Chương 11 : Thật mềm
Hạ Nhược Dao về đến nhà tìm vali hành lý của mình, đi vào phòng ngủ thu dọn mấy đồ tắm rửa và quần áo, cửa phòng ngủ vừa mới mở ra đã thấy một mảnh hỗn độn, trên mặt đất còn rơi rụng đầy quần áo ngủ của cô.
Bị xé hỏng rồi.
Cô nhìn chằm chằm đống vải trên mặt đất, không khó tưởng tượng hai người họ làm tình kịch liệt bao nhiêu.
Chỉ là, cô không rõ, vì sao Lộ Du Hi lại muốn mặc đồ ngủ của mình, như vậy sẽ rất kích thích sao? Cô đẩy vali hành lý qua gõ cửa nhà đối diện, người ra mở cửa là Lộ Du Hi, cô ta về sớm đang thu dọn hành lý, sẽ cùng Ngụy Hân Diệp lên máy bay vào lúc mười một giờ đêm nay, bay đến Serbia.
Hai người đã lên kế hoạch hành trình trong bảy ngày.
"Hi!" Lộ Du Hi rất vui vẻ chào hỏi về phía cô, quay đầu lại hô lên:
"Lão công, đến cầm hành lý!"
Hạ Nhược Dao nói: "Không cần."
Hành lý cũng cũng không nặng, cô cúi xuống thay giày, Lục Cẩn Ngôn đã đi đến trước mặt, ngực chị vẫn còn đeo tạp dề, trên người có mùi hương của thịt bò.
Chị đưa tay nhận chiếc vali của cô, dùng một tay nhấc lên, trực tiếp mang vào phòng cho khách. Hạ Nhược Dao nói một tiếng cảm ơn phía sau, cô đi vào toilet rửa tay, sau đó ngoài đứng ở phòng khách nhìn Lộ Du Hi thu dọn, vali hành lý của cô ta rất loạn, đồ trang điểm cũng nhét hết cả vào, phía dưới là chiếc bikini quần chữ (丁) có đai deo.
Lộ Du Hi ngồi trên sô pha, một bên cùng bạn mình nói chuyện điện thoại, một bên đang tô vẽ màu đen lên ngón chân mình.
Hạ Nhược Dao đi vào phòng bếp, Lục Cẩn Ngôn mới lấy ra từ lò nướng một phần hạt dẻ bọc đường, chị bóc vỏ một hạt, cúi đầu thổi thổi, đưa đến bên miệng Hạ Nhược Dao, có ý bón cho cô.
Hạ Nhược Dao hé miệng ngậm lấy, môi đụng đến đầu ngón tay người phụ nữ.
Thật mềm.
Cô không tô son, sắc môi hồng hào, khóe môi giương lên, tâm tình có vẻ khá tốt.
Lục Cẩn Ngôn cúi đầu bóc hai hạt nữa, cùng một tay, cùng một tư thế, bón cho cô hai lần, sau đó mới hỏi: "Ăn ngon không?"
Khương Diệp gật đầu: "Ừm."
"Đêm nay không có rượu."
Đôi tay Lục Cẩn Ngôn chống trên bàn, sống lưng đè thấp, ánh mắt chị nhìn thẳng vào mắt cô:
"Có thể lộ ra một chút, bí mật nhỏ của em không?"
Lục Cẩn Ngôn và Hạ Nhược Dao được coi như là cùng một loại người, một vẻ chậm nhiệt xưa cũ.
Mặc dù là người quen đã lâu, cũng khó có thể mở ra nội tâm của họ.
Nhưng đêm qua Lục Cẩn Ngôn lại mổ một bụng tâm trí chị, hết thảy đều nói cho cô, bình tĩnh nghĩ lại, Hạ Nhược Dao cũng nên đáp lại một chút.
"Tôi có một nhũ danh." Hạ Nhược Dao suy nghĩ hồi lâu mới mở miệng:
"Gọi là Dao Dao, là mẹ đặt cho tôi."
"Dao Dao." Lục Cẩn Ngôn trầm thấp niệm một lần: "Rất êm tai."
"Mẹ tôi đã làm tiểu tam của người khác, bị người ta chửi là tiểu tam, bà nói tôi là báo ứng."
Mỗi lần Đinh Liên mắng chửi người đều rất ác độc.
Dường như những gì khó nghe nhất sẽ từ miệng bà thốt ra, bà hận không thể quật ngã Hạ Nhược Dao trên mặt đất mà lộng chết, rồi sau khi nổi điên lại hối hận, ôm lấy Hạ Nhược Dao bất lực khóc thút thít, không ngừng nói: "Là mẹ sai rồi, mẹ sai rồi, con đừng nên trách mẹ."
"Thời thơ ấu thật không tốt?" Lục Cẩn Ngôn hỏi.
"Trái lại, khá tốt." Hạ Nhược Dao khẽ cong môi cười: "Ông bà nội rất tốt với tôi."
Thật ra ông ngoại bà ngoại cũng đối tốt với cô, chỉ là sau khi Đinh Liên không màng người trong nhà phản đối, quyết định tự mình gả cho một người đàn ông hơn bà tận hai mươi tuổi, lúc này mới cùng ba mẹ anh em thân thích hoàn toàn đứt cương, từ đây cắt đứt liên hệ.
"Một vấn đề cuối cùng."
Lục Cẩn Ngôn không nghe thấy cô nhắc đến ba mình, trong lòng đã có suy đoán về quá khứ của cô:
"Trong cuộc đời em, từng có gì tiếc nuối chưa?"
Tiếc nuối.
Hạ Nhược Dao đếm qua dĩ vãng, có quá nhiều thứ không kịp tiếc nuối, nhưng cô không hối hận, cả đời này của cô sớm đã thành định số, nhắc đến nuối tiếc trong dĩ vãng, tất cả đều có chút không cam lòng.
Cô không trả lời mà hỏi lại: "Còn chị?"
"Không thể sớm một chút gặp được em."
Lục Cẩn Ngôn nhìn chằm chằm vào mặt cô, ánh mắt thẳng thắn thành khẩn: "Tính không?"
Khóe môi Hạ Nhược Dao cong lên.
Cuối cùng, cô gật gật đầu: "Tính."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co