Truyen3h.Co

[Trans] [Joongdok] Đã Mất , Đã Tìm Thấy

4

BongMin6

Khi Kim Dokja mở mắt ra lần nữa, những cánh hoa lê đang bay lả tả ngoài cửa sổ. Mùa xuân ấm lên dần, dưới bầu trời rực nắng lại có một trận tuyết vô thanh rơi xuống. Những cánh hoa mỏng manh dưới ánh nắng có chút trong suốt. Bên ngoài những cành cây lê là tòa nhà giảng đường, những viên gạch đỏ đã phai màu đôi chút, cửa sổ phủ đầy vệt nước mưa, nhìn từ xa chỉ thấy một lớp màu xám xịt. Năm này qua năm khác vẫn vậy.

Hồi học cấp ba, cậu rất thích nhìn ra ngoài cửa sổ. Cảnh sắc chẳng có gì đặc biệt, nhưng nó lại giúp xoa dịu đôi mắt mỏi mệt vì đọc sách quá nhiều của cậu. Cậu còn thích nhìn xuyên qua những tán cây để ngắm nhìn cửa sổ của tòa nhà giảng đường đối diện, cậu biết chỗ ngồi của Yoo Joonghyuk ở ngay cạnh cửa sổ, biết rằng cánh cửa sổ đó hầu như lúc nào cũng đóng kín, và cũng biết dẫu có vài lần tình cờ may mắn, từ khoảng cách xa như vậy cậu cũng chẳng thể nhìn rõ được gì.

Nhưng không sao cả, cậu chỉ đơn thuần thích được ngắm nhìn từ xa như thế. Hành động này mang lại cho Kim Dokja một loại cảm giác an toàn và thỏa mãn kỳ lạ. Hay nói chính xác hơn, nguồn gốc của cảm xúc ấy là từ con người Yoo Joonghyuk. Đôi khi chỉ cần một cái tên được nhắc đến cũng đủ.

Khác với Kim Dokja, sau khi hai người bắt đầu hẹn hò, Yoo Joonghyuk lại cực kỳ chán ghét khoảng cách xa xôi này cùng thời khóa biểu lệch nhau của cả hai. Để bù đắp, anh luôn cố gắng hết sức tăng thêm thời gian để ở bên cạnh Kim Dokja. Và giống như những cặp đôi trong các tiểu thuyết tình cảm học đường sến súa, họ cùng nhau đi học, ăn trưa, tan học về nhà, cuối tuần cùng nhau học bài hoặc hẹn hò.

Kim Dokja chợt nhận ra, giờ chắc là lúc tan học rồi. Ngay khoảnh khắc suy nghĩ đó xuất hiện, tiếng ồn ào trong lớp bắt đầu vang lên, sau đó có một bàn tay to lớn cầm lấy cặp sách của cậu, Kim Dokja quay đầu lại, Yoo Joonghyuk đứng ngay trước mặt cậu, chỉ cách chưa đầy hai nắm tay. Áo khoác đồng phục vắt hờ trên cánh tay, và Kim Dokja để ý thấy tay trái của anh đang cầm một chiếc hộp quà rất tinh xảo.

Chiếc hộp hình chữ nhật dẹt, không quá lớn, nhưng được buộc bằng một dải ruy băng hình nơ màu hồng xinh xắn, phía dưới dải ruy băng kẹp một bức thư, nét chữ trên phong bì rất thanh thoát, từng nét từng nét viết ngay ngắn tên của Yoo Joonghyuk. Dù Kim Dokja có chậm chạp trong chuyện tình cảm của con gái đến đâu đi nữa, cậu cũng có thể nhận ra ngay trong một giây, Yoo Joonghyuk dường như vừa nhận được một lời tỏ tình khiến người ta rung động.

"Đó là sô cô la à?"

Đương nhiên là sô cô la rồi. Ngay khi câu hỏi vừa thốt ra, Kim Dokja đã tự trả lời trong lòng như vậy.

"Hình như vậy, không biết ai đã lén nhét vào tủ của tôi nữa." Yoo Joonghyuk lướt mắt qua hộp quà một cái, rồi nhanh chóng chuyển ánh nhìn về phía cậu: "Đi thôi, về nhà nào."

"Joonghyuk của chúng ta thực sự rất được yêu thích đấy nhỉ?" Ánh mắt Kim Dokja dừng lại trên hộp sô cô la, cố gắng để giọng điệu của mình tự nhiên không khác gì những lần đùa cợt trước đây, nhưng vẫn cảm thấy có thứ gì đó trong lòng đang không ngừng sôi sục, tỏa ra vị chua lòm: "A, phải làm sao đây, tự dưng thấy khủng hoảng quá đi mất. Cậu có vì một cô gái xinh đẹp hơn mà đá tớ không đấy?"

Yoo Joonghyuk thoáng khựng lại, không hiểu sao trông vẻ mặt anh trông còn bực bội hơn cậu tưởng: "Muốn chết à, Kim Dokja? Cậu nói linh tinh gì thế?" Anh vỗ nhẹ vào sau đầu Kim Dokja, mang theo một chút ý cảnh cáo.

Kim Dokja bị đánh một cái nhưng không thấy giận lắm, chỉ lặng lẽ nghiền ngẫm lại đoạn hội thoại vừa rồi, đột nhiên cảm thấy sự tự ti của mình giống như chiếc dao lục kéo cùn mang vị đắng. Mặc dù về bản chất, những gì Kim Dokja muốn biểu đạt lại không phải như những gì Yoo Joonghyuk có lẽ đã hiểu.

"Tuyệt đối không được bỏ rơi tớ trước đâu đấy, Joonghyuk-ah."

Kim Dokja đứng dậy, nhận lại cặp sách từ tay đối phương, mỉm cười nắm lấy tay cậu bạn trai nhỏ của mình. Tiếp theo, hẳn là họ sẽ ngầm hiểu mà bỏ qua chuyện này, Kim Dokja sẽ bắt đầu kể về hành trình mới của Hồi Quy Giả, còn Yoo Joonghyuk sẽ phàn nàn về những tình tiết buồn tẻ, giống như mọi ngày của họ vậy.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mười đầu ngón tay chạm nhau, Kim Dokja chợt nhận thức được rằng mình đang nằm mơ.

Cậu nhớ rõ cuộc đối thoại này, hôm đó đúng là cậu đã trêu chọc anh như vậy. Nhưng cuối cùng, cậu không đòi hỏi Yoo Joonghyuk một lời hứa hẹn như thế, mà chỉ cười rồi lảng sang chủ đề khác. Mặc dù sau khi ra khỏi cổng trường, Yoo Joonghyuk đã không chút do dự mà ném thẳng hộp sô cô la và thư tình vào thùng rác, nhưng cậu lại nhìn chăm chú chiếc hộp quà xinh đẹp ấy một lúc thật lâu.

Bây giờ mình đang mơ. Kim Dokja nghĩ.

Sau khi nhận ra điều đó, cậu bỗng nhiên cảm thấy hoảng loạn, như thể bị ai đó dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân. Những cánh hoa lê và ánh mặt trời đều nhanh chóng phai nhạt, lớp học ồn ào náo nhiệt đột nhiên trở nên vắng lặng không một bóng người. Chỉ còn Yoo Joonghyuk đứng đối diện cậu, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, không thể nhìn rõ biểu cảm.

Anh mấp máy môi, dường như muốn nói gì đó. Không hiểu sao, Kim Dokja lại lờ mờ đoán được những lời sắp thốt ra từ miệng đối phương. Không, đừng nói. Cậu không ngừng cầu xin trong vô vọng, nhưng cổ họng cứng lại như thể bị nhốt trong một nhà tù chân không trắng xóa, không thể phát ra dù chỉ một âm tiết.

Con người chẳng thể nào ngăn cản giấc mơ tiếp diễn một cách tự nhiên. Vì vậy, đúng như Kim Dokja dự đoán, Yoo Joonghyuk đã thốt ra câu đó. Giọng điệu lạnh lùng, như thể tái ngộ giữa mùa đông lạnh giá, bị băng tuyết cắt vào da thịt đến tê tái.

"Tôi chưa bao giờ bỏ rơi cậu, chính cậu mới tùy tiện vứt bỏ tôi. Đồ vô tâm."

Kim Dokja choàng tỉnh từ trên giường, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng. Mỗi nhịp tim đập cuồng loạn đều mang theo một cơn đau âm ỉ trong lồng ngực. Cậu cảm thấy ngột ngạt, tim đập nhanh, cùng một cảm giác hoảng loạn khó diễn tả thành lời, theo phản xạ, cậu đưa tay sờ cổ tay trái của mình, nhưng chỉ chạm phải mặt đồng hồ kim loại lạnh ngắt, trong cơn mơ màng lảo đảo bước xuống giường, mu bàn tay lại đột ngột va phải một sự buốt lạnh.

Đầu giường không biết từ lúc nào đã đặt một cái cốc sứ, nó bị động tác lộn xộn của cậu gạt trúng, đổ xuống đất vỡ thành vài mảnh, thứ nước đã nguội ngắt bên trong dội thẳng lên mu bàn chân Kim Dokja. Lạnh lẽo, và có chút dính dính.

Là nước mật ong.

Kim Dokja ngồi bên mép giường, từ từ vùi mặt vào lòng bàn tay.

Cậu nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra đêm qua, bờ vai, cánh tay, những đầu ngón tay của Yoo Joonghyuk, và tất cả những lời anh nói với mình.

Và Kim Dokja lúc này mới chậm trễ nhận ra sự bất an của Yoo Joonghyuk. Ngay từ thời đi học, anh đã dễ bị tổn thương hơn những gì cậu tưởng, còn tất cả những sự ra đi tự cao tự đại mà cậu cứ ngỡ là cực hình tự hành hạ bản thân, lại không ngờ rằng chiếc đao hành hình ấy lại có mặt lưỡi thứ hai.

Cảm giác nôn nao sau cơn say thật sự không dễ chịu chút nào, khi Kim Dokja ngồi vào chỗ làm, xoa bóp thái dương đang muốn nổ tung của mình, cậu mới chậm chạp nhận ra rằng hôm nay công ty dường như có vẻ ồn ào hơn bình thường, các đồng nghiệp tụm năm tụm ba, đang mặt mày hớn hở bàn tán sôi nổi về điều gì đó. Tuy nhiên, đầu óc Kim Dokja cứ ong ong, thật sự không có tâm trạng nào tò mò hóng hớt, chỉ hy vọng hôm nay không có công việc đặc biệt gì cần đến mình, để cậu có thể tan làm đúng giờ.

"Dokja-ssi, cậu không khỏe à?" Một đồng nghiệp nhiệt tình mang đến một cốc nước ấm, vẻ mặt vô cùng quan tâm.

Kim Dokja cảm ơn sự nhiệt tình của đối phương, nước ấm khiến cái dạ dày đang cồn cào của cậu đỡ hơn một chút, vì vậy cậu vẫn tò mò hỏi một câu: "Hôm nay có chuyện gì đặc biệt sao?"

"Sáng sớm cả công ty đã đồn ầm lên rồi, hôm nay sẽ có nhân vật tầm cỡ ghé thăm đó!" Biểu cảm của đồng nghiệp trông cũng rất phấn khích không kém, thậm chí có chút mong đợi: "Chỉ là tin đồn thôi, nhưng có người nói đã tận mắt nhìn thấy ở cổng ra vào..."

Minosoft chỉ là một công ty game rất nhỏ, dù là quy mô công ty, số lượng nhân viên hay các dự án đang thực hiện, đều không thể so sánh với các ông lớn trong ngành ở Seoul. Bảo rằng một công ty cỡ này có thể mời được nhân vật tầm cỡ nào đó, Kim Dokja không tin chút nào, hơn nữa năm ngoái, trong công ty cũng từng lan truyền tin đồn tương tự, kết quả cuối cùng được xác nhận, ngôi sao giải trí được kỳ vọng quá cao đó chỉ là một diễn viên hạng bét từng đóng vai chính trong một bộ web drama tình cảm dở tệ mà thôi.

Có lẽ là một game streamer không tên tuổi nào đó, dù sao cũng không liên quan gì đến cậu. Kim Dokja sau khi nghe nửa đầu câu nói của đồng nghiệp đã mất hứng thú với tin nóng mang tính chất lừa đảo này. Cậu vừa ngậm cốc nước vừa nhìn điện thoại, tin nhắn chất vấn từ Han Sooyoung lấp đầy màn hình, thế là cậu lập tức tắt nó đi.

Dùng ngón chân nghĩ cũng biết cô ấy sẽ hỏi gì, tại sao tối qua Yoo Joonghyuk lại xuất hiện? Sau đó hai người đã đi đâu? Đã xảy ra chuyện gì? Bây giờ cậu cảm thấy thế nào? Cậu nghĩ gì? Cậu ta nghĩ sao? Chẳng qua là những câu hỏi đó thôi, cậu không trả lời được, cũng tạm thời không muốn tốn sức suy nghĩ.

Giấc mơ tồi tệ đối với một nhân viên văn phòng làm việc từ sáng đến tối là một sự hao tổn tinh thần vô cùng lớn, cơn say rượu càng là sự hành hạ đối với cơ thể ngoài đời thực. Đồng nghiệp vẫn đang lảm nhảm bên cạnh về người nổi tiếng sẽ ghé thăm hôm nay, còn Kim Dokja chỉ muốn tìm một nơi không có người để yên tĩnh một lúc. Đầu óc cậu lúc này chỉ toàn là câu nói cuối cùng và biểu cảm của Yoo Joonghyuk trong giấc mơ, cảm giác tội lỗi đã hành hạ cậu suốt mười năm qua càng trở nên tồi tệ hơn từ hôm qua, thật sự là tệ hết chỗ nói, cậu chẳng muốn suy nghĩ bất cứ điều gì vào lúc này nữa.

"Tôi đi mua cà phê đây." Kim Dokja tùy tiện kiếm cớ: "Anh có cần tôi mua hộ không?"

"Sớm thế? Tối qua cậu không nghỉ ngơi tốt sao?" Đồng nghiệp không hỏi nhiều, ranh giới giao tiếp xã hội trưởng thành khiến Kim Dokja vô cùng cảm thấy biết ơn: "Vậy giúp tôi một cốc Americano đá nhé, cảm ơn cậu!"

Sự phụ thuộc của người Hàn Quốc vào Americano đá dường như đã khắc sâu vào DNA, Kim Dokja nhìn nhiệt độ dưới âm độ của hôm nay, không khỏi cảm thấy buồn cười. Hai cốc Americano đá. Cậu nói với nhân viên phục vụ như vậy.

Khi quay lại trước cửa phòng làm việc, Kim Dokja nhận ra tiếng ồn ào trong phòng lúc này còn hơn cả lúc cậu rời đi. Cửa đang hé mở, ở lối ra vào có một cô bé tóc ngắn rất nhỏ tuổi đang đứng thập thò ngập ngừng, những ngón tay khẽ bấu vào khe cửa, trông có vẻ khá do dự.

"Em không vào sao?" Kim Dokja vỗ nhẹ vào vai cô gái, dù cậu tự cho rằng mình đã đủ nhẹ nhàng nhưng vẫn khiến cô giật mình, cô gái lùi lại hai bước nhanh như chớp, đôi mắt như nai con cảnh giác nhìn cậu. Và ngay khi toàn bộ khuôn mặt cô lọt vào tầm nhìn của Kim Dokja, cậu đột nhiên nhận ra "nhân vật tầm cỡ" kia là ai.

"A, Yoosung, sao em đứng ngoài cửa mà không vào vậy?" Một nữ sinh cấp ba tóc đuôi ngựa phát hiện động tĩnh tiến lại gần hơn, phía sau cô là một thanh niên tóc bạch kim, chính là Lee Jihye và Kim Namwoon, việc gọi ra tên của họ không có gì khó khăn, bất kỳ thành viên nào của đội [Luân Hồi] đều có thể coi là nhân vật làm mưa làm gió hiện nay.

Kim Dokja không thể không biết họ, là nhân viên của một công ty game, tất nhiên sẽ nghe danh các thành viên của đội tuyển đang lên như diều gặp gió này, nếu cần một lời giải thích chính thức, Kim Dokja sẽ trả lời như vậy. Tuy nhiên, trong lòng cậu càng rõ hơn ai hết, ngoài lý do đó ra, xuất phát từ tình cảm cá nhân và mối quan hệ phức tạp với đội trưởng đội tuyển, cậu không muốn thừa nhận rằng mình đã xem đi xem lại ít nhất năm lần mọi trận đấu và phỏng vấn mà họ tham gia.

Nghe như một fan cuồng otaku đáng sợ vậy. Kim Dokja nghĩ thầm đầy bất lực.

Đột nhiên, cổ cậu truyền đến cảm giác bị kéo, Lee Jihye không biết từ lúc nào đã đứng đối diện "fan cuồng", một tay nắm lấy thẻ nhân viên đeo trên cổ Kim Dokja, sau khi nheo mắt xem xét vài giây liền kinh ngạc kêu lên: "Đợi đã, chú chính là Kim Dokja sao?"

Kim Dokja còn chưa kịp hỏi thêm về câu hỏi kỳ lạ này, cái tên này đã giống như quả bom nổ chậm ném vào đội [Luân Hồi], ngay khi Lee Jihye buột miệng thốt ra đã thu hút sự chú ý của tất cả các thành viên [Luân Hồi] có mặt tại đó, hoặc là kinh ngạc, hoặc là tò mò. Phản ứng của các thành viên chiến đội nổi tiếng đối với tên của một nhân viên công ty game bình thường vượt xa dự kiến, Kim Dokja gần như tuyệt vọng nhận ra, chắc chắn Yoo Joonghyuk đã nói gì đó về cậu trước mặt họ.

Cậu cố gắng đọc vị xem trên nét mặt của Lee Jihye có phản ứng cảm xúc nào khác ngoài sự ngạc nhiên hay không, ví dụ như chán ghét, khinh thường, hoặc tệ lắm cũng là thương hại. Có như vậy, biết đâu cậu sẽ nhìn ra được đôi phần thái độ của Yoo Joonghyuk mỗi khi nhắc đến mình thông qua cách những người bên cạnh anh đánh giá cậu.

Dù chắc chắn sẽ không phải là hình tượng tốt đẹp gì. Kim Dokja tự giễu nghĩ thầm, lại cảm thấy sự tò mò không nên có này của mình là một kiểu tự ngược khác.

"Trông ngốc nghếch thật đấy." Kim Namwoon nhíu mày đánh giá: "Sao lại thích kiểu ông chú thế này chứ?"

"Hơn nữa cũng chẳng đẹp trai bằng sư phụ." Lee Jihye nghiêm túc bổ sung.

"Nhưng chú ấy trông có vẻ là người tốt." Không biết có phải bị câu quan tâm của Kim Dokja làm cảm động không, Shin Yoosung là người duy nhất đưa ra đánh giá tích cực.

Vậy là bọn họ thật sự biết quan hệ tình cảm trước đây của mình và Yoo Joonghyuk, dù trình độ chính tả tiếng Hàn của Kim Namwoon còn cần cải thiện*. Kim Dokja cảm thấy có chút xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu. Với tư cách là người yêu cũ, một thân phận đầy gượng gạo như vậy mà lại bị bạn bè của người ta bình phẩm kỳ quặc thế này dù sao cũng không phải chuyện có thể đối mặt một cách bình thản được.

"Dù không biết các cô các cậu đang nói gì, nhưng tôi cần quay lại làm việc rồi." Kim Dokja miễn cưỡng mỉm cười, ly Americano đá mang cho đồng nghiệp là cái cớ tốt để chạy trốn: "Và đá trong cà phê sắp tan hết rồi."

Nhưng giây tiếp theo, cái cớ ấy đã bị một đôi bàn tay lớn quen thuộc lấy đi, Kim Dokja rất không muốn thừa nhận, hành động bá đạo và không cho phép từ chối này đã xảy ra vô số lần trong những năm học cấp ba, và cũng vì cậu quá quen thuộc với nó, nên chiếc túi giấy bị tịch thu một cách thuận lợi khác thường.

"Nhiệt độ hôm nay  là âm ba độ." Giọng điệu của người yêu cũ nghe vẫn nghiêm khắc như thường lệ: "Mà cậu lại uống Americano đá với cái bụng rỗng ấy à."

"Là mua cho đồng nghiệp thôi." Kim Dokja gần như ngay lập tức thốt ra câu trả lời.

Giọng điệu và lời chất vấn quen thuộc khiến phản ứng đầu tiên của Kim Dokja là tìm lý do, may mắn thay lời nhờ vả từ đồng nghiệp thực sự có thể giúp cậu lấp liếm cho qua chuyện. Chỉ là cái cớ tìm quá vội, sự quản thúc của đối phương lại thể hiện quá đỗi đương nhiên, cứ thế khiến cậu nhất thời quên mất việc không hỏi tại sao Yoo Joonghyuk lại biết cậu chưa ăn sáng.

"Trong túi có hai ly."

"... Cho hai người đồng nghiệp."

Yoo Joonghyuk không nói gì thêm, chỉ thẳng bước vượt qua cậu, quen đường thuộc lối đi tới vị trí làm việc của cậu, anh thậm chí còn biết chỗ ngồi của mình, Kim Dokja cảm thấy vô cùng phi lý, anh đặt một ly cà phê lên bàn của vị đồng nghiệp kia, cốc còn lại cắm ống hút, bất chấp ánh mắt khó tin của Kim Dokja, tự mình cúi đầu uống một ngụm lớn.

"Mười giờ đến phòng họp." Anh khẽ liếc nhìn Kim Dokja vẫn còn đang chưa kịp định thần, nhanh chóng nhếch mép cười, đó là nụ cười chế giễu vô cùng quen thuộc đối với Kim Dokja: "Đừng đến muộn."

Yoo Joonghyuk và các thành viên đội tuyển nhanh chóng rời khỏi văn phòng, và ngay khi bóng lưng họ biến mất, hầu như tất cả đồng nghiệp đều vây quanh bàn làm việc của Kim Dokja, bọn họ có vô số câu hỏi muốn hỏi về mối quan hệ của hai người. Thế nhưng Kim Dokja lại đánh mất gần như toàn bộ khả năng suy nghĩ khi nhìn thấy chiếc hộp giữ nhiệt xuất hiện trên bàn làm việc của mình, thay thế cho ly Americano đá.

Cậu đương nhiên biết trong hộp giữ nhiệt sẽ có thứ gì.

Khả năng nấu nướng của Yoo Joonghyuk được mọi người công nhận là rất tốt, nhưng tính cách lại tệ hết chỗ nói, khiến thời cấp ba, Kim Dokja là người may mắn duy nhất được hưởng dịch vụ ăn uống tăng cường do vị đầu bếp hàng đầu này đích thân chuẩn bị. Khi ấy, Yoo Joonghyuk đã quen với việc làm sẵn phần ăn cho hai người từ hôm trước rồi cho vào hộp giữ nhiệt, và dùng nó để đổi lấy những lời ca tụng chân thành nhất từ cậu bạn trai vào giờ nghỉ trưa ngày hôm sau.

Đương nhiên một chiếc hộp đựng cơm không thể giữ được suốt mười năm, nhưng chiếc hộp giữ nhiệt trên bàn dù là nhãn hiệu, màu sắc hay kiểu dáng đều quá giống với chiếc hộp năm xưa, như thể từng giây từng phút đều đang nhắc nhở Kim Dokja rằng, cậu đã dễ dàng vứt bỏ một quá khứ như thế nào.

Kim Dokja không có dũng khí mở chiếc hộp giữ nhiệt đó, chỉ lặng lẽ đẩy nhẹ nó ra góc bàn.


Còn tiếp-->


Ghi chú ở cuối chương:

*Lời nói của Kim Namwoon là "왜 이런 아저씨를 좋아한다", ý nghĩa là "Tại sao lại thích cái chú này chứ", nhưng Kim Dokja hiểu lời Kim Namwoon muốn nói là "왜 이런 아저씨를 좋아했다", dịch thô ra thì ý nghĩa giống nhau, nhưng do động từ được chia ở thì quá khứ, hàm ý là "bây giờ không còn thích nữa". Một sự hiểu lầm tự cho là đúng của ai đó.

Đặc biệt cảm ơn @cơm tui nấu cứng như con tim tui dzậy đã hướng dẫn tiếng Hàn.

Em không biết tiếng hàn nhưng hiểu là, Namwoon dùng thì hiện tại, nhưng kdj mặc định rằng hai người đã chia tay, vô thức hiểu rằng đối phương nói sai, phải là đã từng thích mới đúng. Tức cả đám đều biết yjh vẫn thích kdj ngoại trừ kdj.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co