biển không quá sâu. Thò tay bốc lấy một nắm cát Ri rượt theo cả hai trả thù, Min cũng hùa về phía Ri. Cả bọn cùng nhau chơi rượt đuổi trên biển không ai để ý thấy vẫn còn một người lặng lẽ từ xa ngắm nhìn.

Tắm đến gần xế chiều, Ri đã mệt lừ người trong khi So, Jung, Jicòn nổi hứng đua ca nô. Và tất nhiên Min cũng tham gia. Cho dù So có năn nỉ, có bắt ép, hù dọa cỡ nào Ri cũng một mực không tham gia là không. Ngoại trừ lý do đang rất mệt ra Ri còn có lý do không thể "tin" vào tay lái của So, tuy yêu biển nhưng Ri rất sợ nước và bẩm sinh còn sợ tốc độ nữa. Không dại dột gì giao mạng sống của mình cho cái tên "biến thái" đó được. Ri kiên quyết tới cùng làm So cũng đành bỏ cuộc. Thế là cả đám cùng nhau thuê ca nô rồi phi thân ra biển. Một mình Ri còn ở lại trên bờ, nhìn về phía khu rừng bên kia bổng dưng Ri cảm thấy bị thu hút một cách mãnh liệt. Thả bộ về phía khu rừng đó, vừa đi Ri vừa chụp hình. Phải nói cảnh ở đây rất đẹp, do khu du lịch này còn hoang sơ, rất ít khách du lịch nên yên tỉnh vô cùng. Hòa mình vào thiên nhiên Ri gần như quên đi tất cả. Đến cạnh bìa rừng Ri dạo quanh rồi chụp đủ hết kiểu. Bỗng sột soạt một tiếng làm Ru giật cả mình, bước lại gần hơn Ri căng thẳng xem là thứ gì. Rồi bổng hoảng hồn khi thấy một chú thỏ chạy xẹt qua. Ôm tay chấn ngang ngực thở phào nhẹ nhỏm. Thì ra khu rừng này có thỏ, đi thêm vài bước nữa, lần đầu tiên nếm trải qua cảm giác vừa tò mò, vừa nôm nốp sợ hãi làm Ri kích thích vô cùng. Chú thỏ lúc nãy cứ lòng vòng quay Ri, Ri nãy sinh ý định phải ghi lại khoảnh khắc đáng nhớ này. Cầm máy chụp hình lên Ri vừa cho chú thỏ ấy vào tầm ngấm thì bỗng dưng chú ấy chạy mất. Tức giận Ri vội vàng rượt theo. Chạy vòng quanh một hồi lâu cuối cùng Ri cũng đã kịp thời "chụp" được tấm hình theo ý muốn. Mặt trời bắt đầu xuống núi, Ri vui vẽ quay lưng ra về thì bổng hoảng hồn....xung quanh tứ phía toàn rừng và rừng.  không thể nào xác định được hướng nào rà hướng ra biển. Lật đật móc điện thoại ra và lại một lần nữa Ri rợn cả người khi phát hiện điện thoại không hề có sóng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co