Truyen3h.Co

treasure | s.o.s

•3•

_faridmura_


thoát màn hình và tất cả ra khỏi nhà, cuộc sống tiếp diễn vồn vã khiến ai cũng phải nhanh cái chân để chạy theo. hyunsuk luôn là người dọn dẹp cuối cùng, anh công nhận mình có thể tăng tốc mà đua với công việc và một đống thứ phải lo nhưng nếu được lựa chọn, anh vẫn thích đi bộ. hyunsuk vươn tay mình lên úp những cái chén đã được rửa sạch, áo anh bị vén lên vì chiều cao như mấy đứa nhỏ nói là còn hạn chế, phần bụng phẳng lì trắng sáng thu hút người nào đó lười biếng chưa muốn đi làm. hyunsuk giật mình khi cánh tay rắn chắc vòng bên trong áo ôm lấy eo mình.

-anh ốm đi nhiều quá hyunsuk. - jihoon khẽ hôn lên tai rồi lại hôn lên cổ, mấy cái chạm từ đôi môi cứ nhè nhẹ khiến cảm giác đắng nghẹn trong cổ họng nhiều hơn, hyunsuk vội đẩy gã ra.

-em làm gì vậy?

-hyunsuk à...

hyunsuk không quay đầu nhìn gã, không để gã thấy những giọt nước mắt đang lăn dài trên đôi má bầu bĩnh. và gã biết anh đang khóc.

-đừng như vậy nữa jihoon, mau bỏ anh ra.

jihoon bế anh ra ghế sofa, gã đặt anh ngồi rồi quỳ xuống mà hôn lấy đôi môi đang run rẩy, đang nấc lên từng cơn. hyunsuk dùng hết sức để đẩy gã, nhưng vốn dĩ là điều không thể. jihoon vẫn tiếp tục cái hôn nồng nhiệt của mình, tay luồn vào áo, vẫn đều đều mà xoa lưng cho người đối diện. đến khi hơi thở hyunsuk bình tĩnh lại, gã rời môi và có cái gì giống như là luyến tiếc.

-thật khó để giả vờ rằng cả hai ta đã ổn hyunsuk nhỉ?

-chúng ta chia tay rồi jihoon à.

hyunsuk ôm mặt bật khóc, gã cúi đầu xuống. gã không muốn gục ngã, nhưng ở mặt hiện tại gã cũng đành chịu, cái cảm giác bất lực khiến jihoon chẳng thể làm gì hơn, đành cười chê bai bản thân. người mình yêu ngay ở rất gần nhưng chẳng thể chạm vào.

phải, bọn họ đã chia tay, chia tay từ hai năm trước.
____________

3 end

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co