Chương 17 : Tình ái (h)
Hạ Nhược Dao mềm như một vũng nước.
Lục Cẩn Ngôn ôm cô đến đứng dưới vòi sen, dùng nước ấm rửa sạch mồ hôi trên thân thể, bàn tay dày rộng nắm giữ eo nhỏ, giúp cô đứng vững không trượt xuống.
Hạ Nhược Dao thở hổn hển dựa vào ngực chị, sức lực đưa tay lên cũng không có, chỉ có thể nghe thấy tiếng Lục Cẩn Ngôn đang nói, âm thanh dấp dính tình dục, mang theo tiếng chị.
“Mệt không?”
Cô gật gật đầu, đôi môi mềm mại dán lên cơ ngực rắn chắc, cô bị hành động này của mình chọc cười, lại hôn hôn hai cái vào ngực chị.
Lục Cẩn Ngôn dùng hai ngón tay giữ cằm cô, ngậm cánh môi mút cắn, cô bị hôn đến thiếu khí hít thở không thông, đôi mắt đỏ bừng nhìn chị, trong yết hầu còn phát ra tiếng nức nở, ánh mắt câu lấy chị làm ngực tê rần, kéo hai bên đùi nhỏ đặt lên eo, lại đỡ côn thịt cắm vào.
Cô bị chọc đến ngẩng cao cổ thở dốc rên rỉ, đôi mông thịt bị đánh vào tường vang lên tiếng bành bạch rung động, người chị dùng lực rất mạnh, côn thịt cắm vào vừa cứng vừa nóng, mỗi một cú thúc vào đều cắm đến chỗ sâu nhất, nghe cô nức nở thành tiếng, lúc này mới rút ra, lại dùng sức lực hung hăng cắm vào.
“Cẩn Ngôn……” Cô vừa khóc vừa kêu, thân thể sớm đã không chịu nổi đạt đến cực hạn, khoái cảm mãnh liệt như nước tình dục đem cô bức điên, lắc đầu lung tung hoảng loạn, nước mắt sinh lý không nhịn được, lông mi chớp một cái liền rung rung rơi xuống.
Bụng nhỏ chướng đến cực điểm, cô bóp bả vai chị thét chói tai kêu dừng lại, Lục Cẩn Ngôn ngậm lấy môi cô, dưới háng điên cuồng thúc lên kích thích làm mấy chục lần, chọc đến mức bụng nhỏ Hạ Nhược Dao kịch liệt trừu run, dường như cô vừa khóc vừa bị làm đến cao trào.
Lục Cẩn Ngôn mút thật mạnh đầu lưỡi cô, hơi thở nặng nề, chị đột nhiên rút ra bắn lên bức tường sứ trắng, dòng nước tí tách tí tách chảy ra từ chỗ hai người giao hợp xuống dưới.
Hạ Nhược Dao vẫn còn tựa vào ngực chị run rẩy, chị cúi đầu hôn cô một chút, cô liền run lên một chút, cơ thể mẫn cảm đến không ra gì.
Thời gian đã khuya, Lục Cẩn Ngôn không muốn lăn lộn nữa, tắm rửa sạch sẽ cho cô, lấy khăn lông bọc lại đặt người lên giường, ra ngoài rót cho cô một cốc nước, bón cho người uống xong, còn tìm một mảnh bạc hà bỏ vào miệng, bắt cô ngậm lấy.
Cơ thể Hạ Nhược Dao đã quá mệt mỏi, nhưng ý thức vẫn thanh tỉnh, cô nhắm hai mắt hỏi chị:
“Bao lâu rồi chị không làm?”
Sau khi uống xong hai ngụm nước Lục Cẩn Ngôn lên giường, nằm xuống đối mặt với cô, âm thanh vẫn thật ách: “Đã gần nửa năm.”
Từ sau khi Từ Lộ Du Hi hẹn hò cùng đồng nghiệp, chị đã không chạm vào người cô. Lộ Du Hi bất chấp tất cả, sau đó ở bên ngoài tìm một bạn giường tiếp theo, thậm chí bảo chị cũng tìm một người.
“Vậy sao chị không tìm?”
Tiếng nói Hạ Nhược Dao nghẹn trong yết hầu hơi đau, mảnh bạc hà mát lạnh ngậm vào thoải mái hơn nhiều, cô mở mắt ra, nhìn người phụ nữ gần trong gang tấc, vươn tay mình ra đặt vào lòng bàn tay chị.
Lục Cẩn Ngôn xoa bóp đốt ngón tay tinh tế của cô: “Lúc đó không gặp được thích.”
Chị nói chính là lúc đó.
Sau khi Hạ Nhược Dao lĩnh ngộ được ý chị, nhẹ nhàng tươi cười, Lục Cẩn Ngôn ôm chầm lấy cô, lòng bàn tay vuốt ve cánh môi đang cong cong:
“Em cười rộ lên rất đẹp.”
Một vẻ đẹp quyến rũ.
Đôi mắt cô không hề thanh lãnh đạm mạc, lấp lánh ánh nước, câu người mà không tự biết.
Chị cúi đầu hôn hôn cánh môi, lại áp xuống thong thả hôn cắn, nụ hôn dịu dàng tinh tế, triền miên dài lâu, lúc hai người tách ra còn kéo theo một sợi chỉ bạc.
“Ngủ đi.” Chị dùng lòng bàn tay co cọ môi cô, lại cúi đầu hôn một cái.
Hạ Nhược Dao nhìn mặt chị, diện mạo của Lục Cẩn Ngôn thiên về vẻ lạnh lùng ngũ quan sắc sảo nhưng hài hoà, ngay cả môi cũng giống như mũi dao thẳng tắp, lông mày đen được cắt tỉa tình tế, ai có thể nghĩ rằng một khuôn mặt như vậy, sẽ dịu dàng đến thế.
Hạ Nhược Dao kề sát vào chị, hôn hôn môi chị, nói: “Ngủ ngon.”
Cô không nói cho Lục Cẩn Ngôn biết, từ lúc chào đời đến giờ, đêm nay là một hồi tình ái tuyệt vời nhất của cô.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co